Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 1

Trên thế giới này, ngoài con người còn tồn tại thêm cả ác quỷ và phù thủy. Quan hệ giữa ác quỷ và phù thủy rất tốt, còn riêng đối với con người, họ liên tục căm ghét  quỷ và phủ thủy, liên tục xảy ra mâu thuẫn, xung đột. Phù thủy và quỷ đều trông rất giống con người, nhưng họ mang trong mình nhiều khả năng mà con người không có, họ chỉ hoạt động chủ yếu vào ban đêm, dù tên gọi của họ là vậy, nghe đến là người ta liền nghĩ họ xấu xí, gầy gò và...tởm lợm. Đó có phải là thật? Hoàn toàn không, họ rất xinh đẹp, nhan sắc không thể dùng từ gì để diễn tả nổi. Chỉ cần nhìn 1 lần liền làm cho người khác say mê vì vẻ đẹp ấy.
Cho đến một ngày Jimin - cậu phù thủy gặp được một cậu bé quỷ bị bỏ rơi trong khu rừng sâu vắng vẻ vào một buổi tối lạnh giá. Từ đó cuộc sống của họ thay đổi dần, hạnh phúc hay đau khổ đều có...luôn tin tưởng vào tương lai phía trước
--------------------------

"Jimin....con đi đi....đừng ở lại đây, rất nguy hiểm..."
"Không...con phải...hức..cứu bố mẹ...hức..hức..."

Jimin giật mình tỉnh dậy, lại là giấc mơ đó, cậu không thể nào quên được cái chết của ba mẹ mình hồi đó. Cậu căm ghét con người, họ đã giết chết 2 người mà cậu thương yêu nhất. Đã gần 150 năm kể từ lúc bố mẹ cậu mất, tại sao kí ức này vẫn còn hiện hữu trong đầu cậu chứ.
Cậu chán nản ngồi dậy, Taehyung bên cạnh vẫn ngủ say như chết, bây giờ là 4h sáng, thôi đằng nào cũng tỉnh ngủ rồi nên cậu nghĩ mình nên dậy luôn. Xuống nhà đã thấy anh Jin đang nấu bữa sáng trong phòng bếp.

- Anh Jin dậy sớm vậy?
- ‎Tại anh không ngủ được ấy mà
- ‎Dạ...
- ‎Mà sao em cũng dậy sớm vậy?
- ‎Em cũng không ngủ được nữa - Cậu cười trừ
- ‎Được rồi. Em giúp anh gọi Namjoon và Taehyung dậy luôn được không? Hôm nay có rất nhiều việc phải làm
- ‎Dạ để em làm

Cậu uể oải lên tầng trên, đầu tiên gọi Taehyung trước đi.
Bước vào phòng, lúc cậu dậy chăn gối vẫn ở yên một chỗ, giờ đây thì chăn một nơi, gối một nơi.
-Taehuyng....cậu dậy ngay cho mình - Cậu hét lên
Nghe được tiếng gọi thất thanh của Jimin, Taehyung giật mình liền ngã xuống giường kêu oai oái
- Ah...cái mông của tớ...cậu gọi mình nhẹ nhàng một chút không được sao? - Taehyung cằn nhằn
- ‎Cậu xem...chăn gối để nằm chứ có phải thảm lau chân đâu mà cậu làm rơi hết xuống đất rồi kìa, cậu và tớ đều đã 150 tuổi rồi sao cậu còn như trẻ con vậy?
- ‎Có phải tại tớ đâu, biết đâu nó có thể đi thì sao?
- Vậy cậu phù phép nó khi ngủ hả? - Cậu tức giận
- ‎Được rồi được rồi...đừng nói nữa..sáng ra nghe chửi đau cả tai
- ‎Nhanh lên rồi xuống ăn sáng đi
- ‎Ok baby

Phòng kế bên
- Anh Namjoon ơi...dậy ăn sáng - Cậu áp tai vào cửa
Namjoon bỗng mở cửa làm cậu suýt đập mặt xuống nền nhà
- Anh mày biết...nghe chúng mày cãi nhau anh cũng đủ thức rồi
- ‎Hì hì - Cậu cười
Một lúc sau, cả ba người đều đi xuống đến bên bàn ăn. Buổi sáng thật yên bình làm sao

---------------------
Tối đến
- Jimin ơi....nay đến phiên mày đi lấy nguyên liệu đấy - Tae nói
- ‎Hả? Nhanh thế...hôm trước mày vừa đi lấy mà
- ‎Thì thế, nhưng mà anh Namjoon nói cần thêm rất nhiều nên mày phải đi thôi
- ‎Haizzz...được rồi - Jimin thở dài

Đêm nay thật lạnh, cái lạnh xuyên thấu da, anh 1 mình đi trên con đường mòn của khu rừng, trên tay vừa cầm 1 giỏ đầy ắp những thứ cây quý vừa tiến đến đường về nhà. Bỗng ở gần đó phát ra tiếng khóc lớn, anh liền đứng lại nghe ngóng 1 chút. Lạ nhỉ, giờ này ngoài anh ra còn ai ở trong rừng chứ. Bản tính tò mò trỗi dậy, anh lần theo tiếng khóc đi đến.

- Ai lại bỏ em ở đây vào thời tiết này vậy, thật nhẫn tâm - Anh hậm hực

Tại sao lại có người nhẫn tâm đến mức này chứ, dù sao đó cũng là một sinh mệnh mà. Nhìn nó khoảng chừng đã gần 130 tuổi. Đứa bé được cậu dỗ dành liền nín khóc, đôi mắt của nó thật đẹp, còn đọng lại vài giọt nước. Nó nhìn cậu 1 lúc rồi cười tươi rói lên, đến cả cười mà cũng dễ thương nữa, cậu liền bật cười.

- ‎Em tên gì vậy nhóc?
- ‎Dạ....em tên là Jungkook ạ...
- ‎Hum...cái tên thật là đẹp, anh là Jimin. Trời lạnh như này để em một mình ở ngoài này không tốt, anh sẽ đưa em về nhà - Cậu cười nhẹ

Không gian thật yên ắng, cậu liền lên tiếng
- Này nhóc, bố mẹ em đâu rồi
- Anh có biết có đám cháy lớn ở phía đông kia không? Ba mẹ em đã bị con người thiêu sống đấy ạ - Đứa nhóc trả lời chắc nịch
- Vậy sao? - Cậu không nghĩ một đứa bé nhỏ như này đã hiểu chuyện gì xảy ra với bố mẹ nó như vậy

Jimin's pov
"Thật là giống mình...bố mẹ ơi...con nhớ 2 người"
End Jimin's pov

Trên con đường mòn nhỏ, một lớn một bé bước đều về phía trước. Người lớn tay dắt người nhỏ, cử chỉ đầy yêu thương dần biến mất trong làn sương đêm lạnh giá

- Em về rồi đây
- ‎Jimin, em về rồi hả?
- ‎Dạ...Namjoon huyng đây là ai vậy?
- ‎À...đó là bạn anh...Yoongi, cậu ấy là ác quỷ. Mà sao lại có thêm đứa bé kia vậy? - Namjoon nói
- ‎À...đây là Jungkook. Nãy trên đường về nhà em có tìm thấy em ấy, với cả không có ai ở xung quanh nên em mới dắt Jungkook về cùng
- ‎Thôi được rồi, em mau đi cất đồ rồi chăm sóc nhóc đó đi, cẩn thận đừng để bị cảm
- ‎Dạ...vậy em sẽ mang đồ để vào trong nhé - nói xong anh liền chạy vào trong bếp
Bây giờ Yoongi mới lên tiếng
- Em trai cậu đó hả? - Y hỏi
- ‎Thằng bé là trợ lí của mình, cậu nói là em trai cũng không sai
- ‎Sao vậy? Bố mẹ em ấy đâu?
- ‎Họ mất trong 1 vụ hỏa hoạn....
- ‎Thật?
- ‎Và vụ hỏa hoạn đó là do con người
- ‎Khổ thân thằng bé, vậy cậu đã cứu nó hả?
- ‎Ừ...mình coi nó như em trai vậy
- ‎Chắc hẳn thằng bé ghét con người lắm
- ‎Vậy hôm nay đích thân cậu tới đây làm gì vậy? - Namjoon đổi chủ đề
- À...ông già nhà tớ muốn tớ đến nhờ cậu 1 chuyện - Y nói
- ‎Chuyện gì vậy?
- ‎Thì chuyện liên hiệp giữa phù thủy và ác quỷ ấy...cậu có thể nói với mẹ của cậu giúp đỡ ác quỷ bọn mình được không? Nếu không thì bọn mình sẽ gặp rắc rối với loài người mất - Tình hình như này y không thể đứng nhìn được nữa
- ‎Xời...chuyện nhỏ, việc này cũng rất có lợi cho cả đôi bên sau này nên chắc chắn mẹ tớ sẽ đồng ý thôi
- ‎Vậy tất cả nhờ vào cậu đấy,có gì hãy liên lạc với tớ
- ‎Được rồi tớ sẽ giải quyết nhanh chóng - Hắn chắc chắn.
- ‎Giờ cũng muộn rồi, tớ về đây. Bye - Y mở cửa bước ra ngoài
- ‎Bye, có gì sẽ liên lạc, cho tớ gửi lời hỏi thăm sức khỏe đến bá tước - Hắn nói

Y gật đầu 1 cái nhẹ rồi đóng cửa lại, thầm mong chuyện này sẽ thành công như mong muốn, nếu không ác quỷ bọn họ sẽ gặp rắc rối với loài người mất. Từ khi bá tước - bố của y lâm bệnh, mọi ác quỷ đều không cảnh giác, con người liền cậy mạnh đánh vào nơi trú ấn của quỷ, làm họ suy yếu đi rất nhiều, lần này liên hiệp giữa phù thủy và quỷ thành công, có lẽ bộ tộc quỷ của cậu sẽ mạnh hơn rất nhiều.
-------------------
- Jimin à...đứa bé này dễ thương quá đi mất - Tae nói, cậu chưa gặp đứa bé nào dễ thương như thế này hết
- ‎Cậu thôi đi...còn phải để bé nghỉ ngơi nữa, tớ chỉ sợ bé sẽ bị ốm mất - Cậu lo lắng
- ‎Đừng lo...cậu chăm tốt như vậy chắc chắn sáng mai em ấy sẽ khỏe lại thôi
- ‎Từ bây giờ em sẽ là em trai của anh nhé. Anh sẽ thay bố mẹ của em chăm sóc em thật tốt
- ‎Mà em ấy tên gì vậy?
- ‎Tên em ấy là Jungkook
- ‎Tên đẹp à nha...nghe cũng đủ thấy em ý dễ thương đến mức nào rồi - Tae lại trưng ra nụ cười hình hộp quen thuộc của mình
- ‎Muộn rồi đấy....đi ngủ đi - Cậu giục Taehyung
- ‎Ah...tớ muốn chơi cùng bé con nữa mà - Tae bĩu môi
- ‎Sáng mai bé con khỏe sẽ chơi cùng cậu được chứ, giờ ngủ ĐI!
- ‎Được rồi được rồi đừng tức lên vậy chứ...ngủ ngon

Chỉ có vậy là nhanh, thốt ra hai chữ đó rồi thằng bạn của anh lại lăn đùng ra ngủ như chết....thật là....Bắt đầu từ ngày mai cậu sẽ có em trai...nghĩ đến thôi mà trong lòng cậu bỗng dấy lên vui sướng rồi dần dần thiếp đi từ lúc nào không hay.
-----------------------
1699 từ =)) cảm thấy mình trâu bò vl
Ủng hộ fic của mình đi

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com