1
"Thằng chó, mày đứng lại đó."
Park Jimin hét lớn với người đằng trước, chân không ngừng được mà đuổi theo sau.
"Bắt tao đi hahaaa."
Cậu bạn Kwon Chae Hyun thấy bạn mình tức chết thì càng vui vẻ. Miệng cười đến nỗi sắp rời ra khỏi gương mặt điển trai kia.
Một người đuổi, một người chạy chẳng mấy chốc cả hai đều đã thấm mệt. Park Jimin sức có vẻ yếu hơn liền dừng lại thở một chút.
Tính ra trốn tiết cũng vui, mà đây là đâu vậy?
Park Jimin ngó xung quanh, đây không phải là đường ra sân sau của trường đại học sao. Thế quái nào lại chạy ra đây vậy trời. Cậu nhìn xung quanh một hồi rồi cất tiếng gọi.
"Chae Hyun, mày đâu rồi. Ra đây coi."
Nhưng đáp lại cậu là sự im lặng của người kia.
"Ra đây, có ai biết là chết cả hai đấy nhé."
Sân sau của trường đại học này đã cấm học sinh đi lại từ hai năm trước rồi. Không hiểu tại sao lại như vậy, và cậu cũng không muốn hiểu. Phiền phức!
Park Jimin đợi hồi lâu vẫn không thấy Kwon Chae Hyun trả lời lên đã tự mình đi tìm.
Trốn cho kĩ vào, để tao tìm thấy là mày tới số!
Cậu đi thẳng về phía trước, vừa đi vừa tìm xung quanh.
Mấy chốc đã đến được ngôi nhà bỏ hoang phía sau trường.
Park Jimin hít một hơi thật sâu rồi đẩy cánh cửa cũ như sắp rời khỏi tường kia và bước vào. Khụ, đồ vật được vứt ngổn ngang khắp nơi trên mặt sàn. Tất cả đều được phủ một lớp bụi dày.
Park Jimin một lần nữa cất tiếng gọi.
"Dcm, Chae Hyun, đừng đùa nữa. Ra đây đi."
"Tao đi về lớp đây. Tiết sau tiết cô Chu đó."
Vẫn là sự im lặng đó. Và lần này nó còn có chút đáng sợ.
Vì là nhà hoang lên cửa sổ rất lỏng lẻo, gió có thể lùa vào bên trong một cách dễ dàng.
Park Jimin có chút lạnh gáy, nhưng cậu cũng là một người khá dũng cảm. Đi nhà ma còn không sợ huống chi là cái này.
Cậu đi về phía hành lang nhỏ, nơi mà có những căn phòng cũ.
Một căn phòng có cánh cửa màu nâu bạc cùng cái biển nhựa đã ngả vàng có số 013 thành công thu hút được sự chú ý của cậu. Park Jimin đẩy cửa bước vào bên trong.
"Khụ khụ, mùi gì vậy chứ?"
Một mùi hôi bốc lên nồng nặc khiến cậu có chút nhăn mặt. Dùng tay bịt mũi, định quay lại để rời khỏi nơi kì lạ này thì đột nhiên. Một bàn tay từ phía sau bịt chặt mắt cậu lại khiến Park Jimin giật mình. Miệng cậu cũng bị bịt chặt lại...
Cậu dãy dụa càng lúc càng mạnh. Một tiếng cười khoái chí vang lên khiến căn phòng thêm kì dị.
"Ưm...buông..buông ra.."
Park Jimin dùng một chân đạp thật mạnh vào đầu gối của người đằng sau khiến hắn ta rên nhẹ.
Bàn tay vừa nãy bịt mắt và miệng cậu cũng thả lỏng hơn. Nhân cơ hội đó, Park Jimin đưa tay huých vào ngực hắn. Thành công thoát ra ngoài.
"Đệch, trêu tí thôi mà cậu bạo lực quá đó."
Người đàn ông ban nãy bị cậu đánh đang ôm lấy ngực mình, chân khựu xuống nền đất lạnh lẽo và bẩn thỉu kia.
Park Jimin hơi nhíu mày, cậu thấy gượng mặt này khá xa lạ. Nhưng cũng rất quen mắt mà cậu không thể nhớ được mình đã gặp người này ở đâu rồi.
"Cậu là ai? Trộm à?"
Park Jimin lạnh lùng hướng đôi mắt thăm dò về người phía trước. Cậu đã học ở đây 3 năm nhưng chưa thấy người trước mặt bao giờ. Nhìn như này phải trộm thì cũng chả phải thứ tốt lành gì.
"Cậu đoán xem? Có ai ngu đến nỗi đến nhà hoang trộm đồ sao?"
Người phía trước nhếch mày, miệng cười có chút khiêu khích. Park Jimin cũng chả quan tâm làm gì, định quay đi kiếm Kwon Chae Hyun thì bị người kia giữ lại.
"Aw, cậu làm tôi ra như thế này rồi cứ thế bỏ đi đấy à? Không định xin lỗi?"
"Cái đấm này, lấy không. Là cậu doạ tôi trước, tôi chỉ làm theo bản năng thôi."
Park Jimin bật mood đanh đá rồi, cậu quay phắt lại xả một tràng kinh vào mặt người kia.
Bị nói như vậy, hắn ta vẫn không hề tỏ ra khó chịu, đặc biệt còn bày ra vẻ mặt khá thích thú khi nghe Park Jimin chửi. Mặt phởn như con nít 3 tuổi xem hề vậy.
"Ở đấy mà cười, tôi đi trước đây."
"Ấy ấy, nhưng tôi không dậy được. Cậu đỡ tôi dậy chút không được sao ?"
"Không." - Park Jimin thẳng thắn từ chối.
"Jimin, mày đi đâu mà vô đây vậy hả cái thằng này."
Đột nhiên, Kwon Chae Hyun đẩy mạnh cánh cửa gỗ kia chạy vào, miệng liên tục trách móc nhưng thở thì vẫn chưa ra hơi. Cậu ôm lấy ngực mình, mắt nhắm tịt hít lấy hít để thứ không khí "không trong sạch lắm" của nơi này.
"Tao đi tìm mày đó thằng chó, mà sao mày biết tao ở đây?"
Park Jimin chạy đến chỗ thằng bạn mình, vỗ vỗ lưng giúp nó điều hoà lại hơi thở. Không biết đang giúp hay đang đấm nữa.
"Tao nghe thấy tiếng mày trong này lên vào xem. Mà mày nói chuyện với ai thế ?" Kwon Chae Hyun tò mò ngó về phía trước.
"Tao không biết, tao đang đi tìm mày thì có người bịt mắt tao, lúc thoát ra thì ra là một tên lạ hoắc. Cậu ta kia...ơ?"
Park Jimin nói với giọng đầy bực tức, cậu định quay lại chỉ cho Kwon Chae Hyun thấy thì phía sau trống trơn!
Kwon Chae Hyun hơi nhíu mày, cậu đi loanh quoanh ở gần ngôi nhà này từ nãy mà có thấy ai đâu ta. Từ đâu lại xuất hiện người mà Park Jimin nói chứ, ảo giác à?
"Tao đứng ở ngoài kia nãy giờ đâu đó ai vào đâu, mày bị ảo à?"
"Không, tao thề. Vừa cậu ta vẫn ở đây mà, còn bị đau chân rồi kêu tao đỡ dậy mà."
Park Jimin có chút sợ hãi rồi đó, rõ ràng giây trước còn chình ình một đống ở đây, giây sau biến mất không dấu vết. Ma à?
Kwon Chae Hyun thấy bạn mình như vậy thì có chút lo lắng, không phải vừa nãy đập đầu vào đâu rồi chứ?
"Thôi, thằng nào thì thằng. Về lớp đi, tiết cô Chu đó. Không học cô tế bọn mình luôn."
"Ờ ờ."
Ở một góc tường nào đó của ngôi nhà hoang lạnh lẽo, một ánh mắt đầy chăm chú đang hướng mắt về phía bóng lưng của Park Jimin.
"Tìm được cậu rồi, Park Jimin."
***
"Jimin, mày có cần đi khám không?"
Kwon Chae Hyun ngồi trên chiếc bàn học, đôi mắt vài phần lo lắng vài phần sâu xa nhìn bạn thân của mình. Từ lúc rời khỏi ngôi nhà hoang kia, cậu cứ suy nghĩ mãi về người mà Park Jimin nói.
"Mày điên à, đang yên đang lành đi khám?"
Park Jimin nhíu mày, đặt quyển sách đang đọc dở xuống bàn, ánh mắt nhìn Kwon Chae Hyun đầy khó hiểu.
"Tao sợ mày bị ảo giác."
"Mày vẫn còn nghĩ chuyện ở ngôi nhà kia à?"
Park Jimin thấy bạn mình vẫn còn sợ vụ ở ngôi nhà hoang cũ nát kia thì bật cười. Người gì mà nhát cáy vãi.
Kwon Chae Hyun thì không thế, cậu có vẻ khá nghiêm túc với chuyện kia. Có thể Park Jimin không biết, nhưng Kwon Chae Hyun thì biết hết mọi việc liên quan đến ngôi nhà đó...
"Jimin, chiều mai đi đến gặp thầy cúng đi."
Park Jimin thấy vậy thì nghi hoặc nhìn bạn mình. Nụ cười cũng dần biến mất, thay vào đó là sự tò mò.
"Về cái nhà đó, nó bị làm sao, mày biết đúng không?"
"Ừm."
Thấy Kwon Chae Hyun có vẻ lo sợ, cậu càng chắc chắn suy đoán của mình đúng.
"Tao nghe anh tao kể là ngôi nhà đó 8 năm trước bị phóng hoả, người trong nhà đó gần như chết hết không còn một ai..."
Kwon Chae Hyun kể đến đây, mặt hiện lên một chút sợ hãi.
"Gần như? Vậy còn có người sống sót sao?" - Park Jimin tò mò hỏi.
"Không hẳn."
"Nhà đó có bốn người, bố mẹ, một người con trai nhỏ và một cậu lớn. Khi cảnh sát đến thì chỉ tìm thấy thi thể của ba người. Còn của cậu lớn thì không thấy."
Sự sợ hãi dần bao trùm cả lớp học, hiện tại đang trống tiết lên chả còn mấy ai ở trong lớp. Cả căn phòng lớn chỉ còn ba, bốn người khiến không khí càng trở lên lạnh lẽo hơn.
Park Jimin ban đầu còn cợt nhả bây giờ đã im bặt không dám ho he một câu nào. Trong đầu cậu bây giờ chỉ có thể cầu nguyện rằng người con trai hôm đó cậu gặp là người chứ không phải...là ma.
"Tại sao trường mình không cho phá ngôi nhà đó đi?"
"Tao cũng không biết, chỉ nghe đàn anh cùng mã số kể là có mấy lần cho phá đi nhưng mỗi lần gần dỡ ngôi nhà đó đi thì máy móc lại trục trặc."
"Mấy lần như vậy khiến chả ai dám làm gì ngôi nhà đó nữa. Thầy hiệu trưởng cũng cấm không cho học sinh qua lại nơi đó luôn."
Park Jimin nghe đến đây thì sự sợ hãi lúc này với dần hiện rõ trên gương mặt ưu tú kia.
"Chae Hyun, biết đâu cái cậu lớn kia chưa mất và thoát được khỏi vụ hoả hoạn thì sao?"
Park Jimin hỏi, rất có thể cậu lớn kia đã thoát khỏi vụ cháy và sống. Đây cũng là điều Park Jimin mong muốn, nếu cậu ta chưa chết thì có thể người cậu gặp không hẳn là ma. Còn nếu cậu ta thật sự đã mất thì đời cậu coi như bỏ.
"Không thể nào, tuy không tìm thấy thi thể nhưng cảnh sát cũng không thể tìm ra bằng chứng hay dấu vết của sự sống."
"Vậy có biết ai là người phóng hoả không?"
Câu hỏi này của Park Jimin khiến Kwon Chae Hyun im lặng, lắc nhẹ đầu cùng với đôi mắt đượm buồn.
"Cảnh sát không tìm ra manh mối cũng như hung thủ, chỉ biết vụ án đó được một người nào đó bỏ tiền ra mua chuộc cảnh sát khiến vụ án chìm vào quên lãng thôi."
Park Jimin nghe đến đây thì trợn tròn mắt, đồng tử rung rung, bàn tay nắm thành nắm đấm đã nổi gân xanh từ bao giờ.
Ba, bốn mạng người mà họ coi như cỏ rác vậy ư? Không tìm ra hung thủ, không tìm ra cái ác và đưa nó ra ánh sáng. Rồi công bằng của những người đã chết trong vụ cháy thì sao?
Điều này cứ khiến Park Jimin suy nghĩ mãi, và điều đó đã khiến cậu đưa ra một quyết định mà không ai có thể tưởng tượng ra được.
***
Buổi sáng ở trường đại học diễn ra thật nhàm chán. Học rồi chơi, chơi rồi học khiến Park Jimin gần như phát điên vì chán.
Vừa hết tiết 3 cậu đã cất sách vào cặp rồi vác cặp đi về.
"Jimin, mày đi đâu. Chưa hết tiết đâu đấy."
Kwon Chae Hyun ngồi cạnh thấy thằng bạn mình có ý định trốn tiết thì liền nhắc nhở. Từ hôm qua đến giờ, cậu để ý thằng bạn mình nó cứ làm sao ấy. Hay ném suy nghĩ lên tận 9 tầng mây luôn.
"Đi về chứ đi đâu được tầm này. Tý xin cô cho tao nghỉ ốm nhé mày."
Nói xong thì cậu đi thẳng ra ngoài cửa, mặc kệ Kwon Chae Hyun còn đang ngơ ngác.
Ai đã hứa sẽ xin phép cô cho mày đâu cái thằng chó kia!
Trên đường về Park Jimin có cảm giác rất lạ. Cứ như có ai đang theo dõi mình vậy. Giờ đang là gần trưa, trời thì nắng lên mọi người ra ngoài cũng ít dần đi. Lản vản vài chiếc xe chở hàng hoá trên con đường vắng vẻ này.
Cậu vừa đi vừa ngoảnh lại nhìn về phía sau, không thấy ai!
Nhưng linh cảm cậu rất nhạy bén, Park Jimin luôn có cảm giác có người nhìn chằm chằm mình. Sợ đó nha.
"Alo, mẹ ạ?"
Đột nhiên chuông điện thoại reo lên, là mẹ cậu gọi sao? Vào giờ này?
"Jimin hả con, cô Chu gọi cho mẹ bảo con bị ốm. Có ốm nặng lắm không con ?"
"Dạ con không sao ạ. Con đang trên đường, để lát về phòng rồi con gọi lại nha mẹ."
Cúp máy, Park Jimin ngoảnh lại một lần nữa. Một bóng trắng từ trong vách tường không xa chạy vụt mất.
Là ai?
Cậu lấy hết can đảm đi về phía chỗ cái bóng ban nãy. Đệt mẹ, nơi đéo gì thế này.
Sau vách tường đen bẩn thỉu, một cái ngõ nhỏ với một mùi ẩm mốc sộc lên tận đại não khiến Park Jimin có chút choáng. Cậu đã thường đi qua đây rất nhiều lần nhưng chưa từng thấy cái ngõ này.
"Này cậu kia, làm gì đấy ?"
Đằng sau cậu, một người đàn ông lớn tuổi với mái tóc trắng phau như sợi cước.
"Dạ? Ông gọi cháu sao?"
"Đúng, cậu làm gì ở đấy thế?"
Ông lão đi lại gần, liếc mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới rồi hơi nhíu mày.
"Đừng lại gần chỗ đó, mau về nhà đi."
Park Jimin nghe được thì nhếch mày, đánh mắt vào cái ngõ nhỏ tối tăm đó rồi đi đến chỗ ông lão.
"Trong ngõ đó...có gì thế ạ?"
Cậu tò mò thật đấy. Park Jimin đoán chắc rằng trong đó sẽ chả có người vào đâu. Nó bẩn thỉu và tối tăm. Xi lanh cùng một vài tấm vải trắng vứt vương vãi khắp các ngóc ngách. Hm, và có cả những vệt gì đỏ đỏ trên tường nữa, do tối quá lên cậu không thấy rõ.
"Đừng hỏi về nó, cậu chỉ cần biết rằng không nên lại gần chỗ đó là được."
Đây không phải câu trả lời mà cậu mong muốn nhận được.
"Hừ, đúng là giới trẻ hiện nay. Bạo quá."
Bắt gặp ánh mắt đầy tò mò của cậu trai trẻ trước mặt, ông đành thở hắt một hơi rồi kể.
"Thấy mấy nhà ở xung quanh đó kể là hay nghe được tiếng hét trong đó. Nhưng khi vào kiểm tra thì chả có con ma nào."
"Cậu đi sâu xuống cuối ngõ sẽ đến thẳng cửa sau của ngôi nhà mà 8 năm trước bị cháy. Tôi chỉ kể đến đó thôi, đừng tò mò quá làm gì."
Ông lão nói xong thì không khỏi rùng mình, quay đầu đi ngay.
Đi sâu vào sẽ ra được ngôi nhà hoang sau trường mình sao?
Bản tính vốn hiếu kì, giờ thấy chuyện kì lạ như vậy cậu cũng chả thể ngồi yên được. Nhân lúc trốn học, mà cũng chả muốn về phòng sớm. Park Jimin lấy hết can đảm đi thẳng vào trong cái ngó tối tắm kia.
Cậu chẳng thể nhận ra, người đàn ông ban nãy đã ngoảnh đầu lại nhìn cậu từ bao giờ. Trên mặt hiện ra một nụ cười quái dị, liên tục lẩm bẩm.
"Đi đi, đi đi, hãy đi sâu vào bên trong đó."
Park Jimin men theo con đường đi sâu vào trong ngõ. Ôi mẹ ơi, bên trong thật khủng khiếp nếu không phải nói là tởm lợm. Những chiếc kim tiêm nhuốm một màu đỏ sẫm, chai lọ nhựa vứt khắp nơi cùng với một mùi hôi thối của xác chết. Chắc là xác động vật rồi.
Cậu đi sâu thêm tí nữa để có thể tìm ra lối đi ra sau căn nhà hoang kia. Đường càng ngày càng chật khiến cậu phải ép sát vào tường. Bộ quần áo đồng phục bị dính toàn sơn, bụi bẩn và rêu xanh.
Sau một hồi cực khổ luồn lách thì cuối cùng Park Jimin cũng đi ra một con đường lớn hơn một chút. Một chút thôi nhé.
"Ai rảnh đến nỗi tạo ra cái ngõ như cái mê cung như thế chứ?"
Cậu thở hắt một hơi, mệt mỏi định bỏ về thì một âm thanh đã thu hút cậu. Nó phát ra phía trước. Cố gắng đi thêm một chút nữa. Và...
"Wtf, đến được ngôi nhà đó thật này."
Park Jimin có chút sốc, mới đầu tưởng nói đùa mà ai ngờ đến thật. Thật kỳ lạ.
Nhưng điều này không còn quan trọng nữa, cái âm thanh rè rè đang phát ra kia với là thứ Park Jimin quan tâm.
Cậu đẩy cánh cửa và bước vào bên trong. Khung cảnh vẫn như vậy, một đống đổ nát bẩn thỉu. Park Jimin đi về phía âm thanh đang phát ra. Nó rè và khó nghe nhưng có vẻ đây là một bài hát phát từ radio.
"Bây giờ còn có người dùng radio à? Mà sao nó lại ở đây?"
Cố gắng tìm nơi phát ra tiếng hát, càng lúc càng gần rồi...
Park Jimin mở cánh cửa gỗ kia ra, một chiếc radio được đặt trên chiếc bàn thờ cũ, và nó đang phát ra một bài hát. Lạ và kì dị...
"Ôi bông hoa hồng, bông hoa hồng rơi bên đống lửa. Ngọn lửa bùng cháy thiêu rụi cả bông hoa. Gia đình bốn người đang chết tức tưởi. Tiếng hét vang xa ngàn dặm ai nghe"
"Người phải trả giá, sẽ phải trả giá. Bông hoa rực cháy theo bốn mạng người. Gia đình bốn người đang hừng hực cháy. Tiếng hét vang xa ngàn dặm ai hay ?"
Park Jimin đứng hình khi đoạn radio kết thúc bài hát. Cậu sợ, sợ chứ. Vội chạy đến hạ chiếc radio kia xuống rồi cầm nó chạy thật nhanh ra ngoài.
"Alo, Chae Hyun, Chae Hyun, ra ngôi nhà hoang sau trường"
Park Jimin gọi cậu bạn thân mình đến. Cậu phải cho nó nghe cái cậu vừa nghe được. Lời bài hát chứ âm ỉ bên tai, giọng hát như bị ai bóp nghẹn, đau thương vô cùng. Nền nhạc ma mị khiến người nghe rợn tóc gáy. Nhưng Park Jimin vẫn không thể nào nghĩ được đó là giọng nam hay nữ. Nếu nghe kĩ, xung quanh còn nghe tiếng xép xép như thứ gì đó bị đốt cháy vậy.
"Jimin, mày gọi tao ra làm gì thế. Đang giữa tiết đó"
Kwon Chae Hyun chạy đến, thấy bạn mình đang cầm một chiếc radio cũ thì sặc cười.
"Mới tìm được đồ cổ xong gọi tao ra khoe à hahaa."
"Không, mày nhìn cái radio này."
Khi Park Jimin đưa radio kia ra phía trước, Kwon Chae Hyun như chết lặng. Trên đó là một dòng chữ được viết bằng máu, nhưng có vẻ đã rất lâu rồi. Nó khô và mờ đi nhiều khiến họ không thể đọc được nội dung của dòng chữ.
Đột nhiên radio tự phát, bài nhạc ban nãy lại hiện lên.
"Ôi bông hoa hồng, bông hoa hồng rơi bên đống lửa. Ngọn lửa bùng cháy thiêu rụi cả bông hoa. Gia đình bốn người đang chết tức tưởi. Tiếng hét vang xa ngàn dặm ai nghe"
"Người phải trả giá, sẽ phải trả giá. Bông hoa rực cháy theo bốn mạng người. Gia đình bốn người đang hừng hực cháy. Tiếng hét vang xa ngàn dặm ai hay ?"
Tiếng radio cứ thế vang lên lần nữa khiến cho hai người phải đơ người, mặt Kwon Chae Hyun dần tái mét. Tắt hẳn nụ cười đùa cợt ban nãy, cậu sợ hãi nhìn cái radio miệng thì lắp bắp mãi không nói được câu nào khiến cho Park Jimin bên cạnh cũng phải căng thẳng theo.
"Bài h-hát bị nguyền rủa..." Kwon Chae Hyun mặt đầy hoảng hốt nhìn Park Jimin.
Nghe thằng bạn mình nói cái gì mà bài hát bị nguyền rủa Park Jimin hơi chíu mày. Nhìn Kwon Chae Hyun hỏi lại lần nữa.
"Cái gì?"
"Đây là bài hát bị nguyền rủa, các anh chị khóa trên bảo thế."
Park Jimin lúc này vẫn còn chút hoài nghi về lời bạn mình nói. Cậu đặt chiếc radio kia xuống đất rồi quay sang nhìn Kwon Chae Hyun đang sợ sắp tè ra quần kia. Người nó run lên như cầy gặp gió, cứ dơ tay kéo kéo áo cậu ra hiệu muốn đi về.
"Mày chắc không? Có thể là họ muốn dọa mày thôi. Thằng nhát chết."
Kwon Chae Hyun cũng gật gật đầu như đồng ý, nhưng hình như lại chợt nhận ra cái gì đó rồi lắc đầu lia lịa.
"Không phải, tao nghe kể là cứ đến ngày giỗ của chủ căn nhà này là bài hát sẽ tự động bật lên."
Park Jimin kinh ngạc, có chuyện kì dị như vậy thật sao. Cậu cứ tưởng chỉ có trên mấy phim kinh dị thôi chứ.
"Vậy, hôm nay là ngày dỗ của bọn họ sao?"
Kwon Chae Hyun gật đầu, ý định rời khỏi chỗ này càng sớm càng tốt. Trời cũng dần ngả chiều tối rồi, không khí ở đây cũng dần thấp hơn. Vì đã qua nhiều năm, xung quanh ngôi nhà mọc rất nhiều cỏ dại và rêu xanh. Những bức tường được bao phủ một lớp rêu đen, mấy cây leo dài ngoằng cuốn quanh cây bạch đàng rồi vắt ngang qua mái nhà cao vút.
Trời thì càng lúc càng tối, khung cảnh hiện tại không khác gì một bộ phim kinh dị học đường.
"Jimin, về đi mày."
Kwon Chae Hyun tiếp tục kéo tay áo Park Jimin, giục cậu mau về nhà. Nhưng Park Jimin cậu không có vẻ gì là quan tâm đến lời nói của bạn mình. Cậu ngồi nhìn chằm chằm chiếc radio cũ rích kia, ấn hết tất cả các nút để kiểm tra. Có thể ai đó đã hẹn giờ để dọa mọi người thì sao.
"Cái radio này hỏng rồi mà ta?"
Park Jimin nói vọng ra chỗ Kwon Chae Hyun, đột nhiên cậu nhận ra được điều bất thường ở cái radio.
"Jimin, về đi đừng có mà táy máy."
"Im xem nào, sợ gì."
Đằng sau chiếc radio đó là một ký hiệu vô cùng lạ lẫm. Một hình tựa như mặt trời nhưng lại bị gạch chéo bởi một dấu gạch ngang màu đỏ.
Nhìn kí hiệu trong tờ giấy Park Jimin như ngợ ra điều gì đó, đây không phải là kí hiệu xuất hiện ở trên cánh cửa phòng kho chứa đồ trong trường sao?
"Có cái gì trong đó vậy?"
Kwon Chae Hyun thấy bạn mình đứng đơ ra đấy thì hỏi. Nhưng nhận lại chỉ là sự lắc đầu của cậu. Park Jimin vội cất tờ giấy vào trong túi áo, làm mặt như không thấy cái gì bất thường. Cậu sợ Kwon Chae Hyun lại suy nghĩ linh tinh rồi lảm nhảm ba cái câu ma ám.
"Không có gì đâu, về nhà thôi mày."
Park Jimin cầm chiếc radio bỏ vào cặp sách sau đó cùng Kwon Chae Hyun chở về nhà. Đâu có để ý sau cánh cửa đang bị mở toang kia, luôn có một ánh mắt nhìn chằm chằm cậu.
"Trò chơi bắt đầu!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com