Chương 34: Mất Mát
Sáng ngày 3/9 khi cả nhóm đang ở Philipine, điện thoại TaeHyung chợt đổ chuông trong lúc cậu đang chuẩn bị xuống dưới nhà hàng ăn sáng.
_Alo mẹ ạ.
_TaeHyung à..........mẹ rất tiếc phải thông báo cho con rằng.........
Cả cơ thể cậu run rẩy thật mạnh,nước mắt theo hơi cay xộc đến như một cơn lũ sau đó nhấn chìm cậu. Chiếc điện thoại trượt xuống đất cũng là lúc TaeHyung gục xuống,trái tim cậu đau đớn như bị ai đó bóp nghẹt vậy.
Tiếng khóc nức nở dần một lớn,một phần linh hồn như đã bị đục khoét mất,cậu phải làm sao đây.
_TaeHyung.........TaeHyung..........
Tiếng gõ cửa và thanh âm anh gọi cậu vang vọng thật rõ ràng,lúc này đây cậu thực sự cần một bờ vai để dựa vào.
Lê người ra mở cửa ,đập vào mắt anh chính là hình ảnh cậu đang khóc.HoSeok đóng cửa lại nhanh chóng,chưa kịp cất tiếng hỏi thì cậu đã lao vào sau đó ôm chặt anh .
_TaeHyung,có chuyện gì vậy?
_Bà em.........bà em mất rồi hyung ơi........
Anh thực sự bàng hoàng,vòng tay theo đó mà siết chặt cậu lại,nước mắt cũng bắt đầu rơi. Đối với TaeHyung bà là người vô cùng quan trọng,là người nuôi nấng cậu suốt 14 năm trời,là người có sức ảnh hưởng lớn lao nhất. Bà gần như thay cả cha mẹ để dạy dỗ cậu,dưỡng dục cậu trở thành một chàng trai thật tốt như bây giờ.........Anh vẫn nhớ như in ánh mắt hạnh phúc của cậu mỗi lần nhắc về bà..........và giờ đây nghe được tin này,anh hiểu TaeHyung đang phải đối mặt với điều gì.
_TaeHyung ,anh hiểu mà...........cứ khóc đi em,khóc ra được sẽ nhẹ nhõm hơn.
Thanh âm thê lương ấy như khiến trái tim anh tan vỡ,cái cảm giác thất bại như thủy triều kéo đến khiến anh ngạt thở,nhìn người mình yêu thương đau đớn như vậy mà chẳng thể làm gì thật khó chịu quá.
Một lúc sau cậu mệt tới mức lả đi,anh đỡ cậu nằm xuống giường sau đó đắp chăn lên.
_Em nghỉ ngơi chút đi,anh xuống mang đồ ăn lên nhé.
Cậu chỉ gật đầu sau đó nhắm nghiền đôi mắt lại,lúc này không còn muốn để tâm bất cứ điều gì nữa.
Cánh cửa lại một lần nữa mở ra,tiếp đó là 6 người bước vào phòng. Tiếng thở dài vang vọng khiến cậu ngước đôi mắt nhìn tới. Mọi người bắt đầu ngồi xung quanh TaeHyung,JiMin nắm chặt lấy bàn tay cậu.
_Tae..........
Cậu cắn chặt môi,đôi mắt sưng đỏ lại có dấu hiệu lấp lánh,TaeHyung ngồi dậy ôm lấy JiMin sau đó vùi mặt vào vai cậu. Mọi người nhìn nhau,không ai dấu được nỗi buồn trong đáy mắt.
_TaeHyung.........hyung hiểu em đang phải đối mặt với chuyện gì. Nhưng nghe lời hyung,hãy ăn chút gì đi,chúng ta còn công việc tối nay nữa. Dù thật tàn nhẫn khi nói ra câu ấy lúc này ,tuy nhiên.......
_Em hiểu mà hyung.......Chỉ là em đau lắm,bà đã bên em từ nhỏ,là người trân quý nhất đối với em, vậy mà thời khắc cuối cùng của bà........em lại không thể bên cạnh.........em là đứa cháu bất hiếu.
YoonGi chạm nhẹ vào mái tóc cậu sau đó vỗ vỗ nhẹ nhàng,nỗi đau này thực sự rất đáng sợ.
_Ngoan,nghe lời bọn anh đi,nếu em cứ như vậy bà em sẽ rất đau lòng.
Jin dịu dàng lau nước mắt cho cậu,sự ấm áp đó khiến TaeHyung trở nên mạnh mẽ hơn thật nhiều.
_Vì vậy hãy cố gắng lên ,được không em. Sau khi về Hàn em hãy về nhà đi,về thắp hương cho bà........Bà chắc chắn rất nhớ em.
NamJoon đều đều nói,gương mặt không che được sự đồng cảm .Ai nấy cũng đều động viên cậu,TaeHyung sau đó đã gật đầu thật nhẹ.
Cả 6 người ôm chặt cậu tạo thành một vòng tròn,giờ phút này cậu phải thật mạnh mẽ.
Cả nhóm bắt đầu trở lại guồng quay của công việc,thu âm các ca khúc cho album sau đó là luyện vũ đạo. Bên cạnh đó chính là thay đổi màu sắc,kiểu tóc để chụp ảnh bìa cũng như sắp tới là quay MV. Kể từ ngày hôm đó TaeHyung luôn trong trạng thái buồn bã,nụ cười tươi sáng ấy chẳng còn hiện diện là bao,nhưng chẳng ai có thể trách cậu điều gì. Chỉ là đôi lúc thấy khó chịu khi nhìn cậu cứ gồng mình lên để hoàn thành mọi thứ, lúc đó TaeHyung vô cùng yếu đuối,tưởng chừng như chỉ một chút áp lực nữa thôi cũng khiến cậu tan vỡ mất.Vỏ bọc mãnh mẽ của cậu thực sự lại mong manh tới không ngờ.
Nhưng công việc là công việc,cậu phải học cách nén nỗi đau xuống tận cùng,để khỏi khiến fan lo lắng nữa, trên trời cao,bà cũng không muốn nhìn thấy cậu như vậy,phải không?
Hôm nay chính là ngày chụp ảnh , từ rất sớm tất cả đã có mặt để trang điểm. TaeHyung đã đổi qua tóc màu vàng kim và cắt ngắn hơn so với trước. Trang phục của nhóm lần này thực sự theo một chiều hướng rất khác ,chính điều ấy mang lại sự thú vị cho các thành viên.
TaeHyung bắt đầu phần của mình,cậu khoác lên mình một bộ âu phục có họa tiết thực sự đặc biệt với viền màu đỏ rượu,mái tóc được đánh hơi rối phần mái trước. Khuôn mặt trang điểm thật kĩ lưỡng với đôi mắt đeo lens xanh khiến ai nấy đều trở nên bị thu hút,bên cạnh đó sắc môi được tô đậm hơn so với thường ngày làm nó trở nên đỏ mọng,lúc này TaeHyung thực sự trở nên quyến rũ tới chết người.
Từng cử chỉ,từng góc chụp,từng biểu cảm trên khuôn mặt anh khiến hắn chết lặng, phải chăng đó chính là một thiên thần nhưng bị ám bởi ác quỷ vì giây phút ấy JungKook nhìn thấy được một TaeHyung đầy sức cám dỗ. Diễn xuất vốn dĩ tuyệt vời cộng thêm hiệu ứng ánh sáng của phông nền hắt lên khuôn mặt anh khiến hắn cảm thấy hô hấp mình như ngưng trệ lại.
JungKook rời khỏi dòng suy nghĩ khi NamJoon đặt tay lên vai hắn vỗ vỗ, đã tới phần chụp của anh và hắn nên không thể tiếp tục như vậy được, hắn nhìn lại một chút rồi rời đi. Ở góc phòng YoonGi mỉm cười một cách đầy bí ẩn.
Lần này có một sự thay đổi nhẹ rằng TaeHyung không chụp với NamJoon mà bắt đôi với HoSeok và điều này khiến hắn thực sự khó chịu,tưởng chừng như chẳng thể ngăn mình tiến tới tách hai người ấy ra khỏi nhau, nhưng hắn đâu còn cách nào khác,bởi đó chính là công việc,không ai được phép phá hỏng nó.
Hai người ấy ngồi trên giường, xoay lưng về phía nhau,anh quay nghiêng khuôn mặt,mắt lơ đãng nhìn về xa còn cậu thì nhìn thẳng vào camera, ánh nhìn ấy lọt vào mắt JungKook tựa như đang khiêu khích sức chịu đựng của hắn vậy, tiếp đó TaeHyung quay đi còn anh dựa hẳn vào vai cậu,khoảnh khắc đó thật sự đẹp và yên bình quá,như cả hai chẳng còn gì phải suy nghĩ nữa,cứ an ổn bên cạnh nhau tới đời đời kiếp kiếp vậy.
Hắn siết chặt nắm tay một cách vụng trộm, máu như đổ dồn về đôi mắt đang nhìn chằm chằm cả hai, hắn đang ao ước vị trí của HoSeok,dù chỉ là diễn thôi cũng được, bởi JungKook có thể bên cạnh TaeHyung,hai người có thể vì công việc mà bỏ xuống hiểu lầm rồi chìm vào khung cảnh lãng mạn đó.
Tiếng khúc khích vang lên bên tai làm hắn ngẩn người quay sang,là YoonGi hyung đang gửi tới hắn một nụ cười đầy ý vị sâu xa nhưng hắn hiểu trong đó hàm ý điều gì. JungKook nhíu mày rồi bỏ ra chỗ khác và ngay lập tức YoonGi cũng buông xuống nụ cười đó,đôi mắt nhanh chóng hướng qua JiMin và không bỏ sót ánh nhìn đầy đau thương của thằng bé. Nó vẫn vậy,khó biết cách kiềm chế cảm xúc của mình,và đó chính là điểm yếu của JiMin.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com