Chương 39-END: Thanh xuân của chúng ta
Vụ việc của gia đình Tuấn Chung Quốc được giải quyết xong xuôi, Kim Tại Hưởng cũng yên tâm sống chung với Tuấn Chung Quốc đến hết kì hai năm nhất, Tuấn Chung Quốc theo đúng tiến trình thi xong trước cậu, trong khi chờ Kim Tại Hưởng thi cuối kì, nói với cậu mình sẽ vắng nhà ba ngày, dặn dò đối phương đừng có đi đâu lung tung.
Lúc đầu Kim Tại Hưởng còn cố gắng thuyết phục cho mình đi theo, nhưng nghĩ đến lịch thi của mình, ủy khuất bảo, anh nhớ về sớm với em nha.
Tuấn Chung Quốc ừ một tiếng, nói như thế nào sẽ làm như thế, đến ngày thứ tư mệt mỏi về đến nhà, nhìn đồng hồ một lát rồi lại đến trường, đoán chắc hẳn giờ này thằng nhóc kia cũng vừa kịp làm bài xong.
Kì thi cuối kỳ kết thúc, đó là khoảng thời gian thoải mái nhất của đời sinh viên. Trừ trường hợp nợ môn phải ở lại học thêm kì hè, còn không phần lớn sẽ về quê, gặp gia đình, gặp bố mẹ.
Kim Tại Hưởng vừa được tin Tuấn Chung Quốc về đến trường, chạy vội vàng đến bên cạnh Tuấn Chung Quốc ôm chầm lấy đối phương, ríu rít bên tai hắn.
"Đàn anh đàn anh! Nhìn xem, kì này em không nợ môn! Mau khen em đi."
Tuấn Chung Quốc mặt không đổi sắc, "Giỏi lắm."
Mặc dù đã quá quen với một Tuấn Chung Quốc mặt liệt cục súc như vậy, thế nhưng Kim Tại Hưởng vẫn rất không hài lòng, ba ngày qua chẳng lẽ không nhớ cậu một chút nào chắc.
"Đàn anh nè, em thích chàng trai nào có nụ cười tỏa sáng, tốt nhất là càng sáng càng tốt."
"Vậy em nên mua một cái bóng đèn. Rất hợp với gu của em."
Kim Tại Hưởng dậm chân, "Em nói là con người kìa!"
"Ý em là Phật Tổ Như Lai?"
"Tuấn! Chung! Quốc!"
Tuấn Chung Quốc buồn cười nhéo má Kim Tại Hưởng một cái, nhấc chân bước đi, Kim Tại Hưởng cũng không hề yếu thế ngay lập tức đuổi theo.
Lúc này ở phía xa, Trịnh Hạo Thạc đứng ở dưới gốc cây nhìn hai người chạy quay sân trường, bỗng nhiên trên môi lại nở một nụ cười. Có lẽ bởi vì nhìn thấy hai người bọn họ chơi đùa quá sức vui vẻ, cũng có thể vì được nhìn thấy Kim Tại Hưởng cười rất hạnh phúc.
"Người ta nói đúng. Chỉ cần nhìn thấy người mình thích hạnh phúc, chúng ta cũng sẽ hạnh phúc."
Trịnh Hạo Thạc quay đầu hướng về nơi phát ra tiếng nói, nhìn Trịnh Hân không biết đã đứng bên cạnh mình từ lúc nào, ánh mắt vẫn luôn chung thủy dán về phía của Tuấn Chung Quốc và Kim Tại Hưởng.
"Anh biết em vẫn luôn theo dõi Tuấn Chung Quốc." Trịnh Hạo Thạc mỉm cười rồi thở một tiếng dài nhẹ.
"Vậy sao?" Trịnh Hân bật cười, "Lộ liễu như vậy à."
"Chỉ có đồ ngốc Kim Tại Hưởng mới dễ dàng bị em lừa." Trịnh Hạo Thạc cũng không nhịn được bật cười thành tiếng, nhìn Kim Tại Hưởng đang đuổi đánh Tuấn Chung Quốc ở đằng xa, "Cũng chỉ có đồ ngốc Kim Tại Hưởng mới không biết mình vô thức phóng điện mạnh như thế nào."
Trịnh Hân khoanh tay, tựa lưng vào thân cây to sụ phía sau, "Không phải là do cậu ấy ngốc nghếch, mà là trong đầu cậu ấy chỉ chứa mỗi hình bóng của Tuấn Chung Quốc thôi, ngoài ra cái gì cũng không để ý."
"Có một người luôn ở bên cạnh mình như vậy thật tốt." Trịnh Hạo Thạc có chút buồn phiền mà cảm thán.
Bên phía Kim Tại Hưởng, sau khi đã dùng hết sức cùng lực kiệt, cuối cùng cũng chẳng so bề được với sức trâu bò của Tuấn Chung Quốc, rốt cuộc dừng lại, nheo mắt không muốn cùng hắn so đo, cậu vô cùng khổ sở.
"Tuấn Chung Quốc anh đúng là đáng ghét, biệt tăm ba ngày thì thôi đi, một câu nhớ em cũng không thèm nói."
Tuấn Chung Quốc xoay người lại nhìn Kim Tại Hưởng, thấy mặt cậu đỏ bừng, trên trán ướt đẫm mồ hôi, hắn nhếch khóe môi rồi nhẹ nhàng tiến lại gần, đưa tay lên vuốt lấy mái tóc bết trước trán cậu, hiếm khi thấy được một Tuấn Chung Quốc ôn nhu như lúc này.
"Em hối hận sao?"
"Hối hận cái gì chứ?"
"Vì đã đuổi theo anh."
Không biết là do Tuấn Chung Quốc cố ý, hay do bản thân mình nhạy cảm, Kim Tại Hưởng mím chặt môi, sau đó hướng về phía hắn cong mắt lại cười thật tươi.
"Không hối hận. Đuổi theo anh là quyết định đúng đắn nhất cuộc đời em, sau này cũng sẽ không bao giờ hối hận."
Tuấn Chung Quốc cười cười, cúi đầu đáp xuống môi Kim Tại Hưởng một nụ hôn.
"Anh cũng sẽ không hối hận, khi quyết định dừng chân lại để tiến về phía em."
Kim Tại Hưởng bất chợt bổ nhào lên người Tuấn Chung Quốc ôm lấy cổ hắn, khiến hắn mất thăng bằng thiếu điều muốn ngã ngửa ra phía sau. Vòng tay ôm chặt lấy eo của đối phương, cứ như vậy để cậu làm loạn trên người mình.
"Đúng vậy, dù anh có hối hận em cũng không cho phép. Kì nghỉ hè này cũng đừng hòng thoát, em sẽ bám dính lấy anh không chịu buông đâu."
"Vác một con lợn như em thật nặng."
Kim Tại Hưởng lập tức nổi khùng lên, nhào đến cấu xé người hắn. Tuấn Chung Quốc dĩ nhiên chỉ cần dùng một chút sức lực cũng có thể chế trụ được cơ thể cậu, sau đó lại ôm cậu vào lòng. Kim Tại Hưởng bị ôm thì cả tâm trí đều mềm nhũn, nhanh chóng ngoan ngoãn để người ta ôm.
Được một lúc, Kim Tại Hưởng lại rầu rĩ nói.
"Chuyện của chúng ta em vẫn chưa nói cho mẹ và dượng biết. Nếu biết rồi liệu có đánh chết em hay không?"
"Sẽ không đâu." Tuấn Chung Quốc tựa cằm lên đỉnh đầu cậu đáp.
"Làm sao anh biết sẽ không?" Kim Tại Hưởng hít hít mũi mấy cái, thở dài, "Mẹ em trước giờ đều rất cổ hủ, những chuyện giống như yêu đồng giới lại càng khó chấp nhận."
"Anh nói là sẽ không." Tuấn Chung Quốc buông Kim Tại Hưởng ra, "Nếu không tin, tối nay ngay lập tức bắt xe về nhà em, thế nào?"
"Anh điên rồi sao? Như vậy không chỉ có em bị đánh chết, mà anh cũng sẽ bị đánh chết nữa đó."
Tuấn Chung Quốc vừa bực mình vừa buồn cười, từ trong túi quần lấy ra điện thoại, nhấn tách tách vài phím, sau đó áp lên tai.
"Dì Kim, là cháu ạ."
Kim Tại Hưởng nghe thấy vậy thì giật bắn cả mình, hốt hoảng lao đến định cướp điện thoại từ tay Tuấn Chung Quốc.
Tất nhiên là bất thành, Tuấn Chung Quốc chỉ cần né một chút, động tay một chút là có thể giữ hoàn toàn cơ thể đối phương.
Hắn quan sát nét mặt của Kim Tại Hưởng một chút, nhấn phím loa ngoài, Kim Tại Hưởng có thể nghe rõ mồn một giọng nói của mẹ mình phát ra từ đầu bên kia.
"Ừ Chung Quốc đó hả, có chuyện gì không?"
Tuấn Chung Quốc vừa nói vừa nhìn Kim Tại Hưởng, "Dì Kim, dì sẽ không hối hận khi quyết định cho chúng cháu tìm hiểu nhau chứ?"
Tim Kim Tại Hưởng đã muốn lọt ra ngoài.
"Chung Quốc, có lẽ điều đó đối với dì không thể chấp nhận, nhưng dì không thể phủ nhận tình cảm của cháu dành cho Tại Hưởng, chỉ cần cháu không làm sét thằng bé phải chịu bất kì sự đau khổ nào, dì tuyệt đối không hối hận."
"Tối nay cháu và Tại Tại sẽ về, dì nhớ nấu nhiều cơm một chút ạ."
"Tối nay? Được được. Dì cũng nhớ Tại Hưởng lắm rồi, nhớ về sớm, nếu không tối muộn sẽ không còn vé nữa."
Tuấn Chung Quốc từ đầu đến cuối vẫn luôn nhìn vẻ mặt thất thần của Kim Tại Hưởng, dạ một tiếng, sau đó cúp máy.
Kim Tại Hưởng vẫn còn chưa rõ chuyện gì vừa xảy ra, "Là sao? Cuộc nói chuyện vừa rồi là sao?"
"Như vậy em không sợ mình bị đánh chết nữa rồi đúng không?"
"Rốt cuộc anh đã làm thế nào..."
Kim Tại Hưởng nói được một nửa, đột nhiên nhớ đến ba ngày vắng nhà của Tuấn Chung Quốc, không biết trong lòng có tư vị gì, chỉ cảm thấy hốc mắt vô thức nóng lên, trái tim cũng được sưởi ấm một cách dịu dàng.
"Tại Hưởng." Tuấn Chung Quốc áp hai tay lên má Kim Tại Hưởng, mỉm cười nhìn cậu, "Em nên nhớ, người yêu của em cái gì cũng có thể làm được."
Hai cánh môi run rẩy, Kim Tại Hưởng vậy mà lại không kiềm chế được cảm xúc của mình, khóe mắt nóng rát, từng giọt từng giọt nước mắt trong suốt đáp xuống hai bàn tay của Tuấn Chung Quốc.
Tuấn Chung Quốc nhẹ nhàng dùng ngón tay lau đi, cụng trán vào trán cậu, sau đó nắm chặt lấy bàn tay của cậu dịu dàng nói.
"Đi thôi, về nhà ăn cơm."
Kim Tại Hưởng càng nắm chặt lấy bàn tay đối phương, gật đầu một cái, "Dạ!"
Ngày đó Tuấn Chung Quốc một mình bắt xe về quê Kim Tại Hưởng, dĩ nhiên đã bị sự lạnh lùng của mẹ Kim như gáo nước tạt vào mặt, cũng bị dượng của Kim Tại Hưởng đánh rất không nương tình, ông vốn là một người cộc cằn, nhưng đánh xong rồi cũng coi như hết nợ. Sau khi Tuấn Chung Quốc bị đuổi ra khỏi nhà họ Kim, hắn đã quỳ trước cửa nhà bọn họ đến tận ngày hôm sau, không ăn cũng không uống, sắc mặt tái xanh.
Trước khi ra khỏi nhà, Tuấn Chung Quốc còn nói với người bên trong đừng liên lạc với Kim Tại Hưởng, giọng điệu khẩn cầu khiến người khác cũng không nỡ từ chối, dù sao cũng sắp đến kì nghỉ hè, mẹ Kim cũng muốn nói chuyện trực tiếp với Kim Tại Hưởng hơn.
Nhưng cuối cùng cũng không thể chờ đến lúc ấy, bởi vì mẹ Kim rốt cuộc động lòng, không nghĩ rằng thằng nhóc kia lại ngoan cố đến như vậy, sẵn sàng làm tất cả chỉ vì muốn tình yêu của hai người được công nhận, bà lại nghĩ đến thời điểm giao thừa, thằng bé này vừa ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện. Cứ như vậy mà mềm lòng, tình yêu vốn không hề sai trái, Tuấn Chung Quốc và Kim Tại Hưởng cũng không hề sai trái.
Trong thoáng chốc bóng lưng của hai người ngày một khuất dần sau hai hàng cây bên đường, hai bàn tay nắm chặt cũng chưa có một giây buông lỏng.
Thanh xuân của bọn họ chính là như vậy, đau khổ có nhau, hạnh phúc có nhau. Thanh xuân là tuổi trẻ, và tuổi trẻ chỉ đến một lần. Có lẽ sau này nhìn lại, bọn họ sẽ không cảm thấy hối hận khi chọn cách mà mình liều lĩnh trải qua khắc nghiệt của thanh xuân, càng không hối hận khi chọn người bạn đồng hành cùng mình trải qua thời khắc tươi đẹp này.
"Chung Quốc, em yêu anh."
"Tại Hưởng, anh cũng rất yêu em."
Kim Tại Hưởng có một người yêu siêu cấp tên là Tuấn Chung Quốc.
--Hoàn chính văn--
191020
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com