Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Không Đề

Diệc Phàm lúc nào cũng dịu dàng với cậu. Cười. Nói chuyện. Nắm tay cậu. Ôm ấp cậu. Đều rất dịu dàng. +

Chỉ có lần này là không.

Cơ thể anh sặc sụa mùi rượu. Bước đi lảo đảo, xiêu vẹo. Cả người mềm nhũn, dựa hẳn vào người Xán Liệt. Thể lực cậu vốn không tốt. Vác theo một nam thanh niên cao hơn mét tám lên lầu đúng là chuyện không tưởng. Thế nhưng cậu cuối cùng vẫn làm được. Cậu không nỡ để Diệc Phàm ngủ ở dưới nhà. Đêm rồi, lạnh.

Cậu nằm vật ra giường, ngay bên cạnh anh. Mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển. Không khí lạnh lẽo lúc này cũng chả đủ để giải nhiệt cho cậu.

Xán Liệt nhắm hai mắt lại, hai tay đặt lên bụng, tinh thần thả lỏng. Không làm gì khác ngoài việc chuyên tâm hít thở đều đều. Diệc Phàm ở bên xoay vặn một hồi, xem chừng khó chịu lắm. Cậu vẫn chưa thay đồ cho anh.

Khi nhịp thở đã ổn định, Xán Liệt chuyển qua ngắm nghía anh. Cậu chống khuỷu tay trái  xuống giường, đầu hơi cúi như để nhìn anh rõ hơn. Khuôn mặt đỏ bừng vì men rượu, cánh mũi phập phồng, cô chút gấp gáp hơn nhịp điệu thông thường.

Một ý nghĩa chợt nảy ra trong đầu Xán Liệt. Cái tính tùy hứng của cậu xưa giờ vẫn vậy. Ngón tay thon dài, xinh đẹp chạm nhẹ lên má anh, bấu thật chặt rồi kéo mạnh ra.

"Cho chừa cái tội uống say rồi bắt em phải cõng này. Diệc Phàm là đồ đáng ghét này. "

Vừa nói, cậu vừa bẹo má anh.

Vốn nghĩ người say, không biết gì, tha hồ cho cậu làm tình làm tội. Ai ngờ mới véo véo hai cái, Diệc Phàm đã mở mắt, túm chặt lấy cái tay đang làm trò quỷ của cậu. Tuy rằng ý thức vẫn còn mơ hồ, mờ mịt, nhưng anh vẫn tính là tỉnh rồi đi. Xán Liệt thầm nghĩ rồi gào thét trong lòng.

Cậu nhắm tịt mắt, chờ đợi sự trừng phạt của anh. Nhưng trái với suy nghĩ của cậu, anh chỉ đưa tay lên, khẽ khàng vuốt tóc cậu. Kèm theo một nụ cười so ra còn dịu dàng hơn lúc bình thường gấp trăm lần.

"Xán Liệt, tôi thích em."

Những từ ngữ hoàn toàn không lường trước được thoát ra khỏi cổ họng khàn khàn của Diệc Phàm. Ngay lập tức làm Xán Liệt cứng đờ. Đầu óc trống rỗng như ổ cứng bị virus đớp hết dữ liệu. Cái con người dịu dàng mà chả biết lãng mạn, cái con người ba ngơ, thất bại thảm hại trong chuyện tình cảm, cậu không nghĩ có lúc thốt ra được câu sến súa vậy.

Mà không quan trọng hơn, cậu chầm chậm xử lý thông tin. Diệc Phàm vừa nói thích cậu. Chuyện gì đang xảy ra?  Chuyện gì đang xảy ra?  Chuyện gì đang xảy ra?  Chuyện gì đang xảy ra?

Không phải cậu chẳng có tình ý gì với anh mà do thế này đột ngột quá. Nhìn cậu hoang mang, không biết phản ứng thế nào, Diệc Phàm nheo mắt trong khoảng nửa giây rồi mỉm cười. Lặp lại câu nói lúc nãy.

"Tôi thích em."

Vừa nói vừa kéo mạnh Xán Liệt ngã vào lồng ngực mình. Rất nhẹ nhàng, anh lật người lại, nằm đè lên cậu.

Không nghĩ đến có lúc anh lại mạnh bạo như vậy. Cậu hoàn toàn bị bất ngờ. Đến lúc hoàn hồn đã thấy mình bị nằm dưới thân anh, chẳng thể cựa quậy nổi.

"Diệc Phàm... "

Cậu gọi tên anh, muốn thức tỉnh phần ý thức còn sót lại dưới đôi mắt mờ mịt kia. Nhưng nghe cậu gọi tên mình. Với một âm giọng mềm mại, ngọt ngào như thế chỉ càng làm cho lửa tình trong anh cháy vượng hơn.

"Diệc Phàm...em... "

Thêm một tiếng gọi nữa. Và anh hôn cậu. Nóng bỏng, ướt át và mãnh liệt. Chỉ có lưỡi chạm lưỡi. Nước bọt đong đầy trong khoang miệng của nhau. Dần dần tràn ra, theo cần cổ mảnh khảnh của cậu trượt xuống dưới, len lỏi vào tưới đẫm phần da thịt non mềm trần trụi. Vị rượu loang ra. Chút khó chịu rờn rợn nơi cổ họng cậu.

Xán Liệt muốn đẩy anh ra,muốn hét lên với anh là cậu cảm thấy khó chịu, cậu không muốn làm điều này. Nhưng những cử chỉ mãnh liệt của anh cuốn cậu theo, khiến cậu không cách nào rời ra được. Cả hai như bị gắn chặt với nhau bởi một loại keo đặc biệt, khiến cho mỗi giây, mỗi phút nếu xoay chuyển đến một nơi nào khác ngoài đôi môi của nhau, chỉ có thể là để nuốt lấy vài ngụm không khí. Trước khi tiếp tục nhịp điệu cuồng loạn khi nãy.

Sau cùng, tất cả những gì cậu xoay xở được để thoát ra khỏi khuôn miệng nhỏ nhắn là những tiếng rên rỉ đầy gợi cảm. Cái thứ tiếng  quyến rũ tới mức chính cậu - chủ nhân của giọng nói - một kẻ chưa bao giờ thấu suốt hình dạng thực sự của tình dục là gì, chỉ cần nghe dăm ba lần sát bên tai cũng sẽ dựng. Nơi đó sẽ dựng cứng ngắc như cột buồm, còn cậu quằn quại như một con thú không thể thỏa mãn. +

Diệc Phàm nhanh chóng mất đi kiểm soát. Hay ngay từ anh đã không thể làm chủ được hành động của bản thân. Rơi vào mê cung ấm áp, ngọt ngào được làm nên từ da và thịt dưới thân. Một con người. Nhưng giờ anh không thể cảm thấy cậu bằng thính giác hay thị giác. Trên thực tế, những giác quan ấy mờ đi, nhường chỗ cho khứu giác, vị giác, xúc giác. Mùi hương từ thân thể cậu xộc vào mũi anh, thanh tao, nhẹ nhàng như chính cậu vậy. Cái lưỡi ram ráp lướt trên từng thớ da thịt trần trụi, nếm được vị mồ hôi mằn mặn, chốc chốc để lại vài mảng da gà nổi lên vì nhạy cảm.

Xán Liệt không quen tiếp xúc thân mật tới độ này. Người cậu gai lên, có chút không thoải mái. Nhưng bàn tay Diệc Phàm để sau đầu và đặt dọc theo sống lưng chưa bao giờ ngừng vuốt ve trấn an cậu. Da thịt trượt trên da thịt, thân thể trần trụi cọ xát vào nhau. Dần dần tinh thần cậu cũng thả lỏng hơn, dù chưa hoàn toàn tự nguyện làm tình với anh.

Áo Xán Liệt bị giật hết cúc, chỉ khoác hờ trên người, giờ đây tuột xuống một nửa để lộ phần vai trắng nõn, không chút tì vết. Diệc Phàm cúi đầu, môi nhẹ nhàng đặt xuống từng nụ hôn, dọc theo xương đòn. Trước khi anh làm cậu giật bắn mình vì hàm răng day nghiến nơi này. Để lại đằng sau những dấu ấn sậm màu vô cùng nổi bật. Cảm giác đau đớn như thể lớp da mỏng mảnh sắp bị xé toạc làm cậu bật khóc. Nước mắt từng giọt từng giọt chảy ra, theo hai má lăn xuống ga giường. Tiếng rên rỉ của Xán Liệt ngày một lớn. Nối tiếp với những tiếng thở gấp gáp đứt quãng.

Khi Diệc Phàm chạm tới đầu ngực sưng cứng của cậu, cảm giác nôn nao, muốn giải phóng của Xán Liệt đã rất rõ ràng. Đây dù sao cũng là lần đầu tiên của cậu. Không kiềm chế được lâu cũng là điều dễ hiểu. Cái lưỡi không ngừng liếm mút hai đầu ti nhỏ xinh như hạt đậu, giờ đã tấy đỏ vì được "yêu thương" quá nhiều. Nước bọt chảy tràn, nhuộm đầy hai bên đầu ngực trong màu bàng bạc lóng lánh, kết hợp với không khí lành lạnh ban đêm chỉ càng làm cậu hiểu rõ hơn tình trạng lõa lồ của bản thân.

Nhìn thấy khuôn mặt vặn vẹo, khó chịu của cậu, trong lòng Diệc Phàm đột nhiên nổi lên ý nghĩ xấu xa muốn trêu chọc cậu một chút. Cái cà vạt vứt ra khi cởi áo mình lúc nãy bị anh túm lấy, quấn quanh cổ tay mảnh mai của cậu. Một vòng, hai vòng rồi cố định vào thành giường. Anh chống tay, thưởng thức tác phẩm của mình trong giây lát. Nhìn cậu lúc này không còn khả năng kháng cự xem ra còn quyến rũ, mời gọi hơn gấp trăm ngàn lần.

Nhẹ nhàng tách hai chân cậu ra, Diệc Phàm thì thầm.

"Tôi thích em. "

Miệng anh ngậm lấy vật nhỏ đang dựng thẳng,  không ngừng run rẩy giữa hai chân, bắt đầu dùng lưỡi khám phá.

"A...không...Diệc Phàm... đừng ...dừng lại. Chỗ đó... bẩn lắm..."

Cậu gắng gượng nói ngắt quãng. Không quên phát ra những thanh âm khiến người khác không thể không hứng tình.

Vì sắp đạt đến cao trào, nên chỉ cần một chút kích thích. Một vài đường nước bọt ướt át để lại trên chiều dài của cậu. Một vài nụ hôn trên đầu vật nhỏ.

Tất cả như bùng nổ.

Người cậu giật giật như có dòng điện chạy qua.

Trong tâm trí như có cả một màn trình diễn pháo hoa đầy màu sắc rực rỡ. Từng tiếng nổ bùm bùm đập vào thành ống tai khiến cậu thấy ong ong.

Từng phân tử trên cơ thể cậu reo vui, sung sướng. Nhưng chúng lại không biết làm thế nào để thể hiện hết sự vui sướng, hạnh phúc ấy. Hỗn loạn. Đập vào nhau và vỡ bung ra. Trước khi được hồi sinh và đụng nhau theo cách bạo lực thế một lần nữa.

Khuôn mặt Xán Liệt vào khoảnh khắc ấy quả là đắt giá. Liệu ngoài anh ra, cậu đã từng để cho ai nhìn thấy chưa. Diệc Phàm tự hỏi trước khi mỉm cười. Hẳn là chưa.

Tinh dịch lần đầu tiên cậu xuất ra là của anh. Thật trắng. Thật đặc. Mùi tanh nồng.

Diệc Phàm hôn lên cậu. Dư vị của Xán Liệt loang ra, hòa lẫn trong khoang miệng của cả hai.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com