Chap 15
Dong Ju là người cuối cùng ra về, mà cũng không mấy cam tâm tình nguyện, đi một bước quay đầu lại ba lần.
Sau đó bị Taehyung đá ra cổng biệt thự.
Lúc Taehyung quay lại tầng 2, cửa phòng khách mà Jung Ah ở đã mở rộng. Thiếu nữ đứng bên cạnh cửa sổ không nhanh không chậm thu dọn lại trên bàn.
Người kia tựa vào cạnh cửa, nhìn qua trong phòng, đuôi lông mày hơi nhướng lên.
"Hai cái ghế?"
Động tác trong tay Jung Ah dừng lại, thuận theo lời nói của anh cụp mắt xuống, nhìn hai cái ghế đặt song song trước bàn học. Một cái ghế là ghế ngoài ban công nhỏ, cô thừa dịp chú lái xe ngăn cản Dong Ju đã chạy ra bưng vào. Jung Ah mới chỉ đặt lại hai phần sách vở và đồ văn phòng phẩm, còn chưa kịp đặt ghế về chỗ cũ.
Taehyung quét mắt nhìn bàn đọc sách, đã hiểu rõ.
Anh nghiêng đầu dựa vào cửa, bật cười với ý vị không rõ: "Cậu muốn cho Dong Ju thấy cậu ở đây chỉ là vì làm giáo viên phụ đạo của tôi?"
Bên cạnh bàn, hàng mi sau mắt kính của thiếu nữ rũ xuống: "Tôi chỉ ngừa trường hợp cậu ta cố tình xông vào."
"Cậu nghĩ cậu ta sẽ tin à?"
Jung Ah bóp nhẹ sách vở trên bàn rồi ép lại bằng phẳng, sau đó cô mới lạnh lùng hỏi tiếp: "Trí thông minh của cậu ta không cao, tôi sẽ khiến cậu ta tin tưởng."
Taehyung yên lặng.
Cũng đúng.
Một con hồ ly nhỏ hai mặt, đi với Phật mặc áo cà sa đi với ma mặc áo giấy.
Anh dọn dẹp thay cô là dư thừa.
Taehyung đang dựa vào cửa đã đứng thẳng lại, đang định rời đi. Chỉ là anh còn chưa ra khỏi cửa phòng, một giọng nói nhẹ tới khó tin được gió đưa vào tai anh.
"Cảm ơn."
"..."
Taehyung dừng lại.
Anh bật cười vì kinh ngạc, không nhịn nổi quay đầu, khàn giọng nói: "Cái gì?"
Đôi mắt vốn luôn bình tĩnh không gợn sóng của Jung Ah bị nụ cười của người nọ xé rách, biểu cảm buồn bực khiến ngũ quan sau gọng kính kia vô cùng sinh động.
Chỉ là cô nhanh chóng vươn vai, cố tỏ ra không có biểu cảm gì.
"Đóng cửa lại, cảm ơn."
Chất giọng khàn khàn xen lẫn ý cười chưa phai của anh vang lên: "Cậu nghĩ tôi là tài xế của cậu à?"
Jung Ah chặn lời trêu cợt của anh lại.
Taehyung vừa ra ngoài chợt nhớ ra điều gì đó, đôi chân thon dài uể oải lùi về lại, nửa người trên dựa vào cửa hơi ngửa ra phía sau: "Trước đó trên cầu thang, hình như cậu đồng ý với tôi một điều kiện đúng không?"
"?"
Jung Ah đang định bước tới đóng cửa thoáng dừng lại, sau đó cô nắm lấy tay vặn cửa, khoé môi nhếch lên, nở một nụ cười vô hại đáp qua loa lấy lệ:
"Đại thiếu gia, cậu quên điều kiện tiên quyết là cậu phải giúp tôi giữ bí mật chuyện tôi đang ở nhà cậu rồi sao?"
Taehyung khẽ híp mắt, không so đo với xưng hô kia: "Tôi không làm à?"
"Không."
"?"
Jung Ah ngừng mấy giây, cố ý tỏ ra kinh ngạc: "Tôi không phải hồ ly sao?"
"À, hoá ra lúc cậu gọi hồ ly và hồ ly nhỏ đều không phải đang nói chuyện với tôi. Thế là tôi hiểu nhầm rồi, sau này nhất định sẽ nhớ kỹ."
Đến lúc này, Du Liệt mới hiểu được ý của cô gái trước mặt.
Cô muốn anh thu lại xưng hô hồ ly.
Taehyung khẽ mỉm cười: "Không sao."
"?" Jung Ah cảnh giác nhìn anh.
"Từ bỏ điều kiện, coi như tôi tài trợ cho động vật hoang dã."
"?"
Đại thiếu gia đắm chìm trong cảm giác vui vẻ trêu đùa hồ ly, xoay người rời đi.
Chỉ để lại hồ ly nhỏ mặt không biểu cảm đứng tại chỗ nghiến răng nghiến lợi.
Chờ tới thứ Hai, cứ đánh bất tỉnh đại thiếu gia này rồi cho vào bao bố, khiêng thẳng đến cho đám lưu manh kia.
–
Chiều Chủ Nhật, Trường trung học phổ thông Chunhwa theo lệ cũ trở lại trường sớm.
Jung Ah vẫn bảo chú lái xe thả cô xuống xe trước khi tới trường. Lần trước ăn mỗi cái bánh bao suýt nữa bị người ta nhìn thấy cho một trận. Lần này, cô nhất định phải chọn cửa ngõ xa hơn một chút.
Trên đường có hơi chậm trễ, đợi cô bước vào phòng học, lớp 11/1 gần như đủ quân số.
Lúc bước vào phòng học, Jung Ah phát hiện bầu không khí trong lớp vô cùng kỳ lạ, dường như trong không khí có cảm giác căng thẳng tột độ.
Jung Ah đi về phía bàn của mình, vô thức liếc mắt nhìn hàng cuối cùng.
Trống không.
Rõ ràng Taehyung đi trước cô ít nhất mười phút, vì sao lại không có ở lớp?
Jung Ah đang cảm thấy kỳ lạ thì thấy Jae Mi đã ngoắc tay: "Jung Ah, mau, mau ngồi xuống."
"..."
"Tuần trước tớ quên nói với cậu, cuối tuần muốn gọi điện thoại cho cậu nhưng không tìm được người!" Jae Mi lộ ra vẻ đau khổ: "Trường trung học phổ thông Chunhwa có một bài thi hàng tháng vào buổi chiều Chủ Nhật của tuần đầu tiên. Ban Khoa học tự nhiên chúng ta thi Văn, Toán, Ngoại ngữ và Lý tổng hợp. Cậu mau chuẩn bị một chút đi."
Jung Ah nghe vậy có hơi ngẩn người, nhưng cũng chẳng có gì phải sợ, cô khẽ gật đầu: "Không khí trong lớp kỳ lạ như vậy, là vì kỳ thi hàng tháng sao?"
"Đương nhiên không tới mức đó. Người có thể làm ra bầu không khí này là vị đại thiếu gia của lớp chúng ta đấy."
Jung Ah không hiểu: "Chẳng phải cậu ta cũng chỉ mới tới trường thôi ư?"
"Đúng vậy, ai bảo đám kia tìm đường chết, thừa dịp thầy Han không ở đây bày trò trong lớp học. Nói gì không nói lại đi nhắc tới Oh Yoon Hee. Taehyung chưa ném bọn họ xuống lầu là xem như tâm trạng hôm nay không tệ rồi."
"Oh Yoon... Hee?"
Nghe cái tên này, Jung Ah giật mình, hình như cô từng nghe qua cái tên này rồi, hơn nữa còn là từ chỗ chú lái xe nhà họ Kim.
"À, cậu không biết nhỉ?" Jae Mi đưa mắt nhìn khắp lớp, dường như xác định không có nguy hiểm mới thì thầm vào tai cô: "Bà ấy là MC xinh đẹp nổi tiếng suốt mười năm của Daegu chúng ta. Vừa xinh đẹp lại có khí chất, giọng nói cũng hay nữa. Trong trường có rất nhiều người là fan hâm mộ của bà ấy đó."
Jung Ah đột nhiên nghĩ tới.
Đúng là chú lái xe đã nhắc tới.
Hai người chủ của nhà họ Kim, Oh Yoon Hee, vợ của Kim Tae Joon.
"Cho nên, là nhắc tới mẹ của Taehyung?"
"!"
Jae Mi suýt nữa bổ nhào tới che miệng Jung Ah: "Ôi trời, cậu không muốn sống nữa à?"
Thấy mặt cô ấy trắng bệch, Jung Ah nín nhịn không hề né tránh.
"Cậu tuyệt đối không được nói những lời này trước mặtTaehyung! Hồi lớp 10 có người trong lớp cũng nhắc tới, suýt nữa bị cậu ấy dùng ánh mắt lột một tầng da đấy!"
"Cậu vừa tới nên không biết, Oh Yoon Hee không phải mẹ ruột của Taehyung mà là mẹ nhỏ, à không phải, mẹ kế mới đúng."
"..."
Lượng tin tức trong một câu quá lớn, Jung Ah phải mất một lúc mới tiêu hoá được, sau đó chậm rãi gật đầu: "Ừm."
Nói xong, cô cúi đầu mở balo ra, lấy vở bài tập của môn học tiết này.
"?"
"Cậu nghe không hiểu ý của tớ à?"
"Nghe hiểu mà." Thiếu nữ tiếp tục cầm sách, không ngẩng đầu lên.
"Cậu không muốn hỏi thêm gì sao?"
"Ừm... Không muốn lắm."
Jae Mi im lặng hồi lâu, nhìn Jung Ah với ánh mắt kỳ lạ, cuối cùng mới mở miệng nói: "Chắc chắn sau này cậu sẽ có tiền đồ, tớ phải ôm đùi cậu mới được."
"?"
"Cậu biến thái tới mức có thể thoát khỏi bản năng tò mò và dục vọng tán dóc cơ bản nhất của nhân loại. Tớ nghĩ chẳng còn gì có thể ngăn cản con đường đi tới mục tiêu của cậu nữa đâu."
Jung Ah ngẫm nghĩ một lúc, khoé mắt cong cong: "Mong như lời tốt đẹp của cậu."
Kỳ thi hàng tháng có bốn môn, tổng cộng thi mất một buổi chiều và một buổi tối. Đối với Jung Ah, ngoài độ khó của tiếng Anh trông như chữ viết nhưng lại chẳng khác nào thiên thư xem không hiểu ra, ba môn còn lại cô đều đáp vô cùng lưu loát và nhanh chóng.
Mà Taehyung, cả ngày không hề xuất hiện.
Đến tận ngày hôm sau, cũng tức là chiều thứ Hai.
Trước giờ giải lao là tiết tiếng Anh của thầy Han, cuối cùng bóng dáng cao gầy của đại thiếu gia họ Kim cũng xuất hiện một cách khoan thai ở ngoài cửa lớp.
Trông có vẻ cả đêm anh không ngủ chút nào, cũng chẳng biết về từ đâu, mái tóc lộn xộn được một chiếc mũ lưỡi trai che khuất, dưới đôi mắt sâu thẳm là màu đen nhàn nhạt. Cặp mắt hoa đào hai mí dường như cũng bị sự mệt mỏi làm nếp mí hằn càng sâu hơn, vẻ lạnh lùng cũng khắc rõ.
Taehyung không mặc đồng phục, trên người chỉ mặt một chiếc áo phông màu đen over size tay lửng, bên dưới mặc một chiếc quần jean.
So với quần áo thì phong thái của anh càng lười hơn, ngoài cổ tay mạnh mẽ đang cầm dây đeo ba lô trên vai, những điểm khác không giống học sinh chút nào. Toàn thân trên dưới đều toát ra vẻ lạnh bằng "ai tới gần người đó chết".
Nhìn khác hẳn với dáng vẻ đại thiếu gia cao quý lạnh lùng thường ngày, nhưng lại lộ ra vẻ gợi cảm đẹp trai.
Vẻ mặt của Jae Mi khá phức tạp, hạ thấp giọng nói: "Không phải cậu ấy đi quay phim về đấy chứ?"
Jung Ah ngước mắt, đang định đáp qua loa để chuyển đề tài này đi.
Ngay lúc này, chàng trai cao gầy mặc áo thun bước qua bàn của hai người, một mùi nicotin hỗn tạp ập vào mặt.
"Hắt xì."
Jung Ah nhào xuống trước bàn.
"..."
Đôi chân dài của Taehyung đột nhiên dừng lại.
Jae Mi hoảng sợ quay đầu nhìn về phía Jung Ah, những người còn lại trong phòng học cũng len lén hoặc công khai nhìn chằm chằm Taehyung. Tất cả đều nhìn về phía này, vô thức nín thở.
Đã có người bắt đầu thay Jung Ah mặc niệm trong lòng.
Thời gian trôi qua từng giây.
Jung Ah nhận khăn giấy mà Jae Mi đưa cho, bịt mũi lại. Cô ngẩng đầu, qua gọng kính đen nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngạo nghễ rũ xuống của Taehyung.
Lần thứ ba.
Người này dùng ánh mắt mắng cô.
Jung Ah thù dai nghĩ, vò khăn giấy lại rồi nói với giọng yếu ớt: "Xin lỗi bạn Taehyung, tôi không cố ý."
Taehyung không nói gì, đuôi mắt hơi nhướng lên lộ ra mấy phần lạnh lùng sắc bén.
Anh đối diện vào hồ ly nhỏ đang ngồi sau bàn.
Đường quai hàm sắc nét của Taehyung hơi kéo căng, lại liếc xuống nhìn cô, hai gò má siết chặt tựa như muốn cắn nát tất cả những bực bội suốt dọc đường.
Không đợi cảm xúc của Taehyung bùng nổ, cô gái cầm khăn giấy che chóp mũi lại, sau đó hắt xì hai ba cái liên tiếp.
Chóp mũi nhỏ nhắn trắng trẻo đỏ lên.
Lúc này, đổi thành Jung Ah cảm thấy buồn bực trong lòng. Cô không kìm lòng được nhướng đôi mắt màu hổ phách sau cặp kính nhướng lên, ra hiệu cho người đứng trước bàn rời đi.
Taehyung bị cô đánh thức khỏi dòng cảm xúc, tức tới bật cười. Anh nghiêng đầu, đầu lưỡi lướt qua vòm miệng, lúc này mới đè ép được cảm xúc xuống.
Chàng trai hơi cúi người chống tay lên bàn của thiếu nữ.
"Cậu tới từ vùng núi thật à?"
"Yếu ớt như quỷ."
"?" Jung Ah che chóp mũi không nhịn được nhíu mày ngửa mặt: "??"
Ác nhân cáo trạng trước.
"Bạn học, cậu..."
Jung Ah thoáng thấy bóng dáng của thầy Han, giọng điệu lập tức trở nên chân thành: "Hút thuốc lá có hại cho sức khoẻ, cậu vẫn chưa trưởng thành, hút thuốc nhiều như vậy sẽ không trổ mã được đâu."
Taehyung: "?"
Trước khi cảm xúc kịp truyền từ ánh mắt sang gương mặt của anh, tiếng thét của thầy Han đã vang lên:
"Hút thuốc, hút thuốc gì? Taehyung em... em, em... Are you crazy?? How dare you do such a thing that could ruin all of your life??" (Em bị điên à? Sao dám làm một việc có thể hủy hoại cuộc đời mình như thế?)
Hiển nhiên thầy Han cũng tức không nhẹ, tiếng mẹ đẻ cũng không còn lưu loát nữa.
Giáo viên tiếng Anh bắt đầu phát huy chuyên ngành của mình.
Jung Ah nghe mà như đang nghe thiên thư, nhưng cũng là lần đầu tiên cô nghe thấy phát âm trôi chảy và hay như vậy trong hiện thực. Ngay cả cái đầu hói của thầy Han cũng trở nên đáng yêu.
Taehyung tức giận đến bật cười.
Hồ ly nhỏ hắt một chậu nước bẩn vào người anh, giờ lại không hề nhìn anh, trái lại còn nhìn thầy Han ở cửa không chớp mắt, hoàn toàn quên việc mà mình đã làm. Trong đôi mắt màu hổ phách như tràn ngập khát vọng và trông ngóng.
"Được lắm, hồ ly."
Taehyung đứng thẳng người dậy, yết hầu chuyển động lên xuống.
Jung Ah cũng chẳng buồn đưa ra phản ứng nào.
Jae Mi ở bên cạnh đã sợ tới ngây người, đầu quay như trống bỏi với hai điểm xác định, hết phải rồi tới trái nhìn hai người, không thể tin được những gì mình vừa nghe.
Taehyung thản nhiên xoay người, rút bàn tay đang đút trong túi quần ra, giơ lên, các đốt ngón tay vừa trắng vừa thon dài. Nhưng so với bàn tay ấy, giọng nói lười biếng khàn khàn của anh còn hấp dẫn người khác hơn:
"Em không hút. Em ở bên ngoài nên mới bị ám mùi vào người."
Thầy Han bán tín bán nghi, hất đầu về phía ngoài: "Em ra ngoài với thầy trước đã!"
"..."
Thầy Han vừa mới xoay người, như nhớ ra điều gì đó: "Đúng rồi, Jung Ah?"
"Em đây ạ." Thiếu nữ hoàn hồn, đáp lại.
"Áo sơ mi và váy đồng phục đặt cho em có rồi đấy, em tới phòng làm việc của thầy lấy đi, nhớ thay trước giờ nghỉ giữa tiết Thể dục."
Jung Ah kinh ngạc, lập tức gật đầu: "Cảm ơn thầy."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com