Chap 20
Chuyện giữa Jung Ah và Hae Rin còn chưa xử lý xong, kỳ thi tháng lần thứ nhất trong học kỳ này lại tới trước.
Trường trung học phổ thông Chunhwa rất thích phô trương, từ sân vận động để học sinh toàn trường chạy bộ tới khu giảng đường có hai dãy bảng thông báo, mỗi lần có thành tích cuộc thi thì không hề che giấu, kết quả của ba khối đều được dán lên bảng thông báo.
"Cái cảm giác mà mỗi lần được điểm số của mình 'hộ tống' tới dưới khu giảng đường." Sau khi chạy bộ xong, Dong Ju liếc nhìn đám người tụ tập ở hai bên dãy bảng thông báo, nói với giọng quái gở: "Đúng là có cảm giác an toàn."
Geon U ở bên cạnh trêu: "Chỉ với số điểm mà cậu thi được kia đã có thể khiến cậu thấy an toàn? Yêu cầu về cảm giác an toàn của cậu cũng thấp thật đấy."
"..."
Dong Ju suýt nữa lườm chết cậu ta.
Dong Ju vừa quay sang thì thấy Taehyung từ bên cạnh đi tới, cậu ta vui mừng nhướng mày: "Haiz, không sao cả, chẳng phải có Taehyung lót dưới giúp tôi rồi sao? Cậu ấy có bao giờ thi đâu."
Những cái tên xếp ngay ngắn ở ngay đầu tiên trên bảng thông báo được chia ra trái phải, bên trái là 100 người đứng đầu cả khối, bên phải là 100 người đứng cuối khối.
Từng tên từng tên tương ứng, giấy trắng mực đen, không lừa trên gạt dưới.
Dong Ju là tuyển thủ thường trú trên bảng, đương nhiên là ở nửa bên phải.
Geon U lại khá kỳ lạ, tuy bình thường trông chẳng làm được gì đàng hoàng, nhưng thỉnh thoảng vọt lên cũng có thể đứng ở nửa bên trái của bảng.
Còn Taehyung thì hoàn toàn ngẫu nhiên, hồi lớp 10 mỗi lần thi là sẽ nhảy giữa các bảng thông báo, mỗi lần một bảng giống như điểm danh vậy, còn chuẩn hơn cả du lịch vòng quanh thế giới.
Nghĩ tới đây, Dong Ju vô cùng hưng phấn, xoa xoa tay muốn kéo Taehyung qua.
"Không đi."
Taehyung không hề nhíu mày lấy một cái, từ chối vô cùng lạnh lùng.
"Hả? Vì sao?"
"Chuyện đã biết chắc thì có gì đáng xem đâu." Taehyung quay mặt đi: "Không..."
Tiếng nói đột nhiên dừng lại.
Dong Ju đợi mấy giây vẫn không thấy nói gì, vừa định quay đầu hỏi thì nghe thấy giọng nam lạnh lùng xen chút hứng thú truyền từ phía sau tới.
"Được, đi xem thử đi."
"?"
Tờ thông báo đầu tiên.
Jung Ah cũng vừa bị Jae Mi lôi tới. Cô ấy kéo cô chen tới tờ thông báo đầu tiên, nói là muốn dẫn Jung Ah đi "mở mang tầm mắt", chiêm ngưỡng phong thái của đại thần các môn nằm trên nửa bên trái, thuận tiện xem số thứ tự của cô luôn.
Tuy chưa được tiếp thu kiến thức của đại thần các môn, nhưng cô đã được mở mang tầm mắt về vóc dáng của người phương Bắc.
Jung Ah khá là bất ngờ, vì cô đứng cách bản thông báo không tới một mét, cảm thấy ba tầng phía trước chẳng khác nào núi, chắn trước mặt cô tựa như trời tối vậy.
Không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Tuy Jae Mi nhanh nhẹn dũng mãnh, nhưng vóc dáng không cao, cũng chẳng chen được vào bên trong. Hai người chỉ đành đứng bên ngoài, nhón chân chờ có một khe hở.
Chờ một lúc, Jung Ah chợt nghe thấy phía sau cách đó không xa có một giọng nam tới gần.
"Taehyung, haiz, cậu chờ tớ một chút."
Không chỉ Jung Ah nghe thấy mà người đứng trước tờ thông báo thứ nhất đều nghe thấy.
Hơn phân nửa người đứng trước tờ thông báo thứ nhất lập tức xoay đầu lại, cảnh tượng hơi kinh dị.
Trong lòng Jung Ah còn sợ hãi hơn.
Thừa dịp Taehyung còn chưa phát hiện, cô đưa tay kéo nhẹ Jae Mi, nhỏ giọng nói trong tiếng ồn ào: "Chúng ta đi về trước đi, dù sao trong lớp cũng sẽ có bảng thành tích."
Jae Mi hưng phấn: "Không sao đâu, nếu Taehyung muốn tiến lên phía trước, chắc chắn bọn họ sẽ nhường đường, hai ta thừa cơ chui vào."
"..."
Trong cơn gió cuối hè thoang thoảng mùi bạc hà mát lạnh, tựa như còn mang theo một mùi hương nhạt của loại gỗ nào đó, nhưng lại chẳng thể phân biệt được, cứ thế từ từ vương trên mép váy của thiếu nữ.
Trong một khoảnh khắc nào đó, Jung Ah đột nhiên nhạy cảm như có điềm dự báo.
Cô hơi quay đầu.
Trong tầm mắt, một đôi chân thon dài thẳng tắp dừng ở phía sau cách Jung Ah chừng nửa mét.
"Mẹ kiếp, Lee Jung Ah ở đây ư? Ai vậy?" Hàng phía trước đột nhiên truyền tới một giọng vịt đực, nam sinh quay đầu vội vàng tìm kiếm.
Hàng phía trước cũng ồn ào theo, lần này gần như toàn bộ đều quay đầu lại, phản ứng còn lớn hơn khi nghe thấy "Taehyung".
Jae Mi hơi sửng sốt: "Sao vậy?"
Trong hàng phía trước có tiếng cười: "Taehyung bỏ thi nên năm môn đều 0 điểm, xếp thứ nhất từ dưới lên của toàn khối. Cái tên Lee Jung Ah này, hồi lớp 10 chưa nghe bao giờ thì lại đứng thứ sáu toàn khối, tiếng Anh 42 điểm. Ha ha, thần tiên từ đâu tới mà tiếng Anh không đạt tiêu chuẩn nhưng vẫn xếp thứ sáu hay vậy?"
"..."
Trong tiếng kinh ngạc và cười đùa, mặt Jung Ah nóng lên, lộ ra vẻ thẹn thùng khó thấy.
Cô đẩy kính, định rời đi.
Đúng lúc này, cuối cùng Dong Ju cũng chạy tới, nghe được tiếng thông báo như vịt đực kia, cậu ta nhìn chằm chằm thiếu nữ trước người Taehyung vừa mới quay người lại: "Wow, cô gái nhỏ đứng thứ sáu toàn khối? Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong được."
Lời nói này vừa ra khỏi miệng, những người còn lại cũng tìm được mục tiêu, lập tức quay hết sang nhìn Jung Ah.
"..."
Cô còn chưa kịp phản ứng, trên đỉnh đầu đã truyền tới một tiếng cười trầm thấp.
Taehyung nhấc tay đập mũ lưỡi trai của Dong Ju xuống: "Gọi ai là cô gái nhỏ thế?"
"Người ta đâu có từ chối cách gọi này của tớ. cậu đánh tớ làm gì?"
Jung Ah hợp thời tiếp lời bằng giọng mềm mại: "Thế thì tớ từ chối cậu."
"?"
Cảm giác sững sờ qua đi, cậu ta vui vẻ đáp: "Được, được, cậu nói xem tớ phải gọi cậu là gì? Cô gái nhỏ không được, chẳng lẽ gọi là chị đại?"
"..."
Jung Ah đang ngẫm xem phải làm thế nào để bật lại cậu ta một cách lịch sự.
"Ngữ văn 90, toán 98, tiếng Anh 42, vật lý 95, tổng điểm 325..."
*(thang 100 điểm nha)
Taehyung nhìn qua thành tích của người xếp thứ sáu trên bảng thông báo bên trái, hờ hững đọc ra miệng.
Những âm thanh khác trước bảng thông báo càng lúc càng nhỏ.
Được vị đại thiếu gia này đọc điểm trước mặt mọi người, tai cả đám sắp dựng lên vì tò mò.
Jung Ah không thèm so đo với Dong Ju nữa, khoé môi hơi mỉm cười: "Cảm ơn cậu đã xem thành tích giúp tôi. Bạn học, lần thi sau cố lên nhé."
Cô quay lại kéo theo Jae Mi còn đang ngây người rời đi.
Sau lưng.
Taehyung nghiêng người trước bảng thông báo, nở nụ cười biếng nhác, giọng nói khàn khàn mê người được gió hè thổi qua mép váy của thiếu nữ: "Chị đại, sau này hãy che chở tôi đi."
Đám người trước bảng thông báo: "?"
Trong mười bảy năm cuộc đời, Jung Ah chưa bao giờ chạy trốn như chó nhà có tang thế này.
....
"Sự kiện máy nghe nhạc" kết thúc bằng việc Hae Rin chịu bồi thường.
Toàn trường đều không rõ, nhất là Dong Ju thua tiền Geon U cũng chẳng hiểu nổi, tại sao cô công chúa nhỏ hoành hành bá đạo kia lại có thể nuốt trôi được cục tức này. Nhưng trong trường không đưa ra cách xử trí nào khác, mọi người tò mò cũng chẳng làm gì được.
Hae Rin bị thiệt, gần một tháng sau mới trở lại trường học. Sau khi đi học lại, cô ta cũng không tới tìm Jung Ah gây chuyện.
Sau đó Jung Ah phát hiện chuyện rất thần kỳ: Sau chuyện kia, bất kể người trong hay ngoài lớp đều đối xử với cô bằng thái độ mềm mỏng hơn rất nhiều. Chí ít cũng không thấy có ai nói xấu hoặc tới gây chuyện với cô.
Jae Mi nói có thể là Hae Rin hoành hành bá đạo trong trường học, khiến mọi người không thích, thế nên các bạn giận mà không dám nói, ước gì có người đứng ra trừ hại vì dân, nghĩa cử của cô lại khiến các bạn rất kính nể. Mặt khác, thành tích của kỳ thi tháng đã được công bố, môn tiếng Anh của cô chỉ đạt 42 điểm nhưng lại xếp thứ sáu toàn khối, thật sự khiến rất nhiều người kinh ngạc tới kính sợ tránh xa.
Jung Ah không quá quan tâm nguyên nhân là gì, cô trước nay luôn là kiểu người dĩ hòa vi quý. Bất cứ chuyện gì không thuộc mục đích, chỉ cần không quá đáng thì cô có thể coi như không nhìn thấy.
Về sau, cuộc sống mới trong sân trường cũng trở nên suôn sẻ hơn, hiệu suất học tập cũng tăng cao hơn rất nhiều. Thậm chí có lúc cô còn độc chiếm cả toà thư viện để đọc sách ngoại khoá, điều này hạnh phúc hơn nhiều so với lúc ở trong núi chỉ có thể lật qua lật lại những quyển sách được quyên tặng. Jung Ah vui như con gấu nhỏ rơi vào bình mật, ngày nào cũng đi đi về về chuyển sách không biết mệt.
Nhưng đọc sách ngoại khoá quá nhiều sẽ làm trễ nải việc học tập của Jung Ah. Một tuần sau, cô khống chế bản thân, chỉ đến đó tần suất một tuần một lần.
Trong nháy mắt, tháng 11 quá giang lá cây ngô đồng bị gió thu thổi rụng, rơi vào trong sân trường.
"Cuộc thi bóng rổ... dành cho nam sinh cấp 3 của Daegu?"
Từ nhà ăn ra, Jung Ah không hiểu lặp lại.
Jae Mi nói: "Đúng vậy, nó sẽ diễn ra vào mùa thu hằng năm. Trường chúng ta cũng coi như một nửa ban tổ chức, còn phá lệ có hai đội được thi, nhưng chủ yếu là vì sân bãi của các cuộc thi quan trọng đều do chúng ta cung cấp. Chunhwa có một sân bóng rổ cực lớn, giàu lắm đấy."
Jung Ah tiêu hoá xong tin tức vừa lạ lẫm vừa tối nghĩa này, khẽ gật đầu: "Thế có nghĩa là chẳng liên quan gì tới tớ rồi?"
Jae Mi chơi chung với Jung Ah hơn một tháng, bây giờ cô ấy cũng chẳng kinh ngạc vì phản ứng này nữa: "Jung Ah, cậu từng nghe câu tục ngữ tiếng Anh này chưa?"
"Ừm?"
"All work and no play makes Jack a dull boy." (Làm không chơi đánh rơi tuổi trẻ)
"..."
Sau khi cân nhắc lợi hại, Jung Ah thở dài gật đầu: "Đi, tớ đi cùng cậu."
"Yêu cậu quá! Hôn một cái nào bé yêu!"
"..."
Phản ứng nhiệt tình này của Jae Mi khiến rất nhiều bạn học quay đầu lại. Jung Ah cũng quen với phong cách tự giễu "im lặng thì như chó chết, động một cái là như thỏ điên" của cô ấy rồi. Cô cười cười coi như không thấy.
Chỉ là.
Thừa dịp đưa tay đẩy gọng kính lên, thiếu nữ lặng lẽ liếc mắt nhìn vị trí dưới gốc cây cách đó không xa.
Có chừng ba đến năm nam sinh đang đứng vây quanh gốc cây, gần như học sinh đi ngang qua đều tránh họ, dần hình thành một vòng tròn lớn. Trong thời điểm buổi chiều sân trường đông đúc nhất, cảnh tượng này trở nên vô cùng bắt mắt.
Mà người cầm đầu trong mấy người này, lại chính là kẻ đã đẩy cô trong phòng hoạt động bị bỏ hoang kia.
Kang Hee Jin.
"..."
Trong tay Hee Jin còn kẹp điếu thuốc, cách một tầng khói mỏng lượn lờ, cậu ta đang như cười như không nhìn cô. Dường như cũng nhận ra Jung Ah liếc mắt sang đây, Hee Jin giơ tay đang kẹp điếu thuốc lên vẫy vẫy với cô.
Cái kiểu bắt chuyện kia không rõ là khiêu khích hay là trêu chọc.
Jung Ah coi như không thấy.
Huống hồ sau chuyện với Hae Rin, đây không phải lần một lần hai. Cảm giác bị con chó chú ý đúng là không thoải mái, cứ mang theo gậy đánh chó là được, không thể vì một con chó mà lo trước lo sau không dám đi đêm.
Nghĩ tới đây, thiếu nữ dời tầm mắt, cùng Jae Mi đi thẳng vào khu giảng đường mà chẳng thèm quay đầu.
Bóng lưng cũng dần hoà lẫn vào đoàn người đông đúc.
"Hee Jin, nhìn gì đấy? Có em gái xinh đẹp à, sao chuyên chú thế?"
"..." Hee Jin thu tầm mắt lại, mỉm cười cúi đầu xuống, tàn thuốc bị cậu ta tiện tay ném vào trong bồn hoa, sau đó dùng chân chậm rãi dập tắt.
Hee Jin hồi tưởng lại ánh mắt của thiếu nữ lúc đứng trong biển người mênh mông.
Rõ ràng là một dáng vẻ quê mùa, nghèo kiết hủ lậu, sao lại có một đôi mắt vừa thanh cao vừa lạnh lùng như vậy? Cặp mắt kia nhìn cậu ta chẳng khác nào nhìn lớp bùn dưới gốc hoa, vừa khinh thường vừa không sợ.
Mấy giây sau, Hee Jin sờ lỗ tai, cười như bị điên.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com