Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 28

Ấn tượng đầu tiên của Jung Ah về Oh Yoon Hee rất đơn giản, đó là đẹp.

Tuy bà ấy đã gần bốn mươi tuổi, nhưng bạn có thể tưởng tượng cho dù bà ấy sáu mươi tuổi, tóc bạc trắng, thì khí chất đó vẫn còn nguyên vẹn, toát lên vẻ đoan trang và điềm đạm.

Cảm giác này khiến Jung Ah vô thức cảm thấy mình đang phản bội.

Do đó, cô rời mắt, nhìn Taehyung.

Cô từng thấy Taehyung nổi giận, lúc ở sân bóng rổ sáng trưng. Tất cả sự cáu kỉnh và dữ tợn bùng nổ dưới vỏ bọc tuấn tú hờ hững kia khiến người khác nhìn mà giật mình.

Nhưng bây giờ lại khác.

Anh như núi lửa phun trào trước mắt, khác hẳn với biển sâu, tuy trông tĩnh lặng nhưng lại đang sục sôi ở độ sâu mấy nghìn mét.

Thật ra sau khi chuyển đến đây chưa đầy một tháng, Jung Ah đã cảm nhận được điều đó rồi. Chú tài xế nói "ông bà chủ thường xuyên đi công tác, hiếm khi ở nhà", đó chỉ là lời nói dối để tạo ra sự yên bình giả tạo thôi.

Sự thật là, ngoài biệt thự này ra, Kim Tae Joon và Oh Yoon Hee còn có một ngôi nhà khác thuộc về họ.

Còn đây là nơi ở của Taehyung và người mẹ đã khuất, mà người phụ nữ đã chiếm vị trí của mẹ anh không được phép bước vào.

Jung Ah không biết đây là thỏa thuận giữa hai bố con, hay chỉ là thói quen ngầm.

Cô chỉ biết, vào hôm nay, sự cân bằng như sợi dây cheo leo trên vách núi của gia đình này đã bị phá vỡ.

Ngay trước mặt cô.

"Xin lỗi, Taehyung." Có lẽ Oh Yoon Hee vừa bước ra cũng không ngờ Taehyung lại đột ngột quay về vào lúc này, nên hơi ngẩn ra.

Bà ấy vén lọn tóc xoăn nhẹ ra sau tai, nở nụ cười dịu dàng và đúng mực: "Tôi để quên một tập tài liệu, đang chờ bố cháu lấy, sau khi xong tôi sẽ đi ngay, được không?"

"..."

Trong tay áo nỉ màu xanh đậm, bàn tay đang buông thõng bên người thiếu niên nắm chặt lại.

Mạch máu màu xanh nhạt gồ lên trên mu bàn tay anh.

Mấy giây sau, có người bước xuống cầu thang.

Trong mắt Taehyung là sự khó chịu và bực bội sắp bùng nổ, anh lạnh lùng ngước mắt, nhìn bóng dáng mơ hồ đang bước xuống tầng qua bức bình phong chạm rỗng.

Tuy anh nói về người phụ nữ mặc váy đỏ.

Nhưng ánh mắt anh vẫn hướng về phía Kim Tae Joon.

"Nếu bố tôn trọng bà ấy, chắc bố cũng biết mình không xứng đứng ở nơi này."

Giọng Taehyung trầm và lạnh như băng, ngay từ câu đầu tiên đã không còn đường nào để xoa dịu nữa.

Sắc mặt của Jung Ah đang đứng sau lưng anh cũng thay đổi.

Quả nhiên.

Kim Tae Joon khựng lại ở đầu cầu thang, nén giận rồi đi vòng qua bức bình phong: "Taehyung, con chú ý thái độ và văn hóa của mình với người lớn."

"Thái độ?"

Taehyung cười khẩy, giọng anh nhẹ tênh nhưng cảm xúc vẫn đọng lại: "Trước khi mẹ con mất, bố đã dạy dỗ hay nuôi nấng con à?"

"Bố có nhớ bà ấy qua đời thế nào không?"

Hơi thở của Kim Tae Joon nghẹn lại, gương mặt trắng lạnh và nhã nhặn cũng đỏ bừng vì tức. Túi tài liệu trong tay ông ấy bị bóp nhăn, qua mức độ run lên của nó, có thể thấy cảm xúc của ông ấy đã tới giới hạn.

Nhưng mấy giây sau, ông ấy lại hít sâu, hạ giọng: "Dì đưa Jung Ah lên trước đi."

Ông ấy nói với dì Choi đang lúng túng.

"À, vâng, ông chủ." Dì Choi hơi hốt hoảng, liếc mắt ra hiệu cho Jung Ah rồi quay đầu, đi lên cầu thang trước.

Jung Ah ngập ngừng bước tới, khi sắp đến cầu thang, cô quay đầu lại nhìn Taehyung đang đứng trong phòng khách.

Anh lại trở thành thiếu niên kiêu ngạo và lạnh lùng trên mây.

Anh như một bức tượng thần lạnh như băng, thờ ơ nhìn xuống tất cả chúng sinh, nhưng chúng sinh đó cũng bao gồm cả anh, nên anh đang lăng trì bản thân mà không buồn chớp mắt.

[Cả tôi lẫn ông ta đều là đầu sỏ khiến mẹ tôi chết.]

Dường như giọng điệu cô đơn và mệt mỏi của anh lại vang lên.

Lông mi Jung Ah run khẽ.

Cô quay người lại, đi theo dì Choi, lên tầng trong sự im lặng và bất lực.

Đêm đó, một "cuộc chiến" đã nổ ra.

Cho dù Jung Ah ở tầng hai, cửa sổ đang đóng chặt nhưng tiếng hai bố con cãi nhau vẫn loáng thoáng lọt vào tai. Đây là lần đầu tiên Kim Tae Joon tức giận đến mức phá bỏ hình tượng doanh nhân bình tĩnh, Jung Ah nghe rõ giọng nói giận dữ của ông ấy, cùng với âm thanh đáng sợ khi đồ đạc bị ném xuống đất rồi vỡ tan tành.

Cuối cùng, hình như Kim Tae Joon đã đóng sầm cửa lại rồi rời đi, kết thúc cuộc chiến.

Đêm đó, Jung Ah bật đèn rất lâu, cuối cùng vẫn không nghe thấy tiếng bước chân lên tầng của Taehyung, chỉ có tiếng thở dài của dì Choi và bữa tối nóng hổi rồi nguội ngắt.

Mãi đến sáng hôm sau.

Sau khi ra khỏi biệt thự rồi lên xe, Jung Ah có thể khẳng định đêm qua Taehyung không về.

Cô ngồi ở ghế phụ lái, cầm cuốn vở nhỏ ghi những câu hỏi làm sai, nhưng mới đọc mấy dòng đã ngẩn người.

Nếu cứ thế này thì cũng không hiệu quả.

Jung Ah nghĩ ngợi, dứt khoát ngẩng lên, quay sang hỏi: "Chú Choi, tối qua Taehyung về trường rồi ạ?"

Chú tài xế cũng bất đắc dĩ: "Chú không rõ nữa, cậu ấy không đi xe nhà, đóng sầm cửa rồi đi luôn."

Jung Ah nhíu mày, cúi đầu.

"Hôm qua cũng trùng hợp thật, bà chủ bỏ quên tài liệu phỏng vấn ở chỗ ông chủ, chắc do trợ lý không chú ý nên đã mang luôn đi. Bà chủ cần gấp nên mới đến. Ông chủ sợ bà chủ bị lạnh, không để bà ấy chờ ở ngoài... Ai ngờ chỉ chốc lát sau, cậu chủ cũng về nhà."

Tài xế thở dài rồi nói thêm: "Nếu cậu chủ giữ thể diện cho ông chủ thì mọi chuyện cũng không nghiêm trọng đến vậy. Nhưng cả hai đều là người mạnh mẽ, cứ cãi qua cãi lại, ông chủ bảo sẽ đón bà chủ về nhà... Chậc, cậu chủ đâu chịu được câu này chứ, trong phòng khách có một cặp bình lớn nhỏ, mỗi người ném vỡ một cái! Ôi, khi chị chú kể, chú cũng xót hết cả ruột..."

"..."

Chủ đề về bố con nhà họ Kim cũng trôi qua.

Sau khi tới phòng học của lớp 11/1, Jung Ah cố tình liếc nhìn hàng ghế sau...

Taehyung không ở đó.

Nhưng lúc này, Jung Ah cũng không ngờ đại thiếu gia lại "mất tích" tận mấy ngày liền.

Mãi tới thứ Sáu tuần này, Taehyung mới xuất hiện lại trong phòng học của lớp 11/1.

Anh đột ngột đến vào buổi chiều, mặc áo jacket màu đen và quần ống rộng, sườn mặt sắc nét, ánh mắt xa cách và lạnh lùng. Mũ áo jacket được kéo bừa lên, bên trong còn có mũ lưỡi trai nữa.

Anh kéo mũ lưỡi trai xuống rất thấp, che mất gương mặt, chỉ để lộ sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng đang mím chặt.

Thứ nổi bật nhất là vết thương nhỏ ở khóe môi anh, khiến người khác phải tưởng tượng.

Nó trông như bị ai đó cắn.

Sau khi bóng dáng Taehyung đi một mạch qua hàng ghế đầu của lớp, băng qua lối đi để đến chỗ của anh ở hàng ghế cuối cùng, đang vào giờ nghỉ, tiếng bàn tán lập tức vang lên.

"Mẹ nó, đại thiếu gia đổi phong cách à? Hồi trước cậu ấy không hoang dã thế."

"Vô lý quá, sao cậu ấy lại đẹp trai hơn vậy, hu hu..."

"Vết thương ở khóe miệng cậu ấy là sao thế? Cậu ấy vắng mấy ngày rồi, đừng bảo là ra ngoài đánh nhau nhé?"

"Chẳng phải việc một thái tử gia như cậu ấy ăn chơi bừa bãi là quá bình thường à? Cậu ấy có thể ăn không ngồi rồi mấy đời nữa, đi học cũng chỉ như đi chơi thôi."

"Cậu xem, khi đi ngang qua Jung Ah, cậu ấy không buồn quay đầu lại."

"Chậc, chẳng lẽ là hiểu lầm thật sao? Cậu ấy không có ý gì với học sinh nghèo ư?"

"Lần trước cậu ấy đánh nhau, tớ đã nói rồi, cho dù cậu ấy ra mặt thì cũng không dính dáng gì tới học sinh nghèo đâu, chắc chắn là do tâm trạng của cậu ấy không tốt, còn Hee Jin lại đâm đầu vào họng súng."

"Rõ là thế, hai người này đâu liên quan gì tới nhau, không ngờ vẫn gán ghép họ được, tôi cũng phục thật."

"..."

Sóng gió từ vụ đánh nhau ở sân bóng rổ vẫn chưa lắng xuống, nhất là trong buổi phê bình vào thứ Hai, ai đó lại vắng mặt, khiến cuộc thảo luận trong trường về chuyện này vẫn chưa kết thúc hẳn.

Khi Taehyung bị bàn tán, Jung Ah cũng không tránh khỏi việc bị "liên lụy" theo.

Jung Ah ngừng bút trên tờ báo tiếng Anh.

Cô có thể nghe thấy, đương nhiên Jae Mi ngồi cùng bàn cô cũng vậy. Cô ấy bước tới, tức giận nói: "Jung Ah, cậu đừng nghe họ tranh cãi linh tinh, không ăn được nho nên chê nho chua à? Năm lớp Mười, tớ chưa từng thấy Taehyung đối xử đặc biệt với bạn nữ nào như thế, giờ cậu ấy mới đánh Hee Jin hộ cậu một lần mà đã có người đứng ngồi không yên, định gây áp lực cho cậu."

"Ừ, không sao đâu." Cô gái còn không buồn ngước lên: "Tớ không quan tâm họ nói gì."

Jae Mi cười: "Thế mới đúng chứ."

Còn chưa cười xong, cô ấy đã nhìn thấy tờ báo tiếng Anh mà Jung Ah đang viết, lập tức đồng cảm: "Cậu cũng thảm thật đấy, thầy Han cố tình sao? Biết rõ cậu kém mỗi tiếng Anh nhưng vẫn bắt cậu làm lớp trưởng tiết tiếng Anh."

Chẳng biết Jung Ah nghĩ tới chuyện gì, ngòi bút bỗng chệch đi.

Thiếu nữ im lặng hai giây rồi thản nhiên mỉm cười, ngẩng đầu lên:

"Thầy ấy vì muốn tốt cho tớ thôi mà."

"Ài, học sinh giỏi như các cậu nghĩ thoáng thật đấy."

Dưới cặp kính, đôi mắt của thiếu nữ cụp xuống, nụ cười nhạt dần. Cô làm như vô tình nghiêng đầu liếc nhìn hàng ghế cuối cùng cạnh cửa sổ lớp.

Tiếc là cô chỉ nhác thấy bóng dáng thiếu niên đang gục xuống bàn chứ không thấy gì thêm.

Jung Ah im lặng rời mắt.

...

Sự chú ý của cả lớp với Taehyung kéo dài đến tận tiết tự học buổi tối mới bớt dần, nhưng tiết tự học buổi tối đầu tiên vừa kết thúc, chuyện đó lại được khơi lên.

Thì ra là do Dong Ju đã kinh hãi hô lên, át cả tiếng chuông...

"Mẹ ơi, Taehyung!" Dong Ju không tin nổi, ghé vào bàn Taehyung: "Cậu sẽ tổ chức tiệc tại gia vào tối thứ Sáu này sao? Thật hay giả thế? Họ có lừa tớ không?"

Phòng học đang chuẩn bị ồn ào lập tức im phăng phắc.

Giữa sự tĩnh lặng, ai cũng dỏng tai lắng nghe.

Jung Ah ngồi ở góc chéo, cách Taehyung xa nhất, nét mặt vẫn thản nhiên. Cô đang định đặt bút xuống thì nghe thấy một giọng nói uể oải và khàn khàn trong cơn gió buổi tối.

"Ừ."

"Nếu tổ chức tiệc ở biệt thự nhà cậu, chắc chắn sẽ rất đã! Taehyung, sao tự dưng cậu lại tỉnh ngộ vậy? Ha ha ha ha, vậy tớ mời bạn tớ đi cùng được không?"

Dong Ju đang hưng phấn, Geon U đã cười khẩy, dội một gáo nước lạnh cho cậu ta: "Bạn của cậu có bao nhiêu người là nữ? Cậu nghĩ Taehyung có cho cậu vào không?"

Dong Ju lập tức ỉu xìu: "Ồ, vậy tớ..."

"Muốn thì cứ đến đi."

Sau giây phút im lặng.

"Ồ!"

"Taehyung vạn tuế!"

"Tớ tớ tớ, thêm tớ vào đi!"

"..."

Hàng ghế sau lập tức rộn rã.

Hơn nửa học sinh ở hàng ghế trước cũng ngơ ngác, Jae Mi ngây ra một lúc lâu rồi mới quay người lại: "Taehyung bị chuyện gì kích thích à? Hồi trước có người tỏ tình, cậu ấy cũng chỉ phớt lờ đi vòng qua, giờ lại cho họ vào nhà? Cậu ấy điên hay sao thế?"

Jung Ah cầm bút, không cử động.

Hai học sinh nam ở bàn sau cũng mỉm cười bí hiểm, một người ra hiệu: "Nhìn vết thương ở khóe miệng thiếu gia là biết, 'vào đời' rồi. Chắc cậu ấy ra ngoài trường để tìm bạn gái thôi, chiến đấu dữ dội thật đấy. Không về trường bốn năm ngày liền, hay sống chung với người ta luôn rồi vậy?"

"Chậc chậc, đúng là đại thiếu gia luôn hơn hẳn người thường như chúng ta, thường ngày lạnh lùng nhưng lúc điên lên thì cũng ghê đấy."

"Không được, tớ cũng phải đến xem sao. Vừa hay ngày mai nghỉ, tiết tự học buổi tối cũng không bắt buộc."

"Anh em tốt à, phải đi chung nhé!"

Tiếng bàn tán và trêu đùa vang lên không ngớt.

Jung Ah lại thấy chúng rất chối tai.

Cô im lặng mấy giây rồi lấy chiếc MP5 ra khỏi túi, ngón tay cầm tai nghe hơi cứng đờ, chẳng biết đang nghĩ tới chuyện gì.

Cuối cùng, thiếu nữ vẫn thản nhiên cụp mắt, hơi nghiêng đầu, nhét tai nghe vào hai bên tai.

...

Mọi chuyện liên quan đến Taehyung đều trở thành tin tức trên trang đầu của trường , hơn nữa tin tức tối nay còn gây sốc chưa từng có.

Chưa đầy một tiết tự học buổi tối nó đã lan truyền khắp trường.

Rõ ràng, không chỉ mình Dong Ju hành động ngay sau khi nghe được tin tức đó.

Tiết tự học buổi tối thứ hai vừa kết thúc.

Đã có người không nhịn được mà gõ vang cửa sau của lớp 11/1, tiếng ầm ĩ sau giờ học không thể át được tiếng ồn ào của các học sinh nam ở cửa sau và tiếng cười khúc khích của học sinh nữ lớp khác.

"Taehyung, Dong Ju, tối mai chúng tớ đến được không?"

Dong Ju xua tay: "Các cậu nhát thật, đã bảo được rồi mà vẫn phải lên tận đây để hỏi."

"Bọn tớ sợ cậu tung tin truyền thông bẩn đấy chứ."

"Cậu nói thì cứ nói, vào đây làm gì, để thầy Han nhìn thấy rồi xử tớ hả?"

"Ài, cậu cũng có đứng đó đâu, tớ chỉ muốn tới gần Taehyung hơn thôi, cậu ấy không sợ."

"..."

Hình như học sinh ở cửa sau ngày càng đông, tiếng ồn cũng trở nên hỗn loạn.

Giọng của người kia là độc nhất vô nhị, tuy anh chỉ đáp lại bằng một từ với chất giọng lạnh lùng và bỡn cợt, nhưng người ở cách anh hơn nửa phòng học vẫn nghe rõ.

Dường như trong đầu Jung Ah đang có một sợi dây.

Được buộc vào hai đầu cây cung.

Một đầu là Taehyung ở hàng ghế sau của lớp – người đã trở nên xa lạ đến mức khiến cô khó nhận ra, một đầu là thiếu niên trong và ngoài cung thiên văn cuối tuần trước.

Từng cảnh tượng ập tới như sóng thần, xô vào bến bờ lý trí trong đầu cô.

Mãi đến khi tiếng cười và tiếng mắng của Dong Ju xé toang không khí, truyền đến giữa tiếng ồn ào...

"Ha ha ha, mẹ nó, Min Young, tối nay cậu muốn chết đấy à, dám động vào ai thế?"

Pặc.

Jung Ah nghe thấy tiếng đứt của một sợi dây.

Ở hàng đầu tiên, thiếu nữ bỗng gập sách, đứng dậy.

Jae Mi giật mình, quay đầu lại: "Jung Ah, cậu đi đâu thế?"

"Tớ đi thu bài tập tiếng Anh."

...

Ở dãy đầu tiên, gần cửa sổ, có mười bài báo tiếng Anh đã được thu lại.

Jung Ah ôm chồng báo đó, dừng bên chiếc bàn thứ hai đếm ngược từ dưới lên, im lặng ngước mắt...

Có mấy nữ sinh lớp khác đang đứng quanh bàn của Taehyung ở hàng cuối, gần như che mất anh.

Mấy người đứng hoặc dựa vào bàn, còn có một người, hình như đó là nữ sinh tên Min Young, ngồi luôn lên bàn.

Nếu là ngày trước thì không biết cô ta đã bị Taehyung lạnh lùng đuổi đi không biết bao nhiêu mét rồi, còn lúc này, người kia đang tựa vào tường, như không để ý, hoặc không nhìn thấy, để mặc cô ta như vậy.

Đôi mắt anh không có cảm xúc gì, tối tăm như không có ánh sáng.

... Anh điên rồi.

Rất điên.

Jung Ah nhắm mắt lại.

"Cậu ơi, cho tớ xin nhé."

"..."

"Cậu à, phiền cậu tránh ra một chút đi."

"..."

"..."

Không bất ngờ gì khi giọng cô gái chìm nghỉm giữa những tiếng trêu đùa quanh Taehyung, chỉ mình học sinh nam cùng lớp đang ngồi ở hàng sau nhíu mày, nhắc Jung Ah: "Cậu thu bài ở chỗ khác trước đi, họ..."

Jung Ah bỗng quay người lại.

Học sinh nam kia sững sờ, rồi há hốc miệng.

Thiếu nữ vươn tay, nắm chặt góc bàn thứ hai từ dưới lên, kéo mạnh!

"Két!"

Tiếng ma sát với mặt đất vang dội và chói tai vang lên...

Chiếc bàn với những cuốn sách dày cộp, cộng thêm nam sinh với gương mặt trắng bệch vì cơn lắc lư dữ dội lập tức dịch sang bên cạnh mấy chục centimet.

Hàng ghế sau bỗng im lặng.

Mọi người sửng sốt, quay đầu lại, kinh hãi nhìn bàn bên cạnh.

Thiếu nữ bình tĩnh buông tay ra, nhặt tờ báo mà mình vừa đặt xuống lên, liếc nhìn nam sinh đang ngồi ở bàn: "Xin lỗi nhé, tôi đã lên tiếng nhưng không ai nghe thấy."

"..."

Sự im lặng bao trùm hơn nửa lớp học.

Đám đông nhìn cô gái bằng ánh mắt kỳ lạ, dò xét, bàn tán và thù địch.

Jung Ah như không cảm thấy gì, băng qua những tiếng xì xào kia, cầm tờ báo tới bên bàn Taehyung.

Sau đó cô dừng lại.

Như không nhìn thấy học sinh nữ đang ngồi trên bàn Taehyung, Jung Ah bình thản chìa tay ra: "Kim Taehyung, bài tập tiếng Anh của cậu."

"..."

Xung quanh lại xôn xao.

Jung Ah chỉ im lặng cụp mắt, quan sát chàng trai ở góc tường.

Uể oải, biếng nhác, chán ghét, thờ ơ... như xác không hồn.

Người kia mím môi, cụp đôi mắt sắc bén.

Dường như anh không nghe thấy lời cô nói, cũng không quan tâm đến sự xuất hiện của cô.

Jung Ah như quay về tiệm cháo bên ngoài cung thiên văn, thấy ngực mình nghẹn lại.

Tiếng chế giễu càng to hơn.

Chẳng biết ai đã nói nhỏ một câu: "Đừng bảo Taehyung cứu cậu ta một lần, nên cậu ta tưởng Taehyung đối xử đặc biệt với mình nhé?"

"..."

Tiếng cười mỉa cũng vang lên trong góc.

Jung Ah cụp mắt.

Cô liếc thấy.

Bàn tay thon dài trắng lạnh đang đặt trên đầu gối Taehyung co lại, hình như ngón tay anh hơi nhúc nhích.

Nhưng hình như đó cũng chỉ là ảo giác thôi.

Jung Ah hít sâu, thở ra, nhẹ nhàng hạ giọng: "Tôi nói lần cuối."

"Taehyung, bài tập tiếng Anh của cậu đâu?"

Cuối cùng nữ sinh trước mặt Taehyung cũng không nhịn được nữa, tức giận quay đầu lại, trừng mắt nhìn Jung Ah.

"Taehyung, cậu mau bảo cậu ta đi đi, cậu ta phiền thật đấy."

"..."

Taehyung cụp mắt, khẽ nuốt nước bọt.

Mấy giây sau, anh chống cằm, vẫn không liếc nhìn thiếu nữ bên cạnh bàn: "Không phải việc của cậu. Đi đi."

"Mẹ nó, nghe chưa?" Một nam sinh được yêu mến khác trong lớp bật cười: "Jung Ah, cho dù Taehyung không nộp bài tập thì thầy Han cũng không bảo gì cậu ấy đâu, cậu đừng đứng đây rồi làm nhau mất hứng nữa được không?"

Jung Ah ôm chặt tờ báo trong tay, chậm rãi dằn cảm xúc sắp dâng trào xuống.

Cô quay người lại.

Đúng lúc này.

"Jung Ah, mai Taehyung mở tiệc ở nhà, chơi thả ga." Dong Ju nhìn chằm chằm vào cô: "Taehyung nói, muốn đến thì đến, không phân biệt nam nữ, cậu có đi không?"

"?"

Mọi người sửng sốt nhìn Dong Ju.

Ở góc tường cạnh cửa sổ.

Thiếu niên đã uể oải cả tối bỗng khựng lại.

Taehyung lạnh lùng quay sang liếc Dong Ju.

"... Cậu ấy không đi."





_

Giải thích một chút cho ai tâm lý yếu 😇 ai không muốn spoil có thể bỏ qua nha❌❌:

Đầu tiên là Taehyung không muốn để Hồ Ly đi. Kim Tae Joon đón Oh Yoon Hee vào biệt thự + thứ Bảy là ngày đặc biệt, Taehyung phát điên, muốn tổ chức party ở biệt thự làm loạn nhưng lại không muốn để Hồ Ly dính vào, muốn cô tự học tiết buổi tối, cho nên mới có thái độ là "Trừ cô ấy, ai đi cũng được".

Hai là, vấn đề thái độ của Taehyung. Taehyung có tổn thương và khúc mắc của riêng mình, đa số thời điểm sẽ lý trí và thành thục, nhưng không thể hoàn hảo tuyệt đối là luôn chỉ quan tâm tới cảm xúc của nữ chính mà không có những cảm xúc tiêu cực và giai đoạn trưởng thành của riêng mình. Và đoạn chuyện xưa này cũng chính là nguyên nhân Hồ Ly có thể chân chính bước vào trái tim anh, trở thành người đặc biệt duy nhất.

Ba là Hồ Ly. Hồ Ly của hiện tại đã hiểu rõ cảm xúc đặc biệt mà mình dành cho Taehyung, chỉ là lý trí bắt cô phải càng tỏ ra lạnh nhạt. Cô rõ ràng biết Taehyung vì nguyên nhân gia đình nên mới chọn cách để bản thân sa đoạ như vậy. Cẩn thận ngẫm lại sẽ thấy, cho dù cô không thích anh và chỉ vì được anh giúp đỡ nhiều lần, cô cũng không thể phớt lờ bỏ mặc anh trầm luân. Nếu không, đó không phải là sự lựa chọn, mà là máu lạnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com