Chap 30
Đây là lần đầu tiên Jung Ah đi xe bus, bỏ tiết tự học rồi đi một mình cả quãng đường dài ngoài khu biệt thự.
Đi nhiều tới mức cô cảm thấy cái chân sắp không phải của mình nữa, cuối cùng Jung Ah cũng nhìn thấy cảnh đêm bị thiêu đốt bên ngoài biệt thự.
"..."
Ngửa đầu nhìn ánh đèn chiếu xuống qua bầu trời đêm, Jung Ah nhẹ nhàng nâng kính lên.
Dù đứng cách đó hơn trăm mét, cô vẫn có thể nghe được tiếng nhạc và tiếng huyên náo reo hò vang lên trong vườn hoa. Nếu không phải giữa các biệt thự trong khu này đều có khu vực trồng cây cảnh lớn, chín mười giờ đêm rồi còn ồn ào như vậy, dù là biệt thự của Kim Tae Joon cũng sẽ bị hàng xóm gọi điệu khiếu nại làm mất trật tự khu dân cư.
Jung Ah hiểu đạo lý này. Kim Tae Joon đúng như những gì cô nhìn thấy, có vô số thành tích, danh vọng, lời khen và tài sản, ... Tất cả đều nằm trên quy tắc của xã hội loài người, cái gì cần có ông ấy đều có.
Trên đời này không có thẩm phán đạo đức nào có thể phán tội được Kim Tae Joon, cũng không có gì có thể khiến một người đàn ông như vậy hối hận.
Trừ một người y hệt.
Trong năm ngày như sống trong địa ngục kia, phải chăng Taehyung đã kết luận được như vậy?
Anh định để bản thân sa đoạ và đày ải chính mình, bởi Taehyung biết mình chính là cách duy nhất để lăng trì Kim Tae Joon.
[Tôi và ông ta đều là kẻ đầu sỏ gây ra cái chết của mẹ tôi.]
Ánh mắt Jung Ah khẽ run lên, tựa như lại nghe thấy giọng nói uể oải tự giễu của thiếu niên một lần nữa.
Cũng có lẽ.
Đối tượng chịu trừng phạt anh chọn từ trước đến giờ không chỉ có mình Kim Tae Joon, mà còn có cả bản thân. Jung Ah siết chặt ngón tay, chặt tới mức trở nên căng cứng. Cô hít sâu một hơi, đi thẳng về phía biệt thự náo nhiệt đang reo hò ầm ĩ ở cách đó không xa.
Cổng biệt thự mở rộng.
Ngoài cổng có không biết bao nhiêu chiếc xe đậu ngang đậu dọc, xe thể thao, xe máy đủ màu sắc, vừa cá tính vừa độc đáo, chật kín tới mức len vào giữa làn xe cũng khó. Trong đó có mấy chiếc đỗ rất lớn mật, ngay cả bãi cỏ nhành hoa mà chú Kim thường tự mình chăm sóc ở ngoài cửa cũng bị xô đổ cả mảng. Jung Ah chỉ liếc nhìn rồi cau mày chuyển tầm mắt.
Lái được xe tới đây, hiển nhiên buổi party hôm nay không chỉ có học sinh của trường trung học phổ thông Chunhwa,có lẽ còn một số cậu ấm cô chiêu chơi cùng anh cũng được gọi tới.
Cũng không loại trừ khả năng là người mà Dong Ju dẫn tới.
Jung Ah vừa nghĩ vừa vòng qua đống xe để lộn xộn bên ngoài biệt thự, khó khăn đi tới cổng biệt thự. Lúc cô dừng lại quay đầu nhìn, trong bụng còn nghĩ nếu đêm nay chú Kim trở về, chắc sẽ bị Taehyung làm giận điên lên.
Jung Ah đang định đi qua cổng.
"Jung Ah, sao hôm nay cháu lại về sớm vậy?" Giọng nói của dì Choi đột nhiên vang lên ở một góc sân trước. Vừa dứt lời, bà ấy cũng ấy cũng đi tới trước mặt Jung Ah.
"May mà dì nhìn camera giám sát, chắc cửa trước không vào được rồi. Đi thôi, dì đưa cháu đi vào theo đường cửa hông." Dì Choi nói, sau đó kéo Jung Ah đi về phía cửa hông ở bên cạnh biệt thự.
"Bọn họ đang chơi tưng bừng trong đó ạ?"
"Nào chỉ có chơi tưng bừng, có thể nói là điên cuồng luôn ấy. Dì thấy bây giờ Taehyung đang quyết tâm muốn trở mặt với ông chủ."
Dì Choi than thở: "Ông chủ cũng thật là, biết rõ Taehyung vẫn canh cánh trong lòng chuyện năm xưa Oh Yoon Hee phá hoại hạnh phúc gia đình họ, lại còn để cho cô ấy vào sống trong chỗ năm xưa bà chủ ở. Sao cậu ấy có thể đồng ý được chứ?"
Dì Choi dừng bước, cảm thấy thiếu nữ mình đang kéo đi khựng lại, bà ấy quay đầu: "Sao vậy Jung Ah?"
"Oh Yoon Hee là... người phá hoại hạnh phúc gia đình cậu ấy?" Jung Ah hơi kinh hãi: "Lúc dì, lúc mẹ Taehyung qua đời..."
Sắc mặt dì Choi thay đổi, kịp phản ứng.
Lúc này trong vườn hoa là tiếng nhạc ầm ĩ và tiếng cười đùa tràn ngập trong bóng đêm.
Bà ấy do dự một lúc, sau đó không hề cố kỵ nói: "Việc này cũng chẳng phải bí mật trong Daegu này, chỉ là chẳng ai dám không nể mặt mũi của ông chủ nên khi ở bên ngoài mới không nhắc tới."
Jung Ah khẽ cắn môi dưới: "Mẹ Taehyung... Vì sao Taehyung nói bà ấy qua đời là do sai lầm của cậu ấy và chú Kim ạ?"
"Chuyện của chủ nhà, bọn dì cũng không dám quản hay hỏi, chỉ biết khi đó ông bà chủ ly hôn, sau đó không lâu bà chủ tới sa mạc thì xảy ra chuyện. Sau này, Taehyung luôn trưng bộ mặt khó đăm đăm khi gặp ông chủ."
"..."
Rõ ràng dì Choi không dám nhiều lời, Jung Ah cũng không muốn làm bà ấy khó xử.
Hài người đi vào vườn hoa cạnh biệt thự từ cửa hông. Dọc theo con đường nhỏ lát gạch có trồng hoa, đi theo những ngọn đèn chập chờn như đom đóm rải rác trong bụi hoa, họ đi về phía bên cạnh biệt thự.
"Bên này bình thường là cửa ra vào của người làm quét dọn, cố ý để cửa cho cháu đó." Dì Choi bước lên bậc thang.
Jung Ah run lên: "Để cửa cho cháu?"
"Ừm, do Taehyung nói đó. Cậu ấy nói sau 11 giờ tối, trước khi cháu về nhà sẽ đuổi hết người đi. Nhưng xem chừng sẽ có người chơi xấu không chịu đi, Taehyung bảo dì xem camera giám sát, tới lúc đó dẫn cháu tránh khỏi đám người hỗn loạn kia."
Jung Ah dừng trong bóng đêm, không hề động đậy.
Mấy giây sau, cô mới trợn tròn mắt hỏi: "Cậu ấy còn nói gì nữa không ạ?"
"Cũng không nói gì nữa, hôm nay có vẻ cậu ấy rất mệt mỏi... Haiz, Taehyung như vậy làm dì không yên lòng chút nào. Dì chăm sóc cậu ấy nhiều năm như vậy, chưa bao giờ thấy Taehyung bất cần như hôm nay, hình như cậu ấy muốn chơi với đám con nhà giàu không nên thân kia. Nhưng trên việc mẹ của Taehyung, bây giờ không có ai khuyên được cậu ấy...aiz."
Jung Ah im lặng cụp mắt xuống.
Hàng mi dài của cô đổ bóng, tựa như không thể xua tan được.
"Được rồi, chuyện của chủ nhà chúng ta cũng không quản được." Dì Choi khoát khoát tay: "Đi thôi, dì đưa cháu đi từ cầu thang phía đông lên tầng. Bọn họ vẫn ở bên kia chưa chạy tới bên này, Taehyung cũng không cho họ lên tầng 2."
"Vâng."
Trong hành lang tầng 2 quả thực rất vắng vẻ, phòng của Jung Ah cách cầu thang phía đông chưa tới hai gian phòng. Dì Choi như không yên lòng, đưa cô tới tận cửa phòng.
Âm hưởng của làn sóng âm thanh bên ngoài gào thét như động đất khiến người ta cảm thấy bất an.
Dì Choi thở dài dặn dò: "Đêm nay cháu đừng xuống dưới, dì thấy đám thanh niên trong nhà rất hỗn tạp, loại người nào cũng có. Cháu mới tới, đừng để bọn họ bắt nạt."
Ngón tay cầm nắm cửa của Jung Ah khựng lại.
Mấy giây sau, đèn trong phòng vẫn chưa bật lên, thiếu nữ đứng ở nơi ánh sáng ngoài cửa sổ hắt vào, e sợ hỏi một câu: "Cháu có thể xuống tầng xem không?"
"Hả?"
Có vẻ dì Choi bị kinh sợ, xoay đầu ngây ra mất mấy giây mới hoàn hồn: "Dì còn tưởng cháu ước gì tránh bọn họ càng xa càng tốt đấy... Cháu thật sự muốn xuống tầng xem à? Đám thanh niên con nhà giàu kia hút thuốc, uống rượu, thậm chí còn làm chuyện quá đáng hơn. Không có mấy người tốt đẹp đâu, cháu... cháu vẫn muốn xuống đó à?"
Nghe dì Choi nói vậy, Jung Ah biết đối phương coi mình là con cháu, trong lòng cảm động nhưng vẫn khẽ gật đầu: "Cháu muốn xuống xem thử."
"Được rồi, nhưng cháu phải thay quần áo, đừng mặc đồng phục xuống dưới đó. Tốt nhất là cởi bím tóc ra, nếu không đám người hỗn tạp kia thấy mới lạ, nhất định sẽ làm khó dễ cháu."
"Vâng, cảm ơn dì."
"..."
Dường như dì Choi còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nuốt lời muốn nói vào trong.
Bà ấy xoay người, đi về hướng cầu thang phía đông mà vừa rồi họ vừa đi lên.
Jung Ah đứng trước gương trong nhà tắm riêng của phòng ngủ, chậm rãi cởi bím tóc ra.
Tóc cô vừa dài vừa đen nhánh, vì bện tóc thời gian dài nên lúc tháo ra cũng có độ xoăn tự nhiên. Trước kia, Jung Ah chưa bao giờ buộc tóc đuôi ngựa, sống trong núi mà buộc tóc như vậy rất không tiện. Cô cũng đã quen tết tóc, bện kiểu chân rết vừa nhanh vừa lưu loát. Có thể hơi quê mùa nhưng cũng bớt chuyện, bởi vậy chuyển tới Chunhwa cô cũng chưa từng cởi ra.
Lần trước tham gia ghi hình tuyên truyền xóa đói giảm nghèo, lại thêm Taehyung đưa cô đi mua quần áo, có thể xem đó là lúc cô buộc tóc đuôi ngựa lâu nhất khi ở bên ngoài.
Thiếu nữ vất vả buộc tóc, đứng trước gương nghiêng đầu, đuôi tóc dài lướt nhẹ qua vai.
Hơi lỏng, nhưng Jung Ah cũng chẳng quan tâm.
Cô liếc nhìn bộ đồng phục trên người, quay đầu đi vào phòng ngủ lấy quần áo.
Muốn trà trộn vào bọn họ thì bộ đồ mà cô có thể chọn chỉ có chiếc váy dài bằng nhung tơ màu đỏ kia.
Jung Ah nhíu mày, ngưng mắt nhìn chiếc váy bị cô treo ở chỗ sâu nhất trong tủ quần áo, không có ý định chạm vào.
Tiếng nhạc ngoài cửa sổ xen lẫn tiếng hét lớn như quẩy quá đà.
Jung Ah nhắm mắt, bàn tay trắng trẻo mềm mại cầm chiếc móc đang treo chiếc váy màu đỏ.
–
Có lẽ đêm đó là lần làm việc to gan nhất, phản loạn nhất, nhưng cũng cởi bỏ lớp vỏ bọc giả tạo lộ ra bản tính hồ ly trong mười bảy mười tám năm cuộc đời của Jung Ah.
Sau khi cô rời đi, chiếc áo sơ mi lót bên trong chiếc váy dài bằng nhung đỏ bị vứt lẻ loi ở cuối giường trong gian phòng.
Cô bước thẳng ra ngoài hành lang mà không hề ngoảnh đầu lại.
Tầng 1, con đường nhỏ thông với vườn hoa ở sau biệt thự, hai cánh cửa bằng gỗ nguyên khối được nghệ nhân nổi tiếng chạm khắc đang mở rộng, ánh đèn rực rỡ từ sân ngoài chiếu thẳng lên trời.
Ở phía tây căn phòng, trong bể bơi cũng có tiếng cười đùa ồn ào náo động.
Người đàn ông trẻ tuổi đang một tay cầm điếu thuốc, một tay ôm phụ nữ đi từ bể bơi trong nhà ra, chai rượu trong tay hai người va vào nhau kêu leng keng.
"Được đấy chứ, ai bảo thái tử gia nhà họ Kim trừ thành tích kém ra thì có thể coi là cậu ấm nhà giàu an phận nhất? Giờ còn mở cả party tại gia trong nhà chính, chắc Kim Tae Joon biết được sẽ tức chết."
"Khuôn mặt kia chẳng liên quan gì tới an phận đúng không?" Người phụ nữ khẽ than.
"Lần đầu tiên em thấy một người đẹp trai như vậy trong nhóm mấy anh đấy. Hơn nữa cậu ta mới mười bảy mười tám tuổi nên rất khoẻ, khiến phân nửa các cô gái trong bữa tiệc đều ngẩn ngờ, chẳng phải sau này càng nguy hiểm hơn ư? Nếu được ngủ cùng một đêm thì dù có không nhận được gì cũng đáng giá... Đáng tiếc cậu ta có chỗ dựa là nhà họ Kim, còn là cháu ngoại trưởng của nhà họ Jung, thật sự không dám ra tay."
"Có ý gì đây? Em định cắm sừng ngay trước mặt anh à?"
"Nào có, em chỉ nói vậy thôi."
"Dù cậu thiếu gia này có ăn chơi thì cũng chẳng đến lượt em đâu. Em có thấy mấy cô gái trong bữa tiệc đều muốn nhào vào ngực cậu ta không? Bàn về nhan sắc, dù có xếp hàng thì em cũng phải đợi ít nhất hai tháng."
"Ây... Ghét thế, anh đi luôn đi."
Hai người vừa nói vừa đi qua chỗ ngoặt, đối diện có một cô gái đi xuống tầng.
Ba người cùng dừng lại.
Nhất là người đàn ông trẻ tuổi đang cầm chai rượu, dường như anh ta bị hút hồn từ cái nhìn đầu tiên.
Bàn tay trắng như sứ đang vịn lan can cầu thang, dưới ánh sáng chói mắt của đại sảnh thì càng tinh tế không tì vết. Chiếc váy dài nhung đỏ ôm chặt lấy phần hông, phác hoạ ra vòng eo con kiến, trên người Jung Ah không có bất cứ đồ trang sức nào, hai sợi dây áo tinh tế hờ hững nằm trên xương quai xanh trắng như tuyết của cô.
Nhưng thứ quyến rũ nhất vẫn là khuôn mặt không chút phấn son kia, ngũ quan vừa trong trẻo vừa quyến rũ, đồng tử giống như viên đá hổ phách trong suốt nhất.
Cô chỉ hờ hững quét mắt nhìn hai người họ rồi đưa chân bước xuống nấc thang cuối cùng. Lọn tóc xoăn dài đen nhánh rủ xuống dầu vai trắng như tuyết của cô. Jung Ah bước xuống cầu thang đi tới, giống như yêu hoa bước ra từ truyện cổ tích.
Đến tận khi cô đi qua vài mét rồi, người đàn ông mới bị cô bạn gái bên cạnh căm tức véo cho một cái, anh ta kêu "a" hoàn hồn.
Người đàn ông vội rút tay về: "Em làm gì vậy?"
"Mắt anh sắp mọc trên người người ta rồi đấy, lại còn hỏi em à?" Người phụ nữ cười khẩy: "Sao anh không tính toán tiếp, nếu cô gái đó cũng xếp hàng ngủ với Taehyung thì có cần đợi hai tháng không?"
"Đừng có ghen tuông vớ vẩn." Ánh mắt người đàn ông vẫn còn láo liêng, "Em quen biết cô gái đó à? Cô ấy tới đây với ai thế?"
"Không, quen, biết."
Người phụ nữ liếc mắt, lắc túi rời đi.
Jung Ah đi vào vườn hoa mới phát hiện hình như mình đã làm sai.
Hình như cô không nên buộc mái tóc dài lên.
Tất cả những cô gái trong bữa tiệc đều xoã tóc, lựa chọn này không hề nằm trong phạm vi suy nghĩ của cô. Tới mức trên đường tới đây, có rất nhiều ánh mắt kỳ lạ dính trên người Jung Ah, muốn gạt đi cũng không được, nó khiến cô có cảm giác buồn bực khó mà đè nén.
Nhưng ít nhất trước khi tìm được Taehyung thì vẫn phải nhịn.
Jung Ah cau mày tìm người, đi lòng vòng hết hơn nửa vườn hoa bị người ta nhìn chằm chằm vẫn không tìm được Taehyung.
Lúc Jung Ah đang không biết phải làm, đột nhiên chạm phải ánh mắt ngơ ngẩn, mê mang, đờ đẫn của một người.
Dong Ju bị người ben cạnh đập mạnh: "Dong Ju, cậu bị sao vậy? Nhìn con gái nhà người ta mà như mất hồn thế?"
"Không phải... Sao tôi lại cảm thấy... cô gái này nhìn quen thế nhỉ?"
Dong Ju đang định dời mắt thì lại thấy cô gái thu hút gần nửa số người ở hiện trường đi thẳng về phía cậu ta.
Jung Ah không nói nhảm, đảo mắt nhìn Dong Ju đang nhìn chằm chằm mình như kẻ ngốc: "Kim Taehyung đâu rồi?"
"?"
"?"
Kiểu tóc có thể thay đổi, kính mắt có thể không đeo, quần áo có thể thay đổi.
Nhưng giọng nói mềm mại dù có lạnh lùng tới đâu cũng khó mà thay đổi của Jung Ah, chỉ một câu đã khiến Dong Ju như bị sét đánh.
"Jung... Ah?"
"Phụt..."
Nam sinh ngồi bên cạnh Dong Ju cũng học lớp 11/1, đang uống nước hoa quả thì bị sặc.
Nam sinh kia vừa ho khù khụ vừa trừng mắt nhìn nữ sinh đứng trước mặt với vẻ khó tin: "Cậu ta? Học sinh nghèo? Dong Ju, cậu chắc chắn đây là cậu ta ư? Lee Jung Ah mới đi phẫu thuật thẩm mĩ à?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com