Chap 77
Bạn gái cũ của Hyun Woo là Moon Dong Eun.
Bên ngoài phòng tiệc nhỏ, gặp nhau trên con đường hẹp không thể tránh né, Jung Ah và Na Yeon cũng không thể quay đầu bỏ đi, chỉ đành giả vờ không quen biết, làm như vừa nãy không hề nhắc tới mà đi về phía trước.
Tính cả lời giới thiệu bản thân qua lại cũng chưa nói tới ba câu, dường như Dong Eun đã chụp X quang từ tóc đến gót chân cho Jung Ah bằng ánh mắt.
Có khi còn không chỉ một lần.
Jung Ah chỉ cong khóe môi lấy lệ.
"Sắp bắt đầu rồi nhỉ?" Vẫn là Na Yeon kịp thời phá vỡ sự ngượng ngùng: "Chúng ta mau vào thôi, đừng đứng ở cửa nữa kẻo lại ảnh hưởng tới người khác."
"Được. Vào bên trong gặp nhé."
Dong Eun vẫy tay, lườm Jung Ah một cái sắc lẹm như dao rồi quay người đi vào.
Đợi hai người kia vừa đi.
Nụ cười của Na Yeon bỗng chốc không giữ nổi, xụ xuống.
"Chậc, cô ta tưởng mình là công chúa chắc? Làm ra vẻ mẫu nghi thiên hạ." Na Yeon chê bai: "Tổ trưởng Yoo cứ như thái giám bên cạnh công chúa vậy."
Jung Ah mỉm cười chẳng để ý, cùng đi vào cửa với Na Yeon: "Cô ta cũng có nói gì đâu."
"Nhìn ánh mắt đắc ý vừa nãy của cô ta đi, cảm thấy mình cao hơn cô một bậc chắc?"
"Chúng ta tới đây trao đổi nghề nghiệp chứ đâu phải trao đổi đồ xa xỉ?"
Na Yeon kinh ngạc quay đầu lại: "Bị cô áp đảo trong nghề nghiệp hai ba năm nay, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy cảm giác người trẻ tuổi nên khiêm tốn trên người cô rồi."
"?" Jung Ah nghiêng đầu.
"Chỉ cần liên quan tới tiệc tùng nhậu nhẹt, làm gì có ai mà không có mục đích khoe khoang chứ? Không có gì để khoe khoang, thế thì cũng phải giả vờ giả vịt."
"Vậy sao?"
Jung Ah chậm rãi chớp mắt: "Tôi tưởng hôm nay tôi tới đây sẽ nhận danh thiếp tới nhũn tay đấy?"
Na Yeon nghẹn lại, tức cười: "Được được được, tóm lại không thể so sánh người đẹp với những tục nhân như bọn tôi được."
"..."
Jung Ah không nói đùa với đối phương nữa, đã gặp được đồng nghiệp quen thuộc ở bữa tiệc.
Sau đôi ba câu nói chuyện, chút chuyện nhỏ ban nãy bị cô ném ra sau đầu.
Bữa ăn chính thức là ngồi xuống trước hai bàn ăn dài cạnh nhau.
Về vấn đề sắp xếp chỗ ngồi, nhóm người lại đếm theo thâm niên xuất thân địa vị, từ chối đùn đẩy nhau tám trăm lần cuối cùng cũng ngồi được xuống.
Mỗi bàn đều có một "tiền bối" dẫn đầu, ngồi ở ghế chính, phụ trách mở tiệc và giao tiếp với bàn bên cạnh.
Jung Ah là người nhỏ tuổi nhất trong số những người ở đây, dù sao cũng ít có người làm công việc phiên dịch từ ngay năm nhất như cô, theo lý thì cô nên ngồi ở cuối, nhưng có một vài sếp lớn trong ngành như giám đốc Hong hết lời khen ngợi cô, vẫn kéo cô tới vị trí phía trước bên trái bàn.
Na Yeon cũng "thơm lây", ngồi ngay bên cạnh cô.
Khá bất hạnh là, cô Dong Eun cũng ngồi ở bàn này.
Hơn nữa cô ta lại thấp hơn Jung Ah hai vị trí, gần như hai bên vừa ngồi xuống, Jung Ah đã nhận được ánh mắt không mấy thiện cảm từ bên đó.
"... Tôi có dự cảm không lành." Na Yeon cũng nhận ra bèn ghé đầu lại.
Jung Ah cụp mắt, khẽ thở dài: "Không đến mức đó chứ."
"Cô ngồi cao hơn công chúa nhà người ta, đương nhiên phải đến mức đó rồi."
"..."
Sự thật chứng minh, với số năm Na Yeon lăn lộn trong nghề thì ít nhất về cách nhìn người thì không tệ.
Trong bữa tiệc, nói tới các vấn đề phát triển khách hàng trong ngành phiên dịch, không biết ai đã vô tình nhắc tới ngành hàng không vũ trụ thương mại hiện nay.
"Công nghệ hàng không vũ trụ của các doanh nghiệp tư nhân là điểm nóng trong ngành công nghệ hai năm qua. Tuy hiện nay chủ yếu tập trung vào thông tin vệ tinh và chỉ đường, nhưng thị trường trong nước còn chỗ trống lớn, không có nhiều công ty hàng công vũ trụ thương mại có thể hiện thực hóa cái nhìn về lợi ích, về lâu dài, chắc chắn là một tương lai đầy hứa hẹn."
"Hàng không vũ trụ thương mại là một ngành rất quốc tế, đáng tiếc công ty công nghệ hàng không vũ trụ hàng đầu trong nước về cơ bản đã có bộ phận phiên dịch của mình, hoặc là công ty dịch thuật hợp tác lâu dài."
"Ha ha, cũng phải, về mảng này Hera vẫn là anh đại, đứng vững ở hàng đầu, đúng không tổng giám đốc Hong?"
"Ôi, đối tác kinh doanh không thiếu những nhân tài mới nổi, chúng tôi là những người vào nghề sớm, thêm vào đó các phiên dịch viên cũng đều là người có năng lực xuất sắc, xếp hạng nhất...""
Hong Jae Yi là người dày dạn kinh nghiệm, lại là tổng giám đốc của Hera, được khen ngợi đương nhiên sẽ không tự hạ thấp mình như một tên ngốc, thế là vừa khiêm tốn khen ngợi đồng nghiệp, vừa nâng nhóm cấp dưới của công ty lên.
Jung Ah nghiêng tai lắng nghe Na Yeon cảm khái về nghệ thuật ăn nói đầy kinh nghiệm của vị tổng giám đốc Hong này, đột nhiên nghe thấy chủ đề bỗng chĩa về mình...
"Nhắc tới dịch thuật trong lĩnh vực hàng không vũ trụ, phản hồi về hội thảo quốc tế của Công nghệ kỹ thuật Helena vừa tổ chức rất tốt, tôi đã nghe rất nhiều người khen ngợi về cô Jung Ah."
"...?"
Phần lớn ánh mắt của cả bàn dài chỉ trong vài giây đã tập trung vào Jung Ah.
Sự "quan tâm" bất ngờ này khiến lòng người hoảng sợ nhất.
May mà Jung Ah cũng coi như đã quen ứng phó với những chuyện đột xuất, nhanh chóng dằn vẻ sững sờ lại, mỉm cười ôn hòa: "Tổng giám đốc Hong quá khen rồi, tôi cũng chỉ là tiểu bối so với bất cứ ai ngồi đây, còn rất nhiều điều cần học tập từ mọi người."
"Mọi người nghe mà xem, tôi thích điểm này ở cô Lee nhất." Hong Jae Yi khen không chút do dự: "Trong số những phiên dịch viên mới mấy năm gần đây, người trẻ tuổi có năng lực vượt bậc mà khiêm tốn không kiêu ngạo thì không còn nhiều nữa."
"Tính ra thì chẳng phải cô Lee sẽ từ chức ở DT sao? Chuyện công việc mà tôi nói với cô hai ngày trước, cô suy nghĩ thế nào rồi?"
"..."
Giọng nói của mọi người trên bàn dường như đột nhiên trầm xuống.
Jung Ah không biết đây có phải ảo giác của mình không.
Cô hơi sững sờ.
Cũng đúng là không ngờ tới, Hong Jae Yi lại đẩy cô vào thế bí ngay trong bàn tiệc này, ngay trước mặt nhiều đồng nghiệp giới phiên dịch như vậy.
Jung Ah im lặng nhìn Hong Jae Yi với vẻ lịch sự.
Hong Jae Yi mỉm cười, dáng vẻ hoàn toàn vô tâm.
"Chuyện này không đấu lại được."
Na Yeon hơi nghiêng người, rít chữ ra từ kẽ răng: "Cứ thuận theo trước đã, đến lúc đó rồi nói sau. Nếu cô thực sự không muốn thì ông ta cũng không trói cô đi được đâu."
"..."
Jung Ah cũng hiểu đạo lý này.
Trừ khi cô hy vọng con đường sự nghiệp sau này của mình đầy trở ngại không biết từ đâu đến, nếu không, với một lãnh đạo công ty có tiếng nói trong ngành như Hong Jae Yi, dù có không thích đi nữa thì cô cũng chỉ có thể tránh xa, nhưng không thể đắc tội.
Thế là cô thở nhẹ ra, kìm lại cảm xúc, giữ nụ cười ôn hòa, vừa định lên tiếng...
"Trời ạ, không hổ là tổng giám đốc Hong, dùng người cũng to gan hơn công ty nhỏ nhiều."
Một tiếng cười yêu kiều vang lên, bỗng nhiên xen lời trước khi Jung Ah lên tiếng.
Lập tức có ánh mắt xem kịch hay xuất hiện, nhìn về phía tiếng nói.
Jung Ah đưa mắt nhìn theo.
Không hề bất ngờ, là Dong Eun.
Nụ cười của Hong Jae Yi trầm xuống: "Giám đốc Moon có ý kiến gì à?"
"Đâu được gọi là ý kiến gì chứ, chỉ là nghe nói gần đây cô Lee gặp chút phiền phức nhỏ thôi. Hình như là có liên quan tới buổi hội thảo lần trước của Công nghệ kỹ thuật Helena, đúng không cô Lee?"
Ánh mắt Jung Ah khẽ dao động: "Chút hiểu lầm nhỏ thôi, để giám đốc Moon phải bận tâm rồi."
"Trời đất, là tư liệu khách hàng đấy, không phải chuyện nhỏ đâu."
Bàn tay sơn móng màu đỏ tươi của Dong Eun chắp lại, chống má, dáng vẻ yểu điệu lại làm như vô tình nói ra: "Doanh nghiệp lớn như Helena, công ty nhỏ như chúng tôi không chọc vào nổi... Tuy tôi cũng nghe danh cô Lee đã lâu, nhưng trước khi mọi chuyện xong xuôi vẫn không dám mời một cách hấp tấp."
"..."
Bàn ăn bỗng rơi vào im lặng.
Mùi thuốc súng cũng nồng nặc hơn.
Tiếng bàn tán nói chuyện trong góc khác cũng dừng lại, có người hóng chuyện cũng có người thực sự quan tâm chuyện này, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Jung Ah và Dong Eun.
Na Yeon cắn răng, nói khẽ: "Cô ta độc ác thật chứ, muốn hủy hoại danh tiếng trong ngành của cô, không để lại cho cô đường sống à?"
Jung Ah vẫn im lặng.
Bởi vì bây giờ cô thấy hơi phiền, cần phải kìm nén cảm xúc.
Không ngờ rằng cho dù đã rời khỏi DT, tạm thời thoát khỏi môi trường tranh giành lợi ích rồi, nhưng vẫn có mấy thứ xui xẻo khiến người ta thấy phiền dính vào mình.
Dừng lại ba giây.
Jung Ah yên lặng ngước mắt lên: "Giám đốc Moon nói như vậy là thấy Hera bất nghĩa à?"
"?"
Sắc mặt Dong Eun cứng đờ, sau đó mỉm cười: "Tôi không nhắc tới Hera, là cô..."
"Trong ngành này có tin đồn là tôi tiết lộ thông tin khách hàng cho Hera... Giám đốc Moon chỉ nghe thấy nửa câu thôi sao?"
Jung Ah hắng giọng, giọng nói đầy vẻ thờ ơ: "Ồ, hay chỉ có chủ ngữ mà không có vị ngữ, cũng không biết chứng chỉ phiên dịch năm đó của giám đốc Moon là lấy được thế nào vậy nhỉ?"
Nụ cười của Dong Eun sượng lại, sau đó lại nhanh chóng chớp mắt, dịu giọng nói: "Cô Lee đừng tức giận. Cô cũng đừng hiểu lầm, tôi không có ác ý, chỉ là có nghe nói tới chuyện này thôi. Cô biết mà, công ty phiên dịch của chúng tôi đều kiếm cơm nhờ vào danh tiếng và khách hàng, coi trọng thì cũng đâu có gì sai, phải không?"
"..."
Jung Ah lạnh lùng liếc nhìn cô ta.
Đúng lúc này, Hong Jae Yi ra vẻ là người tốt mỉm cười tiếp lời: "Lời giám đốc Moon vừa nói đúng là phiến diện, tôi có thể làm chứng, những tin đồn kia đều là chuyện sai sự thật. Một năm trước tôi có mời Jung Ah ăn cơm nhưng người ta còn từ chối đấy. Vì thích nên mới nóng vội, xin mọi người hiểu cho, hiểu cho nhé."
Hong Jae Yi nói rồi cầm ly rượu lên, muốn mời rượu: "Nào, chúng ta..."
"Ấy?"
Dong Eun lại lên tiếng lần nữa.
Lần này đến ánh mắt của Hong Jae Yi cũng tối xuống: "Giám đốc Moon, cô còn điều gì muốn nói sao?"
"Xin lỗi tổng giám đốc Hong nhé, tôi cũng vì muốn tốt cho quan hệ hợp tác giữa các anh thôi." Ánh mắt Dong Eun lóe lên, nhìn Jung Ah với vẻ ác độc nhưng giả vờ như vô tội: "Nhưng sao tôi lại nghe nói, nội bộ Công nghệ kỹ thuật Helena định truy cứu chuyện này nhỉ?"
"..."
Bàn ăn im lặng, sau đó khẽ bàn tán.
Tất cả thiện ý và lời mời trước đó đều dựa trên sự thừa nhận của mọi người rằng Công nghệ kỹ thuật Helena sẽ không truy cứu nhóm phiên dịch về thông tin cũng không phải cơ mật kia.
Nhưng nếu Công nghệ kỹ thuật Helena thực sự có ý này, vậy thì Jung Ah là người phụ trách chắc chắn sẽ là củ khoai phỏng tay.
Công ty nào nhận cô, bộ phận pháp lý có thể sẽ vất vả hơn.
Không đợi Hong Jae Yi nói chuyện đã có một người quản lý văn phòng khác vừa đưa danh tiếp cho Jung Ah trước đó lên tiếng: "Giám đốc Moon, không thể nói lung tung như vậy được."
"Đúng đấy giám đốc Moon, nguồn gốc tin tức này của cô có chứng chứ không?"
"Một chút thông tin không phải cơ mật, nửa cuối năm này chẳng phải họ đang tập trung vào vòng gọi vốn và thử động cơ ư? Sao lại có thời gian so đo những chuyện lông gà vỏ tỏi như vậy được?"
"..."
Mọi người xôn xao bàn tán.
Dong Eun nở nụ cười thắng lợi và âm hiểm, nhìn thẳng vào Jung Ah.
Na Yeon đã tức tới mức bàn tay cầm ly run rẩy.
Nhưng người trong cuộc vẫn rất ổn, dường như không có cảm xúc gì, chỉ ngồi ở đó bình tĩnh cụp mắt, đến ánh mắt cũng không thấy rõ.
... Chắc chắn là cố chống đỡ.
Dong Eun cười lạnh trong lòng, không lộ ra ngoài mặt, vẫn tỏ ra vô tội: "Thế nào? Cô Lee vẫn chưa nghe nói gì sao? Vậy thì cô phải chuẩn bị trước đi nhé, bộ phận pháp lý của doanh nghiệp lớn như thế không dễ giải quyết đâu."
Như ruồi nhặng vo ve mãi không thôi.
Jung Ah bỗng ngước mặt lên, đặt ly rượu trong tay xuống.
"Cạch."
Một tiếng ly thủy tinh va vào mặt bàn vang lên khiến bàn ăn im lặng.
Mọi người đều im lặng nhìn qua.
"Đúng là tôi chưa từng nghe nói."
Jung Ah lạnh nhạt nhìn Dong Eun, cũng lười nể mặt, cô vắt chéo chân dựa lưng vào ghế: "Trước đây trong lúc hợp tác tôi có từng làm việc ở công ty Công nghệ kỹ thuật Helena một thời gian, cũng coi như có quen biết với Phòng vật liệu, đến cả bọn họ cũng chưa từng nghe nói tới chuyện 'thông tin nội bộ', không biết giám đốc Moon nghe được từ đâu nhỉ?"
Ánh mắt Dong Eun thoáng dao động: "Cái này à, có thể cô Lee không quen, nhưng tôi kín miệng lắm..."
Một tiếng cười khẩy, Jung Ah nghiêng mặt đi.
Đại khái là mỉa mai bằng vẻ mặt.
Sắc mặt Dong Eun hơi thay đổi.
Jung Ah cũng đã quay lại, ngón tay thon dài nhẹ nhàng xòe ra, cô nửa đùa nửa trêu chọc với ánh mắt lạnh nhạt: "Phải, tôi và những người ngồi ở đây đều thấy rồi... Tin tức đồn thổi không rõ nguồn gốc, đồn cứ như công ty tin tức, miệng của cô đúng là kín thật."
"...!"
Sắc mặt Dong Eun thay đổi hẳn, hiển nhiên là sắp nổi giận.
May mà trong bàn đã có người hoàn hồn lại, xoa dịu hai bên, vừa đùa vừa ôn hòa chuyển chủ đề đi, bữa ăn mới dịu trở lại.
Nhưng sau đó lại có thời gian tự do, rõ ràng người tới tìm Jung Ah nói chuyện và thăm dò ít đi rất nhiều.
Na Yeon tức không chịu nổi: "Nếu tôi là cô, chắc đã không kìm nổi mà nói toạc ra mấy chuyện của cô ta và Park Hyun Woo rồi. Chẳng phải cô ta cố ý nhằm vào cô vì chút chuyện riêng này sao?"
"Nói toạc ra thì có lợi gì cho tôi đâu." Jung Ah nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu vị hoa quả, thong dong nói đùa: "Tôi không muốn thông tin này bị lộ ra ngoài, scandal với công ty cũ lại nổi lên."
"Thế phải làm sao? Moon Dong Eun đúng là hiểm ác, rõ ràng là cố ý nói chuyện vớ vẩn, nhân cơ hội bôi nhọ cô... Hiện tại ai mà không biết Công nghệ kỹ thuật Helena có bối cảnh thế nào, ai muốn đắc tội họ chứ?"
"Không sao, lựa chọn từ hai bên."
Jung Ah giơ đầu ngón tay trắng nõn mịn màng lên, như cười như không đặt trước môi, khẽ nói: "Đúng lúc giúp tôi loại trừ mấy người không có đầu óc, đây là phá mìn đấy."
"..."
Như bị vẻ đẹp làm cho hoảng hốt.
Na Yeon im lặng, hoàn hồn lại, vừa tức vừa buồn cười: "Được, vậy cô cố gắng nắm bắt đi."
Cô ấy dừng lại giây lát, không kìm được nói: "Để mà nói thì nếu không tận dụng nhan sắc của cô quả thật rất đáng tiếc, dứt khoát ở nhà với bạn trai cho lành, chẳng phải sẽ thoải mái hơn so với đi làm sao?"
"Thế sao được." Jung Ah chẳng thèm suy nghĩ: "Lỡ như anh ấy làm ăn phá sản, biết đâu còn cần tôi nuôi anh ấy đấy."
Na Yeon nghẹn lời, một lúc sau mới cười nói: "Sếp Kim biết em có giấc mơ vĩ đại như vậy không?"
"Sao lại giấc mơ chứ."
"Tổ trưởng Lee của tôi ơi, cô đã từng hiểu rõ xuất thân gia cảnh của bạn trai cô chưa? Dù anh ta có phá của nửa đời cũng không đến mức cần cô nuôi anh ta đâu. So ra thì, tôi thấy tất cả mọi người đều không hiểu vì sao vị thái tử gia này lại đích thân chạy ra ngoài vất vả lập nghiệp, còn tàn nhẫn như thế —— Mặc kệ hai tòa núi vàng lớn sau lưng, tranh bát cơm được ông trời ban cho với người bình thường bọn tôi làm gì?"
"..."
Trong lúc trò chuyện, Jung Ah thỉnh thoảng lại ứng phó với mấy đồng nghiệp tới nói chuyện với cô, hoặc là thăm dò về Công nghệ kỹ thuật Helena, đến cả Hong Jae Yi khó ứng phó nhất cũng lộ mặt.
Jung Ah ăn một bữa trưa tới choáng cả đầu, không biết tốn bao nhiêu công sức mới chờ được đến khi bữa tiệc kết thúc.
Trước khi đứng dậy, Jung Ah liếc nhìn qua đồng hồ.
Hơn 3 giờ chiều.
Một đám người kiếm cơm bằng miệng... đúng là giỏi ăn nói thật.
Jung Ah thở dài trong lòng, cùng Na Yeon đứng dậy, đi ra bên ngoài phòng tiệc với mấy đồng nghiệp trong bữa tiệc phiên dịch.
Đang đi thì Dong Eun tới bên cạnh bọn họ, còn có cả Gun Woo ngứa mắt hơn đi theo.
"Cô Lee giỏi ăn nói thật." Đi riêng không có người khác nhìn, Dong Eun càng không che giấu sự quá quắt và ý thù địch của mình hơn: "Tổng giám đốc Park của các cô thích điểm này ở cô à?"
Jung Ah không muốn để ý tới người điên này, nhưng trước sau đều có đồng nghiệp cùng ngành, cũng không có nơi nào để đi.
Cô lạnh nhạt liếc nhìn đối phương, lại lạnh lùng liếc Gun Woo: "Không biết giám đốc Moon nghe được lời vu khống gì. Tôi và giám đốc Park, ngoài quan hệ cấp trên cấp dưới ra thì không thể có quan hệ gì khác được."
"Chuyện tới nước này, cô Lee cũng giữ tự tôn cho bản thân quá nhỉ. Phá hỏng chuyện của Helena rồi, đương nhiên Park Hyun Woo sẽ không có quan hệ gì với cô nữa, bây giờ mất cả tình lẫn tiền, còn đắc tội Công nghệ kỹ thuật Helena, tôi còn thấy đáng tiếc thay cô đó."
"..."
Câu này không hề nói bé lại.
Xung quanh mơ hồ có ánh mắt nhìn sang.
Jung Ah thực sự tức cười: "Nếu tổng giám đốc Park biết cô đã chia tay bao nhiêu năm nhưng còn nhớ nhung anh ta đến như vậy, nhất định sẽ rất cảm động."
"Khi nào thì tôi..." Dong Eun nổi giận.
"Đừng vội, tôi còn chưa nói hết." Jung Ah ngắt lời: "Nhưng người cô thích không có nghĩa tất cả mọi người đều thích, cũng đừng ảo tưởng rằng ai cũng tranh của cô. Đàn ông trên đời này nhiều như vậy, cần gì phải thế."
Dong Eun sắp bị Jung Ah chọc tức đến choáng ván, cứng đờ dừng chân nổi giận trừng Jung Ah.
Đương nhiên Jung Ah sẽ không quan tâm.
Cô tiếp tục đi ra ngoài cùng Na Yeon, khóe mắt liếc thấy Na Yeon dựng ngón cái với mình, Jung Ah cười khẽ, định bước ra khỏi cửa sảnh tiệc.
"... Ấy, đây chẳng phải..."
Mấy người đi đằng trước đã ra khỏi sảnh tiệc, lúc này này đột nhiên dừng lại.
Loáng thoáng có giọng nói lấy làm lạ vang lên.
"Không nhận nhầm chứ?"
"Khuôn mặt này sao có thể nhận nhầm được?"
"Là anh ta đấy, tôi đã thấy trên các trang tin tức tài chính và công nghệ hai ba ngày nay rồi."
"Sao anh ta lại ở đây?"
"Thế thì trùng hợp quá, ban nãy còn nhắc tới kìa..."
Jung Ah và Na Yeon đi ra ở đợt thứ hai, đợt thứ nhất còn chưa đi, đều dừng ở cửa sảnh, đợt thứ hai này đi ra thì gần như chặn kín cả cửa.
Jung Ah chỉ đành nhích về phía trước, sau đó qua một bóng người, cô vô tình liếc thấy một bóng dáng cao gầy cách đó không xa.
Taehyung đứng ở góc lối đi duy nhất từ sảnh tiệc tới thang máy.
Hôm nay anh vẫn mặc bộ vest kiểu Anh, kiểu quần áo này kén dáng người nhất, nhưng khi anh mặc vào người lại tôn lên vai rộng eo hẹp của mình, đôi chân dài thẳng tắp đẹp đẽ như cây bạch dương, hệt như người mẫu được kéo từ sàn catwalk nào đó tới đây.
Hình như Taehyung đang gọi điện với ai đó, tai nghe bluetooth màu đen thấp thoáng lộ ra bên ngoài.
Góc nghiêng của anh hơi lạnh lùng, đường nét rõ ràng sắc bén, ngũ quan tuấn tú nhưng không che giấu được sự xa cách khó gần, cả người toát ra sự lạnh nhạt khó tiếp cận.
Nhưng mọi người cũng đã quen với dáng vẻ khi ở nơi công cộng này của anh, cho nên không ai ngạc nhiên cả.
Cho đến khi người kia liếc thấy gì đó, hơi nghiêng người.
Nhìn vào giữa đám người, trong đôi mắt lạnh lùng của anh chợt dấy lên những làn sóng.
Sau đó như tuyết tan, đáy mắt lạnh giá biến thành dòng suối chảy róc rách, tưới mát một cây hoa đào.
Taehyung cụp mắt xuống, không để ai nhìn thấy được cảm xúc thay đổi của anh.
Đồng thời đôi chân dài kia cũng bước về phía bọn họ.
"... Bên tôi có việc, lát nữa lên xe rồi nói."
Giọng nói trầm thấp dễ nghe đến gần làm chấn động không khí im lặng chết chóc của hành lang bên ngoài.
Taehyung giơ tay bấm vào tai nghe bluetooth, cũng dừng lại trước mặt mọi người.
Sắc mặt những người phía trước kích động: "Chào anh, chào anh, sếp Kim, tôi là công ty phiên dịch..."
"Xin chào, xin lỗi."
Taehyung hơi nâng ống tay áo vest gọn gàng lên: "Nhường đường một chút."
"À, à được." Người kia ngại ngùng tránh sang bên cạnh.
Jung Ah đã muốn lùi lại từ ngay lúc đầu rồi, nhưng người ra khỏi sảnh tiệc càng ngày càng nhiều, gần như đều chặn ở phía sau, muốn lùi lại cũng chẳng có chỗ nào.
Na Yeon càng giữ cô lại vào lúc quan trọng này.
"Đừng e dè chứ."
"..."
Hồ Ly tuyệt vọng chỉ đành cố gắng không giơ tay lên che mắt, kiên trì đến khi Taehyung đi ra mấy người trước mặt, đi tới trước cô.
"Tổ chức tiệc ở dưới tầng sao không nói với anh một tiếng?" Taehyung khẽ hỏi.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh.
Jung Ah cố gồng mình: "Sếp Kim, khách sáo rồi, tôi không biết buổi chiều anh họp ở đây."
"Không phải chiều, mà là buổi sáng." Taehyung giơ đồng hồ lên: "Anh cũng đợi em ở bên ngoài hơn 1 tiếng rồi."
"???"
"..."
Jung Ah cảm nhận được.
Bây giờ cảm giác bao vây cô đã không phải kinh ngạc nữa, mà là kinh hãi.
Cuối cùng Hồ Ly cũng không giữ được vẻ ngoài ôn hòa mềm mại, ngước đôi mắt màu hổ phách lên, nén giận nhìn Taehyung.
[Anh muốn giết chết em à.]
"Thế này thì ngại quá, sếp Kim." Trọng điệu nghiến răng nghiến lợi, Jung Ah nửa lôi nửa kéo đẩy Taehyung, thử rời khỏi nơi rắc rối này trước: "Là tài liệu hay file gì chưa dịch sao, nào, để tôi dịch cho anh..."
Nhìn dáng vẻ Hồ Ly vừa lôi anh đi vừa lộ răng nanh đe dọa, ý cười trong mắt Taehyung càng sâu hơn: "Ăn no chưa?"
Jung Ah bảo anh nín lại.
Taehyung trở tay, khẽ nắm lấy cổ tay cô, rất dễ dàng kéo cô lại.
Hai người cũng dừng lại trước mặt mọi người còn đang ngơ ngác.
"Anh ở bên ngoài nghe thấy rồi, tức tới no cũng không sao hết." Giọng Taehyung không nhẹ không nặng, nhưng đủ để vang vọng mọi ngóc ngách trong hành lang yên tĩnh này.
"..."
Vẻ mặt của mọi người bước ra từ sảnh phiên dịch bỗng trở nên đặc sắc.
Tiếng xì xào dần nổi lên, những ánh mắt kỳ lạ không kìm nén được đồng loạt nhìn vào người phụ nữ không biết là kinh ngạc hay tức giận hoặc là bị dọa cho trắng bệch.
Mà ở phía trước bọn họ.
Jung Ah nghe lời Taehyung nói xong thì không khỏi dừng lại, hơi bất ngờ.
Cô nấp đằng trước anh, khẽ hỏi: "Anh đợi hơn một tiếng thật à?"
"Không phải." Taehyung cúi người xuống, trong khi Jung Ah định thở phào thì anh lại cười khẽ: "Cuộc họp của anh kết thúc lúc 12 giờ hơn đấy Hồ Ly."
"!?"
Jung Ah nhớ rõ lúc này đã hơn ba giờ rồi.
Hoàn hồn lại, cô hơi tức giận ngước mắt lên: "Anh điên rồi à? Mấy tiếng đồng hồ này đủ để anh về nhà ngủ bù một giấc đấy."
"Buổi chiều có một cuộc họp qua điện thoại. Đợi em nên tiện thể ở bên ngoài mở họp luôn."
"Vậy anh không thể gửi tin nhắn cho em sao? Em có thể ra ngoài trước mà." Hồ Ly nhẹ giọng nạt anh.
Taehyung không kìm được giơ tay nâng cằm Hồ Ly lên, anh muốn làm gì đó nhưng ngại ở bên ngoài, đằng sau lại có nhiều người bàn tán đang nhìn chằm chằm như vậy nên đành phải nhịn lại, yết hầu khẽ lăn lộn.
"Sợ làm phiền em."
Jung Ah nghẹn lời.
"Không sao. Có thể đợi em ở nơi nào đó, hơn nữa biết chắc là có thể đợi được em, chỉ nghĩ như vậy thôi cũng khiến anh vui vẻ rồi."
"..."
Jung Ah kìm nén xấu hổ và tức giận, kéo cổ tay anh muốn rời đi.
Vẫn là Na Yeon phía sau nhớ ra: "Này Jung Ah, túi của cô còn đang ở chỗ tôi."
"À, đúng rồi."
Jung Ah hoảng hốt buông Taehyung ra, chạy chậm tới vừa ngượng ngùng gật đầu với những ánh mắt kinh ngạc đang nhìn cô, vừa hận không thể chui vào cái lỗ nào đấy.
Nhận lấy túi từ Na Yeon đang mỉm cười, Jung Ah ra hiệu cho cô ấy: "Đi cùng đi."
"Thế thì không hay lắm đâu? Phiền lắm!"
"Xin cô đó." Hồ Ly đỏ bừng mặt kéo cô ấy ra ngoài, lúc này cũng không thèm che giấu giọng nữa: "... Mau cứu tôi đi."
Na Yeon sắp cười thành tiếng rồi.
Nhưng đáng tiếc vẫn có người không tha cho Jung Ah.
"Cô Lee." Hong Jae Yi kìm nén kinh ngạc, đi ra từ sau đám người tới phía trước, ông ta chào hỏi Taehyung: "Sếp Kim, hôm nay cậu cũng tới đây à?"
Taehyung liếc nhìn, gật đầu: "Tổng giám đốc Hong."
"Thế mà cô Lee chẳng nhắc lấy nửa câu. Hóa ra bây giờ cô Lee với sếp Kim..."
Jung Ah hơi khựng lại.
Phía sau Hong Jae Yi, những ánh mắt hóng hớt khó kìm nén kia càng như một tấm lưới không lọt gió.
Bây giờ thừa nhận sẽ không tốt cho Taehyung, Jung Ah biết.
Nhưng Jung Ah càng biết rằng cô đã đồng ý với Taehyung từ lâu rồi.
Lần này cô sẽ cố gắng hết sức để đứng bên cạnh anh.
Jung Ah lấy can đảm định lên tiếng: "Tôi..."
"Tổng giám đốc Hong hiểu nhầm rồi."
Giọng nói lạnh nhạt ngắt lời Jung Ah.
Cô sững sờ, quay lại nhìn Taehyung phía sau.
Lúc Hong Jae Yi đang kinh ngạc, đám người phía sau không biết có bao nhiêu người thở phào...
Taehyung nói tiếp: "Thực tế thì tôi đang theo đuổi Jung Ah."
"Cô ấy từ chối tôi, có lẽ là," Taehyung cụp mắt nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự trêu chọc dưới những lọn tóc: "Ba bốn lần rồi nhỉ?"
"?"
Những người khác: "????"
Taehyung như không hề nhìn thấy những ánh mắt khiếp sợ kia.
Thậm chí anh còn quay đầu lại, thản nhiên nói với Hong Jae Yi cũng đang kinh ngạc: "Tổng giám đốc Hong cũng quen thân với Jung Ah à?"
Hong Jae Yi vẫn chưa hoàn hồn lại: "Tôi, và Jung Ah là..."
"Nếu tiện thì sau này lúc hai người gặp mặt, phiền tổng giám đốc Hong nói tốt mấy câu với Jung Ah giúp tôi nhé?"
"..."
Hong Jae Yi và những người khác không có phản ứng gì, Jung Ah cũng không buồn xem nữa. Cô vội vàng nói xin lỗi Na Yeon vì không thể cùng rời đi, rồi kéo "tên điên" nào đó nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Taehyung cười thản nhiên, để mặc Jung Ah lôi anh hoảng loạn chạy trốn.
Vào thang máy, hai người đi một mạch tới hầm gửi xe của khách sạn.
Cuối cùng cũng tới chỗ không người.
Jung Ah thở phào, dừng lại, không biết nên giận hay nên sợ mà nhìn Taehyung: "Taehyung, anh... đúng là lời nào cũng dám nói."
"Đây đã tính là dám nói rồi sao?"
Taehyung như cười như không tiến lại gần một bước, khiến Hồ Ly đang nhạy cảm quan sát xung quanh cũng lùi lại một bước.
Sau đó dính lên tường.
Ánh đèn ở góc bãi đậu xe mờ ảo, ánh mắt Taehyung tối sầm lại.
Hồ Ly cảnh giác ngay, co giò muốn chạy.
Muộn rồi.
Cô đã bị ôm eo bế lại, còn rất tự nhiên. Taehyung khuỵu gối đè người lên cái cột chịu lực ngược sáng.
"Cô Lee."
Người kia ghé vào bên tai cô, giọng nói trầm thấp mê hoặc: "Đồng ý sự theo đuổi của anh không?"
Hồ Ly giơ tay chặn trước người, một chút không gian còn sót lại bị Taehyung dồn từng chút một, phản kháng không được đành phải từ bỏ, cô ngửa mặt lên: "Nếu em không đồng ý, vậy chuyện làm ở nhà anh vào buổi tối mấy ngày trước có nghĩa là gì?"
Taehyung cười khẽ.
"Có thể coi là sự phục vụ tận tình của 'người đàn ông quan hệ công chúng' như anh dành cho một người phụ nữ trẻ tuổi giàu có nào đó?"
"..."
Jung Ah: "?"
–
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com