Chap 85
Những năm đầu, mẹ Min Hyuk khó tránh khỏi có chút oán trách Jung Ah.
Cũng may là số tiền mà Jung Ah vay đủ để chi trả chi phí ở phòng ICU, tiền thuốc men và chi phí hồi phục sau đó của Min Hyuk, cuối cùng giải quyết được nhu cầu tài chính cấp bách của bọn họ, khiến gia đình đã vỡ thành nhiều mảnh vụn này có thể chống đỡ được giông bão bỗng nhiên ập đến.
Cũng vì lý do này mà mấy năm nay Jung Ah vẫn luôn cảm kích Kim Tae Joon.
—— Bây giờ nghĩ lại, số tiền kia có thể coi là cô "vay" của Taehyung.
Cô không muốn nhìn thấy anh nhất, nhưng cuối cùng anh lại là người gánh được món nợ của cô với Kim Tae Joon, trả lại món nợ nhiều năm cho cô.
Thế cho nên chuyện mà Taehyung không muốn nhất chính là có bất kỳ liên quan gì với Kim Tae Joon sau khi trưởng thành, nhưng mối quan hệ của bố con hai người cũng không còn căng thẳng giống như năm đó nữa.
Không khó để nhận ra rằng đoạn kết sẽ không dừng lại ở những chuyện này.
Sau khi Jung Ah nghe được toàn bộ câu chuyện từ chỗ Kim Tae Joon, cô cũng chưa bao giờ đề cập đến chuyện này với Taehyung lấy một lần.
Cô nghĩ với tính tình kiêu ngạo của vị thiếu gia kia, chắc chắn không muốn để cô biết, nói không chừng anh sẽ còn suy nghĩ nhiều hơn, cho rằng cô bằng lòng ở bên anh là vì để báo đáp ân tình của anh.
"Jung Ah, lại đây, ăn trái cây đi."
Mẹ Min Hyuk từ trong bếp bưng đĩa trái cây ra, kéo Jung Ah thoát khỏi dòng suy nghĩ xa xôi.
Cô nhanh chóng đứng dậy khỏi ghế sô pha, nhận lấy rồi đặt lên bàn cà phê trước mặt: "Dì, dì đừng bận nữa, ngồi xuống một lát đi."
"Aiza, dì làm gì có chuyện gì để làm, cũng sắp nghỉ hưu rồi, không giống như người trẻ tuổi cố gắng làm việc bên ngoài như mấy đứa." Mẹ Min Hyuk – Yoo Ah In nở nụ cười hiền lành ngồi xuống: "Nói cho dì biết xem, một năm qua cháu ở Seoul có phải rất bận rộn không? Có ăn uống đàng hoàng không?"
"..."
Jung Ah nhẹ giọng kể lại với Yoo Ah In một số chuyện vui vẻ trong năm qua.
Giống như những người trẻ tuổi trở về quê thăm họ hàng, cô cũng là kiểu chỉ nói những chuyện tốt, không báo tin xấu, Ngoài ra, sau khi do dự một lúc, Jung Ah cũng lược bỏ phần liên quan đến Taehyung.
Yoo Ah In là một người phụ nữ nhạy cảm và mềm yếu, từ năm đầu tiên sau thảm kịch đó, thái độ tình cảm của bà ấy đối với Jung Ah dần dần thay đổi, đương nhiên trong đó còn có sự chân thành của Jung Ah khiến bà ấy phải mềm lòng không cứng rắn được nữa.
Mấy năm nay bọn họ thân thiết giống như người một nhà, Yoo Ah In cũng nghiễm nhiên coi cô như một nửa con gái của mình, thường xuyên quan tâm hỏi han, nhưng ngoại trừ ngày lễ tết, bà ấy không chịu nhận thêm bất kỳ khoản tiền nào từ Jung Ah nữa.
Nhưng lần này, sau khi Jung Ah kể lại chuyện năm nay, cô vẫn lấy từ trong túi ra một bao lì xì màu đỏ.
Nụ cười của Yoo Ah In vụt tắt ngay tại chỗ: "Jung Ah, lần trước dì đã nói với cháu rồi, nếu cháu coi dì muốn thân thiết với cháu vì tiền, vậy thì dì sẽ không để cháu vào cửa nữa."
"Dì, dì hiểu lầm rồi." Jung Ah thản nhiên cười nói: "Số tiền này là cho Min Hyuk, cậu ấy đã vào đại học rồi, cháu làm chị gái phải thể hiện tấm lòng một chút."
Yoo Ah In dừng lại giây lát, vẫn muốn từ chối.
Jung Ah chớp mắt, nhẹ giọng nói:"Cháu vốn định trong năm lúc cậu ấy đến Seoul sẽ đưa cho cậu ấy, nhưng sau đó suy nghĩ lại, sợ cậu nhóc này lại quậy phá, cho nên đưa cho dì vẫn yên tâm hơn. Để ở chỗ của dì, sau đó mỗi tháng dì cho cậu ấy thêm ít tiền tiêu vặt được không?"
Yoo Ah In im lặng một lúc, nhưng cuối cùng vẫn không thể lay chuyển được Jung Ah, đành nhận lấy bao lì xì màu đỏ.
Hài người trò chuyện thêm vài câu thì chợt nghe một loạt tiếng bước chân dồn dập chạy dọc hành lang.
Yoo Ah In hơi quay đầu lại, cười nói: "Chắc là Min Hyuk về đấy."
"Hả? Không phải cậu ấy cùng bạn học ra ngoài chơi bóng sao?"
"Dì nhắn tin cho nó, nó vừa nghe tin cháu về thì lập tức chạy về đây."
Tiếng chìa khóa ở cửa chống trộm vang lên cắt ngang tiếng cười của Yoo Ah In, một thiếu niên cao lớn mặt áo lông với đôi mắt sáng ngời chạy vào.
"Chị, chị về thật rồi!"
Yoo Ah In chỉ nhìn thấy bóng dáng cao lớn của con trai lao về phía này: "Này này, con thay giày, thay giày đã!"
Jung Ah suýt chút nữa bị ôm vào lòng, khó khăn lắm cô mới tránh được, nhưng vẫn bị Min Hyuk ôm lấy vai.
Thiếu niên nhe hàm răng trắng như tuyết, có lẽ vì chạy một đường trở về nên tóc bị gió thổi rối bù, giống như một chú cún nhỏ vừa vui đùa ầm ĩ trên bãi cỏ lại vui vẻ chạy về khi nhìn thấy chủ nhân.
Lời trách móc vừa đến bên miệng, Jung Ah liền nuốt xuống.
"Aiz, mẹ đừng đánh nữa, con nghe thấy rồi." Min Hyuk tránh đi nhưng vẫn không thoát được, lúc quay lại đã nhận được một cái tát thật mạnh vào lưng từ chính mẹ ruột.
Cậu ta ném chiếc áo lông xuống ghế sô pha phía sau Jung Ah.
Mang theo hơi thở thiếu niên giống như cỏ xanh.
Jung Ah chậm rãi di chuyển sang một bên.
Nhìn thấy Min Hyuk chạy đi rửa mặt, Yoo Ah In quay lại, mỉm cười đến khóe mắt nhăn lại: "Đừng chấp nhặt với nó, cả ngày cứ hấp ta hấp tấp, chẳng giống người lớn một chút nào!"
"Mẹ!" Tiếng nước vọng ra từ trong phòng tắm, chú cún con vui vẻ như bị giẫm phải đuôi, bất mãn kêu to: "Mẹ lại nói xấu con với chị!"
Yoo Ah In và Jung Ah nhìn nhau mỉm cười.
Buổi tối lúc nấu cơm, Yoo Ah In kiên quyết không để Jung Ah nhúng tay vào, "đuổi" người ra khỏi phòng bếp, Jung Ah đành phải trốn ra ban công.
Giống như một loại thần giao cách cảm nào đó, cô vừa lướt xem tin tức hàng không vũ trụ không bao lâu thì có một cuộc gọi đến.
—— của Taehyung.
Trái tim Jung Ah đập thình thịch, cô còn chưa kịp phản ứng, khóe miệng đã bất giác nhếch lên.
"Anh bận à?" Jung Ah nghe điện thoại, nhẹ giọng hỏi.
"Vừa họp xong." Giọng nói của Taehyung lười biếng, nghe có vẻ mệt mỏi: "Buổi tối phải tăng ca ở công ty."
"Vậy anh gọi cho em làm gì?" Jung Ah nhẹ giọng mắng: "Có thời gian thì nghỉ ngơi đi."
"Vì sợ ngủ quên cho nên mới gọi điện thoại cho em."
"Hả?"
Tiếng cười khẽ của Taehyung vang lên trong điện thoại, trong giọng nói như ẩn chứa một cái móc câu: "Nghe giọng Hồ Ly một lúc có hiệu quả giúp anh nâng cao tinh thần nhất."
"..."
Jung Ah nghẹn lời.
Tốt nhất là anh nâng cao tinh thần một cách đứng đắn.
"Chị, mẹ em bảo em gọi chị vào ăn cơm." Giọng nói của Min Hyuk đột nhiên vang lên từ phía sau, gần như chạm vào bàn tay đang cầm điện thoại của Jung Ah.
Jung Ah giật mình, vô thức che micro lại: "Được, chị biết rồi."
Min Hyuk đút tay trong túi quần, từ phía trên nhìn xuống cô, giả vờ như không quan tâm nhưng lại không thể che giấu được: "Bạn trai của chị à?"
'Đi, đi.'
Jung Ah phất tay với cậu ta, miệng ra hiệu.
Min Hyuk bĩu môi, xoay người làm như đi ra ngoài.
Jung Ah thở phào nhẹ nhõm, buông micro ra, chuyển sang nói chuyện điện thoại, cô lúng túng dừng lại: "Ừm... Dì Yoo gọi em đi ăn cơm."
Ở phía đối diện nhất thời giống như gió bấc đang gào thét, im lặng đến mức đáng sợ.
Sau đó Taehyung cười khẩy một tiếng: "Em cũng biết chột dạ sao Hồ Ly, vừa mới trở về Daegu mấy ngày, hôm nay đã tới nhà thằng nhóc chết tiệt kia?"
"Dì Yoo cứ thúc giục mãi, em cũng không có cách nào....."
Jung Ah còn chưa dứt lời, cổ tay của cô đã bất ngờ bị kéo lại từ phía sau.
Cô ngơ ngác quay đầu lại, chỉ thấy Min Hyuk đang nắm cổ tay cô nhìn vào điện thoại, biểu cảm giễu cợt nhếch môi ——
"À chị ơi, mẹ em bảo tối nay chị ngủ ở bên cạnh phòng em, em đã mang chăn qua cho chị rồi, còn tự mình đổi ga trải giường nữa!"
"Min, Hyuk!"
Rốt cuộc Jung Ah cũng không nhịn được nữa, nhấc chân đạp thằng nhóc chết tiệt này một cái, cô cướp lại điện thoại, chạy thẳng vào trong nhà vệ sinh, khóa trái cửa lại.
Sau đó vội vàng áp điện thoại vào tai, nhẹ giọng dỗ dành người bên kia: "Cậu ta chỉ đang kiếm chuyện gây sự thôi, anh đừng tức giận."
"..."
"Taheyung?"
Trong di động chìm trong im lặng.
Jung Ah nghi ngờ giây lát mới lấy điện thoại ra xác nhận vẫn còn đang trong trạng thái cuộc gọi, bất đắc dĩ kề điện thoại lại: "Anh giận thật rồi à?"
"..."
"Taehyung?"
"..."
"Taehyungie?"
"..."
Hồ Ly nhỏ vắt óc suy nghĩ, suýt chút nữa đã cắn ngón tay nghĩ phải làm thế nào để vuốt được lông của tiên hạc phía đối diện, chợt nghe thấy Taehyung khẽ cười lạnh một tiếng trong điện thoại: "Mới dỗ ba câu."
"Đừng giận mà." Jung Ah nghiêm túc khuyên nhủ: "Chúng ta không cần phải chấp nhặt với thằng nhóc đó."
"Nhưng thằng nhóc chết tiệt đó có thể ghé vào tai em, còn anh thì cách em hơn ngàn km." Tâm trạng của Taehyung vẫn rất u ám.
Jung Ah khó xử: "Vậy em hát cho anh nghe một bài nhé?"
Taehyung bỗng nhiên nở nụ cười khẽ, còn có chút kiêu ngạo.
"Gọi chồng."
"..."
Suýt chút nữa Jung Ah đã nghi ngờ bản thân nghe nhầm: "?"
Đối phương không nhanh không chậm lặp lại: "Gọi một tiếng chồng, anh sẽ không tức giận."
"............"
Cô khẽ nghiến răng: "Không gọi."
"Nghĩ cho kỹ, bây giờ em gọi, coi như có thể gọi tử tế." Taehyung thờ ơ uy hiếp, nửa đùa nửa thật: "Đổi thành một nơi khác, một phương thức khác, có thể sẽ không được tử tế như vậy."
"............"
Anh có dám cười cợt nhả thêm một tiếng nữa không.
Cái tên đàn ông thối tha không biết xấu hổ này.
"Em nghĩ xong rồi, anh cứ tức giận tiếp đi, tức giận thì sẽ tỉnh táo, tăng ca không thấy buồn ngủ." Hai má Hồ Ly vẫn còn đỏ bừng: "Em đi ăn cơm đây, tạm biệt."
Nói xong, Jung Ah cúp điện thoại không chút do dự, không cho Taehyung thêm cơ hội cợt nhả nào nữa.
....
Cách hơn ngàn dặm.
Seoul.
Tầng trên cùng của tòa nhà cao tầng Công nghệ kỹ thuật Helena vẫn sáng rực ánh đèn trắng trong đêm tối.
"Sếp Kim, đây là bảng báo cáo giá vật liệu hợp kim vừa mới được các nhà cung ứng gửi đến ——"
Ahn Joon Ho gõ cửa, đẩy cửa tiến vào trong, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Taehyung đang hơi rũ mắt mỉm cười phía sau bàn làm việc.
Đôi mắt hoa đào kia bị nụ cười bao phủ, vẻ lạnh lùng thường ngày cũng không còn nữa.
Trong màn đêm bên ngoài cửa sổ, trông rất giống một con Hồ Ly trong đêm đen, là con đực.
—— Còn là cái loại có đạo hạnh vạn năm.
Chờ đến khi Taehyung nghe thấy tiếng động hoàn hồn lại, quay ghế làm việc qua, lại nhìn thấy Ahn Joon Ho đang tựa vào cửa, dáng vẻ kỳ quái, biểu cảm già mà không đứng đắn nhếch môi nhìn anh.
Anh kìm lại nụ cười, lạnh lùng nheo khóe mặt, ngước mắt lên: "Cái gì vậy?"
Dáng vẻ của một tổng giám đốc điều hành đứng đắn nghiêm túc xử lý công việc.
Ahn Joon Ho chậc một tiếng, nói đùa: "Thái độ đối với công việc và công sống riêng tư quá khác biệt, cậu không sợ tâm thần phân liệt à?"
Taehyung lười nói chuyện, thờ ơ nhìn anh ta.
"Chờ ngày mai tôi sẽ mang đến cho cậu một chiếc gương." Ahn Joon Ho đi vào cửa, bước về phía trước, đi đến trước bàn làm việc của Taehyung, giơ tay ra hiệu: "Để ở chỗ này, cho sếp Kim cậu thỉnh thoảng tự ngắm bản thân mình."
Taehyung cười lạnh một tiếng: "Anh cho rằng tôi cũng tự kỷ như anh sao?"
"Cũng không phải. Chủ yếu là để sếp Kim nhìn xem nụ cười của mình đồi phong bại tục đến thế nào."
Ngón tay đang nhận lấy tập hồ sơ màu đen của Taehyung đột nhiên dừng lại, anh ngước mắt lên: "?"
"Thật đó." Ahn Joon Ho thu tay lại, xoa xoa cánh tay: "Cũng may tôi biết đang vào phòng làm việc của CEO Công nghệ kỹ thuật Helena, nếu như không biết, còn tưởng mình đang bước vào một câu lạc bộ cậu ấm(*) không đứng đắn nào đó."
(*) CLB chuyên phục vụ phụ nữ với tiếp viên là nam
"——"
Taehyung rũ hàng mi đen xuống, nở một nụ cười lạnh lùng.
Anh cúi đầu lướt qua bảng báo giá.
Không được đáp trả câu nào, Ahn Joon Ho có hơi kinh ngạc: "Tình yêu thật sự có thể khiến người người ta trở nên rộng lượng, bây giờ ngay cả như vậy cậu cũng không đáp trả à?"
"Tôi lười nói nhảm với anh." Taehyung không ngước mắt lên nói: "Có thời gian này, còn không bằng để giọng nói của Hồ Ly vang vọng trong tai tôi thêm hai lần nữa."
"............"
Phi.
Là cẩu lương.
Sau khi nói về các nhà cung ứng vật liệu hợp kim kim loại được lựa chọn này, đại khái định ra được phương hướng cho cuộc họp có liên quan vào ngày mai xong, Ahn Joon Ho chuẩn bị rời đi.
Ngay lúc anh ta đứng dậy khỏi ghế sô pha, điện thoại của Taehyung đang ngồi trước ghế sô pha ở đối điện đột nhiên vang lên một tiếng bíp thật nhỏ.
"?" Ahn Joon Ho dừng lại, quay đầu: "Tiếng động quái gì vậy?"
Taehyung đã đặt tài liệu xuống, giơ tay nhấc điện thoại lên, giọng điệu lạnh nhạt lại dễ nghe: "Nhắc nhở đặc biệt của vợ tôi, đừng quan tâm."
"..."
Tại sao có một số người yêu đương sến súa đến mức khiến người ta muốn đánh họ thế nhỉ?
Taehyung cụp mắt xuống nhìn.
Là tin nhắn của Hồ Ly.
[Nghỉ ngơi sớm một chút, chú ý sức khỏe. Buổi tối không được nghĩ đến em. Ngủ ngon.]
"..."
Sự lạnh lẽo trong mắt Taehyung bị cảm xúc hóa mềm mại.
Ahn Joon Ho thật sự nhìn không ra, không nhịn được tạt gáo nước lạnh vào: "Tôi nhớ không lầm thì cậu và cô Lee còn chưa đính hôn đúng không?"
"——"
Taehyung dừng một chút, ngước mắt lên: "?"
Ánh mắt như dao.
"Bây giờ mới đi đến đâu? Vợ cũng đã gọi rồi, cô Lee người ta có biết không? Có đồng ý không?"
Taehyung ngồi tựa lưng vào ghế sô pha, lười biếng ngước mắt lên, im lặng nhìn anh ta vài giây.
Áp suất không khí trong văn phòng giảm mạnh.
Mấy giây sau, Taehyung thẩn nhiên cụp mắt xuống: "Anh nói đúng."
"Hả?"
"Thứ Hai tuần sau tôi sẽ nghỉ phép hàng năm, trở về Daegu, theo đuổi vợ."
"——" Ahn Joon Ho nở nụ cười cứng ngắc: "?"
"Trước thành gia, sau lập nghiệp, công ty đợt cuối năm này phải giao lại cho anh và lão Min thôi." Taehyung lạnh lùng liếc nhìn anh ta, như cười như không: "Dù sao hai người cũng có vợ rồi, không phải sao?"
"............"
Tạo, nghiệt, mà.
–
Jung Ah ở lại nhà Min Hyuk trong ba ngày, cũng trốn tránh Min Hyuk ba ngày.
Không biết là do sự ghen tuông của Taehyung nhắc nhở, hay là do sự biểu lộ quá rõ ràng của Min Hyuk, Jung Ah luôn có cảm giác khi hai người ở cùng một không gian, ánh mắt của Min Hyuk trong tiềm thức có thể coi là quá mức gần gũi, khiến cho cô cảm thấy mất tự nhiên.
Vì thế Jung Ah buộc phải bắt đầu cuộc sống "về hưu dưỡng lão", dậy sớm chạy bộ buổi sáng, buổi sáng đi công viên, buổi chiều đi siêu thị, buổi tối về nhà ngủ sớm.
Tần suất gặp mặt của hai người giảm xuống chỉ còn ba bữa cơm mỗi ngày.
Ngày thứ tư ở lại nhà Min Hyuk, cũng là ngày thứ Hai cuối cùng trước khi Tết đến.
Jung Ah dậy sớm thu dọn hành lý, chuẩn bị bay về vùng núi quê hương trước. Có lẽ biết được sự xa lánh mấy ngày nay của cô và chuyện cô sắp rời đi, từ bữa sáng Min Hyuk đã bắt đầu có chút rầu rĩ không vui, vẻ mặt ủ rũ, cũng không thích cười.
Thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt buồn bã giống như một chú cún con bị bỏ rơi nhìn cô.
Trong một phương diện nào đó, Jung Ah luôn là người tàn nhẫn và kiên quyết trong vấn đề tình cảm.
Mặc dù mấy năm qua cô vẫn luôn mài giũa áo giáp phòng ngự của mình, nhưng vẫn còn chỗ cho một chút mềm lòng, tuy nhiên chút mềm lòng này cô luôn cảm thấy cho Taehyung còn không đủ, vậy nên cũng không đành lòng chia sẻ cho người khác.
Vì thế đôi mắt buồn bã của chú cún con bị Jung Ah tự động chặn lại, cô và dì Yoo vừa nói vừa cười về những chuyện thú vị trong dịp năm mới.
Cuối cùng Min Hyuk không thể nhịn được nữa, chú cún con dùng giọng điệu nham hiểm lên tiếng: "Chị, chị và bạn trai thế nào rồi? Lần này hình như không nhìn thấy anh ta đưa chị về nữa nhỉ."
"——?"
Bàn ăn chìm trong yên tĩnh.
Yoo Ah In kinh ngạc nhìn về phía Jung Ah: "Hả? Jung Ah có bạn trai rồi à?"
Vẻ mặt Jung Ah lạnh lùng liếc nhìn Min Hyuk.
Chú cún con nói xong chợt cảm thấy hối hận, tự biết bản thân đuối lý, lập tức rụt cổ lại.
Lúc này Jung Ah mới quay đầu lại, khẽ cười: "Vâng."
"Chuyện từ khi nào vậy? Hai đứa quen nhau bao lâu rồi? Mấy ngày trước dì còn nói chuyện với bạn học cũ tìm kiếm một chàng trai xuất sắc để giới thiệu cho cháu, chỉ sợ cháu bận rộn công việc không thể tự chăm sóc bản thân."
"Là bạn học trước đây, năm nay vừa gặp lại, đã ở bên nhau." Với tính cách của Jung Ah, cô không muốn nói quá nhiều về chuyện tình cảm và những suy nghĩ riêng tư của mình, cho nên chỉ kể ngắn gọn.
"Cậu ấy là người Seoul sao?"
Jung Ah do dự giây lát: "Coi như là vậy."
"À," Yoo Ah In có hơi tiếc nuối: "Vậy chắc cũng khó đến Daegu gặp mặt, cũng không có cách nào để đón Tết cùng cháu nhỉ?"
"Vâng, công ty của anh ấy rất bận, phải đến sau năm mới cháu mới được gặp anh ấy."
Jung Ah trả lời thẳng thắn thỏa đáng.
Ít nhất vào lúc này, cô thực sự nghĩ như vậy.
Nhưng suy nghĩ đáng thương này chỉ kéo dài được đến sau khi bữa sáng kết thúc mười lăm phút, Jung Ah đang ngồi trong phòng khách xem tivi với dì Yoo.
Điện thoại đột nhiên rung lên.
Jung Ah nhìn tivi, tự nhiên cầm lên, lướt qua hai giây, sau đó hai mắt mở to.
[Taehyung]: Anh ở tầng dưới.
Jung Ah nín thở, vô thức gõ câu trả lời: [Đừng bảo là mấy ngày nay anh thức đêm làm việc để hôm nay chạy đến chỗ em đó chứ?]
Phía đối diện khựng lại vài giây, giống như hơi bất đắc dĩ.
[Taehyung]: Anh đang ở dưới nhà thằng nhóc chết tiệt đó.
"?"
"???????"
Ba giây sau.
Yoo Ah In chợt nghe thấy cô gái vẫn luôn điềm đạm bên cạnh đột nhiên bật dậy khỏi ghế sô pha: "Dì, cháu xuống lầu một chút!"
"Hả? Sao tự dưng——"
Yoo Ah In còn chưa nói xong, chợt nhìn thấy Jung Ah đã đi đến trước cửa đột nhiên đỏ mặt quay lại, lần này đi thẳng vào nhà vệ sinh.
"Cháu dùng nhà vệ sinh trước đã."
"..."
Min Hyuk cũng tình cờ nghe thấy tiếng động, đi ra khỏi phòng: "Mẹ, chị con làm sao vậy?"
"Mẹ đoán bạn trai của con bé đã đến đây, nên là vào phòng tắm trang điểm sửa soạn rồi, mấy cô gái yêu đương đều như vậy."
Trong lúc nhất thời Min Hyuk không có biểu cảm gì.
Dưới cái nhìn chăm chú của chú cún con, không lâu sau Jung Ah đã đơn giản chỉnh lại mái tóc nhanh nhẹn bước ra ngoài, đương nhiên là không đủ thời gian để trang điểm, cô dường như chỉ bôi một son môi, tóc được buộc cao thành đuôi ngựa, rũ xuống sau lưng, xinh đẹp lại tràn đầy năng lượng.
Nhân lúc Jung Ah đang thay giày, chú cún con khoanh tay dựa vào tủ giày: "Về nhà ba bốn ngày nay cũng chưa từng thấy chị nghiêm túc để ý đến tóc tai như vậy."
Jung Ah mang giày thể thao, nhảy lên một chút, cầm lấy áo khoác ngắn đi ra ngoài, trước khi rời đi còn không quên đâm chú cún con một dao: "Ai cần cậu lo."
"?"
Chú cún con còn chưa kịp kìm lại cơn tức giận thì cánh cửa đã "ầm" một tiếng đóng lại trước mặt.
Lúc Jung Ah xuống lầu, Taehyung đang nghiêng người tựa vào chiếc Cullinan đen tuyền.
Dì Yoo sống trong một khu dân cư cũ, trong khu dân cư này hiếm khi nhìn thấy một chiếc SUV sang trọng lại có ngoại hình thô kệch hoang dã như vậy, thân xe bóng loáng kia thu hút không ít người đi ngang qua hoặc đang hoạt động dưới lầu phải quay đầu lại nhìn, giống như đang thảo luận xem đây là của nhà ai.
Jung Ah kiễng chân lên, lặng lẽ đi vòng qua cửa khu, muốn vòng ra từ phía sau.
Lúc chỉ còn cách Taehyung một mét, cô giơ tay lên không trung, chưa kịp nhón chân che mắt người đàn ông——
Taehyung đã quay người lại, giơ tay nắm lấy cổ tay Hồ Ly.
Không có một động tác thừa nào, anh quay người lại, đẩy Hồ Ly nhỏ vào cánh cửa ô tô sáng bóng có lớp sơn hoạt tiết vonfram màu đen kim loại.
"Âm mưu xấu xa.... cả tang chứng và người đều bị bắt."
Taehyung lười biếng cúi đầu tiến lại gần cô gái, dáng vẻ muốn hôn lại không hôn, 'cố tình tán tỉnh lại không muốn ngủ cùng':
"Nói thử xem, Hồ Ly, bồi thường thế nào đây?"''
Jung Ah khẽ chớp mắt: "Anh buông em ra trước được không?"
"Không được." Taehyung không dừng lại: "Hồ Ly là loại rất trơn bóng, lỡ như buông lỏng tay chạy mất thì phải làm sao?"
Hồ Ly kiễng chân hôn nhẹ lên quai hàm sắc bén của anh: "Như vậy được chưa?"
Taehyung chưa kịp phản ứng thì cô đã ngã ngửa ra sau.
Thiếu gia Kim tức giận, thấp giọng cười một tiếng: "Chỉ như vậy, phát cơm cho người ăn xin à?"
"?"
Jung Ah nheo mắt lại, cô đang định nói gì đó, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã bị người ta lợi dụng —
Cổ tay vốn đang lỏng lẻo của Taehyung bỗng nhiên siết chặt, hạn chế chút không gian cuối cùng để Jung Ah có thể tự do cử động, anh cúi đầu trao cho cô một nụ hôn triền miên lưu luyến.
Jung Ah vô thức dán vào cửa xe, để mặc anh cạy môi cô ra mà không có chút phản kháng nào. Anh liếm nhẹ chiếc răng nanh nhỏ của cô, sau đó dưới sự né tránh của cô, Taehyung chủ động ấn tay mình vào eo cô, lừa Hồ Ly lao vào vòng tay anh, càng khiến cho nụ hôn của anh công thành đoạt đất hơn nữa, hưởng thụ từng chút một, không để sót lại chút nào.
Mãi cho đến khi cô thở dốc, anh mới chừa cho cô không gian để hít thở, nhưng cô chưa kịp bình tĩnh lại thì một nụ hôn nồng nàn hơn nữa đã đẩy cô lên một đỉnh cao mới.
Không biết trôi qua bao lâu, cũng không biết bằng cách nào.
Chờ đến khi Jung Ah tỉnh lại, cô đã ngồi ở ghế sau của chiếc Cullinan.
Taehyung điều chỉnh chỗ ngồi ở mức tối đa, anh gần như ôm chặt cô ở trên người, dùng lực ấn đôi chân thon dài của mình vào cửa xe, chỉ cho phép Hồ Ly ngồi trong lòng anh, không cho cô bỏ trốn.
Jung Ah sắp tự động bốc cháy, cô vừa né tránh nụ hôn của anh, vừa buồn bực đỏ mặt: "Dì Yoo và Min Hyuk còn đang đợi trên lầu...!"
Tiếng rên rỉ vì bị ai đó bất ngờ cắn một cái không kịp đề phòng vang lên.
Hồ Ly lấy lại tinh thần, hai má đỏ bừng vì sợ hãi, giơ tay lên che kín miệng.
Taehyung hơi nhướng đôi mắt đen như mực tràn đầy dục vọng của mình lên, anh cố ý hôn lên đầu ngón tay mảnh khảnh trắng nõn của cô, khiến Hồ Ly run rẩy, giọng nói trầm khàn thiếu đứng đắn: "Biết tiếp theo không thể phát ra tiếng, còn tự giác như vậy."
"!"
Jung Ah hoảng sợ, vội vàng đẩy anh ra: "Không được, bọn họ đều nhìn thấy em mặc cái gì ra ngoài!"
"Vậy em cứ nói ra ngoài bị ngã, bẩn rồi."
"..... sẽ không ai thèm tin lời nói dối như trẻ con lớp ba này đâu!"
Taehyung thấp giọng nói, cúi đầu ngửi sườn cổ cô: "Anh đã đói lâu rồi, sao em lại nhẫn tâm như vậy."
Hai má Hồ Ly đỏ bừng, mặt không biểu cảm đẩy cái đầu xù lông kia sang một bên: "Em không phải đồ ăn, em có gì mà không đành lòng."
"Vậy em nói phải làm sao đây?" Taehyung khẽ thở dài ngồi thẳng dậy, anh dựa vào lưng ghế, khuỷu tay hơi cong lên, ngước mắt nhìn cô.
"Cái gì mà làm sao?"
Jung Ah mờ mịt.
Vừa hỏi xong.
Thắt lưng và đôi chân dài của người nào đó mà cô đang ngồi lên bỗng nhiên hơi nâng lên —— khiến cô ngã xuống.
Jung Ah trượt theo đôi chân dài của anh, hơi di chuyển khoảng cách, chính xác chạm vào vị trí nào đó.
"...!"
Nếu không có cửa sổ trời trong xe, có lẽ Hồ Ly đã xù lông nhảy dựng lên nóc xe.
Dù vậy, hai má cô vẫn đỏ bừng, nghẹn ngào không thốt ra được câu nào. Cô cực kỳ khiếp sợ rũ mắt xuống, chỉ dám đối diện với nửa thân trên của Taehyung đang như cười như không nhìn cô.
Ở tư thế này, chiếc cổ thon dài của anh lộ rõ, yếu hầu gợi cảm nhô ra, dùng tốc độ chậm rãi mà cô có thể quan sát được bằng mắt thường di chuyển lên xuống.
Người đàn ông nghiêng đầu, vô tội nhỏ giọng nói: "Em nói xem, làm sao đây?"
Vô, sỉ!
Hồ Ly nghiến răng vừa xấu hổ vừa tức giận, có lẽ vì ở trong xe, không gian riêng tư, lòng dũng cảm của Hồ Ly cũng trở nên vô hạn.
Thế là đôi bàn tay trắng nõn buông xuống.
Hồ Ly nhỏ hơi nâng cằm, cúi đầu tỏ vẻ hung hăng nhìn anh: "Hết cứu rồi, nếu không thì——"
Cô giơ tay làm động tác dao chém xuống, trong mắt lộ ra vẻ vô hại: "Nghẻo rồi?"
Taehyung khàn giọng bật cười.
Nhìn thấy người nào đó hoàn toàn không bị uy hiếp, Jung Ah có hơi do dự. Chỉ thấy Taehyung đột nhiên lười biếng xoay người lại, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, ghì xuống phía dưới.
"Được."
Giọng người đàn ông khàn khàn trầm thấp: "...Em làm đi."
Vừa dứt lời, những ngón tay thon dài lần lượt đè xuống, bao bọc lấy tay cô, không cho cô một tấc để trốn tránh.
"!"
Jung Ah lập tức đỏ bừng đến mang tai.
Điều đáng giận nhất chính là, Hổ Ly xấu hổ đến mức muốn tìm nơi để chạy trốn, tuy nhiên Taehyung đã sớm hiểu rõ tất cả mọi suy nghĩ trong đầu cô, vì vậy cô còn chưa kịp rời đi một giây đã bị Taehyung giữ chặt lấy gáy, đột ngột ấn cô vào lòng.
"Cũng không phải muốn em hôn nó." Giọng của Taehyung đã khàn đến mức có chút chật vật, nhưng điều nguy hiểm chết người hơn là anh lại đang ghé sát vào tai cô, thấp giọng nói: "Em không muốn thử xem sao?"
"Thử, cái, gì!" Hồ Ly sắp tự động bốc cháy.
Nhưng anh vẫn không buông cô ra, thậm chí còn xoa nhẹ những đốt ngón tay trắng nõn của cô.
"Thử một lần xem."
Taehyung nhẹ nhàng hôn lên, rồi cắn nhẹ vành tai cô, tiếng thở dốc trầm thấp đến cực điểm: "Anh có thể để mặc cho em đùa giỡn, tùy tiện để em nắm trong tay."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com