85 - 87
Chương 85
Dạ Sâm càng nghĩ càng sợ, mấy nhiệm vụ đầu, cậu hầu như đều hoàn thành sát nút, lỡ như lúc ấy mà cậu sơ suất thất bại thì biết làm sao đây?
Lẽ nào Nhậm Cảnh sẽ cứ thế mà vô duyên vô cớ chết đi?
Dạ Sâm lộn xộn cất tiếng "Sao cậu không nói sớm cho tôi biết!"
Đi chết đi thẳng thừng "Nói sớm Nhậm Cảnh lại chả chết sớm."
Lúc đó, Dạ Sâm đừng nói là thích, cậu căn bản là "ghét" Nhậm Cảnh chết đi được. Nếu đi chết đi nói thật với cậu là điểm sinh mệnh dùng cho Nhậm Cảnh, e là Dạ Sâm chẳng những không coi trọng nhiệm vụ mà có khi còn cảm thấy như mình đang bị ép buộc.
Cho nên, đi chết đi mới bịa ra một cái cớ, nói điểm sinh mệnh là để cho cậu dùng, điểm sinh mệnh mà thấp hơn 1, người chết sẽ là Dạ Sâm.
Đây cũng là điều dễ hiểu, vì con người hầu như ai cũng có xu hướng quý trọng bản thân mình hơn, nhất là những người từng chết qua một lần, họ sẽ vì bảo vệ tính mạng mà không ngại làm trái với bản năng.
Thực tế cũng chứng minh, từ đó tới nay, nhiệm vụ nào Dạ Sâm cũng hoàn thành một cách mĩ mãn, không có nhiệm vụ nào mà cậu lại không làm.
Dạ Sâm hiểu. Cậu run run nói với đi chết đi "Cảm ơn cậu."
Đi chết đi có vẻ ngượng ngùng "Ơn ơn cái mông, gọi một tiếng ba đi, ba đây liền vui vẻ."
Dạ Sâm "..."
Dạ Sâm im lặng một lúc lại như nhớ ra chuyện gì "Lần thứ hai tôi chết đi rồi lại sống lại là sao..." Lẽ nào Nhậm Cảnh lại cứu tôi một lần nữa?
Đi chết đi khinh bỉ "Có tôi ở đây rồi cậu còn chết được nữa chắc."
Dạ Sâm không hiểu.
Đi chết đi đành giải thích "Sau khi khế ước đạt thành, tôi có nghĩa vụ phải bảo vệ mạng sống cho cậu. Với cả lúc đó, cậu cũng tốn mất 4 điểm sinh mệnh rồi thây." Nhớ lại lúc ấy thì đi chết đi thậm chí còn tính ăn gian mất của Dạ Sâm 1 điểm. Nhưng nó làm thế cũng chỉ vì muốn phòng ngừa trường hợp một ngày nào đó, khi mà Dạ Sâm lỡ làng không kịp hoàn thành nhiệm vụ, thì Nhậm Cảnh cũng còn 1 cơ hội để mà sống sót.
Dạ Sâm không so đo với tính toán của đi chết đi, vội vã hỏi "Thế điểm sinh mệnh dùng cho ông tôi với mẹ tôi..."
Đi chết đi đáp "Điểm dùng cho Nhậm Cảnh sẽ bị trừ đi 1 điểm vào đúng thời điểm cậu sống lại mỗi ngày, cũng tức là chín giờ năm mươi lăm phút, chỉ cần nó không thấp hơn 1 thì không có vấn đề gì. Những điểm còn lại, cậu hoàn toàn có thể dùng để thay thế việc không làm nhiệm vụ hoặc cho người thân trong gia đình."
Dạ Sâm thở phào nhẹ nhõm "Cảm ơn cậu." Đây hẳn là phúc lợi mà đi chết đi muốn dành cho cậu.
Nhưng rất nhanh, đi chết đi đã phủ quyết nói "Không cần cảm ơn, vì nhiệm vụ không phải do tôi muốn phát là phát."
Nói xong, nó hơi ngừng một chút rồi mông lung cảm thán "Suy cho cùng, cũng là do Nhậm Cảnh không lúc nào là không nhớ nhung cậu."
Dạ Sâm: ???
"Haiz, cội rễ của nhiệm vụ chính là tầng ý thức sâu thẳm trong tâm trí Nhậm Cảnh. Chỉ cần anh ta nhớ thương cậu đến một hạn mức nhất định thì sẽ sản sinh ra một nhiệm vụ cơ sở. Sau đó tôi sẽ từ cơ sở đó mà mài giũa lại một chút rồi phát ra cho cậu. Đặc biệt là nhiệm vụ tùy cơ, cái đó hình thành hoàn toàn dựa trên tâm tư của Nhậm Cảnh. Cho nên nói, cậu tích được nhiều điểm sinh mệnh như vậy, tất cả là nhờ công Nhậm Cảnh không lúc nào là không nhớ nhung cậu."
Hay nói cách khác, sức khỏe của người nhà Dạ Sâm có được là do Nhậm Cảnh quá quá yêu Dạ Sâm.
Dạ Sâm bật khóc. Trên đời này sao lại có người tốt đến như thế!
Kiếp trước Dạ Sâm chắc phải cứu cả một vũ trụ, thì kiếp này cậu mới may mắn gặp được Nhậm Cảnh!
Đi chết đi tổng kết "Thế nên cậu không cần nghĩ ngợi gì nhiều, chăm chỉ làm nhiệm vụ, tiếp tục tích điểm sinh mệnh đi, cả tính mạng của người cậu yêu lẫn sức khỏe của người nhà cậu đều nằm trong tay cậu đó."
Lúc này, trong lòng Dạ Sâm tràn đầy quyết tâm. Không cần nói đâu xa, chỉ cần nghĩ đến việc tiếp tục kéo dài tính mạng cho Nhậm Cảnh thôi, cậu cũng đã không muốn từ bỏ bất kì một nhiệm vụ nào rồi.
Đi chết đi bổ sung "À đúng rồi, cậu còn phải cố gắng khiến cho Nhậm Cảnh không ngừng yêu cậu, càng ngày càng yêu cậu, vì chỉ có như thế, nhiệm vụ mới không ngừng phát ra."
Dạ Sâm không hề nghi ngờ gì về tình cảm mà Nhậm Cảnh dành cho mình, nhưng cậu vẫn phòng ngừa bất trắc hỏi "Tức là nếu Nhậm Cảnh không yêu tôi nữa, thì nhiệm vụ sẽ biến mất sao?"
Đi chết đi khẳng định chắc như đinh đóng cột "Ừ."
Dạ Sâm trừng mắt "Vậy không phải anh ấy sẽ chết ư?!"
Đi chết đi "Không sai, về chuyện này, tôi cũng đã từng nhắc nhở anh ta."
Mà Nhậm Cảnh, sau khi nghe xong, rất bình tĩnh nở nụ cười đáp "Nếu thế thì cứ để cho hắn chết đi." Anh dùng "hắn" để chỉ một bản thân không yêu Dạ Sâm...
Dạ Sâm lại muốn khóc.
Đi chết đi ngăn cản "Thôi, chuyện đã thế rồi, cậu đừng khóc nữa, cảm động thì mau cố gắng chăm chỉ hoàn thành nhiệm vụ đi, đừng kén cá chọn canh than phiền lắm chuyện, tôi bảo cậu hôn thì cậu hôn, bảo cậu ôm thì cậu ôm, bảo ôm nâng nhẹ thì phải biết đường chủ động nhảy lên, đã nghe rõ chưa?"
Dạ Sâm đầu óc giờ chỉ còn nghĩ được tới Nhậm Cảnh, đào đâu ra tâm tư để mà để ý đến mấy lời ba lăng nhăng của đi chết đi?
Nhưng đi chết đi có vẻ vẫn rất chi là hăng hái nói "Hai người làm cũng làm rồi, cậu nói xem, nhiệm vụ bây giờ có phải cũng nên thăng cấp một tí cho nó có phong vị người lớn hay không?"
Dạ Sâm căn bản không có cùng suy nghĩ một vấn đề với đi chết đi. Cậu nghiền ngẫm hỏi "Lần trước Nhậm Cảnh bị cảm mạo, là do ý thức không muốn lây bệnh cho tôi của anh ấy quá mạnh mẽ, nên mới không có nhiệm vụ mấy ngày liền à?"
Đi chết đi "Ờ, nên cậu chú ý gây dựng cảm giác tồn tại trước mặt anh ta đi. Nhớ phải thời thời khắc khắc quan tâm anh ta, đừng để cho cái tình huống ngoài ý muốn như thế lại phát sinh lần nữa."
Dạ Sâm quyết tâm nắm chặt tay "Tôi đảm bảo tuyệt đối sẽ không phát sinh nữa đâu!"
Đi chết đi cảm thấy hai bên trò chuyện đã tương đối, bèn nói "Giờ có một chuyện cần cậu quyết định đây."
Dạ Sâm sửng sốt "Hả? Gì cơ?"
Đi chết đi "Về sự thật, cậu có thể lựa chọn chia sẻ hoặc không chia sẻ với Nhậm Cảnh."
Dạ Sâm ngây ra "Nhưng không phải tôi đã kể hết cho anh ấy nghe về cậu rồi sao?"
Đi chết đi giải thích "Chỉ cần là kí ức liên quan đến tôi thì đều nằm trong phạm vi có thể xóa bỏ."
Dạ Sâm nghe hiểu. Tức là tuy cậu đã kể cho Nhậm Cảnh nghe, nhưng đi chết đi vẫn có thể xóa sạch đoạn kí ức này.
Đi chết đi nói tiếp "Tôi khuyên cậu là chọn phương án không chia sẻ. Vì mặc dù thẳng thắn là đúng, nhưng đôi lúc có những thứ, không thẳng thắn thì vẫn tốt hơn."
Dạ Sâm đồng ý.
Bởi nếu cậu nói cho Nhậm Cảnh biết, nó chưa chắc đã một niềm vui đối với anh. Anh sẽ cho là mọi thứ cậu làm chẳng qua chỉ là vì "nhiệm vụ", rồi thì tình yêu mà cậu dành cho anh không phải là một tình yêu thật sự. Anh sẽ băn khoăn tự hỏi không biết cậu có thật lòng thương anh hay không, hay cậu chỉ "yêu" anh vì cậu thấy hổ thẹn!
Nhậm Cảnh xứng đáng có được một cuộc đời hạnh phúc.
Mà khiến anh hạnh phúc chính là chuyện mà cả đời này Dạ Sâm cần làm!
Dạ Sâm kiên định đưa ra lựa chọn "Không chia sẻ."
Âm thanh đi chết đi nhanh nhẹn vang lên "Vậy tôi bắt đầu xóa bỏ kí ức."
Dạ Sâm mở mắt ra. Cậu thấy Nhậm Cảnh đang chớp mắt hỏi mình "Có chuyện gì muốn nói với anh sao?"
Dạ Sâm ôm cổ anh hôn mấy cái.
Nhậm Cảnh bị hôn đến cong cong hai mắt, giọng nói dịu êm như biển cả gọi "Sâm Sâm..."
Tình yêu chất đầy tim Dạ Sâm cuộn trào như muốn đạp cửa xông ra. Cậu hé miệng nói "Chuyện em muốn nói với anh là..."
"Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh!" Hai mắt Dạ Sâm sáng bừng, trong suốt ý cười "Nhậm Cảnh, chúng ta kết hôn đi!"
Nhậm Cảnh ngây ngẩn cả người.
Sau khi Dạ Sâm ý thức được điều mình vừa nói, cái đầu nóng bừng rốt cuộc bình tĩnh lại đôi chút, cậu lắp bắp giải thích "Cái đó, ý em là, ý em..."
Nhậm Cảnh đè lại gáy cậu, dùng sức hôn xuống.
Dạ Sâm hết sức xấu hổ, nhưng tâm tình cậu vẫn không ngừng kích động. Cậu đáp trả nụ hôn của Nhậm Cảnh. Hành động này đối với Nhậm Cảnh mà nói không khác gì một sự mê hoặc to lớn. Cứ thế, hai người liền tiến tới chuyện tốt ngay giữa ban ngày ban mặt.
Sau khi xong xuôi, Dạ Sâm dính chặt lấy Nhậm Cảnh chẳng khác nào một cái kẹo kéo "Sau này ngày nào chúng ta cũng phải ở bên nhau!"
Nhậm Cảnh mỉm cười "Ừ."
Dạ Sâm dặn dò "Kể cả cảm mạo ốm đau cũng phải ở!"
Nhậm Cảnh ngọt ngào "Ừ."
Dạ Sâm "Nếu anh bề bộn nhiều việc, em có thể giúp anh."
Nhậm Cảnh nhìn cậu cười.
Dạ Sâm cân nhắc đến bản lĩnh của mình, miễn cưỡng sửa lời "Không... Không giúp được anh cũng phải cho em ở cạnh anh."
"Chỉ cần em ở cạnh anh đã là giúp anh rồi."
Dạ Sâm nghĩ nghĩ, nói tiếp "Tuy là ngày nào cũng gặp nhau, nhưng..."
A, ngại quá đi, không muốn nói đâu. Nhưng liên quan đến điểm sinh mệnh, liên quan đến Nhậm Cảnh, cậu vẫn phải kiên trì "Tuy là ngày nào cũng gặp mặt, nhưng anh vẫn phải nhớ em!"
Nói rồi! Nói rồi! Aaaaa! Cậu cũng bị trình độ chai mặt của mình dọa chết rồi!
Nhưng hiển nhiên... Nhậm Cảnh nghe xong lời này thì hết sức vui vẻ, cả đầu đều là suy nghĩ Sâm Sâm đang làm nũng, Sâm Sâm thực đáng yêu, Sâm Sâm đang an ủi anh...
Dạ Sâm xấu hổ đỏ bừng mặt, nhưng vẫn thúc giục hỏi "Được không?"
"Được!" Tim Nhậm Cảnh như muốn tan chảy "Thời thời khắc khắc, lúc nào cũng nhớ em!"
Dạ Sâm "Còn phải mãi mãi..."
"Ừm, mãi mãi!"
Dạ Sâm đã hơi hơi an tâm, chỉ là vẫn bị độ mặt dày của mình kích thích đến không ngóc đầu lên được.
Đi chết đi quả thực không nhìn nổi nữa. Hai tên này lúc trước đã đủ ngấy rồi, giờ lại còn ngấy gấp 10086 lần, đúng là... Hừ!
Ngọt ngào được hai ngày, Dạ Sâm theo lệ thường nhận được điện thoại của Thái Hậu.
Nhưng Thái Hậu bình thường luôn lải nhải một đống điều quan tâm, hôm nay lại đi thẳng vào vấn đề hỏi "Chuyện giữa con với Nhậm Cảnh là sao?"
Dạ Sâm tròn mắt.
Đứng trước idol và con trai, con trai tất nhiên quan trọng hơn gấp trăm lần! Bà nghiến răng nghiến lợi hỏi "Không phải người con ghét nhất là Nhậm Cảnh sao?"
Dạ Sâm há miệng, một đống lời muốn nói xông ra...
Cậu vốn dĩ đang rất căng thẳng, nhưng chả hiểu sao, cảm giác đó nháy mắt liền tan biến.
Cậu bình tĩnh nói "Mẹ, mẹ với ba về nước chưa? Chúng ta gặp nhau rồi nói."
Chương 86
Đối với chuyện này, Dạ Sâm đã sớm chuẩn bị tốt tâm lý từ lúc ông nội thấy cậu và Nhậm Cảnh ở cùng nhau.
Qua mắt Thái Hậu thì dễ chứ qua mắt ông nội thì không dễ tí nào. Mặc dù bên ngoài ông không tỏ ra bất kì thái độ gì, nhưng chắc chắn kiểu gì ông cũng sẽ cho người đi bí mật điều tra...
Quan hệ giữa Dạ Sâm và Nhậm Cảnh cũng không còn là điều quá mức cấm kị. Tuy cả hai lấy cớ quay phim để ngụy trang, nhưng loại ngụy trang này ngoại trừ đạo diễn Lý ra, những người khác... E là chả ngụy được!
Mà ông nội một khi đã biết thì nhất định sẽ nói với ba mẹ...
Trong gia đình Dạ Sâm, chuyện giáo dục con cái trên cơ bản là một tay Thái Hậu chủ trương, thế cho nên, người vừa xuống máy bay đã vội vã gọi ngay cho cậu.
Mẹ Dạ nghe thấy âm thanh bình tĩnh của Dạ Sâm, quay đầu nhìn chồng nói "Thằng bé muốn gặp mặt nói chuyện!"
Lông mày ba Dạ dựng ngược lên, hầm hè "Gặp càng tốt, tôi phải đánh chết cái tên bất hiếu này!"
Mẹ Dạ đảo mắt, lười không thèm đáp.
Nhưng rất nhanh, ba Dạ đã khó nhịn hỏi "Cơ mà, Sâm Sâm thích đàn ông thật hả?"
Cái tâm trạng có con trai comeout này...
Mẹ Dạ trừng ông "Cho ông cười nhạo lão Cố này! Giờ thì xem ông cười thế nào nhé!"
Năm đó, khi Cố Khê comeout, ba Cố giận đến mức "bỏ nhà ra đi", ba Dạ phải đến "khuyên bảo" không ngớt lời, câu nào câu nấy đượm mùi đạo lí, rằng thì là mà ông phải sống thoáng ra chút đỉnh, con cháu tự có phúc của con cháu, chúng ta đâu thể sống thay cuộc đời của chúng nó, bla bla một đống... Giờ thì hay rồi, tất cả đều trát lại hết trên mặt mình!
Ba Dạ giống như còn nhớ đến chuyện gì đó, nháy mắt nghẹn đỏ cả mặt, bộ dáng thấp thỏm bất an.
Sau khi hẹn xong địa điểm với cha mẹ, Dạ Sâm liền đón xe rời đi dưới sự hướng dẫn của Tiểu Lưu.
Trước lúc đi, cậu nói với Nhậm Cảnh "Chắc là ba mẹ em biết chuyện rồi."
Nhậm Cảnh lo lắng siết chặt tay cậu.
Dạ Sâm trấn an anh "Biết cũng tốt, dù gì em cũng đang tính nói rõ với cả hai."
Nhậm Cảnh chớp chớp mắt, hiển nhiên là đang hết sức bất an.
Dạ Sâm nhất thời mềm lòng đến rối tinh rối mù. Cậu hôn hôn anh "Đừng lo mà, mẹ em thích anh lắm, còn mê anh nhiều năm rồi."
Nhậm Cảnh cười khổ "Anh tranh bảo bối với dì, chắc giờ..."
Nghe được hai chữ bảo bối, Dạ Sâm đỏ bừng cả mặt, ngọt ngào nói "Thật sự không cần lo đâu, em đảm bảo ba mẹ em sẽ chấp nhận chúng ta."
Nhậm Cảnh cũng không biết tại sao Dạ Sâm có thể tự tin như thế.
Dù gì, gặp phải mấy chuyện như comeout này, các bậc cha mẹ bình thường hầu như đều sẽ lửa giận ngút trời.
Xã hội, nói gì thì nói, vẫn chưa thật sự mở ra con đường bình đẳng cho những người đồng tính...
Hai mắt Dạ Sâm trong veo, sáng bừng, kiên định nói "Nhậm Cảnh tốt nhất thiên hạ thuộc về em, ba mẹ sẽ mừng cho em."
Nhậm Cảnh không nhịn được bật cười "Tốt chỗ nào chứ?"
Dạ Sâm cong cong hai mắt, miệng dẻo như kẹo kéo "Chỗ nào cũng tốt hết á, ngoại hình tốt nè, tính cách tốt nè, diễn xuất tốt nè, kiếm tiền tốt nè, còn..."
Nhậm Cảnh không dám nghe nữa. Nghe nữa, chắc anh không nỡ buông tay cậu mất!
"Đi đi thôi..." Nhậm Cảnh chạm khẽ vào môi cậu "Anh chờ tin của em."
Dạ Sâm sửa lại cho đúng "Là chờ tin tốt của em."
Bất an trong lòng Nhậm Cảnh dịu đi rất nhiều, anh nhỏ giọng đáp "Ừ."
Dạ Sâm vui vẻ ra ngoài, cùng Tiểu Lưu tiến tới chiến trường.
Nếu như Thái Hậu tìm cậu trước ngày hôm nay, có lẽ cậu sẽ ném điện thoại đi rồi phi thân lên máy bay chạy trốn tới một nơi chân trời góc biển nào đấy.
Cũng hết cách rồi, vì cậu sợ bị đánh chết mà!
Nhưng giờ, lòng cậu tràn đầy dũng khí. Cho dù có phải ăn một bữa "thịt xào măng", cậu cũng không thấy lo tí nào.
Nhậm Cảnh đã làm nhiều thứ vì cậu như thế, cậu sao có thể tiếp tục làm con rùa rụt cổ? Cậu muốn mình mạnh mẽ, muốn bước một bước đầu tiên trên con đường xây dựng tương lai cho cả hai.
Cậu muốn thẳng thắn với ba mẹ. Những chuyện không thể cho Nhậm Cảnh biết, cậu sẽ cho ba mẹ biết!
Mặc kệ khó tin đến cỡ nào, nó chung quy vẫn là sự thật!
Dạ Sâm hùng dũng quay về căn nhà riêng của ba mẹ Dạ nằm ở ngoại thành. Sau khi dừng xe, cậu có chút hồi hộp.
Dù sao ba Dạ giận lên cũng khá là đáng sợ.
Mặc dù mẹ Dạ chính là một chiếc "bình cứu hỏa", nhưng điều kiện tiên quyết là mẹ Dạ phải về phe cậu cái đã.
Còn nếu như mẹ Dạ mà về phe ba Dạ, vậy thì trình độ nóng nảy của ba Dạ chả khác nào đạt tới mức đối đa!
Điều khiến Dạ Sâm lo nhất chính là mình vừa vào nhà đã bị ba Dạ không nói không rằng tẩn cho một trận!
Nhưng trên thực tế, đôi vợ chồng ở bên trong cũng đang rất căng thẳng và sốt sắng. Tâm trạng của ba Dạ thậm chí còn một lời khó mà diễn tả cho hết.
Chi tiết chính là...
Ba Dạ đi lại vài vòng trong nhà, nhịn không được hỏi lại lần thứ bảy tám "Em nói xem, nó mà thích đàn ông thật thì phải làm sao bây giờ?"
Mẹ Dạ đáp "Còn làm sao? Đây cũng đâu phải bệnh đâu mà muốn chữa là chữa!"
Ba Dạ tiếp tục xoay tròn, vòng vo nói "Anh... Anh..."
Mẹ Dạ cắt ngang "Anh đánh cũng chả có ích gì đâu, lại chẳng phải mấy chuyện như lên lớp ngủ gật không làm được bài kiểm tra rồi ăn trứng ngỗng mang về!"
Ba Dạ thở dài, không ngừng đảo qua đảo lại, đảo đến mẹ Dạ choáng đầu hoa mắt "Nếu như anh nghiêm khắc quá... Có phải, nó cũng... Cũng sẽ giống như Tiểu Khê..."
Mẹ Dạ đứng phắt dậy, mặt mày trắng bệch, quát chồng "Anh bình tĩnh lại cho em! Sâm Sâm nếu như có chuyện gì không hay, em liều mạng với anh!"
Ba Dạ mềm nhũn cả chân...
Chuyện Cố Khê tự sát, đến cả cha mẹ Cố Khê cũng không biết, chỉ có Dạ Sâm và ba mẹ Dạ biết. Lí do là do lúc đó Dạ Sâm quá mức sợ hãi, không nghĩ ra được người nào có thể giúp đỡ, mới chạy tới tìm ba mình.
Ba Dạ cũng không rõ ngọn ngành, chỉ cho là Cố Khê thất vọng về gia đình.
Giờ nghĩ lại, mồ hôi lạnh nháy mắt chảy ròng!
Dạ Sâm vào nhà, nhỏ giọng hô "Ba mẹ, con về rồi."
Cậu vốn tưởng mình sẽ nghe được một tiếng gầm đầy giận dữ "Thằng bất hiếu! Mày về làm gì!" của ba.
Nhưng kết quả, ba mẹ cậu lại xuất hiện một cách đầy dè dặt.
Dạ Sâm ngẩn người.
Ba Dạ không lên tiếng, mẹ Dạ mở lời gọi "Về rồi à, mau vào đi."
Sau khi vào nhà, Dạ Sâm len lén liếc nhìn ba mình.
Ba Dạ buồn bực không nói không rằng, chỉ dùng khóe mắt đảo qua phía vợ rồi ngồi thẳng tắp.
Dạ Sâm thấy thế, nháy mắt hiểu hơn phân nửa.
Đi chết đi hừ một tiếng nói "Cậu đó, đúng là kẻ được lớn lên trong bình mật!"
Viền mắt Dạ Sâm có chút cay, lời ra đến miệng lại không tài nào thốt lên được.
Cứ nghĩ ba sẽ giận lắm. Nhưng ông lại không những không giận mà còn có vẻ lo lắng.
Là do... Chuyện của Cố Khê đi?
Dạ Sâm thật không ngờ, ba mẹ cậu lại nghĩ được đến những chuyện này khi đang giận dữ.
Nếu vậy thì kể cả không có sự thật mà đi chết đi cho cậu, ba mẹ cậu cũng sẽ không đuổi cậu ra khỏi nhà hay ép cậu thỏa hiệp...
Con trai mình thích một người đàn ông đâu phải chuyện mà đa số các ông bố bà mẹ đều chấp nhận được?
Cơ mà, so với an nguy của con, thì tất cả đều chả đáng là gì.
Tâm trạng của Dạ Sâm quả thực khó mà diễn tả được hết. Cậu lắc đầu, thẳng thắn nói "Ba mẹ, hai người yên tâm đi, con sẽ không làm chuyện gì ngốc nghếch đâu."
Nghe đến chuyện ngốc nghếch, ba Dạ nháy mắt căng thẳng lén nhìn mẹ Dạ.
Mẹ Dạ đang định mở miệng, Dạ Sâm đã hít sâu nói tiếp "Có chuyện con muốn nói cho ba mẹ biết, tuy là rất khó tin, nhưng chúng thật sự đã xảy ra với con."
Sau đó, Dạ Sâm không ngừng kể lại mọi chuyện.
Từ khi cậu chết đi rồi sống lại cho đến khi mọi chuyện được phơi bày.
Ba Dạ mẹ Dạ nghe mà ngẩn người.
Không sai, phàm là ai, nghe được chuyện này đều sẽ ngẩn ngơ.
Dạ Sâm thở dài "Rất khó tin đúng không ạ? Nhưng chân tướng... Đúng là như thế."
Mẹ Dạ sửng sốt mãi mới thốt lên được mấy từ ngắt quãng "Nhậm Cảnh... Thằng bé..." Bà nghẹn ngào, rốt cuộc vẫn không thể nói xong.
Đau lòng...
Một Nhậm Cảnh có tuổi thơ đầy bất hạnh, lại vì một ánh sáng mang tên Dạ Sâm mà trở nên tốt đẹp.
Hai chữ nhân duyên, quả là hết sức kỳ diệu.
Ba Dạ lên tiếng cảm thán "Chuyện này... Thật không thực tế!"
Người bình thường chắc chắn không thể chấp nhận mấy chuyện phi lí thế được!
Nhưng đúng lúc này, một âm thanh già nua vang lên. Ông nội Dạ chắp tay đi tới, một câu vào thẳng vấn đề "Vậy là, ông khỏe lại cũng là nhờ thế sao?"
Chương 87
Nghe thấy tiếng ông nội, Dạ Sâm vội vàng đứng lên hô "Ông."
Ba Dạ và mẹ Dạ cũng đứng lên chào, rồi vội vã hỏi "Ba vừa nói nhờ thế là sao?"
Chuyện ông nội Dạ khỏe lại, ba Dạ và mẹ Dạ đều biết. Lúc ấy, bọn họ thực sự rất ngạc nhiên, cầm báo cáo kiểm tra sức khỏe trong tay mà không biết phải nói gì cho đúng.
Tuy hiện nay, điều kiện chữa trị các bệnh thường gặp ở người già như tiểu đường, cao huyết áp, xơ cứng động mạch, xương khớp, phong thấp,... đã tốt hơn rất nhiều, nhưng để mà nói, thì việc muốn chữa khỏi chả khác nào mò trăng đáy nưới.
Nhất là đến cái tuổi của ông nội Dạ, biến chứng xuất hiện càng ngày càng nhiều, chưa kể quanh năm dùng thuốc còn tạo thành áp lực to lớn cho thận...
Nói thật, việc phải sống nhờ thuốc đối với ông nội Dạ là cực kì cực kì khổ sở...
Nhưng giờ, những bệnh tật này lại bỗng dưng biến mất. Tuy là thân thể ông nội vẫn đang già đi từng ngày, nhưng đã không còn bị bệnh tật quấn thân như trước nữa.
Trước đây, không ai nghĩ ra được nguyên nhân là gì. Còn giờ, họ hiểu rồi...
Dạ Sâm nói "Đúng là như vậy, con có thể sử dụng điểm sinh mệnh để đổi lấy sức khỏe cho người thân của mình."
Ông nội Dạ lúc nãy cũng đã nghe được mọi chuyện, cho nên cực kì bắt kịp tiến độ hỏi "Nhưng điểm sinh mệnh không phải dùng để kéo dài tính mạng của Nhậm Cảnh sao?"
Dạ Sâm liền như vậy như vậy giải thích.
Ba người nghe xong, vẻ mặt thật không biết dùng từ nào để hình dung.
Ba Dạ đi trước tổng kết "Tức là con gặp tai nạn giao thông, chết đi rồi sống lại là nhờ Nhậm Cảnh dùng mạng mình đổi cho con, sau khi sống lại xong, con phải không ngừng làm nhiệm vụ để kéo dài sinh mệnh cho Nhậm Cảnh, từ đó lấy được điểm sinh mệnh... Mà điểm sinh mệnh này, ngoại trừ mỗi ngày dành cho Nhậm Cảnh 1 điểm, thì những điểm còn lại con có thể tích trữ để dành cho người thân?"
Dạ Sâm gật đầu "Vâng, chính thế ạ."
Mẹ Dạ tiếp lời hỏi "Thế nhiệm vụ là gì? Có khó làm không?"
Dạ Sâm đỏ mặt, lí nhí đáp "Không khó ạ... Đều là mấy chuyện xuất phát từ sâu trong tiềm thức của Nhậm Cảnh thôi."
Mẹ Dạ không hề biết phía trước chính là phấn hồng ngập mặt, vẫn cực kì sốt sắng xông lên "Là sao? Có cần mẹ giúp không? Mẹ rất lo lắng."
Dạ Sâm lắp bắp "Thật sự rất đơn giản... Kiểu như... Kiểu như hôn nhẹ Nhậm Cảnh, ôm Nhậm Cảnh, nhận hoa Nhậm Cảnh tặng, các loại..."
Ba vị nguyên lão nhà họ Dạ "..."
Tuy là rất khó tin, nhưng có sức khỏe của ông nội Dạ làm chứng, bọn họ không tin không được.
Mà một khi đã tin... Bọn họ liền không đắn đo chấp nhận Nhậm Cảnh.
Làm sao có thể không chấp nhận đây? Là đàn ông thì sao chứ? Người đó đã vì con trai họ mà không ngần ngại chết đi! Ân tình như thế, bọn họ còn thực không biết lấy gì báo đáp!
Huống hồ con trai cũng thích người ta, đôi bên yêu mến lẫn nhau, có còn lý do gì để phản đối nữa đâu?
Ông nội Dạ thở dài nói "Nhậm Cảnh là một đứa trẻ tốt."
Người to nhất nhà đã mở miệng, Nhậm Cảnh cũng coi như chờ được tương lai tươi sáng của bản thân thật rồi.
Dạ Sâm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vui không để đâu cho hết.
Ông nội quả nhiên là ông nội, chưa gì đã bắt đúng trọng tâm hỏi "Lần tai nạn kia thật sự là ngoài ý muốn sao?"
Dạ Sâm nháy mắt cứng người, lưng dựng thẳng tắp, hai tay nắm lại đặt trên đầu gối.
Trong cả câu chuyện này, điều duy nhất cậu nói dối chính là giấu đi Dạ Lan.
Có anh Tinh Hải, Dạ Lan nhất định sẽ bị lôi ra trước công lí. Đến lúc đó, anh ta bị bắt, ông nội kiểu gì cũng biết, rồi thì lợi dụng cú sốc ấy, cậu sẽ giấu đi chuyện Dạ Lan muốn sát hại mình.
Dạ Sâm thật sự không phải muốn tỏ ra bản thân lương thiện, mà cậu chỉ sợ mất đi người thân của mình.
Nhìn biểu tình của cháu trai, ông nội Dạ đã thấu hiểu tất cả.
Ba Dạ gấp gáp chất vấn "Chuyện gì đã xảy ra? Có người cố ý sao?"
Ông nội nhìn Dạ Sâm, trong giọng nói tràn đầy chán nản "Là... Dạ Lan đúng không?"
Dạ Sâm luống cuống, cậu muốn giả bộ như không phải, thế nhưng...
Thân thể khỏe mạnh của ông nội Dạ nháy mắt suy sụp. Ông ngồi trên sofa, thở dài "Là tại ông không tốt..."
Dạ Sâm thấy ông như thế thì cực kì chua xót.
Ông nội Dạ hỏi "Lúc đó sức khỏe ông không tốt, con sợ ông không chịu nổi cho nên không nói cho ông sao?"
"Con đó..." Ông nội Dạ giơ tay ra hiệu cho thư kí cầm tới một tập tài liệu.
Ba Dạ và mẹ Dạ mỗi người nhận lấy một phần, Dạ Sâm cũng được một phần.
Cậu nhìn lướt qua liền hiểu.
Anh Tinh Hải quả nhiên ra tay rất nhanh, mọi chuyện mà Dạ Lan từng làm đều bị vạch trần với những chứng cứ xác thực, cuối cùng bị bắt chịu án chung thân.
Dạ Lan liên lạc với ông nội hòng xin ông cứu anh ta.
Cũng may thân thể ông nội khỏe mạnh, chứ không ông còn không bị những thứ này làm cho tức chết!
Ông làm sao mà cứu nổi Dạ Lan? Buôn lậu, bán thuốc phiện, giết người... Những chuyện này, cho dù Dạ Lan có chết một trăm lần cũng không bù đắp đủ!
Ông nội Dạ giận mình ốm yếu lơ là công việc hai năm mới để cho Dạ Lan được cơ lần tới, gây ra tai họa ngập trời.
Dụ Tinh Hải đích thân tới tìm ông nội Dạ nói rõ mọi chuyện, cũng chỉ ra những thứ này hoàn toàn không can hệ gì tới nhà họ Dạ mà là do Dạ Lan tự làm tự chịu.
Nhưng ông nội Dạ vẫn nói bản thân mình sẽ bồi thường. Ông đem toàn bộ cổ phần công ty đi quyên góp.
Dụ Tinh Hải nói không cần, ông đáp "Không dạy con là lỗi của cha." Ông phải chịu trách nhiệm, ông thật sự phải chịu trách nhiệm.
Dụ Tinh Hải không đề cập đến chuyện của Dạ Sâm, cũng coi như hết lòng thủ tín.
Nhưng ông nội Dạ làm người khôn khéo, biết Dạ Lan tuy đích xác là đáng bị thiên đao vạn quả, nhưng không thể nào kinh động được đến Dụ Tinh Hải. Anh ta tự mình ra tay, hẳn phải còn nguyên nhân khác.
Thế là ông ngay lập tức nghĩ tới Dạ Sâm, bèn cho người đi điều tra rõ ràng chân tướng.
Dạ Lan quả nhiên muốn giết Dạ Sâm!
Ông nội Dạ nhìn Dạ Sâm nói "Là tại ông không tốt..."
Dạ Sâm đau lòng, vội vã an ủi ông "Chuyện này sao lại trách ông nội được? Chuyện này vốn dĩ đâu liên quan gì đến ông nội đâu..."
Ông nội Dạ dường như vừa chớp mắt đã già đi thật nhiều "Nếu như không có Nhậm Cảnh thì con đã chết rồi... Đều tại ông, tại ông không tốt!" Nói xong, mắt đã ngấn lệ.
Dạ Sâm ôm ông, luôn miệng gọi "Ông ơi, ông đừng nói vậy, ông đừng nghĩ vậy, là tại con không cẩn thận, tại con..."
Ba Dạ và mẹ Dạ ngẫm nghĩ.
Chết... Đó là chết đấy...
Có biết không?
Nếu không phải có Nhậm Cảnh, Dạ Sâm của bọn họ đã chết từ một tháng trước rồi.
Đứa con trai duy nhất của bọn họ, đứa con bọn họ yêu thương từ tận đáy lòng, đã chết rồi!
Cái nhà này biết sống thế nào đây? Bọn họ biết sống thế nào đây?
Nhậm Cảnh cứu Dạ Sâm, cũng là cứu cả bọn họ.
Cảm xúc lúc này rất khó tả, đến cả ông nội Dạ và ba Dạ cũng không khống chế nổi.
Bọn họ không dám nghĩ sâu, vì chỉ cần tưởng tượng đến cái vực sâu kia thôi bọn họ đã sợ hãi không thôi rồi.
Dạ Sâm nức nở trấn an "Không sao, đã không sao nữa rồi... Giờ con rất tốt, chúng ta đều rất tốt."
Đúng vậy, đều tốt.
Ác mộng không phủ xuống.
Người một nhà mất rất lâu mới có thể bình tĩnh lại.
Mẹ Dạ nhìn sắc trời nói "Cũng đến giờ ăn cơm rồi... Sâm Sâm, con gọi Nhậm Cảnh tới đi, chúng ta..."
Dạ Sâm vội vã phủ quyết "Không được, ba mẹ phải giấu giúp con."
Tất cả mọi người đều không hiểu.
Dạ Sâm không thể làm gì khác ngoài giải thích việc cậu lựa chọn che giấu Nhậm Cảnh.
Cả nhà nghe xong liền thông suốt. Cũng đúng... Dù gì chuyện này giấu đi thì vẫn hơn. Nhậm Cảnh đã đủ khổ rồi, anh xứng đáng có được một đời thật tươi đẹp.
Dạ Sâm xấu hổ "Ba mẹ cũng đừng chấp nhận nhanh quá... Chúng ta cứ từ từ thôi..."
Ba mẹ Dạ ngạc nhiên.
Dạ Sâm "Không có chuyện gì đâu. Tạm thời con sẽ không dẫn anh ấy về mà chờ thêm một thời gian nữa, khi đó, ba mẹ lại giả bộ từ từ chấp nhận."
Mẹ Dạ bộc phát tình yêu của mẹ, không ngừng truy vấn "Bao lâu? Đến cuối tuần đã đủ chưa?"
Dạ Sâm "..."
Ba Dạ có vẻ trấn định hơn, đề xuất "Sau ba tháng thì sao?"
Dạ Sâm dở khóc dở cười "...Ít nhất phải nửa năm!"
Mẹ Dạ "Nửa năm á? Hai tên nhóc các con định sống kiểu gì? Ai nấu cơm cho hai đứa ăn? Cả ngày ăn đồ bên ngoài không tốt cho sức khỏe đâu!"
Dạ Sâm "..." Thôi xong, sao lại có một loại dự cảm không tốt thế này!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com