Tình yêu... Tôi sợ nó lắm. Tôi sợ nó lại làm tổn thương như cách mà nó đã từng. Dằn xé, dày vò trái tim đang ứa máu từng ngày. Sợ tổn thương, sợ thất vọng, sợ phải rơi nước mắt vì một người không đáng. Anh... Không phải hotboy, cũng không phải soái ca. Nhưng, anh là chàng trai mà tôi rất sợ khi vụt mất. Anh là người duy nhất tôi tin tưởng, yêu thuơng sau cuộc tình vội vàng kia. Anh nhẹ nhàng, ấm áp nhưng rát trưởng thành. Tôi như một đứa trẻ mỗi khi bên anh. Một cảm giác an toàn mà tôi chưa từng có. Tôi... Lúc tôi chưa gặp anh, người con trai mà tôi yêu thương. Anh không câu nệ về bề ngoài của tôi, anh chu đáo, đảm đang. Có lúc, tôi muốn được ở bên anh mãi mãi, để được anh chăm sóc và lo lắng. Để được yêu thương ai đó. Tôi cũng sợ, một ngày nào đó, anh cũng như cậu ta, bỏ tôi đi, để tôi mỗi đêm ngồi lục lại đóng tin nhắn, tự khóc, tự cười rồi tự an ủi bản thân : "Đừng khóc, mọi chuyện sẽ ổn thôi! ". Tự một mình thức dậy mà không có ai bên cạnh, một mình nghe nhạc mà không có ai để san sẻ tai nghe, không còn ai mỗi đêm thức khuya chỉ để nghe mình kể chuyện trên trời dưới đất. Sợ lại cảm thấy cô đơn, lạc lõng như thể cả thân mình đang chìm trong lòng nước thẳm mà không có ai nắm tay kéo lên. Chơi vơi Lạc lõng Một mình! Rồi Sài Gòn lại chìm vào cô đơn như em. Chìm vào sự tối tăm, lãnh đạm như em. Em từng mạnh mẽ, kiên cường. Nhưng sao giờ, chỉ như một cành bồ công anh như vậy. Yếu đuối và mỏng quanh biết mấy!
khi bạn vừa lạnh lùng vừa mặt than mà bạn lại có một em người yêu nhây hết sức ┐( ̄ー ̄)┌ bạn không khó chịu, ngược lại bạn lại ngày càng yêu em ấy hơn..anh kim mười hai x em jeon lớp mườilowercase written by @dygithwaqsố chương : 21 + 2 phiên ngoại[13/10/2019][19/06/2021]…
Thanh xuân của tôi có cậu. Thanh xuân của cậu cũng có tôi...Mình từng rất ghét một người chỉ đơn giản vì cậu ấy học giỏi hơn mình. Nhưng dần dần mình mới phát hiện thích một người là muốn cùng người đó cố gắng để chạm đến những ước mơ tươi đẹp trong tương lai. Mình cùng cậu ấy trải qua thanh xuân ngọt ngào với những ngày thi cử đầy áp lực, những trận cãi nhau đến nỗi òa khóc, những tiếng cười rộn ràng trong chiều nắng mùa xuân, những buổi học văng vẳng tiếng giảng bài của thầy cô trong tiết hè oi bức, hay cái ôm trên chiếc xe đạp dưới trời thu xanh ngắt tầng mây và cả nụ hôn đầu dưới gió đông se se lạnh. Khả Hân và Nhật Hưng năm ấy đã vẽ lên mối tình trong trẻo nhất, ngọt ngào nhất dưới mái trường chuyên ấy ...P/s: truyện lần đầu mình viết, truyện lấy cảm hứng từ những trải nghiệm ở mái trường chuyên cấp ba của mình, có hơi teenfic, hơi xàm xàm nhưng hãy ủng hộ mình nha.Chân thành cúi đầu cảm ơn 👉👈--------------------------------------------------Dâu Tây Đường Phèn nằm trong chuỗi truyện "Em và Bảo Lộc".…
Nguồn convert: WikidichEditor: Seo-senpai.Độ dài: 69 chương + 3 phiên ngoại.Bìa: Whisper_Star / T_G (#teamgio)Tác giả : Mạch Ngôn XuyênGặp được em, cả cuộc đời này không còn muốn ai khác.Trong khu mới có một người đẹp xuất hiện, đối xử với ai cũng tốt, lại rất nhiệt tình nhưng chỉ riêng với Tưởng Xuyên lại dùng thái độ kính nhi viễn chi mà đối đãi.Bạn bè anh đều ngạc nhiên hỏi: "Cậu đã trêu chọc gì cô ấy sao?"Tường Xuyên: "Lúc nhỏ chính là có hôn qua cô ấy một cái, cô ấy liền khóc đến trời long đấy lở..."Bạn bè: "Trời ạ, không ngờ lúc nhỏ cậu đã lưu manh đến vậy rồi? Mà không đúng, lúc nhỏ không phải cậu vẫn ở trong nơi thâm sơn u cốc sao? Sao có thể quen với đại tiểu thư như cô ấy được?"Tưởng Xuyên liếm môi, liếc nhìn về phía Tần Đường, trong người nóng lên...- Nam chính lưu manh với nữ chính bạch phú mỹ.- Nam chính tuy lưu manh nhưng là người tốt.- Nhân vật chính: Tưởng Xuyên - Tần Đường.- Ps1: Cp này là đời F2 của Bình hoa giới giải trí đó :))... Mình reup nguồn : https://truyenfull.vn/anh-den-cung-rang-dong/mục đích : vì chuyện có vẻ thú vị :">…
Trước mặt cô là vực thẳm, không thấy đáy, chỉ có những bàn tay vô hình từ màn đêm vươn lên. Orange biết đó chỉ là ảo giác của bản thân, những bàn tay vô hình tượng trưng cho tội lỗi, và vực thẳm thì đại diện cho hình phạt. Giấc mơ này xuất phát từ chính những nuối tiếc chất chồng trong cô. Có lẽ chính cô cũng không còn nhớ rõ đã bao nhiêu lần mình ước "giá mà" nữa, tất cả những ân hận đó giờ đây chỉ gói gọn lại trong hai chữ "rất nhiều".Tỉ như, đứng trước bờ vực này, có "rất nhiều" lí do để cô nhảy xuống.Nhưng, ai ngu mà nhảy chứ?..[HP]Chia thành 2 quyển do giới hạn watt chỉ tới chương 200.…