Chương 1
"Các học sinh vui lòng xếp hàng ngay ngắn! Các giáo viên nhanh chóng kiểm tra sĩ số lớp, không được để các em chạy loạn!!!"
Tiếng vang phát ra từ những chiếc loa cầm tay khiến Trần Hoàng Vũ từ từ mở mắt.
Đầu cậu giờ cứ lâng lâng, cảm giác không khác gì vừa mới ngủ xong một giấc.
Lúc này, cậu đang ngồi trong xe cứu thương, mặt vẫn còn dính tro tàn từ trong đám cháy.
Phải rồi, cậu mới được cứu khỏi trận cháy ở trường. Cậu vừa thẫn thờ, vừa bàng hoàng, ngước nhìn về phía khu vực đã được dập lửa.
Và rồi, cậu nhận ra một điều kì lạ. Vì sao đám cháy chỉ lan rộng ở một góc phía Đông của ngôi trường?
Đường ranh giới giữa khu vực bị cháy và không bị cháy thật kỳ lạ, nó thẳng tắp một cách bất thường.
Cứ như đã có một bàn tay vô hình nào đó cắt gọn nó ra, tạo thành một khối lập phương đen trụi ở tầng hai của ngôi trường.
Cảm giác này khiến Trần Hoàng Vũ không khỏi rùng mình. Cậu biết rõ hơn ai hết, nơi đó chính là Phòng Nhạc Cụ, cũng là nơi cậu vừa mới được cứu ra.
Đồng thời, đã có một người nằm xuống tại căn phòng đó vĩnh viễn...
"Này, cậu ổn chứ?"
Cậu giật mình thoát khỏi suy nghĩ riêng. À, thì ra là y tá tới để kiểm tra tình hình của cậu.
"Dạ? À...em ổn rồi ạ."
Chị y tá trẻ nghe cậu nói thế cũng yên tâm phần nào. Trước khi rời đi, chị còn đưa cho cậu một ly nước đường và tờ khăn giấy ướt.
"Nếu đã ổn rồi thì về hàng đi, giáo viên trường cậu đang kiểm tra sĩ số đó."
Trần Hoàng Vũ cảm ơn chị y tá một tiếng, rồi đứng dậy khỏi ghế trong xe cứu thương, đi bộ về phía hàng ngũ lớp mình. Trên đường đi, cậu liên tục nhìn sang các xe cứu thương khác.
Chẳng phải chỉ có mỗi phòng nhạc cụ bị cháy thôi sao? Sao lại có nhiều người trông tàn tạ thế?
Điều đó khiến cậu chăm chú nhìn vào căn phòng bị cháy, thầm mong rằng tất cả chỉ là ảo giác.
Về đến hàng ngũ lớp, cậu vẫn không rời mắt khỏi căn phòng bị cháy rụi.
"Này Long...bộ mày không thấy kì lạ khi chỉ có mỗi phòng nhạc cụ bị cháy thôi hả?"
Trần Hoàng Vũ quyết định vỗ vai hỏi người đứng phía trước cậu, cũng là bạn thân cậu, Long. Tuy nhiên, ngoài sự bất ngờ của cậu ta khi thấy cậu vẫn ổn ra, thì còn xen lẫn vào đó là sự khó hiểu.
"Cái gì kỳ lạ chứ?" Cậu ta nhìn về phía phòng nhạc cụ bị cháy rụi kia, khó hiểu hỏi.
"Không phải là đám cháy kia không lan rộn-"
Đột nhiên, đầu cậu đau nhói một cái, cả người cậu vô lực ngã xuống đất trước sự hốt hoảng của Long.
Bên tai cậu chợt nghe thấy tiếng cãi vã của hai người nào đấy, xen lẫn là ai đó nhắc đến tên Venture...
Sau đó, cậu dần mất đi ý thức.
—--
Một lần nữa mở mắt ra, Trần Hoàng Vũ lại thấy mình ở trên xe cứu thương. Đầu còn hơi choáng, nhưng cậu vẫn nhớ là có ai đó đã nhắc đến tên tiếng anh rất ít người biết của cậu...
"Này nhóc, chẳng phải hồi nãy cậu nói là ổn rồi à?"
Cậu lại gặp chị y tá. Lần này có thêm Long ngồi cạnh, gương mặt hiện rõ sự lo lắng.
"Hoàng Vũ! Hồi nãy mày ngất đi, làm tao sợ chết khiếp luôn!"
Cậu ta đỡ cậu ngồi dậy, giọng đầy trách móc nhưng không giấu được sự nhẹ nhõm. Trần Hoàng Vũ ngơ ngác.
Rõ ràng vừa mới đứng nói chuyện với cậu ta, vậy mà giờ lại thấy mình trên xe cứu thương nữa rồi.
"À, nhà trường cho chuyển học sinh sang cơ sở khác học tạm rồi. Cháy vậy rồi mà còn bắt học sinh đi học nữa chứ. Sách vở của tao cháy rụi hết rồi..."
Long luyên thuyên mãi, đến mức chị y tá phải đuổi cả hai ra ngoài sau khi xác nhận tình trạng của cậu đã ổn.
"Phải rồi, nãy mày định nói gì thế? Tự nhiên mày đang trả lời cái mày ngất đi à."
Gì? Rõ ràng là hồi nãy mình có định trả lời gì đâu ta?
"Tao đâu có nói gì đâu mày..." Cậu ngẩn người.
Bây giờ, hai người phải quay lại phòng bảo vệ để lấy cặp. Trong vô thức, cậu nhìn lên các dãy hành lang của ngôi trường.
Tất cả đều bị cháy rụi ngoại trừ khu vực phía Tây chỉ bị cháy xém một chút. Lan can phía trước, dãy phòng học, phòng nhạc cụ đều cháy rụi thành tro.
Không hiểu sao trong thâm tâm của cậu, lại cảm thấy có gì đó không đúng...dường như có một thứ gì đó mà cậu đã bỏ qua.
"Nhìn gì thế? Nghe bảo lúc cháy, là mày ở cùng đàn anh à?" Long nhìn theo hướng Trần Hoàng Vũ đang nhìn mà chỉ biết thở dài.
Cậu khẽ giật mình khi nghe đến đàn anh. Dường như có một cảm xúc mãnh liệt nào đó đã được giải phóng bất chợt trong tâm trí cậu vậy.
Những ký ức ùa về như dòng phim quay chậm. Những tiếng đàn dịu dàng, những buổi trò chuyện kéo dài đến khuya, cả những ánh mắt dịu dàng của đàn anh.
Hai người gắn bó như tri kỷ, khiến bạn gái của anh ấy không ít lần ghen tuông.
Nhưng cậu chỉ xem đàn anh như một người thầy. Cứ sau giờ tan học, hai người lại cùng nhau ở lại phòng nhạc cụ. Anh kiên nhẫn dạy cậu chơi đàn, từng nốt nhạc, từng nhịp phách đều được anh cẩn thận chỉnh sửa cho đến khi hoàn hảo.
Đó cũng là lý do vì sao khi đám cháy xảy ra, cậu và anh đã ở trong căn phòng nhạc cụ như mọi khi. Và rồi, trong đám cháy, chính anh đã đẩy cậu ra ngoài trước.
Nhưng bản thân anh đã bị kẹt lại, cháy rụi cùng cây đàn piano. Tro tàn của anh và cây đàn hòa làm một, chẳng ai có thể phân biệt được.
"Vũ, mày đang khóc à...?"
Trần Hoàng Vũ bất giác đưa tay chạm vào má mình. Cậu nhận ra những giọt nước mắt đã lăn dài trên má từ khi nào.
"Không..." Bình thường cậu không hay khóc, kể cả có bị mẹ kế đánh cũng không. Nay lại khóc vì sự ngu xuẩn của bản thân.
Chính cậu đã đẩy anh ấy vào chỗ chết. Đáng lẽ cậu không nên bảo anh ấy ở lại trường đánh đàn cho cậu nghe sau giờ học.
Anh ấy đã có thể sống sót nếu đi chơi cùng bạn bè thay vì ở lại đó đánh đàn piano với cậu.
"Sao tự nhiên mày khóc vậy, Vũ?"
Việc cậu bỗng nhiên đứng trước phòng bảo vệ khóc oà một trận, khiến cho Long hoảng loạn không ít.
Cậu ta đành phải cầm lấy cặp của cậu, rồi kéo cậu ra khỏi trường trước khi bác bảo vệ hiểu lầm rằng cậu ta đang bắt nạt bạn học.
—--
Cùng nhau đi bộ đến ngã ba đường, hai người đành phải tách nhau ra. Trần Hoàng Vũ cũng đã ngừng khóc từ lâu. Cậu lủi thủi đi bộ về nhà mình dưới bầu trời nắng gắt.
Mặt trời như đổ lửa, nhưng cậu lại cảm thấy lạnh buốt. Cậu bước về nhà trong im lặng, nơi chẳng bao giờ có ai đợi cậu trở về.
Dường như đã quá quen với việc căn nhà lúc nào cũng không có một bóng người.
Trần Hoàng Vũ thong thả đun sôi nước để nấu mì, trong đầu vẫn không ngừng suy nghĩ linh tinh.
Cậu hối hận, cậu cảm thấy tội lỗi vì đã bảo đàn anh ở lại trường để dạy đàn cho cậu. Suy nghĩ tự trách đó cứ bám theo cậu mãi không rời.
Đúng lúc đó, cửa nhà mở ra.
Từ trong bếp, cậu có thể nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ của hai mẹ con họ. Không ngờ còn có thể gặp mẹ kế và con trai bà ta trong khoảng thời gian này.
Nhưng bà ta ngừng cười ngay lập tức khi nhìn thấy cậu trong bếp. Thay vào đó, bà ta giận dữ cho cậu một bạt tai.
"Mày là đứa ăn trộm vòng cổ của tao đúng không?! Nói mau! Mày giấu nó ở đâu? Hả?!"
Bà ta không để cậu nói một lời, mà tiếp tục tặng cho cậu vài cú vào người. Trần Hoàng Vũ ngã quỵ xuống, ôm đầu chịu đựng, tựa như đã quá quen với điều này.
Cậu nhìn người anh không cùng huyết thống qua kẽ hở giữa cánh tay mình. Dù nhìn thấy gương mặt mang đầy vẻ chế nhạo của hắn ta, cậu cũng chưa từng nổi nóng.
Dù có bị mẹ kế đánh một cách vô cớ, cậu cũng chưa từng rơi lệ.
Chẳng qua, bà ta không biết rằng chính con trai bà mới là người ăn trộm chiếc vòng cổ, mang đi bán lấy tiền ăn chơi, gái gú.
Nhưng cậu cũng không định tiết lộ, vì có nói cũng chẳng ai tin.
Có lẽ bà ta thấy Trần Hoàng Vũ có vẻ không hề hấn gì với những cú đánh của bà, nên bà liền nghĩ đến cách khác.
"Sang, con lấy cho mẹ cái bình đun nước trong bếp."
Hắn ta nghe thấy thế liền hào hứng chạy vào bếp, lấy cái bình đun mà cậu vừa nấu để làm bữa trưa.
Tất nhiên, cậu cũng nhận ra mẹ kế định làm gì. Lúc này cậu đã không còn giữ nổi sự bình tĩnh như trước nữa.
Trần Hoàng Vũ cầu xin bà ta đừng đụng đến đôi bàn tay của cậu. Bà ta có thể đánh chỗ nào cũng được, nhưng đừng là chỗ đó.
Chẳng hiểu sao buổi trưa hôm đó sức lực của mẹ kế mạnh kinh hồn, hay là do sức của cậu bỗng yếu đi, mà cậu không thể nào thoát khỏi sự kèm cặp của bà.
Con trai bà cung kính đưa cho bà bình đun nước, rồi ngoan ngoãn đứng sang một bên nhìn buổi biểu diễn đang diễn ra trước mặt một cách thích thú.
Dù cậu có cố gắng thoát ra như thế nào đi chăng nữa, vẫn vô lực mà bị mẹ kế nắm chặt cổ tay.
Cậu trơ mắt nhìn dòng nước sôi xả xuống tay cậu...
Đừng mà!! Đừng là tay cậu!! Nếu đôi tay cậu bị thương, thì sao có thể thực hiện được ước mơ của đàn anh nữa chứ?!
Thật bất ngờ, thay vì lo lắng cho đôi bàn tay sắp bị bỏng của mình, thì Trần Hoàng Vũ lại lo lắng cho việc bản thân không thể tiếp tục thực hiện di nguyện của đàn anh đã mất của mình.
Hai mẹ con hả hê nhìn cậu la hét, vùng vẫy, khóc lóc trong sự tuyệt vọng khi bà ta đổ nước sôi vào bàn tay của cậu.
Tất nhiên, hai mẹ con bà đều hiểu rõ, đôi bàn tay điêu luyện đó chính là điểm yếu của cậu.
Chỉ cần đôi tay vẫn còn nguyên vẹn, thì sẽ không bao giờ có chuyện cậu rơi lệ.
Và cũng chính vì biết rõ như thế, nên hai mẹ con họ mới sử dụng thủ đoạn như thế để xả cơn giận.
Sau khi trả thù xong, hai mẹ con họ bỏ mặc Trần Hoàng Vũ nằm bơ vơ, cô độc trên sàn nhà, rồi ra khỏi nhà đi ăn trưa.
Cậu ngất lịm ngay tại chỗ, chẳng thấy mình còn sức để đứng dậy nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com