Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Đừng sợ

Buổi chiều chỉ có một cảnh phim này, quay phim xong Hàn Ngọc Bình liền tuyên bố kết thúc công việc. Nhân viên đoàn phim thu dọn đạo cụ chuyển lên xe, phim trường ngập trong không khí bận rộn lại thoải mái.

-Cô Engfa!

Lại là ngữ điệu đó, hôm nay tâm trạng cả ngày cô đều tốt như thế, giống như một con chim nhỏ tự do.

Engfa vô thức cũng theo đó cong khóe môi lên.

Charlotte đi tới thân mật níu lấy cánh tay cô ấy, muốn làm con chim nép vào người theo bản năng, dựa vào lòng cô ấy, khuôn mặt Engfa dịu dàng, khẽ nhắc nhở:

-Đây là phim trường đó.

-Em biết.

Sau đó gác cằm lên vai cô ấy, không quan tâm tới điều gì, nhỏ tiếng cằn nhằn một câu.

-Em cũng không hôn chị.

Cho nên em vốn dĩ định hôn sao?

Một đoạn đường từ phim trường đến xe chuyên dụng, ngồi vững trêи xe, Charlotte lập tức nắm lấy tay Engfa, mười ngón đan vào nhau. Engfa giãy giụa mang tính tượng trưng một cái, mặc cho cô nắm lấy.

Đám trợ lí nhìn hai người ân ái, trong lòng không kìm được gật đầu, bất ngờ nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Quan Hạm, bọt bong bóng trong không khí "piu" vỡ vụn rồi, ai nấy ngồi nghiêm lại, không dám nhìn lung tung.

Đại tổng quản Quan thiết diện vô tư, chặt đứt tình yêu, tất cả mọi người đều đẩy thuyền, mỗi cô không đẩy, bọn họ không dám làm càn.

Quan Hạm ngồi trêи xe, cả đường trong đầu đều bắn pháo hoa, còn là bảy màu, đỏ cam vàng xanh lục xanh da trời xanh tím than tím có hết.

Sau đó khẽ lắc đầu, để bản thân hồi phục vẻ lạnh lùng thường ngày, cô theo hai người vào cửa nhà.

Vừa vào cửa, hai người liền dừng ở cửa, nhìn vào mắt nhau.

Không ai động đậy, ánh mắt dây dưa.

Trong không khí có thứ gì đó trào lên, khô nóng, lan tràn giữa hai người.

Quan Hạm hỏa tốc khom lưng thay giày, phát huy thuật ẩn thân của bản thân, trong mười giây biến mất trong phạm vi tầm mắt của hai người.

Charlotte không đợi nổi một giây, tiện thể đan chặt lấy năm ngón tay của Engfa đè lên tường, nghiêng đầu hôn lên.

Bờ môi Engfa vừa mềm vừa ngọt, ngon như thạch, mỗi lần hôn nhau, nếu thời gian cho phép, Charlotte đều muốn chầm chậm nhấm nháp từng chút từng chút bờ môi hồng hào trơn mềm của cô ấy.

Nhưng hôm nay thì khác, hơi thở của cô rất gấp, rất loạn, hận không thể nuốt Engfa vào bụng, ăn sạch sẽ.

Đại khái là di chứng sau khi quay cảnh phim chiều.

Engfa không hơn cô là bao.

Hai người có chút hưng phấn, hooc-môn gây rối, đầu óc không được tỉnh táo.

Thời gian chầm chậm trôi đi, chiếc áo khoác tây của Charlotte vứt lại bên cửa, Engfa ngồi ở trêи tủ giày, hai chân buông thõng, cúi đầu hôn lấy cô. Mười ngón tay luồn sâu vào trong tóc Charlotte, lấy tay chải tóc, chầm chậm dịu dàng luồn xuống tóc dài của cô, mỗi một lần đều khẽ chạm vào da đầu, vừa tê vừa ngứa.

Charlotte cúi đầu hừ một tiếng, chống tay lên trêи tủ giày mới có thể miễn cưỡng đứng vững người.

Cô ôm Engfa xuống, dựa lưng vào cửa, chủ động kéo lấy tay đối phương.

Làm người tiếp nhận.

Ánh mắt Engfa mơ màng, không cẩn thận liền thuận theo ý cô.

Mãi đến khi gò má của Charlotte nóng bỏng, không ngừng hừ hừ bên tai cô ấy, càng ngày càng mềm, càng ngày càng nũng nịu. Engfa đột nhiên giật mình, kịp thời thu tay về. Giống như đầu óc bị dội một gáo nước lạnh, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Charlotte ôm lấy cô ấy, không nói gì, lặng lẽ bình tĩnh lại, hiển nhiên đã dự đoán trước được tình huống sẽ xảy ra như thế.

Hai người cùng nhau lên tầng.

Charlotte về phòng mình thay quần áo, sau đó đến gõ cửa phòng Engfa.

Quan Hạm không ở trong phòng cô ấy, Engfa đích thân đi mở cửa, lông mày nhướng lên một độ cong nghi hoặc.

Charlotte mặc chiếc áo phông cùng quần bò đơn giản, đi giày trắng đế bằng, son môi được tô lại, màu sắc rất nhạt.

-Em ra ngoài ăn tối với người quản lí, trước 9 giờ sẽ về, có chuyện chậm trễ sẽ nhắn tin trước cho chị.

-Ừ.

Charlotte mím môi, hai giây sau, mới nhỏ tiếng nói:

-Chị... đừng ngủ quá sớm.

-Ừ.

-Vậy em ra ngoài đây?

-Ừ.

Liên tiếp ba tiếng ừ, không có lời dư thừa, Charlotte có chút không hài lòng, hà hơi tiếp sức cho bản thân, đi lên phía trước hôn một cái như chuồn chuồn đạp nước lên môi Engfa:

-Buổi tối gặp.

Lần này Engfa không đáp lời cô.

Charlotte đi tới cầu thang.

Engfa đột nhiên lên tiếng:

-Đợi chút.

Cô lập tức quay đầu, chạy tới, đôi mắt sáng trưng.

Yết hầu Engfa đắng chát, không nói thành lời, giơ tay vén lọn tóc dài ra sau tai cho cô, hồi phục vẻ dịu dàng sửa lại cổ áo cho cô, nhỏ tiếng khàn khàn nói:

-Chú ý an toàn.

-Chị cũng vậy! Vậy chị ở nhà nhớ ăn cơm nhé. Tốt nhất đừng uống rượu.

Ánh mắt Engfa bất cẩn nhìn nhiều lần về phía cửa, Charlotte hiếu kì nhìn qua, Engfa nghiêng người, kịp thời ngăn cản tầm nhìn của cô.

Đầu ngón chân của Charlotte cũng có thể đoán ra cô ấy lại uống rượu rồi.

Cô muốn tức chết, đau lòng chết mất, lại không thể mắng cô, nuốt lại tủi thân cùng tức giận vào trong lòng, vành mắt đột nhiên đỏ lên.

Trong lòng Engfa đau nhói, không nỡ nói:

-Chỉ uống một ngụm.

-Một ngụm cũng không được!

-Lát nữa chị sẽ thu lại.

Cô ấy vốn dĩ chưa rơi nước mắt, cười một lát, một hàng nước mắt lại lăn xuống má, cô vừa giơ tay lên, lòng bàn tay lành lạnh của Engfa đã lau đi nước mắt trêи mặt cô, dịu giọng thúc giục nói:

-Mau đi đi, nếu không Mục Thanh Ngô sẽ mắng em đấy.

-Vâng.

Lần này Charlotte thật sự phải đi rồi, nếu tới muộn thật sự sẽ bị mắng.

Tân Tinh đã gọi xe cho cô, Charlotte ngồi lên xe, hạ cửa xe xuống nhìn lên phòng Engfa. Bên cửa có một bóng người, vẻ mặt cô vui mừng, vừa định giơ tay vẫy tay với cô ấy, người phụ nữ trêи ban công đã biến mất.

Engfa từ ban công đi vào phòng, vẻ mặt có chút rối bời.

-Chị Engfa?

Quan Hạm đang thu dọn hành lí nhìn thấy hành động khác thường của cô ấy, lên tiếng hỏi.

-Không sao. Em làm tiếp đi.

Cô ấy đi đến một bên, bưng cốc thủy tinh lên, lắc lư chất rượu màu hổ phách bên trong, khóe môi vừa đặt lên miệng cốc, ánh mắt khựng lại, đặt xuống.

Bỏ đi.

...

-Chị Mục, chị nói đi.

Mục Thanh Ngô đưa thực đơn tới trước mặt cô, thở dài nói:

-Tôi nói cái gì mà tôi nói, là em nói, gọi món trước đi.

-Ồ, vâng.

Mục Thanh Ngô vừa ngẩng mắt, cô lại đang cười.

Mục Thanh Ngô lấy thực đơn:

-Để tôi chọn món, em không cần xem nữa.

Còn tiếp tục chậm trễ có lẽ tối nay không cần ăn nữa, chỉ nhìn cô biểu diễn độc tấu cười.

Hai phần ăn đã đưa lên.

Vừa ăn vừa nói.

-Đạo diễn Hàn hiểu lầm quan hệ của hai người, là sao?

-Cũng không tính là hiểu lầm. Cô Engfa ở phim trường đối xử với em rất tốt, ngón tay em bị rạch trúng chị ấy căng thẳng không thôi, còn lấy thuốc khử trùng đích thân dính băng dán lên vết thương cho em, giống như những cặp tình nhân bình thường ấy.

Chỉ là Engfa không cảm thấy hai người đang yêu đương mà thôi.

-Hơn nữa lúc bắt đầu quay "Nam Sơn Hạ", Engfa tới bàn chuyện hợp tác với Lâm Quốc An, hai bọn em gặp mặt. Em không biết chị ấy nghĩ thế nào, nói với Lâm Quốc An rằng em là bạn gái của chị ấy.

Mục Thanh Ngô sặc thịt bò, "Khụ khụ, em nói gì?"

-Đạo diễn Lâm Quốc An chính miệng nói với em.

Mục Thanh Ngô nghi hoặc nói:

-Sao em lại thân với Lâm Quốc An thế?

Nghệ sĩ này của cô ấy giỏi giang quá, quay hai bộ phim, kết thành một khối với hai đạo diễn nổi tiếng, cứ tiếp tục lăn lộn như thế, còn không ăn sạch giới giải trí sao?

-Còn không phải là vì... chị ấy sao.

Phó Du Quân nói với cô, không thể chỉ nghĩ Engfa nói gì, phải xem cô ấy làm gì. Charlotte vẫn nhớ câu nói này, nhớ lại lúc trước, tất cả đều có thể giải thích, Engfa làm quá nhiều chuyện cho cô, nâng đỡ trong sáng, bảo vệ trong tối, chính vì như thế, cô mới ngày càng kiên định, Engfa có tình cảm với cô.

Nghĩ tới đây cô lại thất thần, buổi sáng Engfa buột miệng thốt ra câu kia, sau đó cũng không gọi cô như thế. Lúc nào cô mới có thể đợi được câu ấy, Engfa thành thật, nhìn vào mắt cô, gọi cô là Tiểu Char.

Mục Thanh Ngô co ngón tay lại, gõ lên mặt bàn trước mặt cô.

-Rốt cuộc em và cô ấy quen nhau lúc nào?

Mục Thanh Ngô thấy cô ứng phó, càng ngày càng cảm thấy hai người có gốc rễ sâu xa.

-Bốn năm trước.

Mục Thanh Ngô rơi cằm xuống bàn.

-Lúc đó em vừa nhận một bộ phim, cùng ăn cơm với đạo diễn, chị ấy là bạn của đạo diễn, hôm đó cùng tham dự.

-Sao đó?

Mục Thanh Ngô đột nhiên có chút hiếu kì từ đáy lòng.

-Em trúng tình yêu sét đánh với chị ấy.

Cũng không hoàn toàn là nói dối, người phụ nữ đẹp đến kinh động lòng người như Engfa, ai sẽ không rung động

khi nhìn thấy cô ấy? Chỉ là lúc đó Charlotte đang trong nguy hiểm khó khăn, không nghĩ nhiều được như thế mà thôi.

-Vậy cô ta với em thì sao?

Mục Thanh Ngô lại hỏi.

-Cái đó ạ...Có lẽ cũng là tình yêu sét đánh chăng?

Nếu không tại sao chị ấy lại muốn cứu cô?

Giới giải trí có hàng nghìn hàng vạn người bán mình mưu cầu lợi ích, nam nữ đều có, cô không tin Engfa trêи người có tin đồn như thế chưa từng thấy. Năm đó cô còn chưa hoàn toàn trưởng thành, chưa có hào quang minh tinh, sắc đẹp cũng không tính đỉnh cao, lùi mười nghìn bước, cho dù là nhan sắc đỉnh cao, cũng chỉ là bình thường trước vẻ đẹp nghiêng thành của Engfa.

Tại sao cô ấy lại cứu cô? Sau này Charlotte suy nghĩ, hình như chỉ có tình yêu sét đánh có thể giải thích việc này.

Mục Thanh Ngô làm biểu cảm đau răng.

-Chị tin đi mà, là thật đấy.

Mục Thanh Ngô không ổn rồi, vội vàng uống ngụm rượu vang:

-Nhanh, bỏ qua đoạn này, không nghe nổi nữa.

-Bọn em gặp nhau trêи bàn rượu, đại khái có một thời gian không có điểm cắt nào, tiệc đóng máy, chị ấy lại tới.

Engfa tham dự tiệc đóng máy bộ phim điện ảnh đầu tiên của Charlotte, đây cũng là sự thật. Lúc đó hai người họ duy trì quan hệ "cùng thuê trọ" suốt mấy tháng, Charlotte thầm nảy sinh tình cảm với cô ấy, nhìn thấy Engfa đột nhiên xuất hiện ở tiệc đóng máy, mừng rỡ không có từ nào diễn tả được, tuy Engfa giải thích đó là một trong những bộ phim cô ấy đầu tư, tham gia là lẽ thường tình, nhưng Charlotte vẫn vui vẻ uống nhiều thêm mấy chén rượu.

Lúc đó tửu lượng của cô không tốt như hiện tại, uống đến nỗi có chút say, nhưng vẫn có thể giữ lại một tia tỉnh táo. Rượu kϊƈɦ thích những kẻ nhát gan, cô ấy mượn cơ hội giả say, khẽ hôn lên mặt Engfa, Engfa cười rất dịu dàng, lại nuông chiều, nhìn dáng vẻ không biết trời đất của cô, đứng lên đi nấu trà giải rượu cho cô.

Sau đó Charlotte thật sự say rồi, ngã ra sô-pha ngủ mất, lúc tỉnh lại cô đang ngủ trêи giường, mặc quần áo ngủ, trong nhà đã không còn ai.

Thái độ của Engfa với cô chuyển biến có hai điểm chính. Một là ba năm trước cô bị chuốc thuốc, hai người phát sinh quan hệ trong mơ hồ, Engfa đột nhiên phân rõ ranh giới khi tiếp xúc với cô, cô ấy là kim chủ, cô là nhân tình, không thể vượt qua ranh giới ấy dù chỉ một chút; một thời điểm khác là hai năm đầu tiên khi hai người bên nhau, có một thời gian Engfa rất kì lạ, thường xuyên như người mất hồn, có lúc đột nhiên rơi nước mắt, nhưng cô ấy nhanh chóng giơ tay lau đi, nói bản thân đang nhập vai, bảo cô đừng lo lắng. Từ đó về sau, Engfa liền bắt đầu vô tình cố ý xa cách cô, có lúc lại nhìn cô ngẩn người, ánh mắt rất buồn bã. Chuyện bị chuốc thuốc như ngòi dẫn nổ, khiến quan hệ nguy hiểm của hai người trực tiếp rơi xuống điểm âm.

Mục Thanh ngô: "Chà."

Cô không có tâm trạng biên tập nữa, liền kể lại qua loa, lấy cớ có việc gấp muốn tan hội sớm.

Cô ngồi trêи xe quay về, nhìn thời gian trêи đồng hồ, mới tám giờ, sớm hơn một tiếng so với dự tính của cô.

Tâm trạng xuống thấp vì bị chuyện cũ làm phiền dần dần càng được nâng lên khi càng về gần tới nhà.

Xe vừa vững vàng dừng trước cổng, Charlotte liền xông xuống.

Cả căn biệt tự đều tối đen, không bật đèn, nhóm vệ sĩ đứng sừng sững trước cửa mọi lúc cũng không thấy tăm hơi. Charlotte nóng lòng trở về, không phát hiện bất cứ điều gì khác thường, sau khi mở cửa, đá vội hai chiếc giày ra cửa, không đổi dép lê, trực tiếp để chân trần chạy lên tầng.

Bước chân của Charlotte như bay, giống như một hơi chạy từ tầng một lên tầng hai, mặt mày không khống chế được vui vẻ.

-Em về rồi đây!

Âm thanh của cô vang vọng trêи hành lang trống vắng.

Charlotte đi vào, bật đèn.

Rượu trong tủ rượu đã trống không.

Quần áo trong tủ quần áo cũng trống không.

Chăn ga trêи giường chỉnh trang ngay ngắn, như chưa từng bị động vào.

Cả phòng lạnh giá.

Cô tới mở cửa phòng Quan Hạm, giống nhau như đúc, đều trống không, không có bất kì thứ gì.

Cô không nản lòng tìm từng góc từ tầng một lên tầng hai một lượt, không bỏ qua cả tủ lạnh, Tân Tinh im lặng đứng sau lưng cô, giúp cô tìm kiếm.

Cô ngừng lại, đi tới ban công trong phòng của Engfa, một mình đối diện với bầu trời đêm vô tận.

Cô giơ tay lên lau nước mắt.

Charlotte từ chối khăn giấy Tân Tinh lặng lẽ đưa tới, hít sâu một hơi, thu thập cảm xúc hỗn loạn dâng lên trong lòng, sau đó gọi điện thoại cho Engfa.

"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy... "

Dù sớm đã chuẩn bị tâm lí, giọng nữ máy móc bên tai vang lên tới lạnh lùng, Charlotte vẫn không nhịn được lại yếu ớt đỏ vành mắt.

Cô ngắt điện thoại, hai tay nắm chặt lấy mép ban công, lồng ngực trập trùng không theo quy luật, nuốt nước mắt vào trong. Lặng lẽ bình tĩnh lại, sau đó gọi điện thoại cho Hàn Ngọc Bình.

Ngày mai có lẽ sẽ về địa điểm quay phim ban đầu, hôm nay Engfa không từ mà biệt, có lẽ đã đánh tiếng trước với Hàn Ngọc Bình.

Hàn Ngọc Bình nghe máy, nói:

-Con bé xin nghỉ về nhà rồi. Nó không nói với cháu sao?

-A, nói rồi ạ, gửi tin nhắn cho cháu, cháu không để ý, chú nói cháu mới phát hiện. Chị ấy đi lúc nào thế ạ?

Hàn Ngọc Bình: "Không nói với cháu trong tin nhắn sao?"

-Lúc tối cháu đi ăn với người quản lí, chị ấy gửi tin nhắn cho cháu lúc 5 giờ.

Hàn Ngọc Bình: "Ờ, cũng gần với thời gian nói với tôi, chuyến bay tối của nó bay lúc 8 giờ, lúc này chắc vừa lên máy bay."

-Cảm ơn đạo diễn Hàn.

Hàn Ngọc Bình đầu bên kia im lặng một lúc, hỏi: "Nó thật sự nói với cháu chứ?" Hai đứa trẻ này ở đoàn phim động một cái là cãi cọ, Hàn Ngọc Bình không thể không hoài nghi thật giả trong lời cô.

"Thật ạ."

"Vậy thì tốt." Hàn Ngọc Bình nói, "Có chuyện gì không giải quyết được có thể tới tìm tôi."

"Cảm ơn đạo diễn Hàn."

"Không cần cảm ơn, ngủ sớm đi."

Charlotte ngắt điện thoại, đứng ngây người trước cửa sổ rất lâu.

Charlotte về phòng lấy quần áo ngủ của mình, chiếm lấy phòng của Engfa, một mình tắm rửa, ra ngoài đối diện với chiếc giường không có Engfa. Cô lên mạng kiểm tra chuyến bay từ nơi này tới thủ đô, 8 giờ máy bay cất cánh, thời gian hạ cánh là 10 giờ 30 phút, lúc 10 giờ 20 phút sẽ gửi tin nhắn đi.

...

-Chị Engfa?

Engfa nâng mắt, màn hình điện thoại sáng lên.

-Chuyến bay sắp cất cánh rồi. Phải tắt máy rồi ạ.

Engfa cúi đầu nhìn Wechat không hề có động tĩnh, sắc mặt tối lại.

Rõ ràng là cô ấy không từ mà biệt, rõ ràng biết lúc này Charlotte đang ăn cơm với người quản lí ở bên ngoài, chưa đến khoảnh khắc cuối cùng trước khi máy bay cất cánh, trong tiềm thức của cô ấy vẫn chờ đợi có thể nhận được tin nhắn của Charlotte.

Tức giận, chất vấn, bất cứ điều gì cũng được.

Cho dù cô ấy vẫn chưa nghĩ phải trả lời cô thế nào mới tốt.

Ấn nút âm lượng và nút nguồn, đầu ngón tay trượt lên màn hình, màn hình điện thoại cuối cùng triệt để tối đi.

Những ngọn đèn kéo dài bên ngoài sân bay, máy bay lăn bánh với tốc độ cao trêи đường băng, cơ thể ngửa ra sau trong giây lát, lồng ngực mất trọng lượng, mặt đất càng ngày càng xa, lớp lớp người cùng nhà cửa trở thành những điểm nhỏ xa xôi không thể với tới, viết một nét chấm cuối cùng cho giấc mộng đẹp ngắn ngủi này.

Tiếp viên hàng không dịu dàng hỏi muốn uống gì, Engfa muốn một ly rượu vang, nâng lên chạm cốc với Quan Hạm từ xa.

Quan Hạm ngồi bên cô ấy, ở giữa cách một lối đi, uống một ngụm nước chanh.

Engfa uống rượu xong mới nhớ, cô ấy thất hứa rồi, buổi chiều mới đáp ứng bạn nhỏ nào đó tối nay không uống rượu.

Khóe môi khẽ cong lên nụ cười khổ.

-Tôi đến nhà vệ sinh chút.

Cô ấy đột nhiên đứng dậy khỏi ghế.

Quan Hạm đi theo cô ấy, đứng chờ trước cửa.

Bên trong truyền ra tiếng nôn ọe, duy trì rất lâu, Quan Hạm nhíu mày lại.

Mãi đến khi nôn ra dịch vị trong dạ dày, Engfa mới rút ngón trỏ trong miệng ra, rửa sạch tay súc miệng dưới vòi nước, lấy khăn ấn ấn lên miệng, soi gương sửa lại tóc, sau đó mới mở cửa ra ngoài.

Sắc mặc vốn đã không tốt của cô ấy càng trở nên trắng, ánh đèn trêи lối đi của máy bay chiếu lên càng thêm trắng, mặt cắt không còn giọt máu, giống như u hồn vật vờ.

Quan Hạm lo lắng lên tiếng.

-Không sao. Lấy cho tôi chai nước khoáng.

Cô ấy ngồi về vị trí, hai tay bưng lấy cốc giấy dùng một lần chầm chậm uống nước, ép xuống vị đắng nơi cuống họng. Nước khoáng đã lạnh, nhiệt độ cơ thể cô ấy càng lạnh, nước vào cổ họng, Engfa khẽ run lên.

Đột nhiên có chút nhớ nhung nhiệt độ cơ thể của người nào đó, nhớ nhung lòng bàn tay ấm áp ôm lấy ngón tay cô khẽ vuốt ve, dính bên tai cô khẽ khàng nói chuyện sau này.

Một lần đã khiến cô ấy khó mà quên đi.

Engfa giơ tay miết ấn đường, cúi đầu nhìn đồng hồ.

Mười giờ mười phút.

Cô ấy ép buộc bản thân tập trung tinh thần nghĩ về ngôi nhà ở thủ đô, Ninh Ninh đã ngủ chưa? Có lẽ là ngủ rồi, cô ấy không thông báo tin tức bản thân đột ngột về nhà cho Kỷ Thư Lan, theo đồng hồ sinh học của một già một trẻ có lẽ là ngủ rồi.

Lần trước giáo viên của Ninh Ninh nói gì đó, nói con bé ở trường bị bạn học chỉ trỏ, còn gì nữa?

Cô ấy cố gắng nhớ lại, cố gắng nhớ lại, trong đầu vẫn hiện ra một cái tên.

Charlotte.

Sau khi cô phát hiện bản thân không từ mà biệt, có phải sẽ rất buồn, sẽ trốn đi trộm khóc lóc, sẽ...

Cảm xúc vừa sản sinh, liền giống như gió xuân thổi qua đám cỏ dại, giống như người và vật khác không có kẽ hở để chen vào, ngón tay nắm lấy thành ghế của Engfa dùng sức tới trắng bệch, không khí trong phổi giống như đột nhiên bị rút cạn, cô ấy không thể không há to miệng hít thở, ngửa mặt lên, mới có thể không để nước mắt đã trào lên vành mắt rơi xuống.

Thật là càng ngày càng yếu đuối rồi.

Mười giờ hai mươi phút, máy bay đã hạ cánh xuống đường băng giảm tốc độ, hạ cánh sớm hơn mười phút so với dự kiến ban đầu.

Engfa mở nguồn điện thoại, một tin nhắn liền hiện lên màn hình thông báo, giống như được thêm vào nhau khi điện thoại có tín hiệu.

Charlotte:[Hạ cánh chưa?]

Engfa không trả lời.

Sau đó lại có thêm một tin.

[Hình ảnh bầu trời]

Lại một tin nhắn nữa.

[Em vừa ngắm trăng ở ban công một lúc, tối nay có sao, rất đẹp, ở thủ đô bụi dày như thế, chị bỏ lỡ rồi]

Ngón cái của Engfa ra sức vân vê khung viền điện thoại, vành mắt đột nhiên đỏ lên.

Charlotte gửi xong ba tin nhắn đã không gửi nữa, không có tức giận, không có nghi vấn, không có cuồng loạn, coi chuyện cô ấy không từ mà biệt chưa từng xảy ra.

Cô luôn dịu dàng bao dung như thế, ngay cả vết thương mà cô ấy đem đến cho cô cũng chỉ cười trừ cho qua.

Engfa cũng không cho rằng cô không có trái tim, không biết đau, chỉ là cô lựa chọn dùng lồng ngực đỡ lấy mũi giáo của cô ấy mà tiến lên, vĩnh viễn không lùi về sau.

Đau lòng qua đi, là cảm giác bất lực ùn ùn kéo đến.

Tại sao không chịu từ bỏ? Cô ấy muốn đứng trước mặt cô mà hét lên.

Xuống máy bay như người mất hồn, từ xe trung chuyển tới xe chuyên dụng, Engfa vào sân nhà mình, điện thoại trong túi lại ù ù rung lên: [Về tới nhà chưa? Báo tin bình an đi, em rất lo cho chị]

Charlotte gửi tin nhắn này xong liền nằm ngửa trêи giường, lồng ngực khẽ phập phồng, đáy mắt im lặng rơi nước mắt, trượt xuống dưới gối.

Cô đang ép Engfa, cô không muốn ép cô ấy, nhưng cô cũng không còn cách nào khác.

Ván cờ giữa hai người, cược xem ai mềm lòng trước.

Rất lâu sau.

Cô nhận được tin nhắn.

[Bình an]

Cô ấy luôn dễ mềm lòng, cho nên trong đoạn tình cảm này mới liên tục để Charlotte tìm được cơ hội.

Một mặt ép bản thân quyết chí tuyệt tình, một mặt nhìn thấy Charlotte chịu uất ức vì sự tuyệt tình của mình liền buông bỏ tất cả mọi nguyên tắc đã đặt ra, khiến trái tim cô ấy liên tục bị lăng trì, cô ấy cứ ngập trong mâu thuẫn như thế, nhưng lại khiến người ta không nhịn được đau lòng.

Charlotte hiểu cô ấy, cho nên càng đau lòng vì cô ấy hơn, vĩnh viễn đặt cảm xúc của cô ấy lên trêи hết thảy.

Cho nên cô không vui, chỉ cảm thấy buồn bã, trả lời: [Ngủ ngon]

Cô biết Engfa sẽ không trả lời, cho nên gửi tin nhắn xong liền nhắm mắt đi ngủ.

Engfa một mình bật đèn phòng khách lên, cúi đầu xuống, yên lặng ngồi trêи sô-pha.

Có lẽ tiếng động bên ngoài đánh động đến người già trong phòng, Kỷ Thư Lan khoác áo đi mở cửa, híp mắt đi từ xa tới, giọng điệu không xác định nói:

-Engfa.

Engfa ngẩng đầu, tóc dài che đi nửa mặt, cô ấy giơ tay vén lên, trước khi để toàn bộ khuôn mặt lộ ra nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, nặn ra một nụ cười, nói:

-Mẹ.

-Con bé này, về sao không nói một tiếng?

Kỷ Thư Lan lê đôi chân tàn tật nhanh chân đi tới, cơ thể có chút không vững.

-Đói chưa? Mẹ làm đồ ăn đêm cho con.

-Không cần đâu, con ăn cơm tối rồi. Chẳng phải con sợ làm phiền giấc ngủ của hai người sao?

-Mẹ là mẹ con, có gì làm phiền hay không làm phiền? Quay phim xong rồi sao?

-Chưa, mới quay xong một phần, con xin nghỉ về nhà chơi hai ngày, ngày kia lại đi.

-Ờ ờ, vậy... Con thật không muốn ăn chút gì sao?

-Thật ạ.

-Ninh Ninh ngủ rồi.

Kỷ Thư Lan nhìn về phía cửa phòng ngủ, lại nói.

-Con biết, đừng gọi nó dậy, sáng mai cho nó bất ngờ.

Kỷ Thư Lan động đậy môi, lẩm nhẩm rất lâu, nói:

-Vậy con lên phòng ngủ sớm đi, đi đường mệt mỏi rồi.

-Mẹ cũng thế, ngủ ngon.

-Ngủ ngon.

Engfa đưa Kỷ Thư Lan về phòng, thuận tiện nhìn Ninh Ninh đang ngủ say. Bạn nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn, gen của Tần Gia Ninh rất tốt, bố mẹ đều rất cao, chân dài tay dài, hai tháng không gặp, Engfa đã cảm thấy Tần Gia Ninh lớn hơn rất nhiều, tóc đen mềm mại, rũ xuống che đi nửa chiếc trán trắng bóc, vẻ mặt bình yên.

Engfa hôn khẽ lên trán con gái, đắp lại chăn cho nó, quay người đi ra cửa, tắt đèn cho một già một trẻ, đơn độc kéo lê bước chân nặng nhọc lên tầng.

Việc đầu tiên là mở điều hòa trong phòng, đến phòng tắm tắm nước nóng.

Nước nóng cố ý điều chỉnh tới nhiệt độ cao, làn da bị nóng đến đỏ lên, Engfa còn tắm thêm một lúc, mới mặc áo tắm dài ra ngoài. Mở tủ lấy rượu theo thói quen, đầu ngón tay khựng lại, đi nhìn thời gian trêи điện thoại, còn chưa tới 12 giờ, thuộc về phạm trù hôm nay, lại nhịn xuống.

Không thể uống rượu, không thấy buồn ngủ, cũng không muốn ngủ, Engfa ngồi lên đầu giường ngồi không, cho hết thời gian.

Còn chưa đầy mười phút nữa sẽ tới 12 giờ, cô ấy sẽ có thể uống rượu.

Cô ấy kéo chặt cổ áo tắm, ngồi ôm lấy đầu gối, không nhịn được nghĩ tới Charlotte, nhớ lại từng chi tiết từ lúc bọn họ lần đầu gặp nhau tới giờ, giống như đèn kéo quân, hiện lên trong đầu.

Rốt cuộc cô ấy thích Charlotte từ lúc nào, bản thân cô ấy cũng không nhớ rõ, hoặc có thể là khoảnh khắc cô ngẩng lúc khi ở trêи bàn rượu, cực kì giống bản thân cô ấy lúc mới đầu; có thể là sau khi cô ấy dẫn người đi, cô tự cho là phải thực hiện nghĩa vụ của nhân tình, một bên trái tim hoảng hốt đấu tranh một bên ngốc nghếch lấy lòng cô ấy, kĩ năng diễn xuất tệ hại khiến Engfa thường xuyên cười trộm trong lòng, quên đi những chuyện không vui; có lẽ là sau này cô ấy nhìn thấy ánh mắt mang theo tình ý của cô, khiến cô ấy không nhịn được sinh ra suy nghĩ giống như thế; có lẽ là...

Khoảnh khắc nảy mầm của tình yêu, không nhất định phải kinh động lòng người, mà khẽ khàng trong ngày thường, âm thầm sinh sôi. Engfa ngày càng tập trung ánh mắt lên cô gái trẻ tuổi ấy, nhìn cô bận rộn hoặc nhàn nhã, tập trung tinh thần hoặc thất thần, nhìn cô khẽ rũ mắt ở trước mặt mình, nhưng lại không nhịn được nhìn trộm cô ấy, chỉ sợ cô ấy phát hiện thứ gì đó, lại sợ cô ấy không phát hiện tâm tư của cô.

Cảm xúc của thiếu nữ vốn như thơ, rất đáng yêu.

Lúc đó chị gái của Engfa vừa về nước, đang có thai, vẻ ngoài tiều tụy, vô cùng chật vật, trong tiềm thức của Engfa không muốn tiếp nhận hiện thực tàn khốc này, thường trốn ở chỗ Charlotte như để trốn tránh thế giới, thích đến đó như trăng đến rằm lại tròn.

Gia đình Engfa không hòa thuận, lúc nhỏ nghe Kỷ Thư Lan nói Tần Hồng Tiêm trước đây tốt như thế nào, nhưng cô ấy chỉ thấy một người bố mê cờ bạc rượu chè như mạng, một ông bố hở chút là nổi trận lôi đình, khiến cả nhà chưa từng có một ngày yên ổn, trái tim con người dễ dàng thay đổi, cô ấy đã bị ép phải hiểu đạo lí này ngay từ khi mới sinh ra. Sau này Tần Lộ Nùng về nước, càng khiến cô ấy tự nhiên sản sinh cảm giác sợ hãi với tình yêu.

Cô ấy không ngờ lúc đó đã thích Charlotte, lúc đầu cô ấy không ý thức được, loại cảm xúc lúc nào cũng chú ý tới đối phương, vui vẻ với niềm vui của đối phương, lo lắng với lo lắng của đối phương, đối phương nhăn mày một cái, trái tim cô ấy liền khó chịu như bị thắt lại, chính là thích.

Mãi đến khi trở về từ buổi tiệc đóng máy, Charlotte mượn rượu giả điên, hôn cô ấy.

Nhịp tim của cô ấy đập rất nhanh, thiếu chút nữa đã nắm lấy cằm hôn cô.

Cô ấy mượn cớ đi nấu canh giải rượu, chạy thoát khỏi nơi cô.

Lúc nấu canh, trong đầu cô ấy rất loạn, nghĩ rất nhiều thứ, nghĩ phải nói gì với đối phương, nên trốn tránh như không biết chuyện gì, hay là cởi mở chân thành cùng cô yêu đương. Cô ấy nghĩ, có lẽ cô ấy cần chút thời gian, phải suy nghĩ chuyện này cho chắc.

Nhưng cô ấy lại không có thời gian.

Tần Lộ Nùng đột ngột qua đời, cắt cổ tay tự sát.

Bầu trời của cô ấy dường như sụp xuống, khắp nơi đều là màu đen, trêи thế giới này chẳng còn bến đỗ nào khiến cô ấy yên tâm dừng lại. Chị gái còn để lại một đứa con gái còn đang quấn tã, Kỷ Thư Lan cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, Engfa không kịp đau thương, cũng không có cơ hội để gào thét khóc lóc, mà phải chống đỡ lấy cái gia đình này.

Tình cảm manh nha của cô ấy bị gánh nặng trách nhiệm trêи vai đè xuống, bị đâm chết từ trong nôi.

Chăm sóc Kỷ Thư Lan tới già rồi lo chuyện hậu sự, nuôi Ninh Ninh thành người, là tâm nguyện duy nhất nửa đời sau của cô ấy. Còn về bản thân, từ ngày Tần Lộ Nùng qua đời, cũng đã cùng chôn theo người chị gái ấy.

Cô ấy không chịu trách nhiệm được với tương lai của một người nào nữa, cũng không có cách nào chấp nhận nguy hiểm mất đi một người.

Dứt khoát, cô ấy không bắt đầu, sẽ không có kết thúc.

Yêu chỉ là chuyện của riêng cô ấy, với cô ấy mà nói người yêu là hi vọng, là dũng cảm sống tiếp, nhưng được yêu lại là trách nhiệm, là xiềng xích, là ngục tù không cách nào giãy giụa.

Tình cảm của Charlotte với cô ấy còn chưa sâu đậm, say mê vẻ bề ngoài cùng hào quang của cô vượt qua yêu thích chân chính, sẽ có một ngày, cô sẽ không thích cô ấy nữa. Đợi cô ấy không cần dựa vào cô nữa cũng có thể sống tốt, cô ấy sẽ rời khỏi cô, ở phía sau âm thầm bảo vệ cô, không để cô biết được.

Ông trời dường như đặc biệt thích trêu đùa cô ấy.

Một ngày nào đó ba năm trước, không trăng không sao.

Engfa đang đi tiếp khách ở bên ngoài, trêи bàn rượu đều là những người máu mặt trong ngành, bị ép uống rất nhiều rượu, cho dù được mệnh danh ngàn chén không say như cô, một mình phải đối phó với cả một bàn toàn đàn ông, hôm đó cũng uống tới mức đầu nặng chân run, nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh ở câu lạc bộ kia mới để Quan Hạm dìu lên xe.

Quan Hạm ngồi phía sau với cô ấy, đưa khẩu trang cho cô ấy, bảo cô ấy nhắm mắt nghỉ ngơi.

Engfa uống rượu đến nỗi đau đầu, căn bản không ngủ được, căn bệnh suy nhược thần kinh thể nhẹ ngày càng nghiêm trọng, lỗ tai trở nên vô cùng mẫn cảm. Điện thoại của Quan Hạm rung lên, cô ấy hấp tấp tháo khẩu trang xuống, giọt lệ trêи mắt dường như không nhịn được nữa, nghiêm giọng hỏi: "Ai thế?"

Quan Hạm rút điện thoại ra xem, nhăn mày: "Là... cô Charlotte."

Nước mắt hiếm thấy trêи mặt Engfa nhanh chóng tản đi, âm thanh cũng vô thức dịu dàng hơn:

-Em ấy nói gì?

-Không hiểu ạ.

Quan Hạm đưa điện thoại cho cô ấy đọc.

[Tiệc đóng máy, em ở đây]

Không đầu không đuôi.

Engfa miết ấn đường:

-Hôm nay em ấy đóng máy à?

Vì để tránh suy nghĩ gần gũi cô của bản thân, Engfa cố ý không xem lịch trình của đối phương.

-Vâng.

Lại hiện lên một tin nhắn nữa.

[Cuu]

Mí mắt Engfa nhảy lên, cuu? Là âm nào? Là chữ nào?

Sau đó không có tin nhắn nữa.

-Kiểm tra xem, tiệc đóng máy của em ấy ở đâu, ở phòng nào?

Trái tim của cô ấy đập điên cuồng, lòng bàn tay đổ mồ hôi, là cứu! Cứu trong cứu mạng!

Cô ấy hi vọng không phải, nhưng cô ấy không thể mạo hiểm như thế.

Quan Hạm kiểm tra khách sạn tổ chức tiệc đóng máy, chiếc xe lập tức quay đầu, lao nhanh trong đêm.

Engfa bước trêи giày cao gót, cơn say còn chưa tản hết, lúc xuống xe quá gấp, thiếu chút nữa bước hụt, Quan Hạm vội vàng nắm lấy cổ tay cô ấy, hai người dẫn theo một đám vệ sĩ đi vào khách sạn, tiến vào phòng ăn.

Engfa nhìn quanh bốn phía, không thấy Charlotte, Quan Hạm trực tiếp nắm lấy cánh tay của một người, tra hỏi:

-Charlotte đâu?

Người đó à à hai tiếng, nói: "Ra ngoài cùng XX rồi."

-Đi đâu?

-Đi...

Người đó vốn không muốn trả lời, những nhìn ánh mắt âm u của Engfa sau lưng Quan Hạm, đôi mắt đen láy sâu thẳm như mực toát ra vẻ nguy hiểm tới cực độ, vô thức rụt cổ lại, thật thà nói.

-Lên phòng trêи tầng.

-Tầng mấy?

-Tầng sáu.

Quan Hạm buông đối phương ra.

Một đoàn người đến như nước thủy triều dâng, đi như nước thủy triều rút.

Động tác của quản lí phòng khách sạn chậm đến nỗi khiến người ta muốn giơ ngón tay giữa, rất lâu không có tin tức. Engfa mất kiên nhẫn, không đợi nổi một giây, trực tiếp phái vệ sĩ tìm từng phòng từng phòng một dọc theo hành lanh, thiếu chút nữa đã đạp hỏng cửa phòng của toàn bộ tầng sáu.

Cô ấy mở đường, hai người vệ sĩ thân hình to cao cùng nhấc chân đạp lên, đạp hỏng cửa phòng trước mắt, cuối cùng tìm được người rồi.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đôi mắt Engfa muốn nứt ra, trào lên mấy phần ý định giết người.

Người đàn ông xa lạ trêи người Charlotte lên tiếng mắng chửi những vị khách không mời mà đến, bị vệ sĩ đi giày da mặc đồ tây trực tiếp đạp xuống. Engfa tới gần mấy bước, nhưng đột nhiên chậm lại, dừng ngay tại chỗ, đột nhiên cô ấy có chút sợ, không biết bản thân đang sợ điều gì.

Trêи mặt Charlotte có dấu tay rõ ràng, gò má trắng bóc sưng lên, dường như cô không nhận ra cô ấy, nỉ non một tiếng: "Cảm ơn." Ngừng một lúc, đáy mắt có nước mắt, nói, "Cứu tôi."

Engfa không kiềm chế được nữa, nhanh chân bước về phía trước, cởi áo khoác trêи người xuống khoác lên cơ thể của người phụ nữ trẻ tuổi, dùng toàn bộ sức lực ôm chặt lấy cô. Vành mắt cô ấy đỏ ửng, cả người đang run lên vì sợ hãi, đôi môi run lên, mới miễn cưỡng kìm lại những tiếng thút thít, thốt ra mấy chữ hoàn chỉnh.

"Chị đây, đừng sợ."

Em đừng sợ.

Chị tới cứu em đây.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com