4
- Tuấn ơi, vậy là tôi với anh ở với nhau được nửa năm rồi này.
- Cô coi miết vậy, cuốn lịch có gì mà cô mê thế?
Tuấn bật cười, sáng nay gã được bà tư cho cuốn lịch cũ, bả kêu bả dọn cái nhà dư ra cuốn nên đem cho Tuấn. Vừa mang về em đã hí hửng xem đi xem lại cầu cả trăm lần. Tuấn không biết ở trỏng có gì mà em thích thế không biết.
- Vậy là Tuấn hổng biết rồi, lịch á, mỗi ngày Tuấn đều phải xé ra...
- Chàu chàu chàu đắc ơi, cô ơi người ta không có mà xài, sao lại đem xé?
Em cười ngây ngốc, treo cuốn lịch về chổ cũ, em chạy về phía Tuấn đang lặt rau véo nhẹ tai gã, vừa cười vừa trách.
- Đồ ngốc nhà anh. Lịch là để xé mà, mỗi ngày mình đều phải xé một tờ nó mới qua ngày mới. Để mình còn biết ngày hôm nay là ngày mấy rồi. Chứ lại mặt sau của mấy tờ lịch này là mặt trắng trống trơn à, anh có thể lấy nó làm giấy viết đó.
- Ủa vậy hả? Ai mà biết!
Tuấn quê độ gãi đầu quay về với mớ rau xanh, miệng lậm bẩm tự kêu "Quê ơi là quê".
Một trăm tám mươi lăm ngày bên nhau.
- Rồi bà nói coi, con gái vợ chồng ông bà chết dẩm chổ nào mấy tháng nay hả? Của cải đưa mấy người hết rồi, giờ lật lộng phải không?
Phú ông tức giận đập tách trà xuống bàn, trà sôi bỏng đỏ cả tay vậy mà nét mặt lạnh tanh của ông lại không hề thay đổi. Con ở kế bên hoảng hồn chạy đi lấy khăn lau, mô phật lạy ông ơi tay ông bỏng hết rồi kìa.
- Dạ..dạ anh nghe tui nói cái. Con gái tui nó chết, tui còn chưa đủ rầu hay sao. Nó rớt xuống biển, nửa năm đi vớt xác không thấy, nó giận tụi tui quá nó không thèm về....
- Con gái gì mà hư thân mất nết, đi có cái thuyền à mà đứng ngồi không yên. Tui không biết, giờ bà kiếm cho tui con vợ về đây, chứ tui là không có yên đâu đó!
Phú ông nghiếng răng ken két, cả nhà im thin thít đến cả thở cũng không dám thở mạnh. Bà Hai Cam bên cạnh dẫu môi ra dè bĩu, lấy miếng trầu bỏ vô miệng nhai đi nhai lại, cái khăn tay bà lấy lau hai khoé môi đỏ chót màu trầu. Miệng lẩm bà lẩm bẩm không biết là do trầu cay hay do bà mắng người.
"Tổ sư cái cha già mê gái. Già sắp xuống lổ mà bày đặt đòi lấy thêm vợ. Nhỏ đó hên nên nó mới rớt xuống biển chết sớm đó, chứ mà về cái nhà này tui cũng đánh nó chết thôi."
- Tui...tui trả ông mấy mẩu ruộng, chứ con tui chết, tui đào đâu đem nó ra cho ông.
- Bà nói gì? Đã thấy xác con đó đâu mà chết? Bà lôi xác nó ra đây tui mới tha cho nhà bà. Còn không mỗi ngày tui lại tăng tiền của, bà đem bà trả tui không hết!
Phú ông gằng giọng tức giận, nhỏ đó coi trong hình đẹp gần chết, ai dè nó chết thật. Còn chưa để ông mày hưởng nữa. Vợ chồng bà Kim não nề thở dài, tiền bạc đem đi mua vòng vàng vải lụa hết rồi, giờ kiếm đâu ra trả ổng bây giờ. Bà Hai Cam nãy giờ im lặng giờ mới lên tiếng, giọng nói đầy mỉa mai.
- Sao? Con gái mấy người đâu? Tên gì? Đẻ tháng năm nào. Tui kêu thầy cầu hồn nó lên cho mấy người.
- Con tui tên T/b, sanh ngày X/XX/XXXX, tuổi dậu đẻ giờ ngọ.
- T/b hả? Nghe quen quen ta. Con ở! Mày đem hình "cô" T/b ra đây cho bà xem!
Cái tên này không phải là tên của quỷ nhỏ bán cá mặt non choẹt ngoài chợ đấy à. Có trùng tên không ta, bữa giờ ông phú đưa bà coi hình nhỏ vợ lẻ sắp cưới bà có coi bao giờ, bà chê bà ghét. Bà không có coi mặt. Mà giờ nghe tên giống bà cũng muốn xem cái mặt nhỏ đó coi sao.
Chứ cái mặt nó đẹp vậy nghĩ sao đi bán cá.
Con ở lọ mọ đem ra tấm hình trắng đen cho bà, Hai Cam trừng trừng mắt nhìn, tay cầm tấm hình cũng run run lên. Bà nghĩ giỡn chơi thôi ai dè cái mặt nhỏ đó trong hình nè. Bà sốc đến độ đuôi mắt giựt liên tục, ông phú bên cạnh thấy mặt bà lạ liền quay ra hỏi.
- Bà cả, bà bị cái chi vậy?
- Con này...con này...tui biết nó ở đâu!
Như bao ngày trôi qua, T/b vẫn xách gánh hàng rong của mình đi bán cá. Thoạt đầu hai vai còn bầm tím, Tuấn thương tuấn quấn cho miếng vải để nó êm, không đỡ bao nhiêu mà thôi coi vậy cũng được đi. Vừa ngồi xuống hàng, tay cô đã gỡ cái nón lá trên đầu ra phe phẩy trước mặt cho mát, người mồ hôi ra như tắm, thêm cái mùi cá tanh rình nữa.
Đẹp người mà thúi quá.
Cô đi bán dạo này cũng có được mấy người mua rồi. Không có ế chẩm ế chệ như hồi dạo đầu. Cô bán đắt cá mấy bữa nay là nhờ người ta thấy da cô đẹp, mấy cô mấy bà đi chợ thi nhau xúm lại hỏi, hỏi miết đâm ra người ta rảnh người ta mua cá cho luôn. Ngẫm nghĩ lẽ ra hồi đó cô nên xin Tuấn đi bán phấn son, là giờ giàu to luôn rồi.
- Cá lóc, cá ngừ, cá chim đây!
- Cho hai con cá lóc.
- Dạ ba đồng một...
T/b nghe giọng nói quen thuộc liền ngẩn mặt lên, sững sờ khi thấy trước mặt mình là ba má mặt lạnh tanh nhìn cô. Đôi mắt trừng trừng đầy căm phẫn, còn chưa nói năng được nửa lời đã bị hai thằng hầu đi theo xách nách cô lôi đi xềnh xệch. Nó đá đổ cái gánh cá của cô, mấy con cá tươi nhảy đành đạch dưới đất, sình dơ bắn đầy lên mặt T/b. Cô đau khổ gào thét cầu xin sự giúp đỡ của người dân xung quanh, thấy ai cũng lưỡng lự đứng đó trơ nhìn. T/b vùng vằng nước mắt dàn dụa, sao không ai cứu cô vậy, sao lại đứng đó trơ nhìn thế kia?
Cô đâu có biết, người ta thấy cô tội cũng muốn giúp, nhưng nhìn phía sau là ông Phú xóm trên ai cũng run lẩy bẩy. Cô gái trẻ này thoạt nhìn tương lai cũng sáng lạn, vậy mà để ông Phú bắt đi thì...
Thấy thương quá.
- Ba má ơi con lạy ba má, ba má thương con thả con đi đi ba má!!
- Nghịch tử! Tao mang nặng đẻ đau mày mà giờ mày báo tao vậy hả? Mày đi về mày cưới ông Phú cho tao!
- Con lạy má má tha con!
T/b quỳ khóc thương tâm dưới sàn gạch dất giữa trời nắng chang chang. Nón lá Tuấn sắm cho em lúc lôi đi bị người ta dẫm mất, đầu em đội dưới trời nắng gắt chắp hai tay quỳ lạy. Ba má không những không thương còn buông những lời cay nghiệt cô nghe. Ông Phú bà Cam ngồi chễm chệ nhàn hạ xem trò, con này nó lì quá! Phú ông xoa xoa lỗ tai, tiếng gáo thét làm phiền ông đây chết đi được! Ông gõ xuống đất vài ba cái, nghiếng răng ken két.
- Con ả này ồn quá, nó không chịu gả cho ông thì bây mang nó ra đánh ba chục gậy cho ông!
Phú ông không hề nể mặt cha mẹ cô đứng đó, thẳng tay sai người lôi T/b đi đánh. Vợ chồng ông bà Kim cũng giật mình trước lời nói của ông nhưng cũng chả dám phản bác, ông bà biết ông là ai, không dám lên tiếng, đành nhìn con gái mình bị lôi ra chịu đòn trước mặt. Giữa trưa trời trưa trật, ngoài đường người ta bu đen bu đỏ trước nhà ông Phú, tiếc thương cô gái trẻ bị đánh tơi tả. Tiếng gào thét thê lương giữa cái trời trưa nắng gắt sao trông não nề vô cùng. Người người xung quanh ai cũng xuýt xoa cho cô gái trẻ, tội quá.
- Tuấn ơi cứu em...
Đã chiều tối, Tuấn đợi mãi cũng chẳng thấy em về. Lòng Tuấn bồn chồn không thôi, em đi bán chưa bao giờ về trễ thế này. Gã không biết hôm nay có suôn sẻ không hay em gặp chuyện gì rồi. Không nói không rằng gã mang theo cái lưng còng đi ra chợ tìm em. Xế chiều như này người ta dọn rạp hết từ lâu, còn ai mà bán đâu em ơi, vậy mà em chưa về. Tuấn xót ruột chạy tìm khắp cái chợ, mấy kẻ ăn mày ngủ lại trong chợ nhìn thấy Tuấn đi đi lại lại như thằng khùng, buộc miệng hỏi.
- Ê thằng gù kia! Mấy giờ rồi mà mày còn ra đây?
- Anh ơi cho tui hỏi, anh có biết cô T/b bán cá ngồi ở sạp này không?
Tuấn thấy tên ăn mày không trả lời càng thêm nóng ruột, hắn ta nhai nhai cái tăm xỉa răng cái đầu ngẫm nghĩ xong rồi à lên một tiếng. Tuấn thấy hai mắt hắn sáng rực, vậy là hắn ta biết điều gì đó rồi.
- À! Nhỏ hay ngồi ở đây chứ gì? Mày không biết gì à, hồi sáng nó bị ông Phú lôi đi rồi! Tao kể mày nghe tao thấy nó bị ông ta lôi ra đánh tội lắm mày...
Tai Tuấn ù đi mặc kệ những lời của tên ăn mày đang nói, đầu gã như bị một cây búa đập thật mạnh vào khiến Tuấn chao đảo ngã xuống đất. Tuấn đang nghe cái gì vậy? Vậy là em bị phú ông xóm trên bắt đi thật sao? Vậy là em làm vợ của phú ông thật sao?...
Ở đây Tuấn thương em không hết, không nỡ để em chịu khó chịu cực, vậy mà vừa về nhà người, em bị người ta mang ra đánh tơi tả, lòng Tuấn đau xiết chừng nào. Tuấn biết cái thân gù hèn mọn không bao giờ có thể xứng với em, nhưng em ơi Tuấn cũng không thể để em rơi vào tay ông Phú được...
Em nhớ không, cách đây không lâu Tuấn từng nói với em rằng ông ta đã từng đánh chết một bà vợ của mình.
Em ơi là em...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com