Đánh dấu
Đánh dấu
Chuyển ngữ: Truy Quang Giả
"Hôm qua mua bột trà xanh sao?" Cam Vọng Tinh hít hít mũi, "Lão Lợi anh gần đây đổi sang uống matcha à?"
"Tin tức tố." Lợi Lộ Tu đang cầm một quyển < Quy luật cơ bản của xã hội ABO >, nhàn nhạt trả lời Cam Vọng Tinh, "Tôi phân hoá rồi."
"Ah!" Cam Vọng Tinh đột nhiên vui vẻ kêu lên, "Thật không? Chắc chắn chứ!? Mùi vị này là của O nha."
"Ừ." -- "Oa! Năm ngoái kiểm tra sức khoẻ bác sĩ nói em sẽ phân hoá thành A đó! Em có thể đánh dấu anh không?"
Lợi Lộ Tu nhìn thoáng qua Cam Vọng Tinh hai mắt đang sáng lên, khóe miệng nhịn không được câu ra một độ cung, lại hạ xuống, giả vờ lãnh đạm nói: "Em có phân hóa thành A không tôi không biết, tôi chỉ biết, nếu như em không chịu làm bài tập, ngày mai nhất định trượt môn, cái này tôi biết chắc chắn."
"Ai nha được rồi được rồi! Lão Lợi anh để em nói một chút đi?" Cam Vọng Tinh ôm vòng lấy Lợi Lộ Tu làm nũng, "Tin tức tố của anh là thơm nhất!"
"Lần sau chú ý."
"Hai người thật là, sắp dính thành cái gì rồi, sớm đánh dấu đi a! Ba nhìn mà gấp gáp theo!" Trương Hân Nghiêu từ giường trên đứng lên, nhịn không được nhổ nước bọt với hai "tiểu tình lữ" dính chặt lấy nhau này, "Ba sắp không coi nổi hai người làm nũng rồi!"
"Sắp rồi!" Cam Vọng Tinh chớp mắt với Trương Hân Nghiêu, "Phải không Lão Lợi?"
"Nếu như một người gần phân hoá thành Alpha lại tiếp xúc thời gian dài với tin tức tố của Omega, sẽ như thế nào? Cam Vọng Tinh?" Lợi Lộ Tu không có phản ứng với mấy câu của cậu, hắn chỉ cầm bút gõ lên sách, hỏi một câu kiến thức trong sách, "Mau trả lời." -- "Ai nha cái này em biết! Sẽ có khả năng phân hóa thành Omega, phải không?"
"Tỷ lệ bao nhiêu?" "Em không biết." ". . . 25%." Lợi Lộ Tu cầm bút khoanh vào một con số.
"Vâng vâng vâng vâng!" Cam Vọng Tinh gật đầu như gà mổ thóc, "Tiếp theo, câu tiếp theo đi!"
Ngày hôm sau, buổi sáng đầu Cam Vọng Tinh có điểm hỗn loạn, vì vậy từ trong màn giường vươn tay ra, cả người hữu khí vô lực chôn ở gối đầu bĩu môi nói: "Lão Lợi, đầu em đau, không dậy nổi, anh kéo em một cái." -- "Có khỏe không? Tôi xin nghỉ cho em." "Không cần không cần không cần, hơi mệt chút thôi, có lẽ bởi vì ngày hôm qua ngủ trễ hôm nay lại thức dậy sớm, trở về ngủ thêm một lúc là tốt rồi~, em không muốn phải thi lại ah." -- "Được rồi." Lợi Lộ Tu bắt lấy cánh tay Cam Vọng Tinh kéo cậu lên, yên lặng ở một bên nhìn Cam Vọng Tinh mơ mơ màng màng tìm quần áo mặc, lúc đi rửa mặt bước chân nhẹ bẫng, bước rất chậm, giống như tùy thời có thể té ngã, Lợi Lộ Tu có chút lo lắng trạng thái của Cam Vọng Tinh, trong lòng Cam Vọng Tinh cũng lo lắng, trong đầu cậu chỉ có một chữ số: 25%, cái khác gì cũng không nhớ rõ, ngay cả những điều đã học hôm qua đều quên mất không còn một mảnh.
Cam Vọng Tinh khó khăn ăn bữa sáng nhạt nhẽo, bánh bao thịt trong tay không thể nào nuốt xuống, nhãn thần tan rã mà uống từng ngụm sữa đậu nành, sau đó như có điều suy nghĩ hỏi Lợi Lộ Tu: "Lão Lợi, hôm qua anh nói cái gì 25% ah?" "Nếu như một người gần phân hoá thành Alpha thời gian dài tiếp xúc với tin tức tố của Omega, sẽ có 25% tỷ lệ phân hóa thành Omega." Lợi Lộ Tu trả lời, "Không cần lo lắng quá mức, em có thể đủ điểm, không phải thi lại, yên tâm ăn thật ngon đi."
Thời điểm Cam Vọng Tinh đến trường cả người hầu như dựa lên thân thể Lợi Lộ Tu, may đường cũng không quá xa, đại khái là Lợi Lộ Tu ôm Cam Vọng Tinh vào trường. Cam Vọng Tinh cứ như vậy lâng lâng mà vào phòng thi, buồn ngủ nhìn bài thi, như thế nào làm xong bài chính cậu cũng không biết, có lẽ nhờ vào cái gọi là "Không muốn rớt môn" "Ý chí kiên cường" mà viết loạn một trận, nhìn kim đồng hồ nhích từng chút, tay nắm thành quyền chịu đựng, Cam Vọng Tinh được Lợi Lộ Tu đỡ trở về ký túc xá.
"Em ngủ một giấc đi! Tôi đi mua đồ ăn cho em." -- "Ừm, cảm ơn lão Lợi." Cam Vọng Tinh dính giường liền thư thái không ít, thế nhưng đầu vẫn là rất đau, thậm chí có xu thế càng ngày càng đau. Sờ sờ trán của mình, có hơi nóng, cảm giác toàn thân cũng rất khó chịu, không có sức.
Một mùi chocolate nồng nặc không biết đến từ đâu. Cam Vọng Tinh cảm giác được thân dưới tiết ra chút dịch thể ướt át, cả người cậu dán xuống giường muốn tìm một ít cảm giác mát mẻ, nhịn không được đem chăn kẹp ở giữa hai đùi ma sát tìm kiếm sung sướng -- Cam Vọng Tinh cảm giác bản thân đại khái là phát tình, không thể nghi ngờ, còn là một Omega.
Cam Vọng Tinh rất muốn chửi bới lão thiên gia, chính mình cư nhiên trở thành cái xác suất 25%, thế nhưng giờ cậu không có khí lực – ngay cả mở ngăn kéo lấy thuốc ức chế của Lợi Lộ Tu cậu cũng không làm được, chỉ có thể sờ điện thoại di động trên đầu giường gọi cho Lợi Lộ Tu xin giúp đỡ.
"Lão Lợi, dường như em phát tình, không có khí lực, anh nhanh lên một chút trở về giúp em lấy thuốc ức chế của anh."
Lợi Lộ Tu nhận được tin liền nhanh trở về ký túc xá. Cửa bị đẩy ra, thanh âm Cam Vọng Tinh mềm mại: "Lão Lợi. . thuốc ức chế."
"Đó là thuốc chuyên dụng của Alpha." Lợi Lộ Tu thong thả cởi cúc áo, "Thật ngại quá, lừa em. Hiệu thuốc có hơi xa."
"Không còn cách nào, cho phép tôi, đánh dấu em." "Anh nhẹ một chút"
"Được."
Cam Vọng Tinh ngầm đồng ý, tùy ý Lợi Lộ Tu đem cậu áp dưới thân thể, thay cậu lột quần áo, an ủi lối vào của cậu, ngón tay dò vào bên trong huyệt mềm ẩm ướt cẩn thận mở rộng, đụng tới điểm mẫn cảm nhẹ nhàng gãi vào, chọc cho Cam Vọng Tinh run lên, rên rỉ từ khóe miệng tràn ra, Cam Vọng Tinh mới vừa thở hổn hển một tiếng liền bị âm lượng của mình dọa sợ, vội vàng không dám phát ra âm thanh gì nữa. Lợi Lộ Tu khẽ hôn môi Cam Vọng Tinh, tiến đến bên tai cậu cắn mút thấp giọng nỉ non, nhắc nhở cậu nhỏ giọng chút, để cho hắn nghe là đủ rồi, ký túc xá cách âm không tốt.
"Anh mau vào. ." Cam Vọng Tinh nhịn không được hối thúc hắn, cậu cảm giác hậu huyệt mình đói khát khó nhịn nổi, tràn thật nhiều nước ướt át ra bên ngoài, chỉ thèm muốn được lấp đầy, Lợi Lộ Tu liền chậm rãi tiến vào, chỗ kia mềm mại ấm áp, nhưng Cam Vọng Tinh lần đầu tiên bị làm kẹp rất chặt.
"Buông lỏng một chút." Lợi Lộ Tu nhéo nhéo mông Cam Vọng Tinh, yêu thương nhìn khóe mắt ướt át dính vào một chút phấn hồng của cậu. Cún con của hắn đang che lấy miệng hờn dỗi, chỉ lộ ra một đôi mắt chăm chú nhìn Lợi Lộ Tu, hai mắt tràn ngập hơi nước, cún con rất ủy khuất, giống như giây kế tiếp sẽ khóc lên. Lợi Lộ Tu hôn lên khóe mắt Cam Vọng Tinh, đầu lưỡi êm ái liếm láp an ủi cậu. Hạ thân chợt sâu chợt cạn mà cắm vào, thường thường cọ đến một điểm mẫn cảm, đôi khi lại bỏ qua nó, Lợi Lộ Tu liền nghe Cam Vọng Tinh nhẹ nhàng nức nở cầu xin tha thứ, nói cũng không ra câu: "Nhẹ một chút. . . Không muốn nơi đó. Lợi. . Lợi Lộ Tu."
Lợi Lộ Tu hôn lên khắp nơi trên cơ thể Cam Vọng Tinh, đầu vú bị hắn gặm cắn có chút sưng đỏ, Lợi Lộ Tu liền thu hồi hàm răng, dùng khoang miệng hàm chứa, giảm bớt một ít đau nhức cho Cam Vọng Tinh.
"Đánh dấu em. Lợi Lộ Tu. ." Cam Vọng Tinh thúc giục, "Đừng liếm nữa. Đánh dấu em đi. . Khó chịu."
Lợi Lộ Tu không thể làm gì khác hơn là lưu luyến rời đi đầu vú mềm mại đáng yêu, vùi đầu vào tuyến thể nơi cổ, hưởng thụ tin tức tố của Cam Vọng Tinh: Rất đậm, hắn rất thích chocolate. Tay cũng không quên vòng lấy thắt lưng Cam Vọng Tinh bóp phần eo nhạy cảm, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp tuyến thể, lập tức cắn, ngày càng mạnh hơn, lưu lại một dấu răng. Cam Vọng Tinh nhất thời cảm thấy thư thái không ít, khó chịu vì được đánh dấu trong nháy mắt tiêu tan. Cam Vọng Tinh tuy là như trước bị làm đến nói không ra lời nhưng vẫn không quên oán giận: "Lão Lợi. Anh là một tên...lừa đảo. . . Nhẹ một chút. Gạt em. Nói anh là... Omega. ."
"Xin lỗi, chỉ là bởi vì tôi thực sự rất muốn đánh dấu em."
END
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com