-3-
Lệ Sa đang ở trên cây đại thụ ngắm nhìn Thái Anh, nhưng không ngờ bất cẩn làm một nhánh cây rung chuyển, vốn chỉ định nhìn nàng một lát thôi, không ngờ lại dễ dàng bị phát hiện.
"Quả nhiên không tầm thường". Lệ Sa từ cây cổ thụ nhảy xuống không quên cảm thán.Hai cung nữ này võ công không tầm thường, thân thủ rất nhanh nhẹn, người phát hiện được hành tung của Lệ Sa ta rất ít, nếu lúc nãy không dùng hết nội lực không chừng chưa làm gì đã bị phát hiện.
Thái Linh, Na Liễn thấy có bóng người từ cây cổ thụ nhảy xuống, vốn trời tối không thể nhìn được dung mạo, đến khi người nọ đến gần, các nàng mới cả kinh đồng thanh hô một tiếng:
"Lạp Lệ Sa!"
Thái Anh chỉ thấy người trước mắt là một nam nhân, nhưng cũng không biết là ai, chỉ đến khi nghe một tiếng "Lạp Lệ Sa!" vang lên, dù bất ngờ nhưng cũng mau lấy lại vẻ điềm tĩnh vốn có, mặt không biến sắc.
"Đúng, là ta". Lệ Sa mặc một bộ y phục đen sẫm, đai lưng tinh tế, một thân hắc ngọc tiêu sái đi đến.Từ lúc nhảy xuống tầm mặt luôn đặt trên người Thái Anh không rời,vốn đã khuynh nước khuynh thành nhìn gần lại càng thêm động lòng người, khuôn mặt thanh tú, ánh mắt trong trẻo thuần khiết , mũi thẳng tắp, miệng nhỏ xinh xắn như cánh hoa đỏ tươi, toàn thân toát lên khí chất tôn quý, như viên ngọc quý không nhiễm bụi trần, phút chốc làm cho Lệ Sa ngây ngẩn, tim đập nhanh kịch liệt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Lệ Sa ngươi lén lút đến đây là có ý đồ gì?" Na Liễn không khách khí nói, thì ra là Lệ Sa, thảo nào nàng nhận không ra có người theo dõi, người này võ công cao cường không dễ đối phó. Nếu nàng đơn thân độc thủ sợ là vẫn thua hắn.
Thái Anh không quan tâm đến chuyện ngoài cung nhiều, càng không biết nhiều về giang hồ, nhưng lại nghe tên Lạp Lệ Sa này rất nhiều lần, quan lại trong triều liên tục dâng tấu tố cáo thổ phỉ Lạp Sơn lộng hành, hung hăng, ngang tàn, giết người, cướp bóc của dân chúng, chặn đường cướp lễ vật, vàng bạc, vật phẩm của triều đình , càng không xem pháp luật Đại Liêu ra cái gì, không để triều đình vào mắt.Mà người đứng đầu lãnh đạo làm ra những chuyện trời đất bất dung đó không ai khác chính là kẻ trước mắt nàng Lạp Lệ Sa. Đưa tầm mắt nhìn thoáng qua người trước mặt, nàng chỉ cảm thấy vô cùng khiếp sợ, thật không dám nhìn lại lần nữa.
"Ta đến đây mục đích là muốn gặp hoàng hậu nương nương, ngoài ra còn muốn..." Lệ Sa nhếch miệng cười gian, ngữ khí ngang tàng nói.Nhìn Thái Anh nãy giờ vẫn cứ im lặng, ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra khiến Lệ Sa hụt hẫng vô cùng, tại sao một chút cũng không để ý mình vào mắt?
"Ngươi dám vô lễ!"
Nói xong Thái Linh, Na Liễn cùng xông lên. Hai bên giằng co không được bao lâu thì binh lính từ ngoài xông vào.Nghe tiếng dộng, Lệ Sa lập tức một bước xoay người rời đi , trước khi đi không quên bỏ lại một câu.
"Hoàng hậu, chúng ta sẽ gặp lại sớm thôi..."
Mắt thấy Na Liễn muốn đuổi theo, Thái Linh vội ngăn cản lại:"Không cần đuổi theo"
Người này thân thủ rất nhanh, đuổi theo cũng không có kết quả, không cần phí sức.
Người đi rồi.Thái Anh vẫn còn thất kinh, cảm thấy rất kì lạ, không hiểu mục đích của hắn ta là gì, còn nói sẽ sớm cùng mình gặp lại, nhất thời không đoán được hắn ta muốn gì ở nàng.
Binh lính đến nơi đã thấy thích khách rời đi.Mọi người thấy vậy sắc mặt tái đi, đến khi thấy hoàng hậu nương nương vẫn bình an, sắc mặt mới giảm lo sợ vài phần.Bọn họ được giao trọng trách bảo vệ nương nương, nếu xảy ra chuyện chắc chắn bị xử tội mất đầu.Kim Hựu Khiêm biết tội thấy vậy liền quỳ trước mặt Thái Anh thỉnh tội :"Thần cứu giá chậm trễ, mong nương nương trách tội!"
"Tướng quân không cần tự trách, bản cung cũng không sao". Thái Anh thấy mình cũng không sao , phất tay áo cho binh lui xuống.
----------------------------
Lạp Sơn
"Lạp Vương, người trở về rồi"Hắc Y thấy Lệ Sa trở về lập tức mở miệng.Bốn người bọn họ chờ người cả một buổi.
"Ta có chút chuyện, Hắc,Bạch mau điều tra rõ ràng thân thế Na Liễn, Thái Linh". Lệ Sa mặc dù đã điều tra thân thế các nàng nhưng chỉ có vài thông tin cơ bản, cảm thấy rất kì lạ, tuy đã nghe nói qua võ công của các nàng nhưng chưa từng giao đấu, lúc nãy các nàng xuất chiêu có chút quen mắt, như đã thấy qua vậy,nhưng cô vẫn không nhớ rõ là ở đâu.Nhất định phải tìm được gì đó về hai cung nữ này nếu không, muốn gặp Thái Anh sẽ rất khó.
"Thuộc hạ tuân lệnh".Hắc Y, Bạch Y đồng thanh trả lời, thân thủ dứt khoát mau lẹ, tức khắc rời đi.
"Lạp Vương người sẽ vào kinh thành sao?" Mộc Hỏa thắc mắc hỏi, không lẽ người định bỏ Lạp Sơn theo hoàng hậu, còn muốn mang bọn ta đi theo nữa sao?
"Mai chúng ta sẽ xuất phát, hai người các ngươi và Hắc,Bạch sẽ theo ta vào kinh thành, đừng hòng cãi lời!" Lệ Sa nghĩ lại chuyện lúc nãy, miệng không khỏi nhếch lên cười, tâm liền trở nên vui vẻ, cuối cùng cũng có thể gặp được nàng ở khoảng cách gần như vậy, tưởng tượng đến sau này ngày nào cũng được gặp nàng, cô cười càng thêm đậm.
Thủy, Hỏa thấy Lệ Sa mặt tươi như hoa,liền biết ngay đã gặp được hoàng hậu nhưng vẫn cố tình cao giọng hỏi:
"Người đã gặp hoàng hậu nương nương rồi sao?"
"Đừng hỏi nhiều, mau chuẩn bị đi , ngày mai liền xuất phát".Lệ Sa hướng Thủy,Hỏa nghiêm mặt nói, hai kẻ này thật lắm chuyện làm đứt đoạn suy nghĩ tốt đẹp của mình, có còn xem mình là chủ tử của bọn họ không vậy?
"Ngày mai?" Mộc Thủy tròn mắt kinh hãi.Sao người có thể nahnh như vậy quyết định?
"Đây là lệnh" Mắt thấy hai người muốn phản ứng, Lệ Sa liền liếc một cái, đưa nắm tay lên trước mặt hù dọa hai kẻ trước mắt.
------------------------
Thái Linh thấy nương nương trầm tư đã một hồi lâu, thật không biết người đang nghĩ gì trên khuôn mặt tuy không lộ ra biểu cảm gì, nhưng nàng biết người đang lo lắng, chuyện của nương nương nàng không dám nhiều lười, nhưng cũng không chịu được im lặng đành phải mở lời:
"Nương nương người đang lo lắng gì sao?"
"Bản cung lo lắng cho thái tử".Trong ba người thì Thái Linh là người hiểu nàng nhất, tuy ít nói nhưng luôn hiểu được tâm tư của nàng, nên nàng cũng không kiêng kị mà nói ra nỗi lo trong lòng mình.
"Nương nương thứ cho nô tỳ nhiều chuyện, là việc thái tử điện hạ ở trong cung một mình sao ?".Thái Linh thấy nương nương không trách phạt nên tiếp tục hỏi.
Thái Anh gật đầu xem như trả lời.Trong cung thâm độc khó lường, người như Điền Vĩnh sợ là sẽ dễ bị hãm hại, hắn một chút võ công cũng không biết, nhưng điều trước mắt đáng lo ngại hơn, hoàng thượng lâm bệnh, sức khỏe yếu kém mà ngày đêm còn thị tẩm Du Đinh Uyên, sợ là ngôi vị thái tử của Điền Vĩnh không giữ được bao lâu nữa.
"Nương nương, sắp đến kinh thành rồi"
"Sau khi vào cung giúp bản cung tìm hiểu việc xảy ra trong cung mấy ngày qua".Thái Anh ra lệnh cho Thái Linh.
----------------------------
"Lạp Vương, đã qua cửa thành, chúng ta tìm một khách điếm nghỉ tạm được không ?" Vừa qua cửa thành rộng lớn,Mộc Thủy liền thông báo cho Lệ Sa biết.
"Mọi chuyện cứ theo sắp xếp của ngươi đi. Còn Hắc Y mau đến nói với Hiệu Tích đến chỗ của ta, ta muốn gặp hắn".Lệ Sa ra lệnh cho Hắc Y, xe cũng vừa đến nơi, sau đó rời xe ngựa bước vào khách điếm , khách điếm này được coi là lớn nhất nhì kinh thành rồi.
Về phần Hiệu Tích sau khi nghe Lệ Sa đến kinh thành liền cùng Hắc Y chạy ngay đến điếm khách.
"Lạp Vương, Hiệu Tích đã đến" .Hắc Y vừa gõ cửa vừa nói.
"Mau vào đi"
Hắc Y mở cửa cho Hiệu Tích vào sau đó cũng lui ra ngoài.
"Hiệu Tích bái kiến vương chủ" .Hiệu Tích vừa thấy Lệ Sa liền quỳ xuống cung kính nói.
"Không cần như vậy, giờ đã là thừa tướng của một nước, đối với ta cũng không cần phải cầu kỳ như vậy" .Lệ Sa hướng Hiệu Tích nói. Chỉ chào hỏi thôi có vẻ dễ chịu hơn hành lễ như vậy.
"Thuộc hạ không dám, thuộc hạ dù là ai đi nữa, có thân phận như thế nào thì cũng là thuộc hạ của người, người là ân nhân của thuộc hạ, cả đời này chỉ sợ không trả ơn hết cho người".
Gia đình Hiệu Tích đắc tội với tên quan huyện tham ô, cưỡng ép dân lành.Bị hắn ta kêu người đuổi cùng giết tận, nhà bị đốt cháy rụi.Nếu lúc đó không có phụ thân của Lệ Sa cứu giúp thì phụ mẫu chút nữa đã bị giết, tỷ tỷ đã bị làm nhục.Kể từ đó gia đình Hiệu Tích được dẫn đến nơi khác làm ăn sinh sống, còn Hiệu Tích từ đó đi theo phụ thân của Lệ Sa ,sau này khi ông giao lại Lạp Sơn cho Lệ Sa thì Hiệu Tích cũng theo Lệ Sa, mà chức thừa tướng quan nhất phẩm triều đình này cũng là do Lệ Sa ra tay giúp đỡ, vì vậy đối với Lệ Sa ân trọng như núi.
"Được rồi , không nói chuyện này nữa , ta muốn gặp thái tử Điền Vĩnh, ngươi có thể giúp ta không ?" Lệ Sa ngồi trên ghế thong thả uống trà, không quên đi vào việc chính.
"Thuộc hạ sẽ đưa người vào cung, nhưng thái tử vừa bị nhiễm phong hàn, e rằng thời điểm chưa thích hợp, người có thể đợi bệnh tình hắn thuyên giảm rồi hẵng vào" Lúc sáng hoàng hậu vừa trở về cung từ Ngữ Nam thì không lâu sau thái tử lại bệnh, khiến hoàng hậu nương nương vội vàng đến Đông Cung thăm hắn. Tin tức này cũng đã truyền đi khắp ngõ ngách trong cung.
"Không cần, ta muốn gặp hắn càng sớm càng tốt" Lệ Sa lòng sớm nóng như lửa, thì làm sao có chuyện đợi, mặc kệ khuyên ngăn của Hiệu Tích mà quả quyết.
--------------------------
"Hồi nương nương, thái tử điện hạ đã uống được một bát thuốc" Ngự y vừa được gọi tới sau khi bắt mạch cho Điền Vĩnh, thì thấp người cung kính thông báo với Thái Anh.
"Vậy khi nào sẽ khỏi bệnh?" Thái Anh lo lắng hỏi
"Thần không thể xác định được, xin nương nương thứ tội" Trên mặt ngự y toát mồ hôi, lời nói không giấu được vẻ lo lắng, hắn cúi đầu sát dưới sàn.
Kỳ thực phẩm thế thái tử bình thường đã suy nhược, khi bị nhiễm bệnh cơ hồ còn yếu hơn, thật sự rất khó chữa trị, bọn họ đều dốc hết công sức, chỉ sợ cái mạng nhỏ không giữ nổi.
Thái Anh thấy hắn lo sợ, nên cũng không muốn làm khó, phất tay cho lui xuống.Nàng đương nhiên hiểu sức khỏe của nhi tử mình nên cũng không thể trách ngự y được.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com