Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Tối

Học viện Babyls, buổi tối luôn mang một vẻ khác lạ.

Ánh đèn ma thuật hắt xuống hành lang dài, phản chiếu trên đôi mắt đỏ hồng của Lied Shax khi cậu lén lút bước ra khỏi phòng ký túc xá. Tiếng nhạc jazz nhẹ vang lên từ phòng sinh hoạt chung — một bản nhạc cổ mà Jazz M. Andro thường bật mỗi khi muốn suy nghĩ.

Lied nhếch môi.

“Cậu lại trốn ở đây một mình à?”

Jazz không quay đầu lại ngay. Cậu vẫn ngồi trên ghế sofa, chân bắt chéo, ngón tay gõ nhịp theo tiếng kèn saxophone. “Tớ không trốn. Tớ chỉ chọn nơi yên tĩnh hơn thôi.”

“Nghe giống trốn quá đấy,” Lied cười, nhưng giọng nhẹ hơn bình thường.

Hai người vốn nổi tiếng là những kẻ tinh quái trong lớp Misfit, nhưng khi chỉ còn lại họ, bầu không khí lại khác hẳn — trầm lắng hơn, thật hơn.

Jazz liếc nhìn Lied. “Cậu không đi chơi với đám còn lại à?”

“Chán rồi,” Lied nhún vai, rồi ngồi xuống cạnh cậu. “Với lại… tớ tò mò. Cậu đang nghĩ gì mà bật nhạc kiểu này?”

Một khoảng im lặng kéo dài. Tiếng jazz như lấp đầy những điều chưa nói.

“Đôi khi,” Jazz nói chậm rãi, “tớ thấy mệt khi lúc nào cũng phải diễn vai kẻ lừa đảo hoàn hảo.”

Lied bật cười khẽ. “Thế ra hoàng tử trộm cắp cũng có lúc yếu đuối.”

Jazz nhìn sang, ánh mắt sắc nhưng không lạnh. “Cậu thì khác sao? Cậu luôn cười, nhưng tớ biết không phải lúc nào cũng thật.”

Lied không đáp ngay. Cậu nhìn xuống tay mình, rồi thở dài. “Có lẽ… tụi mình giống nhau hơn tớ nghĩ.”

Khoảng cách giữa họ dường như gần hơn một chút.

Không phải kiểu thân mật ồn ào thường thấy, mà là sự tin tưởng lặng lẽ — thứ hiếm hoi giữa các ác ma vốn quen che giấu cảm xúc.

Jazz tắt nhạc. Sự im lặng trở nên rõ ràng hơn.

“Cậu ở lại thêm chút không?” Jazz hỏi, giọng nhẹ.

Lied nghiêng đầu, cười — lần này không phải nụ cười tinh nghịch thường thấy.
“Ừ. Ở lại.”

Không khí bên trong nặng và nóng như có điện chạy qua.

Jazz đứng ngay phía trước, ánh mắt tối lại khi nhìn cậu bước vào. Không còn vẻ lịch sự thường ngày — chỉ còn sự tập trung khiến Lied thấy mình như con mồi bị khóa .

Một bước.

Hai bước.

Jazz tiến tới trước khi Lied kịp chuẩn bị, bàn tay đặt lên ngực cậu, đẩy nhẹ khiến lưng Lied chạm tường. Tiếng va chạm khẽ vang lên, đủ làm tim cậu đập nhanh.

“Lied,” Jazz thì thầm, giọng thấp đến mức gần như rung trong lồng ngực.

Khoảng cách biến mất.

Một nụ hôn bất ngờ — không dịu dàng mà sâu và chiếm hữu, khiến Lied khựng lại một giây trước khi vô thức nắm chặt áo đối phương. Hơi thở hòa vào nhau, nóng và gấp.

Jazz nghiêng đầu, nụ hôn trở nên chậm hơn nhưng mạnh mẽ hơn, như muốn kiểm soát nhịp thở của cả hai. Khi tách ra, cậu không rời xa mà chỉ dừng sát môi Lied, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng.

“Thấy chưa,” Jazz khẽ nói, “cậu thích bị dẫn dắt.”

Lied thở gấp, môi cong lên. “Đừng vội kết luận.”

Jazz cười — nụ cười nguy hiểm.
Bàn tay cậu trượt lên cổ Lied, ngón tay chạm vào da khiến cậu rùng mình. Một nụ hôn khác rơi xuống — lần này là ở góc hàm, rồi xuống cổ. Những cái chạm chậm rãi nhưng đầy chủ ý, đôi lúc là một cái cắn nhẹ khiến Lied bật ra tiếng thở khẽ.

“Jazz…” Lied lẩm bẩm, giọng thấp đi.

“Ừ?” Jazz đáp, nhưng không dừng lại.

Hơi thở nóng lướt qua làn da, môi cậu lướt chậm như đang trêu chọc. Mỗi cái chạm đều khiến Lied run nhẹ, tay vô thức kéo Jazz lại gần hơn — vừa muốn thoát, vừa không muốn.

“Cậu đang mất kiểm soát rồi,” Jazz nói, giọng trầm khàn.

“Không… tớ chỉ đang để cậu thắng tạm thời.”

Jazz bật cười, rồi kéo Lied sát lại, trán chạm trán.

“Không đâu,” cậu thì thầm. “Tớ sẽ thắng hoàn toàn.”

Nụ hôn tiếp theo sâu hơn, dài hơn, mang theo sự chiếm hữu rõ ràng. Bàn tay Jazz giữ chặt eo Lied, như không cho phép cậu rời đi. Không khí nóng lên từng nhịp, mọi trò đùa biến thành sự căng thẳng gần như nghẹt thở.

Ngoài kia, Babyls vẫn yên tĩnh.
Nhưng trong căn phòng nhỏ, cuộc đấu trí đã biến thành cuộc chiến của cảm xúc và ham muốn — nơi Jazz nắm quyền dẫn dắt, còn Lied… không hề muốn thoát ra.





Chào mn chap này chỉ nhẹ nhàng v th nha🔥❤️‍🔥

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #jazz#lied