1》
Hẳn là Todoroki đã ngồi cả tiết để đưa ra quyết định rằng có nên ở lại trễ một chút để tránh đụng phải đám người này không. Nhưng may mắn dường như chẳng bao giờ mỉm cười với cậu. Như mọi lần,ngay tắp lự vung một cú đấm đau điếng vào bụng khiến Todoroki không kịp phản xạ. Chân cậu loạng choạng và cơ thể ngã về phía sau. Còn lũ người khốn khiếp kia cùng đám bạn nhếch nhác không kém thì cười lớn, tí tởn vì cú đấm hoàn hảo không lệch một xăng ti.
"Còn chịu được một đấm nữa không?"
Bẻ khớp ngón tay, hắn thoả mãn quay đầu lại nhìn đám bạn. Lũ người phía sau khoái trá càng cười thích thú hơn nữa.
Ngay từ khi còn học cấp hai, Todoroki đã bị tên đầu sỏ đặt vào mắt, cũng chẳng hiểu nổi nó lại bắt nguồn từ cái lí do nhảm nhí, bởi cô gái mà hắn thích vừa vặn hay quan tâm đến cậu. Điều đó hình thành thứ cảm xúc sửng cồ và đay nghiến trong hắn. Hậu về sau hệ quả khiến Todoroki nhận được là mỗi ngày ra về đều phải thấp thỏm trong âu lo, thường xuyên bị chặn đường và trêu chọc bởi lũ người khốn nạn cà nhỏng đó. Nhưng dù có là như thế đi chăng nữa, cậu không có ý định phản kháng, nếu cái danh học sinh ba tốt bị ảnh hưởng, bố sẽ không để yên cho cậu.
"Chợp mắt cũng không yên với lũ chúng mày?!"
Giọng nói lớn phát ra phía trên cây, Todoroki vừa ôm bụng vừa chậm rãi ngước đầu lên khó khăn nhìn do dư chấn từ cú thúc bụng ban nãy. Một đứa con trai tóc vàng tro với vẻ quạu quọ dính chặt trên mặt. Nó nhảy mạnh xuống, tiến thẳng đến tên khi nãy đánh cậu và dùng lực rất mạnh thụi một phát vào bên má tên kia khiến hắn như thể sắp ói ra máu đến nơi.
"Mày là thằng chó nào chứ?"
Khi thấy nó toan đưa thủ sẵn tư thế để chiến nhau một trận ra trò. Cả đám người thếch thác khốn nạn kia có vẻ sợ chết khiếp, chân tay bủn rủn ú ớ vài câu rồi xô đẩy nhau chạy đi. Linh cảm mách bảo thằng ranh này sẽ ăn được tụi nó, thông qua cái đòn trời giáng đầu tiên. Chúng nó chẳng còn đủ lí trí để làm ra cái vẻ khinh khỉnh kệch cỡm để rồi phải chịu đòn. Bảo là anh hùng rơm chẳng sai vào đâu được, ắt chỉ được cái thể hiện.
"Nhãi ranh."
"Cảm ơn."
Bakugou bây giờ mới quay đầu lại nhìn Todoroki lấy một cái. Ánh mắt đúng chất chỉ là liếc qua cho có lệ. Gã biết thằng giở này thừa sức cho lũ tép iu chỉ biết bai bải cái mồm nằm một cục, nhưng có vẻ thích ẩn mình đóng vai phụ yếu nhớt.
Todorki có thể dễ dàng nhận ra đây là học sinh trường mình qua bộ đồng phục xộc xệch có họa tiết thêu chữ đỏ ở phần túi áo. Đến cả cà vạt cũng không thắt nghiêm chỉnh, quần thì xệ xuống không ít, có lẽ đây là học sinh cá biệt, cúp tiết rồi ra bãi đất trống này đánh giấc. Ánh mắt đỏ rực của Bakugou thoáng đặt ở đáy mắt Todoroki, gã không nhanh không chậm quay gót bỏ lại cậu, không quên thốt ra một câu nói chửi rủa mang tính sát thương.
"Ngu chắc? Nó vì làm phiền tao ngủ, không có ý giúp mày, hiểu chưa?"
Bóng lưng kiêu ngạo của cái đầu chỏm vàng tro khuất dần khỏi tầm mắt. Todoroki thoáng đơ người nhìn theo, nhưng rồi cũng không nghĩ nhiều, đứng dậy phủi đồ rồi về nhà thật nhanh. Con đường xế chiều tấp nập xe cộ hòa vào dòng người qua lại đông đúc. Ánh chiều tà phủ đều lên mặt đất một màu đỏ cam rực rỡ. Kỳ thực cảnh vật tứ bề trông thuận mắt biết bao, nhưng tâm trí cậu bây giờ, cứ lơ lửng bởi cậu trai sở hữu cặp mắt sắc bén màu đỏ hoét như thiêu đốt ban nãy quấn lấy không dứt.
"Không biết cậu ấy học lớp nào nhỉ?"
.
Chuông reo lên trong thoáng chốc, phá tan không khí yên tĩnh vốn có của mọi lớp học, đám học sinh nhốn nháo hết cả, ai cũng cảm thấy khấp khởi mừng thầm vì cuối cùng cũng đến giờ giải lao. Rõ ràng, bọn học sinh mà, có bao giờ lưu luyến mấy tiếng giảng như muốn dính hai mắt lại vào nhau.
Midoriya đang phát tài liệu học tập cho từng bạn học, lướt ngang qua chỗ Todoroki, tiện thể hỏi cậu, cái người đang ngồi thẩn thơ nhìn ra bên kia cửa sổ, cái vẻ ấy, cứ như là trai mười tám đôi mươi đang thất tình vậy. Nhưng cũng chả là gì, cậu trai nổi bật nhất lớp (theo đánh giá của đám con gái) vốn là như thế, trên người lúc nào cũng mang theo cái vẻ hờ hững, như thể trời có sập cũng không liên quan tới mình.
"Cuối tuần này cậu rảnh không? Tụi tớ định đến trung tâm mua sắm JKU trong quận, nghe Yaoyorozu bảo hôm đó mở tiệc tri ân gì gì đấy, vì nhà có cổ phiếu nên được mời bạn bè đến. Bà ấy nhờ chuyển lời mời cậu đi cùng!''
Midoriya nói một tràng, vẻ mặt cậu bạn hớn hở quá thể. Nhưng sau đó tắt lụi đi khi nhận lấy câu từ chối dứt khoát không kiêng nể gì từ phía Todoroki, ngay lập tức nét mặt bạn biến sắc tụt dốc xuống như thể vừa mừng hụt vậy. Ước chừng gần một phút thì đôi ngươi dị sắc lại thấy cậu bạn ậm ừ, gãi gãi đầu một hồi rồi nói tiếp.
''Nói chung là cô ấy vẫn muốn cậu đến, với cả có Ochaco, Iida, và mọi người, không phải càng đông càng vui sao?"
''Tôi khôn-"
Câu trả lời bị chen ngang, mọi người trong lớp giật mình vì tiếng động mạnh phát ra từ phía cửa. Aoyama đang tự luyến ngắm nghía chiêm ngưỡng nhan sắc cậu ta cho là tuyệt vời với cái gương lấp lánh cũng giật bắn mình, hoảng quá làm bể tan tành, những mảnh vỡ tạo ra âm thanh chói tai, điểm xuyết cho cái vẻ rợn người khi đám học sinh lớp khác xông tới.
Đứa con trai có vẻ mặt bặm trợn đạp cửa kênh kiệu bước vào, to giọng. Cái loại này, người trong lớp cũng chẳng lạ lẫm gì, mấy thằng trẻ trâu ra vẻ, thế nên, chúng còn chẳng buồn để mắt. Theo sau là cả ba bốn tên tay đút túi quần, mặt mày hếch lên tưởng chửng song song với trần nhà, rồi làm bộ bố đời. Một vài học viên 1A làm bộ treo nét hoảng loạn trên gương mặt. Còn lại tụi nó bên ngoài vẫn tỏ ra là mình ổn nhưng sâu bên trong chính là chẳng khác gì, cái lũ thích gây chuyện này có mơ mới khiến tụi nó có hứng thú.
"Thằng Bakugou đâu?"
Khi này, Todoroki nheo mắt nhìn đám bọn họ, qua cái cà vạt màu xanh lá thì hẳn là năm hai. Kirishima lẽ ra vẫn gục xuống say ngủ trên bàn vì suốt đêm qua chơi game thâu đêm, nhưng khi nghe thấy cái tên Bakugou. Gã bật dậy với vẻ mặt tỉnh táo, đối lập với cái kiểu lờ đờ thiếu ngủ suốt ba tiết trước. Không riêng gì gã, về phần Kaminari cũng xoay ngoắt thái độ ngay lập tức khi câu nói của tên đầu trọc kia vừa dứt. Cậu ta đột nhiên ngưng hẳn cười cợt và đùa giỡn, tay chân cũng ngưng đeo bám Jirou.
"Nếu anh tìm Bakugou thì ở lớp bên cạnh cơ ạ!"
Tsuyu nhanh nhảu đáp, thật ra cũng chẳng cần phải gồng, chỉ mong mấy tên phiền phức này biến lẹ. Mineta núp sau Kaminari cố gắng nhịn cười, quay sang thì thầm to nhỏ với cậu bạn.
"Quê thế nhỉ!"
"Hả? Mày bảo ai?"
Kirishima thời điểm này, chính xác đang dựng lên gương mặt bất cần, ánh mắt kiên định nhìn thằng anh năm hai, khi hắn hỏi về Bakugou. Gã nghiêm túc với chất giọng chắc nịch khiến cho mấy đứa ngồi trong lớp lấy làm lạ. Lâu lắm rồi mới thấy cái bản mặt không cười của thằng hề vốn được coi là trò đùa của lớp.
''Tìm Bakugou làm gì? Nay nó không đi học."
May mắn cho Mineta được anh bạn tóc đỏ cứu, chắc hẳn vừa rồi khoảnh khắc nào đó hãi hùng lắm. Thằng nhỏ rút kinh nghiệm lần sau có nói xấu thì phải nói sau lưng. Về phía Kirishima, Todoroki thấp thoáng nhận ra gã trước mặt trông hoàn toàn khác thường ngày, không vui vẻ thân thiện, gã bây giờ như ăn gan hùm mà trừng mắt nhìn đám năm hai.
Khi biết Bakugou không ở đây, mấy người bọn họ rời đi, không quên ném ánh nhìn như thể muốn ăn tươi nuốt sống về phía Kirishima. Còn lớp trưởng 1A thì lầm bầm, chỉ tìm người thôi mà đạp cửa không thương tiếc làm tổn hại vật chất nhà trường. Cậu ta cảm thấy bọn họ chẳng ra dáng đàn anh gì cả, không khác gì lũ lớn đầu thích thể hiện.
Mấy thanh niên năm hai chán chường rời đi để lại dấu chấm hỏi to đùng trong đầu đám học sinh năm nhất. Cả lớp đứng hình mất năm giây ngây thơ ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa diễn ra, thật sự quá nhanh để não bộ kịp xử lí tình huống.
Càng khó hiểu hơn khi Kirishima và Kaminari đều để sự tức giận lộ ra mặt.
"Tao đã dặn nó là đừng có gây chuyện rồi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com