💙 M 💙
Bắt đầu từ hôm hắn cùng Us Nititorn ra ngoài dự tiệc đến nay đã ba ngày rồi và hắn vẫn chưa về. Bà Goo có lẽ vẫn chưa giải quyết xong công việc ở nhà, một mình anh ở căn nhà này cô đơn, trống trãi biết nhường nào! Cũng sắp đến giờ cơm chiều rồi, anh nghĩ mình nên đi chuẩn bị một chút gì đó, nếu Bible đột ngột trở về mà không thấy anh chuẩn bị cơm hắn chắn chắc sẽ rất tức giận. Anh lặng lẽ mở tủ lạnh, nhưng mà tủ lạnh lại trống trơn chỉ còn lại vài ba lon nước ngọt. Bình thường việc đi chợ là do bà Goo đảm nhiệm, nhưng mà từ lúc hắn đi anh cũng chẳng buồn ăn uống gì nữa nên cũng chẳng để ý trong tủ lạnh có còn gì hay không? Có lẽ anh nên ra ngoài một chuyến, anh lật đật rời khỏi nhà và cố gắng trở về sớm nhất. Đường từ nhà đến siêu thị chỉ đúng vỏn vẹn mười lăm phút, nhưng đối với anh nó là một hành trình dài một giờ đồng hồ.
Đang trên đường trở về nhà, bỗng từ đâu xuất hiện một tên áo đen chạy vụt ngang rồi tiện tay cướp luôn đống đồ ăn cùng ví tiền của anh. Tại sao chứ? Tại sao lại là anh? Tên khốn đó thấy anh còn chưa đủ đáng thương hay sao? Anh ngồi xổm ngay bên vệ đường, gục đầu xuống gối, anh thấy mình thật vô dụng, muốn khóc cũng khóc không xong.
"Này, mày định ngồi đây đến bao giờ hả, Build?"
Anh giương đôi mắt xinh đẹp đã ngấn lệ nhìn về phía phát ra giọng nói trầm ấm đó. Đây chẳng phải là ... Jeff Satur hay sao? Nụ cười này, gương mặt này. Tất cả đều quá đỗi quen thuộc. Thấy Build ngẩn ngơ nhìn mình, Jeff lên tiếng kéo anh về với thực tại.
"Sao? Kết hôn rồi thì quên luôn đứa bạn thân này à?"
Build hoàn hồn, nhào đến ôm chặt Jeff. Tên ngốc này, năm đó bỗng dưng biến mất không một lời từ biệt. Rồi cứ thế cắt đứt liên lạc, biệt tăm suốt mấy năm trời làm anh suýt chút nữa quên mặt mũi của Jeff luôn! Bây giờ lại xuất hiện trước mặt anh rồi nở một nụ cười là có thể xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra sao? Không dễ dàng vậy đâu nhé!
"Được rồi, đừng khóc nữa! Theo tao lên xe đi, mày cứ đứng khóc như thế này người khác sẽ tưởng tao ăn hiếp mày đấy! Tao không muốn bị mang tiếng đâu!"
Jeff nở nụ cười mang thương hiệu phụ mẫu rồi kéo Build đi về phía xe của mình. Sau khi đã yên vị trên xe thì tiếng khóc của anh cũng nhỏ dần rồi biến mất.
"Ừm, tao không sao nữa! Cảm ơn mày đã lấy lại đồ giúp tao. À, bao lâu nay mày ở đâu vậy hả? Tự dưng biến mất không chút tin tức gì."
"Tao đi du học. Xin lỗi vì năm đó đã không nói tạm biệt với mày!"
"Không sao, bây giờ trở về là tốt rồi! Nhưng mà mày phải mời tao đi ăn, lời xin lỗi mới được chấp nhận."
Jeff bật cười vì thái độ trẻ con của anh. Xem ra chẳng có gì khác so với lúc trước nhỉ? À không, khác chứ, chẳng phải bây giờ đã kết hôn rồi sao?
"Mày đã kết hôn với Bible sao?"
"Mày cũng biết rồi à?" - anh cười buồn hỏi ngược lại Jeff.
"Sống có tốt không?"
"Đương nhiên là tốt rồi! Bible rất tốt..."
"Đừng nói dối tao, Build Jakapan Puttha!" - Jeff gằn giọng cắt ngang lời anh.
Bỗng dưng bị gọi cả tên lẫn họ anh có chút giật mình.
Nhìn anh vẫn cố gắng nói dối mặt dù đã bị phát hiện khiến cho Jeff không nén được tiếng thở dài.
"Mày có ổn không? Có muốn nói chuyện với tao không?"
Câu nói vừa thốt ra, cảm xúc của anh bỗng dưng tuôn trào thành từng giọt nước mắt. Jeff chỉ biết lặng lẽ nhìn rồi kéo anh vào lòng siết chặt khẽ vỗ vào vai như một lời an ủi.
"Jeff, có phải tao... sai rồi không? Tao thật vô dụng ... tao thật ngu ngốc... Bible rất tốt ... nhưng chỉ tốt với Us Nititorn..."
"Mày không vô dụng".
"Thế tại sao chứ? Tại sao ... tao đã cố gắng ... Bible vẫn ghét tao? Jeff, tại sao vậy?"
"Là do mày đặt tình yêu nhầm chỗ. Build, mày không sai gì cả, mày đã làm rất tốt rồi!"
Build chỉ biết khóc, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong không gian, thời gian qua anh đã kiềm nén rất nhiều rồi! Anh đã từng nghĩ chỉ cần kết hôn với hắn, chỉ cần lấy được người mình yêu thì anh nhất định sẽ rất hạnh phúc. Nhưng anh sai rồi, anh dùng sai cách để thể hiện tình yêu với hắn, anh sai vì anh quá ích kỉ. Sau một hồi lâu cuối cùng anh cũng ngưng khóc, khẽ lau nước mắt rồi rời khỏi vòng tay của Jeff.
"Không sao là tốt! Sau này đừng tùy tiện khóc vì ai nữa! Nhất là vì cái tên khốn đó!"
"Mãi mới tìm được một người tao yêu nhưng đáng tiếc người đó lại chẳng yêu tao! Mày xem, có phải rất đáng tiếc hay không?"
"Đồ ngốc, mày chắc chắn sẽ tìm được người thích hợp hơn!"
Jeff mỉm cười, vươn tay khẽ lau đi giọt nước mắt còn vương trên mi của anh. Thế là tốt rồi!
"Hai người... đang làm cái gì vậy hả? Jeff Satur, tên khốn nhà anh!"
Một giọng nói khác vang lên làm hai người trong xe giật mình.
"Barcode, đợi đã! Nghe anh nói!"
Jeff vội vàng mở cửa xe đuổi theo, anh cũng theo Jeff xuống xe. Anh không biết người đó là ai, nhưng mà hình như có chút hiểu lầm rồi!
"Ra vậy, anh là bạn thân của Pi Jeff nhà em à! Chào anh, em là Barcode, người yêu của Jeff Satur!"
Cậu nhóc vừa rồi mỉm cười giới thiệu. Người yêu của Jeff, trắng trẻo, xinh đẹp, có hai má như bánh mochi, rất đáng yêu. Anh khẽ cười, tên ngốc Jeff cuối cùng cũng chịu có người yêu, mà Barcode lại đáng yêu như vậy, nhìn họ cực kì xứng đôi. Tìm được người mình yêu đúng lúc người ta cũng yêu mình, thật hạnh phúc biết bao! Cái hạnh phúc mà anh có ao ước suốt đời cũng không có được! Jeff cùng Barcode đưa anh về nhà, cũng khá trễ rồi nhỉ? Lặng lẽ đặt chân vào căn nhà lạnh lẽo, anh lại cười buồn, hắn vẫn chưa về sao? Đang ngẩn ngơ thì một giọng nói lạnh lùng cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
"Đi đâu đến bây giờ mới về?"
"Bible, anh... anh đi siêu thị!"
"Đi từ ba giờ đến sáu giờ?"
"Anh xin lỗi! Anh bị lạc đường, anh sẽ đi chuẩn bị cơm ngay!"
Anh vội vội vàng vàng nhanh chân chạy vào bếp.
"Ai đưa anh về?"
"Là Jeff, Jeff Satur, bạn thân của anh."
"Bible, anh đang làm gì vậy? Em đói quá đi!" - Us xuất hiện ngay bên cạnh, giọng nói ngọt ngào vang lên, anh nhìn thấy Bible cưng chiều ôm thân ảnh đó vào lòng. Trái tim này lại đau nữa rồi, sau dạo này lại hay đau nhói như vậy? Có phải anh bị bệnh hay không? Bible, nếu như em có thể đối xử tốt với anh bằng một phần nhỏ như đối với Us thì anh chắc chắc sẽ rất hạnh phúc! Bible, nếu như anh là Us, anh bật cười lắc đầu, anh lại nghĩ xa xôi nữa rồi!
Bible nhìn về phía nhà bếp, nơi có một dáng người nhỏ nhắn đang bận rộn, ánh mắt ánh lên tia phức tạp. Jeff Satur sao? Cái tên này hình như đã từng nghe qua! Us nhìn theo phía Bible đang hướng về, trong đôi mắt này của hắn đã bắt đầu chứa đựng hình ảnh của Build! Hắn không nhận ra nhưng Us thì đã nhận ra rồi!
*
Vào một ngày nắng đẹp đầu tuần, anh vui vẻ dậy sớm hơn mọi ngày. Vì sao ư? Vì hôm nay anh có hẹn với Jeff và Barcode. Dạo này, cứ lúc rảnh rỗi là anh lại cùng với Barcode dạo phố. Cũng phải, không có hắn ở nhà anh một mình như vậy cũng chán, cũng may là có họ.
"Cậu Build, chào buổi sáng! Cậu định ra ngoài sao?"
"Vâng, cháu có hẹn với Jeff. Cháu định làm xong bửa sáng cho Bible và... à, Us thì sẽ đi luôn!"
Anh vẫn luôn như vậy, luôn tỉ mỉ chuẩn bị đồ ăn sáng, mặc dù thừa biết người đó hiếm khi nào động đến. Nhưng mà, đây đã là thói quen rồi!
"Tài nấu ăn của Build ngày càng tiến bộ đó nha!" - bà Goo vui vẻ khen anh.
"Vâng, cháu cũng thấy đã có chút tiến bộ rồi! Nhưng mà đáng tiếc, Bible lại chẳng động tới!" - anh nở nụ cười nhưng nụ cười đó lại chẳng mang chút niềm vui nào cả!
"Xong rồi! Bà dọn ra bàn giúp cháu với! Cảm ơn bà nhé! Cháu đi đây!"
"Vâng, cậu đi chơi vui vẻ!"
Một lát sau, hắn cũng thức giấc và rời khỏi giường. Sao sáng hôm nay chẳng thấy động tĩnh gì của Build nhỉ? Bình thường giờ này anh ta lại làm phiền đến giấc ngủ của hắn chỉ vì muốn hắn ăn sáng ở nhà.
"Bà Goo, Build đâu?"
"Vâng, cậu chủ, cậu Build ra ngoài rồi!"
"Ra ngoài?"
"Vâng, cậu ấy có hẹn với bạn!"
"Ừ, tôi không ăn sáng, không cần chuẩn bị!"
"Cậu không thể ăn sáng ở nhà sao? Đồ ăn sáng luôn do cậu Build chuẩn bị, không phải tôi. Cậu ấy vì cậu nên đã rất cố gắng học hỏi, từ lúc vừa động tay đã bị thương đến khi tài nấu ăn ngày càng tiến bộ! Cậu có thể một lần vì cậu ấy mà ăn sáng ở nhà được không?"
Hắn không trả lời, quay lưng đi lên tầng cùng hàng tá suy nghĩ phức tạp trong đầu. Chuẩn bị xong xuôi, hắn cùng Us xuống lầu, nhìn về phía nhà bếp đã có hai phần thức ăn đặt sẵn trên bàn.
"Us, hôm nay chúng ta ăn sáng ở nhà!"
"Tại sao vậy? Bình thường chúng ta vẫn ăn ở công ty anh mà!"
Hắn nhìn đĩa thức ăn được đặt trước mặt, cũng tỉ mỉ thật đấy, vị cũng không tệ lắm! Nhưng mà, lúc nãy là Build có hẹn với ai?
"Bà Goo, Build ra ngoài với ai?"
Câu hỏi này làm Us ngồi đối diện có chút khẩn trương cùng lo lắng.
"Cậu Build bảo có hẹn với cậu Jeff."
"Hừm, lại là Jeff Satur!?"
"Bible, anh tự dưng lại hỏi đến Build làm gì?"
"Không có gì, nhanh đến công ty thôi!"
Hắn đột nhiên tức giận rồi kéo tay Us ra khỏi cửa.
Trời chập choạng tối cũng là lúc Jeff cùng Barcode đưa anh về nhà, hôm nay anh rất vui vẻ. Lúc nãy anh còn nhận được điện thoại của mẹ bảo rằng mai mẹ sẽ đến chơi, anh muốn báo cho Bible biết sớm một chút. Vừa vào đến anh đã bắt gặp hình ảnh bà Goo ngồi bó gối ở bậc thang trước cửa.
"Bà Goo, sao bà lại ngồi ở đây? Đã tối rồi bà còn chưa về nhà sao?"
"Bà sao vậy? Bible đã về rồi sao? Mai mẹ sẽ đến, cháu muốn báo cho em ấy biết!"
"Build, đừng lên tầng, đừng ..." - bà Goo níu tay anh khi anh đang có ý định tìm Bible.
"Sao vậy ạ? Bible đang ở trên tầng à! Vậy cháu đi báo cho em ấy một tiếng, cũng trễ rồi bà về nhà sớm đi ạ!"
Sau đó không nói không rằng liền chạy một mạch lên tầng, ngày mai mẹ sẽ đến, ngày mai Bible sẽ đối tốt với anh, ngày mai nhất định sẽ rất vui vẻ, ngày mai nhất định sẽ rất hạnh phúc. Vừa đặt chân lên tầng anh đã nghe được những âm thanh ám muội phát ra từ căn phòng dành cho anh và hắn.
"Bible... Anh... chậm chút..."
Bước chân bỗng chùn lại, có phải anh nghe lầm hay không? Anh cố gắng lấy lại can đảm tiến gần về phía căn phòng đó, âm thanh ngày càng rõ ràng hơn, cửa lại không khoá, anh khẽ đẩy cửa, chỉ thầm cầu mong rằng là mình nghe lầm. Nhưng không, có lẽ ông trời không nghe lọt tai lời cầu xin của anh. Anh đứng bất động, Bible và Us, họ... đang quấn lấy nhau trên giường. Thế giới của anh ầm một tiếng, sụp đổ hết cả rồi! Tuy anh biết, khi hắn mang Us về nhà chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ diễn ra ngay trong căn nhà này nhưng không ngờ tận mắt chứng kiến lòng lại đau đến không thở nổi như vậy! Anh lặng lẽ xuống tầng, không biểu lộ một chút cảm xúc, ngoài mặt tuy có vẻ rất bình tĩnh nhưng ai biết được trong lòng anh đang tràn ngập bão tố.
"Bà Goo, gọi cho mẹ cháu bảo bà ngày mai khoan hãy đến, hẹn lại hôm khác giúp cháu!"
"Cậu Build, cậu định đi đâu?"
"Cháu ra ngoài một lát, cháu không sao!"
Tại quán bar nổi tiếng nhất thành phố này, một thân ảnh cô đơn lặng lẽ uống cạn từng ly rượu. Đã lâu rồi, từ ngày kết hôn với Bible anh đã không còn đặt chân tới những chốn ăn chơi như thế này nữa! Tiếng nhạc sập xình đinh tai nhức óc cùng với men rượu đang thấm dần vào từng mạch máu vẫn không thể nào giúp anh xoá bỏ đi những hình ảnh khi nãy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com