💙 N 💙
Sáng hôm sau, Bible trở về nhà sau một đêm dài mệt mỏi ở bệnh viện. Us bị ngã trên giường xuống trong lúc cố gắng với lấy ly nước cách giường một khoảng, mặc dù không có gì nghiêm trọng nhưng Us cứ một mực bám lấy hắn một khắc cũng không buông, mãi đến sáng mới có thể rời đi. Bible cảm thấy cực kì chán ghét việc gặp cậu ấy, chắc có lẽ là do cậu ấy đã từng phản bội hắn. Hiện tại, Bible chỉ muốn gặp anh, được ôm con người nhỏ bé ấy vào lòng. Căn nhà lạnh lẽo, vắng lặng hơn ngày thường, đã tám giờ hơn sao vẫn không thấy sự xuất hiện của Build ở căn bếp, thay vào đó là bà Goo đang loay hoay chuẩn bị bữa sáng.
"A, cậu chủ, tôi không thấy Build trên phòng, tôi tưởng cậu ấy đi cùng cậu chứ! Hôm qua xảy ra chuyện gì sao?"
Hắn không nói không rằng liền một mạch chạy lên phòng, mở toang cánh cửa, căn phòng vắng lặng lạnh lẽo, chăn gối được xếp gọn gàng, quần áo của anh biến mất, tấm ảnh cưới cũng không còn ở ví trí cũ nữa! Hai tấm giấy trên bàn lọt vào tầm mắt của hắn, hắn nhanh chóng cầm lên, nét chữ này là của anh, có một số chữ đã bị nhoè đi.
"Bibleee...
Có lẽ đây là lần cuối được gọi em bằng cái tên thân mật này.
Đây là thời điểm thích hợp nhất để anh rời khỏi em, muốn nói với em một lời tạm biệt nhưng anh lại không có đủ can đảm.
Anh đã từng đặt rất nhiều hoài bảo, rất nhiều hy vọng về tình yêu, về tương lai và anh tự tin rằng tình yêu của anh có thể chiến thắng tất cả nhưng thật ra từ lúc bắt đầu anh đã thua, thua một cách thảm hại. Tình yêu của anh giống như một con thiêu thân bị ánh sáng và sự ấm áp của em thu hút, anh bất chấp lao vào mặc kệ cái ánh sáng đó có thuộc về mình hay không, nhưng cuối cùng là tự mình làm tổn thương mình còn tổn thương luôn cả em. Bible, anh sai rồi!
Us và bé con của em là người vô tội nhất trong chuyện này, mọi tội lỗi đều do anh gây ra. À, em nên đưa Us về nhà đi, dù gì ở nhà cũng tiện hơn mà, em cũng không cần phải chật vật chạy đến chạy đi nữa! Lễ cưới của em nhất định sẽ rất hoành tráng, rất hạnh phúc, xin lỗi vì anh không thể tham dự, anh cũng không có can đảm để đến đâu. Gửi giúp anh lời xin lỗi đến ba mẹ em, anh đã không làm tròn trách nhiệm của một đứa con. Và em nữa, xin lỗi vì tất cả.
Bible, sau này anh sẽ không ở cạnh em nữa, nhớ phải chăm sóc bản thân thật tốt. Buổi sáng nhớ phải ăn trước khi đến công ty, tay nghề của bà Goo đúng là không thể chê vào đâu được, những món ăn mà em thích anh đều học được từ bà ấy. Phải ăn uống đúng giờ, dù bận rộn cũng không được bỏ bữa biết chưa? Em cũng không nên uống rượu hay hút thuốc đâu, không tốt cho sức khỏe cũng sẽ ảnh hưởng đến bé con. Buổi tối, nhớ phải nghỉ ngơi thật tốt. Còn rất nhiều điều muốn nhắc nhở em, a, anh suýt quên mất, Us sẽ thay anh làm tất cả những điều đó!
Xin lỗi vì đã không thể đợi em được nữa!
Cảm ơn em vì thời gian qua, anh đi."
Tờ giấy còn lại là đơn li hôn.
Nhưng mà bé con là sao chứ? Có phải Us đã nói gì đó với anh rồi không? Tại sao không nói không rằng liền bỏ đi? Tại sao không cho hắn cơ hội để giải thích? Tại sao lúc nào anh cũng cố chấp đến thế?
Hắn lao ra khỏi nhà, bệnh viện là nơi đầu tiên mà hắn nghĩ đến, nhất định phải làm cho rõ chuyện này! Us đang chuẩn bị đi tập vật lý trị liệu thì con người kia đột ngột xuất hiện mang theo vẻ mặt lạnh lùng, đáng sợ nhất có thể, sau đó liền quăng vào mặt cậu lá thư rồi gằn giọng hỏi.
"Rốt cuộc đã nói cái gì với anh ấy?"
Us đọc kỉ nội dung bức thư, cười thầm mắng một tiếng: "ngu ngốc", sau đó liền làm ra bộ dạng đáng thương, ánh mắt ngân ngấn lệ nhẹ giọng van xin.
"Bible, xin lỗi, nhưng mà ..."
"Xem ra tôi và cậu đến cả bạn cũng không thể làm nổi nữa!"
Vừa dứt câu liền vội vàng cầm thư rời khỏi, để lại một Us bàng hoàng không tin vào những gì mình vừa nghe thấy, hắn nhanh chóng lái xe đi đến những nơi anh có thể đến. Đúng rồi, những nơi mà anh thích! Nhưng mà những nơi anh thích đến là nơi nào? Hắn không biết, một chút cũng không biết!
Công viên giải trí - nơi những người đến đây đều mang trạng trái vui vẻ, hạnh phúc, trái ngược với họ đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng, đưa mắt khắp nơi cố gắng tìm một thân ảnh quen thuộc. Khắp những con đường, ngóc ngách của Bangkok đều được cật lực tìm qua, nhưng kết quả vẫn vậy, không tìm được. Hắn bật cười chua xót, nếu anh đã có ý định rời đi trước sao có thể dễ dàng để hắn tìm ra được.
Trở về nhà sau hai ngày đi khắp nơi tìm kiếm, nặng nhọc lê bước chân trở về phòng để tìm lại chút hơi ấm của người đó, chỉ mới hai ngày thôi sao mùi hương lại nhạt đi nhanh đến vậy? Bible ngồi dựa vào thành giường, sắc mặt tiều tuỵ đi trông thấy, khí chất cao ngạo lạnh lùng dường như không còn tồn tại, trên tay là chai rượu vang đã vơi đi một nửa, dưới sàn nhà còn có vài vỏ chai rỗng khác. Một góc của cuốn sổ đen đặt trên đầu tủ quần áo nhanh chóng được thu vào tầm mắt của hắn. Là nhật kí, nhật kí của Build.
Ngày ... tháng ... năm
Ngày này cuối cùng cũng đã đến, chúng ta đã về chung một nhà. Lễ đường, nhẫn cưới và Bible, đó là những điều chỉ có trong tưởng tượng của anh nhưng bây giờ đã thành sự thật rồi này! Bible, anh vui lắm!
Ngày ... tháng ... năm
Bibleee, anh chỉ có thể gọi cái tên này ở đây thôi! Bible này, đã bao lâu rồi em không về nhà? Anh chỉ muốn nhìn thấy em, anh chỉ muốn nghe giọng của em.
Ngày ... tháng ... năm
Bible à, em dạo này không ngoan, cứ chui vào giấc mơ của anh suốt. Bible trong mơ lúc nào cũng dịu dàng như thế, đáng tiếc, anh lại tỉnh giấc quá sớm.
Hắn cứ liên tiếp lật từng trang, phòng tuyến cuối cùng cũng bị từng dòng nhật kí của anh phá vỡ, hắn khóc, khóc vì con người mình đã từng rất ghét, rất hận nhưng bây giờ là rất yêu. Đáng tiếc, lúc hắn nhận ra được điều này thì anh đã sớm không còn bên cạnh nữa.
Ngày ... tháng ... năm
Bible này, Us không tốt thật mà, tin anh có được không?
Bible, chúng ta đã xảy ra tình trạng đó rồi! Trong lúc em say và tưởng nhầm anh là Us, anh đúng là ngu ngốc đến nổi không phản kháng. Thật may, em không phát hiện. Anh chỉ sợ em thất vọng rồi sau đó lại bù đắp cho anh bằng cái thứ gọi là trách nhiệm. Anh không muốn.
Tình trạng đó? Vậy cảm giác hôm đó hoàn toàn là thật, người cùng hắn đêm đó là anh. Vậy...
Ngày ... tháng ... năm
Hôm nay, Bible đã hỏi anh thích đi đâu? Anh muốn cùng em đến Nhật Bản nhưng rốt cuộc vẫn là không dám nói!
Ngày ... tháng ... năm
Hôm nay chúng ta, quên mất, em không thích anh dùng từ này. Bible và anh, đã tạo ra rất nhiều kỉ niệm ở công viên giải trí. Cuối ngày, còn nhận được nụ hôn từ em, anh rất hạnh phúc. Nhưng mà, người đó trong lòng em vẫn chiếm vị trí quan trọng hơn, à không phải, chính là trong lòng em vốn không có chỗ cho anh. Anh vừa biết được một tin vui ah, sắp tới sinh nhật anh rồi lúc đó sẽ nói cho em biết.
Ngày ... tháng ... năm
Bible có phải còn rất yêu Us đúng không? À không, nói đúng hơn là chưa bao giờ hết yêu. Cậu ấy nói cho anh biết, em và cậu ấy chưa từng cắt đứt quan hệ, em đối tốt với anh chẳng qua là muốn che mắt mẹ em, quan trọng hơn hết là bé con của em và cậu ấy! Hoá ra, trước giờ anh luôn sống trong ảo mộng tự mình vẽ lên sao? Anh còn tự vẽ nên khung cảnh cùng em sống hạnh phúc trong nửa đời còn lại, có phải đáng cười lắm không? Phải nói thế nào nhỉ, Bible, anh rất đau, đau đến không thở được!
Ngày ... tháng ... năm
Bible, anh nhận ra mình ngày càng phụ thuộc vào em. Anh tham lam từng chút hơi ấm của em, mùi hương của em và cả nụ cười của em nữa! Dù anh biết không thể nào sở hữu chúng được, anh sắp không cứu vãn nổi mình rồi!
Ngày ... tháng ... năm
Anh và Bible đi tới mức này đã là kì tích đối với anh rồi, liệu còn có sau này không?
Ngày ... tháng ... năm
Em có biết đau lòng nhất là gì không? Chính là anh đã đủ tuyệt vọng để từ bỏ em rồi!
Sau đó, không còn bất kì một dòng nhật kí nào nữa! Rốt cuộc, từ lúc yêu hắn anh đã phải chịu bao nhiêu uất ức, trái tim đã có bao nhiêu vết thương? Hắn không biết, một chút cũng không biết! Hắn trách mình, tại sao không nhận ra ý định của anh sớm hơn, tại sao không sớm nói cho anh biết tình cảm của hắn? Tại sao lại để anh một mình trong những lúc khó khăn như vậy? Hắn yêu anh, Bible yêu Build, đó là thứ tình cảm của một người đàn ông dành cho người hắn yêu, hoàn toàn không phải trách nhiệm hay là sự thương hại. Hắn buông xuôi cuốn nhật kí trong tay, tấm ảnh nhỏ cũng theo đó rơi ra, hắn nhặt lên, ánh mắt từ ngạc nhiên đến đau đớn tột cùng: là một tấm ảnh siêu âm, phía sau còn có dòng chữ được nắn nót rất cẩn thận.
Bible à, đây là bảo bối nhỏ của chúng ta.
****
"Pi Biu, có người gửi hoa cho anh này!"
"Ai thế?"
"Không để tên, nhưng mà văn phòng này sắp thành tiệm hoa là vì anh đó!"
Build nở nụ cười xinh đẹp để lộ má lúm đồng tiền đặc trưng. Con người này trước kia chỉ có thể cơ bản hình dung bằng ngoan ngoãn, đáng yêu nhưng giờ đây càng nhìn càng thấy xinh đẹp, khí chất cũng trên người cũng trở nên tao nhã hơn, trở nên quyến rũ hơn và đặc biệt rất động lòng người. Cho nên văn phòng này sắp thành tiệm hoa vì anh đương nhiên không phải nói đùa. Build từ ngày bỏ sang Mĩ đến nay đã trải qua bốn năm ròng rã, nói ngắn không ngắn nói dài không dài, nhưng nói đủ thời gian để quên người đó thì đây là điều không thể. Ngày sang đây anh kiếm được việc ở một công ty, đó không phải công ty nằm trong chi nhánh tập đoàn của ba anh vì anh muốn hoàn toàn độc lập làm việc mà không cần đến sự trợ giúp của ai. Vì đã từng học qua kinh doanh, mỗi ngày đều không ngừng cố gắng, đến nay anh đã đường hoàng ngồi lên vị trí trưởng phòng bộ phận Marketing, công việc đầu tắt mặt tối khiến anh hài lòng, không còn thời gian nghĩ đến những chuyện không vui nữa!
"Pi Biu à, làm ơn giúp em một chút, bản kế hoạch này ngày mai phải nộp rồi!"
Shinie bật cửa phòng chạy vào với bộ dạng hớt ha hớt hải, chật vật quấn lấy người anh như bạch tuột, anh cười rồi xoa đầu cái đứa trẻ này.
"Này, tôi giúp cô, đừng làm phiền anh ấy!", Hoàng Mẫn Kỳ vừa ra sức kéo con bạch tuột bám dính kia vừa nghiêm giọng nói.
"Lúc nãy còn bảo không giúp em mà! Biết rồi, anh sợ anh ấy mệt chứ gì!?"
"Nói nhảm tôi liền không giúp nữa!"
Shinie lập tức im bặt, đưa mắt liếc qua phía Hoàng Mẫn Kỳ như muốn ăn tươi nuốt sống con nhà người ta. Anh nhìn mấy người họ chỉ biết cười trừ, chuyện cãi cọ này thường xuyên xảy ra đến mức không cãi nhau sẽ ăn không ngon, ngủ không yên. Thoáng cái anh đã đến giờ tan ca, nhìn mọi người trong văn phòng lần lượt trở về nhà anh mỉm cười chào họ, có một số người ngỏ ý cho anh đi nhờ xe nhưng anh từ chối, không phải là anh không đủ tiền tự mua xe cho chính mình nhưng mà đến đi bộ anh còn bị lạc, đi xe không biết sẽ phiền phức thế nào thôi cứ lấy số tiền đó chăm lo cho bảo bối còn tốt hơn. Đang dự định đi đón xe thì bỗng dưng có một con xe đỗ ngay trước mặt anh, cửa kính hạ xuống, Hoàng Mẫn Kỳ nhìn anh rồi nở nụ cười vạn người mê.
"Em đưa anh về".
"Không cần ah, tôi còn phải đi đón bảo bối, phiền cậu lắm!"
"Anh lại định đón xe? Rất mất thời gian đó, còn phải đợi xe đến, anh định để bảo bối nhà anh phải chờ sao?"
Anh nhìn đồng hồ, ôi trời, loay hoay nãy giờ đã trễ đến những ba mươi phút, trong khi đó lớp của bảo bối đã tan được một lúc rồi, anh không cần chần chừ vội vàng leo tót lên xe, ngồi ở ghế phụ lái bên cạnh Hoàng Mẫn Kỳ. Hoàng Mẫn Kỳ cũng phải bật cười vì bộ dạng đáng yêu của anh sau đó nhanh chóng cho xe chạy đi.
"A, ba nhỏ, sao hôm nay đến muộn thế ạ? Ba nhỏ lại bị lạc đường hay sao?"
"Không có nha, ba nhỏ chỉ là làm thêm tí việc để kiếm tiền nuôi bảo bối thôi!"
Tiếng cười trẻ con trong trẻo vang lên, đứa nhóc trước mặt khoảng gần bốn tuổi, trắng trẻo, mắt một mí đáng yêu, má bánh bao phúng phính cùng lúm đồng tiền ôm chặt lấy người vừa được gọi là ba nhỏ. Bảo bối nhỏ rời khỏi vòng tay anh, ngước mắt lên nhìn người đàn ông phía sau lưng, nở một nụ cười xinh đẹp, "Chú Mẫn Kỳ, hôm nay ba nhỏ con ở công ty có ngoan không?"
Anh lấy tay đỡ trán, không thốt lên nổi bất cứ một từ ngữ nào nữa, câu này đúng ra là ba nhỏ hỏi cô giáo con mới đúng nha! Hoàng Mẫn Kỳ bật cười, vương tay bế bé con, đặt lên má thằng bé một nụ hôn cưng chiều rồi quay sang lấy tay đỡ anh dậy. Bóng dáng của ba người trải dài trên mặt đất, một thấp một cao, người cao hơn trên tay còn bế một đứa bé xinh đẹp, người ngoài nhìn thế nào cũng ra một gia đình hạnh phúc. Hoàng Mẫn Kỳ đưa anh cùng bảo bối đi ăn sau đó lại đưa anh về nhà.
"Nghỉ ngơi sớm một chút! Mai em đến đón anh."
"Này, không cần thiết đâu, tôi tự đi được!"
"Cần thiết hay không, không phải do anh nói là được. Vậy nhé, em về đây!"
Anh thở dài một lượt, Hoàng Mẫn Kỳ kia cứ một tuần bảy ngày liền tìm cớ đưa anh về nhà hết sáu ngày, lại còn cưng chiều bảo bối hơn cả anh, nay còn đòi đón anh đi làm, anh làm sao mà không hiểu cơ chứ, nhưng mà thời điểm này hoàn toàn không thích hợp, với cả hình ảnh của người đó trong lòng anh chưa bao giờ phai nhạt. Anh mở cửa vào nhà, có chút giật mình khi phát hiện một đứa nhóc to đùng đang ngồi chễm chệ ở sofa ăn yakult trút giận, đến khi kịp hoàn hồn thì bảo bối đã nhào vào lòng người kia ôm chặt.
"Lại là cái tên Hoàng Mẫn Kỳ đó?"
"Barcode, lại cãi nhau với Jeff à?"
"Đừng nhắc tới tên đó, hôm nay em ngủ ở đây nhé!"
Anh bật cười, anh có thể nói không với bộ dạng đáng yêu này của cậu hay sao? Dù sao ngày mai tên Jeff ngốc kia cũng sẽ mang theo cả túi đồ ăn lớn đứng trước nhà mè nheo đòi vợ, ít ra anh cũng sẽ hưởng được chút lợi ích từ việc này, coi như không tồi đi!
"Ba nhỏ, sắp đến kì nghĩ đông rồi, ba dẫn Binie đi gặp ba Bible đi. Có được không?"
"Bảo bối, ba Bible rất bận, không phải chúng ta cứ muốn gặp là được."
"Nhưng mà... nhưng mà đã lâu rồi ah, con còn chưa gặp được ba Bible ngoài đời nữa, chỉ có duy nhất tấm ảnh kia thôi!"
Anh nhìn theo hướng chỉ tay của bảo bối, lọt vào tầm mắt là khung ảnh cưới được đặt ở đầu giường, người đó đã lâu không gặp, có lẽ bây giờ đang êm ấm với gia đình của chính mình, người đó có còn nhớ anh là ai không, anh cũng không biết! Nếu đưa bảo bối đến gặp, thì người đó sẽ nhìn anh bằng ánh mắt gì, sẽ nhìn bảo bối bằng ánh mắt gì? Nếu để bảo bối nhìn thấy cảnh gia đình người đó hạnh phúc, êm ấm như vậy, anh nhất định sẽ rất đau lòng. Nghĩ rồi lại nghĩ, nước mắt kiềm nén suốt thời gian dài lại không tự chủ rơi khỏi khoé mắt, tiếng nấc nghẹn vang lên. Bảo bối nhỏ thấy ba nhỏ mình khóc liền trở nên hoảng loạn, đôi tay bé xíu ôm chặt anh vào lòng.
"Ba nhỏ ngoan, đừng khóc. Binie sẽ không đòi gặp ba Bible nữa, cũng không muốn gặp nữa!"
Nghe đến đây, anh lại càng khóc lớn hơn, tại sao đến giọng điệu dỗ dành người khác cũng giống đến thế chứ! Anh kiềm nén tiếng nấc nghẹn, nhìn bảo bối đã an ổn ngủ thiếp trên vai liền đem lên giường đắp chăn cẩn thận, đặt lên trán bảo bối một nụ hôn.
"Anh lại khóc?", anh không trả lời, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.
"Em nói này, rõ ràng là anh còn thương như vậy, tại sao không về Thái, tại sao không cho bản thân một cơ hội?! Anh cũng không định gặp ba anh hay sao?"
"Chẳng phải bây giờ em nên khuyên anh nên chấp nhận Hoàng Mẫn Kỳ mới đúng chứ?"
"Anh còn đùa được, anh yêu cậu ta sao? Em biết anh nghĩ gì, nhưng mà chẳng phải Jeff đã nói anh ta vẫn đang tìm anh sao?"
"Tìm cái gì, Bible vẫn bắt gặp đang ở cùng với Us đó thôi?"
"Jeff đã nói là anh ta không lập gia đình mà, chuyện kia... anh ta cũng không quan trọng đâu! Binie cũng muốn gặp mà, anh định nói dối thằng bé đến bao giờ!?"
Anh im lặng, những điều Barcode nói đúng đến mức không còn gì để phản bác được.
"Dù có khóc cũng phải khóc vì hạnh phúc, khóc trong lòng người mình yêu! Chẳng phải như thế rất tốt hay sao?"
"Đã bốn năm rồi, anh định cố chấp đến bao giờ?!"
Đã bốn năm rồi, anh vẫn chưa một lần về Thái để đối diện với thực tế.
Đã bốn năm rồi, mỗi lần nhắc đến người đó đều không kiềm được nước mắt.
Đã bốn năm rồi, tại sao anh vẫn vô dụng như vậy, vẫn còn thương nhớ người đó đến như vậy! Ngu ngốc, thật sự là rất ngu ngốc!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com