Chương 26
Về đến nhà, khuôn mặt em thất thần, không có lấy một chút cảm xúc nào cả Jungkook thấy Jimin về, dường như anh giờ mọc lên một cái đuôi cún, vẫy vẫy vui mừng khi em về vậy
- Em về rồi... Em đi lâu vậy...anh chờ em mãi
Anh cùng em ngồi xuống ghế sofa, Jungkook cạ cạ mũi vào cánh tay em, hai tay vòng qua ôm chặt Bỗng Jimin bật khóc nức nở, cứ mỗi lần nhìn thấy anh, những dòng chữ đó lại hiện lên
đầu em, nó cứ vờn quanh, thậm chí khiến em nghẹn ứ...
Jungkook bối rối, đôi mắt ảnh lên vẻ lo lắng
-Jimin ah, sao em khóc...
Anh định vén tóc mai em lên, nhưng em lại đẩy anh ra, người xê dịch sang chỗ khác
- Jungkook...làm ơn lên lầu đi...em không muốn thấy anh...
Em quay sang, úp mặt vào đầu gối mình
- Anh...anh làm gì sai sao, anh làm gì không đúng khiến...
- EM BẢO ANH ĐI ĐI, ANH KHÔNG NGHE THẤY HẢ?!!!
Jungkook trợn tròn mắt, tim anh cho đập thịch lấy một cái
Ánh mắt u sầu hiện ra...
Anh tổn thương mất rồi... Lặng lẽ từ từ đi lên lầu
Ánh mắt lưu luyến quay lại nhìn Jimin một lần nữa....
Khi anh đi lên, lúc đấy em mới thoải mái mà khóc, cứ nhìn thấy anh quan tâm, nhìn thấy anh luôn bám lấy em, dùng những lời lẽ một ngọt. Nó khiến em càng buồn hơn...
Em không ghét anh...nhưng em sợ.
Vô cùng sợ...
Sao Jungkook có thể làm những việc vô cùng thú tính như vậy chứ...
Sao anh có thể làm những việc này chỉ vì em...
Jimin không muốn anh rơi vào con đường đầy máu
Một con đường nhơ nhuốc...
Không được... Em phải kéo anh ra..
Nhưng để mà kéo ra...
Thì phải làm cách nào đây...
Từ một cậu bé hiền lành, chất phác..
Giờ lại trở thành tên giết người...
Vì tình...
Vì một người mà điên đảo tâm hồn.
Vì một người mà bán rẻ trái tim.
Cho ác quỷ....
Liệu...
Có đáng hay không...
Gần đến tối, lúc này Jimin đang nấu ăn, mùi thức ăn cứ bay theo, tỏa hương thơm lừng đến tận phòng anh
Jungkook ngồi một góc, ánh mắt anh vô cùng buồn bã, khi ngửi thấy thức ăn, bụng anh reo lên, anh đói rồi
Lén lút xuống nhà, Jungkook thực sự vẫn sợ Jimin nhìn thấy anh lại mắng anh như lúc nay
Dù anh chẳng biết tạo sao em lại như vậy... Lấp ló cái đầu nhỏ ở phía cầu thang, bất chợt em nhìn thấy
- Em nấu xong rồi.. anh mau xuống ăn cơm...
Chất giọng đều đều, nó chẳng hàm chứa một nét dịu dàng như trước nữa
Bữa cơm, không ai mở lời với ai, chi biết củi đầu im lặng ăn Ăn xong, Jungkook tranh rửa bát, anh muốn em nghỉ ngơi, hồi tâm Jimin cũng chẳng phản đối, chậm rãi ngồi xuống sofa, suy ngẫm một chút
Một lúc sau, anh rón rén chạy về phía em, ánh nét trong veo ngó xuống nhìn khuôn mặt em
- Jungkook, em có chuyện muốn nói...
Jimin hít một hơi thật sâu, nói
Anh ngây ngô nhìn, không hiểu chuyện gì
Em rút điện thoại ra, đưa cho anh xem những tấm hình ra. Đôi mắt Jungkook láo liên, từng tia hoảng hốt hiện rõ trên đôi mắt anh
-Jimin... là ai gửi cho em...anh...
Jungkook ấp ủng, hóa ra là Jimin giận anh, lộ rồi, anh sợ Jimin sẽ ghê tởm anh, anh sợ lắm
Liên tục lấy tay bấu víu lấy tay em, nhưng em hất ra
Đôi mắt vô hồn, tông giọng lạnh lùng cất lên
- Jungkook..là anh giả bệnh, anh giết ba em, thậm chí là Taehyung...anh còn định giết cả Jin và Namjoon!! Phải vậy không!?
Jimin nhắm mắt, cố gắng kìm chế, đôi môi run lên. Lúc này Jungkook lắc đầu chối
- Không có anh không có...
Anh vò đầu nói, em thét lên đầy cay nghiệt
- JEON JUNGKOOK TÔI THẤT VỌNG VỀ ANH, ANH LÀ MỘT CON QUÁI
VẬT, TÔI GHÊ TỞM CON NGƯỜI ANH...
Em mặt mày đỏ ửng nhìn anh, tất cả những lời em thốt ra
Chính em buộc phải thốt ra những từ ngữ nặng nề như vậy, chỉ có vậy... Anh mới ghét em...mới từ bỏ em... Anh đau đớn khi nghe những lời đó, mắt anh đỏ hoe, cố gắng níu kéo em
-Jimin anh biết lỗi nói đừng bỏ anh
Anh nghẹn ứ nói, em một mực lạnh lùng, đi lên lầu Jungkook đi theo liên tục van nài Jimin cho đến khi thấy em cầm vali định rời đi, anh đau khổ quỳ rạp xuống
- Ư... Đừng bỏ anh, đừng bỏ anh lại, từ giờ anh sẽ không làm vậy nữa,xin em Jimin đừng có ghét anh..
Em cố gắng không bật khóc, em bỏ tay anh ra,
- Jungkook.. Từ giờ chúng ta đừng dính líu đến nhau nữa!!!
Jimin cứ thế ra đi, Jungkook đuổi theo em, nhưng em nhanh chóng bắt lấy một chiếc taxi mà bỏ đi
Ngồi trên xe, em không dám nhìn ra phía sau, em sợ em sẽ lại yếu lòng, sẽ lại quay về bên anh
- Em xin lỗi... Jungkook...
Tại đó, Jungkook đang gào thét nức nở, phá tan đi đồ đạc trong nhà
Con người của anh hiện ra Jungkook điên cuồng, gào thét, tâm lý chuyển biến xấu đi, anh trông giờ thật tàn tạ, đầu óc anh quay cuồng
-Jimin... Đừng bỏ anh...anh sẽ ngoan... sẽ không làm như thế nữa...
Tự lẩm bẩm một minh, Jungkook ôm lấy tấm hình của Jimin, mơ tưởng. Chim đắm mình trong thế giới ảo mộng...
- Em nói sẽ ở bên anh.. cả đời mà...phải không!??
Jungkook cười thật kêu, ánh mắt sâu thẳm, hiện lên rõ sự điên loạn, yêu em đến nhường nào...
Em đứng trước của nhà Namjoon, và nó cũng là nhà của Taehyung..
Giữa trời mưa buốt giá, em đã dầm mưa ngồi ngoài công viên mà nghĩ, mà khóc...
-Jimin...em sao vậy...
Anh bước ra, thấy người em ướt nhẹp, lo lắng hỏi. Em vội ôm lấy anh, khóc lớn
- Namjoon...em phải làm sao đây...làm thế nào giờ...
Namjoon khó hiểu, nhưng vội trấn tĩnh em, đưa em vào trong nhà
Em thay quần áo xong, Namjoon liền hỏi em, em khổ cực kể cho anh, đưa cho anh những tấm hình từ một số nào đó gửi lại .Anh ban đầu cũng vô cùng bối rối, vô cùng sốc
Vậy là nghi ngờ của anh đã đúng. Jeon Jungkook em ấy thực sự là một bệnh nhân tâm thần...
Điên vi tình....
-Jimin... Anh chẳng giúp gì được cho em, em giờ mệt rồi, mau lên phòng đi !!
Sáng mai...em sẽ thấy ổn hơn thôi !!! Anh dìu em lên phòng, cất vali cho em
-Jiminie..em chịu khổ nhiều rồi...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com