Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 34

Ngày thứ 8

" Còn 2 ngày nữa..."

Jungkook bằng ôm lấy đầu mình, phút chốc tiếng nói đó to hơn nữa, khiến anh đau quằn quại

Anh ngã vật xuống, xung quanh giờ chẳng thấy Jimin đâu, giờ toàn thấy không gian màu đen bao trùm

Hình bóng Jimin càng ngày càng phai nhạt, những đồ vật xung quanh cũng giống như vậy

- Jungkook anh sao vậy...

Jungkook thoảng giật mình, lắc lắc đầu, đầu anh bỗng một lần lại vang lên tiếng ông lão ấy....

-Anh Jungkook. Anh ơi...

Jungkook từ từ mở mắt

Anh ngồi dậy, dụi dụi đôi mắt...

Gì đây?? Sao tay anh lại bé tí vậy....

Tầm mắt anh là một cậu bé với khuôn mặt mũm mĩm

- Anh Jungkook!! Chúng ta đang chơi đồ hàng mà sao anh lại lăn quay ra ngủ chứ!!

Cậu bé đó cất tiếng nói, đôi má phúng phính, đôi mắt trong veo tựa hồ nước...

-Jimin...

Anh với tay chạm lên mặt em, Jimin bỗng nghiêng đầu

- Là em đây... Sao vậy...

Jungkook bỗng quay mặt sang, nhìn thẳng vào tấm gương bé xíu trong mấy món đồ hàng kia

Đây là anh hồi bé cơ mà...

Anh đã...quay ngược thời gian ư???

- Anh còn ngồi đó làm gì....mau lại đây chơi đi!!!

Jungkook bỗng chốc đứng lên, phủi phủi lấy quần áo mình, đưa bàn tay nhỏ nhắn chìa kia ra phía trước. Jungkook nắm lấy, em kéo anh lên, em dẫn anh tới chỗ tấm bạt cũ được trải ở chỗ sân còn trống

Là Busan ngày xưa.... Anh nhìn xung quanh, cảm giác lúc đó lại ùa về...

- Jungkook mau mau....em không có thời gian ở đây đâu, còn về nấu cơm nữa...

Em nói, vỗ vỗ lấy chỗ trống bên cạnh. Anh tiến lại gần, ngồi xuống, những món đồ chơi này trông thật quen

Là đồ chơi của anh đã cũ...

Cuối cùng để lại cho em chơi

- A...anh làm mất thời gian quá...thôi em về nấu cơm tắm rửa trước đây, chút nữa em qua nhà anh....

Em dọn gọn ghẽ đóng đồ chơi lại, cuối cùng vẫy vẫy tay tạm biệt anh rồi chạy về.

Jungkook ngơ ngác, bắt đầu đứng lên, lững thững bước trên con đường. Đứng trước của nhà, đây là căn nhà một thời tràn ngập hạnh phúc của anh

- Hưm... con về rồi sao???

Một người phụ nữ trung niên bước ra ngoài, ánh mắt hiện lên ý cười

Jungkook đứng chết lặng...

Là mẹ anh...

- Mẹ ơi.....

Anh chạy nhanh vào, thân người bé tí ôm lấy eo mẹ, khóc nức nở

Lạ thật....cảm giác gì đây...

- Sao vậy...có chuyện gì sao...

Bà xoa xoa đầu anh, anh lắc đầu

- Nào nào...vào tắm rửa đi rồi ra ăn cơm, ba con chút nữa mới về. Bà dịu dàng đẩy người anh vào trong, anh tươi cười.

Cảm giác ấm áp trống vắng bấy lâu nay cuối cùng cũng được đền đáp.

Sau khi ăn xong, anh liền nhớ tới em, định vội chạy qua em thì mẹ anh níu lại

- Sang nhà Jimin hửm!? Vậy mang cho nó ít bánh này!!

Mẹ anh đưa anh một túi bánh quy nóng hổi, anh cầm lấy, hồn nhiên chào mẹ rồi chạy đi

Tới nhà em, ngay lập tức anh thấy một khung cảnh hỗn loạn, em đang bị ba em đánh đập, giọng ông ta lè nhè

Ông ta.. chính là người giết ba mẹ anh...

Và cũng chính anh kết liễu cuộc đời ông ta...

Jungkook chạy tới, đem túi bánh sang một bên, đẩy ông ta ra rồi đỡ em, kéo tay em đến bãi sân cỏ trống, anh thở hồng hộc, em thì khóc rấm rức khóc

Khuôn mặt có mang một chút tím bầm, xước xát

-Jimin....lại đây anh xem

Jungkook kéo Jimin ngồi trên một mỏm đá. Anh quay sang vén tóc em lên, lau đi những giọt nước mắt lăn dài

- Em đau...

Jimin mếu máo nói

Jungkook xoa xoa chỗ vết bầm cho em, rút trong túi mình một cái băng ơ gâu mà dán vào

- Ngoan đừng khóc...ăn bánh đi...

Jungkook đưa bánh cho Jimin

Jimin sụt sùi cầm lấy, cắn lấy một miếng mà nhai, anh cũng cầm lấy mà ăn

- Jungkook anh định lên thành phố sao?

Em bỗng chốc quay sang hỏi anh

Jungkook nhẹ gật đầu

Bỗng em tiến tới chui rúc trong lòng anh, anh mặt ủng hồng và em cũng vậy. Em cứ ôm như thế, thủ thỉ nói từng lời với anh, đôi khi lại ngân nga vài câu hát

- Anh thích em. Jimin ah...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com