Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

1

"Funny you're the broken one
But I'm the only one who needed saving"

————

Orm kéo hành lý, từ ngày nàng dọn khỏi biệt thự của Kwong gia, trong nửa cái nhóm ăn chơi trác táng đều tới chê cười nàng.

Nhiều năm như vậy, nàng toàn tâm toàn ý si mê LingLing Kwong, sớm đã trở thành trò cười trong cái vòng này.

Nàng gập ghềnh xách theo vali, đứng ở bậc thang lát cẩm thạch trước cửa biệt thự cao ba tầng, lạnh lùng nhìn những chiếc xe thể thao vừa mới dừng lại trước mặt.

Xe thể thao đầu tiên, Daw đứng dựa trên đầu xe, ôm cánh tay, vẻ mặt vui sướng khi người gặp hoạ. Ngày đầu tiên Orm theo đuổi LingLing Kwong, đến lúc nàng dọn vào Kwong gia, Daw và toàn bộ người trong "Phú nhị đại" đều nhìn nàng không vừa mắt.

À không, ngay từ lúc nhóm ăn chơi trác táng này biết thông tin từ người quản gia, khi Orm dọn đồ và chuẩn bị chuyển đi, họ lập tức bỏ công việc trong tay đi và đặc biệt đến xem nàng mặt xám mày tro cút ra khỏi Kwong gia như thế nào.

Nhưng mà, Orm không hề mặt xám mày tro như trong tưởng tượng của họ, nàng vẫn thong dong đứng đó.

Ngay cả khi trong tình huống nghèo túng, kia cũng là mỹ nhân nghèo túng.

Xe Orm gọi còn chưa đến, nàng mặc áo gió màu be đứng trước cửa.

Vòng eo tinh tế, khí chất xuất chúng!

Vị trí nàng đứng, vừa lúc cùng với Daw mặt đối mặt. Cô ta quét mắt nhìn sang hành lý của nàng, vừa mở miệng ra là châm chọc, tựa hồ như nhìn không quen chiêu này của Orm.

Daw lười biếng mà đối mặt với Orm, không chút để ý: "Lại chơi chiêu này?"

Cô ta châm biếm nói, chính xác rơi vào tai Orm.

Ở trong mắt mọi người, loại người như Orm này vất vả lắm mới trèo lên được cành cây cao của Kwong gia, làm sao có thể sẽ dễ dàng từ bỏ như vậy được?

Orm không nghĩ đến chuyện thất tình rồi còn có người chế giễu, hít sâu một hơi.

Đúng vậy!

Trước kia nàng hay dùng chiêu trốn khỏi nhà để uy hiếp LingLing Kwong, uy hiếp cô cho nàng địa vị, cho nàng danh phận, cho nàng tình yêu.

Câu chuyện của "Sói đang đến" đã được chơi quá nhiều, đương nhiên sẽ không ai tin rằng lần này nàng quyết tâm phải đi. Lười tốn nước bọt để giải thích, nàng rũ mi nhìn lại những bồn hoa quý báu do tự bản thân mình chăm sóc kia.

Không biết sau khi nàng đi, LingLing Kwong có thể thay cô chăm sóc tốt hoa giùm nàng hay không. Có lẽ cô sẽ không chú ý đến những điều này, mấy năm nay nàng đối với LingLing Kwong mà nói, vẫn luôn là có thể có cũng được, không có cũng không sao.

Nghĩ nghĩ, cảm thấy chua xót.

Tuy nàng đã suy nghĩ hơn ba tháng nay, nhưng khi thật sự rời đi, vẫn rất miễn cưỡng.

Nhưng mà, sự không nỡ đó đã không còn trộn lẫn quá nhiều tình yêu.

Nàng thật sự quá mệt mỏi.

Di động hiển thị xe nàng đặt còn cách mình 3km thì đến, vì thế Orm mắt nhìn thẳng dựa vào vali hành lí tiếp tục chờ.

Nãy giờ nàng không nói gì, Daw cảm thấy không có gì là không đúng, vì cô ta cảm thấy Orm vốn luôn rắc rối, luôn luôn dễ bắt nạt.

Ở trong mắt người ngoài, Orm thích LingLing Kwong. Vì muốn ở lại Kwong gia, không da không mặt mũi và chịu đựng điều đó trong tám năm.

Ánh mắt Daw nhìn chằm chằm nàng, lời nói càng thêm khó nghe.

Thấy phía sau nàng vắng vẻ, chỉ có một vali, châm chọc nói: "Mày tốt xấu gì cũng là vị hôn thê của Kwong gia, sao ngay cả bỏ nhà trốn đi mà quản gia cũng không phái xe đưa mày đi!?"

Orm nhíu nhíu mày.










Chính nàng cũng rất muốn biết trước kia bản thân mình đã cho không LingLing Kwong được bao nhiêu, chọc đến nhóm "Phụ nhị đại" này đến đây làm phiền nàng. Ngay cả khi hôm nay nàng muốn rời đi, mà bọn Daw một chút cũng không muốn buông tha cho nàng.

Bộ dáng nhíu nhíu mày của nàng, Daw đều thu vào mắt.

Giả vờ như là chuyện hiếm lạ, kinh ngạc nói: "Không phải đến ngay cả gọi một chiếc xe mà Kwong gia cũng không cho mày mặt mũi đấy chứ!?"

Lời vừa dứt, mọi người xung quanh lập tức cười vang một trận!

Daw cố ý nói như vậy vì LingLing Kwong một năm qua luôn ở nước ngoài, thỉnh thoảng mới trở về một lần. Tất cả mọi chuyện trong nhà đều do Kwong phu nhân phụ trách, mà Kwong phu nhân xưa nay không thích Orm, trước kia khi ông nội Kwong còn ở nhà, bà ta ít nhiều còn có điều thu liễm lại.

Bắt đầu từ đầu năm nay, sau khi ông nội Kwong chuyển đến viện dưỡng lão Champu, Kwong phu nhân không còn kiêng nể, đối xử với Orm trở nên vô cùng khắc nghiệt.

Orm không hề bị lời nói của Daw kích thích đến nửa hào nửa xu, trên khuôn mặt tinh xảo thanh tú tràn đầy hờ hững.

Nàng nhìn gương mặt tràn đầy đắc ý của Daw, khoé miệng nhếch lên cười lạnh: "Dao có khoẻ không!?"

"Mày cà khịa ít thôi, cẩn thận bị nghiệp quật."

Dao là em gái của Daw, là bảo bối trong lòng bàn tay của cô ta.

Lời này là tử huyệt của Daw, bất cứ ai chọc đến cô ta sẽ huỷ diệt người đó. Trước kia Orm muốn gia nhập vào cái vòng này, theo chân bọn họ móc nối mối quan hệ, vì vậy khi nói chuyện chưa bao giờ nói lời nói nặng.

Những người khác chế nhạo nàng một cách mỉa mai, nàng đại khái chỉ biết cắn răng chịu đựng, một câu cũng không nói, quật cường mà giả vờ như chẳng có chuyện gì, không hề để trong lòng.

Chưa bao giờ giống như ngày hôm nay, mở miệng sắc bén, lời nói toàn dao gâm.

Bây giờ đã rời khỏi Kwong gia, nàng còn phải sợ ai nữa? Tất cả những suy nghĩ bên trong đã trở nên khốc liệt vì sự nhẫn nhịn lâu năm, trong nháy mắt toàn bộ đều được giải phóng.

Orm cười nhạt: "Ngay cả khi các người muốn đưa Dao lên giường của LingLing Kwong..."

"Thì cũng phải xem cô ta có cái mạng này không mới được."

Từ nhỏ thân thể của Dao đãnkhông tốt, lúc nào cũng phải cần tịnh dưỡng nghỉ ngơi.

Daw không thể tưởng tượng được Orm sẽ dám nói ra những lời như thế, biểm cảm trên mặt sửng sốt một chút, sau đó vẻ mặt của cô ta đóng băng, và rồi một cơn giận dữ khủng khiếp tập trung trên khuôn mặt buồn bã.

Cô ta biến ba bước thành một bước bước lên bậc thang, nắm chặc lấy cổ áo của Orm, kéo người lại gần.

Bọn người này từ trước đến giờ luôn tự cho mình là siêu phàm, chưa bao giờ tôn trọng Orm... vì vậy, khi Dawnhùng hổ đi lên chuẩn bị đánh nàng, không ai tiến lên ngăn cản cô ta, kể cả quản gia đứng bên cạnh.

Orm nhanh chóng quay đầu đi, nhưng cũng không thể tránh khỏi cái tát.

"Orm, mày thật sự xem bản thân mình giống phượng hoàng à, nếu không phải mày mặt dày mày dạn ăn vạ ở Kwong gia, P'Ling sẽ có thể có nhà mà không thể trở về?"

Thật vậy, trong nửa năm qua LingLing Kwong chưa từng quay lại Thái Lan.

Nếu muốn truy cứu những nguyên nhân sâu xa hơn, có lẽ bởi vì nàng, nên cô mới không muốn trở về nhà.

Daw có vóc dáng cao gầy. Một cái tát kia đánh rất tàn nhẫn, Orm rất đau đớn, trong lòng lại suy nghĩ nếu LingLing Kwong dành cho nàng một chút tôn trọng, hôm nay cô ta cũng sẽnkhông dám đánh nàng.

Orm cũng không có khóc, nàng nghiêng đầu nhìn Daw gằn từng chữ: "Cái tát này... tôi sẽ nhớ kĩ."

Daw cau mày, giọng nói của cô ta thậm chí càng thêm khinh bỉ: "Rời khỏi Kwong gia rồi, mày chả là cái thá gì cả. Nhớ kĩ, thì sao?"

Dứt lời, lại tiếp tục khiêu khích nói: "Có bản lĩnh dọn ra ngoài, thì đừng bao giờ chuyển trở lại!"

Orm gắt gao nắm chặt bàn tay, móng tay đâm thật sâu vào da thịt của lòng bàn tay trơn nhẵn, kích thích nàng càng thêm tỉnh táo.

Nàng biết, hiện tại nàng không thể làm gì được ai.

Nàng chỉ cần biết rõ rằng LingLing Kwong không yêu nàng.

LingLing Kwong không yêu nàng, cho nên nàng rời khỏi Kwong gia, chẳng khác nào ra đi với hai bàn tay trắng.

Nhóm người này vẫn luôn cho rằng nàng là một con chó, ngay cả khi nàng ăn vạ ở Kwong gia vẫn luôn vẫy đuôi, nên hôm nay nàng không hề luyến tiếc mà rời đi.

Cái tát này của Daw giống như đánh thức nàng thức dậy, cũng giúp nàng buông bỏ một chút gì đó còn vươn vấn trong lòng.

Cũng may xe mà Orm gọi đến kịp lúc. Sau khi nhận được điện thoại, nàng hướng dẫn tài xế lái xe vào trong.

Lúc đi, nàng cũng không quay đầu liếc mắt một cái nhìn lại nơi mình đã ở trong suốt tám năm, bước đi vô cùng dứt khoát.

Sau khi thấy nàng rời đi, quản gia lập tức vào nhà báo cáo với Kwong phu nhân: "Kornnaphat tiểu thư đi rồi."

Kwong phu nhân vẫn từ tốn lật trang tiếp theo của cuốn tạp chí thời trang nói: "Đi thì đi thôi."

Quản gia có điều lo lắng:"Nhưng cô chủ cũng sắp về nước, nếu đến lúc đó cô chủ không thấy Orm..."

Kwong phu nhân cũng không quá quan tâm đến chuyện này, cắt ngang lời nói của quản gia: "Yên tâm, nó sẽ trở về."

Giọng điệu vô cùng chán ghét:"Nó đã chịu đựng tám năm, sao có thể nói đi là đi."

____

Trên chiếc xe đang chạy, tài xế hỏi nàng có phải địa chỉ không chính xác không. Nhưng hỏi hai câu lại không thấy nàng trả lời, tài xế nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, chỉ thấy vị khách ngồi phía sau nước mắt lăn đầy má.







Chiếc xe lăn bánh vững vàng, rất nhanh đã đến trước cửa chung cư mà nàng đã thuê.

Rời khỏi LingLing Kwong, không phải là quyết định nhất thời nổi hứng của Orm, nàng đã suy nghĩ về nó trong ba tháng, cuối cùng quyết định chấm dứt đoạn tình yêu say đắm kéo dài tám năm này.

Trong nửa đời đầu của cuộc đời nàng, trong mắt ngoại trừ LingLing Kwong thì không hề chứa thêm một điều gì khác, đưa ra quyết định này giống như đặt dấu chấm hết cho nửa đời non dại của nàng.

Căn hộ đã được dọn sạch sẽ từ trước, một phòng ngủ và một phòng khách, 45 mét vuông.

Đồ gia dụng và điện nước đầy đủ, rất sạch sẽ.

Nàng đặt hành lý xuống, trước hết đi lấp cái bụng đói của mình cái đã.

Một bát mì chỉ có nước trong vắt, nàng vừa ăn mì vừa lắp thẻ sim điện thoại.

Nàng làm số điện thoại mới, dự định hoàn toàn bỏ đi những thứ trong quá khứ.

Sau khi gắn sim mới, nàng gọi cho Tan Kornnaphat trước.

"Ba."

Cha Kornnaphat nhận được điện thoại của con gái, giọng nói không khỏi có chút sung sướng: "N'Orm."

Nghe được một tiếng "N'Orm"thiếu chút nữa đã làm Orm khóc thành tiếng, nàng hắng giọng.

"N'Orm, đây là số của ai đó con?" Thấy không phải số di động của con gái mình, cha Kornnaphat không thể không quan tâm.

Orm tuỳ tiện tìm đại lý do:"Lúc trước điện thoại bị trộm mất rồi, vừa lúc bạn con có số điện thoại chưa dùng đến nên đưa cho con ạ."

Cha Kornnaphat yên tâm, bắt đầu hỏi thăm tình hình gần đây của Orm: "Gần đây sao rồi? Con khỏe không?"

"Rất tốt ạ."

Hỏi xong tình hình gần đây, chanKornnaphat bắt đầu lo lắng chuyện chung thân đại sự của con gái: "Con với LingLing Kwong như thế nào rồi? Các con khi nào thì mới kết hôn?"

Kết hôn??

Kết hôn! Đúng nha, nàng đã ở bên LingLing Kwong tám năm, cũng đến lúc kết hôn rồi.

Nhưng LingLing Kwong chưa bao giờ đề cập đến vấn đề kết hôn với nàng.

Cha Kornnaphat thấy nàng không lên tiếng nên giọng nói có chút không tốt lắm: "Có phải nhà bọn họ đổi ý rồi hay không?"

Nhớ lại chuyện xưa, chanKornnaphat có chúc tức giận: "Con là vị hôn thê của LingLing Kwong do chính lão gia của Kwong gia chỉ định."

Mấy năm nay, cha Kornnaphat vẫn luôn không quá hài lòng đối với LingLing Kwong, thường xuyên nói muốn đến thành phố N tìm LingLing Kwong nói chuyện.

Nhưng LingLing Kwong là một con người vô cùng bận rộn, đừng nói cha Kornnaphat, đến cả Orm cũng thường xuyên không thấy được cô.

Orm sợ hai người nói chuyện sẽ xảy ra chuyện không hay, cũng sợ cha Kornnaphat thấy tình cảnh của mình khi nhà họ Kwong đối xử với mình không chịu được mà đau lòng, vì thế nàng luôn nói LingLing Kwong đối xử rất tốt với nàng, và cả nhà Kwong gia cũng đối xử rất tốt với nàng.

Orm chịu đựng, vẫn không nói ra chuyện mình đã rời khỏi Kwong gia.

Khi nàng quyết định dọn vào sống trong Kwong gia tám năm trước, đã làm cha Kornnaphat vô cùng lo lắng. Hơn nữa trong mấy năm nay LingLing Kwong chưa bao giờ đáp lại tình cảm của bọn họ, cha Kornnaphat nhiều lần muốn đến xem, đều bị Orm cản lại.

Nếu bây giờ Orm nói ra chuyện mình đã rời khỏi Kwong gia, chỉ sợ cha Kornnaphat sẽ suốt đêm ngồi máy bay chạy đến.

"LingLing Kwong đối xử rất tốt với con, tình cảm của chúng con cũng rất tốt, không có vấn đề gì. Kết hôn thì chắc sẽ nhanh tổ chức thôi, đợi khi nào chị ấy về nước con sẽ tìm cô ấy hỏi một chút." Trong lòng Orm đau nhói khi nói ra những lời này.

Nghe xong Tan Kornnaphat mới bình ổn lại tâm trạng, bất mãn nói: "Bây giờ mới hỏi chuyện sao? Hai nhà đáng lẽ phải nói chuyện từ lâu rồi."

Orm tuỳ ý đáp một tiếng, cha Kornnaphat có vẻ rất cao hứng khi có vẻ nàng muốn nói về vấn đề hôn nhân, nhịn không được nói: "Chờ LingLing Kwong về nước, con dẫn nó về nhà đi. Trong nhà có rất nhiều họ hàng còn chưa từng gặp nó."

Gia cảnh nhà Orm bình thường, cha Kornnaphat là hội trưởng của hội buôn bán nông sản và tiêu thụ sản phẩm ra thị trường. Ở thế hệ trước, Kornnaphat gia cũng là một nông dân bình thường.

Muốn nói đến mối duyên phận giữa Kornnaphat gia và Kwong gia, lại càng kỳ lạ.

Lúc còn trẻ ông nội Kwong là người yêu thích phiêu lưu ở bên ngoài, lúc đó ông bị thương và bị mắc kẹt trong một ngọn núi khi ông đi đến thám hiểm một ngọn núi sâu ở phía Tây.

Khi ông nội Kornnaphat vào núi thì phát hiện ra đội thám hiểm bị nhốt này, đầu tiên ông cứu ông nội Kwong có thương thế nghiêm trọng ra trước, đưa đến bệnh viện của huyện thành, sau đó gọi người dân địa phương đến cứu đoàn thám hiểm.

May mắn thay khi còn trẻ ông nội Kornnaphat có sức khoẻ dồi dào, hơn 20km đường núi, cõng ông nội Kwong có khi còn nặng hơn ông ấy, một hơi chạy tới huyện thành.

Chân bị thương may mắn kịp thời trị liệu, ông nội Kwong bảo vệ được đôi chân, đương nhiên đối với ân nhân cứu mạng mình hậu tạ bằng tất cả để cảm ơn.

Vốn dĩ hai gia đình ước định, thế hệ đời con kết làm xui gia, chẳng qua trong thế hệ đó, cả hai đều có con trai, vì thế họ quyết định giữ việc hôn ước này từ đời con sang đời cháu.

Đời cháu này chính là Orm và LingLing Kwong.

Orm biết hôn ước này từ lúc còn nhỏ, năm 18 tuổi, Orm từ một tỉnh nhỏ ở ven biển phía Tây đến thành phố duyên hải đi học. Ông nội Kwong vô cùng vui vẻ, vì thế bảo nàng chuyển đến Kwong gia để bồi dưỡng tình cảm với LingLing Kwong.

Orm nhớ rõ khi lần đầu tiên thấy LingLing Kwong, Cô đang chơi đàn violon ở trên lầu, âm thanh dễ nghe của đàn violon truyền xuống tầng dưới rồi trực tiếp đánh vào trái tim của Orm. Cô gái đỏ bừng mặt nhưng trong lòng lại vô cùng ngọt ngào. Một lúc sau LingLing Kwong đi xuống từ tầng trên, còn Orm đang ngồi ở sofa tầng dưới.

Đó là lần đầu tiên hai người gặp nhau kể từ khi họ trưởng thành. Chỉ liếc mắt một cái, Orm đã rơi vào trong lưới tình.

Sau này lớn rồi, Orm nhớ lại.

Đã nhiều năm trôi qua như vậy nhưng trong đôi mắt của LingLing Kwong trước sau một vẫn duy trì vẻ bình tĩnh, tình cảm cũng giống như ánh mắt lần đầu tiên nhìn thấy nàng, vẫn phẳng lặng như cũ.

Sau khi nói chuyện với cha Kornnaphat xong, nàng chuẩn bị rút sim điện thoại cũ mà nàng không sử dụng ra, nhưng ngay lúc đó, có một cuộc gọi đến.

Nàng nhìn lướt qua, tim cứng lại, ánh mắt không thể rời đi được.

..... Là LingLing Kwong!

Orm nhìn chằm chằm điện thoại, trái tim nhảy bùm bùm trong lồng ngực.

Một năm trước, LingLing Kwong ra nước ngoài khai thác thị trường ở Châu Âu, cũng chỉ trở về có hai ba lần trong khoảng thời gian đó.

Đã qua hơn một tuần kể từ lần cuối nàng nhận được cuộc gọi của cô.

LingLing Kwong bận rộn với công việc, bay đi công tác hàng năm, di động của cô thường đưa cho trợ lý bảo quản, Orm gọi điện thoại cũng thường xuyên tìm không thấy cô.

Sau một thời gian dài, các trợ lý của LingLing Kwong kín đáo chỉ trích nàng, thường xuyên cố ý không nhận điện thoại của nàng.

Trước kia, khi Orm bị các trợ lý trêu đùa, nàng sẽ tức giận gọi điện chất vấn qua điện thoại. Sau lại dần dần thành thói quen, vì thế bên ngoài thường có rất nhiều tin đồn nói rằng Orm thường hay gây rắc rối cho mọi người và tính khí thì lại thất thường, LingLing Kwong không muốn về nước.

Orm mặc kệ tiếng reo từ điện thoại, nàng vẫn tiếp tục ăn số mì còn lại trong bát

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com