Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

77

"Let me ease your mind"

—————

Thích và thích không giống nhau, cho dù là hai người yêu nhau cũng không hề bình đẳng.

Orm vì đã trải qua rất nhiều chuyện rồi cho nên vô cùng hiểu rõ đạo lý đó, đối với yêu cầu thích cô nhiều hơn một chút của LingLing Kwong, nàng cũng có thể đồng ý, nói với cô rằng mỗi ngày sau này nàng sẽ thích cô nhiều hơn một chút, vuốt phẳng sự bất an trong lòng cô, sau đó hai người cứ tiếp tục ở chung như thế.

Nhưng trong lòng chỉ có một mình nàng biết rằng tình yêu không phải là chia kẹo, muốn chia nhiều là có thể chia nhiều, muốn chia ít là có thể chia ít.

Người nào yêu rồi đều sẽ trở nên tham lam.

Orm do dự một chút, gật gật đầu:"Vâng."

LingLing Kwong như đang vạch vết thương của mình ra cho nàng xem để nàng nhìn thấy nó, rồi khi được Orm dán băng keo cá nhân lên vết thương cho cô rồi thì cô không sao nữa.

"Chuyện này là do em không tốt, em bảo đảm từ đây về sau có bận việc nữa cũng sẽ không không nhận diện thoại của chị."

LingLing Kwong ừ một tiếng, rũ mắt thưởng thức ngón tay của Orm.

"Kỳ thật... chuyện đó cũng không phải rất quan trọng." LingLing Kwong sờ sờ ngón tay mềm mại của nàng rồi xoa xoa lòng bàn tay nàng: "Những lời chị nói em không cần quá để trong lòng."

"Cũng không phải em không tốt."











Cô càng như vậy trong lòng Orm càng tự trách hơn: "Xin lỗi chị. Ðáng ra em không nên chỉ lo công việc mà bỏ qua cảm nhận của chị."

LingLing Kwong nhấp nhấp môi, độ cung của đường viền cằm được mạ ánh sáng mờ ảo càng thêm dịu dàng: "Không sao hết. Chỉ cần là chuyện em thích làm, chị đứng sau nó cũng không có vấn đề gì."

Orm tự khinh bỉ bản thân mình trong lòng, nàng cầm tay LingLing Kwong: "Em bảo đảm nếu sau này có làm việc đi nữa thì một ngày ít nhất gọi cho chị một cuộc điện thoại, gọi đến khi nào chị nhận mới thôi. Được không chị?"

LingLing Kwong cong cong môi, cuối cùng ánh mắt không còn tia đau thương nữa, lộ ra ý cười nhàn nhạt: "Được. Chị muốn em nói được phải làm được."

Buổi tối sau khi tắm rửa xong, Orm cực kỳ buồn ngủ.

Nàng vừa nằm đắp mặt nạ trên sofa vừa cầm Ipad xem các tác phẩm dự thi mà trợ lý vừa mới gửi tới.

Mí mắt cứ díu vào nhau, tay cầm Ipad cứ thế buông thỏng xuống đất, Ipad rơi xuống thảm vang lên một tiếng vang nhỏ.

Tự nàng tự mình làm mình giật mình.

LingLing Kwong đi đến nhặt Ipad trên đất lên, sờ má Orm: "Nghỉ ngơi đi."

Orm ngồi dậy đi vào toilet rửa mặt, cúi người tìm máy sấy.

LingLing Kwong cũng chen vào toilet, mặt người phụ nữ phản chiếu trên tấm gương, cô chống một tay lên bồn rửa mặt rồi khom lưng xuống lấy máy sấy trong ngăn tủ ra: "Ở đây. Chị giúp em sấy tóc nhé."

Orm ngáp một cái, gật gật đầu:"Vâng."

Mí mắt càng ngày càng nặng, bên tai lại vang lên tiếng máy sấy đều đều không quá ồn ào, chờ đến khi sấy xong tóc thì nàng cũng đã ngủ mất rồi.

LingLing Kwong bật cười, xem ra đêm nay không thể làm gì hết rồi.

­­­­­­_____

Hai người trở về thành phố N cùng nhau, Orm muốn nhanh chóng trở về tham gia hôn lễ của Earn.

Orm là phù dâu cho nên phải qua Senchai gia trước một ngày chuẩn bị.

Trước hôn lễ một ngày, thành phố N có tuyết đầu mùa, Earn gọi điện cho nàng bảo nàng qua ăn cơm chia tay ngày tháng độc thân.

Mấy người bạn thân cùng nhau tụ tập.

Orm đồng ý, sau khi tan làm nàng gọi điện cho LingLing Kwong trước, cô cũng vừa chuẩn bị rời khỏi công ty.

"Tối nay em không về nhà ăn cơm đâu nha."

Nụ cười trên mặt LingLing Kwong phai nhạt đi: "Ừ, em đi đâu thế?"

Orm nói Earn mời nàng đến Senchai gia ăn cơm cho LingLing Kwong biết, trong điện thoại có chút trầm mặc.

Có lẽ là gợi lên hồi ức không mấy vui vẻ của LingLing Kwong, bọn họ có một lần cãi nhau ở đầu hẽm nhà Senchai gia đó.

"Ði về sớm một chút nhé." Cuối cùng cô cũng không nói thêm gì, chỉ cẩn thận gặn dò nàng một phen.

"Ðêm nay có khả năng tuyết rơi đó, nếu muộn quá thì gọi điện cho chị, chị đi đón em."

Orm nhẹ gật đầu, có lẽ là do ngữ khí của LingLing Kwong bình tĩnh quá mức, hoặc có lẽ là do cô quá dung túng nàng, cho nên nàng nhẹ giọng hỏi: "Chị đi với em không?"

Nàng có chút không chắc chắn, ngày xưa LingLing Kwong vẫn luôn không thích Senchai gia, vì Ingfa và LingLing Kwong vốn không hợp nhau cho nên nàng luôn cố gắng để hai người bọn họ không chạm mặt nhau.

Nhưng bây giờ khác với hồi xưa, Ingfa cũng đã kết hôn với Yod rồi.

Mà nàng và cô lại một lần nữa quay về bên nhau.

LingLing Kwong gật đầu: "Được, chị lái xe qua đón em."

Mùa đông đến rồi, bên ngoài những bông tuyết nhỏ bay đầy trời.

LingLing Kwong lái xe đến dưới lầu công ty Orm, Orm nhanh chóng xuống lầu, bông tuyết rơi xuống dừng trên bờ vai nàng.

Xe ngừng ở bên cạnh bể phun nước trước công ty, khi Orm đi đến, cửa xe tự động mở ra, vừa lên xe đã cảm nhận được không khí ấm áp, thân thể bị lạnh cóng dần dần ấm lại.

"Lạnh lắm sao?"

Tay LingLing Kwong vươn đến vô cùng tự nhiên nắm tay nàng đặt vào trong lòng bàn tay mềm mại của mình, nhiệt độ cơ thể của nàng lúc nào cũng rất thấp, đặc biệt là mùa đông.

Bây giờ đã vào đông rồi, thời tiết càng ngày càng lạnh hơn.

"Không lạnh nữa."

Orm cười cười, rút tay lại.

LingLing Kwong đưa bình giữ ấm qua: "Ừ, cho em."

Từ sau khi nàng về thành phố N, những đơn thuốc không còn uống nữa từ khi rời khỏi Kwong gia lại một lần nữa bắt đầu lại.

Tuy rằng nhằm vào bồi dưỡng thân thể của Orm, bác sĩ ra vài loại phương án trị liệu, nhưng mỗi một loại phương pháp đều cực kỳ thống khổ.

Nước ngoài có loại kỹ thuật tiên tiến nhất, chu kỳ trị liệu là một tháng, trong một tháng đó nàng phải nằm viện không thể xuống giường, càng sâu hơn nữa là nàng cần phải cắm ống dẫn tiểu.

Bác sĩ vẫn luôn nói với nàng đó là kỹ thuật trị liệu tiên tiến nhất ở nước ngoài, đối với bệnh tình của nàng có trợ giúp rất lớn.

Orm đem phương án trị liệu về nhà, nàng cũng không phải quá động tâm.

Chỉ là, cầm cái phương án này giống như tất cả mọi chuyện đều còn có hy vọng vậy.

Kết quả buổi tối khi trở về, bị LingLing Kwong nhìn thấy nên Orm dứt khoát thương lượng với cô chuyện đó thử xem.

Nàng lượt bỏ tất cả các tính nguy hiểm đi, chỉ nói loại phương án trị liệu tốt bao nhiêu, hiệu quả thế nào mà thôi.

Nhưng LingLing Kwong không phải kẻ ngốc, cô không tin lời Orm nói, loại chuyện gì cũng sẽ có mặt trái của nó, tự cô một mình chạy đến thư phòng tìm tư liệu.

Mãi cho đến nửa đêm, Orm đã ngủ rồi, cô mới ra khỏi thư phòng.

Orm vừa mở đôi mắt buồn ngủ ra đã đối diện với ánh mắt tràn ngập đau lòng của LingLing Kwong.

Cô trực tiếp nói với nàng: "Chị không đồng ý."

Orm ngủ đến mơ màng mông lung, bị cô hôn tỉnh lại, mở cánh môi mềm mại như bông hỏi: "Không đồng ý cái gì?"









LingLing Kwong không nói chuyện, cô nhẹ nhàng mổ mổ cánh môi nàng: "Không được trị liệu, quá đau."

Bây giờ Orm mới nhớ tới lúc nãy cô cầm hồ sơphương án trị liệu đến thư phòng, nàng nghiêng đầu, giọng nói ngọt ngào hỏi:"Xem xong rồi?"

"Ừ."

"Bác sĩ nói cũng không đau lắm, nhịn một chút là xong rồi. Hơn nữa đây là kỹ thuật tốt nhất, làm bốn năm lần cơ bản sẽ có hiệu quả."

"Bốn năm lần?"

LingLing Kwong kiên quyết không đồng ý:"Một lần cũng không được."

Orm mím mím cánh môi, không muốn tranh chấp với cô nữa: "Được rồi."

"Không được giấu chị lén đi làm."

Nàng gật gật đầu, đẩy đẩy cô: "Em biết rồi mà, chị ngủ đi."

LingLing Kwong đem phương án điều trị cùng với một loạt hồ sơ bệnh án gì đó của bệnh viện đều khóa vào két sắt.

Giống như khóa lại rồi, mấy vấn đề đó sẽ không tồn tại nữa vậy.

Orm mặc kệ hành động trẻ con của cô, đầu nghiêng sang một bên ngủ ngon lành.











___

Thấy LingLing Kwong đưa đồ qua, Orm yên lặng nhận lấy, nàng ở Kwong gia ăn uống nhiều đồ bổ như vậy cho nên sớm ngán đến tận cổ rồi.

Bất luận món ngon nào mà bỏ thuốc nào rồi thì đều biến thành một hương vị mà thôi.

Nàng cau mày ngửa đầu uống canh trong bình giữ ấm, LingLing Kwong ở một bên nhìn chằm chằm nàng không chớp mắt, mãi cho đến khi nàng uống xong ngụm cuối cùng, cô mới lộ ra nụ cười hài lòng.

Orm trả lại bình giữ ấm cho cô: "Em thật sự không muốn uống nữa."

LingLing Kwong không đáp lời nàng, cất bình giữ ấm rồi rút tờ khăn giấy lau tay cho nàng.

"Uống cái này đối với em có chỗ lợi. Không giống như thuốc tây, cái này không có tác dụng phụ."

Orm nhỏ giọng lẩm bẩm một tiếng: "Em thà tình nguyện uống thuốc tây còn hơn. Còn dễ chịu hơn được chút."

Gần đây LingLing Kwong tương đối mẫn cảm, đặc biệt là sau khi Orm nói phương án trị liệu kia cho cô nghe thì cô thường xuyên kiểm tra túi của nàng.

Có một lần nàng bị đau họng nên mua một hộp kẹo ngậm, bị LingLing Kwong tìm ra.

Hỏi nàng nửa ngày, thậm chí còn tự nếm thử một viên, mới tin đó là kẹo ngậm đau họng.

Tóm lại, bây giờ ngoại trừ đến công ty ra thì cơ bản cô đều ở nhà.

Xe chạy vào trong sân Senchai gia, Earn mặc áo choàng đỏ rực đứng bên ngoài đón người, nhìn thấy Orm xuống xe liền chạy nhanh đến.

Toàn bộ Senchai gia tràn ngập không khí vui mừng, năm Ingfa kết hôn nàng không tham dự được, lần Earn kết hôn, nàng mới nhìn thấy Senchai gia vui vẻ như vậy.

Earn ôm lấy cánh tay của Orm kéo nàng đi sang một bên, vừa đi vừa nhỏ giọng hỏi: "Sao LingLing Kwong cũng đến vậy? Đêm nay tớ tính chỉ có mấy đứa mình liên hoan ở nhà thôi à, ba mẹ tớ không có ở nhà, cậu gọi LingLing Kwong đến tớ chiêu đãi làm sao nổi đây?"

Earn nói ra vấn đề này Orm mới nhận ra mình suy nghĩ còn chưa chu toàn.

LingLing Kwong đến Senchai gia và Orm đến Senchai gia là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Nàng đến Senchai gia hoàn toàn có thể coi như là cuộc họp mặt gia đình hoặc là bạn bè tụ tập lại với nhau.

Nhưng LingLing Kwong đến Senchai gia lại là một loại tín hiệu thân thích.

Ở thành phố này, mỗi ngày đều có nhiều chuyện gió nổi mây phun, đặc biệt là nhóm người thuộc tầng lớp như LingLing Kwong bọn họ.

Bọn họ đứng ở đỉnh cao nhất của ngọn sóng, cho dù chỉ là một tư thế, một cử chỉ, một ánh mắt thôi thì cũng là một dấu hiệu nào đó.

Cũng không phải một cuộc họp mặt gia đình tùy tiện là có thể chiêu đãi.

Earn nửa thở dài nửa bất đắc dĩ lắc lắc đầu:"Cậu đó, sao không nói trước với tớ chứ."

Orm bấy giờ mới nhận ra bản thân đã làm ra quyết định lỗ mãng lớn cỡ nào: "Thật xin lỗi cậu, tớ không nghĩ nhiều như vậy."

Earn lắc đầu, quay đầu lại nhìn liếc mắt một cái: "Không sao hết, Fahlada có thể tiếp đãi LingLing Kwong trước rồi tớ gọi điện cho ba mẹ với chị tớ quay về."

Orm áy náy xin lỗi: "Nếu không tớ bảo chị ấy đi về?"

Earn nựng nựng má của Orm một chút:"N'Orm, cậu được LingLing Kwong cưng chiều đến độ đầu óc trở nên hồ đồ rồi hả?"

"Hả?"

Earn hận sắt không thành thép, mấy năm nay cô nàng đã trải qua nhiều chuyện hơn Orm, mà mấy năm đó Orm toàn ở trường học lại dưỡng tính tình càng thêm đơn giản.

Earn giải thích: "LingLing Kwong đến Senchai gia, đương nhiên là chuyện tốt. Là chị ta chủ động đến cùng cậu sao?"

"Không phải, là tớ muốn chị ấy đến."

Earn hiểu rõ: "Được thôi, là nể mặt cậu."

Orm không hiểu nội tình chính trị sâu xa như Earn: "Rốt cuộc là có ý gì thế?"

Earn giải thích không rõ ràng lắm: "Tóm lại LingLing Kwong đến nhà tớ, đối với ba và chị tớ, đối với toàn bộ Senchai gia mà nói là một chuyện tốt. Ngày mai tớ gả cho Fahlada rồi, đơn giản mà nói cậu đưa chị ta theo cũng có nghĩa là cho tớ thêm một chỗ dựa."

Earn đơn giản nói hai câu rồi vào nhà đi gọi điện thoại.

Không bao lâu, cha Senchai và Ingfa tất cả đều đã quay lại.

Năm nay cha Senchai còn nhậm chức nhưng mùa thu sang năm sẽ về hưu.

Ingfa bởi vì chuyện của Ananda gia nên chặt đứt tiền đồ.

Ban đầu Earn và Fahlada là môn đăng hộ đối, nhưng từ sau khi xảy ra chuyện đó, vốn dĩ bọn họ cùng đẳng cấp dần dần Senchai gia biến thành trèo cao.

Cũng may Fahlada không hề quan tâm đến điều đó, cô lúc nào cũng trầm mặc ít nói, tiến lui có chừng mực, luôn biểu hiện rằng bản thân cô muốn chính là Earn chứ không phải gia thế sau lưng cô nàng.

Cho dù Senchai gia có chút xuống dốc, cô vẫn kiên trì muốn kết hôn với Earn.

Orm kinh ngạc nghe Earn phân tích, nói thật từ trước tới giờ nàng chưa từng suy nghĩ nhiều tới như vậy.

Lại nhìn về phía Earn, ánh mắt nhiều thêm vài phần phức tạp: "Cậu..."

Earn cười khổ: "Có phải cậu muốn hỏi vì sao tớ có thể suy xét nhiều như vậy không?"

Orm gật gật đầu, nàng luôn luôn không thích xử lý quan hệ giữa người với người, nhưng hiện tại quan hệ của ba nhà Kwong, Senchai, Ananda này rắc rối phức tạp, một vòng quấn một vòng, nghe thấy thế nàng nhận thức con người Earn lại một lần.

Earn lắc đầu, cô nàng kinh ngạc tính tình của Orm càng ngày càng đơn giản như thế.

"Cậu đó, đi du học một chuyến mà càng học càng trở về."

Orm cảm thấy câu đó thật sự không phải câu gì hay ho, vì thế không hé răng.

Earn tò mò hỏi: "Chẳng lẽ từ trước giờ LingLing Kwong không nói những chuyện này đó với cậu à? Mạng lưới quan hệ của Kwong gia, chắc chắn không thể đơn giản hơn Senchai gia mới đúng, chị ta không cần cậu xử lý những mối quan hệ xã giao đó ư?"

Vừa nghe Earn hỏi như vậy, Orm càng cảm thấy ngu ngơ: "Không có. Những chuyện đó phần lớn đều do chị ấy xử lý hết, không thì cũng có Top lo rồi, dưới còn có quản gia Charlot nữa."

Earn trầm mặc một lát: "Tớ thật sự không biết nên nói cậu như nào nữa."

Vốn dĩ chỉ là buổi liên hoan giữa bạn bè với nhau, kết quả vì LingLing Kwong đến nên lập tức thăng cấp thành buổi họp mặt lòng trọng.

Đoàn người đi đến biệt viện của Senchai gia, tuyết bên ngoài càng rơi càng to.

Người nhiều lên đương nhiên phải sắp xếp thành hai bàn, Orm và Earn, Yod và các người bạn khác của họ ở cách vách.

LingLing Kwong, cha Senchai, Ingfa còn có mười mấy người ở bên trong phòng khác.

Mấy cô gái bên này ăn lẩu, hơi nóng và hơi cay hoà quyện vào nhau tạo nên không khí náo nhiệt vui vẻ.

Yod ngồi đối diện Orm, nhiều lần Orm muốn mở miệng nói chuyện nhưng cũng không biết nên nói cái gì.

Những chuyện trong quá khứ đó đều đã qua rồi, nàng không thể lấy danh nghĩa bạn bè vạch vết thương của Yod ra được.

Sau khi bọn họ dùng bữa xong rồi, Top đi đến bảo phòng cách vách còn chưa kết thúc, bảo bọn họ chờ một lát.

Earn bèn dẫn theo mấy cô gái đi spa rồi đưa bọn họ đi ca hát.

Mấy cô gái nhỏ hoàn toàn hưng phấn, ríu rít nối đuôi nhau chơi rất vui.

Orm nhìn thoáng qua Yod, đúng lúc Yod cũng nhìn về phía Orm.

Hai người đều nhìn ra thấy vẻ có chuyện muốn nói trong mắt đối phương.

Phòng hát quá ồn, Orm lấy áo khoác và khăn quàng cổ ra khỏi căn phòng, Yod cũng đi theo ra ngoài.

Vừa đi đến đại sảnh lập tức cảm nhận được luồng không khí lạnh lẽo, nhiệt độ bên trong và bên ngoài quá chênh lệch, Orm kéo chặt áo khoác, quấn chặt khăn quàng cổ.

Yod đi theo phía sau nàng, hai người gặp nhau ở hành lang bên ngoài đại sảnh.

Trong nền tuyết trắng tinh, hai cô gái nhìn nhau liếc mắt một cái, sau đó cười rộ lên.

Yod giang hai cánh tay ra trước, Orm cười cười vươn tay ra đi đến ôm lấy Yod, giống như lúc trước ở Pháp hai người nằm lười trên ghế sofa vậy.

Trong lòng Orm có ngàn lời muốn nói, lại không biết nên an ủi từ đâu.

Nàng nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Yod im lặng không nói gì.

Yod cũng không nói gì, sau đó Orm nghe thấy tiếng thút thít nứt nở nho nhỏ rồi tiếng khóc càng ngày càng lớn hơn.

Giọng của Yod rất khàn, giống như khóc rất nhiều lần cho nên khàn hẳn đi, tiếng khóc vừa tuyệt vọng vừa mất mát.

Orm ôm Yod, mãi cho đến khi cô ấy phát tiết xong, tiếng khóc dần dần thu nhỏ lại.

Yod hơi xấu hổ, dựa vào vai Orm: "Ngại quá, làm ướt khăn quàng cổ của cậu rồi."

Orm cười cười: "Không sao hết."

Yod vẫn luôn không nói chuyện, cứ dựa vào vai Orm như thế, Orm cũng cứ như vậy ở bên cạnh nàng ấy.

Qua một lúc lâu sau, cho đến khi chân Orm tê rần, một trận gió lạnh thổi đến hành lang đâm vào đầu gối nàng, vừa lạnh vừa đau: "Chúng mình vào đi thôi?"

Yod lại đột nhiên lên tiếng: "N'Orm, tớ muốn ly hôn với Ingfa."

Vừa rồi khi Yod khóc Orm đã cảm nhận được cô ấy có chuyện gì đó, bởi vì tiếng khóc cô ấy quá tra tấn người ta, không chỉ có tra tấn Orm, càng là tra tấn chính bản thân cô ấy.

Có lẽ nội tâm cô ấy cực kỳ dày vò, có lẽ cô ấy đưa ra quyết định này rất lâu rồi, cũng giấu ở trong lòng rất lâu, cho đến khi nhìn thấy Orm mới có dũng khí nói ra.

Orm ổn định giọng nói, bình tĩnh hỏi:"Cậu bàn bạc với P'Ingfa chưa?"

Yod lắc đầu, cô ấy lấy mái tóc đen tuyền che lấy nét mặt của mình, mặc dù hai mắt đang nhắm lại nhưng hàng lông mi đang run nhè nhẹ bán đứng đáy lòng lo lắng và bất an kia: "Chưa nói. Mình không biết nên mở miệng như thế nào nữa."

Orm khuyên Yod: "Cậu suy nghĩ kỹ chưa?"

Yod gật đầu: "Mình không muốn sống trong nước nữa, gần đây mình thường xuyên nhớ đến khoảng thời gian chúng ta đi học ở Pháp, nếu như lúc ấy mình không về nước... không gả cho Ingfa... thì có phải sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy không?"

Orm biết, trên đời này căn bản không có"nếu như".

Yod lâm vào gút mắt lúc trước, rõ ràng có xu thế muốn trốn tránh.

Orm không dám quả quyết khuyên ngủ điều gì:"Có chuyện gì cậu cứ nói chuyện thẳng thắng với P'Ingfa được không? Chị ấy là chồng của cậu, cho dù có ly hôn hay không, có đi du học hay không thì chị ấy nhất định sẽ đứng về phía cậu, vì cậu mà suy xét."

Bọn Orm vẫn luôn đợi đến hơn 10 giờ, mà bên đây bọn LingLing Kwong vẫn không có động tĩnh gì.

Top mang theo vài người canh giữ ở bên ngoài, khi Orm đi qua, Top cười cười: "Cô chủ nói còn phải đợi trong một lát nữa mới xong được, cô chủ dặn nếu Orm tiểu thư mệt rồi thì gọi người lái xe đưa cô về trước."

Orm lắc đầu: "Không vội."

Nàng và Earn đi vòng qua hàng lang, vừa chuẩn bị đi ngâm nước nóng thì nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân.

Nàng nhìn thoáng qua phía sau, vậy mà gặp phải Malee.

Earn thấy mặt Orm hơi sai sai, nhịn không được hỏi: "Làm sao vậy? Cậu quen biết chị ta hả?"

Orm gật đầu: "Chị ta là Malee Busadi."

"Malee? Malee Busadi...? Ở thành phố N không có gia tộc hiển hách nào họ Busadi mà nhỉ. Nhưng trên thủ đô đúng là có một nhà."

Orm gật gật đầu: "Chính là chị ta. Từ Bắc xuống Nam, ở thành phố N tự mình lập nghiệp."

Earn kinh ngạc: "Là chị ta thật sao? Chị ta đến làm gì?"

Orm lắc đầu, nàng nhìn bóng dáng Malee suy nghĩ gì đó, chỉ sợ bọn người LingLing Kwong đêm nay cũng không phải là cùng ăn một bữa cơm đơn giản như vậy.

Vẫn luôn chờ đến gần 12 giờ đêm, Top mới đi đến thông báo: "Bên trong xong rồi."

Mười mấy cô gái chỉ còn lại có ba người các nàng. Orm gọi Earn và Yod: "Về nhà thôi."

Tuyết bên ngoài càng lúc càng rơi lớn hơn, đèn đuốc bên trong và bên ngoài biệt viện vẫn sáng trưng.

Dưới ánh đèn trong sân, bông tuyết bay lả tả, LingLing Kwong đi đến tìm nàng, ở chỗ ngoặt hành lang đụng phải các nàng.

"Xong rồi sao?" Ánh mắt Orm dò hỏi:"Xảy ra chuyện gì sao?"

Ngữ khí của LingLing Kwong rất bình đạm, giống như không có chuyện gì lớn: "Không có."

Nghe cô nói không có, Orm mới yên tâm. Nàng duỗi tay che miệng ngáp một cái: "Về nhà thôi."

Ở dưới trời đêm tuyết rơi lạnh lẽo, hai chữ "về nhà" đặc biệt mê người.

LingLing Kwong ôm lấy bả vai nàng: "Được, về nhà."

Năm sáu chiếc xe cùng sáng đèn trong trời tuyết to, động tác nhất trí khiến đêm tuyết càng thêm đẹp đẽ mỹ lệ.

Lúc gần đi, Top nhỏ giọng nói bên tai LingLing Kwong: "Thủ trưởng Senchai và Ingfa ở bên ngoài."

LingLing Kwong gật đầu, cửa sổ xe hơi hạ xuống.

Cha Senchai cách cửa sổ, hơi hơi khom lưng:"Cảm ơn cô, Kwong tổng."

Ingfa cũng hơi hơi gật đầu.

LingLing Kwong khách sáo nói: "Không có gì, chỉ là giật dây bắt cầu mà thôi, Ngài không cần khách khí như vậy."

Giật dây bắc cầu? Có nghĩa là gì?

Xe chậm rãi khởi động, lái trên nền tuyết không nhanh lắm, nhưng rất ổn định.

Orm hỏi: "Các chị ở bên trong âm mưu bí mật gì thế?"

LingLing Kwong như cực kỳ mệt mỏi, cô duỗi tay ôm Orm vào trong ngực: "Anh trai của Malee ở bộ đội, khoảng thời gian trước lúc ra ngoài làm nhiệm vụ phát sinh chuyện ngoài ý muốn, Busadi gia người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Anh trai Malee là con trai duy nhất của bác cả cậu ấy, sau khi người không còn thì bác cả cậu ấy cũng không còn ai nối nghiệp. Malee không có hứng thú với con đường chính trị quân đội đó, mà mấy đứa nhỏ cùng lứa với Malee cũng chỉ có Malee và anh trai cậu ấy."

Nghe đến đó, hai mắt Orm sáng rực lên:"Chị nói giật dây bắc cầu có nghĩa là đem Senchai gia... và Busadi gia..."

LingLing Kwong gật gật đầu: "Nhưng chuyện này có thành hay không còn phải xem Busadi gia như thế nào nữa. Lý lịch cá nhân của Ingfa cũng không tồi, sinh ra từ hình cảnh, lại được nhiều lời khen như thế."

"Chị lên kế hoạch đó bao lâu rồi? Huống chi loại chuyện đó chắc không hề đơn giản như vậy đúng không? Senchai gia không cần trả giá gì sao?"

"Chuyện này do chị và Malee cùng lên kế hoạch lâu rồi, xem như Ingfa được hưởng ké. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, bác của Malee từ chức cũng là lửa sém lông này, ở trong lúc mấu chốt này không có ai hiểu tận gốc rễ và càng thích hợp hơn Ingfa hết."

Orm nhớ đến lúc trước hai người bọn họ không hề ưa nhau: "Chị tin tưởng chị ấy như vậy sao?"

LingLing Kwong nhíu mày: "Ingfa là một người vì con mình mà mất đi tiền đồ. Là một người phụ nữ trọng tình trọng nghĩa."

Orm lại nghĩ đến chuyện của Yod: "Yod nói muốn ly hôn với P'Ingfa."

LingLing Kwong nâng nâng mắt: "Ở thời điểm mấu chốt này chỉ sợ không thể ly hôn được. Sau này, hai người bọn họ có thể chính là quân hôn."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com