5
Giọng điệu của đối phương vẫn giống như bình thường, rời rạc, bình thản, nghe không giống giọng an ủi người khác, nhưng vì như thế, Orm thật sự được sưởi ấm, nàng gục mặt cọ lên đầu gối, lặng lẽ quay đầu sang một chút, nhìn thấy Lingling thật sự chỉ nhìn thẳng về phía trước, còn ngồi cách nàng một khoảng đủ cho một người ngồi, yên lặng ngồi một bên, không có ý định rời đi.
Lần thứ hai bị Lingling bắt gặp bản thân khóc thầm, chắc chắn cô cảm thấy nàng rất lập dị, vì chút chuyện nhỏ như con kiến, có gì đáng phải khóc? Orm lại cảm thấy mất mặt, tuy nàng thích khóc là sự thật rõ rành rành.
Từ nhỏ Orm Kornnaphat đã thích khóc, hồi mới mấy tuổi, bố mẹ sẽ nghiêm khắc dạy dỗ nàng, nói con khóc có tác dụng gì? Người thích khóc là người vô dụng nhất, sẽ không được ai thích, bảo cô phải giống như chị gái.
Nàng sợ bị người ta ghét.
Nên sau đó liền thay đổi...
Thay đổi thành tránh đi rồi khóc.
Cho dù sau khi trưởng thành Orm cũng không tán thành với cách nói của bố mẹ, nhưng thói quen là một thứ đáng sợ, huống hồ trong mắt người khác, nàng là một người lạc quan tích cực nhường nào, khóc lóc sẽ rất kì quái. Nếu người khác nhìn thấy nàng khóc như thế, chắc chắn sẽ bị dọa chết, cảm thấy đã xảy ra chuyện to bằng trời.
Orm đưa tay ra lau nước mắt, thỉnh thoảng không nhịn được phát ra một đôi tiếng thút thít, suy cho cùng là có người đang ở bên cạnh, nàng không có cách nào càn rỡ như thế.
Lingling nghe thấy Orm đang cố gắng nhịn khóc, muốn nói "Muốn khóc thì khóc đi", nhưng nghĩ rồi vẫn tiếp tục giữ im lặng, không nên làm phiền.
Hai người sánh vai ngồi đó, duy trì trạng thái đôi bên im lặng, cũng phải tới 10 phút.
Cuối cùng Orm ngừng khóc, nàng ngẩng đầu lên, đón gió nhìn về phía xa, mặt hồ phản chiếu cảnh đêm rực rỡ, lắc lư theo gợn sóng, như ảo như mộng. Nàng nghĩ lần sau quay lại, có thể mang theo máy ảnh.
"Cảm ơn." Orm nhìn chiếc bóng của Lingling in trên bậc thềm, nói. Nàng đã nói cảm ơn rất nhiều lần với Lingling, đây là duyên phận kì lạ gì thế, nàng còn tưởng rằng bản thân là cái gai trong mắt cô.
Đợi tới khi Orm bằng lòng nói chuyện, lúc này Lingling mới quay đầu nhìn đối phương, ánh sáng ở đây sáng hơn sân vận động phía sau trường, cô nhìn được rõ ràng đôi mắt nàng đỏ ửng tới nhường nào vì khóc, nhìn còn đáng thương hơn lần trước.
"Không biết cậu có tin hay không..." Lingling đột nhiên lên tiếng.
"Ừm?" Orm không hiểu chuyện gì.
"Tôi chưa từng qua lại với DuongNguyen, cũng không có hứng thú với cậu ta." Sau khi suy nghĩ, Lingling vẫn bình tĩnh nói những chuyện này với nàng.
Trước giờ cô chưa từng để tâm tới việc giải thích những chuyện của bản thân, nói rồi cũng không có ai tin, trong mắt người ngoài, cô chỉ là một người không ra gì. Bị cô lập, bị đồn đại, bị ghét bỏ, lâu dần tâm đều đã tê liệt. Không để ý sẽ không bị thương, cô vẫn luôn nói với bản thân như thế.
"Ừm, đều là hiểu lầm." Orm không chút gợn sóng trả lời.
Không nghe được bất kì sự chất vấn nào, tin tưởng mình vậy sao? Lingling nhìn nàng giây lát, không lên tiếng, dù sao cô đã quen với những lời khinh miệt của người khác dành cho bản thân: Giả vờ cái gì chứ, ai chẳng biết mày là cái loại gì?
Orm thấy cô đột nhiên im lặng, "Sao thế?"
"Khi cậu ta theo đuổi cậu, hình như còn dây dưa không rõ với mấy nữ sinh khác. Cậu ta không xứng đáng với cậu." Lingling thấy tính cách của Orm quá đơn thuần, nhất định phải nhắc nhở một chút, thật sự không đáng đau lòng vì loại con trai như thế. Mà nửa câu sau, Lingling nói rất chân thành, cô nghĩ nàng xứng đáng với một người tốt hơn.
Phản ứng của Orm chậm nửa nhịp, lúc này mới ý thức được Lingling đang giải thích hiểu lầm với bản thân. Cũng đúng, bản thân còn khóc thành như vậy, nhìn có vẻ như bị tổn thương vì tên cặn bã. Nàng giải thích: "Cậu hiểu lầm rồi, trước giờ tôi chưa từng thích cậu ta... mắt tôi cũng đâu có mù."
Chỉ là nhìn nàng "đơn thuần", nhưng chuyện nên hiểu đều hiểu, nàng sẽ không vì những lời bàn tán của người ngoài mà trở nên ghét Lingling, cũng sẽ không vì mấy câu đường mật mà tin tưởng DuongNguyen, nàng không dễ lừa như thế.
Lingling không phân biệt được thật giả trong câu nói kia, cô nắm lấy cơ hội hỏi Orm: "Cậu không thích cậu ta, tại sao lại ghét tôi?"
Orm phiền muộn trả lời: "Tôi nào có ghét cậu."
"Không ghét sao?" Lingling cất lên từng chữ, nghiêng đầu chất vấn, có ý bảo nàng nghĩ kĩ lại xem.
"Tôi..." Nhắc tới gốc rễ, Orm bỗng chột dạ, thật ra là vấn đề của bản thân nàng, rõ ràng Lingling chưa từng có ác ý. Lúc này nàng thành thật nói với cô: "Tôi tưởng là cậu ghét tôi."
Âm thanh của người bên cạnh run run, khẽ khàng lại tủi thân, Lingling nghe xong cũng không nhẫn tâm nói gì, cô thừa nhận tính tình của bản thân rất tệ, nhưng khi đối xử với Orm, cô phát hiện bản thân luôn vô thức khẽ giọng, luôn cảm thấy cô gái này quá dịu dàng, ngay cả ban nãy khi mắng người cũng không có lấy một chút khí thế.
"Vì tên thối tha kia?" Nhắc tới đây, Lingling vô cùng khinh bỉ, "Cậu ta không xứng."
Orm lại bắt gặp nụ cười thờ ơ không màng tới chuyện gì trên mặt Lingling, khi nghe cô nói "Cậu ta không xứng", vô duyên vô cớ hả giận, nàng cũng gật đầu đồng tình nói một câu: "Cậu ta không xứng."
Vì chuyện này, hai người mơ mơ màng màng trở thành tình địch suốt 2 năm. Nghĩ thôi cũng thấy hài hước.
Lại nhìn về phía cảnh đêm, Orm sụt sịt mũi, lau khô chút nước mắt cuối cùng trong hốc mắt. Thở ra một hơi thật dài, không khóc nữa.
"Còn nói cậu không thích cậu ta." Lingling nghiêng mắt nhìn nàng, bất ngờ thốt lên một câu khỏi miệng. Cô thấy mắt Orm đã khóc sưng, ban nãy khóc suốt mười mấy phút, rõ ràng đau lòng không thôi, ngoài miệng còn khoe mẽ nói không để tâm. Rất giống phong cách của bạn học Korn, trước mặt người khác thì tươi sáng đẹp đẽ, sau lưng thì là đồ mít ướt.
"Tôi thật sự không thích cậu ta!" Lúc này Orm trở nên sốt ruột, nghĩ tới tên họ Nguyen liền buồn nôn, nàng ngồi thẳng lưng nhìn về phía Lingling, cất cao giọng giải thích cho bản thân.
Cô nhìn thế nào cũng thấy nàng là người chết vì sĩ diện, "Vậy cậu khóc đau lòng như thế làm gì?"
"Chỉ là tôi thích khóc, không có chuyện gì cũng dễ khóc." Orm buột miệng nói ra, hơn nữa cây ngay chẳng sợ chết đứng, lần đầu tiên nàng đích thân thừa nhận điều này, thừa nhận xong liền lúng túng cúi đầu, còn nhắm mắt, khó xử.
Lingling thấy vẻ mặt tự mình ghét bỏ mình của Orm, cười thành tiếng, nhưng lập tức đè xuống, người ta ở bên cạnh khóc thương tâm như thế, lúc này bản thân cười, rõ ràng là không phải phép. "Thật hay giả thế?"
Orm nghĩ bản thân sớm đã mất hết thể diện trước mặt Lingling, lợn chết không sợ nước sôi, nàng nhìn về phía cô với đôi mắt vừa đỏ vừa sưng, rất chân thành, "Thật."
Lingling chống đầu, vuốt tóc mình, nhìn nàng, không lên tiếng.
Nhìn thấy Lingling đang nhịn cười, Orm cũng gạt nước mắt cười theo, lúc này trong mắt nàng vẫn rưng rưng nước mắt, âm thanh thoáng tiếng nức nở, "Muốn cười thì cười đi."
Vì câu nói này, khóe môi cô đã cong lên.
Orm cười trong nước mắt, nhìn mặt Lingling, bên ngoài nàng hờ hững, thực tế đã nhìn rất tỉ mỉ từ mắt tới mũi tới... môi người ta.
Thật sự rất quyến rũ, đặc biệt là khi cười lên.
Nàng cũng không hiểu Lingling nếu chỉ xét riêng về khía cạnh ngoại hình, đây tuyệt đối là lần nhãn quang của TU chuẩn xác nhất.
Điện thoại trong túi vang lên theo quy luật, nàng nhìn điện thoại, có thông báo cuộc gọi nhỡ, ghi chú là Truyền Thông AnhTu, cũng là người bạn cùng khóa vừa kết bạn Instagram trên bàn tiệc lúc nãy.
Nhìn màn hình điện thoại, Orm không lập tức nghe máy, vừa nghe giọng nàng là biết đã khóc, vẫn nên cúp máy sau đó gửi tin nhắn văn bản đi sẽ thích hợp hơn.
"Tôi nghe giúp cậu." Lingling đưa tay ra, xòe lòng bàn tay về phía Orm.
Bị đoán trúng suy nghĩ trong lòng, nàng không thể tin được, ngẩn ra đưa điện thoại cho Lingling, nàng nhìn cô nghe máy, sau đó mở loa ngoài, trong micro truyền tới một giọng nam: "Orm, tôi là AnhTu, cậu đang ở đâu thế? Bọn tôi muốn đi KTV, bây giờ cậu lên nhé?"
Lingling không lập tức lên tiếng, mà cho Orm một ánh mắt hỏi ý trước.
Nàng hiểu ý, lắc đầu với Lingling, khóc thành bộ dạng này, nào dám gặp người khác.
Cô cũng đoán là như thế, thong thả trả lời đối phương: "Tôi là Lingling, Orm có chút khó chịu, tôi đang ở cùng cậu ấy, bọn tôi không đi hát đâu..."
Nhắc tới cái tên Lingling, AnhTu lập tức có ấn tượng. Cô nói đôi ba câu rồi ngắt cuộc gọi .
Từ đầu tới cuối Orm nhìn chăm chú góc nghiêng của Lingling, quả thật nàng nghĩ không thông, rõ ràng người ân cần như thế, tại sao lại bị mọi người nói thành thế kia? Quả nhiên thành kiến khiến người ta hiểu sai. Nàng nghĩ Lingling bị cô lập, có lẽ liên quan tới chuyện của mẹ cô, cũng từ sau khi tin tức bê bối của mẹ Lingling xuất hiện, một số tin đồn liên quan tới cô cũng bị đồn đại rầm rộ.
Lingling trả lời xong, nhét điện thoại lại vào tay Orm, "Ở đây đợi tôi, tôi lên trên lấy túi."
"Lingling..." Orm đứng dậy theo, gọi cô đang đi về phía nhà hàng.
Lingling quay người, nhìn Orm đứng trên bậc thềm, ngữ điệu rất bất đắc dĩ: "Sợ ở một mình à?"
"Không phải." Nàng lúng túng, "Cậu đi cùng mọi người đi, không cần ở cùng tôi."
"Không muốn đi." Lingling trả lời ngắn ngọn, sau đó rời đi.
Orm đứng ngây tại chỗ, nhìn bóng lưng của cô, oán thán, nếu đã không muốn tham gia náo nhiệt, vậy còn tới tham gia buổi tiệc này làm gì? Lẽ nào thật sự là nhìn trúng TU?
Đợi khoảng 5 phút.
Orm nhìn thấy Lingling xách túi đi về phía mình. Hai người mặt đối mặt đứng đó, nàng còn đang nghĩ nên làm gì tiếp theo, hiện tại chưa tới 8 giờ, nếu về trường cũng quá sớm.
Nàng nhớ ra tối nay cũng không ăn được bao nhiêu, liền hỏi: "Có muốn đi ăn chút gì không?"
"Không phải vừa ăn cơm tối xong à?" Lingling nói.
"Cậu ăn có chút như thế, không đói à?" Orm đã ngồi bên cạnh quan sát, tuyệt đối không vượt quá bảy miếng.
"Cậu cũng quan tâm tôi quá nhỉ." Cô thong thả nói, trước kia hồi cấp ba, cô để ý thấy không ít lần nàng nhìn bản thân qua cửa sổ, lúc đó bản thân chỉ đơn thuần nghĩ là vì Orm ghét mình.
Phương hướng của vấn đề này rất kì quái, nàng nhìn dọc theo đường sông, lại cười nói: "Tôi biết gần đây có tiệm mì ngon lắm, tôi dẫn cậu đi ăn nhé? Vừa hay tôi cũng chưa no."
Tối nay Orm vẫn chưa ăn món chính, bụng vẫn có thể chứa được, nhưng không tới mức chưa no, nói như thế chủ yếu vẫn là suy nghĩ tới cảm nhận của Lingling.
Cô nghe xong, có chút ngạc nhiên đánh giá thân hình mảnh khảnh của Orm, tối nay cô thấy nàng ăn từng món rất say sưa, giống như hamster. Lingling không cầm lòng được hỏi: "Sao cậu có thể ăn giỏi vậy chứ?"
Cái này... Orm hoàn toàn không nghĩ ra cô sẽ có phản ứng này, nàng ngẩng mắt nhìn cô rất lâu, nhất thời không biết tiếp lời thế nào, ngập ngừng không thôi.
Lingling nhìn vào đôi mắt vẫn có chút ửng đỏ của Orm, ý thức được dường như bản thân đã lỡ miệng gì đó, không phải lại muốn khóc đấy chứ? Cô thấy tình hình như thế, vội vàng khẽ tiếng sửa thành: "Ăn được là tốt, không sao cả."
Orm: "..."
Lingling không có ý khác, đơn thuần chỉ là ngạc nhiên với dạ dày của Orm. Tuy buổi tối cô chỉ ăn mấy miếng, nhưng cũng không đói, dù vậy thấy đôi mắt nàng sáng lên khi nhắc tới quán mì kia, liền cảm thấy rất thú vị.
"Đi thôi."
"Ừm, tôi mời." Orm nói.
"Tại sao?"
"Lúc trước hiểu lầm cậu, bồi thường." Nàng cười cười giải thích.
Nghe tới bồi thường, Lingling cũng cười lên.
Địa chỉ quán mì không dễ tìm, nàng mở hướng dẫn chỉ đường còn phải tốn chút thời gian mới tìm thấy, tấm biển giăng đèn màu đỏ đơn giản, viết năm chữ Mì Đặc Sản Bangkok. Có lẽ rượu ngon không sợ ngõ sâu, vẫn có rất nhiều người tới lui, hiện tại lại đúng vào giờ ăn cơm. Thực đơn trên tường đập vào mắt.
Orm hỏi cô: "Cậu ăn gì?"
Lingling nhìn món ăn dày đặc, to đầu, lúc này còn phí sức hơn suy nghĩ bài tập thường ngày, trước giờ đồ ăn có ngon cũng không phải là điểm quan tâm của bản thân, cô là người không có bất kì yêu cầu nào với đồ ăn, thậm chí có thể chỉ ăn bánh mì suốt một tuần liên tục. Cô lựa chọn ném lại vấn đề cho nàng, "Cậu thì sao?"
"Mì thịt bò là đặc sản, hay là chúng ta gọi một phần nước, một phần khô, ăn chung nhé?" Orm nhắc tới đồ ăn, rõ ràng mạch lạc, lúc này ngửi thấy mùi thơm cũng đã thèm thuồng.
"Nghe cậu." Lingling biểu thị không có ý kiến.
"Cậu có ăn được cay không?"
"Cũng tạm." Cô nói.
"Vậy chúng ta ăn cay vừa nhé?"
"Ừm." Cô nhìn thấy có người như con mèo ham ăn, muốn cười.
Sau khi hỏi xong sở thích của Lingling, lúc này nàng mới gọi món.
Lingling đứng ở một bên, sau khi nhân viên phục vụ báo giá, cô nhìn Orm một cái, nghĩ ngợi giây lát, lấy điện thoại ra quét mã thanh toán trên tường.
Hai ba giây, thanh toán hoàn tất.
Nàng chậm một bước, "Đã nói tôi mời rồi mà?"
"Lần sau cậu mời." Cô tùy tiện nói.
Nàng so đo từng tí, "Vậy vẫn là nợ cậu một lần."
Cô nhướng mày nói: "Cậu có thể mời hai lần."
Mời hai lần? Nàng im lặng nhìn Lingling, sao cứ cảm thấy người này cố ý thế nhỉ? Có phải Lingling một mình sợ cô đơn hay không? Đột nhiên nàng nghĩ tới điều này, cho dù thường ngày nhìn cô thích tới lui một mình, nhưng con người không hoàn toàn giống như những gì họ biểu hiện ra cho người khác thấy, mà trực giác của nàng cho biết ở phương diện này cô giống nàng: Cho dù cảm thấy cô đơn, cũng sẽ không thừa nhận ra miệng.
Thấy nàng chần chừ, Lingling lại hỏi: "Không hài lòng à?"
Nàng tươi cười trả lời: "Hài lòng."
Quán mì này kinh doanh rất tốt, khách ngồi đầy trong cửa tiệm. Nàng và Lingling chỉ đành ngồi ở bàn nhỏ bên ngoài, hôm nay thời tiết mát mẻ, lại có gió, ngồi ngoài trời cũng thoải mái tự nhiên hơn trong nhà.
Một bát mì nước, một bát mì trộn. Orm lại tìm ông chủ xin thêm hai chiếc bát, như thế một người có thể ăn hai vị. Sau khi lấy giấy lau kĩ đũa một lượt, nàng mới đưa cho cô, "Này."
Đối với ai cũng ân cần như thế à? Khi Lingling nhận lấy đũa đã nghĩ như thế.
Orm rất biết cách chăm sóc người khác, khi đi ăn cùng nàng sẽ rất thoải mái bớt phiền hà, ví dụ như ăn lẩu không sợ không ai nhúng đồ, ăn thịt nướng không lo không có người lật thịt.
Quán ăn nhỏ ồn ào náo nhiệt, ngập trong hơi thở khói lửa. Lingling nhìn quanh tứ phía, không biết bao lâu rồi chưa tới những nơi thế này.
Nếu chỉ một mình, cô tuyệt đối sẽ không đến những nơi như vậy, sẽ chỉ khiến bản thân càng thêm đơn độc lẻ loi. Nhưng hiện tại không phải, đã Orm ngồi đối diện cô cúi đầu ăn rất hăng say.
Lingling chưa từng thấy ai ăn thôi mà cũng ăn ngon như thế, hiện tại cô đã tin Orm không thích DuongNguyen, nếu bị tổn thương nào có thể không tim không phổi, say sưa ăn uống, nhìn thật sự có cảm giác thỏa mãn như thế này.
Rõ ràng không lâu trước còn khóc thành thế kia...
Thật thần kì.
Khi tâm trạng Orm không tốt, dạ dày cũng to hơn bình thường, nàng là một người rất giỏi trong việc tự an ủi bản thân, cơ bản ăn no uống say một bữa xong là tâm trạng sẽ trở nên tốt đẹp, hơn nữa còn có người đi cùng cũng tốt hơn rất nhiều khi phải đi một mình, giống như hiện tại.
Đột nhiên nàng lại muốn nói cảm ơn Lingling, cảm ơn cô tối nay đã làm bạn cùng mình.
Nếu không bản thân lại phải cô đơn một mình.
Lingling bị gợi lên cảm giác thèm ăn một cách kì lạ, không phải vì hương thơm của mì, mà là vì tướng ăn của người trước mặt. Cô ăn một miếng nhỏ, cẩn thận nếm thử, không thể không nói, hương vị ngon hơn rất nhiều so với bánh mì.
Orm thấp thoáng cảm thấy đối phương đang nhìn mình, nàng ngẩng đầu lên, quả nhiên không ngoài dự đoán. Đúng lúc Lingling nhìn thấy dáng vẻ má trái khẽ phồng lên của nàng, khoảnh khắc ấy rất muốn lấy điện thoại chụp lại.
"Sao thế, chưa thấy cô gái nào ăn giỏi như tôi à?" Bốn mắt nhìn nhau, Orm tự bôi nhọ mình, nàng thừa nhận bản thân cố ý trêu đùa Lingling. Vì nàng nhìn ra cô như thể có tâm sự, cũng hi vọng tối nay tâm trạng của đối phương có thể tốt lên chút ít nhờ bản thân.
Lingling chống cằm nhìn nàng, chầm chậm gật đầu.
Không hề cho người ta thể diện !
Orm bất lực lại buồn cười, "Bạn học Kwong, cậu có nhất định phải thẳng thắn thế không?"
Lúc này Lingling rút tờ giấy ăn ở một bên đưa cho nàng, cũng cười nói: "Bạn học Korn, cậu ăn dính cả lên mặt rồi."
Orm mới phản ứng lại, lúng túng lau mặt mình.
Tiếp tục ăn, hai người càng nói càng tự nhiên.
"Mùi vị thế nào?"
"Ừm." Tối nay Lingling phá lệ, ăn rất nhiều.
"Cậu thử trứng ốp đi, nhúng vào canh cũng ngon lắm."
Lingling uống một ngụm canh nóng hổi, vô tình liếc thấy khuôn mặt tươi cười của Orm, bỗng dưng cô cảm thấy, dường như bản thân cũng không đến nỗi không hòa nhập vào thế giới này như thế. Cô cũng có thể cười, có thể vui vẻ vì một chuyện rất nhỏ bé.
Khẩu phần của một bát mì cũng không quá nhiều, hai người vô thức ăn hết sạch, nhưng bụng dạ đã có chút to lên, Orm vốn đã ăn tối, mà dạ dày của Lingling có tốt tới đâu cũng chỉ như dạ dày chim, không chứa nổi bao nhiêu.
Ăn xong, vừa hay có thể đi dọc theo bờ sông tản bộ tiêu số thức ăn đó. Lingling không nói nhiều, Orm cũng không phải người lắm lời, hai người đi cùng nhau, thong thả lại bình tĩnh, thỉnh thoảng nói chuyện mấy câu, cũng không tới mức gượng gạo lúng túng.
Từ xa xa có tiếng bùm bùm bùm truyền tới.
"Hôm nay có pháo hoa." Nàng vô thức dừng bước, trèo lên lan can bờ sông ngắm nhìn. Lingling cũng đứng lại, cô quay đầu nhìn nàng đang ngắm pháo hoa, ngắm được pháo hoa cũng vui vẻ như thế sao? cô không cầm lòng hỏi: "Pháo hoa đẹp vậy sao? Nghe nói mỗi tháng công viên Land đều bắn mấy lần."
"Cậu không cảm thấy tình cờ gặp sẽ vui vẻ hơn là cố tình đi ngắm à?" Orm khẽ ngẩng đầu lên, nói với Lingling.
Không biết có phải vì nguyên nhân pháo hoa lấp lánh trên bầu trời hay không, khi cô nhìn Orm nói ra câu này, đôi mắt cười giống như sao sáng, cô không trả lời, mà lười biếng dựa vào lan can, cũng cười theo.
Sắc đêm nồng đượm, nụ cười của Lingling nhàn nhạt, ngũ quan tinh tế như thế, nhất định quay lên ống kính sẽ rất đẹp, Orm nhìn khuôn mặt cô, vô thức có chút mất hồn, Lingling rất kì quái, dù cô có cười, cũng sẽ không khiến bạn cảm thấy cô vui vẻ.
Có phải bản thân nghĩ nhiều quá rồi không?
Nàng và Lingling cùng lắm chỉ là quan hệ tình địch đã giải trừ, nhưng cũng không tính là bạn bè.
Nghĩ vậy, Orm tiếp tục nhìn về phía bầu trời đêm, sắc đen rộng lớn phủ xuống, pháo hoa xanh có đỏ có vàng có trắng có, từng đợt từng đợt nối tiếp nhau nở rộ. Lingling cũng bình tâm lại thưởng thức cảnh tượng kinh ngạc này, cô nghĩ tối nay ra ngoài tham gia buổi tụ họp là điều đúng đắn, thú vị hơn so với việc ở một mình.
Xem bắn pháo hoa xong cũng đã hơn 9 giờ. Vì dạ dày vẫn còn trướng, Orm và Lingling lại đi thêm một cây số tới ga tàu điện ngầm, đi tàu điện ngầm về trường. Trạm hai người lên xe không đông người, chỉ là không có chỗ ngồi mà thôi.
Trạm tiếp theo là trạm đường số 5, gần khu du lịch, lượng khách di chuyển cực lớn, cộng thêm hiện tại là buổi tối, đều là khách ra về, rất nhiều người lên tàu điện ngầm, nhưng lại rất ít người xuống. Cửa vừa mở ra một dòng người ùn ùn tiến lên, ra sức chen vào trong, vừa chen còn vừa nói "Dịch vào trong một chút", mọi người dính chặt lấy nhau giống như nấu bánh trôi tàu.
Orm sớm đã nghe nói về nỗi đáng sợ của tuyến số 5 Bangkok, tối nay có thể coi như đích thân trải nghiệm một lần. Sau lưng chen đẩy dữ dội, đợi tới khi nàng phản ứng lại, bản thân gần như đã dùng tư thế "lưu manh đùa bỡn" chặn Lingling trong một góc, còn là mặt dính lên mặt.
"Xin lỗi..." nàng nhìn Lingling lúng túng cực độ, định lùi về sau giãn ra chút khoảng cách, nhưng sau lưng giống như bức tường người không thể phá hủy, không cách nào lùi đi. Cô nhìn thấy sau lưng Orm là một người đàn ông, liền nói với nàng: "Không sao, nhích lại gần chút."
Khi Lingling đè giọng xuống, âm thanh cũng trở nên dịu dàng, nàng phát hiện bản thân gần như không có sức đề kháng với nữ sinh xinh đẹp lại dịu dàng, chính xác hơn là, giống như Lingling lúc này, nàng không nói được vì sao, chỉ là không nhịn được nhìn nhiều thêm mấy cái.
"Có ép cậu không?" Nàng lại khẽ hỏi.
"Vẫn ổn." Âm thanh của Lingling rất nhẹ, khi hơi thở ấm áp của đối phương khẽ lướt qua góc mặt, đáy lòng lại có cảm giác tê dại, nghĩ tới lần trước trong học kì quân sự, cô không thích tiếp xúc quá thân thiết với người khác, đặc biệt là đàn ông, nhưng lần đó Orm ôm lấy bản thân, cô không hề có cảm giác phản cảm.
Hôm đó Minji hỏi cô có phải cong không.
Thật ra bản thân cô cũng từng nghĩ tới vấn đề này, tại sao trước giờ không rung động với nam sinh?
Trong cuộc đối thoại ngắn gọn, hai người đều chăm chú nhìn lên mặt đối phương.
Dựa gần như thế, đương nhiên Lingling cũng chú ý tới ánh mắt của Orm, cô không kịp phòng bị nghĩ tới câu nói thường xuyên treo bên miệng của Minji: Thông qua ánh mắt con gái nhìn con gái, rất dễ phán đoán đối phương là cong hay thẳng.
Đột nhiên cô cảm thấy khi Orm nhìn mình...
Giống dáng vẻ Minji nhìn nữ sinh.
Đối mặt hai giây, nàng thu lại ánh mắt, khẽ quay đầu đi, thức thời rũ mí mắt, tầm mắt lướt qua cổ tới xương quai xanh của Lingling, để ý thấy trên xương quai xanh của cô có một nốt ruồi nhỏ. Hơn nữa, da dẻ cô rất trắng.
Lingling cũng cúi mặt xuống, lặng lẽ nhìn lông mi dài của nàng, cô lại nghĩ tới một câu nói khác của Minji: Khi gái cong tiếp xúc thân mật với con gái, sẽ xấu hổ mất tự nhiên ...
Cô lại cười cười trong lòng.
Nghĩ đi đâu thế không biết.
Qua 5 trạm, lượng người trên khoang tàu mới dần dần vơi đi, cặp tình nhân ở bên cạnh rời đi, đúng lúc thừa ra hai chỗ trống.
Sánh vai ngồi xuống, Lingling không lên tiếng, Orm cũng không chủ động nói chuyện, nàng ngẩn ra nhìn đèn xanh lấp lánh bên trên bản đồ tuyến đường, còn cách đích đến 3 trạm, đột nhiên nghĩ ra một chuyện, "Lingling."
Cô nghiêng người, đợi Orm nói tiếp.
"Chúng ta kết bạn Instagram được không?" Nàng nói, trong lòng nghĩ còn thiếu người ta hai bữa cơm, ít nhất cũng phải kết bạn để tiện liên lạc. Người khác thiếu nợ nàng một bữa ăn nàng sẽ không nhớ, nhưng nàng thiếu nợ người ta một bữa nàng tuyệt đối sẽ không quên.
Lingling nhìn nàng, im lặng một lúc.
Kết bạn Instagram mà thôi, đây là biểu cảm gì thế? Orm có chút khó hiểu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com