Chap 34
Orm vừa khóc lóc vừa đưa tay tháo đôi bông tai ra. Còn Lingling lại quay sang thằng Đen, dùng chân đạp nhiều cái vào người thằng Đen. Còn thằng Đen thì không thể chống cự mà nằm dưới đất.
"Mày chê tao không mua sắm được cho Orm...mà cần mày mua trang sức cho em ấy à? Hả thằng kia...trả lời tao ngay!!"
"Dạ...cô...ba...con không dám... đâu cô ba..."-Thằng Đen thều thào vài tiếng
"MÀY GAN LẮM MỚI DÁM ĐỘNG VÀO NGƯỜI CỦA TAO ĐÓ THẰNG MẤT DẠY NÀY!!"- Lingling nhất thời nóng giận mà hét lên.
La xong cô lại đánh tiếp vào người của thằng Đen. Mọi người gia nhân trong nhà đều chứng kiến nhưng chẳng ai dám can ngăn. May đâu thẳng Ân từ đâu chạy tới vịnh tay Lingling lại:
"Cô ba...cô ba bình tĩnh đi cô ba. Đánh nữa chết người đó cô ba!!"
"Mặc xác nó, hôm nay tao đánh chết nó luôn. Tội nó đáng chết lắm đa"- Lingling vẫn chưa nguôi giận.
"Có chuyện gì mà om sòm vậy?"- Bà Hội động nghe tiếng chộn rộn ở nhà dưới nên đi xuống.
Thằng Đen thì đã bất tỉnh. Còn thằng Ân thì lo giật lại cây gậy khỏi tay Lingling.
"Đây là chuyện của người làm con. Thằng Đen dám ý đồ trai gái với Orm...nên con đang phạt nó. Mẹ không cần lo đâu"- Lingling quay ngoắt qua nói.
Bà Hội đồng thấy thằng Đen người đầy thương tích dậy không nổi, nghĩ bụng chắc cũng gần giải quyết xong rồi nên cũng định rời đi:
"Phạt gì thì phạt...đừng có mà để đám gia nhân nó bàn tán. Còn tụi bây nữa...đứng đó coi kịch hả, đi làm việc đi"- Bà quay sang đám gia nhân đang đứng nhìn nói.
Đám gia nhập lập tức tản ra ai làm việc nấy. Orm nãy giờ cũng khóc nức nở vì không biết can ngăn Lingling như thế nào. Sau đó liền ngất đi, may mà Lingling đỡ kịp.
"Trời, Orm nó ngất luôn rồi!! Thôi...cô đưa nó vào phòng nghỉ đi. Để con dọn dẹp chỗ này cho"-Thằng Ân nói khi thấy Lingling đã bình tĩnh lại một phần.
Lingling một tay đỡ lấy người Orm vào lòng, một tay móc ra một ít bạc quăng xuống chỗ thằng Đen đang nằm dưới đất.
"Mày đem tiền này đưa nó đi thầy lang coi vết thương. Nhắm giữ được mạng thì kêu nó cầm số tiền còn lại cút khỏi cái nhà này. Nó còn để tao thấy mặt nó lần nữa, tao đánh cho chết đó. Biết chưa?"
"Dạ dạ...con biết rồi cô ba"- Thằng Ân gật gật đầu.
"Đĩa mà đòi đeo chân hạc!!"- Lingling nhấc bổng ẩm Orm lên liếc một cái rồi lầm bầm rời đi.
Lingling nhanh chóng ẩm Orm vào phòng mình.
Cô kêu người đi gọi thầy lang tới. Trong lúc đợi thì Lingling tháo luôn chiếc bông tai còn lại của Orm ra rồi vứt xuống đất. Cô dùng chân giẫm mạnh lên khiến chiếc bông tai bể nát.
Cuối cùng thầy lang cũng tới, nhanh chóng bắt mạch xem bệnh cho Orm.
"Dạ cô ba...cô ấy vì xúc động mạnh nên dẫn đến ngất xỉu thôi chứ không có gì đâu. Để tôi về bóc thuốc rồi quay lại ngay"
"Ừm, cám ơn ông. Cho tôi gửi ít bạc"
"Dạ"
Lingling đi lại ngồi xuống cạnh Orm. Cô đưa tay vuốt ve mái đầu của Orm.
"Sao em lại nói dối tôi hử? Em có biết là tôi tức giận lắm không? Lỡ lúc đó tôi không kiềm chế được mà làm em bị thương thì sao?"
Orm lờ mờ tỉnh dậy, cô mở mắt ra nhìn. Cầm lấy tay của Lingling:
"Cô ba...em không có phản bội cô ba mà. Anh Đen ảnh cũng thật sự không có ý gì quá đáng cả. Em cũng có nói em có người thương rồi. Còn chuyện chiếc bông tai thật sự em không cố ý... cô ba đừng hiểu lầm em tội nghiệp"
Đương nhiên Orm đã nói thế thì sao Lingling có thể trách móc gì cô được. Cô dùng tay kia đặt lên tay Orm:
"Rồi rồi, tôi không trách em. Nửa câu cũng không trách em nữa. Nhưng mà...sau này em không được nói dối tôi nữa. Tôi rất ghét nói dối. Còn về thằng Đen...tôi thừa biết là nó rù quến em trước chứ em không hề động lòng gì với nó cả. Nên tôi cho nó ít bạc rồi đuổi nó đi rồi"
"Cô ba đuổi anh Đen đi thật rồi đa? Cô ba làm vậy em thấy có lỗi với anh Đen lắm đó đa"- Orm chau mày nói.
"Nãy làm em sợ lung không? Tôi xin lỗi nhiều nghen"- Lingling nhẹ giọng lại.
"Sợ chứ sao không sợ. Lần đầu tiên em thấy...cô ba nổi điên như thế"
Lingling vuốt vuốt tóc cô xoa dịu:
"Thôi tôi xin lỗi lung lắm!! Tại lúc rày nhiều việc quá... tôi còn phải qua lại với mấy ông quan bên Pháp nữa...nên có hơi căng thẳng. Vừa đi công việc xong về thấy cảnh thằng khác ve vãn người con gái của mình...gặp em, em cũng như tôi thôi"
"Thì...cô ba cũng đánh người ta thừa sống thiếu chết rồi còn gì. Cô ba không đánh chết anh ta đó chứ?"- Orm lo ngại.
"Ai biết, kệ mồ nó!! Đừng nhắc thằng đó nữa. Em lo mà nghỉ ngơi đi. Lát thầy lang bóc thuốc đem tới, tôi đi sắc thuốc đem vào cho"- Lingling đứng dậy nói.
"Cô ba...sao lóng rày cô ba bỏ em ở nhà một mình hoài vậy?"
Lingling quay lại, cô hôn lên tráng Orm:
"Ờm...tại tôi nhiều việc, đăng đăng đê đê...em thông cảm cho tôi nha. Tôi không cố ý bỏ bê gì em đâu. Đợi công việc ổn định thì tôi sẽ lại dắt em theo ấy mà"
Orm nghe thế cũng an tâm:
"Dạ...em biết rồi cô ba, cô ba làm việc thì cũng vừa vừa thôi...nhớ coi sóc sức khỏe đó đa. Đừng để ngã bệnh"
"Em lo cho em kìa, tôi đi sắc thuốc"- Lingling mỉm cười rời đi.
Sau khi Lingling dạy dỗ thằng Đen một trận thì bọn người làm trong nhà mới xì xào:
"Vậy là thằng Đen nó bị đuổi luôn rồi đa? Biết là tư tình trai gái không được phép nhưng mà đánh xém chết rồi đuổi đi... vậy cô ba có hơi quá hay không?"
"Thì đó, lạ thiệt đó đa. Mà nhớ không...cô ba còn nói con Orm là người của cô ba nữa. Ý cô ba là sao đa?"
"Ai mà biết. Hai người họ thân thiết nhưng mà...nhìn cách cô ba nổi điên lên như thế. Đúng thật lạ thiệt đa"
Lingling cầm thuốc đi xuống bếp, đúng lúc lại nghe mấy lời bàn tán của đám gia nhân. Cô nghiêm mặt đi tới hắng giọng:
"E hèm..."
"Dạ... dạ cô ba"- Bọn người gia nhân nghe tiếng liền sợ hãi tản ra.
"Công chuyện trong nhà ít quá hay sao mà mọi người ở dưới đây lo thài lai vậy đa? Đi làm việc ngay cho tôi. Từ nay còn ai bàn tán đến việc này nữa...đừng trách tôi"- Lingling nhanh chóng cảnh cáo.
"Dạ dạ... tụi con đi làm việc ngay"
Lingling nhìn bọn họ rời đi rồi mới nhanh chóng sắc thuốc cho Orm. Thằng Ân từ nhà trên đi xuống thấy cô lúi cúi dưới bếp thì hỏi:
"Cô ba làm gì đó đa? Tự nhiên nay cô ba xuống bếp vậy?"
"Mày không thấy Orm xỉu sao đa. Tao đang sắc thuốc cho em ấy đây nè"- Lingling vừa làm vừa nói.
"Cô ba biết làm không đó? Hay đưa đây con làm cho"- Thằng Ân nhìn Lingling nói.
"Tao làm được mà, mày chộn rộn dưới đây chi đa? Không đi làm việc à?"
"À tại nãy á...có người đưa thư tới"
"Thư? Thư gửi cho ai? Gửi cho tao à?"- Lingling quay mắt qua hỏi.
"Dạ không. Gửi cho con Orm đó đa. Chắc là thư của gia đình dưới quê á"
"Ừm..."- Lingling thấy không có gì bất thường nên gật đầu.
"Nhưng người nhận lại là cậu cả đó đa"
Lingling nghe thế ngừng tay lại, hai mắt trừng lên nhìn thằng Ân:
"Mày nói cái gì?"
Cậu cả cầm bức thư tín của mẹ Orm dưới quê gửi lên đi thẳng vào phòng của Lingling. Orm vẫn còn nằm nghỉ trong phòng, cô cũng không ngờ sẽ có người bất ngờ đi vào như vậy.
"Uầy...nằm trên giường của con ba, chắc êm lung lắm đa"- Anh ta cười cười bước vào.
Orm nghe tiếng không phải Lingling nên ngồi bật dậy:
"Ủa...cậu cả, sao cậu vào đây?"
"Hmmm...có thư tín gửi từ dưới quê lên cho mày nè. Là thư của gia đình mày đó"- Cậu cả đưa bức thư ra.
Orm theo quán tính đưa tay nhận lấy nhưng cậu cả giật tay lại nói tiếp:
"Khoan...chuyện mày và con ba...đừng tưởng không ai hay biết!! Tao còn tưởng mày chỉ qua phòng của nó dắt tối thôi, ai ngờ giờ trời sáng trưng vậy cũng qua đây. Con ba...có vẻ cưng chiều mày dữ đa"
"Cậu cả...con xin cậu cả!! Đừng nói chuyện này cho ai biết hết...con cầu xin cậu!! Cậu muốn con làm gì cũng được..."- Orm nghe xong lập tức tuột khỏi giường, quỳ dưới đất van xin.
"Tao không làm hại mày đâu. Nhưng mà...gia đình mày...đang ở trong tay tao"- Cậu cả cúi xuống nói.
"Cậu cả...cậu nói gì vậy? Cậu..."- Orm nghe xong xanh cả mặt.
"Nếu mày không tin...thì bức thư tín này mày có thể xem"- Giờ cậu cả mới dám đưa lá thư cho Orm.
Orm vội cầm lên đọc, rồi cô nhìn cậu cả:
"Ý...ý cậu là sao? Cậu muốn con làm gì? Con lạy cậu, đừng làm hại tới gia đình con"
Cậu cả bật cười rồi ngồi xổm xuống, nói thầm gì đó vào tai của Orm. Lingling bên ngoài vừa nấu xong thuốc thì liền bưng vào phòng cho Orm để hỏi ra lẽ. Đương nhiên vừa vào thì đã nhìn thấy cậu cả ở trong phòng mình. Lingling vội để chén thuốc lên bàn đi lại. Tóm lấy vai của cậu cả kéo ra. Rồi cô đỡ Orm ở dưới đất lên.
"Nè...ai cho anh vào đây? Đây là phòng của tôi cơ mà?"
"Còn em nữa, mắc gì không nằm trên giường mà quỳ dưới đất vậy đa?"- Lingling quay qua Orm. "Hmmmm...mày cũng gan lắm!! Bấy lâu nay dám tằn tiệu yêu đương với con hầu của mình. Hứ...hai đứa con gái yêu nhau đã đành. Hơn nữa mày còn là cô ba nhà Hội đồng, còn nó chỉ là hạng cùn đinh mạc kiếp. Chuyện này để cha mẹ biết, để cả làng này biết...mang nhục lung lắm đó đa"- Cậu cả sau khi nắm được bí mật của Lingling thì đắc chí đáp Lingling cũng vừa nguôi giận chuyện thằng Đen xong thì tới chuyện cậu cả. Lingling tức đến độ gương mặt đỏ au, vành tai nóng bừng:
"THÌ SAO?? ĐI RA KHỎI PHÒNG TÔI NGAY"
"Mày đừng có mà thách thức tao. Tao nói cho mày biết...chuyện của mày tao có thể nói với cha mẹ bất cứ lúc nào. Mày đợi đó...tao sẽ khiến mày đau khổ khi mày dám hại tao"- Cậu cả trước khi rời đi nói.
Lingling hai hàm răng nghiến chặt, tay vo thành nằm đấm, mắt trừng trừng nhìn cậu cả. Nếu cô không nể tình cậu cả dù gì cũng là anh ruột của mình thì có thể cô đã lao vào tẩn cho một trận như thằng Đen lúc sáng mất rồi.
"Bây giờ anh sao...có đi hay không? ĐI!!"
Orm ở sau liền kéo tay Lingling:
"Cô ba..."
Cậu cả cười khinh bỉ rồi rời đi. Lingling đi lại khóa cửa phòng. Cô nhìn Orm trừng trừng. Lửa giận vẫn chưa nguôi, Lingling cầm chén thuốc nóng quăng mạnh khiến chén thuốc vỡ tan tành dưới đất. Orm nhìn thấy đau lòng đi lại:
"Cô ba... thuốc nóng như vậy... đỏ tay hết cả rồi!!"
Lingling không trả lời, cô đi lại chỗ tủ. Lấy ra một khẩu súng lục. Orm thấy thế liền kéo Lingling lại hết sức có thể.
"Em buông ra... tôi đi giết chết anh ta!! Khốn nạn"
"Cô ba...cô ba...em xin cô ba mà! Em quỳ xuống xin cô ba, đừng làm vậy mà đa"- Orm lê cả hai đầu gối xuống đất.
"Em không thấy anh ta định nói chuyện chúng ta cho cha mẹ nghe sao? Tôi nhịn anh ta hết mức có thể rồi đó" - Lingling vẫn chưa buông ra.
"Em năn nỉ cô ba...đừng làm vậy. Giết người là trọng tội đó đa. Cô ba có mệnh hệ gì em biết làm sao đa. Có gì cô ba bình tĩnh lại rồi giải quyết mà"- Orm khóc lóc tỉ tê.
Lingling nhìn bộ dạng Orm khổ sở như vậy thì cũng từ từ tự trấn tỉnh lại. Cô đỡ Orm dậy.
"Nếu lỡ gia đình tôi ép em quá... tôi sẽ dùng khẩu súng này tự tử ngay cho em xem"
"Trời ơi...em xin cô ba. Ngàn lần xin cô ba. Có gì từ từ giải quyết mà đa"
"Anh ta nói gì với em?"
"Dạ..."- Orm không biết nói như thế nào Cô nhớ lại lời của cậu cả thì thầm với cô:
"Tao nói cho mày biết...chuyện này mà đem ra đình xét xử, tới ông Hội đồng cũng không bênh vực được hai đứa bây. Bây giờ nếu mày muốn mày và con ba toàn mạng...thì mày tốt nhất nên nghe lời tao. Và không được nói bất cứ gì cho con ba nghe, có biết chưa?"
"Sao em không trả lời tôi?"- Lingling nóng lòng.
"Dạ...thì cậu cả cũng chỉ nói về chuyện của hai chúng ta thôi"- Orm quyết định không nói gì cho Lingling nghe.
Lingling hít một hơi rồi cũng quyết định đem dẹp cây súng đi. Orm cũng thở phào.
"Thôi... thuốc đổ rồi, để tôi kêu người vào dọn với sắc cho em chén thuốc khác. Em nghỉ ngơi đi. Chuyện này để tôi giải quyết"
Lingling dìu Orm lại giường, trấn an cô:
"Em đừng suy nghĩ gì cả. Sức khỏe quan trọng. Nín đi. Trời sập xuống tôi còn đỡ được cho em mà. Tôi sẽ không để em bị bất cứ tiếng nhơ nào hay bị ai ức hiếp đâu. Nha!! Ngoan..."
Cô đưa tay lau nước cho Orm. Nhìn Orm như thế Lingling cũng rất lo lắng. Rồi cô quay người đi khỏi.
Lingling vừa rời đi thì Orm lại nằm trên giường khóc tiếp:
"Em xin lỗi, cô ba!!"
Nước mắt Orm giàn giụa rơi ra khỏi khóe mắt, từng giọt từng giọt đầy đau khổ. Không biết cô khóc vì gì mà có vẻ đau lòng đến như thế. Nước mắt chảy xuôi, rơi xuống ướt cả gối nằm.
Lingling mặt hầm hầm nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh mà đi tìm cậu cả nói cho ra lẽ.
"Nè anh cả...chúng ta nói chuyện thẳng thắn với nhau như hai người đờn ông đi"- Mặt Lingling vô cùng nghiêm túc.
Cậu cả nghe thế khì cười:
"Mày đi học bên Tây về riết bị điên rồi đa... đờn ông gì chớ"
"Tôi không có giỡn với anh. Chuyện của tôi và Orm...nói cho rõ ràng đi. Anh muốn gì?"
"Muốn gì? Muốn mày đau khổ"- Cậu cả trừng mắt nói.
"Nè...anh đừng có quá đáng nha"
"Được, vậy mày chọn đi. Giữa cái sản nghiệp này và con Orm...mày chọn gì?"- Cậu cả cười hỏi Lingling thở hắt:
"Đương nhiên là Orm"
Cậu cả vội vỗ tay tán thưởng:
"Hay...hay thật đó đa. Mày từ bỏ cái sản nghiệp khổng lồ ăn cả đời không hết này... với một con hầu sao đa? Mày làm tao cảm động quá"
"Đối với tôi, em ấy không phải con hầu gì cả. Anh cũng đừng có mở miệng ra là con hầu này con hầu nọ"- Lingling đánh ánh mắt sắc lẹm về phía cậu cả.
"Thì sao? Mày nên nhớ, bây giờ tao là người nắm thóp của mày. Mày mới là đứa nên liệu hồn đó đa" Lingling nghe thấy thì cố gắng hạ giọng xuống một chút, coi như là vì Orm:
"Được, coi như tôi sai. Ba cái xưởng và điền sản đồ của tôi quản lí tôi giao lại hết cho anh, được chưa? Chỉ cần anh không công khai chuyện của tôi ra là được"
Cậu cả đương nhiên là vui mừng khôn xiết khi thấy Lingling xuống nước năn nỉ như thế:
"Hmmm...tao thiệt sự cảm động lung lắm đa. Haizzz...mà rất tiếc là dù mày có đổi cái mạng của mày thì tao cũng sẽ không đổi ý đâu đa"
Lingling nghe thế thì không kiềm được nữa, tức giận đứng lên:
"Anh cả... tôi nói cho anh biết, anh đừng ghẹo gan tôi. Anh ép tôi quá..."
"Ép mày rồi sao? Nói tao nghe xem nào? Hứ...tao phải để cho mày thân sơ thất sở tao mới hả dạ đa"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com