21
Ngồi nhớ lại chuyện cũ, Orm năm xưa đã từng vô cùng sủng nịnh gọi Jayna là cá con. Jayna năm xưa cũng đã từng vô cùng thương yêu gọi Orm là nai con. Thời điểm khi còn trẻ ấy, hai người đã từng vô số lần trong những phút giây triền miên ta đắm người say, cực kỳ chân thành nói với đối phương bao lời hứa hẹn và ưng thuận. Nai con muốn chạy vây quanh cá con mãi mãi. Cá con cũng muốn quấn quýt bên nai con mãi mãi.
Năm tháng đơn thuần như thế, con người chân thật như thế, làm sao lại dễ dàng quên lãng được đây?
Orm sẽ không quên, tương tự như thế Jayna cũng sẽ không quên.
Thế nhưng con người đang sống trên đời, cũng không thể cứ mãi lưu luyến bóng ma của quá khứ, mà phải đưa mắt tiến về phía trước.
Trong giây phút Orm đang giãy giụa trong nỗi thất vọng cùng sự tuyệt vọng tìm kiếm lối thoát, thì Lingling lại xuất hiện. Cô như một ngọn đuốc bừng sáng rực rỡ giúp trái tim đang vô cùng lạnh lẽo của Orm có lại độ ấm. Cô như một ngọn hải đăng sáng bừng trong đêm tối giúp đôi mắt đang vô cùng cô đơn của Orm nhìn thấy được phương hướng.
Orm động tâm, không thể khống chế được. Tâm trạng không thể khống chế càng làm người ta khó thể nào kiềm nén để nó không phát triển thêm nữa.
Dù cô mâu thuẫn và giãy giụa thế nào, thứ năm vẫn không nhanh không chậm nhàn nhã mà đến.
Hai người gặp lại nhau, đều không thể giấu được sự vui vẻ trong lòng, cùng nở nụ cười.
Orm thấy Lingling mặc bộ trang phục công sở màu xám nhạt, gương mặt trang điểm tinh tế toát lên vẻ trang nhã và chín chắn của một phụ nữ thành đạt.
Lingling thấy Orm mặc một chiếc váy dài màu xanh biển, trên gương mặt vốn thường để mộc của cô tự dưng hôm nay lại được trang điểm nhẹ nhàng.
Hai người đều dụng tâm trang điểm, cùng bỏ sức lựa chọn trang phục.
Lingling dẫn Orm trở về nhà. Lần đầu tiên Orm đến nơi ở của Lingling, không khỏi để tâm quan sát.
Bên trái cửa ra vào đang đặt một hồ cá thủy sinh cỡ trung, bên trong có mấy con cá vàng đang tung tăng bơi qua bơi lại đầy vui vẻ, bên phải trên vách tường lại đang treo hai bức tranh thủ công mỹ nghệ vô cùng tinh xảo và thời thượng, vừa nhìn đã biết là tác phẩm của một danh gia nổi tiếng nào đó.
Làn gió nhẹ từ trước cửa sổ thổi tới làm tấm màn lụa ở hai bên lay động giống như hai suối mái tóc dài của người phụ nữ đa tình đang nhẹ nhàng bay lượn.
Trên trần nhà đang treo một đèn trang trí cỡ lớn, xung quanh đèn có những chuỗi thủy tinh dài ngắn khác nhau rủ xuống, dưới ánh tà dương phát ra những tia sáng óng ánh nhã nhặn, khiến người khác có cảm giác đang lạc trong ảo cảnh ở nơi tuyệt đẹp thần tiên.
Từ phòng khách đến nhà bếp, từ phòng ngủ đến phòng khách, từ phòng thay quần áo đến thư phòng, đều là cách bài trí trang nhã diễm lệ và có bố cục đầy phong cách, khiến Orm xem đến hoa cả mắt. Khó trách cô lại không cảm thán trong lòng, Quả thật người có tiền có khác! Đã sống trong khu cao cấp rồi, mà diện tích bên trong còn lớn thế này. Nếu trong tay không có vài ba triệu tệ thì không thể mua được căn hộ kiểu này.
Quả nhiên Lingling mắc bệnh sạch sẽ. Tất cả đồ nội thất bên trong căn nhà đều dùng tông trắng, thảm lông cừu trắng ngà, bộ sofa màu trắng trân châu, đồ sứ trắng, rèm cửa sổ hoa hồng trắng, nội thất nhà bếp kim loại trắng, gạch men sứ tường vi trắng, tủ quần áo đinh hương trắng, drap giường tơ tằm trắng,... tất cả đều là những thương hiệu nổi tiếng.
Orm bật cười, trêu chọc: "Ukraine người ta thì đấu tranh Cách mạng Cam*, Kyrgyzstan thì đòi Cách mạng Vàng**, Iraq ầm ĩ chuyện Cách mạng Tím***, còn nhà của chị cũng đi theo xu thế tình báo quốc tế náo loạn một cuộc Cách mạng Trắng. Thú vị nhỉ!"
(*Cách mạng Cam: một loạt biểu tình và các sự kiện chính trị diễn ra tại Ukraina từ cuối tháng 11/2004 đến tháng 1/2005, sau cuộc chạy đua bầu cử tổng thống 2004.
**Cách mạng Vàng: có liên quan đến việc lật đổ Tổng thống Askar Akayev và chính phủ của ông ở nước cộng hòa Trung Á Kyrgyzstan sau cuộc bầu cử nghị viện 27/2 và 13/3 năm 2005. Lúc đầu, giới truyền thông gọi là Cách mạng hoa thuỷ tiên vàng nhưng sau đó đổi thành Cách mạng Tulip để ám chỉ không có cuộc Cách mạng Màu (các cuộc biểu tình chính trị ôn hoà ở một số nước do sự giật dây từ bên ngoài) ở Kyrgyzstan.
***Cách mạng Tím ở Iraq xảy ra năm 2005, ám chỉ việc lật đổ Saddam Hussein ở Iraq.)
"Em có ý kiến gì?" Lingling nheo mắt nhìn cô.
"Nào dám." Orm nhìn xung quanh toàn một màu trắng, không khỏi lo lắng, "Chị sống một mình ở nơi này không sợ à?"
"Sợ gì?"
"Trang trí chỉ mỗi một màu trắng, nhìn thế nào cũng giống phòng để thi thể."
Mặt Lingling tối sầm lại, trách mắng: "Đừng nói bậy!"
Orm cười ha ha. Người ta nào nói bậy! Rõ ràng rất giống cách trang trí xa hoa ở mấy phòng để thi thể chứ bộ.
Lingling không vui nói: "Em đừng cười nữa! Chỉ vì tôi thích màu trắng nên chọn tông trắng để trang trí thôi. Tôi nghĩ sẽ vẽ tranh tường ở phòng khách, em thấy nên vẽ gì thì hợp?"
"Nếu vậy không nên vẽ quá phức tạp, chắc đơn giản là được, chọn họa tiết gì để tương xứng với cách bài trí bên trong phòng của chị giờ ta?" Orm nhìn quanh phòng khách một vòng, chậm rãi nói, "À, vẽ cành trúc hay hoa lan đi. Cành trúc thì 'Lá biếc mọc loạn như vũ khí, cành mềm vẫn vững trước gió to', còn hoa lan 'Cánh hoa không sắc trộm nở sớm, cảnh sắc nhẹ trong khuấy động xuân'. Giữa cành trúc với hoa lan, chị thích cái nào hơn?"
Lúc này nhìn Orm như một vị tiểu thư khuê các một bụng văn thơ, làm Lingling không khỏi ngây ngốc ngắm nhìn. Mãi đến tận khi Orm huơ tay trước mắt mới khiến cô lấy lại tinh thần, vội ho một tiếng nói: "Đều thích cả. Hay vậy đi, trong phòng khách vẽ cành trúc, còn phòng ngủ vẽ hoa lan."
"Không phải chị nói chỉ vẽ phòng khách thôi sao?"
"Hiện giờ đổi ý chẳng lẽ không được?"
"Được thôi! Dù sao tôi cũng được trả công mà, chị muốn vẽ bao nhiêu đều được cả."
Lingling liếc mắt, cười hỏi: "Lần này em tính tiền công bao nhiêu?"
Trong thâm tâm Orm có ý trêu chọc, ngay lập tức há mồm nói: "Một vạn!"
"Được, chốt một vạn!"
Orm choáng váng. Vừa nãy cô chỉ nói đùa, huống chi cô cũng không tính lấy tiền Lingling, nên vội nói: "Chị... vừa nãy tôi chỉ nói đùa..."
Làm sao Lingling lại không biết cô chỉ đang nói đùa thôi chứ? Lingling vỗ đầu Orm, nói: "Một vạn thì cứ một vạn đi. Lời đã nói ra thì không được sửa đổi. Em tính làm bao lâu thì xong?"
"Chắc ba-bốn ngày." Orm thấy Lingling cứ cố chấp với cái giá cô đã lỡ đưa ra, sâu trong lòng thấy cực kỳ tổn thương. Rồi! Nếu chị ấy muốn như vậy thì cũng được thôi. Mọi chuyện đều có thể thanh toán sòng phẳng, hai người không ai phải nợ ai. Mình cũng chẳng muốn lấy lời Lingling làm gì, đến lúc đó cứ dựa vào quy tắc giá cả thông thường lấy một ngàn tệ rời đi là được.
Lingling nhìn thấy sự tổn thương của Orm, chợt cảm giác thương tiếc thoáng xuất hiện trong lòng. Một chút tiền đó đối với mình chả là gì. Mình nhìn thấy Orm kiếm tiền không dễ, vốn định giúp Orm cải thiện chút tiền sinh hoạt thôi, nhưng với tình hình này có vẻ như người ta đã hiểu lầm ý định đó rồi.
Lingling cũng không muốn giải thích nhiều, chỉ nói: "Được, vậy thì ba-bốn ngày."
"Ừm. Vậy để tối về nhà tôi vẽ bản phác thảo cho chị nhé. Ngày mai sẽ đến đây bắt tay vào làm."
"Được."
Lingling muốn lái xe đưa Orm về, nhưng Orm từ chối. Dù sao căn hộ của cô và Lingling chỉ cách có hai con đường, khoảng cách cũng không quá xa, đi bộ về cũng chẳng có gì.
Về đến nhà, Orm dồn hết tâm tư vào vẽ bản phác thảo, tỉ mỉ chăm chút từng đường nét, tỉ mỉ hoàn thiện từng chi tiết. Từ khi bắt đầu đi làm đến nay, cô chưa từng bao giờ tỉ mỉ chuyên tâm thế này. Cô thật lòng muốn đem bản phác thảo đẹp nhất đưa cho Lingling.
Đồng hồ báo thức ở đầu giường, kim giờ và kim phút trong thoáng chốc gặp nhau ở con số mười hai, kim giây tích tắc đi theo chu kỳ của nó, làm bầu không khí xung quanh càng thêm yên tĩnh, báo hiệu một đêm an lành.
Một giờ sáng, rốt cuộc Orm cũng vẽ xong bản phác thảo. Cô đã ngồi trước bàn làm việc ròng rã suốt bảy tiếng đồng hồ, giữa chừng chỉ đi vệ sinh một lần, uống một ly nước, còn cơm tối thì đã quên ăn.
Orm lười biếng duỗi người, rồi đi tắm rửa, sau đó tiện tay cầm ra một bịch bánh quy, nuốt vội vài miếng, lại nằm ườn trên giường, vừa nhắm mắt lại, có muốn cũng chẳng mở mắt ra nổi. Cô đã tập trung tinh thần cao độ liên tục mấy tiếng liền, đã vượt quá ngưỡng chịu đựng của đại não, nên giờ thấy mệt mỏi cũng chẳng lạ.
Nhưng dù vậy, tại ý thức mơ màng trước khi chìm vào giấc ngủ, Orm vẫn còn đủ sức nghĩ đến một chuyện để bỡn cợt. Cái gọi là mất ăn mất ngủ bất quá cũng chỉ thế này thôi nhỉ? Lingling, vì chị, tôi đang mệt mỏi rã rời muốn ch.ết luôn đây. Lần này coi bộ chị đã thiếu một món nợ ân tình của tôi rồi đó, nếu chị muốn sòng phẳng cả đôi bên, chỉ có thể lấy thân báo đáp lại thôi.
Sáng sớm ngày hôm sau, Orm bị tiếng đồng hồ đánh thức. Sau khi rửa mặt xong, cô đi xuống dưới lầu mua bữa ăn sáng là ly sữa đậu nành cùng một cái bánh xèo kẹp trứng, vừa ăn vừa đi bộ đến nhà Lingling.
Không khí sáng sớm thường cực kỳ trong lành, nên Orm tham lam hít sâu thêm vài cái. Cô mỉm cười, ngắm nhìn ánh bình minh đỏ nhạt nhảy múa trên cành lá xanh lục tươi tốt, trong lòng cảm thấy đặc biệt khoan khoái. Ánh mặt trời nhàn nhạt tỏa xuống bao bọc quanh người, giống như đang tiếp cho cô sức sống dồi dào, để bước chân cô cũng trở nên nhẹ bẫng vui sướng.
Khi Orm đến trước cửa nhà, Lingling cũng chỉ mới vừa rời giường không lâu, đang chuẩn bị ăn điểm tâm. Nhìn thấy Orm, cô hỏi: "Em ăn sáng chưa?"
"Ăn rồi. Lát nữa chị phải đi làm sao?"
"Ừ, sao hỏi vậy?"
"Chị không sợ tôi trộm đồ khi để một mình tôi trong nhà thôi à?"
"Nếu có bản lĩnh thì em cứ trộm, tôi không sợ."
Orm gãi mặt, khi nghe như vậy cô thật muốn làm một tên trộm, lén đem hết mọi thứ đáng giá trong nhà Lingling ra ngoài bán. Nếu làm thế ắt hẳn cuộc sống về già của cô sẽ được bảo đảm lắm đây.
Lingling ăn xong điểm tâm, vào trong thay quần áo và trang điểm, rồi nói với Orm: "Buổi tối tôi mới đi làm về. Trưa nay em đừng ăn bánh mì, để tôi giúp em kêu đồ ăn, đến giờ ăn trưa người ta sẽ giao tới đây cho em."
Trong lòng Orm cảm động, nói: "Cảm ơn. Vậy... tiền đồ ăn bao nhiêu để tôi trả."
"Không cần. Cứ để đó rồi trừ vào tiền công của em." Lingling nói xong đẩy cửa đi ra ngoài, gương mặt đanh lại, vầng trán khẽ nhăn. Thật không ngờ ngay cả chút tiền cơm trưa mà Orm cũng muốn tính toán sòng phẳng! Đúng là đồ ngốc!
Lingling đi rồi. Orm cẩn thận đem đồ đạc trong phòng khách dọn gọn vào một góc, rồi lấy tờ giấy lót để trên sàn, bắt đầu làm việc.
Một ngày tĩnh lặng không cần phải nói gì.
Sau khi hết giờ làm, Lingling vội vàng chạy về nhà. Cô muốn nhìn thấy Orm, cũng không biết giờ này Orm còn ở đó hay không.
Khi về đến nơi, thấy Orm vẫn còn, Lingling thở phào nhẹ nhõm. Cô thấy Orm đang tập trung vào bức tranh đang vẽ, cũng không tiện quấy rầy, chỉ tiện tay lấy một quyển tạp chí, rồi ngồi trên ghế sofa tùy ý lật xem.
Đến khi Orm xoay người lại, nhìn thấy Lingling, liền cất tiếng hỏi: "Chị về lúc nào?
"Vừa mới về."
"Hôm nay làm việc có mệt không?"
"Như mọi ngày. Còn em, có mệt không?"
"Cũng bình thường."
Lingling cảm thấy Orm và cô một hỏi một đáp thật giống như hai người đang chung sống trong một nhà, tự dưng xuất hiện tia buồn phiền xen lẫn với cảm giác hạnh phúc.
Orm nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ, nói: "Chắc hôm nay chỉ làm đến đây thôi. Ngày mai tôi sẽ đến nữa."
Lingling liếc mắt nhìn Orm, nói: "Quay về làm gì? Đêm nay cứ ngủ ở nhà tôi đi."
"Chuyện này... không ổn lắm"
"Có gì đâu mà không ổn. Đi thôi, đi chợ mua đồ ăn với tôi, rồi trở về nấu cơm."
"Chị biết nấu ăn hả?"
"Coi thường người khác quá rồi đó!"
Orm đi theo Lingling mua không ít đồ trong siêu thị. Orm hỏi: "Chị mua nhiều thứ quá vậy? Sao ăn hết?"
"Ngày mai là cuối tuần, có thể ở nhà nghỉ ngơi. Đây là đồ ăn cho hai ngày cuối tuần."
Từ siêu thị trở về nhà, Orm đứng bên cạnh giúp Lingling nấu cơm. Lingling hỏi: "Em cũng biết nấu ăn, phải không?"
"Biết chứ, nhưng không thường nấu."
"Ừ, tôi cũng thế, cũng rất ít xuống bếp."
Khả năng nấu nướng của Lingling không hề tồi. Cô luôn thích theo đuổi sự hoàn mỹ, vì thế khi bắt tay vào nấu đồ ăn cũng nhất định phải làm ra các món có đủ màu sắc và hương vị. Orm thấy dĩa tôm xào sốt chua ngọt mà Lingling vừa nấu xong đang để trên bàn tỏa hương thơm ngào ngạt, thật muốn nhón thử một miếng bỏ vào miệng thưởng thức, nhưng nhìn Lingling vẫn còn bận rộn nấu ăn, cảm thấy làm vậy khá kỳ, đành phải nuốt nước miếng nhịn xuống, chờ Lingling làm xong để cùng ăn.
Mất một tiếng bận rộn nấu nướng, Lingling làm xong ba món mặn và một món canh. Hai người đem thức ăn bưng ra bàn, cùng nhau ngồi ăn cơm.
Orm gắp mỗi món ăn một miếng, cẩn thận nhai nuốt để thưởng thức, xong hết mới mở miệng khen: "Chị nấu ăn cũng ngon tương tự như tôi nấu đó!"
Lingling khinh thường lườm mắt. Cô cũng không hy vọng có thể nghe được câu khen ngợi đúng nghĩa từ miệng Orm.
"Nếu đã thấy ngon thì nên ăn nhiều một chút. Nhìn em gầy yếu cứ như cá mắm ấy."
"Nào có gầy đến mức đó? Miễn sao chỗ nào không nên gầy vẫn đầy đặn nở nang không thiếu gì là được. Ồ, hay chị đang ganh tị với vóc dáng thon thả của tôi?"
"Tôi mà ganh tị với em? Vóc dáng của em có thể đem so với tôi? Em chém gió quá đấy, mau rớt xuống đất giùm tôi đi."
Orm vô lại nói: "Chỗ này của chị đang có gió quá trời nè. Tôi phải ở đây chém tiếp chứ còn rớt xuống đâu nữa đây?"
Lingling không nói gì, trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào. Cô liếc nhìn Orm.
"Nhiều cơm thế này mà cũng không chặn nổi miệng em. Chết mất thôi!"
Orm bật cười ra tiếng, lại tiếp tục đùa giỡn: "Tiền cơm hôm nay cứ tính vào tiền công của tôi đi."
Lingling vừa nghe, mặt một hồi xanh một hồi xám. Orm thấy thế có chút rợn da gà. Vốn đang muốn nói chuyện đùa, thế mà sao lại rước phải phản ứng lớn thế này từ Lingling? Thật sự người ta rất vô tội à nha! Phụ nữ đúng là loài động vật mẫn cảm quá mức cần thiết mà.
Orm lí nhí rụt rè nói: "Tôi thấy... tôi vẫn nên đi về nhà thôi. Nhà của chị đâu có quần áo để tôi thay..."
"Em mặc quần áo của tôi là được."
Trong lòng Orm biết rất rõ, tình trạng ái muội giữa cô và Lingling đã thăng cấp đến mức muốn đột phá sang một điểm mới. Cả hai đều cực kỳ mẫn cảm, cho dù chỉ là một câu nói vô tâm, cũng rất dễ khiến đối phương phải cân nhắc suy nghĩ nửa ngày. Mọi chuyện nhìn như thật rõ ràng nhưng hoá ra lại cực kỳ mờ ảo. Mối quan hệ tưởng như là thật nhưng lại chẳng hề có gì. Trước kia khi cô và Jayna đang trong quá trình dò xét suy nghĩ lẫn nhau, đã từng trải qua khoảng thời gian như thế này. Cô tin rằng nhất định Lingling cũng đã từng trải qua khoảng tâm lý giống vậy.
Mỗi người trong hai người mang theo tâm tư của riêng mình ngồi ăn cơm, tìm chút đề tài gì đó trò chuyện những thứ không đâu. Sau khi ăn cơm xong, Lingling tìm một bộ áo ngủ đưa cho Orm, rồi mở cửa phòng dành cho khách.
"Đêm nay em ngủ ở đây, bên trong có phòng tắm, em đã bận bịu cả ngày rồi, nhanh đi tắm rửa rồi nằm nghỉ ngơi."
Sau khi nói xong, Lingling không hề liếc nhìn Orm một lần nào, mà trực tiếp quay về phòng ngủ. Cô vốn muốn cùng Orm ngủ chung trong một phòng, để có cơ hội nói chuyện phiếm tán gẫu cùng nhau, nhưng một câu nói kia của Orm, 'Tiền cơm hôm nay cứ tính vào tiền công của tôi đi' giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự nhiệt tình của Lingling. Cô biết Orm có cảm giác, cô cũng biết Orm đang cực kỳ cố gắng kiểm soát cảm giác này, thế nhưng cô không muốn Orm phải hết sức kiềm chế như thế. Lingling có chút hờn giận suy nghĩ, Nếu Orm đã muốn duy trì khoảng cách với mình, vậy thì cứ tùy theo ý em ấy.
Lingling biết rất rõ, hiện giờ cô đang chơi đùa với lửa, không cẩn thận có thể đem mình thiêu cháy tan xương nát thịt; nhưng cô không nỡ triệt tiêu mồi lửa đang rừng rực cháy này. Khi bình tĩnh ngồi lại, Lingling nghĩ, Cứ để mình một lần tùy hứng đi! Chỉ lần này mà thôi. Chờ đến khi Orm vẽ tranh tường ở nhà xong, nhất định phải đem mồi lửa dập tắt bằng hết.
Orm tắm rửa xong, nằm trên giường, miên man suy nghĩ lung tung, không lâu sau liền ngủ thiếp đi.
Thời điểm cuối tuần, Lingling không đi ra ngoài, ngay cả di động cũng tắt hẳn nguồn, chỉ ở nhà cùng Orm vẽ này vẽ kia. Có lúc lòng hiếu kỳ dâng lên, cũng học theo dáng vẻ của Orm vẽ vài nét trên bức tường. Orm cũng rất kiên trì cầm tận tay dạy cô nên làm sao để vẽ cho đúng. Khi tay của hai người chạm nhau, sâu trong thân thể có một cảm giác rung động chậm rãi dâng lên, nhưng cả hai không hẹn mà cùng cố ý bỏ quên sự tồn tại của nó.
Phòng khách vẽ xong bức tranh cành trúc, lại đi vào phòng ngủ vẽ hoa lan. Lingling giúp Orm đem chiếc giường dời ra một góc, giúp cô đem đống dụng cụ từ ngoài vào trong, rồi lại đứng bên giường yên lặng nhìn Orm vẽ.
Thỉnh thoảng làm chút quấy rối, thừa lúc Orm không chú ý, điểm một chút sơn màu lên chóp mũi cô. Sau khi Orm phát hiện, sẽ không cam lòng mà lấy bút đang vẽ tô lên mặt Lingling chút sắc màu gì đó. Hai người cứ như vậy, một người đuổi một người chạy, vui vẻ đùa giỡn, quay qua quay lại việc vẽ tranh tường hoàn công.
Hai người lại đem giường khôi phục trở lại chỗ cũ. Orm dọn dẹp mọi thứ xong, đứng im lặng một hồi rồi mở lời.
"Đến lúc tôi phải về rồi."
Lingling chăm chú nhìn Orm một lúc lâu, rồi mới gật đầu, từ trong ngăn kéo lấy ra một bao thư.
"Đây là tiền công của em." Orm tính cầm lấy, nhưng Lingling lại rụt tay về, đem bao thư để trên đầu giường, "Cũng đến giờ ăn cơm chiều, hay ở lại ăn bữa cơm rồi về."
"Cũng được. Hai ngày nay toàn chị nấu cơm, vậy lần này để cho tôi nấu đi." Orm thoải mái đồng ý lời đề nghị của Lingling.
Bữa cơm này có thể là lần ăn chung cuối cùng giữa chị ấy và mình nhỉ?
Bầu rượu cạn, niềm vui đã vơi.
Mong đêm nay, đừng mơ mộng hàn.*
(*Nằm trong bài hát thiếu nhi «Tiễn biệt»)
Orm âm thầm thở dài, sau đó cố gắng lên dây cót tinh thần.
Thôi, kết thúc nào rồi cũng đến lúc phải kết thúc thôi. Rõ ràng cũng chẳng có gì cả mà, không phải sao?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com