Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

30

Orm sửng sốt một lúc mới lấy lại được tinh thần, nhìn thấy một người đàn ông đứng bên cạnh Lingling, trong lòng lại ẩn đau.

Jayna cũng nhìn thấy Lingling, xuất phát từ phép lịch sự, đứng dậy chào hỏi.

Còn Lingling đang cực kỳ thất vọng, Đêm đó rõ ràng Orm nói em ấy và Jayna chỉ là bạn bè, nhưng với tình cảnh vừa nãy lại không hề giống hai người bạn mà cứ như hai người yêu tình nồng mật ý ở bên nhau. Lingling có cảm giác bị lừa, sự tức giận cũng từ từ tràn ra ngoài.

Lingling đi tới, cũng không thèm nhìn Orm, chỉ lên tiếng chào hỏi Jayna sau đó giới thiệu: "Đây là Itthipat Thanit", rồi quay lại nhìn Itthipat giới thiệu Jayna, hoàn toàn không đả động gì đến Orm.

Jayna biết quan hệ không mấy tốt đẹp giữa Lingling và Orm, cũng thấy gương mặt đang cố nén giận của Lingling. Cô không nói gì, chỉ đơn giản mở miệng giới thiệu Orm với Itthipat, sau đó nhoẻn cười lịch sự: "Thật có duyên. Hôm nay lại ngẫu nhiên gặp chị ở đây."

"Đúng đấy, thật có duyên." Lingling cũng cười nói, "Hình như hai em chỉ mới vừa bắt đầu ăn thôi nhỉ? Hiểm lắm mới gặp được nhau, sao mọi người không cùng ăn chung?"

Jayna không tiện cự tuyệt, chỉ có thể gật đầu, nói: "Cũng được."

Orm vẫn cúi gằm mặt xuống đất, không nhìn ai. Lingling có ý ngồi bên cạnh cô, cùng Jayna và Itthipat Thanit sôi nổi chuyện trò.

Itthipat Thanit rất biết cách ăn nói, trước đây anh cũng từng học một khóa về thiết kế quảng cáo, cho nên rất hứng thú với công việc của Jayna, liền bắt chuyện với Jayna hết hỏi động lại hỏi tây. Nhân cơ hội này, Lingling im lặng không tham gia câu chuyện, đưa mắt liếc nhìn Orm, thấy cô vẫn cúi đầu không nhìn ai, chỉ chuyên chủ ngồi cắt miếng beefsteak bỏ vào trong miệng, rồi chầm chậm nhai nuốt. Trong đầu Lingling liền xuất hiện một tín hiệu: Orm Kornnaphat không vui?

Là bởi vì tôi tới phá đảm buổi hẹn hò ngọt ngào của hai người nên mới không vui đó sao?

Lingling cười khổ.

Orm không hề ngẩng đầu lên, chỉ có một giọng nói rất nhỏ: "Gần đây vẫn khỏe chứ?"

Orm Kornnaphat đang hỏi mình? Lingling tưởng đã nghe lầm, quay đầu sang nhìn, thấy cô vẫn giống như vừa nãy chuyên chú ăn, trong lòng bực bội, Em muốn nói chuyện tới tôi có thể ngẩng đầu lên được không? Hay là do có Jayna ở đây nên không dám nhìn tôi? Đồ hèn nhát!

Lingling quyết định không trả lời, ngược lại ra vẻ tràn đầy phấn khởi gia nhập đề tài đang nói của Jayna và Itthipat. Orm thấy Lingling không để ý đến cô, trong lòng tủi thân, không nói thêm gì nữa.

Bầu không khí ẩn chứa sự ngột ngạt dường này làm Orm không thể chịu được, cô lấy lý do cần đi vệ sinh để có cớ trốn ra ngoài. Trốn đi, chạy trốn đi, giống như con đà điểu nhanh chân trốn khỏi chỗ này đi. Chỉ cần có thể không cần nhìn thấy gương mặt bình thản của Lingling làm như chưa từng có chuyện gì phát sinh, chỉ cần có thể không cần phải nghe thấy cuộc nói chuyện như bình thường nhưng lại như đang liếc mắt đưa tình kia, dù cho đây chỉ là cách để trốn trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng có thể trốn được phút nào thì đỡ phút nấy đi.

Từ trong buồng vệ sinh đi ra, Orm cúi đầu rửa tay, nhìn dòng nước ào ào chảy, trong lòng cảm thấy ảm đạm.

Ngẩng đầu lên, từ trong gương Orm nhìn thấy gương mặt Lingling. Lúc này Lingling đang đứng dựa lưng trên cánh cửa ra vào đóng kín, khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng nhìn cô.

Orm nhoẻn miệng cười với hình bóng Lingling trong gương nói: "Chị cũng vào đây?"

Lingling nhìn Orm qua gương, đi lên phía trước, đứng ngay sau lưng cô, gằn giọng: "Cho tôi một lời giải thích."

Orm cắn mỗi, hỏi lâu mới khó khăn thốt ra được bốn chữ: "Chị phải kết hôn."

Tôi phải kết hôn?

Lingling nhất thời không hiểu ý tử trong lời nói của Orm, thuận miệng hỏi: "Với ai?

Hôm nay đã đem lời nên nói, nói hết tới Jayna, cũng nên nói luôn điều này với Lingling. Từ nay về sau, mỗi người một ngã đường ai nấy đi, không ai liên quan đến ai.

Orm thở dài, xoay người lại, nhìn thẳng vào Lingling: "Không phải cuối cùng chị cũng phải kết hôn sao?"

Lingling ngẩn ra, Bởi vì Orm lo lắng chuyện này nên mới không liên lạc với mình. Trong lòng chợt mừng rỡ không thôi, nhưng trên gương mặt vẫn đanh lại, nghiêm giọng hỏi ngược lại: "Việc tôi có kết hôn hay không kết hôn từ lúc nào cần em đến làm chủ?"

"Chuyện này sớm hay muộn thì chị cũng phải kết hôn thôi."

Lingling cười lạnh: "Em đối với tôi tốt quá nhỉ? Ngay cả việc kết hôn mà còn bận tâm giùm tôi."

"Quá khen, chuyện nên làm."

Lingling nhìn gương mặt Orm cứ thản nhiên như không, sự tức giận bừng lên không chỗ để xả. Cô đột ngột ôm lấy Orm, bắt được phiến môi Orm liền ra sức cắn mạnh. Orm cũng không giãy giụa, để mặc Lingling cắn, mãi đến tận khi nếm được mùi máu tanh, cô mới nhả ra, buông Orm.

"Từ trước đến nay vẫn chưa có người nào dám giơ tay múa chân sai khiến tương lai của tôi! Đây là một chút trừng phạt cho sự không biết tự lượng sức mình của em."

Không biết tự lượng sức mình sao? Hình như có chút giống.

Orm nhìn phiến môi trong gương đang ẩn hiện những sợi tơ máu, bắt đắc di lắc đầu một cái, mở vòi nước, rửa đi vết máu.

Lúc này Lingling mới ý thức được dường như cô cắn có đôi chút tàn nhẫn, nên lấy ra khăn tay, nâng cằm Orm lên, nhẹ nhàng giúp Orm lau khô vết nước, nhìn thấy hai phiến môi đỏ mọng trước mắt, nhất thời xúc động lại hôn lên.

Orm nghĩ Lingling lại muốn cắn cô, phản xạ có điều kiện bước lùi về sau một bước, nhưng ngay sát phía sau lại chính là bồn rửa tay, không còn đường nào để thối lui.

Muốn cắn thì cứ cắn đi, cùng lắm thì cắn thủng một lỗ trên đó như con thỏ thôi chứ gì, chẳng có gì ghê gớm!

Thế nhưng ngoài dự liệu của cô, lần này Lingling lại không cắn, mà trái lại nhẹ nhàng khẽ liếm lên vết thương trên môi. Orm muốn nói, Đừng liếm, vì càng liếm lại càng đau. Nhưng ngay thời điểm cô vừa mới hé miệng, chiếc lưỡi ấm nóng của Lingling lại nhanh nhẹn chui vào làm Orm choáng váng và cũng không để cô choáng vắng lâu, tay phải Lingling đã linh hoạt trườn xuống mở nút khóa quần của Orm, như một con rắn luồn vào trong, mau chóng đụng vào điểm nhạy cảm nhất của Orm, đem tới một trận run rẩy.

Orm muốn đẩy Lingling ra, cô muốn nói với Lingling, Tiểu thư đây đang làm gì vậy? Xin chị chớ nôn nóng như thế? Nơi này chính là chỗ mà bất cứ lúc nào cũng có người đi vào đó! Nơi đây chính là phòng vệ sinh - một chỗ rất nguy hiểm. Chị biết không?

Nhưng từ khi bắt đầu đến giờ, Lingling không cho Orm có cơ hội nói chuyện, toàn tâm toàn ý hôn, nụ hôn ngày càng trở nên triền miên và đầy dục vọng. Tay trái Lingling kéo áo Orm lên, hơi cúi đầu, mở miệng cắn liếm bên ngoài áo ngực, trêu đùa quả anh đào trên ngọn núi của Orm, làm cô không tự chủ được mà hít vào một ngụm khí lạnh, tự động nâng lên hai tay vòng qua ôm lấy cổ Lingling.

Bàn tay bên dưới của Lingling cảm giác được nơi đó đang ẩ.m ướ.t, lập tức luồn ng.ón t.ay giữ.a và.o tron.g nơ.i đầ.u nguồ.n suối nướ.c nóng. Cô cảm thấy tức giận với Orm, tức giận Orm làm sao có thể nói không liên hệ liền thật sự không liên hệ, tức giận Orm làm sao có thể cùng Jayna đi lại thân mật ngọt ngào đến vậy, càng tức giận Orm làm sao có thể lại có sức ảnh hưởng đến tâm trạng của cô như thế? Cô đem hết thảy sự tức giận dồn hết vào ng.ón t.ay giữ.a, độ.ng tá.c cà.ng lú.c cà.ng mạnh, sử dụng sức mạnh cũng ngày cà.ng lớn.

Orm vẫn chưa hoàn toàn tiến vào trạng thái, thân thể có chút không thoải mái, trong tiềm thức bước lui về sau. Thế nhưng khi cô lùi về phía sau một bước, Lingling lại dịch chuyển lên trước một bước, cho nên rốt cuộc cũng không còn đường để lui, Orm đành phải hiên ngang lẫm liệt hất đầu.

Nhịn!

Dần dần, Orm chậm rãi thích ứng với hành động thô lỗ của Lingling. Lingling cắn vào xương quai xanh của Orm, gằn giọng rít lên: "Em gạt tôi!"

Trong ý thức mơ màng, Orm hỏi lại: "Em gạt chị cái gì?"

"Em và Jayna."

"Bạn bè, chỉ là bạn bè."

Lingling biết, tuy rằng Orm là người ngông nghênh, nhưng cô sẽ không bao giờ nói gì trái với lòng, lập tức như được uống một viên thuốc an thần, động tác trên tay dẫn chậm lại, nhưng như vậy lại làm Orm có chút phẫn uất.

Thời điểm nên chậm thì chị lại làm mạnh bạo, thời điểm nên làm dứt khoát thì chị lại chậm? Có ai như chị làm chuyện dằn vặt người vậy không?

Lingling nhìn ra sự khó chịu của Orm, cố ý trêu chọc: "Có muốn tiếp tục nữa không?"

Gương mặt Orm đỏ ửng, cắn răng rít lên: "Đồ lưu manh! Sẽ có người vào đó!"

"Sao mà vào được? Khoá bên trong rồi."

"Chị có âm mưu từ trước à? Thật nham hiểm!"

"Câm miệng."

Lingling lại cúi đầu hôn Orm, cố ý gia tăng động tác trên tay. Chính Lingling cũng không biết tại sao, người luôn đối với mấy chuyện vận động này rất hờ hững như cô, thế mà mỗi lần nhìn thấy Orm đều xuất hiện sự xao động muốn ôm ấp vuốt ve thân thể kia không cách nào kiềm chế nổi. Sau đó, trải qua sự phân tích cẩn thận, Lingling xác định cô yêu Orm Kornnaphat, cô không rõ cảm giác yêu này có phải sinh ra từ sự hiếu kỳ hay không, nhưng cô lại biết rất rõ, trong 29 năm trời đằng đẵng đã sống kia, Orm Kornnaphat là người đầu tiên khơi dậy được sự nhiệt tình bên trong con người cô, hơn nữa cảm giác yêu này đã từ lâu ăn sâu đến tận xương tủy, buông không được, bỏ không nỡ.

Động tác của Lingling có chút thô lỗ, cũng không hề có chút kỹ xảo, thế nhưng đã đủ kích thích Orm trầm mê trong đó. Thời điểm lê.n đ.ỉnh, Orm căng cứng cả người, ôm chặt lấy lưng Lingling, cúi đầu, cắn một cái trên vai Lingling.

Lingling nhíu mày vì đau, khẽ lắc đầu, tự an ủi bản thân, Coi như bị ch.ó cắn đi!

Orm bất chấp cả người bủn rủn, không dám chắn chừ một giây phút nào, vội vàng sửa sang lại quần áo, cáu giận quát: "Chị cũng gan to thật đó!"

Lingling không chút để ý, lắc đầu: "Học ở em thôi."

"Học toàn gì đâu không."

Quả thật Lingling là một học sinh giỏi, đem hết thảy mọi hành động trong khách sạn tối đó của cô không hề giữ lại chút nào mà toàn bộ trả hết cho cô. Một lần nữa, Orm phải thực sự mở miệng cảm thán, Tự gây nghiệt, khó thể sống.

Cô hỏi Lingling: "Itthipat Thanit là bạn trai mới của chị?"

Lingling cười hỏi: "Em uống giấm chua?"

"Có quỷ mới uống giấm chua của chị."

Orm nói xong hầm hầm đi ra khỏi phòng vệ sinh, thế nhưng vừa rồi mới kí.ch tì.nh xong, đôi chân cô như nhũn ra, chỉ đi được hai bước đã phải giơ tay tựa vào bức tường nghỉ một chút. Lúc này có một người phụ nữ đang thong thả đi về hướng phòng vệ sinh, Orm vỗ ngực, càng nghĩ càng sự hết sức, lại quay sang mắng Lingling là đồ mặt người dạ thú.

Lingling đi đến bên cạnh, vươn tay đỡ lấy cô, nói: "Cùng nhau trở về bàn nào. Chị không mang theo băng vệ sinh, nếu có thấy khó chịu thì em ráng chịu đựng chút."

Orm chẳng muốn đáp lời, chỉ đem phân nửa trọng lượng giao cho Lingling, từ từ chầm chậm bước trở về. Lingling thật muốn nhéo Orm, Có cần phải tỏ ra mệt mỏi vậy không? Chị đây cũng rất mệt, biết không hả?

Đi được nửa đường, đột nhiên Lingling mở miệng nói: "Kể từ ngày hôm nay, hai ta bắt đầu quen nhau."

Lời nói đó của Lingling là một câu khẳng định, không hề có chút ý tứ nào đang hỏi ý kiến Orm, vì thế khi Orm nghe vào trong tai, quả thật không khác gì câu mệnh lệnh. Orm dừng chân đứng lại, hoài nghi bản thân nghe lầm, nhìn về phía Lingling bằng đôi mắt mang theo vô số dấu chấm hỏi.

Lingling nhướn mày liếc mắt, nói tiếp: "Em tìm một lúc nào đó thích hợp, đem mối quan hệ của hai ta nói cho Jayna biết đi. Ngày kia, là tối thứ sáu, chúng ta sẽ đi xem phim. Di động của em không được phép tắt máy, lúc nào cũng phải mở cho chị, còn những lúc ngủ cứ để nó cách xa người em một chút là được."

Một đống câu nói đó của Lingling làm đầu óc Orm trở nên ong ong. Cô rất muốn học dáng vẻ mê man của Phạm Vỹ khi bị Triệu Bản Sơn* lường gạt, để bật thốt một câu: Tình huống này là thế nào? Tại sao chỉ trong nháy mắt mà trời đất đảo điển đến dường này?

(*Phạm Vỹ và Triệu Bản Sơn là hai diễn viên hài nổi tiếng. Hai người hợp diễn cùng Cao Tú Mẫn trong trở kịch bài «Bán lời lường gạt», để mỉa mai những lang băm chuyên dùng lời lường gạt để lừa lấy tiền của bệnh nhân.)

Cũng không chờ Orm tiêu hóa xong lời nói vừa rồi, Lingling đã kéo cô đi về phía trước.

Cách làm việc của Lingling luôn rất quyết đoán. Cô và Orm đã dây dưa khá lâu, vốn đã vi phạm tính cách của cô, nên hiện giờ cô chẳng muốn lại tiếp tục dây dưa cùng Orm thêm nữa. Nhìn Jayna và Orm rất có khả năng tro tàn bùng cháy, cô sợ chính mình lỡ như chậm chân một bước, cái người đầy đức hạnh như bà cô già Orm kia sẽ xuôi lòng mà đi theo Jayna, rồi thẳng thừng quảng cô ra sau gáy. Dù sao người ta cũng có với nhau gần mười năm cảm tình đấy!

Lingling nhìn ra, Jayna vẫn còn yêu Orm rất sâu đậm. Nếu cô là người ngoài cuộc, chắc chắn sẽ đi khuyên hai người mau nhanh gương vỡ lại lành, tiếp tục tiền duyên đứt đoạn. Đáng tiếc cô là người trong cuộc, nên không thể trợ mắt nhìn người mình yêu tìm đến phía người khác. Trong thế giới tình cảm, vốn có người cười kẻ khóc, huống chi đây rõ rành rành là một màn tình tay ba, nên Lingling không có nhiều lòng cảm thông đi đồng tình Jayna. Ai bảo lúc đó Jayna lại buông tay? Cho dù có ngồi khóc than thì lại có thể trách mi.

Lingling nghĩ, Nếu Orm không yêu mình thì có lẽ mình cũng chẳng đi tranh giành Còn đồng này Orm có yêu mình, nên mình phải tóm lấy không buông Orm thì đúng rồi. Lingling cũng biết rất rõ, người như Orm có đánh chết vẫn rất sĩ diện. Nếu cô không trước tiên đề cập đến chuyện quen nhau, thì cả đời này cũng đừng hy vọng từ trong miệng Orm nghe được mấy câu tương tự 'Hai ta quen nhau đi như vậy, Lingling thừa nhận ở phương diện này, cô không thể nào bằng Orm, vì cô không quá coi trọng mặt mũi như ai đó!

Nghĩ đến đây, Lingling cắn răng ra sức nhéo trên cánh tay Orm. Vốn Orm vẫn đang choáng váng ngây ngất, khi bị Lingling nhéo đau, cũng đúng lúc giúp cô lập tức tỉnh táo lại không ít.

Jayna thấy Orm được Lingling dìu trở lại, liền vội vàng đứng dậy, sốt ruột hỏi: "Cậu sao vậy?"

Orm lung tung tìm đại một cái cớ: "Dạ dày mình có chút khó chịu ấy mà."

Lingling tiếp lời: "Em ấy vừa mới nôn khan trong phòng vệ sinh."

Itthipat Thanit có thẩm ý khác, nhìn vào bụng Orm, cười gian xảo, hỏi: "Chẳng trách em đi phòng vệ sinh lâu đến vậy. Sau này phải chú ý trong ăn uống hơn đi."

Jayna cũng hoài nghi nhìn vào bụng Orm, Chẳng trách vừa nãy cậu ấy cứ khuyên mình đi tìm bạn trai, rồi nên suy nghĩ nhiều đến cảm giác của cha mẹ này nọ. Lẽ nào cậu ấy đã có? Thế nhưng mình chưa từng nghe Mark và Yaya nhắc qua cậu ấy có bạn trai.

Orm thật rất muốn xé nát miệng Lingling. Cô lúng túng ngồi xuống cảm thấy hờn dỗi.

Lúc này Lingling gọi người phục vụ tới, chỉ vào Orm, xuân quang đầy mặt vui vẻ dặn dò: "Cho vị tiểu thư này thêm một phần canh chua cá*"

(*Canh chua cá ở đây cũng giống như canh chua cá của Việt Nam với những nguyên liệu chính như cá, cà chua, thơm và dấm để tạo độ chua. Đây là món ăn bổ dưỡng và được các bà bầu ưu thích từ vì chua. Ngoài ra, Orm Kornnaphat ghét nhất là ăn chua.)

Cái bà chị này! Quá đáng ghét. Ngay khoảnh khắc câu nói của Lingling vừa chấm dứt, quả thật Orm rất muốn tìm một cái lỗ nào đó để chui vào trốn.

Sau khi ăn xong, Lingling và Itthipat bắt hai xe khác nhau để về nhà, còn Orm ngồi trên xe Jayna.

Trước khi vào trong xe, Lingling liếc Orm, giống như đang cảnh cáo không được quá mức thân mật với Jayna. Orm quay đầu sang chỗ khác, làm như không thấy. Lúc này Orm đang rất muốn quay về nhà ngay để tắm rửa sạch sẽ, giúp tinh thần thoải mái, rồi ngồi cố gắng tiêu hóa hết những lời Lingling đã nói trong tối nay.

Trên đường trở về, sau một lúc do dự, Jayna mới dè dặt cất tiếng hỏi Orm: "Cậu mang thai sao?"

Mí mắt phải của Orm chợt giật liên tục, cô bất đắc dĩ lắc đầu: "Mình mang thai của ai? Cậu đừng nghe Lingling Kwong nói bậy, chỉ là dạ dày của mình có chút khó chịu, chắc là do gió lạnh thôi."

Nghe Orm nói thế, Jayna nhè nhẹ thở phào: "Về sau cậu phải chú ý đến sức khỏe, bây giờ trời đã trở lạnh, cũng nên mặc thêm quần áo ấm."

"Ừm."

Khi về đến nhà, tắm rửa xong, nhưng đầu óc của Orm vẫn quay cuồng trong sự mơ hồ như cũ. Cô ngã vật ra giường, nghĩ đến lời nói của Lingling, cứ cảm thấy có gì đó không đúng. Lingling nói, kể từ ngày hôm nay, cả hai bắt đầu quen nhau, thế nhưng cái người đàn ông đi chung với Lingling tên Itthipat Thanit kia có mối quan hệ gì chứ? Tuy vậy dáng vẻ Lingling lúc đó lại không giống đang trêu chọc mình!

Orm không nhịn được, cầm di động lên, dò tìm dãy số của Lingling, bấm một tin nhắn gửi một câu hỏi: "Itthipat Thanit là gì của chị?"

Điện thoại đang để trên đầu giường rung lên, Lingling vươn tay cầm lấy, vừa nhìn chính là của Orm, trong lòng không khỏi mừng thầm. Từ lúc Orm rời khỏi Znews, đây là lần đầu tiên em ấy chủ động gửi tin nhắn cho mình! Thật là một tiến bộ không nhỏ!

Lingling nhìn tin nhắn, nở nụ cười, nhanh chóng phản hồi: "Bạn."

Orm nhìn vào màn hình di động, đôi mắt đảo quanh chữ bạn kia đến mấy lần. Vốn là một từ cực kỳ bình thường, lúc này đây đang bị cô nghĩ ra đến hai ba tầng nghĩa để lý giải. Bạn sao? Bạn gì chứ? Bạn bè bình thường hay bạn trai? Sao Lingling cứ phải nói chuyện kiểu quanh co vòng vèo gây ái muội với anh ta như thế?

Orm bất mãn với câu trả lời, tiếp tục nhắn hỏi: "Bạn kiểu gì?"

Lingling biết vào lúc này, nhất định trong đầu Orm đang có một đống hồ dán dính cứng ngắc trong đó. Có mấy lời thật sự không thể nói rõ ràng chỉ qua tin nhắn, vì thế quyết định đơn giản hóa mọi việc bằng một cuộc điện thoại. Orm thấy Lingling gọi điện tới, trái tim nhảy loạn thình thịch, dè dặt thận trọng ấn xuống nút nhận cuộc gọi, ngừng thở, bàn tay khẽ run rẩy để di động lên sát lỗ tai, cất một tiếng yếu ớt: "Vâng."

Lingling nghe thấy tiếng 'Vâng' kia của Orm giống như đang ẩn chứa xuân tình vô hạn, liền bật cười khanh khách. Cô thốt lên đúng câu Orm đã từng nói qua với cô: "Em vừa rồi còn chưa cắn đã hay sao?"

Gương mặt Orm đỏ lên như gấc, rít qua kẽ răng hai chữ: "Đã rồi."

Lingling lại bật cười to hơn.

Orm bực bội, cả giận nói: "Chị đừng cười! Em có lời muốn hỏi chị!"

"Em hỏi đi."

Orm lặp lại câu hỏi mới vừa nhắn trong điện thoại: "Itthipat Thanit là gì của chị?"

"Bạn bè bình thường không thể bình thường hơn."

"Vậy..." Orm do dự hai giây, cuối cùng hỏi, "Em... là gì của chị?"

Lingling hỏi ngược lại: "Em hy vọng là gì của chị?"

Orm bắt đầu đau đầu: "Là em đang hỏi chị, có được không?"

Lingling quyết định không dây dưa nữa, nghiêm túc nói: "Trước tiên để chị hỏi em một câu, sau khi em trả lời rồi, chị sẽ ngay lập tức trả lời câu hỏi của em."

"Chị hỏi đi."

"Người tình, người thương và người yêu. Ba từ này thì em thích từ nào hơn?"

Orm nóng lòng muốn biết rõ câu trả lời của Lingling, nên không chút nghĩ ngợi, đáp: "Người yêu."

"Tốt, vậy em là người yêu của chị."

Đột nhiên Orm muốn ngất xỉu. Hai người còn chưa nói với nhau một chữ yêu nào mà ngay lập tức thăng cấp lên làm người yêu sao? Tốc độ này có vẻ sắp đuổi kịp tàu Thần Châu số 7* luôn rồi!

(*Tàu Thần Châu số 7: tàu vũ trụ số 7 trong dự án Thần Châu chinh phục vũ trụ của của Trung Quốc, được phóng lên không gian sớm hơn vài tuần so với dự kiến.)

Orm lồm cồm ngồi dậy, tựa vào đầu giường: "Cái này cũng... quá nhanh đi."

Lingling tức giận, nói: "Em còn muốn chậm tới khi nào? Muốn cùng chị dây dưa đến chế.t? Em có công phu đó, nhưng chị đây không có tinh lực đi theo em đâu ha!"

"Thế sao đột nhiên chị lại muốn hai chúng ta quen nhau?"

Cái gì gọi là đột nhiên? Mình suy tư cân nhắc thời gian lâu đến thế, vậy mà giờ còn cho rằng là đột nhiên?

Lingling bực mình thở phì phò: "Chị thích em, không được sao? Chị yêu em, không cho hả? Đừng nói với chị là em không hề có cảm giác gì với chị! Có muốn lừa quỷ thì cũng nên nhìn trước xem đối tượng đang nói là ai."

Trong lòng Orm như có một trận sóng lớn nhấn chìm cô trong hạnh phúc.

Lingling Kwong vừa nói gì thế kia? Chị ấy nói chính là thích là yêu thật đó sao? Cô kích động, hai môi run cầm cập: "Chị yêu em?"

Lingling thật hối hận vừa rồi trong cơn xúc động đã đem từ yêu kia nói ra khỏi miệng, cô vốn muốn tìm cách để Orm nói trước từ ấy. Thế này thì hỏng bét! Chính bản thân mình lại trước tiên thú nhận mọi chuyện. Thật mất mặt!

Cô lúng túng nói: "Lời hay không nói hai lần, không nghe thấy thì thôi!"

"A ha! Thật không đúng dịp! Em nghe thấy rồi!" Orm không phải đồ ngốc, cô biết từ trong miệng Lingling có thể phun ra chữ yêu này trước mặt cô là chuyện khó khăn dường nào, nên cô hưng phấn đến mức muốn từ trên giường nhảy cẫng lên, thế nhưng cơn hưng phấn qua đi, thì sự lo lắng lại nhanh chóng ập tới. Cô hỏi, "Chị chắc đây không phải chơi cho vui đó chứ? Chị có biết hai người phụ nữ sống bên nhau... có bao nhiêu khó khăn không?"

"Neil Armstrong còn có thể đặt chân lên mặt trăng đi dạo chơi vài vòng, thì cái địa cầu nho nhỏ này còn có điều gì gây khó khăn nữa đây?" Lingling thở dài, "Chị là người luôn nghiêm túc với cuộc sống bản thân, nhất là trong mặt tình cảm, chị luôn rất nghiêm túc. Chị biết em đang lo lắng điều gì. Một người khi đã từng một lần bị tổn thương, sẽ sợ hãi sự tổn thương lần thứ hai, chuyện này cũng rất bình thường thôi. Thế nhưng cũng không thể bởi vì sợ, liền không dám đối diện với trái tim của chính mình! Mấy ngày nay, không phải em vẫn đang rối rắm chuyện này hay sao? Em rối rắm còn chưa đủ? Muốn rối rắm cả đời luôn hả? Em thử một lần nhìn lại trái tim chính mình đi, hỏi trái tim của chính mình thật nhiều câu hỏi để có quyết định đúng nhất. Đừng vì một ít nhân tố khách quan mà hèn nhát tự động quăng mình ra giữa biển sâu để mặc đàn cá mập xâu xé. Nếu chị đã quyết định quen em, thì sẽ không đi kết hôn, cũng như sẽ không để cha mẹ chị trở thành chướng ngại vật giữa đôi ta, lại càng không cùng em chơi cho vui, vì vậy em cũng đừng cho rằng quen với chị chỉ là một việc giỡn chơi. Em mau tìm cách giải quyết dứt điểm phía Jayna đi. Hai người nếu cứ giữ mãi sự ái muội mập mờ như thế thì đối với người nào cũng đều không tốt."

Orm bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm: "Tụi em làm gì ái muội mập mờ? Xì, rõ ràng ánh mắt chị có vấn đề thì có."

"Ánh mắt chị có vấn đề chỗ nào? Đêm nay hai đứa em cùng khóc cùng cười thân mật như thế, ai nhìn vào cũng cảm thấy ái muội đầy trời." Lingling thoáng ngừng lại một chút, "Chị hỏi em này, em có yêu chị không?"

Thật đúng là! Làm sao có thể hỏi trực tiếp như thế chứ?

Gương mặt Orm đỏ lên, mở miệng nói giọng nhỏ đến mức hầu như không thể nghe thấy, chỉ phát ra được một chữ: "Ừm."

"Hừ." Lingling cũng không trông mong giờ khắc này Orm có thể nói rõ tình cảm trong lòng trước mặt cô. Cô biết chuyện cảm tình giữa hai người vẫn cần thời gian để tiếp tục thăng hoa, cho nên giờ có thể nghe được một chữ 'Ừm' đã rất hài lòng, "Thời gian không còn sớm, ngày mai em còn phải đi làm, đúng không? Sớm nghỉ ngơi đi."

"Chị cảm thấy em có thể ngủ được sao?"

"Ngủ không được cũng phải ngủ! Cúp đây!"

Lingling nói cúp liền ngay lập tức cúp máy. Orm cầm điện thoại mà sững sờ.

Cúp thật hả? Cúp thật luôn á hả? Người này làm sao lại như vậy? Ngay cả câu chúc ngủ ngon cũng không biết đường nói nữa!

Quỷ hẹp hòi!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com