Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 48: Quay về


Bữa cơm này Orm đã hoàn toàn không còn khẩu vị, bọn họ bây giờ lo lắng không ngừng cho an nguy của Ying. Vừa rồi nhìn thấy tình trạng cậu ấy trên tivi, khiến người ta có cảm giác giống như búp bê, tại sao lại như vậy? Rốt cuộc Lingling đã làm gì với Ying?

"Cả hai sao chưa ăn cơm đi?" - Suzie thấy Sign với Orm sắc mặt đông cứng nhìn nhau, nghi ngờ nói.

"Có phải vị đại mỹ nữ Lingling Kwong trên tivi lúc nãy làm cho cả hai kinh sợ? Cũng đúng! Gia thế tốt vậy, tướng mạo càng không cần phải nói, vóc người coi cũng không tồi, mà sao lại chỉ thích một người phụ nữ?" - Suzie lại tiếp tục một mình nói chuyện, chỉ là bà không biết khi mình vừa nhắc Lingling, sắc mặt Orm có bao nhiêu khó nhìn, vẻ mặt Sign có bao nhiêu phức tạp...

"Hình như, vị hôn thê của cô đó tên Orm" - Suzie liên tục liên miên, trên bàn cơm hai người còn lại không lên tiếng, mà Orm lại vùi đầu buồn bã ăn cơm trắng, để cho người ta đoán không ra rốt cuộc cô đang có suy nghĩ gì!

Ngay lúc Sign cho rằng Orm sẽ một mực yên lặng tiếp tục ăn cơm, thì bỗng nhiên cô đứng dậy - "Cha nuôi, phiền cha bây giờ đưa con về nhà, con có đồ quên mang theo." - Orm nghiêm túc nói với Sign.

"Ừ..." - Sign cũng buồn bã đáp.

Suzie nghe xong đầu óc mơ hồ, chẳng phải lúc đến Ern nói đồ gì cũng đã mang đầy đủ sao? Mà sao lâu vậy mới nhớ có đồ để quên? Thế nhưng Suzie cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao bây giờ trong đầu óc giới trẻ nghĩ những gì người đàn bà trung niên này nào hiểu được! Hỏi nhiều ngược lại lại cảm thấy bà lôi thôi dài dòng.

Bây giờ mới bảy rưỡi, nhưng lúc này đã gần tháng mười một, trời tối sớm, cho nên Sign đưa Orm về cũng là chuyện bình thường, nhưng mà Suzie thấy sắc mặt hai người hơi đông cứng, thậm chí là khó coi, rốt cuộc là có chuyện gì? Bà muốn cùng đi với Orm, nhưng bị Sign lấy cớ rửa chén từ chối, Orm miễn cưỡng nở nụ cười, tiến đến bên tai bà...

"Mẹ nuôi, mẹ đừng lo lắng! Chỉ là vấn đề sinh lý của con, về nhà lấy một ít đồ dùng thiết yếu đến, mấy thứ đó dùng quen rồi. Mà cha nuôi ông ấy chẳng qua là mượn cớ xuống lầu mua gói thuốc lá." - không thể nghi ngờ Orm viện cớ là tài nhất, do bởi Sign gần đây bị Suzie cưỡng chế cai thuốc, cho nên lấy cớ phạm vào nghiện thuốc sẽ làm cho mọi chuyện trông bình thường hơn.

"Vậy hai cha con trên đường cẩn thận một chút, đi sớm về sớm nha!" - Suzie dặn dò Orm, tiếp theo xuống bếp làm công việc của bà chủ gia đình.

Từ nhà Sign về khu nhà kia có tạt qua một khu phố cũ, đêm nào cũng náo nhiệt, đèn sáng rực rỡ, quán ăn vặt rao bán, tiệm trang phục ven đường mở những ca khúc hay, vốn là cảnh tượng náo nhiệt phồn hoa, nhưng trong mắt Orm, chúng chẳng qua chỉ như mây khói, sầm uất về sau, với cô cũng chỉ còn lại sự quạnh quẽ. Bởi vì cô sẽ lập tức trở về bên Lingling, tiếp tục cuộc sống nhìn như giàu sang hạnh phúc ấy. Cô nhớ lại cuộc sống thời đại học, cùng mấy người bạn chung phòng đi quảng trường sau trường học mua đồ ăn ngon, cùng họ đi dạo phố, thảo luận mấy chuyện bát quái của thầy cô, nhưng khi cuộc sống có Lingling những thứ này không thể nghi ngờ đã trở thành mộng tưởng.

Sau khi Lingling ở bên nhau với Orm, liền để cô tận lực bớt lui tới với bạn bè một cách quá đáng, hơn nữa cũng không cho Orm ăn vặt ven đường, bởi vì nàng cảm thấy mấy thứ đồ ăn đó không được sạch sẽ, sợ Orm ăn nhiều không tốt cho cơ thể. Nhưng Orm chưa bao giờ nghĩ như vậy, cô cảm thấy bị Lingling tước đi tất cả cuộc sống đại học của cô. Cùng bạn học mua sắm đến chập tối, Lingling lập tức sẽ phái người đến kiểm tra, thậm chí người bạn học cùng cô hôm đó mấy ngày liền sau đó cũng không còn nói chuyện với cô, thấy mặt liền tránh, không cần suy nghĩ cũng biết Lingling động tay động chân gì rồi.

Thật ra Lingling chỉ là cho người nhắc nhở với người bạn học nọ, bởi vì cô ta là nhắm vào tiền của Orm. Khi đó, nàng đưa Orm rất nhiều thẻ tín dụng, để cô mua sắm tùy thích, nhưng cho đến nay Orm đều không sử dụng, chi phí của cô đều từ học bổng của trường và tiền thưởng sau mỗi lần tham gia biểu diễn. Một ngày nọ, Lingling đến trường đón Orm tan học, thì vô tình nghe một cô gái nói xấu về Orm với một cô gái khác, nói tiền của Orm đều từ người bao nuôi cô ấy cho cô ấy, cho nên Lingling liền phái người điều tra lai lịch người kia, không hề nghi ngờ gì người kia là một cô gái thèm khát hư vinh, nàng cảm thấy một kẻ đáng ghét như thế không xứng đáng ở bên Orm, những kẻ lợi dụng và tổn thương Orm nàng sẽ không cho bọn họ được dễ dàng...

Mà tất cả mọi chuyện, cho đến nay Orm vẫn không biết. Coi như Lingling để Orm ngồi vào chiếc ghế quan trọng như giám đốc tiêu dùng ở La Thị Quốc Tế, thì nàng cũng chỉ đưa một vài phân nhánh nhỏ cho Orm xử lý, đó là những công ty chỉ chăm nịnh hót La Thị, không cần phải cùng ăn cơm hay uống rượu, xử lý rất nhẹ nhàng. Mà một số ít khách hàng khá lớn, sẽ do chính nàng và phó giám đốc tiêu dùng đi xã giao.

Lingling vì Orm làm rất nhiều chuyện, nhưng cho đến nay vẫn không nói với Orm, nàng muốn thầm lặng bảo vệ Orm trưởng thành, không để cho Orm bị thế tục ô nhiễm.

"Xem ra, con đã hạ quyết định!" - Sign vừa đi vừa nói với Orm luôn yên lặng.

"Vâng! Ying ở chỗ đó, chị ấy chỉ cho con ba ngày, xem tình hình chắc chỉ đã biết con ở trong nước."

Lingling, chẳng lẽ vì để tôi trở về chị sẽ không từ mọi thủ đoạn sao? Chị biết rõ động vào Ying quan hệ hai ta sẽ hoàn toàn tiêu tùng, chị vẫn động vào, chị rốt cuộc yêu thân thể tôi hay là yêu tôi...

"Cha sẽ nghĩ cách, nghĩ cách, nghĩ cách... Phải rồi, cha đi tìm lão Kim, lão Kim nhất định, nhất định sẽ có cách!" - Sign nói không quá mạch lạc, ông đã là cha nuôi người ta, chẳng lẽ chỉ có thể giương mắt nhìn Orm quay về, không làm được một chuyện nào, lúc ấy lần đầu gặp Orm, còn nói phải bảo vệ tốt cho cô, đến thời khắc quan trọng lại bất lực..

Khi Sign ấn số lão Lim, Orm vẫn ôm hy vọng, mong muốn có cách nào đó giải cứu Ying, nhưng kết quả cuộc gọi lại là - "Thật xin lỗi, số máy quý khách gọi hiện không tồn tại..." - rõ ràng mấy hôm trước còn liên lạc được, sao lại thế này? Sign ảo não bức tóc, thật sự đành phải như vậy sao?

Ánh sáng hy vọng lóe lên trong con ngươi Orm hoàn toàn tắt lịm, Ying bị bắt, Kim thúc thúc không liên lạc được, lại có người vì cô mà bị liên lụy, cô cảm thấy mình bây giờ rất giống những hồng nhan gây họa thời cổ đại, vốn cô không có ý muốn hại nước hại dân, nhưng không ngờ lại liên lụy đến nhiều người...

"Cha nuôi, bây giờ người đưa con về Bangkok gặp Lingling! Con muốn xuyên đêm quay về!!!" - Orm cuối đầu suy nghĩ một lát, vẫn là quyết định, nhưng lúc ngẩng đầu lên, trong con ngươi màu nâu đã không còn bất kỳ một ngọn lửa nào...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com