52
Orm ở nhà cùng Ning chuẩn bị bữa trưa, cô đổ nước sốt đã chuẩn bị sẵn lên mì ống, thuận miệng hỏi Lingling ở đầu bên kia điện thoại: "Chị ăn chưa?"
"Vẫn chưa." Lingling ngồi trong xe, nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ thầm, bữa trưa hôm nay chắc sẽ không ăn nổi.
"Vậy chị nhớ ăn đó, Mina có gì thì phải báo cho em biết ngay" Orm đưa một đĩa cho Ning, lấy một đĩa khác đi ra ngoài, nghiêm túc nói thêm: "Nếu chị có gì cũng phải báo cho em."
Lingling cười không đồng tình, nói: "Chị có thể xảy ra chuyện gì?"
Trong bãi đậu xe ngoài trời thỉnh thoảng có người đi ngang qua xe của cô, đôi mắt Lingling theo bản năng ghi lại những hình ảnh lóe lên trước mặt cô, nhìn thoáng qua đều là những bóng người xa lạ.
"Bây giờ chị đã là phụ nữ mang thai, hiểu không? Ngủ không được, ăn không vô, đều là chuyện hết...." Orm nói mấy câu, lại không nghe đầu bên kia nói gì, bất an hỏi, "Kwong Móng Heo?"
Ánh mắt Lingling dán chặt vào một góc bãi đậu xe, nơi đó là một hàng bụi cây thấp rậm rạp, vẻ mặt nghiêm túc nhìn hồi lâu.
"Chị còn nghe không?" Orm lại hỏi.
"Nghe đây." Lingling cau mày, hoài nghi mình nhìn một vị trí quá lâu, sinh ra ảo giác.
"Vậy tại sao không có tiếng động? Ba mẹ chị đến rồi à?" Orm biết cô là đi sân bay đón ba mẹ, nếu gọi không tiện có thể cúp máy.
Lingling từ bụi cây nhìn sang hướng khác, cảm thấy bất an khó hiểu: "Không, chị chỉ cảm thấy... giống như có người đang nhìn chị."
"Ồ." Orm thản nhiên nói đùa, "Kwong tổng, đến giờ còn chưa quen à? Bản thân chị cũng biết chị đẹp mà ha, để người ta nhìn một lát thì sao đâu chứ?"
Lingling nói nhìn, ý là giống như bị theo dõi hay nhìn lén, nhưng cũng chỉ là trực giác vô căn cứ, không muốn vì cái vô căn cứ này mà để cho Orm lo lắng, cô cười cười không giải thích.
"Em với Ning ăn trưa đây, không nói nữa, bái bai." Trước khi cúp điện thoại, Orm bảo Ning nói tạm biệt với mẹ Kwong.
Lingling cúp điện thoại, khóe miệng vẫn nhếch lên, nhìn hàng bụi cây không có gì khác thường, do dự, tháo dây an toàn rồi mở cửa xe.
Sự hiếu kỳ bẩm sinh của con người đã hướng cô xác minh một số suy đoán trong lòng.
Mấy hôm trước tôi công ty, không phải là do sơ suất quan sát nên không để ý sao?
Lingling nắm chặt điện thoại, bấm vào giao diện bấm số điện thoại, để phòng hờ lỡ gặp tình huống bất ngờ có thể gọi cảnh sát ngay.
Cách đó chỉ có mười mét, có không ít người đỗ xe lấy xe, có lẽ vì cảm thấy bản thân sẽ không xảy ra chuyện gì trong hoàn cảnh môi trường này, Lingling vội vàng đi về phía bụi cây cao bằng nửa thân người.
Càng tiến lại gần, càng thấy rõ ràng rằng dường như có thứ gì đó đằng sau những cái cây.
Màu trắng, ở phía sau những bụi cây.
"Ling." Phía sau vang lên một tiếng quen thuộc thân thiết, Lingling sửng sốt một chút, sau đó vội vàng đến gần bụi cây hơn.
Phía sau bụi cây là một chiếc bao màu trắng.
Lingling cau mày khó hiểu, rõ ràng cô ấy đã nắm bắt được gì đó trong một khoảnh khắc nào đó, có phải là do cô ấy lớn tuổi nên thần kinh dễ căng thẳng không?
Chanthira ở nước ngoài nửa năm, khi trở về thấy con gái không để ý tới mình, không vui đi tới, nhìn theo ánh mắt của Lingling, chỉ thấy đó chỉ là một cái bao tải cũ bẩn thỉu đựng đầy chai nước uống và bìa các tông.
"Gọi con, con cũng không phản ứng, tưởng đâu đang nhìn gì hay ho." Chanthira thu hồi tâm mắt, khinh thường chậc một tiếng.
Lingling quay đầu lại, nhìn thấy ba mẹ nửa năm không gặp, bởi vì những chuyện phía sau phải đối mặt, cô không cảm thấy quá quen thuộc, nhưng cũng không xa lạ.
"Mẹ." Cô nhìn Manirat Kwong đang đi sau mẹ vài bước, mỉm cười nói: "Ba."
Manirat Kwong ho khan, gật đầu, giọng điệu trách móc: "Sao lại cho tài xế nghỉ? Còn phải tự mình đến đón."
"Có tài xế cũng bắt con đến đón mà?" Lingling đưa ba mẹ lên xe, "Này là mẹ yêu cầu."
Nói đến yêu cầu, Chanthira không hài lòng: "Vậy con cũng có mang Mina đi cùng đâu."
"Con bé không được đưa đến những nơi đông người, sẽ dễ bị nhiễm vi khuẩn." Lingling đóng cửa xe lại, "Ba mẹ ngồi trước một lát, con có việc cần nói với Mint."
Mint cất vali vào cốp xe, vừa đóng mui xe lại đã nhìn thấy Lingling đi vòng ra phía sau xe với vẻ mặt nghiêm trọng, giống như là có chuyện quan trọng muốn hỏi cô.
"Kwong tổng?" Trong đầu cô sắp xếp lại để có thể kịp thời trả lời câu hỏi của sếp.
"Còn nhớ người đàn ông kia không?" Lingling nói, vô thức nhìn về phía bụi cây.
"Cái nào?" Câu hỏi này có chút vượt quá dự liệu của Mint.
"Là người đến dự hội nghị thường niên của công ty để đòi bồi thường."
Người mở miệng đòi 2 tỷ, ngày nào cũng đợi Lingling ở dưới công ty, đương nhiên Mint nhớ rõ, vội vàng gật đầu: "Nhớ rõ, người đó tên là Arthit Srisai."
Lingling hỏi: "Anh ta đã nhận được tiền bồi thường chưa?"
"Đã nhận, đích thân Chaiyaporn tổng xử lý, theo chỉ thị của cô bồi thường gấp hai lần, ngày hôm sau cử người đưa anh ta đi ra sân bay, bây giờ chắc đang ở quê nhà Tây Bắc." Dù sao lúc đó cũng đưa ra hai lựa chọn, một là cầm tiền rời đi, hai là ngồi tù, ai lại không chọn cầm tiền rời đi chứ.?
Lingling trầm ngâm không nói gì.
"Có vấn đề gì sao ạ?" Mint nhìn về phía bụi cây, Lingling cũng nhìn chằm chằm vị trí đó, nơi đó không có gì cả.
"Có tận mắt nhìn thấy anh ta lên máy bay không?"
"Chuyện này tôi không có hỏi cặn kẽ, Chaiyaporn tổng làm việc rất cẩn trọng, sếp có thể yên tâm."
Lingling cũng nghĩ như vậy, cô không hiểu tại sao bản thân lại đột nhiên sinh ra ảo giác làm cho thần kinh căng thẳng, với lại giữa thanh thiên bạch nhật, sức cô cũng không nhỏ, nếu có thì đã làm được gì cô chứ?
Nghĩ như thế nào đi nữa thì chắc do gần đây bản thân quá áp lực, thần kinh căng thẳng, với lại vừa mới rời Khóc Nhè, Lingling tìm được một lời giải thích hợp lý, bảo Mint giúp cô hẹn gặp bác sĩ tâm lý.
Ning ăn trưa xong, chạy đến nói chuyện điện thoại với Mina, Mina đã uống thuốc nói muốn đi ngủ, nhưng ông bà vẫn chưa đến nên ráng thức đợi ông bà về.
"Ning không nhớ ông bà sao?" Mina bình thường cũng có chút nhớ, dù sao trước đây ông bà quan tâm đến cô bé nhiều hơn mẹ.
"Không." Ning tự tin nói: "Mình chưa từng nhìn thấy bọn họ."
"A." Mina nhớ tới cái gì đó kêu lên một tiếng, "Vậy thì tốt nhất không nên gặp."
Ning tò mò hỏi: "Sao thế?"
"Thời gian trước, mẹ Kornnaphat có dẫn ba mẹ đến gặp mình, bọn họ dữ lắm, còn đánh mẹ Kornnaphat nữa."
Trẻ con rất hay quên, ngày hôm đó Mina đi ngang qua một phòng khác, nhìn thấy cậu bé chết vì bệnh. Sau đó, lại ăn KFC với Ning, tâm trạng lên xuống thất thường, trong chớp mắt, đã quên mất chuyện gì đã xảy ra trong ngày.
Nhưng sau khi Ning nhắc tới, Mina không chỉ nhớ tới mà còn phát hiện ra một điều kỳ lạ: "Tại sao ông bà cậu lại muốn gặp mình?"
"Hả?" Ning chợt nhớ ra, ngày hôm đó, mẹ Kwong đến đón cô nhóc tan học, cô nhóc hỏi về ông bà ngoại, nhưng mẹ Kwong không cho phép cô nhóc nhắc đến chuyện đó với mẹ.
Đầu óc nhỏ bé của cô nhóc vẫn chưa động não đủ để dùng, cái mà Ning không quá hiểu chính là tại sao ông bà ngoại của cô nhóc lại đi gặp Mina, mà không đợi cô nhóc tan học về rồi gặp.
Mina nói ông bà ngoại đã về tới nhà, nên cúp điện thoại trước.
Ning nhảy khỏi ghế sofa, vui vẻ chạy đến phòng làm việc, mẹ vẫn còn đang gõ chữ, nhìn thấy cô nhóc bước vào thì dừng lại.
Orm hỏi: "Nói chuyện với Mina xong rồi à?"
Ning lắc đầu: "Ông bà ngoại Mina đã về đến nhà, cậu ấy phải ăn cơm ạ."
Ba mẹ Kwong Móng Heo về rồi, không biết Kwong Móng Heo sẽ đối mặt với cơn bão như thế nào.
Orm trong lòng thở dài, lại mỉm cười với con gái, "Vậy con có muốn xem phim hoạt hình không?"
Ning lại lắc đầu, trèo lên ngồi vào lòng mẹ, đặt ra câu hỏi: "Mẹ ơi, tại sao ông bà ngoại con lại đi gặp Mina ạ?"
"Cái gì?" Orm không nghĩ chuyện này là Lingling nói với con.
"Mina nói với con, ông bà ngoại con đi gặp cậu ấy ạ." Ning ngẩng đầu nhìn mẹ mình, đôi mắt sáng lên vẻ tò mò.
Orm nhướng mày nhưng không nói gì.
Ning tiếp tục nói: "Không phải là nên gặp con sao ạ? Đó là ông bà ngoại của con mà, Mina cũng có ông bà ngoại của Mina rồi."
"Bọn họ tới gặp con." Orm giống như Lingling, vô tình trở thành người lớn lừa gạt trẻ con.
"Nhưng lại không đợi con tan học." Ning hôm qua nói không cần ông bà ngoại chẳng qua là không muốn xa Mina, nhưng thực tế thì cô nhóc vẫn rất chờ mong có hai người lớn thích cô nhóc.
"Bởi vì một số chuyện của người lớn, nên hai người không đợi con tan học đã đi rồi." Orm kiên nhẫn giải thích.
"Lại là chuyện của người lớn à?" Ning phát hiện người lớn thực sự có rất nhiều chuyện.
Orm nhớ tới lần trước mẹ cô gọi điện hỏi ý kiến con: "Vậy con có muốn gặp ông bà vào dịp Tết không?"
"Mẹ," Ning mở to mắt và nghiêm túc hỏi, "Ông bà ngoại sẽ đánh người sao ạ?"
Đôi mắt Orm tối sầm lại, xem ra lại là Mina nói cho Ning biết, sau đó cô mỉm cười nói: "Đó là do mẹ làm sai."
Ning bĩu môi, khịt mũi bất mãn: "Đánh người là sai. Con làm sai, mẹ chỉ phạt con viết tiếng Anh thôi."
Nhóc Con lúc không cười rất giống Lingling, Orm bị con gái chọc cười, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái.
Ning dang rộng vòng tay, lao vào vòng tay của mẹ ôm chặt.
"Sao đột nhiên lại làm nũng vậy hả?" Orm ôm chặt người bé nhỏ trong lòng, trong lòng cảm thấy mềm mại.
"Con muốn lớn nhanh để có thể bảo vệ mẹ." Ning mong chờ nghĩ, khi lớn lên, cô nhóc không chỉ có thể bảo vệ mẹ mà còn có thể bảo vệ Mina, cô nhóc phải ăn nhiều để mau cao lớn.
Orm bị giọng nói trong trẻo của con gái hứa hẹn cảm động thôi rồi, cô vỗ lưng Ning, nhẹ giọng nói: "Mẹ có mẹ Kwong bảo vệ rồi."
Giống như chuyện xảy ra ngày hôm đó ở phòng bệnh của Mina, khi mẹ cô tát cô, Kwong Móng Heo như một anh hùng vô song ở trước mặt bảo vệ cô.
Nghĩ tới đây, Orm liếc nhìn điện thoại, không có tin nhắn mới từ Lingling.
Nếu có thể, cô cũng muốn bảo vệ cô ấy.
Kwong Móng Heo của cô, vẫn là một đứa trẻ to xác yếu đuối mong manh sợ đau, cũng cần được bảo vệ.
Mina đứng trong phòng khách ôm con gà mà Ning để lại cho cô bé, con gà đọc lại bị hai đứa chơi đã hết pin, bây giờ chỉ là con thú nhồi bông bình thường.
Cô bé ngẩng cao đầu, đôi mắt chớp chớp, chăm chú nhìn cánh cửa đóng kín của một căn phòng trên tầng 2, cả ngôi nhà rộng lớn chìm vào trong biển lặng.
Dì Winny chuẩn bị một bàn đồ ăn, lúc này trời đã lạnh rồi, bà nhìn Mina lẻ loi trong phòng khách, thở dài, đi tới thấp giọng hỏi đứa nhỏ: "Con đói không?"
Mina hướng về phía bà gật đầu, ánh mắt nghi hoặc: "Dì Winny, tại sao ông bà nhìn thấy con lại không vui?"
Cô đặc biệt cúp điện thoại với Ning, đến chào ông bà, tại sao ông bà nhìn thấy mình thì lại hung dữ với mẹ?
Liệu ông bà ngoại có giống với ông bà ngoại của Ning mà đánh mẹ không?
Mina lo lắng ôm chặt con gà, muốn đi lên lầu gõ cửa xem thế nào, nhưng mà... ông ngoại từng dạy cô bé, cắt ngang người lớn nói chuyện là không lễ phép.
"Vui chứ." Dì Winny vội vàng phủ nhận, nhưng cũng không giải thích được vì sao, liền đổi chủ đề: "Dì đi hâm nóng đồ ăn, nếu con đói thì dì lấy cơm cho con ăn trước nha."
"Con đợi mẹ xuống rồi ăn ạ." Mina nghĩ nghĩ, vẫn nên đi lên lầu, mặc dù không gõ cửa nhưng ít ra vẫn sẽ được gần mẹ hơn.
Dì Winny đang bưng hai đĩa thức ăn, ánh mắt dõi theo bóng dáng nhỏ bé đi lên cầu thang, lại thở dài một tiếng, quay người đi vào phòng bếp.
Cửa dày cách âm rất tốt, Mina không tính được bản thân đã đứng ở cửa bao lâu, đứng đến khi mệt thì ngồi xếp bằng dưới sàn nhà, trong nhà khắp nơi đều có hệ thống sưởi sàn nên không thấy lạnh chút nào.
Chanthira không thể chịu nổi bầu không khí u ám trong phòng, sau khi nghe Lingling kể lại chuyện sau khi Mina ngất xỉu ở nhà, bà giống như chạy nạn lao ra khỏi phòng, ôm ngực thở dốc.
Liếc mắt một cái thấy cháu gái ngồi ở cửa.
Mina nhìn thấy bà ngoại, lập tức đứng dậy khỏi mặt đất, ngoan ngoãn gọi bà ngoại.
"Mina à." Từ trước tới giờ, Chanthira chưa bao giờ dám làm vẻ mặt quá cường điệu, sợ trên mặt dễ có nếp nhăn, bà vốn định cười với cháu gái một cái, nhưng khi khoé miệng vừa cong lên, biểu cảm lộn xộn, nước mắt trào ra.
Đau lòng vô cùng, Chanthira quỳ trên mặt đất, ôm Mina, miệng không ngừng lặp đi lặp lại: "Đáng lẽ ông bà nên về sớm hơn..."
Lingling nghe được bên ngoài có tiếng động nên đi ra ngoài, ở ngay cửa thấy cảnh này, mặc dù đã đoán trước được, nhưng vẫn thấy khó chịu.
Mặc dù tình trạng hiện tại của Mina ổn định nhưng chỉ liếc nhìn thôi cũng thấy được khác biệt giữa con gái với những đứa trẻ khỏe mạnh, cho nên lúc ba mẹ vừa mới vào cửa, nhìn thấy Mina như thế đứng trước mặt hai người, lập tức chất vấn cô không ngừng.
Lingling xoá đi sự tồn tại của Orm và Ning, chỉ báo cho ba mẹ bệnh tình của con gái, còn tại sao lại giấu đến bây giờ, lý do của cô là không muốn ba mẹ lo lắng.
Chanthira và Manirat Kwong đều đắm chìm trong nỗi đau buồn tột cùng khi biết tin cháu gái bị bệnh, đối với lý do của Lingling chỉ trách mắng, chứ không hoài nghi chuyện khác.
"Ba với mẹ con đều không ở trong nước, lỡ đâu lúc này Mina có gì...." Manirat Kwong nhìn Chanthira đang khóc, cau mày.
Lingling ngắt lời: "Nếu có chuyện gì, con đã báo cho ba mẹ rồi."
Cơn giận của Manirat Kwong vẫn chưa nguôi, trầm giọng nói: "Không biết chừng biết mực."
Lingling vẻ mặt bình tĩnh, không phản bác.
Mina nghe được tiếng mẹ, ngẩng đầu ra khỏi vòng tay của bà ngoại, thấy mặt mẹ không sao, mới thở phào nhẹ nhõm, cười toe toét: "Mẹ, ông ngoại."
"Chúng ta ăn trưa thôi." Lingling mỉm cười, đưa tay về phía Mina.
"Bà ngoại." Mina vỗ vỗ bà ngoại đang ôm cô bé khóc, "Ăn cơm thôi ạ, con đói rồi."
"Được rồi, ăn cơm thôi." Chanthira đứng dậy, nhìn thấy bộ dạng hiểu chuyện của Mina càng cảm thấy khó chịu hơn.
Làm sao bà có thể nuốt trôi được đây?
"Được rồi," Lingling nắm tay Mina đi xuống lầu, cô quay lại nhìn mẹ, "Con đã bảo là không có chuyện gì mà."
Chanthira đuổi theo, tranh cãi với cô: "Việc lớn như vậy mà con còn dám nói không sao!"
Lingling quay đầu lại, giọng điệu không vui nói: "Lúc nhỏ con bị bệnh cũng có thấy mẹ phản ứng gì đâu."
"Lingling! Con còn dám cãi lại." Chanthira mắng, sau đó quay đầu nhìn Manirat Kwong, "Ông đến nói nó đi, tôi hết quản được rồi."
Manirat Kwong nghiêm mặt, không đáp lại Chanthira, ngồi xuống bàn ăn nói: "Ba với mẹ con sẽ không đi đâu nữa, ở trong nước chăm lo Mina."
Lingling nhấc đũa: "Tùy ba mẹ."
Mina nghe người lớn nói chuyện, lặng lẽ ăn cơm trong chén, nghe vậy, cô bé ngẩng đầu lên, không chớp mắt nhìn ông ngoại, như thể có điều gì muốn nói.
"Sao thế?" Chanthira quan tâm hỏi cháu gái.
Mina nuốt đồ ăn trong miệng, nói: "Con không cần ông bà chăm lo cho con."
"Ôi trời." Đôi mắt Chanthira cay cay, nước mắt cố kìm nén lại lần nữa chảy xuống: "Cháu ngoan, Mina nhà chúng ta quả nhiên là một đứa bé ngoan."
"Haiz." Manirat Kwong cảm động theo.
Trẻ con hiểu chuyện luôn khiến người ta đau lòng, đứa nhỏ mới có nhiêu tuổi đâu, còn nói không cần người lớn chăm lo.
Chỉ có Lingling và dì Winny ở một bên mới biết nhóc con muốn cái gì.
"Nếu không phải do mẹ con làm bậy, bà với ông ngoại con đã sớm về với con rồi." Chanthira lau nước mắt, trừng mắt nhìn Lingling.
Mina không hiểu tại sao lại nói mẹ làm bậy, cô bé muốn giải thích với bà ngoại, hoặc là có thể xin họ cho Ning đến nhà chơi?
Lingling cầm lấy cái chén của cô bé, múc một thìa cơm đút cho cô bé: "Mina, lúc ăn cơm thì như thế nào?"
"Không được nói ạ." Mina bị nhét một thìa cơm, không nói nữa.
Lingling bị phụ huynh nói bóng nói gió là kẻ phản diện, cũng không nói gì, trên bàn ăn cũng không có nói chuyện.
Ăn xong, Lingling ôm con về phòng lấy cớ muốn cho Mina ngủ, đến phòng Mina lấy đồng hồ điện thoại ra xem, muốn hỏi Ning buổi chiều sẽ chơi cái gì.
"Mina." Lingling dự định nói rõ ràng với con gái, để tránh nói sai làm ba mẹ hiểu ra được gì đó.
"Không được nhắc đến Ning trước mặt ông bà, đừng nói chuyện điện thoại với Ning trước mặt bọ."
Mina lập tức hỏi: "Tại sao ạ?"
Lingling tìm cớ: "Bởi vì con bị bệnh, ông bà muốn con yên tĩnh dưỡng bệnh, không muốn con chơi với mấy đứa trẻ khác."
"Dạ." Mina tựa hồ hiểu được, "Vậy mẹ dẫn con đến nhà mẹ Kornnaphat chơi với Ning được không ạ?"
Lingling gật đầu, làm động tác im lặng.
"Giữ bí mật!" Mina bắt chước làm động tác tương tự.
Trước đêm giao thừa một ngày, Ning đếm trên đầu ngón tay, rõ ràng mới xa nhau mấy ngày nhưng sao giống như đã lâu không được gặp Mina, cô nhóc còn nhớ mẹ Kwong của cô bé nữa, nhưng theo lời mẹ nói thì, sẽ rất lâu không gặp nhau.
Ba mẹ Lingling vừa trở về, cô đồng thời vừa xử lý việc nhà lẫn việc công ty, Orm hiểu nên bảo Lingling khi nào rảnh thì nhắn tin là được.
Đã nói rõ tình trạng bệnh của Mina, coi như cũng qua được một ải.
Chỉ là ba mẹ cô ấy sẽ không đi nữa, cho nên bản thân cô cũng không thể ra vào tự do phòng bệnh của Mina như trước kia, gặp Lingling cũng giống như lén lút yêu đương vậy.
Orm mấy ngày nay nghĩ đến chuyện này không khỏi cảm thấy chán nản, nhưng đây chẳng phải là chuyện mà cô đã sớm dự liệu rồi sao? Cho dù là Lingling hay người yêu cũ của cô, người yêu cũ... cô đã bao giờ được công khai xuất hiện trong nhà người ta đâu?.
Đối với một người như cô, có một người bằng lòng yêu mình đã tốt quá rồi, không thể quá tham lam.
Rốt cuộc, ban đầu cô còn nghĩ bản thân sẽ cô đơn suốt phần đời còn lại.
Orm đang đánh máy mất tập trung, nghĩ đến điều này thì mỉm cười một mình, cô gần như quên mất "bổn phận" của mình trong khoảng thời gian ở cùng Kwong Móng Heo.
Điện thoại rung lên, Orm nhìn ra là tin nhắn W của Lingling, không do dự mở ra xem.
Lingling: [Ngày mai em định đón giao thừa như thế nào?]
Orm hỏi ngược lại: [Chị thì sao?]
[Như cũ thôi, đón với ba mẹ.]
Orm nhìn từng chữ, trong lòng có chút thất vọng.
Lingling lại gửi một tin nhắn: [Em sẽ mang Ning về quê à?]
Orm: [Em còn chưa nghĩ tới.]
Cô không bao giờ có thể đối mặt với ba mẹ mình về chuyện thân thế thật của Ning.
Hơn nữa, dù ba mẹ có mời cô về nhà ăn Tết cũng phải có điều kiện.
Hôm nay Orm không nhận được điện thoại của mẹ, cô thực sự cảm thấy nhẹ nhõm ở một mức độ nào đó.
Lingling: [Chỉ là hai người đón năm mới thôi sao? Em không thấy cô đơn à?]
Orm: [Năm nào cũng như vậy.]
Nếu không phải gặp Lingling, Orm đã sớm quen rồi.
[Hôm nay có nhớ chị không?] Tiếp theo là icon cười mặt vàng yêu thích của Lingling.
Orm lại hỏi: [Mỗi ngày đều nói nhớ chị có ích lợi không?]
Một giây tiếp theo, Lingling đáp: [Có chứ.]
Orm nhếch lên khóe miệng: [Vậy cứ coi nhớ đi ha.]
Lingling gửi tới một cái icon mặt vàng nhỏ e thẹn: [Chị cũng nhớ em.]
[Sau đó thì sao?] Orm đang mong đợi Kwong Móng Heo sẽ nói cái gì khác.
Lingling lại gửi một icon mặt vàng vẫy chào: [Bận đi.]
Sau đó không có tin nhắn gì mới.
Tên ngốc này, Orm vô tình đổi toàn bộ biệt danh của nam chính trong chương này thành Đại Móng Heo, sau khi ra chương mới bị độc giả nhắc nhở đã sửa lại.
Đêm giao thừa, Orm đưa Ning đến trung tâm thương mại mua hai bộ quần áo mới, đồng thời mua cho Mina hai bộ, theo yêu cầu của Ning, chọn màu đỏ hợp với màu xanh lam cô nhóc yêu thích. Bắt đầu từ lúc hai đứa nhỏ tin "đỏ và xanh là nguồn gốc của CP từ xa xưa" thì hai đứa luôn mua hai màu này với bất cứ món đồ nào.
Không biết lúc nào thuận tiện gặp Lingling, mới có thể đưa hai bộ quần áo này cho Mina mặc thử.
Đường phố náo nhiệt, khắp nơi vang lên bài hát chúc mừng năm mới, nhưng đối với Orm mà nói thì đây coi như là một ngày bình thường.
Năm nay, cũng không đi du lịch.
Buổi chiều về nhà, không nhịn được thỉnh thoảng mở khóa điện thoại để kiểm tra tin nhắn mới trên W, Kwong Móng Heo thậm chí còn không hỏi hôm nay cô có nhớ cô ấy không, chắc có lẽ người này có quá nhiều việc phải ứng phó.
Orm vốn tưởng rằng ngày hôm nay sẽ trôi qua bình thường, cho đến khi cô nhận được điện thoại của mẹ.
Noon Woranuch biết rõ tình cách của con gái, thật ra được di truyền từ bà, thích cậy mạnh, lòng tự trọng rất cao, vì lần trước cũng đã nói rõ, hôm nay bà bị Jiho thuyết phục, thế nên cúi đầu, bảo Orm về nhà ăn tết.
"Mẹ..." Orm kêu lên, nhưng cô vẫn không thể đồng ý.
"Mẹ, đây là bà ngoại à?" Ning nhảy lên bên cạnh mẹ.
Noon Woranuch do dự rồi hỏi: "Là Mina ở bên cạnh sao?"
Orm giải thích: "Không, là Ning."
Noon Woranuch nghĩ nghĩ, này cũng phải, đứa bé kia trên danh nghĩa vẫn là con của Lingling.
Ning hét lên cô nhóc muốn chúc mừng năm mới với ông bà ngoại, Orm do dự rồi bật loa di động lên.
"Chúc ông bà ngoại năm mới vui vẻ! Chào mừng đến nhà con đón năm mới." Ning không thèm quan tâm đến việc người bên kia không nhìn thấy mình, cúi đầu chào điện thoại.
Noon Woranuch sửng sốt hồi lâu mới nói: "Ning hả? Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ."
Orm sợ mẹ lại nói thêm gì nữa, liền bảo Ning nói thêm mấy câu nữa rồi tắt loa.
Cô đưa iPad cho Ning, bảo cô nhóc chơi game một lúc rồi quay người bước vào phòng làm việc và đóng cửa lại.
"Mẹ đã làm sủi cảo rồi, là nhân tôm con thích." Giọng điệu của Noon Woranuch trong điện thoại rất dịu dàng, Orm đã nhiều năm rồi không ăn sủi cảo mẹ cô làm.
Orm sờ sờ chóp mũi, cổ họng cực kỳ khô khốc, giãy giụa mấy lần, cuối cùng cũng bày tỏ được tâm nguyện sâu sắc nhất: "Mẹ, con rất muốn về nhà."
Noon Woranuch nghẹn ngào khi nghe thấy tiếng gọi run rẩy của con gái: "Về đi, không mua được vé tàu cao tốc thì cứ lái xe về, đi vài tiếng là về tới nhà rồi."
Orm che miệng, cuối cùng khóc lên: "Chuyện thân thế của Ning và Mina, con không nói với Ning được."
Noon Woranuch nói: "Không nói, ba mẹ sẽ không nhắc đến, Ning là cháu gái của ba mẹ."
"Mẹ...." Orm tựa hồ nhìn thấy ba mẹ cô đang bận rộn chuẩn bị bữa tối giao thừa ở nhà, như trước, ba cô nấu cơm, mẹ cô phụ trách làm sủi cảo, rửa rau.
Đã nhiều năm rồi cô chưa có một bữa tối đêm giao thừa tươm tất.
Nhưng mà, cô vẫn không muốn che giấu con người thật của cô, lừa dối ba mẹ chấp nhận một con người đạo đức giả như cô.
"Con về đi, mẹ bảo ba xuống lầu mua chút đồ ăn vặt con bé thích."
Noon Woranuch nói xong, Orm hoảng sợ gọi bà.
"Mẹ, có một chuyện con không muốn giấu mẹ."
"Chuyện gì?" Noon Woranuch hoảng hốt, "Mina xảy ra chuyện gì à?"
"Không, là con và Lingling..." Orm cắn môi dưới khi nhắc đến tên Lingling.
Điện thoại không có âm thanh, Orm tưởng đâu mẹ đã cúp máy, ngược lại càng khiến cô có thêm dũng khí để nói tiếp.
"Khi mẹ và ba đến Bang Rak, con với cô ấy chỉ là bạn bè."
Noon Woranuch đột nhiên hỏi: "Vậy bây giờ?"
Orm không đếm được mình đã nuốt bao nhiêu lần, không nói ra được, cô thà mẹ đừng gọi điện cho cô còn hơn.
"Con và cô ấy quen nhau phải không?" Noon Woranuch đợi một lúc lâu rồi mới khàn giọng nói.
Orm khụt khịt, nước mắt chảy dài trên mặt, lại cảm thấy nhẹ nhõm.
"Mẹ, con xin lỗi." Cô, cuối cùng không thể quay về ngôi nhà đó được nữa.
"Orm, tại sao con không thể sửa được hả?" Noon Woranuch ở bên kia điện thoại khóc chất vấn cô.
Không có lời mắng mỏ như cô nghĩ, ngược lại càng khiến cô cảm thấy áy náy hơn, Orm không ngừng nói xin lỗi, giống như chính cô khi còn bé đã làm sai.
Trong điện thoại tiếng khóc đột nhiên dừng lại, Orm nhìn điện thoại, thấy cuộc gọi đã ngắt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com