57
Manirat Kwong mấy ngày nay trong phòng nghiên cứu xem qua tư liệu bệnh tình tương tự Mina, một số trong đó là hỏi Lingling mà có, số còn lại là ông lên mạng tìm kiếm, đọc đi đọc lại càng thêm bất an.
Bản chất ông vốn không gần gũi với trẻ con, trước kia là Lingling, bây giờ la Mina, nhưng mà sự quan tâm của ông là thật.
Có một số ý kiến đáng thực hiện, suy nghĩ cả buổi chiều, định cùng Lingling thương lượng.
Ban đầu chỉ là cuộc thương lượng thôi, nhưng đến lúc ngồi vào bàn ăn nói chuyện với Lingling, thì theo thói quen lại là giọng điệu ra lệnh.
"Ba muốn mang Mina sang Mỹ chữa bệnh, hệ thống y tế bên đó tốt hơn."
Trong bàn ăn không ai nói chuyện, thậm chí ngay cả tiếng đũa nĩa chén cũng không có, giọng nói trầm trầm của Manirat Kwong như trận sấm sét, Mina đang ngồi bên cạnh mẹ, ngoan ngoãn múc cơm bỏ vào miệng, nghe nói thế lập tức mở to hai mắt, giống nai con bị kinh động.
Lingling phát hiện mình vẫn không ngửi được mùi thịt, liền cố ý chuyển hướng suy nghĩ đến buổi cuộc gọi chat tình không thành công với Orm, nhưng vẫn còn rất thú vị, ăn mấy miếng rau cho xong.
Cô nghe Manirat Kwong nói, bình tĩnh nhìn lá rau cùng nước súp trong đĩa, cảm giác buồn nôn cuộn thành một con rồng khổng lồ trong bụng, như muốn xé nát cổ họng cô.
Chanthira lại nói: "Mẹ thấy vậy cũng được, con bận không đi cùng được, để mẹ với ba đi với con bé."
Manirat Kwong ừ một tiếng, việc này coi như đã định.
Mina đặt đũa xuống, hai tay ở dưới bàn bất an xoa vào nhau, cô bé hơi hé miệng, chỉ hít một hơi rồi ngậm lại, không nói ra lời.
Cô bé sợ, sợ nói ra chữ "không" sẽ làm ông bà ngoại không vui, sẽ không thích cô bé nữa.
Nhưng mà cái mà cô bé sợ hơn là không được gặp Ning và mẹ Kornnaphat.
Lingling nhìn thấy hết thảy sự sầu muộn của Mina, cố chịu đựng khó chịu của cơ thể, cúi đầu nhìn vào ánh mắt chán nản của cô bé, động viên con gái nói ra suy nghĩ của bản thân: "Mina không muốn đi phải không?"
Mina ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn mẹ mình, những giọt nước mắt đang đảo trong mắt cô bé dần biến mất, rồi nhanh chóng gật đầu.
"Nói nhảm, sao có thể để trẻ con tự mình quyết định?" Manirat Kwong không hài lòng đặt đũa xuống.
Mina hoảng sợ nắm lấy góc áo của mẹ cô bé bên cạnh, đôi tay run rẩy kéo lại.
Lingling nắm lấy tay con gái, Mina vẫn lo lắng nhìn cô, cô cong môi lên, cười với con gái.
"Con bé có thể tự làm chủ." Lingling lại nhìn về phía ba mình, ông già tóc hoa râm luôn bày sắc mặt nghiêm túc. Mẹ cô trước kia thường hay nói lúc cô còn nhỏ, thấy vẻ mặt nghiêm nghị của ba thì đã khóc, giống như là thấy yêu quái vậy.
Trước khi quyết định sinh con, cô chưa bao giờ trái ý bất kỳ quyết định nào của bố mẹ.
Cũng nói như thế không cho cô tự quyết định.
Bây giờ nhìn vẻ mặt giận dữ của ba, buồn cười nghĩ đến trước đây cũng hiếm khi cười với Mina, có phải trong mắt con gái cô cũng là yêu quái đáng sợ không.
Manirat Kwong gõ lên bàn hỏi: "Mina mới bao lớn? Làm chủ sao? Lỡ xảy ra chuyện gì con có chịu trách nhiệm không?"
Lingling đáp: "Có thể, con là mẹ của con bé."
Chanthira không hiểu con gái mình đang cố chấp cái gì, lên tiếng giảng hoà: "Ling, con nghe lời ba con đi, mấy ngày trước ba mẹ đã liên hệ với bệnh viện tốt nhất của Mỹ, mang Mina sang đó rồi."
Lúc này dì Winny mang theo khăn tay ấm, đi vòng qua Mina lau mặt cho cô bé, đôi mắt đen trắng của đứa trẻ trông mong nhìn bà, bà nhanh chóng quay mặt đi, lo sợ bản thân mềm lòng lại nói ra những lời không phù hợp với thân phận của bà.
Mina nhìn quanh người lớn, cuối cùng rụt rè gọi: "Mẹ..."
"Bác sĩ Wattanakul của Bệnh viện Huyết Học Máu Thành phố là chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực này trong nước và thậm chí trên toàn cầu. Nếu ba đã đọc hết những thông tin con đưa cho ba, chắc con sẽ biết cách điều trị tốt nhất cho Mina là trong hay ngoài nước. Cấy ghép tế bào, nhất quyết đưa con bé ra nước ngoài, ngoài việc khiến Mina sợ hãi trong môi trường xa lạ, còn có ý nghĩa gì khác?" Lingling nói xong một hơi, trên trán toát ra mồ hôi lạnh mỏng vì khó chịu quá mức.
Manirat Kwong: "Không có người hiến tặng phù hợp, cứ chờ thế à? Chờ đến Mina...."
Mina bối rối nhìn ông ngoại, Manirat Kwong nhìn vào đôi mắt cháu gái, cắn chặt răng, đôi mắt đỏ hoe đập tay mạnh xuống bàn.
Ông quên mất vốn định cùng Lingling thương lượng, ông đã nghĩ kỹ rồi, người trẻ tuổi thì biết cái gì?
Sắc mặt Lingling tái nhợt, không nói gì, chỉ cầm đôi đũa trong tay, siết chặt hết lần này đến lần khác.
Chanthira nhìn con gái, trong lòng hơi lo lắng, sợ Lingling tức giận ném đũa lên bàn.
Kết quả Lingling lơ đãng cầm đũa chạy lên lầu với tốc độ cực nhanh, Chanthira còn đang nghĩ ngợi thì nghe thấy tiếng cửa nặng nề đóng lại.
Manirat Kwong tức giận khoanh tay lại, bộ râu màu xám trên môi run lên vì hơi thở gấp gáp: "Nó còn có lý sao?"
"Ôi thôi mà, đâu phải ông không biết tính con gái của ông." Chanthira gắp một con tôm bóc vỏ bỏ vào trong chén Manirat Kwong, mặt thì cười nhưng trong lòng cảm thấy khác thường.
Mina lợi dụng lúc người lớn không chú ý, lặng lẽ rời khỏi chỗ ngồi đi lên cầu thang.
"Mina." Chanthira quay đầu, gọi bóng dáng nhỏ bé mới bước được vài bước.
"Bà ngoại." Mina quay người lại. Mắt vẫn còn hơi đỏ.
Chanthira vẫy tay: "Mới ăn mấy miếng cơm mà? Ngoan lại đây ăn cho xong đi."
"Mẹ không khoẻ ạ." Mina chắp tay sau lưng, vô thức ấn tay phải lên cổ tay trái, đó là vị trí cô bé đeo đồng hồ, nhưng bây giờ không mang trên tay, cô bé định lát nữa sẽ gọi nói cho Ning, mẹ bị bệnh vẫn chưa khoẻ, cái hôn của hai đứa với của mẹ Kornnaphat không có tác dụng.
"Mẹ con chính là tức giận đó." Chanthira đi về phía Mina, dỗ cháu gái quay lại ăn cơm.
Mina nghiêm túc giải thích với bà ngoại: "Mẹ bị bệnh ạ, hôm qua mẹ...." Nhớ đến lời mẹ dặn không được nhắc Ning và mẹ Kornnaphat trước mặt bà, cô bé nhất thời không biết nên nói thế nào.
"Mẹ con bệnh hả?" Chanthira hỏi.
"Dạ vâng." Lingling liên tục gật đầu, "Hôm qua mẹ cũng như thế, sau đó thì nôn."
Chanthira khó hiểu, nhưng thấy cháu gái nói thế hỏi lại: "Nôn thật hả?"
Mina lại gật đầu: "Dạ vâng."
Chanthira không biết lúc này Lingling có cần bà quan tâm không, đi theo Mina lên lầu, rồi đứng ở cửa phòng, đứa nhỏ không do dự nhấn tay nắm cửa đi vào, bà đứng ở cửa lắng nghe động tĩnh bên trong đúng là đang nôn.
Lingling quỳ trước toilet, lại nôn đến hoa mắt chóng mặt.
Mina chạy vào phòng tắm, vỗ nhẹ vào lưng mẹ giống như mẹ Kornnaphat đã làm.
Lingling không để ý phía sau cô có người, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng vỗ lưng cô, đầu tiên là ngạc nhiên quay mặt sang một bên, sau đó bắt gặp một đôi mắt to giống như Khóc Nhè, mặc dù mệt nhưng vẫn cười.
"Mẹ..." Mina không ngừng vỗ lưng mẹ, vẻ mặt nghiêm túc, "Mẹ phải cho bác sĩ tiêm cho mẹ một mũi."
Lingling bình tĩnh lại, mỉm cười đưa mặt lại gần: "Con hôn mẹ đi, mẹ sẽ không thấy khó chịu nữa."
Mina nghe vậy, vội vàng hôn mẹ, nhưng vẫn lo lắng: "Chỉ có Mina hôn thôi cũng vô dụng."
"Có tác dụng." Lingling rốt cục khôi phục lại một chút, đứng dậy súc miệng.
Chanthira nghe rõ ràng trong phòng tắm đang xảy ra chuyện gì, do dự, vẫn muốn xem tình trạng của Lingling.
Mina không biết bà ngoại đang đứng ở cửa, buồn bã nói: "Nếu mẹ Kornnaphat có ở đây thì tốt quá..."
Nhìn thấy bà ngoại đột nhiên xuất hiện, cô bé vội vàng bịt miệng lại.
"Cháu nói gì cơ?" Chanthira tưởng đâu cháu gái đang gọi mẹ, bà thản nhiên hỏi Lingling: "Ling, con bệnh hả?"
"Không bệnh." Lingling cũng không ngờ mẹ cũng đi theo mình, cau mày, cô có thể nói chuyện này được không?
"Mẹ bị bệnh đó ạ, hôm qua cũng nôn nhiều, nhưng mà không chịu đi tiêm." Mina bày tỏ sự hiểu biết của mình: "Bà ngoại, bà nói mẹ đi, bảo mẹ đi khám bác sĩ."
Lingling bất lực nhìn Mina, xoa xoa giữa mày.
Chanthira lúc này mới xem lời cháu gái nói là thật, còn nghiêm trọng hơn bản thân tưởng, bà bảo Mina đi ra ngoài trước, để bà khuyên mẹ cô bé.
Mina sốt ruột muốn báo cáo tình hình mới nhất của mẹ cô cho Ning, bà ngoại bảo cô bé đi ra ngoài, thế là nhanh chóng chạy đi.
Chanthira vẫn đứng ở cửa, im lặng nhìn Lingling trước gương không nói lời nào, bà lo lắng hỏi: "Con bệnh gì thế? Sao nôn nhiều vậy?"
Lingling nhìn trong gương người phụ nữ trang điểm sang trọng cách mình không xa, vô cớ hỏi: "Mẹ, khi con còn nhỏ, con có hôn mẹ không?"
Chanthira kinh ngạc thở dài, lập tức đáp: "Đương nhiên là không."
Lingling nhướng mày: "Thế mẹ có muốn con hôn mẹ không?"
Trong lòng không khỏi kinh ngạc, Chanthira trợn tròn mắt.
Năm đó, còn chê đứa con gái này không thích gần gũi với người lớn, bây giờ đã ba mươi tuổi, còn hỏi vấn đề này là sao?
"Trẻ con rất đáng yêu, bọn nhỏ tưởng đâu hôn người lớn một cái, người lớn sẽ hết đau." Lingling không nhắc tới Ning, mà lại nghĩ đến Ning, khóe mắt tự nhiên mỉm cười.
Chanthira có chút mất tự nhiên, bà nhớ đến lúc còn ôm được Lingling trên tay, không nhịn được hôn đi hôn lại khối thịt mềm mại nhỏ nhắn: "Muốn sao... là muốn."
Cái khối thịt mềm mại kia giờ lớn còn cao hơn cả bà, Chanthira có chút buồn bã nghĩ, rốt cuộc là bắt đầu từ lúc nào, cục bột đáng yêu hay cười thành bộ mặt lạnh lùng với tính cách không tốt.
Lingling quay người, nhìn bóng hình của mẹ, đôi mắt kia chứa sự bối rối nhưng ánh mắt lại dịu dàng, trong lòng dâng lên một tia ấm áp, cô bước tới, tiến lại gần.
Orm dạy cô cách thể hiện tình yêu, nhưng tình yêu là hai chiều phải không? Cho nên lúc này bản thân khá mâu thuẫn khi thân mật với mẹ, cảm thấy hơi ngượng.
Chanthira đỡ lấy hai cánh tay cô, quan tâm hỏi: "Con đau bao tử à? Haizz, không phải mẹ hay dặn con bớt uống rượu, ăn cơm đầy đủ ba bữa rồi sao?"
Lingling không nói chuyện, bệnh bao tử thì cô bị cũng lâu rồi, chẳng qua không nói cho mẹ biết mà cũng không được hỏi thăm.
"Vâng." Cô đáp lại, có thể thấy trong mắt mẹ cô là đau lòng.
"Haizz, ba con bị đau bao tử nghiêm trọng, sau khi ăn xong cũng không nôn như con." Chanthira suy nghĩ, mở điện thoại ra tìm số điện thoại, "Để mẹ bảo ba con đặt lịch với bác sĩ kia, ngày mai phải kiểm tra tổng thể cho con."
"Mẹ." Lingling ấn tay mẹ xuống, việc này không liên quan tới Khóc Nhè và Ning, sau này ba mẹ cũng sẽ biết, cho nên cô không cần giấu.
"Con còn trẻ mà bệnh bao tử nghiêm trọng vậy à?" Chanthira thấy sắc mặt cô tái nhợt, nhất quyết muốn gọi.
"Là nôn nghén." Lingling bình tĩnh nói.
Chanthira không nghe rõ, chỉ mãi lo trách: "Nôn đến mức đó còn không chịu đi khám bệnh, Mina còn lo hơn cả con."
Giọng điệu Lingling cao lên: "Con mang thai."
Ngón tay Chanthira đang lướt trên màn hình điện thoại khựng lại, giây tiếp theo, sơ ý để điện thoại rơi xuống đất.
"Con nói...." Bên tai ù đi, nghi ngờ mình bị điếc, chắc chắn vừa rồi nghe nhầm.
"Con có thai." Lingling lặp lại.
"Con, ý con là...." Chanthira thà bản thân bị điếc còn hơn.
Lingling gật đầu, chắc là có thể hiểu được cô đi?
"Tên đàn ông hoang dã nào vậy?" Chanthira tin chắc mặt bà bây giờ còn trắng hơn cả Lingling, con gái xảy ra chuyện lớn thế, làm mẹ mà còn chơi đến mức có chuyện à?
Lingling mệt mỏi thở dài, tại sao trong mắt mẹ cô lại có hình ảnh như vậy?
"Con nghĩ sao vậy hả?" Chanthira không nhịn được giơ tay đánh vào vai Lingling, "Lúc đầu muốn có Mina không bàn bạc với ba mẹ cũng thôi đi, nhưng bây giờ là sao vậy?"
Lingling kiên nhẫn giải thích kế hoạch của mình cho mẹ cô, Chanthira nghe hiểu rõ, nhưng cũng có một số vấn đề không hiểu: "Cho dù đứa trẻ này có thể giúp được Mina, vậy tại sao con lại phải tự mình sinh? Mina con cũng đâu có sinh."
Cô xoá bỏ đi cái lý do vì muốn trải nghiệm của giác của Khóc Nhè khi sinh Ning, chỉ nói chung chung: "Cứ coi là hiếu kỳ đi ạ."
"Chỉ vì hiếu kỳ thôi sao?" Chanthira ôm ngực, rồi lại đánh Lingling tiếp.
"Hơn nữa, thời gian chờ đợi sinh bằng kỹ thuật kia quá lâu, một lần chỉ có thể cấy ghép được hai cái." Lingling nói xong, lại nhớ tới biểu cảm của Orm biết không chỉ có một phôi thai, không nhịn được mà cong môi lên cười.
Chanthira ngơ ngác: "Con có ý gì?"
Lingling dùng ngón tay phải xinh đẹp của mình làm ra một con số, khiến Chanthira say sẩm mặt mày.
"Thêm một đứa thêm phần hy vọng." Cô bình tĩnh nói.
Chanthira vỗ vỗ ngực, ban ngày bà vẫn còn mơ con không đàn cháu phải đống, mà cái mơ này thành sự thật vẫn nhanh quá rồi, không khác gì ngồi tàu lượn siêu tốc, làm người ta không chịu nổi.
"Con...." Chanthira nói không ra hơi.
"Cho nên Mina không cần đi nước ngoài, con có thể chịu trách nhiệm."
"Mẹ thật sự...." Chanthira khóc không ra nước mắt, sao bà lại có đứa con gái như vậy chứ???
Lingling ở bên cạnh lưỡng lự giơ tay hạ xuống, cô thấy bộ dáng của mẹ mình khá thú vị, vậy... có mong cô hôn sẽ bà không?
Một quý bà sống trong nhung lụa, có thiếu một cái hôn của cô không?
Lingling nghĩ nghĩ, lần này cuối cùng cũng ôm được mẹ mình, tuổi của cô bây giờ cũng không thích hợp để hôn, thôi thì ôm chặt một cái là được.
Chanthira lập tức hóa đá, bất động như tượng băng.
Đêm khuya, Mina đọc vài trang truyện tranh rồi ngủ quên trên chiếc giường lớn của mẹ, một cánh tay vắt ra ngoài chăn.
Lingling tắt đèn ngủ, lặng lẽ rời khỏi giường, đi vòng sang bên kia giường, dịch góc chăn lên cho con, nhìn chằm chằm một lúc, thì mở điện thoại ra, vào W nhấp vào gọi điện thoại cho khung trò chuyện hiển thị mới nhất ở trên đầu.
Tràn đầy mong đợi, lại bị đối phương cúp máy, Lingling bất mãn mặt lạnh như mặt đá cẩm thạch gõ chữ, oán trách đồi phương vô nhân đạo.
Còn chưa gửi đi thì Nhận được một bức ảnh từ đối phương, khung cảnh phía trong đó rất quen thuộc với Lingling, con đường đi vài bước rẽ một cái là đến trước cửa nhà cô.
Cô phấn khởi lên và nhìn chằm chằm vào dòng chữ "Bên kia đang gõ..." trên màn hình với ánh mắt mong đợi.
Dưới bức ảnh xuất hiện một dòng chữ mới: [Ra ngoài có tiện không?]]
Tiếp theo là một dòng khác: [Nếu không tiện, thì bảo dì Winny ra là được.]
Nói xong, Orm quay đầu nhìn Ning đang nằm ở ghế sau xe ngủ như heo, đứa nhỏ này biết cô đến gặp Kwong Móng Heo, cho dù biết không được gặp Mina, cũng muốn đến thăm mẹ Kwong "bệnh nặng".
Điện thoại không có tin nhắn mới, Orm nghĩ với tính tình Lingling, cho dù có không tiện thì cũng sẽ tiện, nên cô nhìn đầu xe, nhàm chán đếm từ đầu.
Tuyết đêm qua chất thành đống hai bên đường, đã tan không ít, tuy nhiên khi ra ngoài trời vẫn lạnh, Orm muốn lái xe đến nhà Lingling đợi, nhưng cô lại sợ ba mẹ cô ấy sẽ nhìn thấy cô, lại khó mà giải thích, cho nên đợi ở chỗ này, không dễ bị phát hiện cũng không quá xa.
Đếm đến chín mươi, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong bóng tối ở góc đường.
Bóng dáng mảnh khảnh tiến đến gần, ánh đèn xe chiếu vào cô, như thể nhân vật chính đột nhiên xuất hiện trên sân khấu, xung quanh là ánh đèn sân khấu.
Khoảnh khắc ánh sáng chiếu vào Lingling, Orm đẩy cửa xe ra, suýt chút nữa lao ra ngoài.
Lingling tưởng đâu Khóc Nhè sẽ trao cho cô một cái ôm thật chặt, thế là dang rộng hai tay, chiếc áo khoác không cài khuy của cô theo chuyển động mở ra, để lộ chiếc váy ngủ bên trong. Chỉ trong chốc lát, đối phương đã nắm lấy hai bên áo của cô, khép chặt lại.
Cô có chút hụt hơi, còn chưa kịp thở, Orm một tay kéo áo khoác, một tay ôm eo cô, đẩy cô vào bên trong xe, bất mãn nói: "Sao khoác mỗi cái áo khoác ra thế, Kwong Móng Heo chị giỏi thật đó, trời lạnh thế này, chân cũng bị chị đông lạnh cứng, để xem thử chị làm gì được nữa."
"Ôm..." Lingling quay người ôm cô, đối với lời phàn nàn của Orm vào tai này ra tai kia.
Orm xoay người, Lingling ôm hụt, lập tức bị nhét vào ghế phụ.
Orm theo sát lên xe, giây tiếp theo thấy Lingling phấn khởi sắp mở miệng, thì làm động tác im lặng, chỉ ra hàng ghế phía sau.
Lingling nhìn về phía ngón tay của cô, im lặng, ánh mắt nhu hòa thành một vũng nước suối.
Dưới ánh mắt yêu thương của hai người mẹ, cái mũi nhỏ của Ning nhăn lại, vô thức lăn qua cọ lại, để mông đối mặt hai người, rồi ngủ tiếp.
Orm phục hồi tinh thần, nhẹ nhàng véo tai Lingling, đè giọng thấp mức có thể: "Bị lạnh rồi bệnh, không ai thèm quan tâm chị đâu nhé."
Lingling đã nhìn thấy túi giữ nhiệt Orm đặt giữa tựa tay, tự mình mở ra, cười ranh mãnh: "Giờ không phải là em đang quan tâm chị sao?"
"Ăn đi." Orm tìm một cái thìa đưa cho cô, ngước mặt nhìn Lingling ăn chậm rãi, "Em đưa lần này nữa thôi, ngày mai sẽ gửi thực đơn cho dì Winny nấu cho chị ăn."
"Không không." Lingling vội nuốt, rồi lắc đầu không ngừng, "Cháo dì ấy nấu sao bằng cháo của em."
Orm khoa trương nói: "Em đem nguyên liệu và gia vị nói chính xác đến 0,1 gam, thế được chưa?"
Lingling lúng túng nghĩ: "Vẫn khác, dì ấy thiếu cái gì đó."
"Cái gì?" Orm nhìn chằm chằm vào đôi môi của Lingling, trên môi dính nước, ánh sáng bên ngoài chiếu vào trong xe, tạo ra một màu sắc hồng hào khác.
Môi hơi hé mở, miệng làm động tác quyến rũ: "Yêu."
Sau đó, mím môi dưới ngượng ngùng.
Orm khó hiểu nghiêng đầu, buộc ánh mắt không được dừng lại lâu, sợ bản thân sẽ ảo giác: "Thiếu yêu thì thiếu yêu, đừng có làm cái bản mặt đó."
Đem danh từ nói thành động từ, kích thích ai chứ?
Lingling đang tập trung ăn cháo sửng sốt: "Mặt chị thì sao?"
Orm nhìn không ra, nhìn vẻ mặt tổng thể của Lingling thì có vẻ khá nghiêm túc, chắc do bản thân nhạy cảm quá rồi, nói sang chuyện khác: "Chị nói đến đoạn chị ôm mẹ chị, sau đó thì sao nữa?"
Lingling ôm hộp thủy tinh, trong đầu quay về quá khứ cách đây không lâu, sau đó nghiêm túc trả lời vấn đề: "Không có."
Nhìn phản ứng của cô ngơ ngác lại đáng yêu, Orm nhịn không được đưa tay xoa xoa đỉnh đầu Lingling.
Sau khi xoa xong, Lingling chớp mắt, chải thẳng mái tóc rối bù.
Orm có chút khó hiểu: "Trước đây chị chưa từng ôm bà ấy à, bà ấy không vui sao?"
"Không nói lời nào đã bỏ đi rồi." Lingling cảm thấy chuyện này đối với mẹ cô cũng không có gì khó hiểu, nhưng mà chuyện cô tự ý thêm mấy đứa con, mẹ cô cũng không hỏi nhiều, coi như phản ứng cũng không tệ đi.
Orm thở dài, nhận lấy hộp cơm từ trong tay Lingling, múc một thìa cháo đưa lên miệng Lingling, thở dài: "Tội nghiệp Kwong Móng Heo của em."
Lingling không để bụng, còn cười ha ha rồi nuốt cháo trong miệng để Khóc Nhè đút tiếp.
"Lúc ôm mẹ chị, cảm giác chị thế nào?" Orm hỏi.
Lingling nghĩ nghĩ, mơ hồ nói:"Ấm."
Orm bật cười: "Chứ không thì sao? Người sống sờ sờ chả lẽ lại lạnh?"
"Không phải." Lingling cười sửa cho đúng, "Là ấm lòng, lạ là chị không chán ghét, chị cũng chưa bao giờ chủ động ôm mẹ chị."
Nghĩ lại, bị động ôm cũng không có, cho dù mẹ cô có chủ động thì con người cô trước khi gặp Khóc Nhè, có khả năng khó mà chấp nhận.
"Chỉ là...." Lingling không biết nên miêu tả thế nào, cau mày u sầu.
Orm cau mày, nhét thêm một muỗng cháo vào miệng.
Lingling nhìn cô, sau đó mày lại giãn ra, liếm môi, ghé sát vào tai Orm; "Mẹ nhỏ à, chị vẫn thích em."
Hơi nóng ẩm ướt chạm vào vành tai nhạy cảm của Orm, cô không khỏi rụt cổ lại, xấu hổ vô thức nhìn Ning đang ngủ say, sau đó nhanh chóng nhét từng thìa cháo vào miệng Lingling: "Ăn nhanh lên đi, ăn no rồi về ngủ."
"Chị muốn ngủ với mẹ nhỏ...."
Không biết Lingling học được cái giọng điệu kệch cỡm này ở đâu ra, Orm bất động trợn mắt: "Mẹ nhỏ không muốn ngủ với chị."
Lingling nâng cằm, kinh ngạc nhìn cô, vẻ mặt sáng ngời.
"Gì đây?" Orm phát hiện bản thân hình như bị hố.
"Giờ em mới chịu nhận là mẹ nhỏ của chị hả?" Lingling lất điện thoại ra, gõ chữ.
"Không phải." Orm thấy đôi khi Kwong Móng Heo rất trẻ con, điện thoại của cô vang lên nhắc nhở, người cô theo dõi đã cập nhật bài viết trên X, cô mở màn hình ra xem một bài đăng của Lingling.
[Người ta chịu thừa nhận rồi, đăng lên đây để làm kỷ niệm]
Orm bất lực phàn nàn: "Mẹ chị có biết chị trẻ con thế không hả?"
"Mẹ nhỏ biết là được rồi." Lingling bày ra vẻ mặt vô tội, chờ Orm đóng hộp cơm xong, nhẹ nhàng kéo tay cô.
Gặp nhau chỉ được 10 phút, lại sắp phải xa nhau, còn luyến tiếc, Orm nghiêng người hôn lên môi Lingling, lúc hai môi tách ra, Lingling quay đầu nhìn Ning đang ngủ say, rồi nhỏ giọng nói phất tay chào tạm biệt với Ning.
Lúc cô quay người lại, Orm cười với cô: "Chúc em bé Xíu Mại của chúng ta ngủ ngon."
Lingling ngẩn người, sau đó chợt hiểu, phối hợp với giọng điệu của đối phương, nói không được tự nhiên, có chút thẹn, "Xíu mại nói chúc ngủ ngon với mẹ Khóc Nhè ngủ ngon."
"Kwong Móng Heo cũng ngủ ngon." Orm nói xong, giấu ý cười đi, nghiêm túc dặn dò: "Phải giữ ấm, giữ gìn sức khoẻ, bớt làm em lo đi."
Lingling cười đồng ý.
"Lúc không thoải mái phải nói cho em biết, em không tiện đến thì có thể nhờ dì Winny."
"Tiện mà, ba mẹ chị không có quan tâm chị đi ra ngoài làm gì đâu." Lingling tự cho bản thân rất rõ thói quen sinh hoạt của ba mẹ, giờ này hẳn đã ngủ rồi.
Orm nhìn ánh mắt mong đợi của Lingling, vừa bất lực vừa khắc chế hôn Lingling lần nữa.
Có lẽ là do chén cháo chứa đầy tình yêu kia, hoặc là nụ hôn dây dưa triền miên kia, Lingling đi ngược gió lạnh về nhà, nhưng điều cô cảm nhận được chính là hơi ấm vừa rồi còn chưa tiêu tan trong xe.
Khi bước vào trong nhà, lại nhớ đến Khóc Nhè vừa mới tách ra, trong lòng lại mất mát.
Đột nhiên có tiếng người kéo cô thoát khỏi cảm xúc này: "Con đi đâu vậy?"
Lingling vẫn mặc áo khoác, để lộ bắp chân mịn màng, cô nhìn chiếc ghế sofa đơn trong đại sảnh, mẹ cô đang đứng dậy đi về phía cô.
"Con không ngủ được, ra ngoài đi dạo, mẹ chưa ngủ à?" Lingling ngạc nhiên nhưng không hoảng, nói xong định đi lên lầu.
Chanthira gọi cô lại: "Con lại đây."
Lingling đút hai tay vào túi quần, bất lực xoay người.
Cô tưởng mẹ sẽ trách cô mặc quá ít quần áo khi đi ra ngoài, mẹ cô quả thật đã nói như vậy, sau đó dùng ánh mắt quái lạ nhìn chằm chằm vào môi cô, Lingling vô cớ đưa tay lên xoa xoa khóe miệng, đâu có dính gì.
"Tối nay ăn đều nôn ra hết rồi, mẹ sợ con nửa đêm sẽ đói, nên nấu cháo gạo kê co con, lúc mang qua phòng thì không thấy con ở trong phòng, nên ngồi ở đây chờ." Chanthira giải thích, bảo Lingling đi đến nhà ăn.
Lingling ngồi xuống bàn ăn, nhìn chén cháo kê tầm thường trước mặt: "Mẹ bảo dì Winny nấu à?"
Cô ăn hết cháo hải sản Khóc Nhè nấu, không ăn được gì nữa.
Chanthira ngồi đối diện Lingling: "Là mẹ nấu."
Tim Lingling như bị người ta đánh nhẹ vào, cô ngẩng đầu, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Chanthira, cô không chắc lắm, nhưng dường như khi mẹ cô nhìn cô, có chút khác biệt so với trước đây.
Cô múc một thìa và ăn với vẻ nghi ngờ.
Từ nhỏ, ở trong nhà có dì giúp việc, cho nên không lục lại được ký ức mẹ tự tay nấu đồ ăn cho cô.
Lúc mới quen biết Khóc Nhè, còn hâm mộ Ning có người mẹ nấu ăn ngon, nhưng mà mẹ cô chỉ nấu một chén cháo không thêm bất cứ gia vị nào, như vậy đối với Lingling đã ngon rồi.
Cô thấy mình dường như có thể ăn nhiều hơn một chút.
Trong ấn tượng của Chanthira, Lingling là một người rất kén ăn, từ nhỏ đã như vậy, nhìn con gái cúi đầu ăn cháo, nghĩ đến cái ôm vô cớ hôm nay, trong lòng liền nóng bừng.
Bà đoán Mina bị bệnh, đã thay đổi tính cách của Lingling, hoặc có thể là một tình huống khác, nhưng Chanthira cảm thấy tình huống này đáng lẽ phải xảy ra từ lâu chứ không phải ở giai đoạn không đúng lúc này.
Lingling như vậy nhìn có vẻ xa lạ, nhưng bà lại cảm giác như mình đã bắt được thứ gì đó, có thể đến gần và chạm vào nó.
"Ling." Chanthira thăm dò gọi.
Lingling cầm thìa nhìn bà.
Thẩm Khâm hỏi: "Có phải con có người yêu thích rồi không?"
Lingling không có trực tiếp phủ nhận, ngược lại hỏi: "Rõ ràng lắm sao mẹ?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com