9
Trong điện thoại hồi lâu không có âm thanh, Lingling bất an xoay bút trong tay, viết nguệch ngoạc trên tờ giấy trắng.
"Lingling..." Orm trầm giọng, không có chút cảm xúc nào nói: "Cô có thể đừng tùy tiện nói như vậy được không?"
Lingling vốn tưởng rằng lời nói của cô sẽ khiến cô ấy vui vẻ, những lời này rõ ràng cô nói rất nghiêm túc, nhưng nói trong đó có nửa phần tuỳ tiện chính là vu khống cô.
Chắc phải đổi cách nói khác để đối phương dễ chấp nhận hơn: "Ngoài Ning ra, bây giờ cô có Mina, tiện thể còn có tôi nữa, tôi nói không sai chứ?"
"Tiện thể?" Orm bắt được một từ mấu chốt, cười nhẹ nhõm.
Lingling đánh dấu chấm hỏi lên tờ giấy: "Có thắc mắc gì à?"
"Thật là..." Orm không khỏi bật cười, "Mina nói cô rất ít nói, nhưng tôi thấy cô cũng nói nhiều lắm đó."
Không chỉ nói nhiều mà còn nói mấy lời rất dầu mỡ, lúc vô tình còn nói mấy lời cợt nhả mà chính người nói còn không biết.
"Hình như lúc nói chuyện với cô, tôi cũng sẵn lòng nói thêm mấy câu." Lingling thừa nhận Orm là một trường hợp đặc biệt.
Orm bỗng nhiên nhớ tới cái gì: "Đúng rồi, tôi có chuyện nghiêm túc muốn nói với cô."
"Đã là chuyện nghiêm túc, vậy chúng ta gặp mặt nói chuyện?" Lingling đột nhiên nảy ra chủ ý nói.
"Được, đến nhà tôi? Hay là đến công ty của cô?" Không đợi Lingling trả lời, Orm tiếp tục nói: "Tới nhà tôi đi, công ty của cô quá xa, tôi cũng không muốn ra ngoài."
Lingling vốn là có ý định đi Orm nhà, lập tức đáp: "Được, làm xong việc tôi sẽ đi qua. Đến nhà cô chắc là giờ ăn trưa."
"Được." Orm cảm thấy vẫn còn sớm, cô còn có thể ngủ thêm một lát.
"Tôi có thể ăn trưa ở nhà cô không?" Lingling lại hỏi.
Orm dừng một chút, không miễn cưỡng mà đồng ý: "Không sao."
"Tôi muốn tôm rang, đậu cô ve xào tỏi, nếu có thịt bò hầm cà chua thì càng tốt." Lingling lịch sự nói thực đơn, mấy cái đó đều là đồ ăn đêm đó Orm mang đến cho cô.
"Họ Kwong." Orm không khách sáo mà bảo cô dừng lại.
"Làm ơn cô đó, tôi lo làm việc cố gắng đi qua nhà cô sớm sẽ tốt hơn đúng không? Lát nữa gặp." Lingling lịch sự nói rồi cúp điện thoại.
"Tốt cái gì mà tốt?" Điện thoại bị cúp, Orm không có nơi nào để trút giận.
Lingling, người này không hề hợp với cái danh xưng nữ ma đầu lạnh lùng ở trên mạng, cùng với mô tả của Mina và dì Winny cũng không giống nữa, người này.... Theo cách nói trong ngành nghề của cô thì chính là OOC rồi!
Người này mặt vừa dày vừa không có liêm sỉ, hay nói mấy lời cợt nhả, nếu không phải vì Ning và Mina, ai thèm để ý đến cô ấy chứ?
Còn ảo tưởng sức mạnh đòi cô nấu cho ăn, ngày thường buổi trưa cô ở nhà một mình, sẽ gọi đồ ăn giao tận nơi, sau khi làm mẹ thì đành phải học nấu ăn để nấu cho Ning ăn, chứ ai đâu mà rảnh rỗi chui vào trong bếp ngửi khói dầu hử?
Lingling thế mà không biết xấu hổ còn order món, là order đó! Thật coi nhà cô là nhà hàng sao?
Orm nhớ tới trong tủ lạnh không có nguyên liệu, có thể còn có mấy đầu tỏi, cô lấy điện thoại di động mở ra ứng dụng giao đồ ăn tươi sống, cô rất may mắn, hôm nay có chương trình giảm giá mạnh cho thịt với hải sản.
Nạm bò Úc cực phẩm giảm giá 50%, này khác gì miễn phí, Orm nhanh chóng đặt mua 2,5 kg.
Tôm cao cấp mua một tặng một, Orm bấm vào màn hình, bỏ 2kg vào giỏ hàng.
Tùy tiện thêm vào một số món, sau khi thanh toán tiền xong, xem danh sách, ngoại trừ đậu cô ve không mua, những nguyên liệu khác đều là những món Lingling yêu cầu.
Bình thường không có giảm giá, nhưng ngay đúng ngày Lingling muốn ăn cái gì đều giảm giá, Orm đối với cái app được đánh giá 5 sao này rất hoài nghi, giống như có quỷ.
Đứng dậy đi đến tủ lạnh, cố gắng xoa dịu cơn hoảng bằng một lon bia lạnh, khi mở cửa tủ lạnh ra, thấy bên cạnh củ tỏi là một túi đậu cô ve còn ăn chưa hết.
Mười hai giờ trưa, Lingling nhấn chuông cửa nhà Orm, lại đứng trước cửa, tâm trạng lại khác hẳn.
Cô cảm thấy mình và Orm đã là bạn bè rất tốt, có lẽ giống như Enjoy, bạn tốt có thể nói chuyện thoải mái mà không cần lo lắng.
Lingling thích uống rượu nên cô tìm một chai rượu vang đỏ ngon nhất trong tủ rượu văn phòng rồi mang tới.
Cửa mở, Orm mặc một chiếc tạp dề hoạt hình xuất hiện ở cửa, trong tay cầm một cái xẻng chỉ vào đôi giày cao gót dưới chân Lingling: "Tôi vừa lau sàn nhà, nhớ thay giày nhé."
Cô đặt đôi dép dành cho khách xuống, Lingling thay giày, nghi ngờ hỏi: "Sao lại là dép nam?"
"Tôi mua lúc giảm giá ở siêu thị, chỉ có 2000 baht, không mua thì quá uổng rồi." Orm quay lại phòng bếp tiếp tục bận rộn, không để ý đến cô ấy.
Lingling xỏ đôi dép lê ngoại cỡ vào, đi loanh quanh căn nhà không mấy rộng rãi, lần trước đến đây cô chỉ ở trong phòng khách và phòng ngủ chính một lát, thấy cửa phòng làm việc đang mở thì đi vào trong để xem Orm thường đọc loại sách gì.
Giá sách chật kín, có hai hàng chứa đầy những tác phẩm nổi tiếng trong và ngoài nước, cũng như một số sách dành cho trẻ em, ngay khi Lingling đang định nghĩ rằng sở thích của Orm thật nhàm chán thì ánh mắt cô lại tập trung vào một hàng sách ở giữa giá sách.
<<Nếu có kiếp sau sẽ vì người mà tồn tại>>, <<Tình yêu này đến chết cũng không phai>>, <<>...
Lingling nghe trong bếp đang xào rau, cầm lên một cuốn tiểu thuyết tên là <>, bìa là một bức tranh nhân vật theo phong cách truyện tranh, chủ đề màu hồng, phông chữ xoăn, cùng một đống khuyến nghị chính thức ở phía dưới.
Orm lại thích đọc loại tiểu thuyết ngôn tình ba xu lừa gạt mấy cô gái à?
Cô ấy có vẻ rất thích tác giả này, cả một dãy tiểu thuyết đều do một người tên là "OrmKornnaphat" viết.
Nhìn vào lời giới thiệu của tác giả trên trang tiêu đề: OrmKornnaphat, một nữ nhà văn xinh đẹp thế hệ mới, một tác giả rất nổi tiếng với một tỷ tích phân trên trang...
Lingling đặt cuốn sách lại chỗ cũ, cô dường như có một sự hiểu biết mới về Orm, giả vờ thành thục dạy dỗ người khác, nhưng thực ra cô ấy rất yêu thích sách dành cho thiếu nữ, có trái tim mềm yếu, chủ trương lãng mạn, cô ấy chỉ thích một tác giả, chắc cũng tận tâm lắm.
"Lingling, tới đây bưng đồ ăn lên." Orm ở trong bếp gọi cô.
"Tới đây." Lingling đi tới nhìn thấy góc nghiêng mặt Orm, nhếch miệng cười.
Sau khi tìm hiểu thế giới nội tâm của cô ấy, tự dưng thấy cô ấy dễ thương ngay cả khi cáu kỉnh, thậm chí tức giận.
Có lẽ đó là thứ được gọi là sự dễ thương tương phản.
"Cô cười cái gì?" Orm cho rằng Lingling nhìn thấy cô nấu ba món này như ý người này mong muốn, liền lúng túng xoay người rửa nồi, không cho cô ấy nhìn cô.
Lingling giấu đi bí mật nhỏ vừa mới biết được, vội vàng nói: "Không có gì."
"Lấy đũa, bưng đồ ăn, bới cơm." Orm gọi.
"Đũa..." Lingling đi một vòng trong phòng bếp cũng không thấy đôi đũa, quay lại hỏi Orm: "Đũa đâu?"
Orm rên rỉ, hít một hơi, không ngừng nói: "Đũa để trong tủ, chén đĩa để trên bàn, cơm để trong nồi cơm điện, múc hai chén cơm, múc một vá cho vào chén, muốn ăn chỉ cần thêm nửa vá, bới nhiều nữa ăn không nổi."
Lingling sửng sốt một lát, chớp mắt không nhúc nhích.
"Bới cơm," Orm làm động tác bới cơm chậm rãi, "Bới cơm đó hiểu không?"
Lingling đột nhiên khom lưng xuống, bật cười: "Ha ha ha..."
Orm bị cô ấy dọa đến, hai tay giơ trong không trung, cứng đờ.
Lingling ôm bụng đứng dậy, nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, cô ấy lại bật cười.
"Động tác cô mới làm đứa thiểu năng." Lingling cười đến khó thở, chỉ vào đầu mình.
Lingling, người bị Orm cho là thiểu năng trí tuệ về cuộc sống hàng ngày, đã khiến bản thân ngơ ngác, rồi mới hiểu được, cô bị Lingling coi là thiểu năng trí tuệ?
Cô kiễng chân lên, định chọc vào trán Lingling: "Cô mới bị thiểu năng trí tuệ."
Lingling nhẹ nhàng xoay người, Orm chưa kịp chọc trúng, đã trượt mục tiêu.
"Tôi chỉ không giỏi vài việc thôi, do từ nhỏ có bảo mẫu trong nhà lo hết, đâu cần tôi phải làm, nhưng tôi vẫn có kỹ năng sinh hoạt cơ bản." Lingling cười vui vẻ, từ trong tủ lấy ra đũa với chén, chẳng mấy chốc đã lấy cơm mang ra.
Tôm rang, đậu cô ve xào, bò hầm cà chua, còn có thêm chén canh đậu hũ, Lingling và Orm ngồi đối diện nhau, nhìn cô bằng đôi mắt như ngàn lời nói.
"Có gì thì nói mau." Orm còn nhớ tới Lingling vừa mới nói cô giống như bị thiểu năng trí tuệ, tức giận nói.
"Không có." Nụ cười Lingling đè nén lại hiện lên.
"Vậy thì ăn nhanh đi, sau khi ăn xong tôi có chuyện muốn nói với cô." Orm gắp một con tôm, bóc vỏ, gắp thịt tôm chấm vào nước sốt trên đĩa, vừa giơ tay lên, đã thấy Lingling bưng chén cơm lên đưa đến ngay tay cô.
Orm khựng tay lại, liếc mắt nhìn Lingling, tay nhanh hơn não đã hiểu được ý của người kia, buông đũa ra, tôm rơi vào trong chén của Lingling.
"Cảm ơn." Lingling thoải mái ăn luôn.
Ngày hôm đó Lingling bị bệnh, Orm cũng bóc vỏ mấy con tôm đút cho cô ấy ăn. Orm lại gắp một con tôm rang khác, vừa bóc vỏ xong, lại thấy Lingling đưa chén cơm tới với đôi mắt sáng ngời, chẳng lẽ người này coi việc bóc vỏ tôm là hiển nhiên bốc cho cô ấy ăn à?
Orm không chút do dự nhét tôm đã bóc vỏ vào miệng, sau đó nhìn Lingling, trong mắt tia sáng lấp lánh kia đã tắt.
Ngay lúc đó, cô nhớ tới Ning, mỗi lần không được cho ăn kem, trên mặt sẽ viết đầy chữ không vui.
"Tự mình bóc vỏ đi." Orm tự nhủ, dạy trẻ nhỏ cần phải kiên nhẫn.
Lingling giơ đũa ra, do dự một chút, sau đó đổi hướng gắp đậu cô ve bên cạnh.
Cô thích ăn tôm nhưng ghét bóc vỏ nên không ăn.
Orm bóc tôm, tay đầy nước sốt, cô nghĩ lần này cô sẽ không bao giờ chiều Lingling, người này có ăn gì không ăn gì cô cũng sẽ thờ ơ.
"Mấy ngày nữa tôi phải đi xa một chuyến." Sau khi thấy Lingling ăn gần xong, cô bắt tay nói vào chuyện chính.
Lingling chậm rãi nhai, nuốt xuống đồ ăn trong miệng, hỏi: "Đi đâu?"
"Quê tôi."
"Sao cô lại đi?" Không phải định đi giảng hòa với ba mẹ chứ?
Orm vẻ mặt thoải mái cười: "Tôi muốn thử kêu ba mẹ ta tới Bang Rak, thử làm xét nghiệm xương tuỷ với Mina."
"Nhưng cô..." Lingling nhìn nụ cười mất tự nhiên của cô ấy, không đành lòng tạt gáo nước lạnh vào người cô ấy.
Lúc trước từ mặt với gia đình là vì con, bây giờ đứa nhỏ đang gặp nguy hiểm, bọn họ liệu có bằng lòng giúp đỡ hay không, nếu quay về tìm bọn họ, khó tránh khỏi bị chửi bị mỉa mai.
"Tôi đi cùng cô nhé?" Lingling lại muốn tự ý làm, nếu lúc sau Mint mà biết cô tự thay đổi lịch trình, chắc sẽ điên mất.
Orm nhìn cô, lúc này cười từ đáy lòng: "Cô á? Thôi đi, tôi có nhiệm vụ cho cô."
"Gì thế?"
"Tôi ở Bang Rak đã nhiều năm, nhưng không có một người bạn nào, khi về gặp ba mẹ tôi cũng không thể mang Ning đi cùng. Vì cô cũng là mẹ của Ning, nên thay tôi chăm sóc cho con mấy ngày đi."
Orm hai ngày nay vẫn đang băn khoăn không biết giao Ning cho Lingling có đáng tin hay không, nhưng nếu không giao Ning cho cô ấy thì có thể giao Ning cho ai? Đưa Ning về gặp ba mẹ cô chắc chắn sẽ không có tác dụng, lời còn chưa nói ra, ba mẹ mà nhìn thấy Ning chắc sẽ ngất đi. Huống chi, sự việc đã đủ phức tạp, nhìn thấy Ning nhưng lại nói Mina nằm viện mới là con gái ruột của cô, bọn họ lập tức không hiểu ngay được.
"Tôi chăm sóc hả?" Lingling muốn nói, ngay cả Mina cô cũng không chăm sóc được, giao Ning cho cô thực sự yên tâm sao?
"Thật ra, cô chỉ cần sáng đưa con bé đi học, chiều đón con bé tan học, nếu sau tan học mà cô bận quá không thể chăm sóc con bé thì có thể đưa con bé qua chơi với Mina, tối thì mang con bé về nhà ngủ."
Nghe có vẻ không khó khăn lắm, Lingling gật đầu: "Được."
"À, Ning trước khi đi ngủ cần nghe truyện cổ tích, nhớ kể cho con bé nghe." Orm bổ sung thêm.
Lingling cảm thấy việc này rất phiền phức, trước khi Ning đi ngủ có lẽ cô không thể chạy về nhà được, trước kia Mina chưa bao giờ bảo cô kể chuyện, một mình cô bé có thể ngủ ngon.
"Chiều nay cô bận à?" Orm hỏi cô.
Lingling gật đầu, nhìn thấy sắc mặt Orm tối sầm, lập tức lắc đầu, lén lút gửi tin nhắn cho Mint, bảo cô ấy hoãn cuộc họp đã định buổi chiều.
"Ăn xong tôi sẽ nói cho cô nghe về thói quen sinh hoạt cũng như số điều cần chú ý về Ning, sau đó thì đến trường mẫu giáo đón con bé về. Phụ huynh cần quẹt thẻ để đón con bé, đến lúc đó cô xem tôi làm thế nào."
"Được." Lingling chưa từng đến trường mẫu giáo, cô từng thuê gia sư ở nhà, cô cho rằng trường mẫu giáo có quá nhiều trẻ em, quá nhiều người, môi trường không vệ sinh, ồn ào.
"Muốn ăn tôm không?" Orm chủ động lột tôm cho cô, còn bỏ vào trong chén.
Lingling cười cảm kích, đang định gắp lên ăn thì nghe được lời nói lạnh lùng của Orm bay đến: "Nếu tôi quay lại phát hiện Ning thiếu một lạng nào... thì cô, tiêu đời đấy nhé."
Orm làm một album ảnh trưởng thành cho Ning, trong đó có ảnh của Ning từ khi sinh ra đến nay, cô viết ngày tháng và ghi chú bên dưới ảnh, để biết có một ngày, vì chuyện gì đó mà cô nhóc mới có biểu cảm như vậy.
Cùng Lingling giải thích gần xong, hình như vẫn còn sớm để đón Ning tan học, cô sẵn tiện lấy cuốn album ra cho Lingling xem.
Bức ảnh đầu tiên được chụp khi Ning vừa mới chào đời, cô nhóc được quấn tã, chỉ lộ ra khuôn mặt nhăn nheo, Orm đang ôm cô nhóc nằm trên giường bệnh, mỉm cười nhìn vào ống kính.
Lúc đó Orm trông rất giống bây giờ, có lẽ vì mang thai nên khuôn mặt cô tròn trịa hơn, nhưng nước da kém hơn một chút.
"Mina lúc mới sinh ra cũng như thế chứ?" Orm chỉ vào Ning trong ảnh nhìn giống như một bà cụ nhỏ, nghĩ đến vẫn thấy buồn cười, "Lúc đó không phải tôi bị xuất huyết sao? Sinh thường không được nên chuyển sang sinh mổ, con bé này đúng là hành hạ tôi muốn ch.ết đi sống lại, vất vả lắm mới sinh ra được. Nhưng lúc y tá ôm con bé đến cho tôi xem, thế mà tôi bật khóc luôn, người ta còn tưởng đâu tôi khóc vì vui mừng, nhưng sự thật là sao? Tôi cố gắng lấy hơi nói, sao đứa nhỏ này xấu thế."
Lingling dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Orm, khóe môi nở nụ cười nhẹ.
"Còn có bức ảnh Ning nằm viện truyền nước. Lúc đó con bé mới hai tuổi, đêm khuya tôi ôm con bé ngủ, cảm giác như đang ôm một bình nước nóng trong tay, đo nhiệt độ cơ thể đã tới 40 độ. Tôi mau chóng đưa con bé bào bệnh viện, khi đó trời đông giá lạnh, trời lạnh còn có nhiều gió, nửa đêm không bắt taxi được, tôi ôm con bé đứng ở bên đường mà khóc vì hoảng sợ." Orm nghĩ tới một chuyện rất thú vị, sau đó nói: "Ngược lại, Ning, một đứa trẻ bị sốt như vậy, ôm lấy tôi nói: Mẹ, đừng khóc."
Orm tự cười một mình, thấy người bên cạnh không có động tĩnh, quay mặt lại thản nhiên liếc nhìn cô, lại gặp phải ánh mắt Lingling như một hồ nước.
"Gì thế?" Orm không hiểu, lời cô nói rất thú vị, vì sao Lingling không cười, còn dùng ánh mắt kỳ quái như vậy nhìn cô?
"Vất vả rồi." Lingling ngồi ở Orm bên cạnh, môi hơi nhếch lên.
Orm vừa xấu hổ lại vừa khách khí cười: "Gì mà vất vả?"
"Sinh con đã vất vả, một mình nuôi con còn vất vả hơn." Lingling ngồi thẳng dậy, lấy tay đang trên đầu gối phủ lên mu bàn tay Orm.
Orm không có cảm giác khó chịu với sự thân mật đột ngột của cô ấy, cô đắm chìm trong đôi mắt ngấn nước của Lingling, dường như nhìn thấy trong đó một tia đau lòng.
Ngay khi cô nghi ngờ mình nhìn nhầm, khi nghe Lingling nói, toàn thân Orm như bị trúng một viên đạn.
Cô không biết phải diễn tả cảm giác này như thế nào, sau nhiều năm cô đơn ở nơi đất khách quê người, cô cảm thấy mình đủ mạnh mẽ để một mình sinh con, cô nỗ lực lấp đầy những khoảng trống, viết truyện, kiếm càng nhiều tiền càng tốt để mang lại cho mình và con cuộc sống tốt nhất có thể.
Thỉnh thoảng có những người không liên quan hỏi cô, làm mẹ đơn thân có vất vả không?
Orm luôn mỉm cười phủ nhận, nói còn ổn.
Thật sự không vất vả sao?
Cho dù cô có thừa nhận đi chăng nữa thì cái thừa nhận về khổ cực kia sẽ trở thành chủ đề bàn tán của những người khác, cũng có ai thực sự thông cảm cho cô đâu.
Orm đã quen nuốt nước đắng ngược vào trong, tự thôi miên không vất vả chút nào, thật sự không vất vả đâu, nhưng một câu "vất vả rồi" của Lingling, lại khiến nước đắng mà cô đang nuốt ngược vào muốn trào ra.
Cô chợt nhận ra mình đã chờ đợi câu nói này rất lâu, cuối cùng cũng có người nói ra, khiến cô cảm động đến mức muốn khóc.
Bàn tay đang che mu bàn tay của Lingling từ từ siết chặt, bàn tay lạnh lẽo của cô ấy dường như đang khống chế cảm xúc nào đó, cuối cùng cô ấy cũng dần dần thả lỏng.
Cuối cùng, Lingling nhịn không được tiến lên ôm lấy cô.
Orm ngẩng mặt lên, kìm lại những giọt nước mắt đang trào ra trong mắt, nhếch khóe môi: "Lời cô nói thật kỳ là, giống như người đàn ông nhẫn tâm bỏ rơi hai mẹ con chúng tôi vậy."
"Thế người đàn ông nhẫn tâm kia còn có thể mang cô trở về sao?" Lingling đùa giỡn cùng cô.
Orm hất tay cô ra, coi như đã chấp nhận người này hay thích nói lời cợt nhả khiến người ta lay động, "Chuyện này để sau hãy nói."
Lingling nhìn vẻ mặt cố ý của cô, nét cười trên mặt càng sâu hơn.
Còn nửa tiếng nữa lớp mẫu giáo mới kết thúc, Orm và Lingling cùng nhau xuống lầu, Lingling đi thẳng đến xe của cô ấy, Orm liếc nhìn chiếc xe thể thao màu trắng, vội vàng ngăn cô ấy lại.
"Sao vậy?" Lingling mở cửa xe, nghi hoặc hỏi.
Orm liếc cô ấy một cái, lắc đầu: "Cô không thể lái chiếc xe sang trọng như vậy đi đón bọn trẻ với tôi được."
"Rêu rao lắm à?" Lingling nghi hoặc nhìn xe của mình, lần trước cô lái xe tới đây là một chiếc Porsche Cayenne, lần này cô chỉ đổi xe thôi, có đến mức rêu rao không?
"Ferrari còn chưa đủ rêu rao hả?" Orm sốt ruột dẫn cô lên xe: "Mau tới đây."
"À." Lingling lên chiếc BMW nhỏ của Orm, bước vào không cẩn thận đụng đầu.
Không gian trong xe hơi chật chội nên cô điều chỉnh ghế phụ về phía sau, rồi mới đặt đôi chân thon thả xuống.
"Tại sao không thể lái xe của tôi?"
Orm chuyên tâm lái xe, mắt nhìn thẳng về phía trước: "Trường mẫu giáo IMC là trường mẫu giáo bình dân. Mấy phụ huynh thường hay lái xe Mercedes-Benz, nếu cô lái chiếc Ferrari đi qua đó, chẳng phải sẽ là tâm điểm của nhóm phụ huynh à."
"Tâm điểm?" Lingling có chút không hiểu, "Như vậy không tốt sao?"
"Tốt cái quỷ, bọn họ vốn dĩ đồn tôi bị bao nuôi, nếu giờ mà thấy tôi đi chiếc Ferrari đến đón con, chẳng phải chứng thực thân phận nhân tình của tôi à?" Nhắc tới chuyện đó lập tức biến thành người đàn bà đanh đá.
"Cô để ý đến lời người khác vậy à?"
"Nếu để ý thì tôi sẽ không sinh Ning."
"Vậy thì để họ nói đi, hơn nữa tôi là phụ nữ, sao có thể bao nuôi cô được chứ?" Thẳng nữ như Lingling, tư duy suy nghĩ không cùng tuyến với Orm.
Orm biết Lingling không hiểu, vì thế lơ đãng lẩm bẩm: "Phụ nữ thì sao, sao lại không thể?"
Lingling cúi đầu, đang bận giải quyết chuyện trong công ty với Mint, không nghe rõ Orm lẩm bẩm cái gì, lúc ngẩng đầu lên đã đi tới cửa trường mẫu giáo.
Lớp mầm là lớp tan học sớm, kế tiếp là lớp chồi cùng với lớp lá, phụ huynh đến đón con vào các khung giờ khác nhau nên xe đậu trước cửa sẽ không quá đông.
Orm tấp vào lề, bảo Lingling xuống xe đi theo cô.
"Mẹ Ning." Orm xuống xe, vừa mới đi được hai bước, phía sau đã có người nhiệt tình gọi cô.
Orm quay đầu lại, lục soát trí nhớ hồi lâu, cô nhớ tới đối phương là mẹ của một cậu bé, nhưng lại không nhớ ra là ai, cô lễ phép cười nói: "Chào cô."
Lingling cũng quay lại nhìn theo, là một cô gái trẻ nữ quần áo bình thường, trang điểm nhẹ, nhìn qua có vẻ mặt hiền lành.
"Kwong tổng?" Ngay lúc người kia thấy Lingling xoay người, nụ cười trên khuôn mặt cô ta biến mất.
Orm nghi hoặc hỏi Lingling: "Hai người quen nhau à?"
Lingling không nói gì, suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.
"Tôi là nhân viên bộ phận nhân sự của cô ấy, hôm nay có việc nên xin nghỉ, mới có thời gian đến đón con." Ánh mắt cô ta đảo qua đảo lại giữa Orm và Lingling, sợ Lingling để ý, nên cô đã dẹp bỏ sự tò mò của mình kịp thời.
Lingling cơ bản chỉ biết những nhân viên cấp cao trong công ty, ngoài ra cũng biết một phần nhỏ nhân viên ở dưới, còn lại ngoài lễ tân ở sảnh thì cô đều không biết.
Orm thấy Lingling im lặng, cô cứng ngắc cố gắng giải quyết bối rối: "Thật là trùng hợp."
"Mẹ Ning, cô và Kwong tổng là bạn bè sao?" Người kia không dám hỏi Lingling, liền đi tới Orm bên cạnh hỏi cô.
"Coi như là thế."
Lingling chậm rãi bổ sung: "Không phải bạn bè, mà là bạn tốt."
Orm cảm thấy người này lại bắt đầu nói nhiều, sợ lại nói bậy,, liền bảo phụ huynh vào trước đón con, đồng thời dẫn Lingling đứng trước phòng bảo vệ, hướng dẫn cô cách sử dụng máy quẹt thẻ.
"Cô nhìn đi, đặt tấm thẻ vào đây." Orm tìm tấm thẻ từ trong túi ra, đặt vào khu vực cảm ứng.
Ngay sau tiếng "bíp", một giọng nữ máy móc vang lên: "Chào mừng phụ huynh của bạn học lớp chồi Ning."
"Dễ mà." Orm cất thẻ, chỉ vào màn hình trên máy, vừa quét thẻ vừa chụp ảnh khuôn mặt của cô.
"Máy này cũng có nhận dạng khuôn mặt?" Lingling cho rằng việc này dễ dàng như vậy, không cần cô phải học.
"Không, là chụp ảnh người đón đứa bé, đề phòng đứa bé bị kẻ xấu bắt đi."
Lingling lý trí suy nghĩ, hỏi: "Nhưng khi có nhiều người, không cần thẻ có thể vào, nếu có bắt đứa bé đi cũng đâu có chụp hình thấy được."
Orm chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này, cẩn thận suy nghĩ một chút, Lingling nói cũng có lý.
"Kệ, nếu Ning mà thất lạc, cô lấy mạng mà đền." Orm nói 1 nửa, liền làm động tác cắt cổ với Lingling.
Lingling đút hai tay vào túi quần, càng nhìn cô càng thích thú, Orm đứng ở hành lang trường mẫu giáo với bức tường phông nền hoạt hình, trông cô ấy càng đáng yêu hơn.
Ning đang cùng các bạn chơi nhựa dẻo nghe thấy tiếng bước chân trước cửa lớp, vô thức ngẩng đầu lên thì thấy người đến chính là mẹ mình, nóng lòng nhặt chiếc cặp nhỏ lên và nói lời tạm biệt với giáo viên: "Cô Fong, mẹ em đến đón!"
Orm đi vào phòng học, cúi người xuống, Ning ăn ý dang rộng hai tay, giống như một chú chim nhỏ vui vẻ nhảy vào trong ngực mẹ.
Cô nhóc nhìn thấy dì Kwong ở phía sau mẹ, cười toe toét chào Lingling: "Dì Kwong, sao dì cũng đến đây? Mina nói nhớ dì, sao dì không đi gặp cậu ấy?"
Orm bế Ning lên, nắm ngón tay của cô nhóc chỉ vào Lingling, giọng điệu giáo huấn: "Dì Kwong, dì nói đi, tại sao không đến thăm Mina."
"Bởi vì..." Lingling bị Orm làm cho ngơ ngác.
Orm bổ sung: "Nói thật."
Lingling hướng Orm cúi đầu, ôn hòa giải thích với Ning: "Bởi vì dì bị bệnh, Mina hiện tại rất dễ bị lây nhiễm, cho nên tạm thời không dám đi thăm."
"A..." Ning tiếc nuối thở dài.
Orm chào giáo viên Ning: "Cô Fong, mấy ngày nay tới tôi có việc phải làm, nhờ bạn của tôi đến đón Ning giúp tôi."
Ning đã là một đứa trẻ lớn, ôm cô bé một lúc, Orm cảm thấy cô không còn chút sức lực nào, liền đặt đứa nhỏ xuống, để cô bé tự đi.
Ning nắm tay mẹ đi giữa mẹ và dì Kwong, tay còn lại hạ xuống, bàn tay bên cạnh dì Kwong cũng nhàn rỗi, cô nhóc nhớ ra giáo viên đã dạy cô rằng trẻ con phải đoàn kết thân ái.
Đầu ngón tay trái của Lingling được một quả cầu nhỏ ấm áp nhẹ nhàng bao bọc, cô kinh ngạc cúi đầu xuống, nhìn thấy gương mặt tươi cười ngây thơ hồn nhiên của cô nhóc.
Cô nhóc này giống mặt trời nhỏ.
Không hiểu sao Lingling lại có một ý nghĩ, đợi Mina khỏi bệnh, cô muốn đưa cô bé đến đây đi học với Ning, để hai đứa làm bạn cùng lớp với nhau, mỗi ngày sẽ cùng Orm đưa đón bọn nhỏ.
Giống như bây giờ, hai đứa trẻ đang nắm tay nhau, tay trái nắm một người tay phải nắm người nữa.
Nếu... nếu có thể thành hiện thực thì tốt biết mấy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com