5
Tại nơi đô thị phồn hoa tấc đất tấc vàng, sở hữu một văn phòng lớn mấy trăm mét vuông thực sự là chuyện rất xa xỉ.
Chiếc bàn làm việc to bằng gỗ, mang phong cách cổ điển trải ra đều là tài liệu và hợp đồng.
Có thể thấy chủ nhân của căn phòng này chính là người chăm chỉ.
Orm Kornnaphat ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, tay cầm một bản hợp đồng. Hàng mi dài khẽ lay động, ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống thân thể nàng người khác nhìn vào sẽ cảm thấy vô cùng chói mắt.
Có một số phụ nữ sinh ra là để người khác đố kỵ. Hình như tất cả những gì tốt đẹp nhất trên thế gian này đều tập trung trên người nàng.
Không những có dung nhan, gia sản địch quốc, còn có rất nhiều người ưu tú theo đuổi.
Thậm chí đôi khi nàng cũng tự hỏi bản thân mình sống như vậy có ý nghĩa gì không?
Nàng tung hoành nơi thương trường, bây giờ số gia sản của nàng nhiều gấp đôi so với trước.
Nàng không buông thả, trụy lạc. Nàng không bao giờ dùng tới nhan sắc của mình trong công việc.
Dù thành công, nhưng liệu nàng có thể giúp chồng nuôi dạy con cái, làm một người vợ hiền không?
Con người ta là thế. Nếu như không được lựa chọn, luôn chỉ có thể tự hài lòng với chính mình.
Thế nhưng đôi khi đứng trước quá nhiều sự lựa chọn, đôi khi lại mất phương hướng.
Không ai có thể biết Orm Kornnaphat nghĩ gì, kể cả người được xưng là "Đệ nhất công tử thành Chiang Mai" Nawat Dyrendal cũng không thể.
Cốc cốc cốc...
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, âm thanh và tiết tấu rất nhịp nhàng. Không quá nhỏ để không nghe được, cũng không quá to để gây sự khó chịu
Sở dĩ Orm Kornnaphat không thích trang bị chuông cửa hoặc hệ thống liên lạc nội bộ, bởi vì nàng không chịu nổi sự phiền nhiễu, khó chịu của loại sản phẩm công nghệ cao này.
Tóm lại bản thân nàng thích những gì thuộc về truyền thống. Ví dụ như tranh Thái Lan, bút lông, đồ bằng ngọc và đồ cổ.
Ngược lại đối với những siêu xe, nhẫn kim cương nàng không quá hứng thú, nàng chỉ coi như là phương tiện đi lại hay là đồ trang sức mà thôi.
Vì thế, nàng vẫn không có một chiếc xe thể thao. Trong khi đó em trai của nàng lại sưu tập toàn bộ các mẫu xe thời thượng, đặt chật kín cả một gara.
Chung quy... những người có tiền đều có những thú vui quái dị. Vấn đề là đừng có làm điều hại nước hại dân là được.
***
"Vào đi." Orm Kornnaphat đặt bản hợp đồng xuống, uể oải đứng dậy. Nàng khẽ vặn người. Vòng eo nhỏ nhắn mềm mại không có chút mờ thừa cong lại rồi từ từ hồi phục lại nguyên trạng.
Kate đẩy cửa bước vào. Nàng luôn mặc đồng phục đen hoặc sáng bạc, áo sơ mi cổ dựng màu trắng, kính đen, tinh tế che giấu những nơi nhạy cảm của người phụ nữ, nhưng không làm mất đi nét xinh đẹp của nàng. Làm việc dưới quyền một nữ chủ nhân luôn phải cẩn thận.
Kate không cho phép người khác rực rỡ hơn tiểu thư, cho dù chỉ một chút thôi. Còn nàng thì đương nhiên không được.
"Tiểu thư, công tử của tập đoàn Dyrendal gia đang chờ ở phòng khách, anh ta nói có chuyện rất quan trọng muốn đàm đạo với tiểu thư." Kate dừng lại cách Orm Kornnaphat ba bước. Hai người là địa vị chủ và tớ, nói chuyện cũng phải giữ khoảng cách thích hợp.
Gần quá sẽ làm chủ nhân cảm thấy không an toàn, mất đi sự uy nghiêm. Quá xa sẽ làm chủ nhân khi nói phải nói quá to.
A... thực tình một số người vì muốn lấy lòng người giàu hay người có quyền thế đã cố vắt óc nghĩ ra những kỹ xảo này, hơn nữa còn nhanh chóng sử dụng chúng.
"Nói cho anh ta chuyện quan trọng gì cũng không cần gặp. Nói tôi không có thời gian." Orm Kornnaphat thờ ơ đáp.
"Dạ. Tiểu thư." Kate vui vẻ chấp hành. "Việc mua máy bay Boeing chở khách cỡ nhỏ cơ bản đã thỏa thuận xong. Tiến sĩ Jam bên phía Boeing mong muốn được diện kiến tiểu thư một lần."
"Để Sarin trực tiếp phụ trách việc đó là được."
Kate gật đầu, nàng đưa tập tài liệu trong tay cho Orm Kornnaphat, nói: "Bên Apiwatsayree gia đã có những thông tin mới nhất."
Trước kia khi có những tài liệu quan trọng, Kate đều phải đọc trước, sau đó nàng tóm tắt lại nội dung chính một cách cô đọng nhất. Nhưng bây giờ Kate không nói nội dung tóm tắt, bởi nàng biết sau khi tiểu thư xem qua tư liệu này sẽ tự đưa ra nhận xét.
Orm Kornnaphat ngồi xuống sofa, lật xem qua một lượt, không khỏi cười lạnh.
"Lão Apiwatsayree đó vẫn không chịu từ bỏ địa phận phía Nam thành Phuket. Ừm... chuẩn bị người tốt một chút, Orm Kornnaphat tôi cũng không ngại xô xát để tranh chấp địa bàn."
"Vâng." Kate trả lời xong cũng tự động lùi ra ngoài.
***
Cốc cốc cốc...
Kate đi không lâu, tiếng gõ cửa lại vang lên. Lần này âm thanh rất nhanh, rất mạnh làm cho Orm Kornnaphat khó chịu cau mày lại.
"Vào đi." Nàng lên tiếng. Dù nàng có chút khó chịu với người gõ cửa, nhưng vẫn bỏ qua để người đó vào.
Bởi vì nàng biết chỉ có một người mới có kiểu gõ cửa như thế, cũng chỉ người đó mới dám làm vậy.
Cánh cửa gỗ nặng nề bị đẩy ra, một khuôn mặt sáng sủa xuất hiện.
Jurkung cười hì hì bước vào, lấy lòng nói: "Chị, em nhớ chị quá."
Vừa nói hắn vừa tiến tới giang tay ôm Orm Kornnaphat.
"Ngồi xuống." Orm Kornnaphat hừ một tiếng, chỉ vào phần ghế đối diện.
Jurkung căn bản không để tâm tới điều đó. Hắn ngồi đối diện với nàng, nói: "Chị, chị càng ngày càng xinh đẹp."
"Nói đi. Có chuyện gì?" Orm Kornnaphat tiện tay mở cuốn tạp chí, thờ ơ chờ câu trả lời của em trai.
"Hì hì. Mọi người bảo chị là người phụ nữ thông minh sáng suốt, quả không sai. Giờ em tai nghe mắt thấy, danh bất hư truyền." Jurkung khôn khéo nịnh đầm.
"Chị không dám nói là hiểu hết đàn ông khắp thiên hạ. Nhưng đối với em, chỉ số thông minh thấp như thế, chị không cần nghĩ cũng biết em muốn gì." Orm Kornnaphat lạnh nhạt nói.
"Đúng thế. Chị là người thông minh nhất." Jurkung cười đến vui vẻ. Nếu không tận mắt nhìn thấy thì sẽ không ai tin một thiếu niên đẹp trai lại lại có khả năng như vậy. "Chị đoán thử xem em tới tìm chị vì việc gì?"
Hàng mi dài, đôi mắt bồ câu, làn da trắng muốt, gương mặt xinh đẹp như con gái, đầu đội một cái mũ lưỡi trai màu bạc. Dù có ai bảo hắn là một cô gái chắc chắn sẽ không có ai nghi ngờ điều đó.
Từ hình dáng bên ngoài có thể nói hai chị em rất giống nhau. Sự ưu tú đó là cho người khác phát điên.
"Em nghĩ chị không đoán ra sao?" Orm Kornnaphat ngồi ở ghế đối diện nhìn vẻ mặt đắc ý của em trai hỏi ngược lại.
"Vậy chi đoán đi." Jurkung cười nói.
Orm Kornnaphat gấp quyển tạp chí, suy nghĩ một lát rồi trả lời: "Nawat Dyrendal nhờ em tới làm thuyết khách, đúng không?"
Jurkung há hốc mồm, kinh ngạc hỏi: "Sao chị biết? Anh Nawat gọi điện cho chị à?"
"Dựa vào tính cách của em, em có khi nào vui lòng giúp đỡ người khác không?" Orm Kornnaphat giải thích. "Người duy nhất có thể bảo sao em nghe vậy. Chỉ có thể là Nawat Dyrendal."
"Sắp tới lễ đại thọ tám mươi tuổi của Dyrendal lão thái, chắc chắn sẽ mời rất nhiều khách. Nawat Dyrendal biết nếu tự anh ta tới mời chị, chị sẽ từ chối. Nếu anh ta không biết cách lợi dụng một cậu bé ngốc nghếch như em, như vậy sẽ uổng phí mỹ danh 'Trí công tử' người đời ban tặng cho anh ta." Orm Kornnaphat cười nhạt. "Nói đi. Hãy nói cách anh ta dỗ dành em đi. Hay anh ta tặng cho em chiếc xe thể thao Bugatti đời mới phỏng?"
"Ngay cả điều này chị cũng biết sao?" Jurkung trợn mắt há hốc miệng, dường như có thể nhét cả con gà vào miệng hắn.
Có một người chị yêu quái thông minh, trí tuệ hơn người không biết là may mắn hay bất hạnh cho hắn đây...?
"Đương nhiên. Em rất muốn mua dòng xe đó. Lần trước em đã năn nỉ chị mua, chị đã từ chối. Em tự nhiên sẽ tìm cách có được từ người khác. Còn về cách thức dụ dỗ em có cần chị nói tiếp không?"
Orm Kornnaphat nhìn em trai của mình, trong lòng nàng xuất hiện niềm thương yêu.
Bởi vì mẹ của hai chị em mất sớm, nàng cùng em trai cũng sớm mất đi tình yêu thương của mẹ. Chính vì nguyên nhân này, bản thân nàng xuất hiện tính cách độc lập. Em trai nàng khi trưởng thành chỉ thích những phụ nữ thành thục, gợi cảm.
Chỉ cần là người trưởng thành, vóc dáng xinh đẹp, bộ ngực đầy đặn, giọng nói êm dịu, ngọt ngào đều là đối tượng theo đuổi của hắn.
Hắn thực sự cũng không muốn làm "chuyện gì" với bọn họ, chỉ cần hắn có thể làm quen với họ, ngồi uống trà, tâm sự là cũng đủ cho hắn vui vẻ trong mấy ngày trời.
Orm Kornnaphat hiểu nguyên nhân hắn theo đuổi những người phụ nữ thành thục. Hắn có thể tìm thấy một loại tình cảm vừa quen vừa lạ.
Loại tình cảm đó gọi là tình mẫu tử.
Vì nguyên nhân đó nên nàng cũng không ngăn cản, trách cứ em trai mình làm những chuyện không đàng hoàng, hoang đường đó.
Nếu Lingling Kwong biết tính cách của Jurkung, có khi hai người sẽ trở nên thân thiết, cũng không có chuyện cãi vã nhau liên tụ trong lần gặp mặt đầu tiên.
***
"Hì hì. Chị quá thông minh, em sợ rồi đó." Jurkung cười xấu hổ. "Chị, nếu chị đã biết mục đích của em. Chị hãy đồng ý với em nhé? Anh Nawat định đến mời chị nhưng anh ấy sợ chị từ chối. Anh ấy van nài em tới mời chị. Em đã cam đoan sẽ mời được chị tới dự. Chị đừng làm mất uy tín của em, được không?"
Orm Kornnaphat thở dài nói: "Jurkung, em không hiểu rõ ý tứ của Nawat Dyrendal à?"
"Em biết. Không phải anh ấy rất thích chị sao? Chị, em thấy rất kỳ quái, tại sao chị không tiếp nhận tình cảm của Anh Nawat? Nói về tướng mạo, nhân phẩm, thân phận, địa vị anh ấy đều xứng đáng với chị. Nếu tìm khắp thiên hạ này một người con trai xứng với chị, chắc chắn chỉ có anh ấy. Những người đàn ông khác còn không xứng làm người giúp việc cho chị." Jurkung nghiêm túc nói.
Rất khó nhận ra nét tươi cười trên gương mặt hắn.
"Thích hay không thích là chuyện của chị, không liên quan gì tới em. Chị có thể đáp ứng em bất kỳ chuyện gì, chứ chuyện này thì không được. Nếu chị xuất hiện ở bữa tiệc đại thọ của Dyrendal lão thái, thiên hạ sẽ hiểu nhầm chị được gả cho Dyrendal gia." Orm Kornnaphat chậm rãi nói.
"Gả vào Dyrendal gia thì có gì không tốt?" Jurkung ngạc nhiên hỏi.
Orm Kornnaphat nhìn em trai của mình lắc đầu. Ngày thường hắn cực kỳ ham chơi, không quan tâm tới chuyện của gia tộc. Nàng không ngờ ngay cả một điều nhỏ nhặt này hắn cũng không nhìn ra.
"Dạo này chị bận nhiều việc. Em cảm ơn Nawat Dyrendal giúp chị." Orm Kornnaphat dứt khoát từ chối, nàng cũng chẳng buồn giải thích chuyện nàng tới dự tiệc sẽ gây ra nhiều hậu quả cho gia tộc.
"Chị à, chị hãy thương em trai tội nghiệp của chị. Em đã nói với bọn họ chị sẽ tới dự tiệc. Nếu chị không tới, em sẽ mất mặt với bọn họ." Jurkung cầu xin. "Có phải chị đang chờ cái nữ nhân tới từ hôn của chị à?"
Orm Kornnaphat gật đầu nói: "Đúng vậy."
Nàng biết em trai của mình cực kì lì lợm, nên nàng dùng cách này để tránh hắn lằng nhằng.
Jurkung tái mặt, hắn há hốc mồm rồi tức giận nói; "Chị, tại sao chị lại thích người phụ nữ đó? Khoan đã... sao chị có thể thích nữ nhân? n... kể cả thích, cũng không thể thích một nữ nhân phẩm hạnh trung bình như vậy. Em đã bảo chị cô ta rất xấu xí. Mắt như quả chuông, miệng rộng tận mang tai. Một bữa cơm ăn mấy bát liền, ăn nói thô lỗ. Cô ta thực sự không thể bám gót chị. Em và ông đã gặp cô ta, ông hoàn toàn không hài lòng với cô ta. Dù thế nào đi nữa cô ta không xứng đáng với chị."
Orm Kornnaphat lắc đầu ngao ngán, nàng mở tập tài liệu trên bàn, chỉ vào tấm ảnh chụp Lingling Kwong, nói: "Em nói người cực kỳ xấu xí, mắt quả chuông, mồm rộng mang tai. Một bữa ăn mấy bát cơm, nói chuyện thô lỗ, có phải người này không?"
"..."
Jurkung ngẩn người, sau đó hắn hoảng hốt bỏ chạy.
Nguy hiểm quá. Người đó có quan hệ thân thiết với chị...
Chớp mắt một tháng đã trôi qua. Hôm nay là ngày Freen Sarocha và Becky Armstrong hoàn thành nhiệm vụ trở về.
"Đại tỷ." Hai người vừa mới xuống xe, Pinkploy lập tức giống như bạch tuộc quấn chặt lấy Freen Sarocha.
"Cô không ôm tôi sao?" Becky Armstrong thong thả đặt vali sang một bên, sau đó khoanh tay bĩu môi hỏi.
Pinkploy cười hì hì, lập tức vòng tay ôm cả hai người: "Yêu yêu yêu, thật là nhớ mọi người ch.ết đi được."
Freen Sarocha xoa xoa đầu nàng, sau đó nhìn Lingling Kwong một lượt, hỏi: "Chị nghe nói em bị thương trong lúc làm nhiệm vụ, đã đỡ hơn chưa?"
"Tất thảy đều ổn." Lingling Kwong gật đầu. "Chào mừng hai người bình an trở về."
Làm đặc công quốc gia, mỗi một nhiệm vụ đều là một cạm bẫy sinh tử. Bởi vậy khi phải tách nhóm hành động, mọi người chỉ có thể cầu cho nhau sống sót, dù bị thương nặng tới đâu, cũng chỉ cần giữ lại cái mạng là được.
Giữa sáu người bọn họ, không đơn giản là những người đồng chí chung sống lâu năm nữa. Mà họ là gia đình, là anh chị em trong gia đình.
"Bas và Nonkul nhận lệnh đi hỗ trợ nhóm đặc công ở thành phố Phatthalung, có lẽ đêm muộn mới trở về." Pinkploy thông báo một tiếng. "Cho nên buổi liên hoan hôm nay của chúng ta sẽ dành vào dịp khác."
"Được." Mọi người nhanh chóng đồng ý.
***
Freen Sarocha nhìn Lingling Kwong trong phòng luyện sú.ng, cô biết tháng trước Lingling vừa bị thương ở bả vai.
Khẽ lắc đầu thở dài. Đứa nhỏ cố chấp này lúc nào cũng sợ rằng bỏ bê luyện tập sẽ làm bản thân trở nên yếu kém. Bởi vậy khi bị thương chẳng bao giờ chịu nghỉ ngơi đầy đủ.
"Không đau vai sao?" Đặt tay lên thân súng, Freen Sarocha nhíu mày hỏi cô.
"Đã khỏi rồi." Lingling Kwong đạm mạc đáp. "Chị về nghỉ ngơi đi, nhiệm vụ lần này có để lại thương tích gì không?"
"Có, nhưng bất quá chỉ là mấy vết bầm tím do va đập mà thôi." Freen Sarocha cảm khái trả lời. "Không giống như em, còn bị đạn găm cả vào da thịt."
Lingling Kwong cười cười, đoạn, cô vung tay lên nổ ra hai phát súng. Chỉ trong chớp mắt, hồng tâm đã bị nứt làm đôi.
"Chị thấy sao?"
Freen Sarocha nhún vai: "Trong sáu chúng ta, em là người đặc biệt nhất. Em có khả năng thiên phú đối với vũ khí, cho nên chị làm sao dám nêu quan điểm cá nhân đây?"
"Em không thích nghe chị nói những lời khách sáo như vậy." Lingling Kwong hạ súng xuống, sau đó thong thả tháo bỏ găng tay.
Đối với Lingling Kwong tính tình cổ quái lạnh lùng, Freen Sarocha cũng chỉ mỉm cười, không đôi co thêm với cô.
***
Kết thúc bữa trưa chừng nửa tiếng. Lingling Kwong vốn còn đang trong phòng sinh hoạt một mình một vương quốc, đột nhiên Pinkploy gõ cửa bước vào.
"Lão đại..."
"Sao thế?" Nhận ra khuôn mặt nàng nhăn nhó khó coi, Lingling Kwong nhướn mày cảm thấy mùi nguy hiểm.
"Ờm... Korn... Kornnaphat đại tiểu thư tới tìm cô..." Pinkploy cúi đầu nhỏ giọng thông báo.
Lingling Kwong đồng tử giãn mở liên tục. Đây là loại tình huống gì thế? Hôn thê bị từ chối lại muốn tới đòi mạng cô?
"Thú thực tụi tôi cũng muốn nói dối để bao che hành tung cho cô. Nhưng mà... nhìn tràng khí trên người nàng... Khụ... dọa người lắm." Pinkploy thống khổ. "Cho nên lão đại, cô mau tới phòng khách tầng 2 gặp nàng a."
Lingling Kwong hừ lạnh: "Nói nàng ta về đi. Lần trước bị mắng là bệnh thần kinh còn không biết xấu hổ hay sao?"
"Cô suy nghĩ chút đi. Dù sao nàng cũng là tổng giám đốc của tập đoàn RAM2. Cô nên chừa lại cho nàng chút mặt mũi." Pinkploy vỗ vỗ vai cô. "Cố lên lão đại."
***
Mặc dù không cam lòng, song Lingling Kwong vẫn cố gắng nén đi cảm giác bực bội, tới phòng khách tầng 2 tìm nàng.
Dưới sự xếp đặt của Pinkploy. Sau khi trông Lingling Kwong ngoan ngoãn mở cửa, liền cười nói: "Tôi không quấy rầy thêm nữa, mọi người nói chuyện tự nhiên đi. Nếu có cần gì thì cứ gọi."
Nói xong, nàng đưa cho Lingling Kwong một cái nhìn đầy khích lệ rồi đóng cửa đi ra ngoài.
***
Bữa trưa với đầy đủ chất dinh dưỡng, tuy có uống thêm một cốc nước đầy, song Lingling Kwong vẫn cảm thấy cái đó không thể giải hết được cơn khát của mình.
Lingling Kwong đi tới rút một cây tăm, chọn một miếng dưa hấu không vỏ không hạt để ăn.
"Kornnaphat đại tiểu thư, hôm nay cô lại thấy chúng ta có chỗ nào quen biết?" Lingling Kwong lên tiếng hỏi. Lần trước gặp, cô cố tình giả ngu không biết thân phận của người phụ nữ này để đỡ gặp phiền phức. Bây giờ xem ra chiêu này không được linh nữa rồi. Thôi thì đem nói ra cho rồi.
"Hôm nay tôi muốn đến để bàn với cô một cuộc giao dịch." Orm Kornnaphat chậm rãi đáp. Tư thể ngồi vô cùng tao nhã, hình như rất thích thú ngắm nhìn bộ dạng của Lingling Kwong khi ăn dưa hấu.
"Bàn giao dịch? Giao dịch gì?" Lingling Kwong suy nghĩ một lúc rồi hỏi với vẻ đầy nghi ngờ. "Tôi có cái gì, cô cũng có cái đó. Cái cô không có, thì tôi càng không có. Trên người tôi làm gì có thứ gì để cô phải để ý chứ?"
"Có đấy." Orm Kornnaphat thản nhiên đáp.
"Là cái gì?"
"Thân phận chồng chưa cưới."
Thật đáng kinh ngạc, một miếng dưa chưa được nhai đã bị Lingling Kwong nuốt chửng vào họng, khiến cô nghẹn muốn chảy nước mắt. Sau khi nắm lấy cốc uống một hớp đầy, lúc này cô mới ngẩng đầu: "Nghĩa là gì? Tôi không hiểu."
"Ý tôi là cô có thể dùng thân phận hôn phu của tôi để tiến hành cuộc giao dịch này. Về phần đầu tư mà nói, thì có lợi hơn nhiều so với việc cô trực tiếp đến tận nhà tôi từ hôn." Orm Kornnaphat nhắc lại lần nữa. Nhìn dáng vẻ nàng đích thị là đang đi bàn công việc. Bởi Lingling Kwong không nhìn thấy một tia ngượng ngùng hoặc một vẻ gì khác trên mặt nàng cả.
"Nhưng mà tôi đã đi đến nhà cô từ hôn rồi. Chúng ta có lẽ không còn quan hệ gì nữa phải không?" Lingling Kwong nói.
"Thế thì đã làm sao? Có ai biết chứ?"
"Mục đích của việc này là gì?" Lingling Kwong tiếp tục đặt câu hỏi. Nói thực, trong lòng cô vẫn vô cùng đề phòng Orm Kornnaphat. Cô vẫn luôn cảm thấy rằng người phụ nữ này quá thông minh, thông minh đến mức không ai có thể khống chế được.
Có một vị tiền bối đã nói thế này: Nếu một người phụ nữ đẹp mà vô cùng thông minh. Không đi làm ni cô, thì sẽ thành tình nhân của kẻ khác.
Mà Orm Kornnaphat chắc chắn là sẽ không thể trở thành tình nhân của kẻ khác được. Chỉ riêng gia thế của nàng, một người đàn ông bình thường sẽ không bao giờ có thể nuôi nổi.
Hơn nữa với IQ tầm thường mà đi đấu với Orm Kornnaphat. Có khi bị nàng bán đi rồi, nhưng bản thân vẫn còn say sưa ngồi đếm tiền ấy chứ.
Lòng tự tin của Lingling Kwong cũng không bành trướng đến mức cho rằng người phụ nữ này đã bị hút hồn bởi vẻ đẹp của mình. Cũng không đến nỗi dở trò khóc lóc rồi đến quậy phá, cuối cùng tìm đến cái ch.ết để ép được mình lấy về làm vợ.
Cho nên đối với hai lần chủ động đến thăm của Orm Kornnaphat, Lingling Kwong càng duy trì cảnh giác hơn.
"Để một lần có thể giải quyết dứt điểm cái phiền phức này." Orm Kornnaphat thẳng thắn trả lời.
"Phiền phức gì?" Lingling Kwong nhướn mi. Còn chuyện gì có thể làm cho người phụ nữ này cảm thấy phiền phức?
"Những người theo đuổi." Orm Kornnaphat thản nhiên đáp.
Giờ thì Lingling Kwong hiểu rồi, một người mà trở nên quá xuất sắc thì rất dễ dẫn đến sự chú ý của người khác.
"Tôi hiểu ý cô. Cũng có thể hiểu được nỗi khổ của cô." Lingling Kwong gật gật đầu. "Nhưng điều làm tôi không thể hiểu được là, việc như vậy tìm ai chẳng được, sao cứ phải tìm tôi? Là một đại tiểu thư của Kornnaphat gia, cô muốn tìm người đàn ông thế nào chẳng được? Đại gia công tử, ngôi sao điện ảnh, thiên tài kinh doanh, không phải là tùy cho cô chọn lự sao? Tôi cũng không thấy tôi xuất sắc đến mức đó đâu. Hơn nữa Kornnaphat đại tiểu thư. Tôi cũng giống cô, tôi là nữ nhân."
Lingling Kwong cao ngạo nói. Cô luôn nghi ngờ người phụ nữ này đến để trả thù mình. Trả thù mình vì dám chủ động chạy đến nhà nàng từ hôn, điều này làm cho lòng kiêu hãnh của nàng bị tổn thương trầm trọng.
Vì vậy, nàng phải đến đây trước để giả vờ nhận mình là hôn phu của nàng. Đợi đến khi nàng nghĩ cách chiếm được cơ thể mình rồi, thì sẽ đoạt nốt tâm hồn của mình, sau đó thì sẽ dùng một chân đá bay mình đi, trên phim truyền hình mà Pinkploy hay xem đều diễn như vậy cả.
Kế hoạch này không thể nói là không thâm độc, cũng không thể nói là không tuyệt được.
"Nhưng ngộ nhỡ tôi sẽ bị cô lừa thì sao?" Lingling Kwong cười nhạt. "Không bao giờ."
"Cô nói không sai. Tôi có thể tìm đại gia công tử, ngôi sao điện ảnh, thiên tài kinh doanh. Nếu tôi mà đồng ý, thì chỉ trong vòng 30 phút là có thể chọn được một người." Đôi mắt của Orm Kornnaphat chớp lên chớp xuống nhìn Lingling Kwong. "Nhưng, tôi không đồng ý."
"Cô thích tôi rồi sao?" Lingling Kwong đột nhiên hỏi. Đối với một quân nhân như cô, hỏi một câu hỏi như vậy thật là trơ trẽn, chính cô cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng. Nhưng trong lúc này đây, cô bắt buộc phải làm rõ mọi vấn đề mới được.
"Chỉ là không ghét mà thôi." Orm Kornnaphat trả lời. Nghĩ một lát, nàng tiếp tục bổ sung thêm một câu: "Có những lúc không ghét."
"Nếu nói như vậy thì việc tìm đến tôi khác gì với việc tìm đến những người khác chứ?" Lingling Kwong sống trên đời nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên chủ động mở miệng lắm chuyện.
"Bởi vì chỉ có cô, mới có thể giúp tôi từ chối người đó." Orm Kornnaphat vân đạm phong khinh nói.
Thực ra nàng phải suy nghĩ rất nhiều mới có thể ra được quyết định như vậy.
3 ngày sau, chính là vào ngày đại thọ của Peter Dyrendal, ông nội Nawat Dyrendal. Mà Peter Dyrendal lại vô cùng quý nàng. Ông đã từng nói hy vọng cháu trai Nawat Dyrendal sẽ lấy nàng làm vợ.
Mà Nawat Dyrendal vốn có tình cảm với nàng. Để thực hiện nguyện vọng của ông mình, chắc chắn hắn sẽ cầu hôn với nàng vào một dịp gần đây.
Nếu có thể từ chối được thì không nói làm gì. Nhưng đúng vào dịp gần đây kẻ thù của Kornnaphat gia – Apiwatsayree gia bắt đầu lục đục chuẩn bị tấn công. Lúc này là lúc cần thắt chặt quan hệ với Dyrendal gia, là thời khắc đồng lòng kháng địch. Orm Kornnaphat nàng không muốn vì tình cảm riêng của mình mà làm cho gia tộc phải chịu tổn thất to lớn. Đây cũng không phù hợp với phong cách theo đuổi sự toàn diện toàn mỹ của nàng.
Song cùng lúc đó, Lingling Kwong – nữ quân nhân kia xuất hiện, giống như một ánh nắng rạng đông rực rỡ.
Việc cô đến nhà nàng từ hôn, ắt sẽ được truyền từ miệng của tên em trai ngốc nhà nàng đến tai Nawat Dyrendal.
Chỉ cần hắn biết được là có chuyện này, chỉ cần hắn biết có một nữ nhân tên Lingling Kwong. Và nếu cô đồng ý hợp tác, nàng sẽ dắt tay cô đi đến bàn phía trước, và nói rằng đây chính là nữ nhân được hứa hôn với mình.
Nàng không cần biết Lingling Kwong cũng là phụ nữ. Bởi vì nếu mà như thế, dù có cương ngạnh tự kiêu như Nawat Dyrendal, sợ rằng cũng không còn gì để nói nữa cả.
Dù sao, rất nhiều năm về trước họ đã kết thành hôn sự. Lẽ nào muốn Kornnaphat gia mất tín với mọi người sao?
Còn về phần sau này quan hệ của nàng với Lingling Kwong sẽ giải quyết như thế nào? Nàng không muốn nghĩ nhiều về chuyện này. Nghĩ nhiều thế để làm gì chứ? Nếu đến chuyện tình cảm cũng phải tính toán, thì sống cũng không còn thú vui gì nữa.
***
"Người đó là ai?" Lingling Kwong hỏi. Người đàn ông có thể khiến Orm Kornnaphat đau đầu, chắc chắn lai lịch không vừa .
"Có lẽ cô không biết. Anh ta tên Nawat Dyrendal." Orm Kornnaphat đáp. Nếu ở trong cục diện, thì nhắc đến tên người này sẽ như sấm bên tai. Nhưng nếu là người bình thường, thì chắc rằng đến nghe còn chưa bao giờ nghe thấy.
Nawat Dyrendal anh ta thông minh, kiêu ngạo, rất biết kiểm soát. Anh ta biết cần ở những nơi nào thì nên tỏa sáng, làm cho vô số người phải chạy theo. Anh ta cũng biết ở những nơi nào thì nên cúi thấp đầu, và cúi hơn nữa, cho đến khi đầu được vùi xuống đất, không để cho những người không quan trọng hiểu được mình.
Những người mà bị giới truyền thông vạch trần, thực sự là cực kỳ ngu dốt. Súng bắn ch.ết chim, cái đạo lý này còn không hiểu, thì làm sao có thể tung hoành bất bại cả ngàn dặm được cơ chứ?
Lingling Kwong lắc đầu nói: "Tôi quả thực không biết anh ta. Anh ta lợi hại như vậy sao?"
"Rất lợi hại." Nhân vật cầm quân đi đầu của Dyrendal gia, biệt danh 'Trí công tử', lẽ nào không xứng với hai từ "lợi hại"?
"Hậu phương rất vững mạnh?"
"Có thể nói là như thế." Dyrendal gia văn có ba tiến sĩ, võ có ba tướng quân. Nếu đây không được gọi là hậu phương vững chắc, thì như thế nào mới được gọi là hậu phương vững chắc? Có một số gia tộc ẩn ở đại lục, cũng không có mấy nhà có thể vượt được.
Lingling Kwong bỗng nổi giận, chỉ vào mặt Orm Kornnaphat mà chửi: "Cô nghĩ tôi là kẻ ngu à? Họ Dyrendal đó lợi hại như vậy, hậu phương lại vững chắc. Tôi cướp người phụ nữ của hắn, có khi ch.ết cũng không biết mình ch.ết từ lúc nào. Việc làm ngu ngốc này ai thích làm thì làm. Dù gì thì tôi sẽ không làm đâu."
"Tôi là đặc công, cũng là nữ nhân. Còn nữa, tôi thẳng."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com