Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chap 17

jaeyun vẫn đứng dưới mưa, âm thầm nhìn theo bóng lưng nhỏ bé ấy. anh định gọi cho jongseong hay sunghoon đến nhưng lại nhìn thấy có người che ô cho y/n rồi. nhận ra bóng dáng quen thuộc của người anh trai họ, jaeyun mới yên tâm mà quay lưng bước đi.

"chuyện của sau này nhờ anh cả nhé, heeseung hyung"

_______

"y/n, em không sao chứ?"

em cứ thẫn thờ đi trong mưa mãi mà không xác định điểm đến. đi thêm một đoạn, bỗng nhiên lại không thấy nước mưa rơi xuống mặt nữa. em ngước lên nhìn, thì ra đã có người che ô cho em. mặc dù chưa kịp nhìn rõ mặt nhưng khi vừa nghe giọng liền biết ngay đó là ai.

em vội đưa tay lau đi mấy giọt nước mắt, có chút ngạc nhiên vì heeseung lại ở đây giờ này.

"anh heeseung? sao anh lại ở đây vậy?"

"à, chiếc đồng hồ đeo tay hôm trước em để quên trên xe anh. hôm nay anh tiện đường đi ngang qua nên ghé nhà em đưa luôn, đến nơi thì bạn em bảo y/n vừa đến gwangjin rồi nên anh mới lái xe đến."

"chỉ vì em đến gwangjin mà anh cũng đến đây luôn sao? chắc chắn bạn em đã nói thêm gì đó với anh"

"có lẽ là vậy..."

"nhưng cũng không quan trọng tới mức anh phải đến tận đây đâu, heeseung à. mất thời gian của anh lắm đó"

em thắc mắc vì tại sao anh heeseung biết em ở chỗ này, mà chắc có lẽ do anh hỏi anh jongseong vì anh trai em có định vị trên điện thoại của em mà. chỉ có cách đó thôi, thế nên em không định hỏi lại anh heeseung nữa.

"vì em là y/n, nên anh mới cảm thấy lo lắng. nếu em thấy mình không ổn thì cứ khóc đi, đừng giấu hay chịu đựng một mình, nhé? anh vẫn luôn là heedeungie của em như trước kia mà"

em cảm động, nghe vậy liền không kìm nén nổi nữa mà oà lên khóc hệt như một đứa trẻ con. nhớ lại những ngày còn bé, em có chuyện gì không vui hay tủi thân cũng đều chui vào lòng anh heeseung mà khóc nức nở. chính em cũng không ngờ rằng, đến tận khi mình 20 tuổi vẫn còn khóc lớn trước mặt anh như thế.

heeseung đưa tay lên, định vỗ lưng em ai ủi nhưng anh khựng lại. chần chừ một lúc lâu, cuối cùng cũng vỗ vỗ lưng em rồi dỗ dành hệt như lúc nhỏ.

"khóc cho đã rồi không được buồn nữa đâu đấy."

mưa vẫn cứ rơi, em vẫn đứng dưới bóng ô của anh heeseung mà ra sức khóc, khóc cho những yêu thương giờ đây đã vỡ vụn, khóc cho mối tình còn dang dở. giờ phút này, em cảm thấy tổn thương vô cùng.

.....

mãi cho đến khi trời tạnh mưa hẳn, em mới thôi khóc rồi cùng anh heeseung vào cửa hàng tiện lợi mua vài lon bia, ra bờ sông hàn ngồi hóng gió.

sau khi cơn mưa lớn đi qua, bầu trời seoul đã nhanh chóng trở lại trạng thái trong lành và mát mẻ. vài cơn gió hè thổi lướt qua, mát rượi.

em đã không còn muốn khóc nữa, chỉ muốn uống cho say để quên hết tất cả mà thôi. vì chỉ khi say, em mới không còn cảm thấy buồn.

có lẽ do anh heeseung biết tửu lượng em thấp nên mới thấy em uống hết một lon liền ngăn em lại, nhưng em làm gì dễ dàng bị cản đến thế.

"heedeungie à, em buồn quá. em đáng bị đối xử như thế sao? em thật sự không có muốn chia tay mà..."

"là do jaeyun sai, do jaeyun không tốt. em không có lỗi gì cả, cũng không đáng bị đối xử như thế. y/n là người xứng đáng được hạnh phúc"

"không anh à, có lẽ em mới là người sai. em đã sai ngay từ đầu vì thích jaeyun, nhưng dù sao thì...quãng thời gian đã qua cũng thật sự tuyệt vời."

"em đừng quá đau khổ nhé? nhìn em buồn anh cũng đau lòng lắm đấy..."

"em là ai chứ? là park y/n đấy. y/n này không thể sống nếu như quá tiêu cực và đau buồn đâu. yên tâm là em sẽ nhanh chóng ổn lại thôi, anh có tin em không?"

"tin em, mọi thứ đều tin em hết. em là y/n nói được làm được mà"

"cảm ơn anh, heedeungie, vì đã ở bên cạnh em hôm nay"

"cảm ơn gì cơ chứ? anh đã nói rồi mà, dù có thế nào anh vẫn luôn ở phía sau em"

em cứ vừa uống vừa tâm sự cùng anh mãi, cho đến khi hết lon thứ tư. lúc ấy mới chịu dừng lại, gục đầu lên vai anh heeseung rồi ngủ ngon lành.

________

"y/n ổn không? em có việc gấp nên giờ mới kịp đến"

"em ấy khóc thật lâu, ban nãy mới đi mua bia để uống. giờ thì say và ngủ rồi"

"khổ thân, chia tay như thế chắc cũng không dễ chịu gì"

heeseung gật gù đồng tình "à mà, tình hình tập đoàn nhà em dạo này thế nào rồi?"

"không khá hơn anh ạ, vẫn đang dần chuyển biến xấu đi" jongseong thở dài, ánh mắt nhìn về xa xăm.

"mạnh mẽ lên nhé, có lẽ thời gian sau này sẽ rất vất vả đấy"

jongseong gật gật đầu. "mà giờ anh định về lại mapo luôn à?"

"ừ, anh định đưa em ấy về luôn. dù sao thì ở đó cũng có bạn con bé, dễ dàng chăm sóc hơn đám con trai tụi mình"

"vậy nhờ vào anh heeseung cả nhé, hôm nay cảm ơn anh rất nhiều"

"park jongseong mà cũng biết khách sáo với anh cơ à?"

_______

một tuần sau chia tay, em vẫn đang cố gắng ổn định lại cảm xúc. cho dù em có đau buồn hay nhớ jaeyun cỡ nào, em vẫn luôn thể hiện rằng mình ổn để che giấu đi tất cả, để các anh và bạn bè thân thiết không lo lắng.

mọi thông tin liên lạc của jaeyun thì vẫn còn trong điện thoại, nhưng em lại không đủ can đảm để gửi tin nhắn hỏi thăm. thật ra thì cũng chẳng còn chuyện gì để nói với nhau nữa, hỏi thăm cũng không thật sự cần thiết nên đành thôi vậy.

đợi đến khi cuối tuần, em mới đến nhà của jaeyun để thu dọn đồ. em báo anh sunghoon trước, xác định hôm đó anh có ở nhà thì mới dám đến. bởi vì chạm mặt jaeyun thì ngượng lắm, em không thích như vậy dù vẫn có chút nhớ nhung hình bóng ấy...vốn định nhờ anh sunghoon dọn giúp luôn nhưng dù sao đồ của mình vẫn nên tự thu dọn sẽ dễ dàng hơn.

"đến sớm thế?" sunghoon mở cửa, ngáp ngắn ngáp dài rồi nheo mắt nhìn em

"tại chút nữa em còn có hẹn đi chơi"

"thế mau vô dọn đi, anh mày còn ngủ tiếp"

em gật đầu, bước vào bên trong. căn nhà vẫn còn như cũ, chỉ là trống đi khá nhiều. ví dụ như tủ giày của jaeyun gần chỗ cửa ra vào đã chẳng còn thấy đâu nữa.

"jaeyun vẫn đang ngủ à?" em tò mò, nhỏ giọng hỏi anh họ.

" về lại úc sống rồi" sunghoon nằm dài ra ghế sofa, chậm rãi trả lời em.

"thật không vậy? bay khi nào thế? sao em chẳng biết gì?" em hết sức ngạc nhiên, tròn mắt hỏi lại sunghoon vì sợ anh chỉ đang nói đùa.

"chia tay mày được hai hôm là đi ngay"

"jaeyun đã không nói tiếng nào thì chớ, sao anh cũng không kể em nghe?"

"mày bảo không ai được nhắc đến tên của jaeyun trước mặt mày, nên anh tuân lệnh thôi"

em có chút hụt hẫng. jaeyun đi thật rồi, anh đi mà không một lời chào tạm biệt. dù sao cũng đã từng yêu nhau lâu như thế, anh vô tình thật đấy.

cũng đúng thôi, em chính là người đưa ra đề nghị sau chia tay hãy vờ như không quen biết mà. nhưng không ngờ rằng jaeyun lần này lại nghe lời em đến thế, hay là do anh đã chẳng muốn nhìn thấy em thêm lần nào nữa...

"đi nhanh như vậy, chắc cũng có sự chuẩn bị từ trước"

"ừ...lần này đi rồi có lẽ nó sẽ không quay lại hàn quốc nữa"

em không nói thêm gì, lặng lẽ đi thu dọn đồ đạc của mình. mọi món đồ em để lại đây vẫn còn ở nguyên vị trí cũ, không hề thay đổi chút nào. có lẽ chỉ có mình jaeyun thay đổi mà thôi...

"mà y/n này, thế mày có ghét thằng jaeyun lắm không?"

"ghét thì cũng có ghét chứ, nhưng em nghĩ em sẽ quên nhanh thôi"

đồ của em ở đây vốn cũng chẳng nhiều, thu dọn một chút liền xong ngay. còn mấy món đồ đôi em và quà em tặng jaeyun thì lại chẳng thấy đâu nữa, hay là anh ta vứt đi mất rồi?

dù sao cũng đã chia tay, vứt đi hay giữ lại chẳng còn quan trọng nữa. em nghĩ mình không nên tò mò hay bận tâm gì thêm vì nó cũng không còn liên quan đến em.

"ủa sunghoon, anh thấy bé cún bông của em không? bé cún mà em hay để ở góc tủ này nè"

sunghoon lắc lắc đầu "anh không thấy, em kiếm lại thử xem"

_____end chap______

còn một nhân tố trong enhypen chưa một lần xuất hiện từ đầu truyện cho đến giờ, đố cả nhà biết người ấy là ai🙈

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com