Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

🍂

‼️Trôn có lài 😔 🥀 ‼️

Cuối tháng, Mộc Châu dịu mát lạ thường. Những đồi chè xanh mướt trải dài, nắng vàng óng ánh len qua từng tán lá. Lê Hoàng Long đi cùng ba mẹ, anh trai và chị dâu trong chuyến du lịch gia đình hiếm hoi. Là diễn viên, anh vừa đóng máy một bộ phim truyền hình dài tập, mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, nên chỉ muốn thả lỏng giữa thiên nhiên.

Đoàn dừng chân tại một nông trại bò sữa nổi tiếng. Khách tham quan tấp nập chụp ảnh với những chú bò Holstein đen trắng, với cánh đồng hoa cải vàng rực phía xa. Long vốn không hứng thú mấy với mấy trò du lịch nhóm, chỉ đứng một góc hút thuốc, mắt lơ đãng nhìn quanh.

Rồi anh thấy cậu.

Một bóng dáng quen thuộc đang hì hục chất những bó cỏ tươi lên xe kéo. Mồ hôi nhễ nhại thấm ướt áo phông trắng, quần yếm jeans cũ kỹ bó sát lộ rõ đường cong cơ thể. Khuôn mặt ấy, dù đã trưởng thành hơn, vai rộng hơn vẫn giữ nguyên nét ngây ngô ngày xưa.

Nguyễn Quốc Hùng.

Cậu nhóc năm nào, ngày Long tốt nghiệp trường sân khấu điện ảnh, chạy đến trước mặt anh đỏ mặt lắp bắp: “Em… em thích anh!” rồi quay đầu bỏ chạy mất hút. Long tìm mãi không ra không số điện thoại, không facebook, không một manh mối.

Cậu nhóc biến mất như chưa từng tồn tại, để lại trong lòng anh một nỗi tiếc nuối dai dẳng.

Giờ đây, Hùng đã lớn, nhưng đôi mắt ấy vẫn trong veo như ngày nào. Long đứng chết lặng, điếu thuốc trên tay cháy hết mà không hay.

Hùng lau mồ hôi trán, chất bó cỏ cuối cùng lên xe kéo. Cậu làm việc ở nông trại này đã mấy năm, quen với cái nắng cao nguyên, quen với mùi cỏ khô và phân bò thoang thoảng. Cậu không hề hay biết có một đôi mắt đang nhìn mình chăm chú từ phía xa.

Long dập tắt điếu thuốc, tạm biệt đoàn gia đình đang mải mê chụp ảnh với đàn bò sữa. Anh lặng lẽ đi theo hướng xe kéo của Hùng. Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo dẫn lên khu chăn nuôi, hai bên là đồi cỏ xanh mướt. Xe kéo khuất dần sau ngã rẽ, để lại mùi cỏ tươi thoang thoảng trong gió.
Long không biết mình đang làm gì. Chỉ biết rằng nếu để cậu nhóc này biến mất lần nữa, anh sẽ hối hận cả đời.

Hùng lái xe kéo vòng ra phía sau kho cỏ khô, một khoảng sân đất rộng, kín đáo hơn khu chính, chỉ có nhân viên mới ra vào. Cậu dừng lại, thở hổn hển, bắt đầu dọn dẹp những bụi cỏ vương vãi từ lúc cắt sáng nay. Chổi quét sàn đất khô khốc, bụi bay mù mịt lẫn trong nắng chiều vàng cam. Hùng cúi người, lưng cong xuống, chiếc quần yếm jeans cũ kỹ bó sát căng cứng quanh cặp mông tròn đầy, dây yếm lỏng lẻo một bên vai vì mồ hôi thấm ướt.
Cậu đang mải quét, không nghe thấy tiếng bước chân nhẹ phía sau.

Một bóng dáng cao lớn bất ngờ hiện ra, chắn hết ánh nắng chiếu vào lưng cậu.
Hùng giật mình quay phắt lại, chổi trên tay rơi “cạch” xuống đất. Mắt cậu mở to, mặt tái mét.
“Anh… anh Long?”

Long đứng đó, cách cậu chỉ vài bước, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm không rời. Anh mặc áo sơ mi trắng phanh vài cúc trên, tay áo xắn cao lộ cánh tay rắn chắc rám nắng. Mùi thuốc lá thoang thoảng lẫn với mùi nước hoa nam tính quen thuộc ngày xưa khiến Hùng chợt choáng váng.

“Lâu rồi nhỉ, Hùng.” Giọng anh trầm thấp, khàn khàn vì kìm nén.

Hùng hoảng loạn lùi lại một bước, lưng chạm vào vách kho gỗ thô ráp. “Khu… khu này là khu nhân viên thôi… khách tham quan không được vào đâu anh…”

Long không trả lời. Anh chỉ tiến tới, từng bước chậm rãi nhưng đầy áp lực. Hùng định lách người chạy vòng qua, tim đập thình thịch như muốn vỡ lồng ngực.

Nhưng Long đã nhanh hơn, một tay chụp lấy cổ tay cậu, kéo mạnh lại, tay kia chống lên vách kho ngay bên đầu Hùng, ép cậu sát vào tường.

“Anh… buông em ra!” Hùng vùng vẫy, chân đạp loạn xạ, tay kia cố đẩy ngực Long. Nhưng sức anh quá lớn, cơ bắp săn chắc dưới lớp áo sơ mi khiến mọi nỗ lực của cậu trở nên vô ích.

Long cúi xuống gần hơn, hơi thở nóng hổi phả vào tai Hùng. “Chạy nữa à? Lần này anh không để em chạy đâu.”

Hùng mặt đỏ bừng, mắt long lanh vì sợ và vì thứ cảm xúc cũ kỹ đang trào dâng. Cậu quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào anh. Long không nói thêm, chỉ dùng sức bế bổng cậu lên, dễ dàng như bế một đứa trẻ, rồi đặt mông cậu ngồi lên chiếc bàn dụng cụ cũ kỹ phía sau kho. Bàn gỗ lung lay kêu “kẽo kẹt”, dụng cụ dao cắt cỏ, dây buộc lộn xộn rơi lả tả xuống đất.

Hùng hoảng hồn quơ tay đạp chân liên hồi, cố đẩy Long ra. “Thả em xuống! Anh làm gì vậy?!”

Long giữ chặt hai cổ tay cậu ghì lên mặt bàn, thân người đè sát xuống, đầu gối chen vào giữa hai chân Hùng khiến cậu không khép nổi đùi. Khoảng cách gần đến mức Hùng có thể cảm nhận rõ hơi thở gấp gáp của anh, mùi mồ hôi nam tính thoang thoảng hòa quyện với mùi cỏ khô xung quanh.

“Năm đó…” Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khàn đặc, “tỏ tình xong rồi chạy đâu mất? Sao biến mất luôn hả? Anh tìm em khắp nơi, điên hết cả lên.”

Hùng cắn chặt môi dưới, mắt cụp xuống nhìn sàn đất. Cậu không trả lời. Im lặng kéo dài, chỉ có tiếng gió cao nguyên thổi qua mái kho xào xạc, và tiếng tim hai người đập loạn nhịp.

Long nhìn cậu thật lâu, bàn tay siết chặt cổ tay cậu dần buông lỏng. Anh thở dài nặng nề, đầy bất lực, đầu hơi cúi xuống. “Thôi được rồi… anh cũng thích em. Từ cái ngày em chạy mất, anh cứ nghĩ về em mãi. Anh thích em, Nguyễn Quốc Hùng, con mẹ nó anh rất thích em!.”

Hùng ngẩng phắt lên, mắt mở to kinh ngạc, miệng há ra nhưng chưa kịp thốt nên lời.

Long đã không chờ nữa. Anh nhào tới, môi đè mạnh lên môi cậu, hôn ngấu nghiến như người đói khát mấy năm trời bỗng được bữa no. Nụ hôn không nhẹ nhàng chút nào, lưỡi anh mạnh bạo tách hàm răng Hùng ra, quấn lấy lưỡi cậu, hút mạnh vị ngọt non trong khoang miệng. Một tay anh giữ gáy cậu, tay kia luồn xuống eo kéo sát hơn, ép thân thể hai người dính chặt.

Hùng ban đầu còn đẩy vai anh, nhưng dần dần sức lực tan biến. Tay cậu vô thức bám lấy cổ áo Long, thân người mềm nhũn dựa vào anh. Tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng khi lưỡi Long quét qua vòm miệng cậu.

Long rời môi cậu một chút, thở gấp dồn dập, trán tựa trán cậu. Mắt anh đỏ hoe vì dục vọng.

“Đói quá… anh đói em lâu lắm rồi, Hùng ơi…”

Tay anh vẫn giữ chặt eo cậu, ngón cái miết nhẹ lên làn da nóng ran dưới lớp áo phông mỏng. Hùng run rẩy, môi sưng mọng vì nụ hôn mạnh bạo, mắt long lanh nước nhưng không phải vì sợ nữa, mà vì thứ khoái cảm đang lan tỏa từ bụng dưới.

“Em… em chưa” Hùng lí nhí, giọng yếu ớt, nhưng tay cậu vẫn bám chặt cổ áo Long như sợ anh buông ra.

Long cười khàn, cúi xuống cắn nhẹ vành tai cậu. “Chưa mà chỗ này ướt thế kia rồi à?” Tay anh trượt xuống, cách lớp quần yếm chạm nhẹ vào đũng quần đã ẩm một mảng lớn. Hùng giật nảy, rên khe khẽ, mặt đỏ bừng muốn độn thổ.

Không chờ thêm, Long xoay người Hùng lại một cách dứt khoát. Anh đẩy nhẹ lưng cậu cúi xuống, úp nửa đứng nửa nằm lên chiếc bàn dụng cụ cũ kỹ. Hai chân Hùng chạm đất, mông chổng cao ra ngoài, lưng cong thành đường cong mê hoặc. Chiếc quần yếm jeans bó sát căng cứng quanh cặp mông tròn đầy, dây yếm lỏng lẻo tụt một bên vai lộ cả mảng da trắng mịn.

Long đứng sau lưng, hai tay vuốt ve từ eo xuống hông cậu, chậm rãi như đang thưởng thức một món quà quý giá. “Mông em… đẹp vãi… anh mơ thấy nó bao nhiêu lần rồi.”

Hùng xấu hổ cắn môi, cố thu chân lại nhưng Long giữ chặt hai mắt cá không cho nhúc nhích. Anh cúi xuống, mũi hít hà mùi mồ hôi lẫn mùi da thịt của cậu, rồi bất ngờ cắn mạnh một phát vào bên mông trái qua lớp vải jeans. Răng anh ấn sâu, lực vừa đủ để đau mà lại tê dại khoái cảm.

“A… anh! Đau…” Hùng giật nảy, rên rỉ, tay bấu chặt mép bàn gỗ đến trắng bệch khớp ngón.

Long không buông, anh liếm qua chỗ vừa cắn, rồi vỗ mạnh một cái “bốp” vang khô khốc giữa không gian ngoài trời. Tiếng vang xa trong gió cao nguyên khiến Hùng càng hoảng, sợ có ai nghe thấy. Nhưng Long không quan tâm anh vỗ liên tục, lúc nhẹ lúc mạnh, bên trái bên phải, mỗi cái đều làm cặp mông rung động dưới lớp vải.

“Bốp… bốp… bốp…”

Mỗi lần vỗ, Hùng lại run lên bần bật, cái lồn bên dưới co thắt từng cơn, nước nhờn rỉ ra thấm ướt quần. “Anh… đừng đánh nữa…”

Long cười khàn, tay xoa xoa chỗ đỏ ửng qua vải để xoa dịu, rồi lại cắn thêm một phát nữa lần này bên mông phải, mạnh hơn, để lại dấu răng rõ rệt. “Anh thích đánh mông em… thích nhìn nó đỏ lên vì anh.”

Hùng khóc không thành tiếng, nước mắt sinh lý lăn dài vì vừa đau vừa sướng. Cậu chưa bao giờ bị ai đối xử thô bạo thế này, nhưng cơ thể lại phản bội, cái lồn hồng hào bên dưới đã sưng mọng, nước chảy dài xuống đùi trong.

Long thẳng người, hai tay nắm lấy đũng quần yếm của Hùng. Anh không kéo tụt, anh xé. Tiếng “rẹt rẹt” vang lên liên hồi khi anh dùng sức xé toạc phần đũng quần, vải jeans dày rách ngọt lịm dưới tay anh, lộ ra hoàn toàn cái lồn ướt át và hai bên mông tròn lẳn. Quần yếm giờ chỉ còn treo lủng lẳng hai dây bên hông, áo phông vẫn nguyên vẹn, cảnh tượng dâm đãng đến mức Long nuốt nước bọt đánh ực.

“Đẹp quá… ướt nhẹp luôn rồi.” Long quỳ một chân xuống, hai tay banh rộng hai bên mông cậu, ngón cái miết nhẹ lên cửa mình đang co mở liên tục.

Hùng xấu hổ muốn chết, cố che mặt vào cánh tay. “Đừng nhìn… anh… đừng…”

Nhưng Long không nghe. Anh cúi xuống, lưỡi liếm một đường dài từ dưới lên, nếm vị mặn ngọt của nước nhờn. Hùng hét lên một tiếng nhỏ, toàn thân giật bắn. Long giữ chặt hông cậu, lưỡi quét liên tục, lúc thì liếm mép ngoài, lúc thì đâm sâu vào trong, hút mạnh từng giọt nước.

“Ngọt quá… em ngon vãi…” Long lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Anh vừa liếm vừa dùng ngón tay vuốt ve hạt le nhỏ phía trên, miết nhẹ rồi ấn mạnh khiến Hùng rên rỉ không ngừng.

“Anh… em… em sắp…” Hùng thở hổn hển, hông vô thức đẩy ngược lại về phía miệng anh.

Long dừng lại đúng lúc, đứng dậy cười đểu. “Chưa được ra đâu… anh còn chưa vào mà.”

Anh cởi khóa quần mình, con cặc đã cương cứng từ lâu bật ra to lớn, gân guốc, đầu khấc đỏ au bóng nhẫy vì dịch nhờn. Long dí đầu khấc vào cửa mình ướt át của Hùng, miết lên miết xuống vài lần cho trơn tru, rồi đẩy nhẹ một cái, chỉ đầu khấc lọt vào.

Hùng rên lớn, lồn co thắt siết chặt lấy anh. “To… anh to quá… chậm thôi…”

Long thở gấp, hai tay ôm hông cậu. Anh không chậm, anh rút ra rồi đâm mạnh một phát tận gốc, toàn bộ thân cặc chui tọt vào cái lồn chật chội nóng hổi. Tiếng da thịt va chạm “phạch” vang lên, kèm theo tiếng rên của Hùng.

“Aaaa… anh!”

Long bắt đầu nhấp, lúc đầu chậm để cả hai quen dần, rồi tăng tốc dần. Mỗi cú rút ra đều kéo theo nước nhờn trắng đục, mỗi cú đâm vào đều chạm đúng điểm nhạy nhất bên trong khiến Hùng cong người rên rỉ. Anh chịch từ phía sau mạnh bạo, hông va vào mông cậu “phạch phạch phạch” liên hồi.

“Chặt quá… em siết anh muốn chết…” Long gầm gừ, tay lại vỗ mạnh vào mông cậu mấy cái nữa trong lúc nhấp, vừa vỗ vừa đâm sâu hơn.

Hùng cắn tay áo để không rên to, nước mắt rơi lã chã vì khoái cảm quá mạnh. Bàn dụng cụ cũ kỹ lung lay dữ dội, dụng cụ rơi lả tả xuống đất, tiếng “keng keng” hòa lẫn với tiếng da thịt.

Long cúi xuống, ngực dán sát lưng cậu, một tay luồn xuống vuốt ve hạt le, tay kia giữ cằm cậu quay lại hôn ngấu nghiến. Lưỡi anh quấn lấy lưỡi cậu trong khi hông vẫn nhấp đều đặn, sâu và mạnh.

Bỗng nhiên, từ phía kho chính vang lên tiếng bước chân và giọng nói quen thuộc: “Ê, cái cuốc đâu rồi nhỉ? Để ở đâu mất tiêu rồi…”

Một người đồng nghiệp của Hùng, anh bạn làm cùng khu chăn nuôi đang đi vào kho tìm đồ. Tiếng bước chân ngày càng gần, chỉ cách bức tường kho vài mét.

Hùng sợ đến cứng đờ người, cái lồn co thắt điên cuồng siết chặt lấy cặc Long. Cậu hoảng loạn quay đầu nhìn anh, mắt long lanh nước mắt: “Anh… có người… dừng lại… xin anh…”

Long không dừng. Mắt anh lóe lên vẻ hưng phấn biến thái. Anh cúi xuống bịt miệng cậu bằng một nụ hôn sâu, tay kia bịt thêm lên miệng Hùng để chắc chắn không tiếng động nào lọt ra. Còn hông thì vẫn nhấp chậm lại nhưng sâu hơn, mỗi cú đâm đều chậm rãi rút ra hết rồi đâm vào tận gốc, chạm đúng điểm G khiến Hùng run lẩy bẩy.

Tiếng bước chân lại gần hơn. Anh bạn lẩm bẩm: “Lạ nhỉ, hồi sáng còn thấy để đây mà…” Rồi tiếng lục lọi đồ đạc trong kho chính, cách chỗ hai người chỉ một bức tường mỏng.

Hùng nước mắt rơi liên tục, vừa sợ bị phát hiện vừa sướng đến phát điên. Cái lồn co bóp liên hồi, nước nhờn chảy lênh láng xuống bàn và xuống đùi cả hai. Cậu cố cắn vào tay Long để không rên, nhưng mỗi cú đâm sâu đều làm cậu suýt bật thành tiếng.

Long thì thầm bên tai cậu, giọng khàn đặc đầy dục vọng: “Ngoan… im nào… em siết chặt thế này anh chịu không nổi đâu… anh sắp bắn vào em rồi…”

Anh tăng tốc nhẹ, chỉ vài cú đâm sâu nữa, chậm nhưng mạnh, mỗi lần đều ấn tận cùng. Rồi anh gầm khẽ trong cổ họng, thân người cứng đờ, bắn thẳng vào bên trong. Tinh dịch nóng hổi phun từng đợt mạnh mẽ, đầy ắp cái lồn nhỏ đến mức tràn cả ra ngoài, chảy dọc theo đùi Hùng và nhỏ giọt xuống đất.

Hùng cũng lên đỉnh theo, lồn co thắt điên cuồng, nước phun ra ướt cả tay Long đang vuốt ve phía trước. Cậu run lẩy bẩy, mắt trợn trắng vì khoái cảm quá mãnh liệt.

Tiếng bước chân xa dần. Anh bạn lẩm bẩm: “À tìm thấy rồi!” rồi cầm cuốc đi mất, không hề hay biết gì.

Long mới buông miệng Hùng ra, hôn nhẹ lên gáy cậu đầy dịu dàng. Anh rút ra chậm rãi, nhìn tinh dịch trắng đục tràn ra từ cái lồn đỏ au co mở, cười thỏa mãn.

Hùng thở hổn hển, chân mềm nhũn không đứng vững. Long đỡ cậu quay lại, kéo vào lòng ôm chặt, hôn lên tóc cậu. “Lần sau không được chạy nữa, nghe chưa?”

Hùng mặt đỏ bừng, lồn vẫn co giật dư vị, lí nhí trong ngực anh: “Em… em không chạy nữa… không chạy nữa”

Long ôm Hùng một lúc lâu giữa khoảng sân sau kho, để cậu bình tĩnh lại. Hùng vẫn còn run rẩy nhẹ, chân mềm nhũn không đứng vững, mặt đỏ bừng xấu hổ vì tinh dịch vẫn đang chậm rãi chảy xuống đùi trong. Mùi tình dục nồng nàn hòa quyện với mùi cỏ khô khiến cả hai đều ngượng ngùng, nhưng Long chỉ cười khẽ, hôn nhẹ lên tóc cậu.

“Em ổn không?” Long thì thầm, tay vuốt ve lưng Hùng dịu dàng.

Hùng gật đầu lí nhí, nhưng mắt vẫn cụp xuống không dám nhìn anh. “Quần… quần em… bị anh xé rồi… làm sao bây giờ…”

Long nhìn xuống phần đũng quần yếm rách toạc của cậu, cười xấu xa một cái rồi mới nghiêm túc lại. Anh nhìn quanh bàn dụng cụ cũ kỹ, mở ngăn kéo bên dưới, may mắn thay, bên trong có một chiếc khăn sạch cũ (có lẽ nhân viên dùng để lau dụng cụ). Khăn cotton trắng, hơi thô nhưng sạch sẽ và đủ lớn.

“Để anh che cho em tạm.” Long cầm khăn lên, quỳ một chân xuống trước mặt Hùng, nhẹ nhàng lau sạch tinh dịch và nước nhờn chảy dài trên đùi cậu trước. Hùng giật mình định đẩy ra nhưng Long giữ chặt: “Ngoan, đứng yên nào. Để anh lau sạch đã.”

Ngón tay anh chạm nhẹ vào làn da nhạy cảm, lau chậm rãi từ đùi trong lên cao hơn một chút, khiến Hùng lại rên khe khẽ vì dư vị vẫn còn. Lau xong, Long quấn chiếc khăn quanh thắt lưng Hùng, buộc chặt một nút chắc chắn để che kín phần quần rách và hai bên mông lộ ra. Trông hơi vụng về như cái tạp dề tạm bợ nhưng ít ra cũng che được chỗ nhạy cảm, không để lộ gì khi đi lại.

“Xong rồi. Giờ nhìn em vẫn ngon lành lắm.” Long đứng dậy, hôn chụt một cái lên má cậu.

Hùng mặt đỏ càng thêm đỏ, đấm nhẹ vào ngực anh. “Anh hư quá… giờ em về kiểu gì đây…”

Long cười lớn, vòng tay ôm eo cậu dìu đi. “Chỉ em đường về phòng nghỉ nhân viên đi, anh dìu em về thay đồ. Em chỉ anh nào.”

Hùng ngượng nhưng không còn sức phản kháng, đành chỉ đường vòng qua con lối nhỏ phía sau khu chăn nuôi. Phòng nghỉ nhân viên là một dãy nhà cấp bốn đơn sơ, có phòng tắm chung và tủ đồ cá nhân. Long dìu cậu đi chậm rãi, tay luôn ôm eo để Hùng dựa vào, tránh cậu đi tập tễnh vì chân còn mềm.

Đến nơi, Hùng mở tủ lấy quần áo mới một chiếc quần short thể thao và áo phông sạch. Cậu quay sang Long, mặt nghiêm túc: “Anh… anh đứng ngoài nhé. Em tự thay được.”

Long cười đểu, tiến lại gần hơn. “Để anh giúp em chứ? Lau sạch hơn nữa, tắm chung luôn cũng được mà…”

“Không!” Hùng đẩy anh ra, mặt đỏ bừng. “Anh biến thái quá rồi! Em tự làm được, anh đứng ngoài chờ đi!”

Long bật cười, giơ hai tay đầu hàng. “Được được, anh chờ ngoài cửa. Gọi anh nếu cần gì nhé, bé con.”

Hùng đóng cửa phòng tắm lại, khóa kỹ càng, rồi mới thở phào. Cậu cởi bỏ quần yếm rách và chiếc khăn tạm, đứng dưới vòi sen nước mát lạnh để vệ sinh sạch sẽ. Nước chảy xuống, rửa trôi tinh dịch còn sót lại bên trong và trên da thịt. Hùng cắn môi nhớ lại cảnh vừa rồi vừa sợ vừa sướng chỗ ấy vẫn còn hơi sưng và nhạy cảm, chỉ chạm nhẹ đã rùng mình. Cậu tắm nhanh, thay đồ mới, cảm giác dễ chịu hơn nhiều.

Xong xuôi, Hùng lấy điện thoại gọi cho quản lý: “Alo anh ơi, em hôm nay hơi mệt, xin nghỉ sớm về luôn được không ạ? Ừm… em ổn mà, chỉ hơi chóng mặt thôi…” Quản lý dễ tính, đồng ý ngay vì hôm nay không bận lắm.

Hùng bước ra, tóc còn ướt nhỏ giọt, quần short ngắn lộ đôi chân trắng mịn. Long đang ngồi dựa tường chờ, thấy cậu ra liền đứng dậy kéo tay. “Xong chưa? Đẹp trai quá, anh muốn ăn tiếp luôn.”

Hùng lườm anh nhưng không rút tay ra. “Anh đừng có đùa nữa… giờ anh về với gia đình đi, em về nhà em.”

Long siết chặt tay cậu hơn, kéo sát vào người. “Không. Em đi với anh. Anh dắt em đi tìm ba mẹ anh trước, giới thiệu luôn. Rồi về homestay nhà anh đang ở chỗ nghỉ dưỡng đẹp lắm, có hồ bơi riêng nữa. Em ở với anh tối nay đi.”

Hùng hoảng hồn. “Gì? Giới thiệu cái gì? Em… em chưa sẵn sàng…”

Long cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu. “Thì cứ bảo là bạn cũ đi. Anh không để em về một mình đâu, giờ em là của anh rồi mà.”

Hùng cắn môi, tim đập nhanh, nhưng cuối cùng cũng gật đầu ngại ngùng. Long cười toe toét, dắt tay cậu đi vòng qua khu tham quan chính. Gia đình Long đang ngồi nghỉ ở quán cà phê view đồi chè, thấy anh dẫn một cậu nhóc lạ về thì ngạc nhiên hỏi han.

“Con dẫn bạn về à?” Mẹ Long cười hiền.

Long tự nhiên khoác vai Hùng: “Dạ đây là Hùng, bạn con hồi học sân khấu. Tình cờ gặp ở đây, con rủ cậu ấy về chơi với gia đình mình luôn.”

Hùng đỏ mặt chào hỏi lí nhí, nhưng mọi người trong gia đình Long đều thân thiện, chị dâu còn khen cậu dễ thương. Nói chuyện vài câu, Long bảo muốn dẫn Hùng đi dạo thêm, rồi kéo cậu đi thẳng về homestay riêng mà gia đình anh thuê một căn biệt thự nhỏ xinh giữa đồi thông, cách nông trại không xa.

Cửa phòng vừa đóng cái “cạch”, Long đã đẩy Hùng sát vào tường, hai tay chống hai bên đầu cậu, cười xấu xa đầy dục vọng. Ánh nắng chiều qua cửa sổ chiếu vào căn phòng rộng rãi của homestay, giường đôi lớn trắng tinh, view đồi thông xanh mướt bên ngoài nhưng cả hai chẳng còn tâm trí ngắm cảnh nữa.

“Giờ chỉ còn hai đứa mình thôi…” Long thì thầm khàn khàn, cúi xuống hôn ngấu nghiến. Nụ hôn nồng nhiệt ngay từ giây đầu, lưỡi anh quấn chặt lấy lưỡi cậu, hút mạnh như muốn nuốt trọn vị ngọt còn sót lại từ lần trước. Hùng rên khe khẽ trong cổ họng, tay vô thức bám lấy vai anh, thân người mềm nhũn dựa vào tường.

Long không dừng ở môi. Một tay anh luồn xuống eo kéo sát hơn, tay kia trượt xuống dưới mông cậu bóp mạnh một cái qua lớp quần short thể thao mỏng. Hùng giật nảy, rên lớn hơn, mông vẫn còn đỏ ửng và nhạy cảm từ những cái vỗ đánh ngoài kho. Long bóp liên tục, lúc nhẹ lúc mạnh, ngón tay miết sâu vào đường cong khiến Hùng run lẩy bẩy, chỗ ấy bên dưới lại bắt đầu ướt át.

“Anh… nhẹ thôi…” Hùng thở hổn hển khi Long rời môi cậu, chuyển sang cắn nhẹ dọc cổ và xương quai xanh.

Long cười khàn, tay bắt đầu kéo vạt áo phông của Hùng lên. “Cởi ra đi… anh muốn nhìn em toàn bộ.”

Hùng đột nhiên hoảng hốt, hai tay giữ chặt tay anh, mắt long lanh né tránh. “Đừng… đừng cởi áo… em chưa muốn…”

Long dừng lại, nhướng mày nhìn cậu. Dục vọng trong mắt anh vẫn cháy bỏng, nhưng giọng đùa cợt đầy uy hiếp: “Không cho cởi thì anh xé luôn nhé? Như cái quần yếm hồi nãy ấy.”

Hùng mặt tái mét, nhớ lại tiếng vải rách “rẹt rẹt” ngoài kho, xấu hổ muốn độn thổ. Cậu cắn môi thật mạnh, tay buông thõng bất lực, mắt cụp xuống sàn. “Thôi… anh cởi đi…”

Long không cười nữa, anh nhẹ nhàng kéo áo phông qua đầu Hùng, ném sang một bên. Rồi anh lùi lại một bước, mắt nhìn chăm chú cơ thể nhỏ bé đang lộ ra trước mặt.

Hùng thấp hơn anh khá nhiều, thân hình mảnh khảnh nhưng cân đối da trắng mịn, eo thon, ngực phẳng lì với hai núm hồng nhỏ xinh. Nhưng điều khiến Long sững người chính là những vết sẹo.

Bên eo trái, một mảng sẹo lớn xấu xí, đỏ sẫm và lồi lên như bị phỏng nặng để lại, kéo dài từ xương sườn xuống tận hông, méo mó không đều. Xung quanh là vô số sẹo nhỏ rải rác khắp bụng và ngực, như bị mảnh kính sắc nhọn hay kim loại cắt phải vài vết dài, vài vết ngắn, trắng bệch trên làn da trắng.

Long nuốt nước bọt đánh ực, mắt đau xót. Anh bước tới, xoay nhẹ người Hùng lại, trên lưng cậu cũng có vài vết lớn nhỏ không đều, một vết dài kéo từ vai xuống lưng dưới, vài vết lồi như bị bỏng.

Hùng run rẩy, tay ôm lấy bụng che eo, mắt đỏ hoe không dám nhìn anh. “Đừng nhìn… xấu lắm… anh đừng…”

Long không nói gì. Anh chỉ cúi người, ôm chặt Hùng vào lòng thật chặt, như sợ cậu tan biến. Ngực anh dán sát ngực cậu, tay vuốt ve dọc lưng đầy sẹo một cách dịu dàng nhất có thể, tránh chạm mạnh vào những chỗ nhạy cảm. Mũi anh hít hà mùi tóc cậu, hôn nhẹ lên vai.

Hùng ban đầu cứng đờ, rồi dần thả lỏng, tay vòng qua ôm lưng anh, mặt vùi vào ngực Long nức nở khe khẽ.

Long không hỏi gì. Hiện giờ anh chưa muốn hỏi không muốn cậu khó xử, không muốn khơi lại những ký ức đau đớn gì đó. Anh chỉ thì thầm bên tai cậu: “Anh ở đây… em không cần che gì với anh cả. Em đẹp lắm, Hùng ơi… toàn bộ đều đẹp.”

Hùng khóc thành tiếng nhỏ, nhưng là khóc vì nhẹ nhõm. Long bế cậu lên giường, kéo chăn đắp kín, nằm ôm cậu từ phía sau, hôn nhẹ lên gáy suốt một lúc lâu cho đến khi Hùng thiếp đi vì mệt.

Sáng hôm sau, nắng Mộc Châu dịu dàng len qua rèm cửa mỏng, vẽ những vệt vàng ấm áp lên ga giường trắng. Đồng hồ chỉ mới hơn tám giờ, nhưng cả hai đã tỉnh từ lâu, chỉ là không ai nỡ rời vòng tay nhau. Long nằm nghiêng, ôm Hùng thật chặt từ phía sau, cằm tựa lên vai cậu, tay vòng qua eo vuốt ve chậm rãi những vết sẹo lồi lõm như đang nâng niu báu vật quý giá nhất. Hùng nằm gọn trong lòng anh, mắt mở hé ngắm đồi thông xanh mướt ngoài cửa sổ, khóe miệng khẽ cong lên vì cảm giác an toàn hiếm có.

Không gian yên bình chỉ có tiếng thở đều đặn hòa quyện, tiếng chim hót líu lo xa xa và tiếng tim hai người đập cùng nhịp. Long hôn nhẹ lên gáy cậu, rồi lên tai, rồi lên má những nụ hôn nhỏ xíu, liên tục, như sợ cậu tan biến.

“Em ngủ ngon không, bé con?” Long thì thầm, giọng khàn khàn buổi sáng đầy yêu thương.

Hùng gật đầu nhẹ, tay đặt lên tay anh đang ôm eo mình, đan chặt các ngón. “Ngủ ngon lắm… lâu rồi em mới được ngủ trong vòng tay ai đó thế này. Cảm giác… ấm áp quá.”

Long mỉm cười, hôn thêm một cái nữa lên tóc cậu. Mắt anh vẫn thoáng đau xót khi ngón tay lướt qua mảng sẹo lớn bên eo, nhưng anh không vội. Anh im lặng một lúc lâu, chỉ vuốt ve dịu dàng, rồi mới từ từ hỏi, giọng thật nhẹ nhàng, đầy quan tâm:

“Hùng… những vết sẹo này… nếu em muốn kể, anh luôn sẵn sàng nghe. Còn nếu chưa sẵn sàng, mình cứ ôm nhau thế này mãi cũng được. Anh chỉ muốn em biết, anh ở đây, mãi mãi.”

Hùng cứng người một chút, tay siết nhẹ tay anh. Cậu im lặng hồi lâu, rồi thở dài nhỏ, giọng lí nhí nhưng ấm áp hơn vì vòng tay anh:

“Năm đó… sau ngày em tỏ tình với anh rồi xấu hổ chạy mất… về nhà thì xảy ra chuyện. Nhà em bị hỏa hoạn. Em gái em con bé, bị kẹt trong phòng, em lao vào cứu nó… nên bị bỏng nặng, kính vỡ cắt nhiều chỗ… nằm viện mấy tháng trời.”

Long nghe mà tim thắt lại, tay ôm chặt hơn, môi hôn liên tục lên vai cậu như muốn xoa dịu nỗi đau cũ. “Em dũng cảm lắm… anh tự hào về em vô cùng.”

Hùng mỉm cười yếu ớt, tiếp tục: “Sau đó em nghĩ… người mình đầy sẹo thế này, chắc không làm diễn viên được nữa. Em từng mơ làm diễn viên như anh mà… nhưng giờ nhìn thế này thì ai cast? Nên em thử mấy việc lặt vặt, rồi lên đây làm ở nông trại bò sữa. Thấy chăm bò cũng vui, không khí trong lành, không ai để ý ngoại hình… nên em ở lại luôn.”

Long nhẹ nhàng quay người Hùng lại đối diện, mắt anh long lanh vì xúc động. Anh hôn lên trán cậu thật lâu, rồi cúi xuống hôn nhẹ từng vết sẹo trên ngực, trên eo những nụ hôn dịu dàng, chậm rãi, như đang thì thầm rằng mỗi vết sẹo đều là minh chứng cho tình yêu thương của cậu.

“Ngốc của anh… em đẹp nhất trên đời này. Những vết sẹo này không làm em xấu đi đâu, chúng làm em trở thành người anh hùng trong mắt anh. Em cứu em gái, em mạnh mẽ vượt qua tất cả anh tự hào về em, yêu em nhiều hơn vì điều đó. Còn diễn viên… nếu em còn mơ, anh sẽ nắm tay em thực hiện. Anh có mối quan hệ, có cách che sẹo, có vai diễn phù hợp… nhưng nếu em hạnh phúc với cuộc sống ở đây, anh sẽ lên đây với em mỗi tuần. Chỉ cần em đừng biến mất nữa, để anh được ôm em thế này mãi.”

Hùng mắt long lanh, nước mắt lăn xuống nhưng là nước mắt hạnh phúc. Cậu vùi mặt vào ngực anh, thì thầm: “Em… em sợ anh thấy em xấu… sợ anh không thích em nữa…”

Long ôm chặt, vuốt lưng cậu nhè nhẹ, giọng ngọt ngào như mật: “Anh thích em từ cái ngày em đỏ mặt tỏ tình xong chạy mất. Sẹo này chỉ làm anh yêu em thêm thôi yêu cả quá khứ, cả hiện tại, cả tương lai của em. Em là của anh, toàn bộ từ nụ cười ngây ngô đến những vết sẹo dũng cảm, anh yêu hết. Anh sẽ hôn chúng mỗi ngày để em biết em đẹp thế nào trong mắt anh.”

Hùng cười qua nước mắt, ngẩng lên hôn anh chủ động. Hai người nằm ôm nhau thêm thật lâu, trao nhau những nụ hôn nhẹ nhàng, những lời thì thầm yêu thương. Nỗi đau cũ tan biến dần trong hơi ấm và tình yêu ngọt ngào của Long.

Sau những lời yêu thương thì thầm, Hùng dần ngừng khóc, chỉ còn lại nụ cười e ấp trên môi. Cậu ngẩng lên hôn Long chủ động nụ hôn nhẹ nhàng ban đầu, rồi sâu hơn, lưỡi quấn quýt ngọt ngào. Long đáp lại dịu dàng, tay vuốt ve lưng cậu, tránh chạm mạnh vào vết sẹo, chỉ như đang vuốt ve một báu vật dễ vỡ.

Nhưng dục vọng buổi sáng vốn dễ bùng lên. Nụ hôn dần nóng bỏng hơn, hơi thở hai người rối loạn. Long lật người Hùng nằm sấp, nhưng không mạnh bạo anh ôm cậu từ phía sau, ngực dán sát lưng, cặc đã cương cứng dí nhẹ vào khe mông qua lớp quần short mỏng. Hùng rên khe khẽ, hông vô thức đẩy ngược lại.

“Em muốn không?” Long thì thầm bên tai cậu, giọng khàn đặc đầy kìm nén.

Hùng đỏ mặt gật đầu lí nhí: “Muốn… anh vào đi…”

Long cười khẽ, kéo tụt quần short của cậu xuống tận đầu gối, không cởi hẳn để giữ cảm giác gần gũi. Anh cũng cởi quần mình, con cặc to lớn bật ra, đầu khấc bóng nhẫy vì dịch nhờn. Anh nằm sát sau lưng Hùng, ôm chặt eo cậu, một chân Hùng gác lên chân anh để dễ dàng tiếp cận.

Đầu khấc dí vào cửa mình đã ướt át từ lúc hôn nhau, Long đẩy nhẹ một cái trượt vào dễ dàng vì cậu vẫn còn dư vị từ hôm qua. Hùng rên lớn, lồn co thắt siết chặt lấy anh. Long không vội nhấp mạnh, anh ôm cậu nằm nghiêng, chịch từ phía sau chậm rãi, sâu lắng, mỗi cú rút ra đẩy vào đều như đang làm tình với cả tâm hồn.

“Em chặt quá… ấm quá…” Long thì thầm, tay vuốt ve ngực cậu, hôn dọc gáy và vai. Hùng run rẩy, tay bấu chặt ga giường, chân gác cao hơn để anh vào sâu hơn. Tiếng da thịt va chạm nhẹ nhàng “phạch phạch” vang lên trong phòng yên tĩnh, hòa lẫn với tiếng rên khe khẽ của cả hai.

Hùng sướng đến mức mắt lim dim, miệng há ra thở hổn hển. “Anh… sâu quá…”

Một lát sau, Long ngồi dậy nhẹ nhàng, không rút ra. Anh nắm hai chân Hùng, vác lên vai mình, kéo cậu nằm ngửa dưới thân. Tư thế này làm con cặc vào sâu hơn hẳn, chạm tận tử cung. Hùng hét lên một tiếng nhỏ, mắt trợn trắng vì khoái cảm đột ngột.

“Aaa… anh! Sâu… sâu tận trong rồi…”

Long cười khàn, bắt đầu thúc những cú thúc sâu mạnh, mỗi lần đều rút ra gần hết rồi đâm tận gốc, đầu khấc ấn mạnh vào tử cung. Bụng dưới Hùng gồ lên rõ rệt mỗi lần anh vào sâu, hình dáng con cặc to lớn hiện rõ qua lớp da mỏng. Hùng sướng điên dại, mắt trắng dã, miệng rên không thành tiếng, nước mắt sinh lý trào ra.

“Anh… to quá… bụng em… gồ lên kìa… em chịu không nổi…” Hùng lắp bắp, tay bấu chặt cánh tay Long.

Long cúi xuống hôn cậu ngấu nghiến, hông vẫn thúc đều đặn, sâu tận cùng. “Em đẹp quá… siết anh chặt thế này… anh sắp bắn rồi…”

Vài cú thúc mạnh nữa, Long gầm khẽ, thân người cứng đờ, bắn tinh sâu vào trong từng đợt nóng hổi phun thẳng vào tử cung, đầy ắp đến mức tràn ra ngoài, chảy lênh láng xuống ga giường. Hùng cũng lên đỉnh theo, lồn co thắt điên cuồng, nước phun ra ướt cả bụng anh.

Long rút ra chậm rãi, nằm xuống ôm cậu vào lòng, hôn nhẹ lên trán đầy mồ hôi. “Yêu em… mãi mãi.”

Hùng thở hổn hển, cười yếu ớt trong vòng tay anh: “Em cũng… yêu anh…”

😔 Vót lẹ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com