🧙🏻
---
Lê Hoàng Long đã quen với sự cô độc.
Từ năm mười tám tuổi, khi rời khỏi học viện pháp thuật cuối cùng ở kinh thành xa xôi, anh chọn con đường của một pháp sư lang thang. Không gia tộc, không đồng môn, không ai chờ đợi ở cuối hành trình. Chỉ có thanh kiếm bạc đeo bên hông, chiếc túi da chứa thảo dược và cuộn giấy phép thuật cũ kỹ, và một chiếc áo choàng đã sờn viền vì gió bụi.
Anh đi qua rừng rậm nơi cây cổ thụ che kín trời, qua những ngọn núi băng giá nơi hơi thở cũng hóa thành sương, qua những tàn tích cổ tháp bị thời gian nuốt chửng. Có khi hàng tháng trời không nghe tiếng người. Chỉ có tiếng gió, tiếng thú rừng, và tiếng pháp thuật của chính mình vang lên trong đêm khuya.
Cô độc không phải là điều anh ghét. Nó là sự tự do. Nhưng đôi khi, vào những đêm trăng lạnh, khi ngồi bên đống lửa nhỏ, anh lại cảm thấy một khoảng trống kỳ lạ trong lồng ngực. Như thể thứ gì đó đang thiếu.
Đêm ấy, anh dừng chân bên một dòng suối bạc.
Nước suối trong vắt, lấp lánh dưới ánh trăng tròn như được rắc bột ngọc trai. Xung quanh là rừng thông cổ thụ, tiếng lá xào xạc hòa cùng tiếng nước chảy róc rách. Không khí mát lạnh, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng.
Long lấy từ túi ra một cuốn sách cổ, quyển da bì đã sờn, chữ viết tay mờ nhạt. Anh lật đến trang có nghi thức triệu hồi linh thú. Không phải loại triệu hồi mạnh mẽ như rồng hay phượng hoàng mà các pháp sư quyền quý hay dùng. Đây là nghi thức cổ xưa, dành cho những linh thú tự do, những sinh vật chọn chủ nhân thay vì bị ép buộc.
Anh chưa từng thử. Chưa từng nghĩ mình cần.
Nhưng đêm nay, anh muốn thử.
Anh vẽ vòng tròn pháp thuật trên nền đất ẩm bằng chính máu từ ngón tay mình, chỉ vài giọt, đủ để kết nối linh hồn. Sau đó là những câu chú bằng ngôn ngữ cổ, giọng anh trầm thấp vang lên trong đêm tối:
“Ta gọi ngươi, sinh vật của dòng nước, của rừng sâu, của tự do. Nếu ngươi muốn một người đồng hành, hãy đến với ta…”
Ánh sáng xanh lam nhạt bùng lên từ vòng tròn, dịu dàng như sóng nước. Không dữ dội, không đáng sợ. Chỉ là một làn sáng mát lành lan tỏa, hòa vào dòng suối.
Long chờ.
Một phút. Hai phút.
Không có gì xảy ra.
Anh khẽ cười tự giễu, định xóa vòng tròn thì mặt nước suối khẽ gợn sóng. Một bóng nhỏ xíu nổi lên giữa vòng sáng.
Con rái cá.
Nhỏ bé, lông mượt màu nâu sẫm ánh lên như nhung dưới ánh trăng. Đôi mắt đen láy long lanh như hai viên ngọc trai đen, mũi ướt át, bộ ria nhỏ rung rung tò mò. Hai tay trước ngắn ngủn ôm khư khư một chiếc vỏ sò lớn bất thường, vỏ sò lấp lánh đủ màu, như chứa đựng cả ánh trăng bên trong.
Nó không sợ hãi. Chỉ nghiêng đầu, nhìn anh chăm chăm.
Long bất giác ngồi xuống, mắt mở lớn. “Ngươi… là linh thú?”
Con rái cá bơi một vòng quanh vòng tròn pháp thuật, vẩy nước lấp lánh lên không trung như mưa nhỏ. Rồi nó dừng lại trước mặt anh, ngẩng đầu lên, kêu “chít chít” một tiếng nhỏ nhẹ.
Long đưa tay ra, ngón tay còn vương chút máu từ vết cắt tự tạo.
Con rái cá ngửi ngửi, rồi nhẹ nhàng liếm lên vết thương.
Một dòng nước mát lành lan tỏa. Vết cắt lành lại ngay tức khắc, không để lại sẹo.
Long cứng người. Anh đã từng thấy pháp thuật trị thương cao cấp, nhưng chưa từng thấy thứ gì dịu dàng và tự nhiên đến vậy.
Con rái cá ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt đen láy như đang hỏi: Giờ thì sao?
Long bật cười, tiếng cười hiếm hoi, khàn khàn vì ít dùng. “Ngươi nhỏ xíu thế này, làm được gì chứ?”
Như để trả lời, con rái cá bơi lượn một vòng nhanh hơn, tạo ra một làn sóng nước nhỏ sắc bén cắt ngọt một cái, cắt đôi chiếc lá thông rơi xuống mà không chạm vào anh.
Long nhướng mày. “Ồ. Không tệ.”
Con rái cá bơi lại gần, đặt chiếc vỏ sò xuống trước mặt anh, rồi dụi đầu vào lòng bàn tay anh. Lớp lông mềm mại, ấm áp lạ thường.
Long vuốt ve nó, nhẹ nhàng như sợ làm đau. “Được rồi… từ nay ngươi đi với ta.”
Anh nhìn chiếc vỏ sò lấp lánh, rồi nhìn con rái cá vẫn đang ôm chặt lấy nó như báu vật.
“Ta đặt tên ngươi là Vỏ Sò Nhỏ.”
Vỏ Sò Nhỏ kêu “chít chít” vui vẻ, nhảy một vòng trên mặt nước, rồi bơi thẳng vào lòng anh, cuộn tròn trên đùi anh như đã quen thuộc từ lâu.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, Lê Hoàng Long không còn cảm thấy khoảng trống trong lồng ngực nữa.
Dưới ánh trăng bạc, bên dòng suối lấp lánh, pháp sư và linh thú nhỏ bé bắt đầu hành trình của mình.
—
Hai năm trôi qua như một dòng suối dài, êm đềm nhưng không hề nhàm chán.
Lê Hoàng Long chưa từng nghĩ mình sẽ quen với việc có một sinh vật nhỏ bé luôn bám theo bên cạnh. Ban đầu, anh chỉ coi Vỏ Sò Nhỏ như một trợ thủ tiện lợi, một linh thú hệ nước có khả năng chiến đấu tạm ổn và trị thương tuyệt vời. Nhưng dần dần, nó trở thành thứ không thể thiếu trong cuộc sống lang thang của anh.
Họ cùng nhau vượt qua bao vùng đất hiểm trở.
Có lần ở rừng sâu phía Bắc, nơi cây cổ thụ mọc dày đặc đến mức ánh sáng mặt trời chỉ lọt qua thành những tia mỏng manh. Một bầy sói ma thuật tấn công họ vì xâm phạm lãnh thổ. Long rút kiếm bạc, pháp thuật bùng nổ từ đầu ngón tay, lửa xanh lam quấn quanh lưỡi kiếm. Nhưng số lượng quá đông, anh bị một con cắn trúng vai, máu chảy đầm đìa.
Vỏ Sò Nhỏ không hề do dự.
Nó lao ra từ túi áo choàng của Long, thân hình nhỏ bé đột nhiên lanh lợi lạ thường. Nước từ không khí xung quanh tụ lại, tạo thành những lưỡi dao sắc bén xoay tròn. Chúng cắt ngọt qua không khí, đẩy lùi bầy sói. Một con lao về phía Long, Vỏ Sò Nhỏ kêu “chít chít” giận dữ, dựng đứng thân người, tạo ra một bức tường nước chắn trước mặt anh. Con sói đâm sầm vào, ngã ngửa ra.
Khi trận chiến kết thúc, Long ngồi dựa vào gốc cây, thở dốc. Vai anh đau rát, máu thấm đỏ cả áo. Vỏ Sò Nhỏ bơi lội trong vũng nước nhỏ gần đó, rồi leo lên đùi anh, đôi mắt đen láy lo lắng nhìn vết thương.
“Ngươi không sao chứ?” Long vuốt ve lớp lông ướt át của nó, giọng khàn khàn.
Vỏ Sò Nhỏ không trả lời, nó chưa bao giờ nói được. Nhưng nó cúi xuống, nhẹ nhàng liếm lên vết cắn. Dòng nước mát lành từ lưỡi nó lan tỏa, thấm vào da thịt. Đau đớn dần dịu đi, vết thương khép miệng, chỉ còn lại vệt hồng nhạt.
Long nhìn nó, bất giác mỉm cười. “Ngươi đúng là bảo bối.”
Vỏ Sò Nhỏ dụi đầu vào lòng bàn tay anh, kêu vài tiếng vui vẻ, rồi cuộn tròn trên ngực anh ngủ thiếp đi. Long không đuổi nó xuống. Anh để nguyên như vậy, tay nhẹ nhàng vuốt ve lớp lông mềm mại, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé lan tỏa qua lớp áo.
Những khoảnh khắc như thế ngày càng nhiều.
Có đêm họ ngủ ngoài trời, giữa đồng cỏ rộng lớn dưới bầu trời đầy sao. Long đốt lửa trại, nằm trên tấm áo choàng trải đất. Vỏ Sò Nhỏ luôn chọn vị trí trên ngực anh để ngủ, đuôi quấn quanh cổ tay anh như một chiếc vòng tay ấm áp. Long quen rồi. Đôi khi anh thức giấc giữa đêm, thấy nó đang nhìn mình chăm chăm, đôi mắt đen láy lấp lánh dưới ánh lửa.
“Ngươi không ngủ à?” Anh thì thầm, vuốt ve từ đầu xuống lưng nó.
Vỏ Sò Nhỏ dụi mạnh hơn, như muốn nói: *Em đang canh cho chủ nhân.*
Long không biết từ bao giờ, anh bắt đầu nói chuyện với nó nhiều hơn. Kể về những vùng đất anh từng đi qua, về những pháp thuật anh học được, về những nỗi cô đơn ngày xưa. Vỏ Sò Nhỏ luôn lắng nghe, đôi tai nhỏ rung rung, thỉnh thoảng kêu “chít chít” như đáp lại.
Một lần, bên bờ hồ cổ ở vùng núi phía Tây, Long tìm thấy một sợi dây da thô chắc chắn từ xác một con thú săn. Anh ngồi bên đống lửa, tỉ mỉ đan nó thành một chiếc vòng cổ nhỏ. Vỏ Sò Nhỏ tò mò bơi quanh, ôm khư khư chiếc vỏ sò lấp lánh của nó.
“Đưa đây.” Long nhẹ nhàng nói.
Vỏ Sò Nhỏ ngoan ngoãn đặt chiếc vỏ sò vào tay anh. Long xuyên lỗ nhỏ trên vỏ sò, treo nó vào sợi dây da, rồi đeo lên cổ nó.
“Giờ nó chính thức là của ngươi.” Anh mỉm cười, vuốt ve chiếc vòng cổ mới. “Không ai lấy được nữa.”
Vỏ Sò Nhỏ vui đến mức lăn lộn trong hồ nước gần đó, vẩy nước tung tóe lên người Long. Rồi nó bơi lên bờ, lao thẳng vào lòng anh, dụi dụi má vào má anh, động tác mà nó chưa từng làm trước đây. Lớp lông ướt át cọ vào da anh, mang theo mùi nước suối tươi mát và thứ gì đó ngọt ngào, nguyên thủy.
Long ôm nó, bất giác siết chặt hơn. “Ngươi thích à?”
Vỏ Sò Nhỏ kêu lớn, đuôi quấn quanh cổ tay anh, không chịu buông.
Có những lúc Long bị thương nặng hơn.
Một lần ở hầm mộ cổ, anh chạm phải bẫy phép thuật độc. Cả người nóng ran, tầm nhìn mờ đi, anh ngã quỵ bên đống lửa tàn. Vỏ Sò Nhỏ hoảng hốt, chạy vòng quanh anh, kêu liên hồi. Nó không ngủ, dùng miệng nhỏ kéo nước từ bình da của anh, nhỏ từng giọt lên vết thương, liếm láp không ngừng. Suốt đêm, nó nằm trên ngực anh, đuôi run run quấn chặt lấy anh như sợ anh biến mất.
Sáng hôm sau, khi Long tỉnh lại, điều đầu tiên anh thấy là đôi mắt đen láy mệt mỏi nhưng đầy nhẹ nhõm của nó.
“Ta ổn rồi…” Long thì thầm, tay yếu ớt vuốt ve đầu nó. “Cảm ơn ngươi… Vỏ Sò Nhỏ.”
Nó dụi mạnh vào lòng bàn tay anh, như muốn nói: *Đừng làm em sợ nữa.*
Long kéo nó vào lòng, ôm chặt. Lần đầu tiên, anh cảm nhận được thứ gì đó sâu hơn tình chủ-tớ. Một sự gắn bó không lời, một sự phụ thuộc mà anh chưa từng có với ai khác.
Hai năm đồng hành, Vỏ Sò Nhỏ không chỉ là linh thú.
Nó là người bạn đồng hành duy nhất của anh.
Là thứ ấm áp nhất trong những đêm lạnh giá.
Là bảo bối mà Lê Hoàng Long nguyện bảo vệ bằng cả tính mạng.
—
Đêm ấy, họ trở lại dòng suối cũ, nơi mọi chuyện bắt đầu.
Hai năm trước, chính bên dòng suối bạc lấp lánh này, dưới ánh trăng tròn giống hệt như đêm nay, Lê Hoàng Long đã triệu hồi Vỏ Sò Nhỏ. Giờ đây, vòng tròn pháp thuật cũ đã mờ nhạt, bị mưa gió xóa đi gần hết, chỉ còn lại vài vệt đất ẩm thấp thoáng dấu tích. Dòng nước vẫn chảy róc rách như ngày nào, mang theo mùi đất rừng tươi mát và hương hoa dại thoang thoảng trong gió đêm.
Long dựng lều đơn giản bên bờ suối, chỉ là một tấm vải dầu căng giữa hai gốc cây thông cổ thụ, đủ che sương và gió lạnh. Anh đốt một đống lửa nhỏ bên ngoài, nướng vài miếng thịt khô săn được từ ngày trước. Vỏ Sò Nhỏ như thường lệ, bơi lội vui vẻ trong dòng suối, vẩy nước tung tóe lên không trung, tạo thành những cầu vồng nhỏ dưới ánh trăng.
“Đừng nghịch nữa, lại đây ăn đi.” Long gọi, giọng trầm ấm.
Vỏ Sò Nhỏ kêu “chít chít” vài tiếng, bơi lên bờ, lắc lắc lớp lông ướt át rồi cuộn tròn bên đống lửa. Nó không ăn thịt nướng, linh thú hệ nước chỉ cần nước suối và năng lượng từ thiên nhiên là đủ. Long đưa tay vuốt ve nó như thói quen, ngón tay lướt qua lớp lông mềm mại, qua chiếc vòng cổ da với vỏ sò lấp lánh.
“Ngươi có nhớ không?” Anh thì thầm, mắt nhìn dòng suối. “Nơi này… là nơi ta tìm được ngươi.”
Vỏ Sò Nhỏ dụi đầu vào lòng bàn tay anh, đôi mắt đen láy long lanh như đang cười. Nó quấn đuôi quanh cổ tay anh, rồi leo lên ngực anh nằm, như mọi đêm.
Long mỉm cười hiếm hoi, ôm nó vào lòng một lúc trước khi dập lửa và chui vào lều. Đêm khuya, gió lạnh hơn, anh trải tấm áo choàng dày làm chăn, nằm xuống. Vỏ Sò Nhỏ cuộn tròn trên ngực anh, hơi ấm nhỏ bé lan tỏa qua lớp áo mỏng.
Anh ngủ say, giấc ngủ sâu và yên bình hiếm hoi sau những ngày dài hành trình.
Cho đến khi tiếng loạt soạt rất khẽ vang lên bên cạnh.
Long mở mắt trong bóng tối. Tim anh đập nhanh, bản năng pháp sư lập tức tỉnh táo. Không phải tiếng thú rừng quá nhẹ, quá… con người. Anh nằm im, lắng nghe. Tiếng loạt soạt lại vang lên, kèm theo hơi thở dồn dập, yếu ớt.
Có thứ gì đó đang co ro ở góc lều.
Long chậm rãi ngồi dậy, tay vô thức sờ đến thanh kiếm bạc bên hông. Nhưng rồi anh dừng lại. Mùi hương, mùi nước suối tươi mát pha lẫn thứ gì đó ngọt ngào, nguyên thủy, quen thuộc đến lạ. Mùi của Vỏ Sò Nhỏ.
Anh vội vàng lấy chiếc đèn dầu nhỏ treo ở góc lều, bật lửa đánh lên.
Ánh sáng vàng vọt lan tỏa, chiếu sáng căn lều chật hẹp.
Một bóng người nhỏ bé đang co rúm ở góc lều, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, vai run rẩy. Không phải kẻ xâm nhập. Đó là một cậu trai trần truồng, chỉ quấn tạm chiếc áo choàng rộng của Long quanh người như một tấm chăn mỏng. Da cậu trắng như sữa, mịn màng không tì vết, tóc nâu sẫm ướt át rũ xuống trán, vài lọn dính bết vì mồ hôi. Gương mặt cậu đỏ ửng, đôi má hồng hào như sốt cao, đôi mắt mơ màng long lanh nước, môi mấp máy không thành tiếng.
Trên cổ cậu, nổi bật giữa làn da trắng, là sợi dây da thô, chiếc vòng cổ mà Long tự tay đan, với chiếc vỏ sò l... lấp lánh y như cũ.
Long cứng đờ người, đèn dầu suýt rơi khỏi tay. “Vỏ Sò Nhỏ…?”
Cậu trai giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen láy, đôi mắt quen thuộc ấy nhìn anh đầy hoảng hốt và cầu xin. Cậu nấc nhẹ một cái, giọng thều thào, ngọt ngấy như mật: “Chủ nhân…”
Giọng nói ấy, lần đầu tiên anh nghe thấy. Không phải tiếng “chít chít” dễ thương, mà là giọng người, mềm mại, run rẩy, mang theo chút non nớt.
Long nhìn kỹ hơn. Phía sau tấm áo choàng lớn, một chiếc đuôi rái cá mềm mại, ướt át lộ ra, quấn chặt lấy chân cậu như đang cố che giấu. Đôi tai nhỏ xinh trên đầu cậu cụp xuống, run run theo từng nhịp thở.
Long đặt đèn dầu xuống, tim đập loạn nhịp. Anh chậm rãi tiến lại gần, giọng dịu dàng nhất có thể: “Đừng sợ… là ngươi đúng không? Vỏ Sò Nhỏ?”
Cậu trai co người lại hơn, nước mắt lăn dài trên má. Cậu gật đầu yếu ớt, hai tay ôm chặt lấy chiếc áo choàng như sợ nó rơi. “… em… em tên Hùng… chủ nhân…”
Tên. Cậu có tên.
Long không do dự nữa. Anh quỳ xuống trước mặt cậu, mở rộng vòng tay. “Lại đây, Hùng.”
Hùng nhìn anh một lúc, mắt ngân ngấn nước, rồi chậm rãi bò lại gần. Cơ thể cậu nóng ran nóng như sốt cao, da thịt chạm vào tay Long bỏng rát. Long kéo cậu vào lòng, ôm chặt. Hùng nhỏ bé, mềm nhũn, dụi mặt vào ngực anh như tìm kiếm sự che chở. Long quấn chặt tấm áo choàng quanh cậu, siết chặt hơn để truyền hơi ấm của mình.
“Shh… ta đây,” Long thì thầm, tay vuốt ve lưng cậu qua lớp vải. “Không sao nữa… ta không để ngươi một mình đâu.”
Hùng rên khẽ, cả người run rẩy trong vòng tay anh. Mùi hương từ cơ thể cậu lan tỏa mạnh mẽ hơn ngọt ngào, quyến rũ, khiến tim Long đập nhanh lạ thường. Cậu dụi dụi má vào cổ anh, đuôi quấn lên đùi Long, siết nhẹ như đang bám víu.
Long ôm cậu như vậy hồi lâu, lắng nghe tiếng suối róc rách bên ngoài hòa quyện với hơi thở dồn dập của Hùng. Anh chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, tại sao Vỏ Sò Nhỏ lại hóa thành người, tại sao đêm nay lại khác biệt. Nhưng anh biết một điều: cậu trai trong lòng anh chính là bảo bối của anh, là Vỏ Sò Nhỏ đã đồng hành cùng anh suốt hai năm.
Và giờ đây, cậu cần anh hơn bao giờ hết.
Hùng run rẩy trong vòng tay Lê Hoàng Long, cơ thể nhỏ bé nóng ran như một ngọn lửa đang bùng cháy từ bên trong. Tiếng suối róc rách bên ngoài lều như một bản nhạc nền dịu dàng, nhưng không đủ để xoa dịu hơi thở dồn dập của cậu. Đuôi rái cá mềm mại quấn chặt quanh đùi Long, siết nhẹ rồi lại nới lỏng, như đang cố kiềm chế điều gì đó nguyên thủy đang trào dâng.
“Nóng… chủ nhân… em nóng quá…” Hùng thì thầm, giọng ngọt ngào run rẩy, má dụi mạnh vào ngực anh. Nước mắt cậu lăn dài trên làn da trắng hồng, thấm ướt áo Long. “Em… em không chịu nổi…”
Long ôm cậu chặt hơn, bàn tay to lớn vuốt ve dọc lưng cậu qua lớp áo choàng. Anh cảm nhận được từng nhịp run của cơ thể Hùng, không phải sợ hãi, mà là dục vọng đang dâng trào, thứ dục vọng mà linh thú hệ nước chỉ trải qua khi đến kỳ giao phối. Anh đã đọc qua trong sách cổ: một số linh thú cổ xưa có khả năng hóa hình người khi trưởng thành, và kỳ phát dục đầu tiên sẽ khiến chúng yếu đuối, cần chủ nhân hơn bao giờ hết.
“Ta biết…” Long thì thầm bên tai cậu, giọng trầm thấp đầy dịu dàng. “Để ta giúp ngươi, Hùng. Đừng sợ.”
Anh nhẹ nhàng kéo tấm áo choàng ra, để lộ cơ thể Hùng dưới ánh đèn dầu vàng vọt. Cậu đẹp một cách nguyên sơ, thuần khiết, da trắng mịn màng lấp lánh mồ hôi, ngực phẳng nhưng núm vú hồng hào dựng đứng vì kích thích, bụng phẳng lì run rẩy theo từng hơi thở. Đôi chân thon dài khép chặt, nhưng không giấu được sự ướt át đang lan tỏa.
Hùng đỏ mặt, cố dùng tay che lại, đuôi quấn lên bụng như muốn bảo vệ. “Chủ nhân… đừng nhìn… em… xấu hổ…”
“Ngươi đẹp lắm.” Long thì thầm, kéo tay cậu ra một cách nhẹ nhàng. Mắt anh tối sầm vì dục vọng đang bùng lên trong lòng, dục vọng mà anh đã kìm nén suốt hai năm, từ những đêm ôm Vỏ Sò Nhỏ ngủ mà không dám nghĩ sâu hơn. Giờ đây, cậu trai trước mặt anh chính là bảo bối ấy, và cậu đang cần anh.
Long đưa tay xuống, ngón tay thô ráp chạm nhẹ vào vật nhỏ nhắn đã cương cứng giữa hai chân Hùng. Nó hồng hào, đầu khấc rỉ dịch trong suốt, run rẩy theo từng nhịp thở. Hùng giật mình, rên lớn một tiếng, đuôi lập tức quấn chặt lấy cổ tay anh, không đẩy ra, mà siết chặt hơn, như cầu xin.
“Chủ nhân… a… đừng…” Giọng cậu run rẩy, nhưng hông lại vô thức đẩy tới, cọ sát vào bàn tay anh.
Long hôn lên trán cậu, rồi xuống má, xuống cổ, những nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy chiếm hữu. “Để ta giúp ngươi xả ra trước. Ngoan nào.”
Anh nắm lấy vật ấy, vuốt ve chậm rãi từ gốc đến đầu, ngón cái xoa quanh đầu khấc nhạy cảm. Hùng cong người, rên rỉ liên hồi, nước mắt trào ra vì khoái cảm quá mãnh liệt. Dịch trong suốt tuôn ra nhiều hơn, thấm ướt tay Long, mùi ngọt ngào lan tỏa khắp lều.
“Chủ nhân… em… em sắp…” Hùng nấc lên, đuôi quấn quanh cánh tay anh siết chặt, tai cụp xuống run rẩy.
Long tăng tốc, bàn tay siết vừa đủ, vuốt ve nhịp nhàng. Hùng cong người hết cỡ, bắn ra từng đợt trắng đục nóng hổi lên bụng mình và tay Long. Cậu thở hổn hển, mắt lim dim, cơ thể mềm nhũn trong lòng anh. “Chủ nhân… cảm ơn… em… dễ chịu hơn rồi…”
Nhưng chưa hết.
Long cảm nhận được sự ướt át khác, nóng bỏng hơn, mời gọi hơn. Anh nhẹ nhàng tách đùi cậu ra, ngón tay trượt xuống dưới gốc vật vẫn còn giật giật. Ở đó, giữa hai chân Hùng, là một khe hồng nhỏ nhắn, ướt đẫm dịch trong suốt chảy dài xuống đùi, co thắt liên hồi như đang kêu đòi được lấp đầy.
Vỏ Sò Nhỏ của anh… là song tính, một bí mật hiếm có của linh thú cổ xưa, chỉ xuất hiện ở những cá thể thuần khiết nhất.
Long nuốt khan, dục vọng trong anh bùng nổ. Anh cười khẽ, giọng khàn đi: “Hùng… ngươi đúng là bảo bối quý giá nhất của ta.”
Hùng đỏ mặt đến mức tai cũng hồng lên, đuôi quấn quanh hông Long, kéo anh lại gần hơn. “Chủ nhân… vẫn còn… bên trong em… đau lắm… nóng lắm… xin ngài…”
Long không kìm chế nữa. Anh hôn cậu, nụ hôn sâu và mạnh mẽ, lưỡi quấn lấy lưỡi cậu, nuốt lấy những tiếng rên ngọt ngào. Tay anh trượt xuống, ngón giữa nhẹ nhàng ấn vào khe ướt át kia. Vòm thịt nóng hổi co thắt dữ dội quanh ngón tay anh, dịch tràn ra nhiều hơn, thấm ướt đùi cả hai.
Hùng rên lớn vào miệng anh, hông đẩy tới đón nhận. “Chủ nhân… sâu hơn… em muốn…”
Long thêm một ngón tay nữa, ra vào chậm rãi rồi nhanh dần, cong ngón chạm vào điểm nhạy cảm bên trong. Hùng cong người, nước mắt khoái cảm lăn dài, đuôi quấn chặt quanh eo anh như không muốn buông.
“Ngài… a… em lại sắp…” Cậu nấc lên, vòm thịt siết chặt ngón tay anh.
“Bắn ra đi.” Long thì thầm bên tai cậu, cắn nhẹ vành tai rái cá nhạy cảm.
Hùng hét lên một tiếng dài, cơ thể run bần bật, dịch trong suốt phun ra từ khe hồng, thấm ướt hết tay Long và tấm áo choàng bên dưới. Cậu mềm nhũn hoàn toàn, dụi mặt vào cổ anh, hơi thở nóng hổi phả vào da anh.
Hùng nằm run rẩy trong vòng tay Lê Hoàng Long, cơ thể nhỏ bé nóng bỏng như bị thiêu đốt từ bên trong. Kỳ giao phối đầu tiên khiến cậu không thể kiểm soát, dục vọng dâng trào như sóng dữ, khiến khe hồng giữa hai chân cậu co thắt liên hồi, dịch trong suốt chảy dài xuống đùi, thấm ướt tấm áo choàng bên dưới. Vật nhỏ nhắn phía trước cậu vẫn còn cứng ngắc sau lần bắn đầu tiên, đầu khấc hồng hào rỉ dịch, nhưng nỗi đau sâu bên trong mới là thứ khiến cậu khóc nức nở.
“Chủ nhân… em chịu không nổi nữa…” Hùng thì thầm, giọng ngọt ngào lạc đi vì khoái cảm. Tay cậu run run chạm vào vật cương cứng của Long qua lớp quần dày, siết nhẹ như cầu xin. “Xin ngài… vào trong em… lấp đầy em đi… em muốn ngài…”
Long nuốt khan, dục vọng anh kìm nén suốt hai năm giờ bùng nổ như lửa gặp gió. Anh hôn cậu mãnh liệt, lưỡi quấn lấy lưỡi cậu, nuốt trọn những tiếng rên ngọt ngấy. Tay anh nhanh chóng cởi bỏ quần áo mình, để lộ cơ thể rắn chắc của pháp sư lang thang, cơ bụng săn chắc, ngực rộng, và vật dục to lớn đã cương cứng từ lâu, đầu khấc bóng loáng vì dịch, mạch máu nổi rõ.
Hùng nhìn xuống, mắt mở lớn, tai rái cá rung rung xấu hổ nhưng đầy mong đợi. “Chủ nhân… to quá… em…”
“Ta sẽ chậm thôi, bé cưng.” Long thì thầm, giọng khàn khàn đầy chiếm hữu. Anh nâng đùi cậu lên, tách rộng ra, ngón tay trượt vào khe hồng ướt át trước để mở rộng. Ba ngón tay ra vào nhịp nhàng, cong lên chạm điểm nhạy cảm bên trong khiến Hùng cong người hét lên, dịch phun ra từng đợt.
“Aaa… chủ nhân… sâu quá… em lại…” Hùng bắn lần nữa, vật nhỏ nhắn giật giật bắn trắng đục lên bụng mình, nhưng khe hồng vẫn co thắt đói khát.
Long rút ngón tay ra, thay bằng vật dục nóng hổi của mình. Anh ấn đầu khấc vào khe hồng chậm rãi, cảm nhận vòm thịt chặt khít siết chặt lấy anh. Hùng rên lớn, nước mắt lăn dài, đuôi rái cá quấn chặt quanh eo anh kéo mạnh hơn.
“Đau… nhưng sướng… chủ nhân… sâu nữa đi…” Cậu nấc lên, hông tự động đẩy lên đón nhận.
Long đẩy hẳn vào, lấp đầy cậu đến tận cùng. Cảm giác nóng hổi, chặt khít khiến anh rên khẽ, tay siết chặt hông cậu. “Hùng… ngươi chặt quá… thư giãn cho ta…”
Anh bắt đầu chuyển động, chậm rãi ban đầu, rồi nhanh dần. Mỗi cú thúc sâu đều chạm vào điểm nhạy cảm nhất bên trong Hùng, khiến cậu hét lên khoái cảm, dịch từ khe hồng tràn ra theo nhịp ra vào, tạo âm thanh dâm đãng giữa lều nhỏ.
“Chủ nhân… aaa… mạnh nữa… em là của ngài…” Hùng khóc nức nở, tay bấu chặt lưng anh, móng tay cào nhẹ để lại vệt đỏ. Đuôi cậu quấn chặt hơn, tai cụp xuống rung rung, núm vú hồng hào dựng đứng bị Long cúi xuống ngậm lấy, cắn nhẹ.
Long tăng tốc, thúc mạnh mẽ, vật dục ra vào không ngừng, đầu khấc đâm sâu vào tử cung nhỏ bé của cậu. “Ngươi là của ta… Vỏ Sò Nhỏ… từ nay chỉ được phát tình với ta thôi…”
Hùng gật đầu lia lịa, mắt mơ màng. “Vâng… chỉ với chủ nhân… em yêu ngài… aaaa!”
Cậu lên đỉnh lần nữa, khe hồng co thắt dữ dội siết chặt Long, dịch trong suốt phun ra thấm ướt bụng cả hai. Vật nhỏ nhắn phía trước cũng bắn thêm lần nữa, trắng đục vương vãi lên ngực Long.
Long rên lớn, thúc vài cú cuối cùng rồi bắn sâu bên trong cậu, tinh dịch nóng hổi đầy ắp tử cung Hùng. Anh ôm chặt cậu, hôn lên môi cậu dịu dàng trong khi cả hai thở hổn hển.
Hùng mềm nhũn, dụi mặt vào cổ anh, đuôi vẫn quấn chặt không buông. “Chủ nhân… em no rồi… ấm lắm… cảm ơn ngài…”
Long cười khẽ, vuốt ve lưng cậu, tay nhẹ nhàng xoa bụng cậu nơi tinh dịch đang đầy ắp. “Nghỉ một lát… đêm còn dài. Kỳ của ngươi chưa hết đâu.”
Hùng vẫn chưa hết run. Cơ thể cậu mềm nhũn, dịch và tinh dịch hòa quyện chảy dài xuống đùi, nhưng kỳ phát dục khiến cậu vẫn khao khát, vẫn nóng ran bên trong. Long nhận ra điều đó qua cách đuôi rái cá của cậu quấn chặt quanh eo anh, không chịu buông, và qua những tiếng rên nhỏ khe khẽ khi cậu cọ sát vào ngực anh.
“Chưa đủ à, bảo bối?” Long thì thầm bên tai cậu, giọng khàn khàn đầy dục vọng. Anh hôn lên vành tai nhỏ rung rung của Hùng, cắn nhẹ khiến cậu rên lên một tiếng ngọt ngào.
Hùng đỏ mặt, lắc đầu yếu ớt. “Chưa… em vẫn muốn chủ nhân… em vẫn nóng…”
Long cười khẽ, lật người cậu lại, để Hùng nằm sấp trên tấm áo choàng trải sàn lều. Anh quỳ sau lưng cậu, hai tay nâng hông cậu lên cao, để mông tròn trịa, trắng mịn của Hùng chổng về phía anh. Đuôi rái cá mềm mại quấn quanh đùi Long, kéo anh lại gần hơn như cầu xin.
Long cúi xuống, hôn dọc sống lưng cậu từ gáy xuống thắt lưng, rồi dừng lại ở hai má mông. Anh tách nhẹ hai bên, ngón tay trượt vào khe hồng vẫn còn ướt át và sưng nhẹ sau lần đầu. Hùng cong người, rên lớn: “Chủ nhân… đừng trêu em…”
“Ta không trêu.” Long thì thầm, vật dục của anh lại cương cứng hoàn toàn, đầu khấc nóng hổi chạm vào khe hồng. “Ta sẽ cho ngươi từ phía sau… để ngươi cảm nhận ta sâu nhất.”
Anh đẩy vào chậm rãi, từng chút một. Từ tư thế này, Hùng cảm nhận rõ từng mạch máu nổi trên vật dục của Long cọ sát vào vách thịt bên trong. Cậu hét lên khoái cảm, tay bấu chặt tấm áo choàng, đuôi quấn chặt eo anh siết mạnh.
“Chủ nhân… sâu quá… aaaa… em bị lấp đầy rồi…” Hùng nấc lên, nước mắt khoái cảm lăn dài.
Long ôm lấy cậu từ phía sau, ngực áp sát lưng cậu, một tay vòng ra trước nắm lấy vật nhỏ nhắn của Hùng vuốt ve, tay kia siết chặt hông cậu giữ nhịp. Anh bắt đầu thúc mạnh mẽ, mỗi cú đẩy đều đâm sâu đến tận cùng, chạm vào điểm nhạy cảm khiến Hùng cong người run bần bật.
Tiếng da thịt va chạm vang lên dâm đãng trong lều nhỏ, hòa cùng tiếng rên của Hùng và tiếng thở nặng nhọc của Long. Đuôi rái cá quấn quanh đùi anh rung rung theo từng nhịp, tai cụp xuống, núm vú cọ sát vào tấm vải thô tạo thêm kích thích.
“Chủ nhân… mạnh nữa… em muốn ngài phá em… a… sắp nữa rồi…” Hùng khóc nức nở, hông đẩy ngược lại đón nhận.
Long tăng tốc, thúc sâu và nhanh, tay vuốt ve vật của Hùng nhanh hơn. Hùng lên đỉnh trước, khe hồng co thắt dữ dội siết chặt Long, dịch trong suốt phun ra ướt đẫm đùi cả hai, vật nhỏ nhắn bắn trắng đục lên tấm áo choàng. Long rên lớn, bắn sâu bên trong cậu lần nữa, tinh dịch nóng hổi tràn đầy khiến bụng Hùng hơi phồng lên.
Hùng mềm nhũn, ngã sấp xuống, thở hổn hển. Nhưng Long chưa dừng lại. Anh nằm ngửa ra, kéo Hùng lên ngồi trên đùi mình.
“Giờ đến lượt ngươi cưỡi ta, bảo bối.” Long thì thầm, giọng khàn khàn. Anh nâng hông Hùng lên, để cậu ngồi hẳn xuống vật dục vẫn còn cứng ngắc của anh.
Hùng đỏ mặt, tay run run chống lên ngực Long. “Em… em chưa từng…”
“Ta dạy ngươi.” Long nắm lấy hông cậu, hướng dẫn cậu nhấc lên rồi hạ xuống chậm rãi. Mỗi lần hạ xuống, vật dục của anh lại lấp đầy cậu hoàn toàn, chạm vào điểm sâu nhất khiến Hùng rên lớn, mắt lim dim.
Dần dần, Hùng tự tìm nhịp. Cậu chống tay lên ngực Long, hông lắc lư, nhấc lên hạ xuống nhanh hơn. Đuôi rái cá quấn quanh eo anh, tai rung rung, tóc nâu sẫm ướt mồ hôi dính bết vào má. “Chủ nhân… sướng quá… em thích thế này… a… ngài sâu lắm…”
Long ngẩng lên, ngậm lấy núm vú hồng hào của cậu, cắn nhẹ rồi mút mạnh. Tay anh siết chặt mông cậu, giúp cậu nhấc hạ nhanh hơn. Hùng cong người, hét lên khoái cảm, khe hồng co thắt liên hồi quanh vật dục của anh.
“Chủ nhân… em lại… em sắp bắn…” Hùng khóc, hông lắc mạnh mẽ.
“Bắn đi, bảo bối. Bắn cho ta xem.” Long thúc hông lên, đâm sâu từ dưới lên.
Hùng hét lớn, cơ thể run bần bật, khe hồng phun dịch trong suốt, vật nhỏ nhắn bắn trắng đục lên bụng và ngực Long. Long siết chặt hông cậu, thúc vài cú cuối cùng rồi bắn sâu bên trong, tinh dịch tràn ra theo nhịp co thắt của cậu.
Hùng kiệt sức, ngã vào lòng Long, dụi mặt vào cổ anh. Đuôi vẫn quấn chặt eo anh, hơi thở nóng hổi phả vào da. “Chủ nhân… em mệt rồi… nhưng hạnh phúc lắm…”
Long vẫn chưa thỏa mãn hoàn toàn, dục vọng của anh như ngọn lửa âm ỉ, chỉ chờ một chút gió là bùng lên trở lại. Hùng nằm trong lòng anh, cơ thể mềm nhũn, hơi thở vẫn còn dồn dập, nhưng đôi mắt đen láy long lanh nhìn anh đầy khao khát. Kỳ phát dục khiến cậu nhạy cảm hơn bao giờ hết, và cậu nhận ra chủ nhân của mình vẫn còn cứng ngắc, nóng hổi chạm vào bụng cậu.
Hùng đỏ mặt, tay nhỏ bé run run trượt xuống, chạm nhẹ vào vật dục to lớn của Long. Ngón tay cậu vuốt ve chậm rãi dọc theo chiều dài, cảm nhận từng mạch máu nổi rõ, đầu khấc bóng loáng vì dịch và tinh dịch còn sót lại từ những lần trước.
“Chủ nhân… em muốn… giúp ngài…” Hùng thì thầm, giọng ngọt ngào run rẩy. “Em muốn dùng miệng… để ngài dễ chịu…”
Long nuốt khan, mắt tối sầm vì dục vọng. Anh vuốt ve má cậu, ngón cái lướt qua môi dưới hồng hào đang mấp máy. “Ngươi chắc chứ, bảo bối? Không cần ép mình đâu.”
Hùng lắc đầu, mắt long lanh quyết tâm. “Em muốn… em muốn nếm chủ nhân… em muốn làm ngài sướng…”
Long nằm ngửa ra, để Hùng tự do di chuyển. Cậu quỳ giữa hai chân anh, đuôi rái cá mềm mại quấn quanh đùi Long như đang ôm ấp, tai nhỏ rung rung vì xấu hổ và phấn khích. Hùng cúi xuống, tóc nâu sẫm rũ xuống che một bên má, hơi thở nóng hổi phả lên đầu khấc khiến Long rên khẽ.
Cậu đưa lưỡi nhỏ liếm nhẹ đầu khấc trước, một cái liếm thử nghiệm, ngọt ngào như đang nếm mật. Vị mặn của tinh dịch còn sót lại hòa lẫn với mùi cơ thể Long khiến Hùng rên nhỏ trong cổ họng. “Chủ nhân… ngon quá…”
Long siết chặt tấm áo choàng dưới lưng, cố kiềm chế không thúc hông lên. “Hùng… chậm thôi…”
Nhưng Hùng không nghe. Cậu há miệng, ngậm lấy đầu khấc, lưỡi quấn quanh xoay tròn chậm rãi. Miệng cậu nhỏ bé, ấm nóng, ẩm ướt, siết chặt lấy anh. Hùng cố gắng ngậm sâu hơn, má phồng lên, nước dãi chảy dài xuống cằm. Cậu ngẩng mắt nhìn Long, đôi mắt đen láy long lanh nước vì cố gắng, nhưng đầy vẻ cầu xin: *Em làm tốt không chủ nhân?*
Long rên lớn, tay luồn vào tóc cậu, vuốt ve nhẹ nhàng. “Tốt lắm… bảo bối… tiếp tục…”
Hùng bắt đầu nhấc lên hạ xuống, miệng bao lấy càng nhiều càng tốt. Mỗi lần hạ xuống, cậu cố nuốt sâu hơn, cổ họng co thắt quanh đầu khấc khiến Long cong người vì khoái cảm. Tiếng ọc ọc nhỏ vang lên khi cậu cố gắng nuốt trọn, nước dãi chảy dài xuống gốc vật dục, thấm ướt cả hai tay cậu đang vuốt ve phần còn lại.
“Chủ nhân… em… em thích… ngài to quá… đầy miệng em…” Hùng thì thầm giữa những lần ngẩng lên thở, rồi lại cúi xuống ngậm lấy, lưỡi liếm dọc theo chiều dài, quấn quanh mạch máu nổi rõ.
Long siết chặt tóc cậu nhẹ nhàng, hông khẽ thúc lên theo nhịp miệng cậu. “Hùng… nhanh hơn… ta sắp…”
Hùng tăng tốc, miệng siết chặt hơn, lưỡi xoay tròn quanh đầu khấc nhạy cảm nhất. Tay cậu vuốt ve gốc vật dục nhanh chóng, ngón tay khác nhẹ nhàng xoa quanh hai hòn dái căng mọng. Đuôi rái cá quấn chặt eo Long, tai rung rung dữ dội, như thể chính cậu cũng đang lên đỉnh chỉ vì việc phục vụ chủ nhân.
Long rên lớn, cơ thể căng cứng. “Hùng… ta… bắn ra đây…”
Hùng không rút ra. Cậu ngậm sâu hơn, cổ họng co thắt đón nhận. Long bắn mạnh mẽ, tinh dịch nóng hổi tràn đầy miệng cậu, một phần tràn ra khóe môi, chảy dài xuống cằm. Hùng nuốt ừng ực, mắt lim dim mãn nguyện, lưỡi liếm sạch những giọt còn sót lại trên đầu khấc.
Khi Long mềm dần, Hùng vẫn không buông, nhẹ nhàng liếm láp sạch sẽ, như đang chăm sóc báu vật quý giá nhất. Cậu ngẩng lên, môi sưng đỏ, nước dãi và tinh dịch vương vãi trên má, nhưng mắt lấp lánh hạnh phúc.
“Chủ nhân… em… em nuốt hết rồi… ngon lắm…” Hùng thì thầm, dụi mặt vào đùi anh, đuôi quấn chặt hơn.
Long kéo cậu lên, ôm chặt vào lòng, hôn sâu lên môi cậu, nếm được vị của chính mình trên lưỡi cậu. “Bảo bối… ngươi tuyệt vời quá… ta yêu ngươi…”
Hùng dụi mặt vào cổ anh, giọng nhỏ nhẹ: “Em cũng yêu chủ nhân… em muốn làm thế này mãi… cho ngài…”
Sau khi Hùng dùng miệng phục vụ anh đến kiệt sức, Long nhẹ nhàng nâng cậu lên, đặt nằm ngửa trên tấm áo choàng trải sàn lều. Hùng thở hổn hển, má đỏ ửng, môi sưng mọng vì vừa ngậm anh quá lâu, đôi mắt đen láy lim dim nhưng vẫn long lanh mong đợi. Đuôi rái cá mềm mại quấn quanh cổ chân Long, như đang níu kéo không muốn anh rời xa dù chỉ một giây.
Long cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cậu, rồi xuống mũi, xuống môi nụ hôn sâu, chậm rãi, nuốt lấy vị còn sót lại của chính mình trên lưỡi Hùng. “Bảo bối… giờ đến lượt ta đáp lễ ngươi.”
Hùng đỏ mặt, tay nhỏ bé run run che miệng. “Chủ nhân… em… em vừa làm thế… ngài không cần…”
“Ta muốn.” Long thì thầm, giọng khàn khàn đầy chiếm hữu. “Ta muốn nếm ngươi… muốn khiến ngươi sướng đến mức chỉ biết gọi tên ta.”
Anh trượt xuống, hôn dọc theo cổ cậu, liếm láp những vệt mồ hôi mặn ngọt trên da trắng mịn. Rồi xuống ngực, ngậm lấy một bên núm vú hồng hào dựng đứng, mút mạnh rồi cắn nhẹ. Hùng cong người, rên lớn, tay bấu chặt tóc Long. “A… chủ nhân… nhạy cảm lắm…”
Long mỉm cười, lưỡi xoay tròn quanh núm vú, tay kia xoa nắn bên còn lại, khiến Hùng run rẩy không ngừng. Anh hôn xuống bụng phẳng lì, liếm láp những vệt tinh dịch và dịch trong suốt còn vương vãi từ những lần trước. Mùi hương ngọt ngào nguyên thủy của Hùng lan tỏa mạnh mẽ hơn, khiến Long càng thêm kích thích.
Rồi anh dừng lại giữa hai chân cậu. Hùng khép chặt đùi theo bản năng, đuôi rái cá quấn quanh đùi mình như che chắn.
Long nhẹ nhàng tách đùi cậu ra, ngón tay vuốt ve hai bên đùi trong mịn màng. “Đừng che… để ta nhìn rõ bảo bối của ta.”
Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, khe hồng nhỏ nhắn của Hùng hiện rõ, sưng nhẹ, ướt át, dịch trong suốt vẫn chảy ra từng giọt, vật nhỏ nhắn phía trên vẫn còn cương cứng nửa vời sau những lần bắn trước. Long cúi xuống, hít nhẹ mùi hương quyến rũ ấy, rồi đưa lưỡi liếm một đường dài từ dưới lên.
Hùng hét lên, cơ thể giật nảy. “Chủ nhân… aaaa… đừng… em chịu không nổi…”
Long không dừng lại. Anh ngậm lấy vật nhỏ nhắn của cậu, lưỡi quấn quanh đầu khấc nhạy cảm, mút nhẹ rồi nuốt sâu. Hùng cong người, tay bấu chặt tóc anh, đuôi quấn chặt eo Long siết mạnh. “Chủ nhân… miệng ngài… nóng quá… em… em sắp…”
Long mút mạnh hơn, tay vuốt ve gốc vật, ngón cái xoa quanh đầu khấc. Đồng thời, ngón tay kia trượt xuống khe hồng, ấn nhẹ vào, ra vào chậm rãi. Hùng khóc nức nở vì khoái cảm chồng chất, hông đẩy lên đón nhận miệng và tay anh.
Rồi Long chuyển xuống dưới. Anh tách rộng đùi cậu hơn, lưỡi liếm dọc theo khe hồng ướt át, xoay tròn quanh mép rồi đẩy sâu vào bên trong. Vòm thịt nóng hổi co thắt quanh lưỡi anh, dịch tràn ra nhiều hơn, thấm ướt cằm Long. Anh mút mạnh, lưỡi cong lên chạm điểm nhạy cảm sâu nhất, tay vuốt ve vật nhỏ nhắn phía trên không ngừng.
Hùng hét lớn, nước mắt lăn dài, cơ thể run bần bật. “Chủ nhân… em… em sắp bắn… aaaa… đừng dừng…”
Long tăng tốc, lưỡi ra vào nhanh hơn, mút mạnh khe hồng, tay siết chặt vật của cậu vuốt ve dồn dập. Hùng lên đỉnh dữ dội, khe hồng co thắt phun dịch trong suốt lên mặt Long, vật nhỏ nhắn bắn trắng đục lên bụng cậu và ngực anh. Cậu hét lên tên anh liên hồi, đuôi rái cá rung rung dữ dội, tai cụp xuống hoàn toàn vì khoái cảm quá tải.
Long liếm sạch những giọt dịch còn sót lại, rồi trườn lên ôm chặt cậu vào lòng. Hùng mềm nhũn, dụi mặt vào cổ anh, thở hổn hển. “Chủ nhân… em… em chết mất… sướng quá…”
Long hôn lên môi cậu, để cậu nếm vị của chính mình trên lưỡi anh. “Ngươi ngon lắm, bảo bối… ta nghiện ngươi rồi.”
Hùng mỉm cười yếu ớt, mắt lim dim hạnh phúc, tay nhỏ bé vuốt ve má anh. “Em cũng vậy chủ nhân… em muốn ngài mãi mãi…”
---

Vt qq jv má ☺️💔
Đại đi hihihi
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com