Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

44


Đông tàn.

Ngô phu nhân bị đưa vào trong tù. Lúc sắp đi, bà ta trầm mặc không nói một lời. Bị kết án tù chung thân là ý tứ của Lộc Hàm, hắn không muốn để bà ta được chấm dứt quãng đời còn lại quá dễ dàng.

Đứa nhỏ trong bụng Kim Nại Xuân cũng từ từ lớn lên. Quan hệ giữa cô ta và Phác Xán Liệt cũng đã có phần hòa hoãn. Bọn họ đã ký vào thỏa thuận ly hôn.

Thỏa thuận được ký ở bệnh viện. Đại khái là bởi vì, Kim Nại Xuân suy nghĩ một hồi, có lẽ Phác Xán Liệt còn bận chiếu cố người kia a. Nhưng cô ta còn muốn nghĩ, quyết định như vậy chỉ là vì mình trùng hợp muốn đến bệnh viện kiểm tra một chút, cho nên hắn thuận tiện ở đó chờ mình mà thôi.

Rõ ràng có chút làm cho người khác thấy thương tâm, thế nhưng trong lòng Kim Nại Xuân vẫn rất cao hứng. Bởi vì cuối cùng cô ta và Phác Xán Liệt cũng có thể bình tĩnh nói chuyện với nhau rồi.

"Anh định chờ cậu ta mãi sao?"

Kim Nại Xuân hỏi, cô ta cảm thấy lòng mình cứ như bị người ta vạch trần.

"Phải."

"Chuyện đó, Xán Liệt." Kim Nại Xuân dừng một chút, xoay lưng lại với hắn.

Kim Nại Xuân nhìn qua ngoài cửa sổ trầm mặc thật lâu. Ngoài kia hoa đã nở rồi, vừa đúng lúc ánh mặt trời rực rỡ sau giờ ngọ, không biết vì sao lại liên tưởng đến tên của hắn.

Xán Liệt.

Xán lạn mà nhiệt liệt.

Chính là, một người rất ấm áp a.

"Đứa bé, cô có thể giữ lại." Thanh âm Phác Xán Liệt vang lên. Kim Nại Xuân nghe ra hắn có vài phần không nỡ.

Cô đưa lưng về phía hắn, mái tóc màu nâu dưới ánh mặt trời mềm mại đậu lên bờ vai.

Bầu trời ngoài kia trong xanh, bát ngát, một ngày nắng ấm.

Cô hít sâu một hơi rồi bất chợt xoay người lại.

"Xán Liệt, cố gắng lên a." Ánh mắt của cô ngời sáng, hình như có vì sao phản chiếu trong đó. Hơn nữa lại còn làm động tác cổ vũ rất khoa trương.

Trương Nghệ Hưng vừa từ trong phòng bệnh đi ra đã nhìn thấy Kim Nại Xuân, dưới ánh mặt trời rực rỡ, đứng đối mặt với Phác Xán Liệt, ở giữa là một khoảng cách không gần lắm, cũng không xa lắm.

Cô ta hồ như đã trưởng thành, thoạt nhìn cũng bớt chút trẻ con, mà trong nụ cười lại có vài phần bất đắc dĩ.

Rút cuộc cũng đã mang giày đế bằng rồi nha. Trương Nghệ Hưng âm thầm thở ra.

Tiếp theo, hắn thấy cô ta hướng Phác Xán Liệt bày tỏ một tình cảm yêu mến tha thiết, khóe miệng khẽ giật giật nói gì đó, Phác Xán Liệt cuối cùng cũng mỉm cười.

"Cái kia, tạm biệt nha... Xán Liệt."

"Ừ."

"Tôi đi đây."

"Tạm biệt."

"Đứa nhỏ là của anh, anh nuôi nó đi a." Kim Nại Xuân đi ra thật xa mới quay đầu lại nói.

Thật quá mất mặt. Trương Nghệ Hưng che mặt.

Tháng ba mùa xuân.

Giữa hai người bọn họ cố định tại thời điểm đó.

Kim Nại Xuân đối với hắn không có chút lưu luyến nào, mà người kia lại chân thành tha thiết với hắn.

Phác Xán Liệt trở lại phòng bệnh, Trương Nghệ Hưng giả vờ như cái gì cũng đều không nghe, không thấy. Mà Phác Xán Liệt cũng không hề đếm xỉa tới hắn. Thiết bị y tế trong phòng bệnh vang lên từng tiếng tít tít đều đặn. Phác Xán Liệt kéo tấm rèm cửa sổ ra, ánh sáng từ bên ngoài ùa vào phòng.

Biện Bạch Hiền vẫn còn hôn mê.

Buổi sáng hôm nay Trương Nghệ Hưng còn khéo léo nhắc nhở hắn là người đã có gia đình. Kết quả buổi chiều Phác Xán Liệt liền cùng Kim Nại Xuân ký thỏa thuận ly hôn.

Hôm trước Trương Nghệ Hưng nhắc nhở hắn còn có chuyện của công ty, không ngờ Phác Xán Liệt cầm luôn máy tính cá nhân đến phòng bệnh ngồi cặm cụi làm việc.

Hôm kia Trương Nghệ Hưng nhắc nhở hắn...

Mọi người xung quanh đều bắt đầu nhắc nhở hắn, Phác Xán Liệt không biết thế giới này rút cuộc bị làm sao.

Mỗi ngày trước khi ngủ hắn đều đọc một câu chuyện cho cậu. Mỗi ngày đều giúp cậu mát xa thân thể. Bác sĩ bảo làm cái gì hắn đều làm theo không sai một li.

Cuối cùng bác sĩ không nói gì nữa, chỉ lắc đầu.

Gần đến tháng 5, Phác Xán Liệt đem Biện Bạch Hiền trở về nhà. Trương Nghệ Hưng không biết làm sao hắn mời được vị thầy thuốc đông y nổi tiếng kia đến tận nhà mình.

Vị thầy thuốc già mang bộ mặt sầu thảm. "Tôi thật sự thương tâm đứa nhỏ này."

Trương Nghệ Hưng nghe thấy vậy trong lòng cũng vô cùng khó chịu.

Người kia nói xong thì bốc một ít thuốc bổ bảo Phác Xán Liệt sắc thành canh. Sau đó là khung cảnh mớm thuốc này nọ mà Trương Nghệ Hưng chỉ thấy qua một lần, khiến hắn có chút mặt đỏ tim run.

Hắn thề với lòng về sau sẽ không bao giờ mò mẫm rình trộm cuộc sống của người khác nữa.

===

Mấy ngày này đối với Kim Chung Nhân mà nói cũng rất là dày vò. Lộc Hàm bắt đầu rảnh rỗi thích đến trại trẻ mồ côi làm tình nguyện viên, đi cho bọn mèo hoang ăn, rồi lại đi quyên góp tiền cho tổ chức từ thiện, thời gian còn lại thì đi đến nơi nào kia lén nhìn Biện Bạch Hiền. Mỗi lần từ nơi đó trở về, tinh thần hắn lại trở nên suy sụp.

Lộc Hàm dự định sau một thời gian nữa sẽ đến bệnh viện kiểm tra một chút, vì vậy Kim Chung Nhân cảm thấy rất dày vò.

Nếu cứ mãi như vậy mà sống tiếp thì tốt rồi, nhưng nếu bây giờ tờ giấy kết quả của bệnh viện đưa về thì bọn họ nhất định sẽ phải tách rời nhau.

Hắn ngăn Lộc Hàm lại. Kim Chung Nhân cảm thấy mình sắp phát điên đến nơi rồi.

"Lộc Hàm, anh đừng đi. Tôi thấy tình trạng của anh bây giờ rất tốt, rất có sức sống."

Kim Chung Nhân cũng không ngờ tới một câu này của hắn lại thực sự trở thành sự thật.

"Lộc Hàm, trước đây tôi có tìm một người xem trước vận mệnh cho anh, hắn nói anh là người có phúc." Kim Chung Nhân bắt đầu nói mò.

"Vậy sao?" Lộc Hàm thờ ơ nói. "Cậu ngay cả ngày sinh tháng đẻ của tôi đều chưa biết, làm sao mà xem tướng số cho tôi a."

"Hắc hắc."

"Tôi có xem qua một quyển sách, nói rằng chỉ cần mỗi ngày đều sống thật vui vẻ thì sẽ không có bệnh tật gì cả, anh cũng thử xem sao."

"Tôi cũng từng xem qua một quyển sách, nói là bị bệnh mà từ bỏ không điều trị thì hậu quả sẽ nghiêm trọng."

"Lộc Hàm, mau cút a. Lăn đến bệnh viện đi, để cho đồng bào đồng chí của anh chạy đến giết anh luôn đi."

Lộc Hàm cũng không di chuyển, vẫn ngồi trên ghế sa lon, cả người hắn vô cùng gầy gò.

"Được rồi, không đi. Cầm giấy bút đến đây. Tôi phải viết di ngôn."

"Được."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com