47
Lúc Biện Bạch Hiền tỉnh lại ngoài ý muốn không nhìn thấy người cao cao kia, ngược lại là một người kỳ quái sắp lại hỏi cậu rất nhiều vấn đề kỳ quái.
"Ca ta đâu rồi?" Biện Bạch Hiền nghĩ muốn đẩy người kia ra.
Trương Nghệ Hưng lại kích động túm lấy cậu không chịu thả ra.
"Lộc Hàm a? Lộc Hàm hôm nay có việc rồi."
Trong lòng Biện Bạch Hiền dâng lên một hồi mất mát, mà cậu cũng không biết vì sao, chính là cực kỳ mất mát.
Trong lòng cậu bỗng nhớ đến tên của một người. Là tên gì nhỉ? Cậu nghĩ không ra.
Hình như là, a, chính là Xán Liệt a.
" Xán Liệt đâu rồi?" Cậu hỏi.
Trương Nghệ Hưng bị dọa thiếu chút nữa phun ra một ngụm nước bọt.
"Hắn ư? Ha ha. Cậu nhớ hắn ư?"
"Cái gì?"
"Ý của anh là." Trương Nghệ Hưng gãi gãi sau gáy. "Cậu có chỗ nào không thoải mái sao?"
Biện Bạch Hiền lắc đầu, ho khan mấy cái.
Xán Liệt đâu rồi? Vì sao không thấy anh ấy nữa? Trong lòng Biện Bạch Hiền gấp đến độ xoay mòng mòng.
Nhấc chăn lên bước xuống giường.
Nhưng vừa mới đứng dậy liền bị đau đến nhăn nhíu mày.
"Ai. Cậu chớ lộn xộn." Trương Nghệ Hưng gấp rút đem cậu quay trở về trong chăn.
Đến lúc cánh cửa mở ra, Biện Bạch Hiền mới an tĩnh lại.
"Em đã tỉnh rồi sao?" Phác Xán Liệt hỏi.
Biện Bạch Hiền quan sát hắn cả buổi không nói một lời. Chính là cứ như vậy ngơ ngác nhìn hắn.
Qua thật lâu mới tức giận cong miệng lên.
"Ngươi đi đi!"
Phác Xán Liệt bật cười. Trong lòng hắn nhẹ nhàng thở ra. Em ấy cuối cùng cũng hết sốt rồi.
"Thực xin lỗi." Phác Xán Liệt nói.
Biện Bạch Hiềnlúc này mới nhớ tới, ngày đó, hắn ta đã làm cho cậu vô cùng đau đớn.
Cậu đột nhiên sợ hãi.
"Ngươi đi ra ngoài mau!"
Vẫn còn tức giận lắm đó.
Phác Xán Liệt vâng lời đi ra ngoài. Trương Nghệ Hưng ở bên trong giúp Biện Bạch Hiền thay thuốc, mà cậu cũng không phối hợp, lại còn cầm gối ném vào người hắn. Sau đó thì ngồi trên giường khóc nức lên, không cho ai đến gần.
"Ta muốn ca của ta."
Đứa nhỏ khóc run lên một trận, Trương Nghệ Hưng bị đùa giỡn cũng muốn khóc.
Lộc Hàm không biết vì cái gì lại đột nhiên biến mất, ngay cả lời từ biệt còn chưa nói, cứ như vậy biến mất rồi.
Thời điểm Trương Nghệ Hưng đã hoàn toàn bất lực, Phác Xán Liệt tiến vào trong phòng, ý bảo hắn có thể đi rồi, Trương Nghệ Hưng mới như trút được gánh nặng.
"Ca của ta đâu rồi?"
"Đừng khóc." Phác Xán Liệt lấy tay giúp cậu lau khô vệt nước mắt trên mặt.
"Chán ghét ngươi."
Khóe miệng cậu cong lên, thật sự là đáng yêu đến không một ai có thể sánh bằng. Phác Xán Liệt nghĩ. Ngay cả bộ dạng tức giận cũng thật đáng yêu.
Hắn nhịn không được mà mỉm cười.
"Vậy sao? Anh cũng thế."
Biện Bạch Hiền ngây ngốc nhìn hắn. "Ngươi cũng chán ghét chính mình sao?"
"Đúng." Phác Xán Liệt đáp.
"Tại sao vậy chứ?" Biện Bạch Hiền hỏi.
"Bởi vì, rút cuộc anh không thể bảo hộ tốt người mà anh muốn bảo hộ, lại luôn khiến người ấy bị tổn thương. Mà đáng hận nhất chính là kẻ mang lại tổn thương cho người ấy, luôn luôn là anh."
"Vậy ngươi, vì cái gì mà phải bảo vệ hắn chứ?"
"Đại khái là bởi vì người ấy tựa như người thân của anh, anh không có biện pháp tưởng tượng ra cảm giác mất đi người ấy."
"Vì sao?"
Phác Xán Liệt nhún nhún vai. "Anh cũng không biết. Đại khái là bởi vì anh phi thường." Ánh mắt hắn mông lung bất định. "Anh phi thường luyến tiếc người ấy."
"Cái gì là luyến tiếc?"Biện Bạch Hiền hỏi.
"Chính là một loại tình cảm trong lòng."
Biện Bạch Hiềnlắc đầu. Cậu không thể hiểu được cảm giác theo như lời Phác Xán Liệt.
"Ngươi, đừng thương tâm." Cậu đưa tay sờ lên mặt Phác Xán Liệt. Cảm giác lạnh buốt. Phác Xán Liệt nhịn không được nắm thật chặt.
Ngơ ngác quan sát hắn. Biện Bạch Hiền cũng nằm trong tầm mắt hắn. "Làm sao vậy?"
Ánh nắng mặt trời dường như bất động trong một giây, một giây ánh mắt em ấy nhìn mình. Xuyên qua ánh mắt kia, Phác Xán Liệt hồ như nhìn thấy một đại dương mênh mông.
Sống mũi hắn bỗng chua xót một trận. Thiếu niên đang ở trước mắt hắn chính là bộ dạng đó, năm tháng không thể lưu lại dấu vết trên người cậu, vẫn vô cùng thuần khiết, xinh đẹp, khiến người ta không thể đề phòng, một tiểu hài tử chưa trưởng thành. Phác Xán Liệt không thể không hồi hồi tưởng lại rất nhiều năm trước, hồ như có thể chạm tay đến khung cảnh đó, có một tiểu gia hỏa cứ luôn đuổi theo sau lưng mình.
_____" Xán Liệt a Xán Liệt a!"
"Cậu tới làm gì?"
"Xán Liệt, em...."
"Em rất nhớ anh."
"Cậu có bị bệnh không?"
____"Xán Liệt..."
"Em biết rõ, mình rất đần."
"Nhưng em sẽ thật biết điều, sẽ không hồ đồ."
____"Xán Liệt."
"Em biết rõ em rất đáng ghét."
"Rất đần."
"Em đánh đàn, anh có thể nghe chứ?"
____"Hắc hắc, Xán Liệt ôm một cái."
"Sao cậu lại tới đây?"
"Nhớ anh nha."
"Xán Liệt."
"Cái gì?"
"Em thích anh."
Ông trời a, đem em ấy trả lại cho tôi đi!
Đem tiểu gia hỏa đơn thuần ngốc nghếch kia trả lại cho tôi đi!
Em ấy đối với tôi, là phi thường quan trọng.
Thật sự phi thường quan trọng.
Tôi trước kia tại sao lại không ý thức được điều này cơ chứ?
"Ngươi khóc ư?" Cậu cuống quýt dùng ống tay áo muốn lau từng dòng chất lỏng trong suốt không ngừng chảy xuống mặt hắn, trong lòng không hiểu sao vô cùng khó chịu.
Biện Bạch Hiền phiền muộn lắc đầu. Người này, hắn thoạt nhìn rất thương tâm. Mà cậu không rõ vì sao trông thấy hắn rất thương tâm mình cũng khó chịu theo.
"Ngươi rất thương tâm sao?" Thanh âm cậu mang theo chút nghi hoặc.
"Không phải..." Phác Xán Liệt nói.
"Vậy tại sao lại khóc?"
"Anh chính là vô cùng cao hứng a."
____Làm ơn trả em ấy lại cho tôi đi!
Lúc này Phác Xán Liệt cứ như bị quỷ ám. Hắn không cách nào tiếp nhận Biện Bạch Hiềnđã thật sự quên hắn.
Em ấy sao có thể không nhớ tôi? Em ấy sao có thể quên tôi mất rồi?
"Bạch Hiền, em không nhớ anh sao?" Hắn như bị điên thật rồi, đột nhiên ôm chầm lấy cậu. Biện Bạch Hiềncảm giác mình không có biện pháp hô hấp nữa.
"Bỏ ra đi." Cậu đánh vào bờ vai hắn.
Phác Xán Liệt vẫn cứ dùng sức ôm cậu. Biện Bạch Hiền phát hiện bản thân mình muốn đắm chìm vào trong cái ôm ấm áp của hắn. Cậu không hiểu vì sao cái ôm này thật sự vô cùng quen thuộc.
Muốn ngủ một giấc a. Cậu nghĩ.
Thật là ấm áp!
Nhịn không được cọ cọ vài cái. Cảm nhận được người kia rõ ràng là cả người cứng ngắc, Biện Bạch Hiền bất mãn nhăn nhíu mày.
____ Hắn chán ghét ta.
"Ngươi chán ghét ta!"
Phác Xán Liệt im lặng, khiến bên trong cái đầu nhỏ của Biện Bạch Hiền càng khẳng định, hắn chính là chán ghét ta.
"Anh thích em." Thanh âm khàn khàn trầm thấp vang lên, dù nghe không hiểu nhưng khiến người khác rất an tâm.
"Ngươi gạt người."
"Không có gạt em. Anh thật sự thích em....Đặc biệt thích em... Em không nhớ rõ... anh từ nhỏ đã thích em... Vô cùng thích... Đặc biệt thích em."
Biện Bạch Hiền bị dỗ dành đến muốn lạc vào trong mây mù. Đợi cậu khó khăn lấy lại tinh thần thì trong miệng đã bị nhét vào một muỗng thuốc đắng màu nâu.
".....A...."
Cậu tức giận trừng mắt nhìn Phác Xán Liệt.
"Phác Xán Liệt!"
"Ngươi chính là chán ghét ta... Ọe..." Cậu ghé vào bên giường muốn nôn ra một trận.
" Đừng nhổ ra!" Phác Xán Liệt vỗ vỗ lưng cậu rồi đem cả người ôm vào trong ngực hắn.
"Vì sao?" Biện Bạch Hiền không thể hiểu được.
"Em sinh bệnh rồi... phải uống thuốc." Phác Xán Liệt kiên nhẫn giải thích.
"Ngươi mới có bệnh." Biện Bạch Hiền suy tư cả buổi mới nghĩ ra kết luận, bèn chăm chú nhìn Phác Xán Liệt nói ra.
"Đúng, đúng đúng." Phác Xán Liệt cười cười gạt cậu, còn không quên lại uy cho cậu uống một ngụm.
Biện Bạch Hiền hung hăng trừng hắn.
"Bạch Hiền của chúng ta thật đáng yêu. Anh rất thích Bạch Hiền." Phác Xán Liệt lại ôm cậu.
Biện Bạch Hiền mở to hai mắt.
Hình như không còn thấy đắng nữa rồi.
Cậu đột nhiên rất buồn ngủ, cứ thế liền ở trong ngực Phác Xán Liệt nhắm mắt lại.
Cảm giác được người trong ngực đã bắt đầu hô hấp đều đều, Phác Xán Liệt liền thu lại ý cười, đem cậu đặt ở trong chăn.
"Nhanh thức dậy nha!" Hắn nói xong hôn hôn lên trán cậu.
Nếu như có thể đem toàn bộ nỗi thống khổ của em chuyển hết lên người anh, để cho anh có thể thay em nhận lấy. Hắn nghĩ. Anh nhất định sẽ vui vẻ chịu đựng.
"Đừng đối xử với em ấy như vậy, làm ơn, em ấy rất sợ đau."
Phác Xán Liệt nhìn ra bầu trời ở phía xa, thì thào lẩm bẩm. Hắn tựa hồ không có cách nào nữa rồi, không một ai biết rõ hắn nên làm gì, ngay chính bản thân hắn cũng không biết mình nên làm gì.
____Ngày mai rồi sẽ tốt đẹp cả phải không?
Chút hi vọng đáng thương đó nương theo hắn đến tận bây giờ. Nếu nói ở một thế giới khác, một nơi xa xôi không biết địa chỉ, nơi có vị thần linh tồn tại để lắng nghe những lời cầu khẩn của thế nhân.
Nếu là vậy, xin hãy nghe đến lời thỉnh cầu của tôi.
Đừng mang em ấy đi. Em ấy là người tôi yêu.
Tôi biết rõ em ấy sẽ rời xa tôi, thế nhưng tôi không có cách nào khác.
....
Em của tôi rồi sẽ rời đi.
Phác Xán Liệt cảm thấy thời gian còn lại của cậu không còn bao lâu nữa, mà hắn lại càng không có cách nào chấp nhận.
Hắn cảm thấy mình khả năng sẽ không có biện pháp chấp nhận sự thật.
Thời gian Biện Bạch Hiềnnằm mê man hết một ngày ngày càng tăng lên. Phác Xán Liệt tận lực ép cậu ăn một chút đồ thanh đạm, rồi lại mỗi ngày cố ép cậu ngoan ngoãn uống thuốc, mỗi lần đều cẩn thận chuẩn bị kẹo ngọt và bánh ngọt ngon lành để một bên dụ dỗ cậu, nếu vẫn không có kết quả thì đành phải cưỡng ép cậu uống hết. Biện Bạch Hiền đương nhiên không thể nào hiểu được lòng hắn, mỗi lần đều vô cùng ủy khuất, nước mắt lưng tròng.
____Em của tôi rút cuộc cũng sẽ bỏ tôi mà đi.
Thứ cảm giác sợ hãi đó cứ luôn giày vò lấy hắn, khiến hắn không thể ngủ yên.
Phác Xán Liệt 14 tuổi, trong lòng hắn có đầy đủ tự phụ cùng kiêu ngạo.
Mà bây giờ, việc sở hữu sở hữu tất cả tự phụ cùng kiêu ngạo lại trở thành thứ khiến hắn thống hận nhất.
Phác Xán Liệt lẳng lặng ngắm nhìn người đang ngủ say trên giường. Làn da vẫn giống hệt sữa bò, vừa trắng nõn lại mang theo vài phần ốm yếu tái nhợt, lông mi có hơi cong lên, theo từng nhịp hô hấp mà khẽ rung động.
Em ấy như thế nào....đã nhiều năm như vậy...mà vẫn cứ mãi một bộ dáng đơn thuần như vậy.
Phác Xán Liệt nhịn không được cúi người nhắm ngay gương mặt của cậu hôn xuống.
Biện Bạch Hiền bị động tác đó làm cho tỉnh giấc, tuy vẫn còn mơ hồ, đôi mắt nhấp nhấp mấy cái, hơn nửa ngày mới kịp phản ứng tức giận đẩy hắn ra.
"Chào bé ngốc nha!" Phác Xán Liệt thuận tay vuốt vuốt tóc cậu.
Biện Bạch Hiền lắc lắc đầu, trừng hắn.
"Anh thích em." Phác Xán Liệt còn nói thêm.
Biện Bạch Hiền trở mình, không thèm để ý đến hắn. Hô hấp thế nhưng lại dần loạn hết cả.
Phác Xán Liệt nghiêm mặt, nghiêng người nằm xuống bên cạnh cậu, một tay nâng eo cậu lên.
"Ngươi làm gì thế?" Biện Bạch Hiền trở mình liên tục muốn ruồng rẫy hắn.
"Ôm một cái." Phác Xán Liệt nhếch môi, mặt dày mày dạn nói.
Biện Bạch Hiền cũng không biết làm sao.
Phác Xán Liệt nhịn không được muốn trêu đùa cậu, ghé vào lỗ tai cậu thổi vù vù.
Biện Bạch Hiền liền đánh hắn, rồi lại đánh hắn. Đánh không được thì hung hăng trừng hắn.
"Anh thích em."
Mỗi khi nam nhân này ghé vào lỗ tai cậu nói những lời này, trái tim của Biện Bạch Hiền đều nhảy nhót mãnh liệt, tiếp theo là không còn tuân theo quy luật thường tình nữa.
Ta thích người này sao?
Cậu vùi đầu vào trong chăn, ngửi được mùi hương quen thuộc thế nhưng ký ức năm xưa một chút cũng không thể nhớ ra.
Lắc đầu.
_____ Ta chán ghét hắn. Biện Bạch Hiền nghĩ thầm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com