Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 40

" Trung tá Phác, cậu chính thức bị đình chỉ công tác vô thời hạn."

Phác Xán Liệt đứng nghiêm trước bàn làm việc, một thân quân trang cùng nón đội đầu ôm bên hông trông vô cùng ra dáng một Cảnh sát hình sự chuẩn mực.

Đối với lệnh đình chỉ này hắn vốn dĩ không lường trước, không những không muốn tuân lệnh mà còn mang ý chống đối. Suốt gần một năm lăn lộn trong Tổ chức 88, ngoài việc kháng lệnh đem về một Sát thủ Biện ra hắn hoàn toàn không gây hoạ, cũng không rơi vào tình huống đặc biệt nguy hiểm ảnh hưởng tới công tác lần này. Huống hồ Biện Bạch Hiền lại bị chính tay Kim Mân Thạc bắn chết, cấp trên còn lý do nào trách phạt hắn?

" Cậu không nghe rõ lời tôi à? "

Người đàn ông ngồi trên ghế dựa lớn nét mặt đã dần lộ ra tia phẫn nộ. Ông đập mạnh công văn xuống bàn, nhìn người đứng trước mặt kia nãy giờ không chút biểu cảm, tuy nghiêm chỉnh đứng đó nhưng lại làm người ta cực kỳ chán ghét.

" Từ bao giờ tôi chịu sự quản lý của Ngài vậy, thưa Đại tướng? Suốt quá trình công tác, dù là trước đây hay bây giờ Ngài chưa từng nhúng tay vào vụ án này không phải sao? Điều gì làm Ngài đột nhiên có hứng thú với nó vậy? "

" Đại tướng? Được! Nếu một cấp trên như ta ra lệnh không được, vậy hãy để người ba già này làm! Lập tức trở về nhà, cấm con không được bước chân vào Cục cảnh sát này nửa bước cho tới khi lệnh đình chỉ công tác được gỡ bỏ, nghe rõ chưa? "

Phác Xán Liệt siết chặt chiếc nón bên người, lời muốn nói thực nhiều nhưng vừa đến cổ họng lại nghẹn đi. Người trước mặt không chỉ là cấp trên, mà còn là ba hắn - Phác Sang Sinh. Từ trước tới nay hắn chưa từng thấy qua ông tức giận như vậy, ngay cả khi hắn còn nhỏ, ông ngày ngày dạy hắn luyện võ bắn súng cũng chưa hề lộ một chút thiếu kiên nhẫn hay bực tức. Trong lòng đinh ninh không thể nào ông biết được chuyện của hắn và Biện Bạch Hiền, ấy vậy mà lại cực kỳ bất an.

Cấm túc dài hạn, khẳng định Phác Sang Sinh muốn đợi cho vụ án của Tổ chức 88 được giải quyết xong xuôi mới cho Phác Xán Liệt phục chức. Vậy chẳng khác nào cố tình đẩy hắn ra xa khỏi Tổ chức này? Nếu nói lý do sợ hắn gặp nguy hiểm thì quá vô lý, đã là Cảnh sát hình sự, gan không đủ lớn thì hắn có khả năng ngồi lên vị trí như ngày hôm nay sao?

Thực ra trong lòng Phác Xán Liệt biết rõ, ba hắn chính là đang ngầm cắt đứt các mối liên hệ giữa hắn và các đồng nghiệp trong đội. Mọi dây mơ rễ má liên quan, đến Cục cảnh sát cũng không cho bước vào chứng tỏ ông đã biết được không ít. Đây là đang đi ngược lại với ý của hắn?

Phác Sang Sinh nhìn biểu tình phức tạp trên mặt Phác Xán Liệt, đè nén nỗi lo rồi thở ra một hơi dài. Ông chậm rãi từ trên ghế đứng dậy. Tuy tuổi tác không còn trẻ, nhưng từng cử chỉ, bước đi vẫn vững vàng và phong độ, vóc sức hãy còn tráng kiện, minh chứng cho một thời thanh xuân oanh liệt trong giới không dễ bị bào mòn.

Khẽ vuốt qua tấm bảng tên và huy hiệu sáng loáng trên ngực trái của Phác Xán Liệt, ánh mắt ông chất chứa thực nhiều nỗi niềm không phải ai cũng nhìn thấu.

" Ta dạy dỗ con nhiều năm như vậy, giờ phút then chốt con không vận dụng được ít nào sao? "

Đôi mắt ẩn hiện vài tia máu đo đỏ của Phác Sang Sinh nhìn thẳng vào mắt phượng cương nghị của Phác Xán Liệt, nói hắn không khó xử là gạt người.

Hắn biết ông luôn muốn tốt cho hắn. Nhưng lần này thì khác. Vụ án này ngay từ đầu hắn bước chân vào là vì công, nhưng kể từ giây phút hắn buông thả bản thân để yêu người đó thì chuyện này đã dính líu chặt chẽ tới hắn, không thể dứt ra được nữa. Dù phải hi sinh cái gì, hắn vẫn muốn vạch trần Tổ chức 88 - nơi đã giam cầm tự do và trong sạch của người hắn yêu - cũng coi như an ủi cho sự ra đi của cậu ấy.

" Ba.. "

Phác Xán Liệt đặt tay lên vai Phác Sang Sinh, lặng lẽ hít một hơi dài.

" Ba dạy con rất nhiều thứ, con một chút cũng không quên. Nhưng có một điều chính ba đã quên mất. Làm một Cảnh sát, bảo vệ được tất cả mọi người trên thế giới này, nhưng duy bảo vệ không được người mình yêu, ba có cảm thấy quá nực cười không? "

Nếu một lần nữa hỏi Phác Xán Liệt, ba hắn có từng chỉ hắn cách bảo vệ hạnh phúc của bản thân hay chưa, hắn khẳng định sẽ lắc đầu.

Nhiều năm như vậy, cho tới khi gặp được Biện Bạch Hiền hắn mới biết cái gì gọi là hạnh phúc cá nhân. Có lẽ chính Phác Sang Sinh cũng không ngờ rằng một ngày con ông lại yêu phải một Sát thủ ngầm.

Mọi chuyện đến quá nhanh, kết thúc cũng quá nhanh. Không phải ông không biết sự tồn tại của người tên Biện Bạch Hiền, phải hay không là đang trốn tránh sự thật? Cho tới khi tiếng cửa gỗ của phòng làm việc nặng nề đóng sầm lại, Phác Sang Sinh mới lấy lại tri thức. Ông nhìn tấm ảnh chụp gia đình ba người để trên bàn làm việc thật lâu, cuối cùng vẫn là không khóc được. Người phụ nữ trong tấm ảnh ấy cười thực tươi, rạng rỡ như ánh mặt trời vậy. Nụ cười ấy chân thật đến nỗi khiến ông lầm tưởng bà vẫn ở bên, vẫn hiện diện mỗi ngày trong cuộc sống của ông...

.

.

Hôm nay thời tiết rất đẹp. Là một ngày cuối tuần thư thả của Phác Xán Liệt.

Phác phu nhân nói sẽ cùng ba dẫn hắn đi công viên trò chơi. Hắn dậy từ sớm, được mẹ chuẩn bị quần áo tươm tất, tâm trạng vì vậy cũng đặc biệt phấn khích.

Người ở công viên vì là chủ nhật nên không tránh khỏi đông đúc. Phác Xán Liệt cầm trên tay que kem màu xanh lục bắt mắt, trên mặt là nụ cười sảng khoái.

Không biết bọn họ chơi bao nhiêu trò, qua bao lâu, trời cũng sụp tối từ lúc nào, hắn thực mệt. Ba hắn hôn chụt một cái vào gò má hồng hào, chỉnh trang lại khăn choàng cổ của hắn rồi cùng hắn rời đi mua thức ăn cho hai mẹ con.

Lúc hai người trở lại, mẹ hắn đã không còn ở đó nữa.

Mảng ký ức đó đối với Phác Xán Liệt mà nói rất mơ hồ. Hắn căn bản không chứng kiến cái chết của mẹ mình, nhưng điểm mấu chốt thì hắn vẫn biết được.

Lần đó một kẻ thù lâu năm ôm hận với Phác Sang Sinh, âm thầm theo dõi hòng thủ tiêu cả nhà ông, nhưng cuối cùng chỉ bắt được mỗi Phác phu nhân. Tên đó gài bom cả một công viên, lúc Phác Sang Sinh biết chuyện, ông lập tức chạy khắp nơi tìm và gỡ hết mọi quả bom với sự hỗ trợ của đồng đội chi viện. Trong một thời gian ngắn, bom đã được phá hết, chỉ duy nhất một quả còn sót lại...

Phác Xán Liệt không ôm hận hay đổ lỗi cho bất kỳ ai. Hắn cũng chưa từng hỏi qua ba hắn vì sao lúc đó lại không tìm mẹ trước mà lại sơ tán mọi người, kết cục lại để bà ra đi một cách đau lòng như vậy. Hắn vốn dĩ là con người thấu đáo, oán hận trong giới Cảnh sát và Tổ chức ngầm xưa nay là điều không thể tránh khỏi, thương vong là tất yếu. Cho nên quan hệ giữa hắn và ba trước nay không bao giờ có khúc mắt, nhưng cho tới thời điểm hiện tại, chuyện đó lại xảy ra.

Phác Xán Liệt thức dậy sau một giấc ngủ dài, không biết bản thân đã ngủ bao lâu, toàn thân ê ẩm. Căn nhà đã lâu không có người ở khi về hắn cũng không buồn bật lên một ánh điện nào, cứ thế lần mò trong bóng tối vào thẳng phòng ngủ đánh một giấc.

Cũng không phải ngày một ngày hai sống một mình, nhưng lần này trở về Phác Xán Liệt lại thấy trống trải tới cực hạn.

Hắn co mình vào một góc, đầu gục lên hai cánh tay, thực không muốn tỉnh lại.

Chuyện chỉ vừa xảy ra một ngày thôi, dù chỉ một ngày nhưng Phác Xán Liệt lại nhớ Biện Bạch Hiền thật nhiều, thật nhiều...

Ánh mắt của cậu ấy như vẫn còn đọng trong trí nhớ của hắn, rõ nét đến không thể rõ hơn.

" Biện Bạch Hiền..thực ra lúc đó là tôi gạt em, chẳng có Mỹ nhân ngư nào cả. Tôi chỉ muốn thấy em ghen, muốn em quan tâm tôi nhiều hơn một chút.. "

Nếu khi ấy biết trước thời gian bên nhau không còn nhiều, hắn khẳng định sẽ ôm cậu ấy thật chặt.

Phác Xán Liệt đã là một thanh niên ba mươi trưởng thành, chỉ hơn nửa năm ở cạnh Biện Bạch Hiền, hắn đã hình thành sự ỷ lại vô hình vào cậu ấy.

Run rẩy bật điện thoại, dòng tin nhắn đã nhen nhóm lên cho hắn một tia hi vọng thực mong manh.

" Trung tá Phác, tìm cả một ngày rồi nhưng không thấy xác của người anh cần. Anh có muốn tiếp tục không? "

" Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Tiếp tục tìm. "

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com