Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Joker [Chap 29]

Chap 29:

Thời gian gần đây, tôi có cảm giác như mình đang bị ai đó theo dõi. Vài cặp mắt quan sát rất rõ hành động, sinh hoạt của tôi. Có lần tôi bắt gặp chúng, chủ nhân chúng lại bắt đầu giả ngơ là vô tình.

Tôi nói chuyện này với Tae. Tae khá bất ngờ nhưng cũng xua tay cho qua. Thật chẳng ngoa khi người ta ví đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn. Nhìn vào đó, tôi đọc được sự lo lắng của Tae. Nhiều lúc, Tae mải mê suy nghĩ mà bỏ quên tiếng gọi của tôi, khi bị tôi lay mạnh mới giật mình nở nụ cười gượng gạo.

Tae trầm tính hơn hẳn vẻ hoạt bát thường ngày mỗi lúc ở cạnh tôi. Không còn nói nhiều, không còn đùa giỡn nhiều với tôi mặc dù những khoảnh khắc ngọt ngào pha lẫn dịu dàng vẫn dày đặc.

Chắc Tae stress do lượng công việc quá nhiều. Có những đêm thức trắng ngồi trên bàn làm việc, phần vì tôi cũng trong giai đoạn thi cử, nên không quan tâm đến Tae được mấy.

Tae ngày một tiều tụy hơn, mắt đã xuất hiện quần thâm, da dẻ xanh xao, Tae ốm lại thấy rõ. Tôi có khuyên Tae nên ăn uống đều độ, ngủ đúng giấc để có sức khỏe, đáp lại lời đề nghị là những cái gật đầu rụt rè. Tôi nói mặc tôi, Tae làm mặc Tae, vẫn chứng nào tật nấy không chịu nghe lời.

Và cách Tae đền bù lại những ngày Tae để tôi cô đơn ngủ một mình là những nụ hôn nồng nàn, mãnh liệt. Nói thật thì, đây là cách cầu hòa lợi hại nhất của Tae. Tôi thường giận dỗi vì Tae thiếu quan tâm tôi, ngay lập tức, đôi môi Tae lại làm những bực tức, căng thẳng trong tôi tan biến đi mất.

Sau một ngày với bộn bề áp lực của học hành, tay chân lúc này đã có dịp nghỉ ngơi nhưng con tim lại bắt đầu thổn thức. Tôi im lặng nhìn Tae vẫn còn ưu tư bên cạnh ánh đèn héo hắt.

Tôi muốn chia sẻ với Tae một phần căng thẳng, nhưng Tae lại không muốn nói. Những lúc đó thấy mình bị ra rìa kinh khủng. Tôi giậm chân xuống đất, miệng méo xệch qua một bên. Tôi nhõng nhẽo hết mức có thể. Mắt Tae tròn xoe, miệng mở to, ngay lập tức áp sát rồi kéo tôi vào nụ hôn sâu thật nhiều cung bậc cảm xúc.

“ Đừng dễ thương quá như thế mà! Em đang muốn giết chết tôi mà không cần dùng dao à?”

“ Giết Tae à? Tae muốn không?”

Cười thật tươi, bỏ ngoài tai tiếng rên rỉ của tôi, Tae mơn trớn vuốt ve cơ thể tôi trong sự khoái lạc vượt cả giới hạn, chậm rãi gieo từng dấu vết lên bất cứ nơi nào Tae thích. Những lúc này, chỉ thấy được trong những ngày tháng thiếu thốn hơi ấm nhau, mới biết quý những ngày được ở bên nhau nhiều hơn…

-----“-------“-----

Tôi đang trong tầm ngắm của ai đó, chắc chắn là thế. Nếu chỉ là do trực giác dự đoán, thì tôi sẽ an tâm phần nào. Đằng này, em cũng có chung nỗi lo giống tôi.

Có cái gì đó rất lạ ở đây, tồn tại trong tôi bây giờ là hàng trăm câu hỏi không lời giải đáp. Muốn cầu cứu nhưng lạc lõng quá, chẳng biết phải đến ai để nhờ giúp đỡ.

“ Tớ nghĩ chúng ta cần làm rõ một số chuyện. Tớ không thể chợp mắt được mấy ngày hôm nay.”-Tôi nhìn theo từng giọt cà phê nhỏ từng giọt.

“ Tớ cũng thấy vấn đề trong đây.”-Soo gõ ngón tay lên bàn.

“ Tớ đã đặt cả sấp giấy để ngụy trang, em nghĩ tớ bận bên không dám làm phiền. Thật ra tớ rất hoang mang khi bị chi phối như vậy.”-Trán tôi hơi chau lại-“ Tớ muốn…”

“ Dừng lại! Nhắn tin đi! Tớ nghe được mùi kẻ lấp ló theo sau cậu rồi!”-Yul đưa điện thoại cho tôi.

Chúng tôi đã đóng kịch tốt trước mặt tên chịu nhiệm vụ bám sát tôi, biến cuộc nói chuyện thành cuộc bàn tán sôi nổi. Mỗi người đề có ý kiến riêng, rất nhiều lí do được đưa ra khiến tâm trí tôi loạn lên.

“ Có thể do thế lực nào đó muốn trả thù cậu…”

“ Chắc là người ta muốn tìm hiểu rõ hơn về cậu vì biết cậu là một Thần bài…”

Nhưng tại sao SooYeon cũng bị vạ lây? Tại sao khi vào sòng bài thì những ánh mắt lén lút đó biến mất? Và tại sao giác quan thứ 6 của tôi cứ réo rắt tôi sẽ mất đi một thứ rất quan trọng…

Tôi lê chân về nhà, từ ngày bị theo dõi, tôi không muốn để em một mình. Cửa đã khóa, trời còn sớm, chắc tí nữa em sẽ về. Chẳng buồn lo lắng, tôi khá mệt mỏi vì những phút giây phiền toái vừa qua. Em sẽ ổn, có thể hoặc có lẽ, dẫu gì thì em cũng đã quen thuộc với nơi này và những thứ ở đây đang dần tiền sâu vào tiềm thức trí nhớ của em.

Dịu xuống đi thứ cứ đang thắt chặt trái tim tôi. Làm ơn, hãy cho tôi một phút được sống thanh thản. Những ngày qua, tôi kiệt sức mất rồi… Tôi nằm dài xuống giường, tận hưởng đôi ba giây có được sự êm ái cùng không gian tĩnh lặng, giấc ngủ tìm đến tôi thật nhanh chóng…

“ Ông gạt tôi, Tae không phải là loại người đó!!”

“ Tôi… Ông thật sự là ai?”

“ Trời ơi…”

Trong cơn mộng mị, tôi loáng thoáng nghe được giọng nói của em. Xen lẫn vào đó, là những tiếng nấc, em đang khóc sao?

Lồm cồm ngồi dậy, phải mất một lúc sau, tôi mới lấy lại được thăng bằng. Cánh cửa phòng khẽ mở, em nhìn tôi với đôi mắt ầng ậc nước và đầy oán hận. Thứ cảm giác lấp lửng khó chịu lại dâng lên.

“ Tae à… chuyện đó có thật không?”-Em run rẩy đứng dựa lưng vào cửa.

“ Chuyện gì? Em đang nói về cái gì thế?”-Tôi bước đến gần em, đưa tay ôm em vào lòng nhưng em hất tôi ra.

“ Tae là… kẻ buôn người… là kẻ chuyên nghiệp…trong những canh bạc… Tae…”

Tôi chết lặng, còn cảm giác chết tiệt kia thì đang hả hê, thích thú. Chúng kéo nhau đi mất, thì ra chúng báo cho tôi biết chuyện này sẽ đến. Từ đâu em biết được điều đó? Nó đến quá bất chợt, biết rằng một ngày, tôi sẽ phải nói cho em sự thật về mình, nhưng tôi không nghĩ, nó lại xảy ra sớm như thế.

“ Nói đi! Có phải không?”

FLASHBACK…

SooYeon đang đi dạo giết thời gian trong công viên. Đã lâu rồi nàng mới được hít thở khí trời, thật thoải mái. Nàng quên mất thời gian chỉ để ngắm những đám mây trôi, những cánh chim bay vội, những làn gió man mác cuốn theo những chiếc lá. Khung cảnh này, nó mang rất nhiều màu sắc rực rỡ, nhưng sao lại mang một nỗi buồn tìm ẩn đến thế?

Nàng thả mình theo từng hồi tưởng tượng, rồi giật mình bởi tàn nhẫn thực tại. Trời chập tối, vài ánh đèn vàng le lói thả xuống hòa nhập với những giọt sương buông. Nàng lạnh, nàng cần hơi ấm của TaeYeon, nàng nhanh chóng về nhà, về với vòng tay nàng muốn lúc này…

Bất chợt, điện thoại nàng reo liên hồi. Màn hình hiển thị số rất lạ, nàng không muốn nghe vì sợ nhiều người quấy rối. Điệu nhạc sôi nổi dừng lại, nàng thở phào đưa vào túi quần, thổi hơi vào lòng bàn tay, nàng trách mình bất cẩn khi ra ngoài mà không chuẩn bị áo khoát.

Đi được một đoạn, cái điện thoại lại rung. Nàng cảm thấy bị làm phiền quá đáng, nhưng cũng nâng máy lên tai để tham gia cuộc trò chuyện mà nàng không ngờ trước rằng nó sẽ đẩy nàng xuống bờ vực của những trái tim tan nát.

“ Chào cô Jung…”

“ Ông là ai?”

“ Là ai cô không cần biết. Tôi chỉ khuyên cô nên tránh xa Kim TaeYeon ra…”

“ Ông là ai… Ông biết gì về chúng tôi chứ?”

“ Biết, rất rõ là khác. Hahaha… Có một bí mật tôi muốn nói cho cô nghe về TaeYeon đây.”

Giọng cười sảng khoái của người đàn ông ở đầu dây bên kia làm nàng có chút sợ sệt. Nàng trấn tĩnh mình, tiếp tục hỏi lại những câu yếu ớt.

“ TaeYeon không tốt lành như cô nghĩ đâu. Cô ta giấu cô cũng đúng thôi, ai lại tự khai khi làm công việc bẩn thỉu đó…”

“ …”

“ Cô ta là một tay buôn bán thân xác con người. Là kẻ đã lừa gạt hết tiền của ba cô, để ông bán cô cho cô ta. Nói đúng hơn, TaeYeon vừa là người làm nhiều gia đình tán gia bại sản, vừa gán ghép những ai cô ta mua được vào con đường nhục nhã.”

“ Tôi…”

“ Cô không tin thì đi mà hỏi thử. Chưa chắc gì cô ta đã chịu nhận tội đâu…”

“ …”

“ Tôi muốn tốt cho cô đấy thôi. Còn nghe hay không, tùy cô… Mà này, tôi cho cô biết. Dính vào cô ta là dính vào cái kết không có hậu báo trước đấy nhé, những ai đã từng theo chân cô qua từng con phố, ngõ hẽm..”

“ Ông im đi! Tôi…”

“ Tôi có lí do để gạt cô à Jung SooYeon?!”- Giọng nói đầu dây bên kia chợt thay đổi sau một tiếng cười nhẹ hẫng. Nàng im lặng, ai đó đang thét lớn nghe rất rát tai-“ Ah… Buông tôi ra, trả tôi về với gia đình đi. Ai đó cứu tôi ra khỏi chỗ này đi!!!”

“ …”

“ Mày tát cho nó một cái để nó ngậm họng lại!”

[ “ Nhưng thưa chủ tịch, nó lì lắm.”]

“ Càng lì càng có cơm. Con bé đó xin đẹp, thế nào cũng nhiều tiền. Thôi, tống nó vào xe rồi chở đi đi! Tao…”

END FLASHBACK…

-----“------“-----

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #taengsic