Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 39 - Part1

Part 1



...


Cộc! Cộc! ...




Sau khi dọn đến sống ở một thành phố khác và hòan tòan mất liên lạc với con gái của mình, ông đã sống âm thầm trong những ngày lầy lụt bởi mưa cùng những đợt sấm chớp vang dội, vị cựu chủ tịch đã sớm hiểu ra rằng mọi thứ không hề yên bình như cái bề ngòai của nó, không đơn giản chỉ là mưa hoặc gió.. mà có lẽ những thứ đó đang đại diện cho một thế lực hùng mạnh khác sắp xuất hiện, dường như cái ngày tên quái vật đó thóat ra khỏi vòng giam giữ của ông cũng đã đến ...


Duy chỉ có điều ông không thể ngờ rằng cái ngày đó lại đến nhanh như thế mà thôi ..



Cộp!


...



Vị Hunter ấy vốn đang ngồi im lặng ngay giữa căn phòng khách cùng với tách trà đã ngụi từ lâu, bỗng ...một tiếng gõ cửa từ tốn vang lên đã thu hút mọi sự chú ý của ông. Và rồi cái thân hình có hơi gầy gò ấy cũng bắt đầu đứng thẳng lên, ông bước đi từng bước thật chậm để tiến về phía cánh cửa gỗ ...


Linh tính của một Hunter nhanh chóng mách bảo rằng có lẽ kẻ đứng bên ngòai căn nhà nhỏ này ắc hẳn không phải là một vị khách bình thường đâu.



RẦM!


....


....



- Lão già à. Đến lúc ông nên gặp một người rồi đấy!



- Vampire?


...



- Sao hả? Cựu chủ tịch, sợ đến không dám mở cửa nhanh hơn một chút à !? - ... - giọng nói của một tên có làn da trắng bệt và đôi mắt xám tro cứ thì thào bên tai ông, hắn là vampire - thuộc hạ của Narsha.


....



- Hừ. Việc gì ta phải sợ! ... - Gương mặt của vị cựu chủ tịch điềm tĩnh hệt như đang trò chuyện với một người vừa mới quen dọc đường, cái phong thái của người lãnh đạo quả nhiên trái hẳn với những kẻ mang tầm vóc đồ sộ nhưng quả tim thì chỉ bằng hạt đậu. - Ngươi theo lệnh của hắn đến đây có đúng không Vampire?


....



- Ra là lão đã sớm biết sẽ có ngày hôm nay.


...



- Vâng. Nếu đã đến tận đây ... vậy ngươi có muốn vào trong dùng một ít trà không? - Càng lúc giọng nói của ông lại càng nhẹ hơn nữa, có lẽ cái tuổi già luôn khiến cho con người ta thay đổi, thay đổi nhiều đến mức đứng trước mặt kẻ thù mà vẫn có thể vô tư như thế kia ... - Sao ...?


....



- Đừng đùa nữa.



...



- Ta nói thật mà ... Nhưng nếu ngươi không muốn vừa uống trà vừa nói thì có thể nói tại đây cũng được, Vampire ... ta đang nghe đây. ...


...



- Đủ rồi lão già, đi thôi ... Ta nghĩ lão cũng không đủ sức chống đối đâu nhỉ?


...



- Nói đúng lắm - Vị cựu chủ tỉnh lại tiếp tục cái gương mặt điềm tĩnh đó, giọng nói trầm nhẹ của người già nghe cứ như tiếng gió vậy ...



....



- ....




[ Xào xạc ]


...


Từng bước chân dứt khoát và dài thượt của hắn đang lướt trên đám lá khô trong khu rừng, vô tình làm cho chúng phát ra những tiếng động rất khẽ nhưng cũng rất dễ gây sự chú ý cho những sinh vật ven đây ...


...


Lâm Ân Kiên vẫn còn nhớ rất rõ, dường như kể từ lúc hắn trở thành vampire cho đến bây giờ, hắn đã không được gặp lại cậu dù chỉ một lần. Cậu giống như đã bốc hơi khỏi khu rừng này, dù đi đâu hay tìm trong bao lâu ...hắn vẫn không tìm ra cái sinh vật mà hắn thương nhớ, Lâm Ân Kiên đã từng nghĩ rằng có lẽ cậu vẫn chưa biết rằng hắn bây giờ đã không còn là một con người bình thường nữa, nếu biết ...liệu cậu có cho hắn một cơ hội hay không?


...


...


Nhưng, cho dù là có hay không ...tối đêm nay, nhất định hắn sẽ phải tìm ra cậu cho bằng được. Hắn bây giờ đã không còn dùng cái tư cách của một kẻ si mê cậu để đi tìm cậu nữa mà chính vì hắn muốn cậu được an toàn nên mới lén lút đến đây ...


..


Narsha tất nhiên là không biết hắn đi tìm cậu, nhưng hắn lo lắng lắm ... nếu không may ả biết hắn đang làm trái với ý nguyện của Thuần chủng Vương Tuấn Minh thì ắc hẳn cả hắn lẫn cậu đều không thể bình yên mà sống nữa rồi.


..


Tất cả cũng vì hắn hiểu, chiếc Chrome Hearts của dòng Thuần chủng Lucifer ..đang ở chỗ cậu. Và đồng nghĩa với điều đó ...chính là tên Thuần chủng tàn ác kia sẽ gây hại cho Vương Nguyên...


...


Đó là điều mà hắn không bao giờ muốn sẽ xảy ra...




Sọatt....


....


....



- Ngươi đang làm gì ở đây ...?



- ...!?


...



- Lâm Ân Kiên à, ta cứ nghĩ ngươi không thích làm những việc như thế này, nhưng không ngờ ngươi lại thông minh như thế.


...



- Nar..sha ... Tôi...


...


Hắn như chôn chân tại chỗ khi cái giọng nói trầm nhưng vọng ấy của ả vang lên, làm sao Narsha biết hắn đang ở đây kia chứ! May là hắn vẫn chưa tìm thấy cậu, nhưng có vẻ như sự xuất hiện của Narsha tại khu rừng này thì hòan tòan không phải tình cờ ...


Chưa bao giờ hắn cảm thấy lúng túng và lo sợ đến thế, hắn lo rằng ả sẽ đóan ra được mục đích của hắn khi đến đây, nhưng ả bảo hắn thông minh? Là sao cơ chứ ...


....



- Anh trai ta chỉ vừa mới nhắc đến thôi thì ngươi đã biết chính xác mọi thứ. Hay lắm Lâm Ân Kiên à ...ngươi quả nhiên có khả năng để ta lợi dụng nhiều hơn mong đợi .... Haha ...



- Thuần..chủng Narsha, ...tại sao...cô?


...



- Ta vốn đã nghi ngờ hai tên song sinh ở nơi này là dòng Lucifer, nhưng nay lại nhờ có ngươi ..ta lại càng chắc chắn thứ ta muốn tìm, đang ..ở ..đây!


...


Sọat...


...


Rốt cuộc thì cái điều mà hắn lo sợ cũng đã đến, ả thật sự đã biết hết tất cả nhanh đến mức hắn không kịp phủ nhận gì ...


Có lẽ ả sẽ tự tay đến lấy vật đó từ cậu, cũng có thể ả sẽ nhờ đến anh trai mình. Cả hai Thuần chủng mạnh như thế hỏi làm sao một mình cậu có thể đấu lại đây, càng nghĩ ..hắn càng cảm thấy căng thẳng hơn. Tuy sống trong thế giới của Vampire không bao lâu, nhưng hắn hiểu rất rõ ..vampire và đặc biệt là Thuần chủng luôn lấy sức mạnh làm tiền đề để chiến đấu, chỉ cần giết chết đối phương thì tất cả những thứ mình muốn đều có thể là của mình. Tàn nhẫn, dã mang và độc ác ... là tất cả những gì có thể khái quát về những sinh vật khát máu này ...


Nhưng nếu bảo hắn đứng yên nhìn ả tấn công cậu thì hắn không làm được đâu, tốt hơn hết nên dừng ả lại trước khi ả báo với tên Vương Tuấn Minh đáng sợ kia ..


...


- Narsha! Cô..định đi đâu? ... - Hắn nhanh chóng chắn ngay trước mặt ả, cố tình không cho ả bước đi về phía bờ hồ đằng xa ... - Không lẽ cô định tự ý mà không cần hỏi qua Thuần chủng Vương Tuấn Minh hay sao?


...



- Hay thật đấy Lâm Ân Kiên à, ngươi bây giờ là đang tìm cách ngăn cản ta? ... - gương mặt trắng sứ của ả bỗng dưng tóat ra một vẻ nguy hiểm lạ thường, từ bên trong đôi mắt xanh đen ấy bỗng dưng hiện lên rất rõ một sự đe dọa ... - Tránh ...ra


....


Ả gằng giọng, đồng thời khóe môi bạc thếch nhếch lên một nụ cười không chứa gì ngòai sự xem thường. Có lẽ hắn đã tự đánh giá mình quá cao rồi thì phải, hắn nghĩ hắn là ai mà dám cản chân ả kia chứ ...?


...



- Không được.


...



- Ta lặp lại. - Narsha bỗng dưng tắt ngay cái nụ cười nửa miệng đó, cả thân hình trắng tóat vẫn cứ đứng yên ..duy chỉ có mỗi đôi mắt đang từ từ sâu hơn nữa. - Tránh ra! ...


....



- KHÔNG ĐƯỢC!


.....


.....



RẦM!


....


....


Rắc!



- AA!


- Khô.ng...đượ.c ...



- ...



- ...


...



Cả thân hình cao lớn ấy chỉ trong vòng vài giây đã bị nhấn mạnh vào một gốc cây to , để rồi rơi ngược trở lại mặt đất ...


Sọat...


- Khô.ng...được..Narsha. Cô..không thể ..giết ..Vư..ơng..Nguyên... ..



Tiếng kêu của hắn đang nhỏ dần...nhưng ả vẫn có thể nghe thấy rất rõ lời cầu xin của hắn, phát ra từ khuôn miệng đang run bần bật vì đau đớn ấy chỉ nghe được mỗi 2 từ " không..được .." mà thôi.


Lâm Ân Kiên bây giờ chính là đang trả giá cho cái hành động vừa rồi của mình ... Hắn biết, hắn sẽ không thể giữ chân ả được thêm bao lâu nữa, nhưng quả thật ...Narsha độc ác hơn Lâm Ân Kiên nghĩ rất nhiều. Chỉ với một bàn tay, ả đã có thể bóp chặt chiếc cổ của hắn rồi mạnh bạo ném nô lệ của mình sang một bên như thế vừa ném một hòn đá vừa chắn ngang lối đi.


...


Nhưng nếu ả chỉ dùng sức " vứt" hắn đi như thường lệ thì đã không có gì để bàn cải, chỉ có điều ...trong bàn tay ả còn có cả ma lực của Thuần chủng. Thứ ma lực đáng nguyền rủa ấy đang hành hạ " nạn nhân" rất dữ dội, hắn không hiểu đó là lời nguyền gì nữa, Lâm Ân Kiên chỉ biết ở lồng ngực hắn rất đau, đau tưởng chừng như đang bị hàng nghìn mũi tên xuyên qua vậy...và rồi hắn cảm thấy không đủ sức để chịu đựng nữa, Lâm Ân Kiên không đủ khả năng để đứng lên cũng không đủ bản lĩnh để gọi với theo cái sinh vật lạnh lùng là ả nữa, hắn ngã quỵ ngay tại nơi đó, đôi mắt tối sẫm vì đau bắt đầu đục đi và khép lại ....


....



" Đến cả bản thân còn không giữ được mạng mà vẫn cố chấp bảo vệ kẻ khác ...Lâm Ân Kiên à, mày có phải là quá ngu ngốc rồi không? "


....


....




[ Lâu đài của Thuần chủng Vương Tuấn Minh ]


....


...



- Lão già, lão có nhớ ta là ai không?




Một căn phòng tối mịt với mỗi chiếc ghế dài được đặt ở vị thế cao nhất đang dần sáng lên bởi ánh sáng từ ngọn nến trắng, bỗng dưng ...xung quanh cái nơi ông đang đứng càng lúc lại càng rõ ràng hơn nữa khi vô số những ngọn nến cao vút ấy được thắp lên bởi một " bàn tay" vô hình nào đó, thật ra ..ông đang cảm thấy tò mò vì quan cảnh nơi này hơn là cái câu hỏi phát ra từ khỏang tối ngay trước mặt mình ...




- ..... .....



Sọatt...



Ánh sáng của nến đã bắt đầu lan rộng hơn nữa và đột nhiên, một ngọn đuốt bỗng bùng cháy ở giữa không gian làm cho mọi ngóc ngách của tòa lâu đài hiện ra mồn một trước mắt ông. Sắc vàng rực và cái nóng từ ngọn lửa ấy như cố tình báo hiệu cho vị cựu chủ tịch biết hoàn cảnh bây giờ của mình có lẽ không hề thỏai mái nữa rồi ...


...



- Hunter ... lão đã già thế rồi sao? Đến mức ..không thể nghe rõ câu hỏi của ta nữa nữa à? .... - Vương Tuấn Minh vẫn ngồi chiễm chệ trên chiếc ngai của mình và hướng ánh mắt phát sáng trong đêm về phía ông, cái gương mặt góc cạnh và đẹp đến mị người cùng mái tóc trắng đặc trưng của lòai thuần chủng lại nhanh chóng hiện ra sau khi ngọn đuốt cháy sáng hơn nữa. Không khí nơi này bỗng đặc lại vì sự im lặng giữa 2 kẻ đối đầu ....




- Ngươi thoát khỏi nơi đó nhanh hơn ta nghĩ đấy Vampire ... - Hòan tòan trái ngược với một giọng nói cợt đùa lúc còn ở căn nhà của mình, ông bắt đầu dùng cái ánh mắt nghi ngại để nhìn hắn ...quả nhiên, Thuần chủng không bao giờ bị thời gian khống chế ..trông hắn từ lúc rơi vào tay ông cho đến bây giờ không hề thay đổi gì cả, vẻ đẹp của hắn vẫn cứ vẫn chải trong khi những kẻ thù có hắn sớm đã chết dần chết mòn vì tuổi già ... - Vương Tuấn Minh, có phải ngươi đang rất muốn trả thù có đúng không?



...



- Lão thừa biết ta nghĩ gì mà, " Cựu chủ tịch" như lão đáng lí ra phải chết từ lâu rồi.



- .... - Gương mặt ông kiên nghị hơn bao giờ hết, những tưởng một vị chủ tịch lạc quan trước kia sẽ không bao giờ có gương mặt như bây giờ, chắc có lẽ chính ông đã cố giấu điều đó vào bên trong. Với một vị lãnh đạo một thế lực liên quan đến mạng sống như ông, ắc hẳn sẽ không có chuyện không suy nghĩ đến cái chết được, " chết " với Hunter ..là chuyện một sớm một chiều, nhưng chưa bao giờ trong ông có ý nghĩ rằng " chết" đồng nghĩa với thua cuộc ...


....



- Phát súng vào mấy chục năm về trước mà lão đã bắn thật rất chính xác. Lão có biết cái thứ khốn kiếp đã khiến ta điên tiết đến như nào ..?



- ....



- Tưởng tượng xem nếu bây giờ ta cũng dùng chính khẩu súng đó và ghim viên đạn vào tim của lão thì sẽ có cảm giác gì đây? ...



Cộp!


- Từ lúc bước đến đây ta biết ta đã không thể sống trở ra .. nên ngươi không cần nói những lời đó ...



- .... Hahaha



- Ngươi có phải đã rất đau đầu khi chọn cho ta một cái chết đau đớn nhất không? ...Haha, Vương Tuấn Minh à ..có phải ngươi luôn băng khoăng xem hành hạ ta trước hay giết ta trước? - Ông bỗng dưng bật cười ngay khi trông thấy gương mặt nghiêm lại của hắn, có lẽ ông đã đóan đúng mất rồi.



- .... ..



- Vậy thì không cần đâu. Nếu ngươi muốn khiến ta đau đớn để rồi quỳ xuống cầu xin được sống thì có lẽ ta phải làm ngươi thất vọng rồi ...



- ...



- Vampire, ngươi chắc sẽ tức giận lắm vì không được tự tay kết liễu ta? ...


...



- Hừ. Bởi vì ...



....


....



Crack!


...



Khẩu súng bạc vừa được lên đạn chỉ trong nửa giây, hết sức gọn gẽ và cũng hết sức dứt khoát ...


Và chỉ trong hai giây tiếp theo, hướng của mũi súng bắt đầu đưa lên cao rồi chĩa xuyên qua lớp tóc đen, nhắm chính xác vào đầu của một người ... Có lẽ, ông đã chọn đúng cách để đến với chúa, vì sớm biết mọi chuyện sẽ xảy ra theo trình tự này ..nên khẩu súng nhỏ ấy lúc nào cũng được giấu kín trong áo, cái quan trọng bây giờ chỉ là thời gian và 1 cái gạt tay mà thôi ...tất cả trên cuộc đời này ông sẽ không cần phải lo lắng nữa, trong tích tắt nữa thôi vị cựu chủ tịch sẽ tự kết liễu tại đây ...


....


....



- Khốn kiếp! Lão nghĩ lão có cái quyền chết ở đây sao!!? ...



Sọatt..!!


....


ĐÒANG! ...


....


....


Rốp!


....



Phát súng vang lên làm chấn động cả một khỏang không gian bao la, những ngọn nến xung quanh vẫn cứ lấp lửng cháy sáng trong khi gió từ bên ngòai bắt đầu tràn vào một cách có chủ ý ...


...


....



- Anh trai, lão ta ..vẫn chưa thế chết được đâu.


...



- Narsha? ...


...



- Vâng. Em có mang cho anh 1 tin vui đây ... - Ả không biết từ đâu xuất hiện cùng với một luồng gió lạnh cóng, gương mặt tuy có chút phấn khởi nhưng chả thể che đi sự u ám ấy trong ánh mắt ... - Vương Tuấn Minh à, có lẽ em đã tìm được kẻ đang giữ Chrome Hearts mà anh muốn có rồi đấy.



- .... Hahaha ... - Hắn phá lên cười, có lẽ bao nhiêu đó thôi cũng đủ khỏa lấp cái sự bức tức do vị " cựu chủ tịch" mang lại. Gương mặt hắn bỗng dãn ra và ánh nhìn của kẻ thắng cuộc cứ dán chặt vào cái thân hình đang khụya dưới sàn ,đúng như lời hắn nói ..ở đây, ông không có quyền được chết.


....



- Cả vị " nữ chủ tịch" và " con trai " của anh nữa Vương Tuấn Minh à ... tất cả đều ở cùng một nơi.



....


Sọatt..


....



- Hunter, lão hẳn vẫn còn sống để nghe điều đó chứ? ...Có lẽ cô con gái của lão cũng sắp được đến đây chia vui cùng cha của mình rồi ... Hahaha ... - Hắn một lần nữa lại bật cười sản khóai, tuy nhiên trong nụ cười như điên dại ấy dường như có một chút gượng ...có lẽ là do 2 từ " con trai". Vương Tuấn Minh vẫn không hề nghĩ rằng hắn có thể gặp lại anh nhanh như thế, nếu có thể ..hắn chỉ muốn đến gặp anh ngay bây giờ mà thôi! - Narsha, nói đi ... là ở đâu?


....



- Hừm. Anh định đến đó ngay bây giờ sao? - Ả hỏi ngược lại và ngay lập tức nhận được cái nhìn không mấy thiện cảm từ hắn.


....



- Không hẳn, bây giờ cứ để " bọn trẻ" thỏai mái vài ngay ... đến đêm mốt ta và em sẽ cùng đến để đón chúng về... Em thấy sao?


...



- Do anh quyết định cả thôi


- ...


....




....



Píp! Píp!


...



- Alô?


...


- < Anh!! > ...


...



- Thiên Tỉ. Là em sao?


...


-< Vâng, là em đây ...Mà Anh à, em muốn biết đến bao giờ thì Anh sẽ sang bên này với em? > - Giọng của Thiên Tỉ qua điện thọai vẫn cứ lãnh lót như thế, nghe thì có vẻ như nó đang rất vui, mặc dù chuyện nó vừa hỏi chả vui tí nào ...


...


- Bây giờ ...Anh cũng chưa biết. Thiên Tỉ ... ...em ở bên đó nhớ tự chăm sóc mình có biết không? ...



- < Vâng! ..>


...



- Anh nghe Karry nói Eric cũng sang đó. Em đã gặp được cậu bé ấy chưa?



- < Rồi ạ. Eric đang ngồi trong phòng của em đây này ... > - Vừa hớn hở nó lại vừa quay sang phía con bé Eric đang ngồi mỉm cười chiếc ghế nhỏ ... - < Anh a ... Em có nghe Eric nói về chuyện đang xảy ra ở Trung Quốc, có thật không ? >


....



Sọatt...



- .... .... - Vương Tuấn Khải bỗng đứng sựng tại nơi đó, bên trong đáy mắt tự dưng tối sẫm và hướng về một khỏang vô định trước mặt ...có lẽ là vì cái câu mà Thiên Tỉ vừa hỏi, nó bảo " có thật không? " là đang ám chỉ điều gì chứ? Chẳng lẽ Eric đã kể cho nó nghe về vampire, về Hunter rồi sao, chẳng lẽ Thiên Tỉ đã biết sự thật về anh và cái chết của cha mẹ nó? ...Không được, không thể được! - .....



- < Alô!? ..Anh à, Sao Anh không lên tiếng ...!? Vương Tuấn Khải , ca!? ... >


....



- Không có thật đâu Thiên Tỉ à, em ..không nên biết. - Giọng nói của anh lúc này thay đổi hẳn so với lúc nãy, đôi môi màu nhạt phút chốc lại mím nhẹ như cố tình giấu đi cảm giác có lỗi ...


...



- <Sao ạ? Sao em lại không nên biết ...? Anh à, có chuyện gì sao?! >


...



- Không. Không có chuyện gì đâu ... Vậy được rồi Thiên Tỉ, em cứ yên tâm ở cùng Eric đi, Anh sẽ sớm sang đó với em, còn bây giờ Anh phải làm một việc đã ... Tạm biệt em! Thiên Tỉ ... ... - Anh hối hả thấy rõ khi kết thúc mọi thắc mắc của em trai mình chỉ với 1 câu ngắn gọn ...


....



Píp!


....


Tiếng " píp" mang tín hiệu kết thúc cuộc gọi vang lên rất khẽ bên tai của anh, Vương Tuấn Khải đã nhanh chóng gác máy mặc dù Thiên Tỉ vẫn chưa kịp nói thêm bất kì điều gì ...


Dường như anh đang tự hù dọa mình thì phải. Đến chính anh cũng còn chưa chắc là " chuyện Thiên Tỉ biết" có phải là những chuyện đang xảy ra ở nơi này không nữa, biết đâu ...Thiên Tỉ cũng chỉ muốn nhắc tới việc nhà máy nguyên tử bị rò rỉ chẳng hạn. Nhưng dù sao thì tốt hơn hết nó không nên quan tâm đến cái thế giới khác thế giới của nó đang sống để làm gì, không biết ..có khi lại càng tốt hơn ...


....


....


....



Sọatt...


- Vương Tuấn Khải, một mình cậu đang làm gì ở đây vậy? ...



- ....


....



Tiếng bước chân dẫm lên lá khô sớm đã báo cho anh biết rằng có một người khác đang ở đây, người đó không ai khác chính là Châu Linh.



Cô lên tiếng như chào anh rồi lại bước ra từ một gốc cây đằng xa, có lẽ cô đã đến đây trước cả anh và tất nhiên thì cô cũng nghe thấy cuộc gọi vừa nãy của anh và Thiên Tỉ ...


....



- Châu Linh ...


...



- Tôi đây! Có phải Thiên Tỉ vừa gọi cho cậu không?


...



- Ừ


...



- ....... ....... - Châu Linh nghe thấy từ " ừ " của anh thốt ra một cách thật đơn điệu, nên tự bản thân cô cũng hiểu có lẽ bây giờ anh không muốn bị làm phiền, nhưng cứ thế này mà nhìn anh lặng lẽ sống qua ngày thì có phải là hơi tàn nhẫn quá không? Dù là làm phiền hay khiến anh khó chịu cũng được, Châu Linh nhất định không thể để một Choi Vương Tuấn Khải từng rất hay cười đến bây giờ cả hé môi trò chuyện cũng không có ...Nghĩ thế, cô nhanh chóng bước gần đến đứng ngay bên cạnh Vương Tuấn Khải, rồi cả hai cùng hướng mắt ra phía mặt hồ tối mịt nhưng mờ sương ấy ...


....


....



- ....



- Vương Tuấn Khải à, cậu đang buồn vì điều gì vậy? Dường như tôi đã không được nhìn thấy cậu cười từ lâu lắm rồi ...


...



- Cô cũng vậy mà Châu Linh, đã lâu rồi tôi không nhìn thấy nụ cười của cô ... - Anh buông nhẹ câu nói của mình rồi tiếp tục dõi mắt theo những làn nước hiếm hoi đang lăn tăn trên mặt hồ phẳng lặng ...


...



- Cậu nói đúng đấy ... nhưng tôi không cười cũng là vì cậu. Chỉ khi Choi Vương Tuấn Khải cười ..tôi mới cảm thấy mình cũng nên mỉm cười mà thôi ...



- ... .... - Câu nói nhẹ nhàng nhưng không khác gì một lời tỏ tình từ Châu Linh đang khiến anh cảm thấy ngại ngùng. Vương Tuấn Khải im lặng quay sang nhìn cô một hồi lâu rồi lại quay mặt ra phía trước ... Thật ra, anh cũng hiểu tình cảm mà Châu Linh dành cho mình không phải là thứ tình cảm bồng bột hay nhất thời, mà chính là một cảm giác thầm kín đến từ con tim ... - Châu Linh, cô biết tôi sẽ không thể quên Vương Nguyên mà, tại sao cô lại còn quan tâm đến tôi làm gì nữa?


....



- Hiểu , tất nhiên là tôi hiểu Vương Tuấn Khải à ...nhưng tôi cũng giống cậu mà thôi. Cậu thì không thể quên Vương Nguyên, còn tôi ... tôi cũng không thể bắt bản thân ngừng quan tâm đến cậu được, phức tạp và nan giải quá đúng không?


....



- Nếu có thể ..tôi ước rằng tôi có thể yêu cô Châu Linh à ... Ít ra lúc đó sẽ không ai phải đau buồn như bây giờ.


...



- " Có thể" sao ... - Châu Linh bỗng quay sang nhìn vào gương mặt anh rồi cố tình tìm kiếm đôi chút phản ứng từ gương mặt ấy, anh có biết là ..chỉ với một câu nói vô tình như thế thôi cũng đủ khiến cho " vị nữ chủ tịch" cảm thấy rất vui hay không?


....



- Ừ...


....



Sọatt...


...


Trên gương mặt nhỏ nhắn của cô gái ấy, một nụ cười nhẹ vừa mới phớt qua và để lại đôi chút cảm giác hạnh phúc, nếu bảo rằng ..cô đang hạnh phúc vì mỗi một lời nói vu vơ của anh thôi thì có phải là phũ phàng quá không? Nhưng có một điều ...với cô, từng ấy là đủ rồi ...


...


...




- Châu Linh, trời đã khuya lắm rồi ...cô nên trở vào trong đi. .... - Anh lên tiếng để phá vỡ khỏang lặng kéo dài từ lúc nãy cho đến bây giờ, thật ra anh vẫn nhớ rất rõ dù gì Châu Linh cũng chỉ là con người bình thường thôi, đâu có giống như anh có thể chịu lạnh, chịu rét ...


....



- Cậu thì sao?


...



- Tôi không sao, cô cứ vào trong trước đi ...


...



- Cũng được. Vậy ...gặp lại sau! .....


....




" Thật ra, tôi cũng hiểu tôi sẽ không thể nào đến với cô được đâu Châu Linh ...


Đơn giản, là bởi vì ...trái tim tôi, nó không còn là của tôi nữa rồi. Mà người giữ nó ...không ai khác chính là cậu ấy.


....


Tôi yêu ...


Tôi yêu Vương Nguyên...


Đã yêu nhiều đến mức không thể thoát khỏi cái tình yêu vô vọng này nữa rồi ...


....


Cô có tin không? ... "



- VƯƠNG TUẤN KHẢI!!!! .... AAa


....


- ...!?


....


Tiếng kêu thất thanh ấy dường như là đang gọi anh ...


Vương Tuấn Khải lúc này vẫn còn lơ lửng với vô số những cảm giác khi ngồi im lặng một giữa khu rừng tối mịt, bỗng cái tiếng kêu vang lên và vọng đến tai anh ...vô tình kéo anh ra khỏi vòng lẩn quẩn của những suy nghĩ về tình yêu của mình...


....


Nếu anh đoán không lầm, có lẽ người vừa mới hét lớn tên anh là Châu Linh, từ trong tiếng kêu ấy...Vương Tuấn Khải biết ắc hẳn đã xảy ra chuyện gì rồi. Nghĩ đến đó, anh nhanh chóng lao đi, ánh mắt cố gắng tìm kiếm xung quanh ra hình bóng của cô gái lúc nãy vẫn còn ngồi kề bên mình...


....


....



- CHÂU LINH!? ...


....


[ Xào xạc ]


...


Gió không biết từ đâu bỗng dưng kéo đến ào ạt, thổi bay những đám lá vốn đang nằm yên dưới mặt đất ẩm ...


...


Và ...


Những kẻ theo đúng như đã hứa hẹn sẽ xuất hiện cuối cùng cũng tìm đến tận đây. Hắn - thuần chủng Vương Tuấn Minh cùng ả Narsha đang đứng sừng sửng ngay cánh rừng mà tiếng kêu của Châu Linh vang lên lúc nãy ...


....



- Lý Châu Linh!!!


....



- Chào. " Châu Linh " mà ngươi muốn tìm ..có phải là cô gái này hay không hả? - Hắn là kẻ đầu tiên trả lời Vương Tuấn Khải khi anh vừa bước đến cái nơi có tầm 5, 6 tên vampire đang đứng chờ sẳn, dứt câu ...ánh mắt của Vương Tuấn Minh lại hướng về phía mặt đất đang có một thân hình mềm oặt vừa mới gục xuống, thân xác vẫn còn ấm ấy chính là Châu Linh. Cô có lẽ đã bị tấn công bởi hắn và giờ đây vẫn còn nằm bất động không rõ sống chết ra sao ...


....



Thịch!


....



- .... ..... - Vương Tuấn Khải đứng như tượng tại cái nơi cách hắn và ả không quá 5 bước chân, anh tất nhiên là có thấy và đã biết Châu Linh vừa gặp phải chuyện gì..nhưng không hiểu sao cả sức để dời chân để bước tiếp anh cũng không có đủ ... - Hự! ...


...



- Vương Tuấn Khải là tên của ngươi sao ? ...- Hắn lên tiếng hỏi, đồng thời khóe môi vẽ nên một nụ cười nhạt. Cuối cùng hắn cũng được gặp lại anh sau ngần ấy năm, quả thật anh rất giống hắn ...giống từ bờ môi cho đến màu mắt, cả cái ánh nhìn sâu hút ấy cũng giống hệt nhau, hòan tòan không khác gì dù chỉ là một milimet. Nhưng cũng chính vì thế mà cơn giận trong hắn chỉ trong vài giây đã cháy lớn hơn nữa kể từ lúc hắn nhìn ấy cho đến bây giờ ...



- Dừng..lại. ... ... - Vương Tuấn Khải nhấp nháy bờ môi, kêu lên những tiếng ngắt quãng bằng hơi thở còn sót lại, như đang bị bóp chặt nơi lồng ngực, anh cảm thấy không thể nào thở nỗi nữa khi cái ánh mắt của hắn cứ dán chặt vào anh. Có lẽ Vương Tuấn Minh đang sử dụng ma lực để hành hạ chính con trai của mình, tất cả cũng nhằm thỏa cơn giận từ lâu trước kia. Gương mặt Vương Tuấn Khải bỗng nhăn nhó thấy rõ, nhưng anh vẫn cứ cố trụ vững trên hai chân trong khi hàm răng đang cắn chặt vào môi để không phải kêu lên, đôi mắt vốn sắc lạnh và huyền bí giờ đây đang bị hút hết sinh lực rồi trở nên trống rỗng, anh đau lắm ...và cơn đau dường như lại tăng lên nhiều hơn khi anh mở miệng bảo hắn " dừng lại ". - Thuần chủng! Ngươi ...muốn..gì?


....



- Nếu ta nói ..ta muốn giết ngươi thì sao? ... - Vương Tuấn Minh gằng giọng trong khi đôi mắt bắt đầu sáng lên một cơn ham muốn giết chóc. Hắn thề là chưa bao giờ hắn cảm thấy sung sướng như khi hành hạ anh thế này, được trông thấy chính " con trai" của mình đau đớn và kiệt sức quả thật rất lấy làm thú vị ...


....


....



- Vương Tuấn Minh, dừng lại đi ..- Narsha đứng yên chứng kiến từ nãy đến giờ mới bắt đầu thương tiếc cho anh. Phải thừa nhận là trông Vương Tuấn Khải lúc này khổ sở vô cùng .... - Anh định giết " con trai " của mình thật sao?


....


....


Thịch!


....


Anh có đang nghe lầm không? ...Hay tại do quá đau đớn nên mới tự sinh ra ảo giác? ..


Ả vừa nói gì cơ? Ả bảo ..ai là " con trai " của ai hả? Cái quái quỷ gì thế này!?




- Im miệng đi Narsha. Thứ lai tạp này làm sao có thể là con của ta được hả? - Hắn bỗng dưng quát lên và giật mạnh luồng ma lực trong bàn tay vào một thân cây gần đó, đồng thời buông ánh mắt sáng rực ra khỏi kẻ đang khụya một chân vì kiệt sức ngay trước mặt mình. Hành động này có thể tạm xem là buông tha cho Vương Tuấn Khải, nhưng nếu chỉ với bao nhiêu đó mà bảo hắn thôi căm hận anh thì là chuyện không thể nào ... - Em gái à, từ lúc nào em lại có lòng thương người đến như thế?



- .... .... - Ả đã được chứng kiến những cơn giận dữ tương tự như thế này không chỉ một lần từ hắn, và ả hiểu ...có lẽ ả nên dừng những lời khuyên nhủ của mình ở đây. Narsha ngay sau đó đã im bặt rồi cùng hướng mắt về phía anh đang từ từ gục xuống ...


....



- Đến đây là đủ rồi. Mang nó đi theo ta ...! ... - Hắn vừa nói, vừa tàn nhẫn quay lưng bỏ đi trong cái nhìn của ả và những tên vampire còn lại.


...


- Vương Tuấn Minh! Vậy còn nữ Hunter, anh có muốn ...?


...



- Nếu có mối quan hệ với nó thì mang về hết cho ta!


...



- ....



Bờ vai vạm vỡ của anh bỗng run lên bần bật một cách vô thức, ánh mắt sâu và sắc vốn vô hồn đến bây giờ càng lạnh lẽo hơn nữa khi được thay bằng một gam màu đen, mù mịt và mờ đục đến mức dù có cố gắng bao nhiêu cũng không thể tìm thấy một chút hình ảnh nào ...


Cái cảm giác giống như có một bàn tay ra sức bóp chặt trái tim mình đến mức khiến vật đó rỉ máu ấy sau khi đi qua cơ thể, đã mạnh mẽ rút hết mọi sức lực của một vampire...


...


Vô tình vật ngã sinh vật ấy vào cơn hôn mê sâu, còn lí trí thì hòan tòan bị vô hiệu hóa ...


....



Phịch!



- Hự ...!



....


Vương Tuấn Khải không còn nhận ra anh đang bị đưa đi đâu nữa, phần nhận thức ít ỏi còn sót lại chỉ nói cho anh biết ..dường như có ai đó đang kéo cơ thể anh đi về phía trước, anh nghe thấy tiếng bọn vampire đó và có lẽ ...anh sắp được "đón tiếp" tại một nơi rất khác.


....


....



" Đau quá Vương Nguyên à, ...anh đã không thể tưởng tượng lại có kẻ nào khác ngọai trừ em có thể khiến anh cảm nhận rõ cảm giác đau đớn nhiều đến thế ..."


" Anh đã không hiểu anh đang gặp phải chuyện gì...


Nào là những tên thuần chủng giống em, nào là " con trai" và cả thứ " lai tạp" .., anh thật sự, thật sự không hiểu gì cả ..."


" Bây giờ, anh chỉ biết có kẻ đang cố tình mang anh đi xa nơi có em ...


...Em có biết, lúc anh bị ma lực của hắn áp đặt ...anh đã nghĩ gì không hả? ...


... Điên rồ thật, nhưng anh vẫn cứ nuôi hi vọng rằng em sẽ xuất hiện. Em ...Vương Nguyên à, em sẽ xuất hiện trước mặt anh để giúp anh dừng ngay lại cái ý nghĩ mình nên chết đi ... "


....


" Nhưng mà ..."



Keng!~ ....


....


....


Các đóa hoa đỏ rực nổi bật giữa một chốn tòan màu trắng đang bắt đầu tiễn đưa những cánh hoa mềm mỏng rời khỏi cành ...


Từng cánh, từng cánh một đang bị gió kéo ra khỏi cái nơi vốn thuộc về nó và phủ kín cả bề mặt của khỏang sàn rộng thênh thang ...


....


Một nơi trắng xóa và lạnh lẽo đang ngủ say trong im lặng, bỏ quên cả thời gian ...


....



Sọatt...


....


....



- .... .....


....


....



Ánh mắt đẹp đẽ ấy lại một lần nữa mở ra, rất may là cái sắc nâu lấp lánh vẫn chưa hề bị lưu mờ bởi khỏang tối mù mịt như đêm qua. Nhưng có điều, dường như trong cùng của ánh nhìn lơ đễnh đó không hề chứa bất kì cảm xúc nào ngoài trừ một nỗi buồn thường trực từ lâu đã in sâu trong đôi mắt ấy ...


...


Đây là đâu?


...



Cộp!


...


Vương Tuấn Khải đã tỉnh lại và hòan tòan tỉnh táo để nhận ra hiện thời mình không còn ở cái nơi mà anh từng ở trong những ngày qua, tuy vẫn là cái lạnh ấy, vẫn là sự hoang vu ấy ..nhưng nó thậm chí còn âm u hơn gấp vạn lần ...


...


- Vương - Tuấn - Khải ? ....


- ...!



- Cái tên này là ai đặt cho ngươi?


...



- .... .... - Giọng nói trầm nhưng vang vọng ấy không biết từ đầu phát ra và hướng thẳng đến nơi anh đang nằm. Vương Tuấn Khải nhanh chóng nhận ra sự bất lợi cho mình, ngay lập tức anh chống tay xuống nền đá bên dưới để đứng lên, gương mặt vốn còn phờ phạt nhưng vô cảm lúc nãy bỗng biến thành một gương mặt cương nghị, lạnh lùng như thường lệ ... - Ai?


....



- ....


....


Gió bắt đầu khẽ khàng trên những khóm hoa và đáp trả lại Vương Tuấn Khải chỉ có mỗi tiếng vọng của chính anh mà thôi...



- Có là ai thì cũng bước ra đây đi!... - Anh gằng giọng một lần nữa, sự nguy hiểm lẫn trong đôi chút đe dọa ở lời nói của anh cứ thế tỏa ra xung quanh, vô tình khiêu khích sự hiếu chiến từ chính " kẻ thủ " đang bước tới ...


...


Cộp!


....



- Dám lớn tiếng với người đã có công tạo ra ngươi như thế sao? ... Choi-Seung-Hyun ..cái tên này có phải là do người phụ nữ đó đặt cho ngươi không? - Vương Tuấn Minh bước đi rất ung dung và cố tình tạo nên những tiếng bước chân cách xa nhau như muốn trêu chọc người duy nhất đang đứng trong căn phòng này ... - Sao hả? Ngươi có biết ta là ai không?


....



- Thuần chủng, ông muốn gì?! ...


...



- Đừng có hỏi mãi một câu như thế " con trai " của ta ... Ít ra "con" cũng nên hỏi trong suốt mấy mươi năm qua ta sống ra sao chứ .... - Giọng hắn mỉa mai hết sức, tất nhiên khi nói ra điều này ..Vương Tuấn Minh cũng chỉ muốn được nhìn thấy sự khổ sở nơi anh lúc anh biết hắn - kẻ từng muốn giết chết anh và thẳng tay giết cả " gia đình " anh - thật sự là ai.


....


....



- Ông đang định nói cho tôi biết ông là " cha" của tôi?



- .... Thẳng thắng lắm, Vương Tuấn Khải ..." con" quả nhiên rất giống ta ...



- Ông nghĩ tôi sẽ tin sao? ...



Hòan tòan trái lại với mong muốn của hắn, anh chỉ buông nhẹ một câu hững hở chứ không hề phản ứng kịch liệt như hắn từng suy diễn. Có phải là anh thật sự không tin, hay là anh không dám tin? ...


...


Thật ra, Vương Tuấn Khải không phải là một người quá khó chấp nhận những sự thật trong cuộc đời mình. Điển hình như lúc anh phát hiện ra anh đã yêu cậu rất nhiều, lúc đó Vương Tuấn Khải cũng từng có cảm giác hòai nghi và lo sợ như bây giờ, nhưng vì sự lạnh lùng cùng bản năng của một Hunter nhạy bén ..anh đã làm chủ được cảm xúc của mình...


...


Nhưng nếu nói anh hòan tòan không bất ngờ và không cảm thấy tổn thương vì cái điều vương Tuấn Minh vừa nói thì cũng không hẳn, bởi vì ...từ đâu đó bên trong cơ thể của mình, anh đã nhận ra sự giao kết về suy nghĩ của anh và kẻ trước mặt, nó đặc biệt và kì lạ đến ngỡ ngàng. Sự " giao kết " ấy dường như chỉ được biết đến trong huyết thống của Vampire mà thôi ...


....


....



- HaHaha .... Đủ rồi. Tha thiết như vừa nãy có lẽ không hề hợp với " con", có lẽ ta nên dùng một cách chào hỏi khác thì hơn ... - Hắn bật cười như để kéo lại chút uy quyền cho mình khi bị anh lấn át, quả thật ...Hắn đã không định làm như thế, nhưng chính vì gương mặt ấy, thái độ ấy và cả ánh mắt ấy của anh, lại một lần nữa khơi dậy cơn giận trong hắn ... - Vương-Tuấn-Khải ...


...



RẦM!


...



- KHỐN KIẾP! MÀY NGHĨ MÀY LÀ AI MÀ DÁM TRẢ LỜI TAO BẰNG ÁNH MẮT ĐÓ HẢ!!? ... - Hắn như phát cuồng lên và hòan tòan không báo trước điều gì, Vương Tuấn Minh vụt đến chỗ anh đang đứng và vồ ngã cơ thể sừng sửng ấy xuống nền sàn băng giá. Tiếng đá vỡ cứ kêu răn rắt đang hòa cùng tiếng da thịt bị siết chặt đến rạn nức khiến cho không gian vốn đã u tối đến bây giờ càng đáng sợ hơn nữa, hắn ... - Vương Tuấn Minh - đã tấn công chính con trai của mình và hiện giờ, thân hình của Vương Tuấn Khải đang bị nhấn thụp xuống lớp vật chất tưởng chừng như không màu ấy ... - Vampire chẳng ra vampire, con người chẳng ra con người! Vương Tuấn Khải à .. mày nghĩ mày có đáng sống cho đến bây giờ không!!?


....



- .... ....


....


Rắc!


....



Anh đã không chống cự, cũng không né tránh sức mạnh từ hắn, Vương Tuấn Khải chỉ cắn chặt răng chịu đựng những lần hắn cố nén cơ thể anh xuống và cả những ngôn từ " không nên phát ra từ một người cha" ấy một cách thật kiên nhẫn ...


Máu ...


Máu đã dần lan ra từ bên dưới cơ thể ấy, cái màu đỏ đậm nhưng huyền bí đó cứ men theo những rạn nức của nền đá trắng rồi chạy về tứ phía, vô tư vẽ nên một bức tranh với hai gam màu trái ngược nhau tưởng chừng như không thể dung hòa ...


....



- Ông giết tôi đi! " Cha" à ...



- .... ...... - Bàn tay cứng như đá của hắn vốn sẽ không thể buông tha cho chiếc cổ của anh, sau câu nói nhẹ nhàng ấy cùng từ " cha " bỗng bị nới lỏng một cách vô thức. Chắc có lẽ hắn đã không nhận ra chính hắn cũng tổn thương không ít vì hành động vừa rồi ... - Câm miệng đi!


....



- Sao!? Ông không thích nghe như thế à? ...



...



Rắc! ...



- Đúng! Tao không muốn nghe, KHÔNG BAO GIỜ MUỐN NGHE THỨ CON NHƯ MÀY GỌI TAO BẰNG CHA!!! ....


....


Rốp! ...


....



- Được thôi. Vậy thì ... làm ơn hãy giết tôi ngay bây giờ đi " thuần chủng" à ... Chẳng phải ông ghét tôi lắm sao!? ...



- ....



- Giết đi người phụ nữ ông yêu, giết cả ngươi từng nuôi lớn con của ông, giết tất cả ...không chừa một ai. Nhưng tại sao ngay bây giờ ..ông không giết tôi đi?- giọng anh nhẹ tênh, nhưng bên trong sự " nhẹ tênh" ấy là biết bao nhiêu những cảm xúc bị dồn nén từ rất lâu ...



- ....



- Tôi ..đã từng nghĩ. Ông có biết không ...? Tôi đã từng nghĩ .. có phải là do ông không biết sự tồn tại của tôi, hoặc do ông không biết tôi là con ..của ông và người đàn bà ấy ...nên mới, ..tàn nhẫn như thế? ...



- ...



- Nhưng, ..không phải! ... - Giọng nói của Vương Tuấn Khải mỗi lúc lại càng chua xót hơn, anh đã thật sự nói ra những cảm xúc từ sâu tận bên trong lòng mình, không hề giấu giếm cũng không hề ngại ngùng. - ....



- ...



- Sự thật là ...ông đều biết tất cả. Ông không hề ...thương tiếc cho bà ấy, cũng không hề thương tiếc cho một gia đình nhỏ bé kia và ...càng không muốn nhìn thấy ..tôi.


...



- Thuần chủng quả là thuần chủng! Nếu không độc ác, tàn nhẫn thì đâu còn là " thuần chủng vampire " ... ... - Dứt cậu, Vương Tuấn Khải lại nhắm nghiền mắt và nở một nụ cười nửa miệng của kẻ đã chịu quá nhiều tổn thương mà cứ vờ như rất cứng rắn, anh cười ..tất nhiên không phải vì vui, càng không phải vì đã nói đúng những điều hắn nghĩ ...mà thật ra, Vương Tuấn Khải đang mỉm cười vì ít ra anh còn nhận thấy được một chút gì đó gọi là tình thân từ hắn. Vương Tuấn Minh hòan tòan lơ đi cái việc đang làm, hắn chỉ nhìn chăm chăm vào gương mặt nhắm nghiền của con trai mình rồi lắng nghe cái nhịp tim nửa ngừng nửa đập ấy ...


....



....



- Nếu mày nghĩ tao sẽ làm theo ý nguyện của mày thì sai rồi ...


...



- Mày vẫn còn giá trị lợi dụng với tao, nên bây giờ .. mày vẫn chưa có được cái quyền chết đi đâu. - Giọng hắn cứ đều đều và lúc nào cũng kèm những cái nhếch môi đầy khinh miệt. Vương Tuấn Minh bắt đầu buông tay ra khỏi người anh rồi đứng thẳng người lên để chỉnh đốn mái tóc của mình, ánh mắt lạnh lẽo của lúc nãy hòan tòan không thèm nhìn đến cái thân hình bê bết máu cũng đang từ từ ngồi dậy ... - Vương Tuấn Khải, mày đang yêu có đúng không?


...


- ....



- Là con bé Hunter đó ...hay là ...


...



....


....



Cái điều hắn đang nói đã khiến Vương Tuấn Khải rất bất ngờ, nhưng anh không biết phải làm gì hơn khi những điều hắn biết đều cảm nhận được từ chính anh. Chưa bao giờ Vương Tuấn Khải cảm thấy căm ghét cái mối liên kết khốn kiếp này như bây giờ, hắn ..thì làm sao có đủ tư cách để biết anh đang nghĩ gì kia chứ! Không được ..., tuyệt đối không được!


....



- Ông muốn nói gì?


...



- Đừng giả vờ như mày không biết gì nữa, có phải ...người mày yêu là một Thuần chủng Vampire không? .. - hắn lại nhếch cười, trong ánh mắt chỉ hiển hiện mỗi một sự mờ ám đáng sợ.


....



- ...!



- Tên thuần chủng đó xem ra cũng yêu mày không ít, xem nào ... tại sao mày lại không mang " người yêu" về đây để chào hỏi cha của mình chứ? ! - Vương Tuấn Minh thừa biết với anh không có gì quan trọng cho bằng cái người con trai Thuần chủng ấy, nhưng hắn vẫn cứ cố gợi lên hình ảnh về cậu trong anh để có thể nắm bắt mọi cảm xúc của anh ...mặc cho anh có phản ứng ra sao. - Vương Tuấn Khải à, .. mày có nhiệm vụ mang thằng nhóc ấy đến cho tao, bằng mọi cách ...


....



RỐP!


...



- Tôi cảnh cáo ông! Ông không được động đến cậu ấy! Còn nữa ...ông dựa vào đâu mà ra lệnh bảo tôi phải làm theo ý ông chứ!? - Vương Tuấn Khải bỗng trở nên đáng sợ hơn rất nhiều, anh đứng đối diện với hắn để trao lại cho hắn một ánh như thiêu đốt, đồng thời nơi cánh tay, một nắm đấm rắn chắc đang run lên vì những lóng xương đang va vào nhau tạo nên âm thanh răn rắc ...


...



- Tao đã bảo với mày tao ghét nhất những kẻ ngang bướng chưa? Vương Tuấn Khải à, mày có thể không làm...nhưng nếu không làm thì con bé Hunter sẽ chết ...


....



- ...!? ... - chỉ trong vài giây ngay sau khi nghe thấy câu nói của hắn, mọi giác quan của anh như bị đóng băng hòan tòan. Trông anh bây giờ không khác gì một bức tượng sống với gương mặt nửa ngạc nhiên nửa lo sợ, hắn thật ra còn độc ác và thâm hiểm đến đâu nữa đây? Làm sao Vương Tuấn Khải có thể tin nỗi bản thân lại có một người cha như hắn được kia chứ! Bảo anh phải chọn giữa cậu và Châu Linh sao? ... Tất nhiên anh sẽ chọn cậu, nhưng Châu Linh ..Châu Linh biết tính sao chứ, trên đời làm gì có sự lựa chọn nào như thế, nói khác hơn đây là cố tình ép anh vào đường cùng còn gì ...


....



- Không nỡ bỏ thằng nhóc kia sao? ... Được thôi, vậy còn " người cha nuôi " của mày ? Lão Hunter già đó sớm muộn gì cũng phải chết, hay là bây giờ ...


....



Thịch!


...


Một lần nữa, cái cảm giác đứng giữa hai sự lựa chọn lại khiến Vương Tuấn Khải cảm thấy kiệt sức, anh thật sự rất sợ ...nếu anh chọn sai hoặc giả anh không chọn ai cả thì hậu quả có phải sẽ rất khủng khiếp hay không? Vị cựu chủ tịch và Châu Linh ..hay là Vương Nguyên ...


....


" Vương Nguyên, Vương Nguyên à ...


Em có thể thì thầm cho anh biết, anh nên làm thế nào hay không? "


" Em thừa biết ..anh thà tự giết mình còn hơn là để em gặp nguy hiểm mà. Nhưng nếu ngay bây giờ anh chết đi thì có chắc ông ta sẽ không làm hại em hay không đây? "


" Còn cựu chủ tịch, người đã chăm sóc và nuôi lớn anh và Thiên Tỉ thì sao? "


" Cả Châu Linh nữa .... "


" ....


Anh ...


Phải làm sao đây? "


....



- Sao hả? Hiểu rồi chứ? ... - Hắn nghiêng đầu sang một bên để hỏi lại anh một lần nữa ... - Còn bây giờ, tao có một món quà dành riêng cho mày đây.



Sọatt...


....


....


Từ trong lòng bàn tay của tên Thuần chủng ấy bỗng dưng xuất hiện một lọ thủy tinh nhỏ với một vài tinh linh lấp lánh bay múa xung quanh, tạo nên một khỏang ánh sáng trắng huyền ảo ...


Bên trong lọ thủy tinh trong suốt , thứ chất lỏng đậm đặc ấy đang sóng sánh từng đợt theo nhịp lắc nhẹ nhàng, hơn ai hết ...anh biết, thứ vật chất ấy chính xác là máu. Nhưng, anh không hiểu, hắn muốn " tặng" anh cái thứ đó để làm gì chứ, chẳng lẽ ...


....



- Mày có 5 giây để chọn, một là trở thành nô lệ của tao, hai là ... con bé đó cùng người cha của nó sẽ chết...


....


.....


- ....!


....


Thịch!



- 1 ...


.


.


.




.


.


Thị..ch!


...



[ Xào xạc ] ...


....


- Tiểu Viễn, dường như từ tối đêm qua đến giờ Vương Tuấn Khải và Châu Linh không có ở lâu đài ...


...



- Họ đi đâu ngươi không biết sao? - Vương Tư Viễn vừa nói vừa bước đi bên cạnh cậu.


...


- Không. Vì thế nên anh mới thấy lo lắng đây này ...


...



- Yên tâm đi. Vương Tuấn Khải đâu phải vampire bình thường, vả lại còn có nữ Hunter đó ..thì làm sao gặp phải chuyện gì không hay kia chứ.


....



- ....


....


Sọatt...


...



- Trừ khi ... ...


...


Giọng nói của Vương Tư Viễn vốn đang rất bình thường, nhưng ngay sau lúc nó dừng chân lại không bước nữa thì giọng nói ấy bỗng trở nên rất lạ...


....


- Trừ khi có kẻ khác ..mạnh hơn, lại thích gây chuyện mà thôi! ... - Nó nhấp nháy từng từ thật chậm, đồng thời hướng ánh mắt sắc bén ra xung quanh nơi nó vừa dừng chân . Karry bên cạnh cũng bắt đầu nghi ngờ cái thái độ từ nó, cả cậu và nó bỗng đứng yên ... - Karry, dường như chúng ta đang có " khách " ...


...



....



Xẹt!


...


- Lâu rồi không gặp lại cậu nhỉ, vẫn xinh đẹp như một viên ngọc... À, nhưng còn anh trai song sinh của cậu, cậu ta ...đâu rồi?



...


- Narsha ...



....


....


- Không muốn trả lời sao? - Ả bắt đầu mỉm cười nó, nhưng trong ánh mắt của Narsha thì chỉ in mỗi hình ảnh của người đang đứng bên cạnh nó - Karry ... - Ta muốn mượn tên Hunter này của cậu một lát có được không Thuần chủng?


....



- Mượn? ... - Karry đứng bên cạnh bỗng há hốc


...


...



- Là mượn, cậu không nghe rõ à? ... Mà dường như, cậu Hunter này rất đặc biệt với Thuần chủng đây có đúng không? - Cái cách nói chuyện của cứ bay vờn như một con rắn, lúc nào trông ả cũng có vẻ chỉ tòan ẩn ý ...



....


....



Sọatt...


Rẹt!



- Đi thôi ...


....



- KARRY!!


....


....


Chỉ trong vòng chưa đầy một cái chớp mắt, Narsha đã biến mất cùng với cái kết giới tàn hình của mình. Nhưng điều đáng nói ở đây chính là ..ả đã mang theo cả Karry của nó đi khỏi ...


...


Narsha đã làm một động tác giả để đánh lừa sự chú ý của Vương Tư Viễn rồi vung tay kéo Karry cùng biến mất, chỉ trong tít tắt mà lại có nhiều chuyện xảy ra như thế khiến cho Vương Tư Viễn hơi chới với nhưng dù gì nó cũng đâu phải lọai dễ ức hiếp như thế. Ả dám mang Karry của nó đi xa khỏi nó sao, là mượn để ngắm.. hay là mượn để làm mồi?


...


Khốn kiếp, ả không biết Karry quan trọng với nó như thế nào hay sao mà lại dám ...


Đã vậy ...


....



Sọat...


Phạch!


...


Nghĩ đến đó, Vương Tư Viễn nhanh chóng lao theo cái mùi nồng nặc mà ả để lại với tốc độ nhanh nhất có thể ...


Đôi cánh đen sau lưng cũng góp phần giúp nó bay vút lên cao một cách dễ dàng ...


....


....


....


Vương Tư Viễn không thể bình tĩnh như Vương Nguyên được, nó hòan tòan không có đủ can đảm và kiên nhẫn để suy nghĩ thêm về những điều sẽ xảy ra sắp tới. Nó chỉ biết, Karry đang gặp nguy hiểm và người duy nhất có thể cứu cậu chỉ có nó mà thôi ...


...


...



Dường như mọi chuyện đều đang xảy ra đúng theo kế họach của hắn và nếu đoán không lầm thì chỉ một chốc nữa thôi ...tất cả những kẻ nên chết sẽ phải chết, tất cả những kẻ nên gặp lại nhau sẽ được gặp lại nhau và cả những thứ hắn muốn sẽ thực sự thuộc của hắn. Mọi sức mạnh lớn lao nhất của Vampire và Lucifer sẽ tập trung lại cùng một nơi ...


...


Đỉnh núi ...



END CHAP39 -PART1
EDIT BY: 2YKR
40 CHAP là end rồi ah, các raeder yêu quí của AU đã chuẩn bị tinh thần đọc chap 40 chưa..*cười trộm*

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: