[LONGFIC] Oops...!!! [Chap 9-3 │END]
9th SHOT
PART 3.
Cảm giác chạm vào môi của Fany chẳng đem lại điều gì kì lạ, tôi hôn nhẹ cậu ấy…
Một dòng kí ức ồ ạt đổ về…
Tôi với cánh tay băng bó, xé rách áo của Fany, hôn lên cổ cậu ấy một cách ngấu nghiến…
Rồi lại là tôi kéo Fany vào một nụ hôn cưỡng ép…
*SLAP!*
“Ouch! Miyoungie!” Một cái tát đau điếng giáng lên bên má trái. Tôi có thể thấy trăng sao đang quây quần trên đầu mình.
“Cậu vừa phải thôi Kwon Yuri, nếu Jessica thấy thì thế nào hả? Một lần chưa đủ sao?” Giọng nói oang oang cùng gương mặt giận dữ của Fany làm tôi phải bật cười, dù đang rất đau nhưng tôi lại phải cười.
“Hahaha… Miyoung-ah, cậu đúng là…” Đứng thẳng dậy. “Cậu ăn sáng một mình đi nhé. Tớ có việc rồi. Từ ngày mai cậu không cần phải ở nhà chăm tớ đâu, cậu có thể đi làm lại và nếu cậu nghỉ, tớ sẽ trừ lương, cắt hết các khoảng thanh tiền.” Tôi nựng mặt Fany và bóc một cái bánh sandwich kẹp trên bàn, quay về phòng mình.
“Yah! Kwon Yuri! Cậu không có quyền cắt các khoảng tiền shopping của tớ!” Tiếng la hét thất thanh ngoài kia vẫn cứ oang oang như thể đang ghé sát tai mà nghe. Rất may, tôi không phá hủy tình bạn đẹp này.
Tôi quay trở ra với bộ quần áo chỉnh tề và trùm một cái nón len lên đầu. Mùa đông rồi, chẳng ai dóm ngó chỉ trỏ vào bạn khi bạn trùm một cái nón len dày lên đầu đâu.
“Tớ có việc, giao nhà cho cậu giữ. Làm gì cũng được, cháy nhà thì cậu chết chắc, có bom đấy.” Tôi dặn dò rồi phóng ra nhà xe. Dĩ nhiên là một tràng âm thanh dính nhèo nhẹo vào nhau vừa tiếng anh vừa tiếng hàn kia cũng nối đuôi theo nhau mà đuổi theo.
Tôi hiểu tiếng anh, tôi là người Hàn, nhưng 2 thứ tiếng đó mix vào nhau thì tôi xin chịu thua.
Tôi đi đến công ti, thẳng vào phòng làm việc. Giải quyết vài vấn đề trước con mắt ngạc nhiên của dàn nhân viên, hai cái miệng há hốc ra của Hyo Yeon và Soo Young. Nhóc Yoong thì vẫn cặm cụi bên cái laptop phong cách ‘nồi đồng-cối đá’ mà chỉ có nhóc ấy có thể mang nổi từ nơi này sang nơi khác mà vẫn chạy như bay.
“Yul?” Một bóng người chạy vụt vào văn phòng tôi, thở dốc và gọi tên tôi, tên của người đứng đầu công ti, gọi trống không, gọi tên thân mật. Tôi ngẩng mặt lên và nhìn…
“Chào em? Sao lại đến đây? Đúng ra em phải đang làm việc chứ?” Tôi nhíu mày, đứng dậy khỏi cái ghế và kéo cái người đang đứng vịn cửa thờ hồng hộc kia đến salon.
“Em bắt đầu đi làm cho tập đoàn Kwon từ hôm nay.” Cầm lấy li nước từ tay tôi, em ực hết trong một ngụm.
“Ồ, thế à? Sao trước đây em không làm?” Tôi hỏi, và gương mặt em tối sầm lại. Rõ ràng tôi lại quên cái gì nữa rồi đây. “Và tại sao em lại hộc tốc chạy lên đây thế này?”
“Fany gọi điện thoại, bảo Yul vừa hôn cậu ấy xong thì chạy ngay vào phòng thay đồ rồi đi mất. Em chạy xuống định tìm Yoong và mọi người để đi tìm Yul. Vì Yul không nhận cuộc gọi.” Gạt tay tôi ra khi tôi cố gắng vén mái tóc vàng xõa xuống che mắt em, em cười buồn.
“Đi uống nước với Yul nhé?” Em tròn xoe mắt nhìn tôi, không để cho em có thời gian trả lời, dù đồng ý hay từ chối đều không được.
---
Chọn một bàn trong góc, xung quanh chỉ là vách tường và khoảng không. Nói là trống trải thì không phải, là chật hẹp cũng không đúng. Ngồi đối diện em, tôi gọi một cốc nước đá lạnh, 2 miếng chanh và không gì khác, em nhìn tôi ngạc nhiên và gọi hai cái cappuccino. Gọi thêm một cái bánh tiramisu, tôi không hiểu tại sao mình lại gọi nhưng một phần nào đó trong tôi, bảo tôi hãy làm thế.
“Sao Yul lại gọi tiramisu?” Em nhìn tôi, thắc mắc.
“Đột nhiên Yul lại cảm thấy nên gọi, em không thích à?” Tôi thắc mắc. Rõ ràng có cái gì đó mà tôi quên nữa rồi.
“Không, em thích. Rất thích. Chỉ là em thắc mắc, tại sao có những điều Yul nhớ, nhưng một số khác thì lại không?” em chơi đùa với cốc nước trước mặt, không nhìn tôi. Giọng nói ngọt ngào trầm hẳn lại.
“Yul không nhớ được những cảm giác đó, những kỉ niệm giống như những tấm ảnh trắng đen, vô vị và Yul thì biết rằng mình là người trong ảnh nhưng không nắm được cái hồn của bức ảnh đó vậy.”
Đôi mắt trong vắt của em in bóng tôi, nó tĩnh lặng, rồi khẽ động. Tôi cảm giác được có một giọt nước đang dâng đầy đôi mắt đó.
“Yul sẽ cố nhớ lại, Sica.” Tôi đưa tay lau giọt nước mắt đó trước khi nó rơi xuống, nhưng em lại ngăn cản tôi. “Đừng ngăn Yul chạm vào em như thế được không Sica?” Tôi nài nỉ, rõ ràng chúng tôi là vợ chồng và vợ tôi đang ngăn tôi chạm vào cô ấy, dù chỉ là để lau nước mắt hay vén tóc.
“Em xin lỗi.” Vừa lúc này thì người bồi bàn đem bánh và nước uống đến.
Không chạm đến li café, vì sau phẫu thuật tôi không được uống những thứ có cafein và chất kích thích, cồn. Tôi chế biến món thức uống của mình, cho vào miệng một viên đá đã thấm chất chanh, chua đến nhức óc, nhưng nó lại là cách hữu hiệu để giảm những cái dư chấn ong ong trong đầu tôi lúc này.
Buốt óc.
Không biết cái gì xui khiến, nhưng động tác liếm môi của em, khiến cho cái đầu đang bị lạnh buốt đến mù mờ của tôi kích thích tôi làm một việc mà tôi không nghĩ mình sẽ làm. Chí ít là vào lúc mà cảm xúc của tôi lại còn đang mờ mịt thế này.
Chồm người qua bàn, đưa một tay ra sau cổ em và kéo em đến gần, áp đôi môi đang tê cóng vì viên đá lạnh trong miệng lên đôi môi ấm áp, thơm hương cà phê của em. Nóng và lạnh, giao vào nhau, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng tôi. Trái tim bình ổn suốt mấy tuần qua đột nhiên lại lạc nhịp. Nó như đang nhảy một bản flamenco rộn ràng. Đôi môi em hé mở, tôi liền đưa lưỡi mình vào, đưa luôn cả viên đá trong miệng sang vòng miệng nóng ấm của em. Để cái lưỡi sục sạo khắp khoang miệng em, nếm vị của cốc cappuccino nóng hổi, và lấp đầy vào đó cái lạnh của viên đá kia. Lưỡi em cũng tham dự vào cuộc vui, chúng quấn vào nhau, cả tôi và em đều không có ý định rời khỏi nụ hôn đó. Bàn tay thon mảnh của em luồn vào phần tóc ngắn ở cổ tôi, và sau đó làm rơi cả cái mũ len xuống.
Khi mà cả hai có thể sẽ phải ngất do thiếu dưỡng khí, tôi miễn cưỡng rời khỏi em, vẫn giữ tư thế đó, trán tôi tựa vào trán em, từng hơi thở nhẹ của em phả lên mặt tôi. Em khẽ nhăn mặt.
“Lạnh quá, chua nữa.” Tôi mỉm cười, ngồi xuống chỗ của mình lại khi phát hiện ra có vài cặp mắt đang nhìn tôi với em, soi mói.
“Xin lỗi.”
“Nếu là trước đây, Yul sẽ không làm như thế ở chốn công cộng như vầy đâu.” Em lấy lại hơi thở và nhấp một ngụm café.
“Sao?” Ngạc nhiên, tôi hỏi.
“Vì với thân phận và địa vị của chúng ta, việc làm vừa rồi có thể sẽ lên trang bìa của một tờ báo lớn hay một tạp chí về người nổi tiếng nào đó.” Em miễn cưỡng mỉm cười với tôi, gương mặt ửng đỏ.
“Cứ mặc kệ chúng, chúng ta là con người. Và Yul có quyền hôn vợ mình bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu.” Tôi đáp, chẳng đắn đo.
“Quả thật Yul rất khác trước đây.” Em mỉm cười.
“Yul chỉ cố gắng là chính mình thôi. Em về nhà hay còn đi đâu nữa không?”
“Em cần đến một nơi.”
.
.
.
Rời khỏi quán café nhỏ, tôi đưa em đến nơi mà em cần đến rồi quay trở về nhà theo lời đề nghị của em. Tôi cũng không muốn làm phiền em trong khi em làm việc với đối tác. Hôn phớt lên môi tạm biệt tôi, một cảm giác như điện giật chạy qua người, cả triệu hình ảnh và âm thanh như đập vào đầu tôi.
Không có đủ thời gian để xử lí, tôi đứng chết trân tại chỗ gần 5 phút. Cả khi em đã đi vào bên trong cánh cửa kính mờ kia rồi tôi vẫn không hề hay biết.
---
Loạng choạng bước vào nhà. Đầu tôi đau như búa bổ. Tôi xô mạnh cánh cửa phòng và lục tìm chai thuốc mình cần. Từ sau khi trở về nhà, đây là lần đầu tiên tôi bị đau như thế này. Một cơn đau khiến cho tôi không thể nhìn rõ đường đi phía trước. Mọi âm thanh cho tôi biết rằng có đổ vỡ dọc đường tôi đi nhưng tôi chẳng thể xác định được những thứ vừa bị tôi hủy hoại làm từ thứ gì.
Thô bạo kéo cái hộc tủ, tôi tìm được cái chai thuốc mình cần. Lấy ra 2 viên thuốc và tôi làm rơi vãi số còn lại xuống sàn nhà. Nuốt vào, tôi nằm lăn ra giường và siết chặt lấy đầu mình, như thể tôi sợ rằng nếu bỏ tay ra nó sẽ nổ tung về tứ phía.
Từng hình ảnh hồi tưởng lại quay về trong đầu tôi, không nhạt nhẽo như trước đây. Không rõ ràng như thế, những vệt màu mờ ảo mang theo đôi chút cảm xúc, trái tim điên loạn vì cơn đau đầu, buồng phổi rát lên vì hít thở quá nhanh, cổ tôi khô đi.
Như rơi vào một cơn mê, tôi chẳng biết được mình ở đâu, cả triệu cả tỉ thứ cứ như thác lũ đổ về, nhấn chìm tôi trong cơn lũ cảm xúc và kí ức. Tôi hoàn toàn mất khả năng sắp xếp chúng lại, một đống bát nháo…
Cảm thấy mi mắt nặng trĩu, tôi không thể kháng cự lại nó nữa…
Không một chút ánh sáng nào lọt vào nhãn giới của tôi.
.
.
.
Bước ra khỏi cái quán ăn sang trọng, sau khi dàn xếp xong một vụ tranh chấp giữa hai khách hàng lớn. Tôi bắt taxi và quay về nhà.
Suốt dọc đường về tôi không thể nào ngừng nghĩ về nụ hôn khi nãy. Quá cuồng nhiệt và say đắm, đến mức tôi quên mất rằng cậu chẳng nhớ được tí gì về cuộc tình của chúng tôi, ngoài những hình ảnh vô vị - theo lời cậu bảo. Cảm giác mát lạnh khi cái lưỡi ẩm ướt và lạnh toát của cậu chơi đùa với khoang miệng mình, tôi đã suýt bật ra một tiếng rên ở giữa nơi công cộng đó. Cứ đinh ninh rằng cậu đã nhớ lại, nhưng rồi cậu lại làm tôi hụt hẫng vì đó chỉ là một cảm xúc nhất thời. Và cậu lại trở về là một Yuri xa lạ, xa lạ nhưng tôi vẫn yêu đến không thể thoát khỏi tình yêu ngu dại này được.
Tôi bước lên bậc tam cấp, đặt tay lên tay cầm mở cửa, ngạc nhiên vì cửa không hề khóa, mà cũng chẳng đóng sát vào.
Yuri!
Trong đầu tôi chỉ nghĩ được bấy nhiêu. Rõ ràng sau khi phẫu thuật, tôi không hề thấy cậu đụng chạm vào bất cứ thứ vũ khí hay thứ gì có khả năng sát thương. Nếu lỡ như…
Chạy vội vào nhà và ném bỏ cái túi xách, tôi bật hết tất cả đèn trong phòng khách lên.
Khung cảnh tang hoang trước mặt làm cho nỗi lo sợ trong lòng tôi tăng cao gấp bội. Cứ như vừa có một cuộc ẩu đả diễn ra trong nhà vậy. Những món đồ trên kệ rơi xuống đất cả, vỡ nát và cả kệ sách mà cậu đã tốn công gìn giữ cũng bị xô ngã, xách rơi khắp nơi.
Tôi theo dấu vết đổ nát đó và tìm đến phòng ngủ. Cánh cửa phòng ngủ cũng như cửa chính, không hề đóng, mà còn có dấu hiệu bị mở một cách mạnh bạo. Từng đợt hơi lạnh trong phòng tràn ra, bàn tay tôi nhớp mồ hôi và lạnh cóng theo từng đợt hơi lạnh đó.
Tôi bước vào phòng ngủ.
Những mảnh thủy tinh lấp lánh trên sàn làm tôi phải cẩn thận khi bước đi, chỉ có ánh đèn LED từ máy lạnh, và những đợt rét căm đến buốt người. Tôi đưa tay bật đèn lên.
Phòng ngủ cũng bừa bộn y như phòng khách, nhưng lạ một điều là dấu vết này có vẻ giống như một người cố gắng lê lết về một phía. Tôi dõi ánh mắt mình theo dấu vết để lại, và mắt tôi chạm phải một thứ…
Lọ thuốc giảm đau. Thứ mà từ ngày về nhà cậu chẳng hề đụng đến, những viên thuốc nằm vương đầy trên tấm thảm trong phòng. Cả cái chai thuốc cũng rơi xuống đất.
Lia ánh mắt lên giường, cậu nằm đó, bất động và khuôn ngực phập phồng nhẹ, mắt nhắm nghiền. Như mất hết lí trí, tôi lao vụt đến đó, bên cạnh cậu. Cảm giác rằng nước mắt của mình sau một thời gian dài không rơi nữa, bây giờ nó lại vun đầy và lã chã rơi ướt cả mặt. Quệt đi một cách vụng về bằng ống tay áo, tôi lay người cậu.
Vẫn trong bộ quần áo khi nãy đưa tôi đến quán ăn. Và không hề đáp lại bất cứ một động chạm nào của tôi. Cậu cứ im lìm với những nhịp thở yếu ớt.
“YURI-AH!” Tôi xốc người cậu lên, bằng mọi giá tôi phải đánh thức được cậu. Cậu không thể ngủ như thế. “YURI!”
Sức mạnh trong người tôi mất đâu hết cả, tôi ngã xuống và nằm trên người cậu, người cậu lạnh quá.
“YURI! YUL-AH!!!” Vùi mặt vào vùng cổ mịn, tôi gào lên tên cậu, như một kẻ sắp chết đuối đang dốc hết sức gọi một chiếc thuyền cứu hộ mờ ảo trong màn sương.
Trong cơn lim dim, tôi cảm thấy một cánh tay vòng qua eo mình và lật người tôi lại. Một đôi môi dịu dàng ấm áp áp lên môi tôi, mơn trớn nhẹ nhàng, từng cử động quen thuộc, như Yuri của tôi. Tôi vòng tay qua cổ người đó và kéo xuống thấp hơn, để nụ hơn được nồng nàn hơn, cảm xúc đã hoàn toàn điều khiển lí trí của tôi. Tôi không cố mở mắt ra để nhìn rõ xem đó là ai nhưng cũng một phần vì tôi sợ mở mắt ra thì giấc mộng này sẽ tan tành.
Từng nụ hôn cháy bỏng trao cho tôi, từng động chạm nhẹ nhàng cởi bỏ quần áo trên người tôi. Cái lạnh của căn phòng từ từ chiếm lấy tôi, nhưng chẳng bao lâu sau đó, cảm nhận được hơi nóng trong người đang cuồn cuộn dâng lên theo lượng hormone.
Tôi nghe loáng thoáng đâu đó chất giọng trầm trầm êm dịu của cậu.
“Yul nhớ em, Yul sẽ không bao giờ quên nữa đâu.” Tự mình mỉm cười với cái mình vừa nghe được.
Từng động chạm nhẹ nhàng của người kia làm tôi mang cảm giác đê mê êm ái.
Một cơn đau quen thuộc mang lại sự thỏa mãn làm tôi quên đi tất cả. Để cảm xúc chiếm lấy quyền điều khiển cơ thể, tôi hòa mình vào những gì cơn mơ này mang lại.
Nếu đây là mơ, tôi không muốn tỉnh lại, xin đừng ai đánh thức tôi khỏi cơn mơ này.
________________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com