Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 13


Tôi mơ màng lăn qua lăn lại trên chiếc ghế gỗ, trong giấc ngủ chập chờn tôi thấy gương mặt hiền từ của ba hiện về cùng vs hình ảnh của 1 khẩu súng bạc, nòng súng ma quái đó đang chĩa hẳn về phía tôi.....

_ BÙM..._ 1 âm thanh dữ dội vang lên, viên đạn màu bạc xé ko khí nhắm thẳng vào trái tim tôi


Không gian ngập tàn....máu...nước mắt...tiếng khóc...tiếng rên rỉ.........

Màu đỏ của máu che phủ tầm mắt của tôi, tiếng khóc dữ dội và thương tâm khiến 2 lỗ tai của tôi như bị ù đặc, tâm trí rối bời....1 cái gì đó thật đau thương, thật đáng sợ vừa diễn ra

.................

_ Bộp... tôi đập tay xuống ghế, vùng mình thức dậy, trên trán còn lấm tấm mồ hôi. Tôi thở dốc, lấy tay vuốt những mồ giọt hôi còn đọng lại trên trán rồi dụi mắt nhìn, tim súyt vọt ra ngoài vì sợ....

Xiumin đang ngồi ngay bên cạnh tôi, tay khoanh trước ngực, 2 hàng mi khép hờ, cả người toát ra vẻ lạnh lùng băng giá, mái tóc màu bạc đầy ma mị khẽ bay lòa xòa trong gió. Khuôn mặt đẹp nhưng lạnh lẽo của hắn đập vào mắt khiến tôi giật mình kêu thét lên rồi ko chú ý ôm lọ sao ngã lộn tùng phèo xuống ghế, bàn tọa tiếp đất, đau đến ứa nước mắt.

Hắn vẫn ngồi đó, không nhìn tôi, mi mắt khép hờ, nhưng môi lại khẽ nhếch lên 1 đường cong hoàn hảo chả rõ là châm chọc hay khinh bỉ nữa.

Tôi nhìn thái độ mỉa mai của hắn, tức đến phọt máu mũi, vội đặt lọ sao sang 1 bên, lồm cồm bò dậy, bực mình quát:

- Sao cậu cứ xuất hiện như ma thế? Định giết người ko cần chuôi dao... à quên lưỡi dao đấy à?


Nghe giọng nói "oanh vàng thỏ thẻ, chim sẻ chạy đàn" của tôi vang lên, hắn khẽ cựa mình, nheo mắt nhìn tôi chăm chú, đôi môi mỏng như cánh hoa anh đào lại nhếch lên tỏ vẻ giễu cợt không thèm nói gì, tôi nhìn thái độ của hắn mà tức đến nghẹn lời, nếu bây giờ mà có cái kéo ở đây, nhất định tôi sẽ không ngần ngại mà xông đến cắt xọet đôi môi mỏng của hắn, để xem còn nhếch môi cười giễu tôi được nữa không? HỪ...

- Sao ko nói gì??? Cậu bị ai cắt lưỡi đấy à??? Mà nếu thật thì cái người cắt lưỡi của cậu cũng thật kém thông minh, cần gì phải cắt lưỡi cậu cho nhọc công bởi vốn dĩ cậu có lưỡi đâu...hehe...._ Tôi cười gian giảo nói

- Cậu lắm mồm thật đấy_ Hắn lạnh lùng nói rồi thở khì 1 cái ngả lưng xuống cái ghế gỗ nằm phởn phơ


- Này....cậu bất lịch sự nó vừa vừa thôi nhé, người ta đang nói chuyện với cậu đấy...không hiểu suốt 16 năm qua cậu đã học đc cái quái gì nữa_ tôi tức giận gắt um lên

Hắn khẽ chép miệng, ngồi dậy vặn vẹo cái cổ nhíu mày nhìn tôi nói:


- Người ta đã không muốn nói chuyện, mình lại cứ bắt nói, người như vậy phải chăng là có lịch sự?

- Ai bảo thế? Làm cứ như tôi muốn nói chuyện với cậu lắm ko bằng, nếu khônh muốn nói chuyện vs tôi cậu có thể nói rằng: "Xin lỗi, tớ đang mệt, ko muốn nói chuyện,
cậu có thể quay lại khi khác ko? (ọe)" đấy thế có phải lịch sự hơn ko?_ tôi gân cổ lên cãi


- Hừ...hình như cậu đã quên 1 điều quan trọng thì phải?_ hắn nhếch mép nói

- Điều gì?

- Nếu tôi mà nói những lời vừa rồi thì tôi đã ko phải là KIM XIUMIN Còn nữa, tốt nhất là từ lần sau cậu đừng có ngủ trên cái ghế này nữa

- Tại sao?_ tôi phùng mồm hỏi

- Vì cái ghế này là của tôi_ hắn lạnh lùng nói

- Của cậu?_ tôi ngạc nhiên hỏi lại rồi chạy đến gần cái ghế ngó nghiêng, lần sờ khắp cả sau đó bật thốt lên_ Ủa đâu? Tên cậu đâu? Có chỗ nào ghi cái ghế này là của cậu à? Chỉ tôi xem coi.

- Hừ, cái này gọi là nhân sinh định mệnh_ hắn nhếch mép nhìn tôi nói


- Là sao?_ tôi hỏi lại, mặt trông đến là đần


- Đồ ngốc, có nghĩa là từ khi chiếc ghế này xuất hiện, định mệnh đã xác định nó thuộc về tôi.

- Ơ...._ tôi hơi ngớ người ra 1 lúc rồi ôm bụng cười khằng khặc nói_ Hahahahaha....Ôi tía má ơi...hahaha buồn cười chết mất. hahaha Xiumin tôi thật không ngờ cậu lại là 1 tín đồ trung thành của dòng phim tình cảm lãng mạn đấy ...hahaha...ôi ôi cứu cứu, đau bụng quá...hahaha...tôi thật không ngờ cậu lại hâm hấp như thế đấy Xiumin ạ haha..._ tôi cười sặc sụa, nước mắt, nước mũi chảy cả ra (ặc...ặc)

- Cười xong chưa????_ hắn lạnh lùng hỏi, nheo mắt nhìn tôi, đôi mắt màu tím khẽ lóe lên tia lửa.


Tôi nghe hắn nói, cảm nhận đc bầu không khí lạnh đến trên dưới - 100 độ C, vội vàng nín khe, đứng thẳng dậy, vuốt ngực ho khẽ nói:


- Khục..khục ờ..ừm...hình như xong rồi.

- Tốt...Cậu thấy khung cảnh xung quanh thế nào?_ hắn nheo mắt nhìn tôi hỏi

- Hở???_ tôi ngớ người trước câu hỏi lạc điệu của hắn, vội ngó nghiêng xung quanh chớp mắt ngây thơ nói_ Trời xanh, mây trắng, nắng đu đua, hoa đua nở, chim véo von, suối róc rách...có gì lạ đâu?

- Ý tôi là phía dưới đất_ hắn nhếch mép nói rồi chỉ tay xuống dưới đất, thấy vậy tôi
bèn nhìn theo hướng chỉ của hắn, giật mình suýt ngã lộn nhào, trên mặt đất sạch sẽ, những mẩu giấy vụn, mảnh gỗ thừa, sơn lọ văng tùm lum, mà người bày chúng ra khônh ai khác chính là tôi, tôi khịt khịt mũi, méo cả mặt nhìn hắn cười hề hề rồi chặt lưỡi nói:

- Chậc...ko biết cái đứa nào (tao đây) mà lại vô văn hóa thế nhỉ? mặt đất sạch sẽ thế này mà dám bày bẩn ra, láo thật đấy...hê hê...

- Ở đây có hệ thống camera đấy_ hắn nhẹ nhàng nói, tôi nghe mà tưởng sấm đánh bùm bùm bên tai, mặt tái mét lại, tim đập thình thịch ko dám nói gì

- Sao vậy? á khẩu rồi à?_ hắn nhếch mép mỉa mai, rồi lạnh lùng nói_ ...xem ra tội của cậu nặng rồi đây, đã xả rác bừa bãi lại thêm cái tội nói dối nữa, tôi có thể xử cậu đi quét sân trường đấy...

- Cậu...cậu là ai mà có quyền phạt tôi???_ tôi vừa sợ vừ tức gắt gỏng nói

- Ha...cậu ko biết hả? mọi vampire vi phạm kỉ luật trong học viện đều do Volt xử lý, mà cậu cũng đừng quên tôi là người của Volt, thế nào? Tôi có đủ quyền để xử phạt cậu ko?_ hắn nhướn mày hỏi

- Cậu...._ tôi căm phẫn nhìn hắn, tức giận nói_ cậu là đồ ở dơ, lấy việc công trả thù tư...


- Hừ...có lấy việc công trả thù tư hay không là việc của tôi. À...mà cậu yên tâm đi, nếu xử phạt cậu, tôi sẽ không bắt cậu đi quét sân trường đâu_ hắn khẽ nói

- Thật sao??_ mắt tôi sáng lên, vội vàng chạy đến bên hắn toe toét cười_ hớ hớ, thật không ngờ cậu lại tốt như vậy đấy, Xiumin. Đạ tạ, đa tạ....


- Cậu sẽ không phải quét sân trường, nhưng bù lại sẽ phải quét nóc nhà, yên tâm ở trên đấy có đủ lá và rác cho cậu..._ hắn lạnh lùng nói rồi chỉ tay lên cái nóc nhà cao chót vót, khuôn mặt vẫn vô cảm nhưng trong đôi mắt màu tím lại khẽ ánh lên tia nhìn thích thú

Tôi nhìn theo bàn tay hắn chỉ, mặt tái mét ấm ức nói:

- Đồ độc ác, bắt 1 người liễu yếu đào tơ như tôi lên nóc dọn dẹp mà xem được à? Cậu độc ác nó vừa vừa thôi chứ. Tôi dọn cái đống này đi là đc chứ gì?


- Tốt, dọn mau lên, đừng có gây tiếng dộng đấy_ hắn nheo mắt nói rồi ngả lưng xuống ghế ngủ thẳng cẳng

" Đồ chảnh ngựa" tôi lẩm bẩm nói rồi lườm hắn 1 cái suýt rách mắt nghiến răng nghiến lợi cúi xuống thu dọn mấy thứ linh tinh. Nhưng vừa chạm tay đến 1 mảnh giấy vụn tôi chợt đứng khựng lại. Thôi chết...lọ sao băng giá, sao tôi lại có thể đứng đây cãi nhau lằng nhằng vs hắn mà quên mất 1 việc quan trọng như vậy nhỉ? Làm sao bây giờ, liệu khi tôi đưa cho hắn lọ sao, hắn có tức giận mà ném nó đi không nhỉ?


Tôi lo lắng nghĩ thầm rồi nhẹ nhàng đi đến bên gốc cây, cầm lọ sao lên nhỏ nhẹ gọi:

- Xiumin nè....

Nghe tiếng tôi, hắn khẽ cựa mình ngồi dậy, nhíu mày nói:


- Lại cái gì nữa, sao cậu còn chưa đi?


- Ờ ừm..._ tôi lóng ngóng 1 hồi lâu không nói lên lời khiến hắn bực mình gắt:

- Có gì thì nói đi chứ, tôi buồn ngủ lắm.


- Tôi.. tôi...._ tôi hơi ấp úng rồi hít 1 hơi dài lấy hết dũng khí, đưa lọ sao ra trước mặt hắn nhắm tịt mắt lại hét lên:

- Xin cậu hãy nhận lấy thứ này....

Xiumin hết nhìn lọ sao rồi lại nhìn tôi, khuôn mặt khẽ ánh lên vẻ ngạc nhiên. 1 lúc sau như đã hiểu ra chuyện gì đó, đôi mắt hắn hơi sáng lên rồi nhếch mép nói:

- 1 màn tỏ tình cũ rích, cậu không còn thứ gì hay hơn sao?


Tôi hơi ngớ người ra 1 lúc, rồi ôm bụng cười sặc sụa nói:

- Tỏ tình á? Hahahaha...buồn cười chết mất, cậu đang xơi dưa bở đấy à hahahaha....


Nhìn cái bộ dạng cười ra nước mắt của tôi, hắn hơi gằn giọng lạnh lùng nói:


- Hừ...cậu thích cười như thế hả? Nếu không phải là bảy tỏ tình cảm thì tự dưng đi tặng cái thứ này cho tôi làm gì?


- À..._ tôi giật mình vội nín cười, tay vân vê lọ sao ấp úng nói_Cái này.... Cậu..cậu..có thể cho tôi ngồi cùng bàn được không? Dù sao thì bàn đó cũng chỉ có mình cậu ngồi thui mà, h thành 2 mình cũng đâu có chật hihi....


- À...thì ra là vậy, hóa ra đây là đồ đút lót_ hắn hơi nhếch môi gật gù mỉa mai nói, tia sáng trong mắt chợt vụt tắt thay vào đó là 1 màn sương dày đặc như che phủ cả quầng mắt

- Ấy..ấy... sao cậu dùng từ thô thiển thế, phải gọi nó là đồ biếu, đồ biếu chứ..._ tôi vội vã phân bua, nhấn mạnh từ đồ biếu


- Hừm thôi đc...đưa đây_ hắn khẽ thở dài rồi chìa tay trước mặt tôi

- Đưa cái gì cơ?_ tôi hơi ngớ người ra hỏi


- Chứ không phải cô định tặng thứ đó cho tôi sao?_ hắn gắt lên, tay chỉ vào lọ sao

- À..Ừ...quên hê..hê...đây.. đây..._ tôi bật kêu lên, rồi cười toe toét đưa lọ sao cho hắn, hắn nhẹ nhàng đón lấy nó rồi nheo mắt săm soi trên bàn tay của mình, môi khẽ nhếch lên. Thấy khuôn mặt đểu giả của hắn, ko hỉu sao tôi lại thấy lo lắng, vội giơ 2 bàn tay ra hứng phía dưới lọ sao.

Bắt gặp hành động kì cục của tôi, hắn khẽ nhíu mày, ngạc nhiên hỏi:

- Cậu đang làm cái trò gì thế?

- Có gì đâu, tôi chỉ là đang đề phòng trước thui

- Đề phòng? Nhưng mà đề phòng cái gì cơ?

- Thì phải giơ tay ra hứng trước thế này, đề phòng lúc cậu lên cơn, vất cái lọ của tôi xuống đất chứ sao nữa_ tôi cáu

_Phìiiiiiiiiii...._ Xiumin nhìn bộ dạng ngu ngốc của tôi khẽ phì cười, dưới đôi môi mỏng đẹp tựa như cánh hoa anh đào của hắn, 1 hàm răng trắng đều lộ ra, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, đôi mắt tím đẹp nhưng vô hồn khẽ cong lên, bên má trái xuất hiện 1 lúm đồng tiền duyên không chịu đc.

Thật ko ngờ khi cười hắn lại đẹp đến mê hồn như vậy, nụ cười này có thể biến hắn từ 1 ác ma trở thành thiên sứ. Tôi khẽ thu bàn tay lại ngớ ngẩn đứng nhìn nụcười tỏa sáng của hắn, mọi bực bội trong lòng đều tan biến.


Thấy khuôn mặt ngu ngơ của tôi, hắn vội thu lại nụ cười của mình, khẽ ho nhẹ rồi lắc lắc lọ sao trc mặt tôi nói:

- Khụ..khụ...Lọ sao ư?

Tôi hơi giật mình, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của hắn, vội tĩnh tâm lại, cười nhẹ nói:

- Ừ, tôi đặt tên cho nó là lọ sao băng giá. À...mấy cái bông tuyết giả trong lọ ý, nó hơi bị bẩn, bởi vì trc đó tôi đã làm vỡ lọ 1 lần, nhưng vẫn đẹp đúng ko?

- Chậc...Cậu nghĩ gì mà đi mua tặng tôi mấy cái thứ đồ dành cho con gái này?

Nghe hắn nói, tôi tức giận chu miệng nói:

- Hừ...cậu đừng có mà nói thế, cái này tôi tự tay làm đấy, tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều trc khi quyết định tặng cho cậu thứ này, vì tôi nghĩ nó rất hợp vs cậu.

- Rất hợp vs tôi?

- Ừm...Bởi tôi tin rằng khi nhìn thấy nó, cậu sẽ trở lên vui vẻ hơn...._ nói đến đây, tôi dừng lại, nhìn chăm chú vào lọ sao trên tay Xiumin rồi khẽ mỉm cười nói tiếp:

- Cậu cũng thấy lọ sao này đc bao phủ bơi tuyết chứ??? Thoạt nhìn, nó tạo cho ta cảm giác lạnh lẽo, cây đàn violon ở giữa chính là tượng trưng cho cậu, lạnh lùng và cô độc trong không gian ngập tràn sự băng giá. Nhưng...cậu có thấy những ngôi sao này ko?_ tôi nói rồi chỉ vào những ngôi sao nhỏ lấp lánh đủ sắc màu


- Những ngôi sao này chính là tượng trưng cho những người yêu quý cậu, tôi tin rằng, trong học viện này, sẽ có ko ít người thật lòng quan tâm đến cậu, luôn ở bên cậu cho dù cậu có trở lên lạnh lùng, hay cô độc như thế nào. 1 ngày nào đó, những ngôi sao này sẽ khiến nhưng bông tuyết trong lọ sao tan ra, cũng như những băng giá trong lòng cậu....


- Trong những ngôi sao ở đây có cậu không???_ 1 lúc lâu sau Xiumin đột nhiên lên tiếng hỏi. Đôi mắt màu tím của hắn như đc bao phủ bởi 1 màn sương dày đặc, khiến nó trở lên huyền ảo hơn

Tôi hơi ngớ người trc câu hỏi của hắn, ngước khuôn mặt ngu không tả đc của mình lên lắc đầu, phán 1 câu xanh rờn:

- Ko hiểu...

- Cậu....Haizz mà thôi quên đi_ hắn thở dài nói rồi nâng lọ sao lên nhíu mày nhìn chăm chăm vào nó rồi khẽ nhếch mép từ từ móc những bông tuyết giả "hơi bẩn"trong lọ ra

Thấy vậy, tôi hoảng kinh vội giữ lấy tay hắn lại kêu lên:


- Cậu làm cái gì thế? Nếu ko muốn lấy thì đưa cho tôi, đừng có phá, có biết tôi đã mất gần 7 tiếng đồng hồ để làm ra nó ko?

- Hừ...đứng im đi_ hắn gắt rồi sau đó lấy hết những bông tuyết giả ra, đặt 1 bàn tay của mình lên miệng lọ, 1 luồng ko khí lạnh chợt ùa đến, tôi ngớ người ra nhìn, kinh ngạc đến độ ko thốt lên lời, bên trong lọ sao đột nhiên xuất hiện những bống tuyết trăng tinh, đẹp đến mê hồn.

- Đẹp dã man..._ tôi kêu lên, rồi nhanh chóng giật lọ sao trên tay Xiumin, cầm lên ngắm nghía, thật kinh ngạc ngạc những bông tuyết này đẹp quá, trông giống thật vô cùng, mà khoan đã, sao nó lại lạnh như vậy nhỉ? Chẳng lẽ....Tôi tá hỏa nghĩ rồi lắp bắp hỏi hắn:

- Tuy..ết...thật????

- Đúng..._ hắn gật đầu cái rụp, lạnh lùng nói

- Bậy bạ, đây là mùa thu mà, cậu đang trêu trẻ con đấy à?_ tôi kêu ầm lên

- Hừ...chỉ là mấy bông tuyết thôi mà, cậu khinh thường tôi quá đấy_ hắn tức giận nói


- Phư...phư...tôi ko tin đâu , hay là cậu thó ở đâu đc mấy viên đá bào rồi cho vào đây giả làm tuyết hả?_ tôi nghi ngờ hỏi

- Đồ ngốc...đc thôi, nếu cậu ko tin, tôi sẽ cho cậu thấy


Hắn nói rồi vung tay cái rẹt, ko khí xung quanh chợt lạnh đến thấu xương. Tôi giật mình vội ngó xuống đất, tá hỏa nhìn lớp băng dày đang phủ kín ngay dưới chỗ mình đang đứng. Quá sợ hãi tôi kêu ầm lên:

- Ối tía má ơi, có ma_ rồi ko chú ý, trượt chân ngã cái oạch đầu đập vào băng đau đến ứa nc mắt.

- Huhuhu đau quá...đau quá..._ tôi kêu lên thống thiết, rồi ôm đầu lồm cồ bò dậy lườm hắn 1 cái suýt rách mắt nói:

- Cậu có cần chơi ác thế ko?

- Hừ..thế bây giờ cậu đã tin chưa?


- Ờ ừm...cũng hơi hơi....nhưng mà này, cậu làm thế nào mà điều khiển đc băng tuyết thế?


- Vớ vẩn, tôi là ai kia chứ?...Thế cậu có định đưa trả cái đó cho tôi ko? Của tôi chứ của cậu à?_ hắn nhíu mày nói rồi chỉ tay vào lọ sao, thấy vậy tôi hơi ngớ người ra, nhìn lọ sao trên tay mình, rồi đưa cho hắn, cười hề hề nói:

- Hihi xin lỗi nha, của cậu đây...


Hắn ko nói gì chỉ giằng lấy lọ sao rồi nhanh chân bước đi. Nhưng đột nhiên hắn dừng lại rồi ko quay đầu nhìn tôi, hắn lạnh lùng nói:

- 1 phần 5


- Hở?_ tôi ngớ người ra chẳng hiểu gì cả hỏi lại hắn_ 1 phần 5 cái gì cơ?


- Đồ ngốc, tôi sẽ cho cậu sử dụng 1 phần 5 cái bàn cuối, nhớ là đừng có xâm chiếm đấy_ hắn nói

- Thật sao???_ tôi kinh ngạc hỏi lại, rồi ko kiềm chế đc co chân nhảy cẫng lên_ Hura...vậy là cậu cho tôi ngồi cùng rùi đúng ko? Hehehe ...You are a cute boy!


Vì quá phấn khích mà tôi ko cẩn thận trượt chân ngã cái oạch lần nữa, đầu lại đập xuống băng suýt nữa thì vỡ sọ, tôi đau đến ko đứng dậy nổi, cứ nằm đó mà khóc thầm.


Hắn ko nói gì chỉ khẽ lắc đầu đưa tay lên che miệng rồi bước thẳng.....

========================================

----------------------------------------

Ở phía sau 1 gốc cây phong đỏ gần đó, có 1 ngừoi đang cố lau đi những giọt nước mắt đau thương trên mặt mình cay đắng nói:


- Cậu đã cười sao? Suốt 15 năm qua tôi đã luôn ở bên cậu nhưng chưa bao giờ cậu dành cho tôi 1 cái liếc mắt chứ đừng nói gì đến 1 nụ cười, vậy mà cậu đã làm điều đó với 1 đứa vừa mới chuyển đến. Tôi hận cậu Xiumin....

....Hừ...Chen, là tự do cậu chuốc lấy đấy, đừng trách tôi độc ác....

End chap 13

Mình đã học khá bận. Rảnh mới ra chap đc. Cmt cho mình đônh lực nhé💋

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com