Chap 25 : Boss.
Chap 25
Hôm nay là ngày đi làm đầu tiên.
Tôi đến công ty, chào hỏi mọi người, Nana chủ động hướng dẫn công việc cho tôi, cũng thú vị. Việc của tôi chủ yếu là thảo hợp đồng thầu và đi công tác với sếp.
Ngày học Đại học, có lần tôi được thím giới thiệu làm trợ lý cho một doanh nhân bên ngành mây tre đan xuất khẩu nhưng sợ chưa có kinh nghiệm nên không dám đi, bây giờ lớn rồi, thấy tự tin nhiều hơn.
Đến tận 10 giờ, vẫn chưa thấy sếp đến, tôi đã hồi hộp lại càng hồi hộp. Lần đầu gặp thì phải gây ấn tượng mới được.
Công ty này, ai cũng tất bật, tự nhiên tôi thấy mình chậm chạp quá. Ngày trước ở Cube, chạy toán loạn lên, bây giờ lại thấy nhàn rỗi. Tôi mon men lại gần chị hướng dẫn.
_Chị, em rảnh rỗi quá, em có thể giúp gì được không ạ?
_À, em đi mua cà phê đem vào cho sếp đi.
_Dạ? Sếp chưa tới mua cà phê rồi để nguội sao uống ạ?
_Sếp đến rồi mà.
_Lúc nào vậy ạ?
_Trước khi em đến.
Tôi ôm đầu. Ôi mẹ ơi, lần đầu tiên tôi biết chuyện sếp đến trước cả nhân viên thế này. Ngày trước làm ở Việt Nam, có khi cả tuần cả tháng tôi mới thấy giám đốc công ty đi làm, mà còn tới có mỗi một lúc rồi về cơ.
Cuống cuồng, tôi đi mua cà phê. Mà còn chẳng biết khẩu vị của sếp như nào cơ. Thôi thì dùng tạm Americano vậy, thấy bảo đàn ông thích vị này, à trừ Yoseob ra, anh ta đâu phải đàn ông. À không nhắc Yoseob cơ mà.
Tôi tới quán coffee phía bên kia đường mua Americano về, hít một hơi dài, gõ cửa bước vào. Sếp đang ngồi quay lưng về phía cửa.
_Xin chào Giám đốc. Em là trợ lý mới. Đây là cà phê của anh. – Tôi cúi gập người rồi kính cẩn “dâng” cà phê lên bàn.
Khi đó giám đốc mới xoay ghế lại. Tôi choáng, lùi lại cả mét.
Giám đốc đẹp trai như tài tử. Ổn định lại đầu óc nào. Mà xã hội này có phải quá bất công không? Đẹp trai rồi còn giàu có, tôi lẩm bẩm trong đầu, sếp thế này thì tôi biết phải làm gì? Tự nhiên chân tay bủn rủn thế này.
Sếp giơ giơ cái cốc Americano lên ngắm nghía một hồi rồi bỏ vào sọt rác. Tôi tròn mắt, sếp lạnh lùng buông lời.
_Đi mua cốc khác.
_Dạ? – Tôi không tin nổi vào tai mình. Đẹp trai đâm chảnh à? Và thầm nghĩ.
_Tôi không nói 2 lần.
Tôi cúi người, xị mặt lui ra. Nana nhìn tôi bí xị, lắc đầu vẻ ngán ngẩm.
_Chị, sếp uống cà phê vị gì, như nào mà em mới mua Americano vào sếp đã... – Tôi hỏi, chị cũng thương tình mà chỉ bảo.
_Sếp thích đồ ngọt. Mua cappuccino thêm đường vào.
Tôi shock tập hai. Sếp. Đẹp trai. Lắm tiền. Lạnh lùng. THÍCH ĐỒ NGỌT.
_Vâng, em hiểu rồi. – Tôi cúi đầu rối rít cảm ơn rồi lại chạy biến sang cửa hàng.
Người pha chế nhìn tôi, kiểu như “Mới mua xong đã uống hết rồi hả?”.
_Cho tôi cappuccino, thêm đường.
Tôi lại tất bật trở về.
_Đây là cà phê của Giám đốc. – Lần này tôi bước vào, sếp đang liếc mắt qua liếc mắt lại nhìn cái gì đó ở màn hình laptop. Chắc chơi game rồi, tôi tặc lưỡi. Kiểu này chắc lại cậu ấm nào đó, chậc, lại film Hàn.
_Em có mua thêm đường, nếu Giám đốc muốn uống ngọt thì bỏ thêm đường.
Sếp vẫn không đáp gì.
_Thưa sếp. – Tôi ngập ngừng nhắc lại, sợ anh không nghe thấy.
_Ồn ào quá. Không thấy tôi đang làm việc à? – Tôi giật nảy cả người.
_Em xin lỗi. Không còn gì nữa, em ra ngoài đây ạ.
Tôi ra khỏi phòng Giám đốc mà suýt tè ra quần. Trời ơiiiiiiiiiiiiiiiiiii! Đẹp trai nhưng chảnh là loại tôi ghét, ghét nhất luôn. Mà tôi cũng đem lòng yêu một thằng đẹp và chảnh mà. À không, xấu còn chảnh.
Nana nhìn tôi, ra chiều thương cảm, có vẻ như chị cũng đã từng trải qua cái hoàn cảnh này.
_Thảo cái này đi. – Nana đưa cho tôi một xấp hợp đồng thầu.
Công việc quá nhiều, thời gian nửa ngày chơi của tôi chính thức chấm dứt, chuỗi đau khổ chính thức bắt đầu.
Tôi bắt tay vào thảo hợp đồng, có nhiều chỗ ngôn ngữ khó hiểu, lại lôi kim từ điển ra tra, có mấy cô đi qua nhìn thấy cứ khúc khích cười. Cười gì mà cười, nếu các cô học tiếng nước ngoài thì có phải tra không? Tôi bực mình nhưng việc nhiều quá, chả có thời gian mà để ý nữa.
_Chị Nana, sao không làm hợp đồng thầu bằng tiếng Việt ạ? – Tôi giơ hợp đồng thầu dự án xây dựng chung cư cao cấp mới ở trung tâm Hà Nội lên.
_Đó là lý do vì sao sếp tuyển em đấy. – Chị trả lời tôi rồi lại tập trung vào việc của mình.
Sao lại tuyển tôi không biết nữa, tiếng Việt ở đây thì thiếu gì người biết chứ. Tôi thở dài, biết thế ngày trước đi học một khóa tiếng Anh chuyên ngành xây dựng rồi, chú tôi cũng bảo làm bên xây dựng với chú nhưng tôi lại ham mê ngân hàng nên bây giờ thành ra là như này đây.
Lại chúi mũi vào vừa dịch vừa thảo hợp đồng, mà mấy cái câu hỏi phỏng vấn của tôi có liên quan gì tới mấy cái việc này nhỉ. Aish, không được suy nghĩ lung tung, phải cố lên.
Đến giờ nghỉ trưa, tôi dịch được hết 2 bản hồ sơ đấu thầu, một nỗ lực to lớn, đang cầm lên tận hưởng thành quả thì Nana đi qua, thảy cho tôi 2 bản hồ sơ.
_Cái gì vậy ạ?
_Cái em mới dịch.
_Để làm gì ạ?
_So sánh và học hỏi.
Tôi ngớ người. Sao không đưa cho tôi ngay từ đầu, dịch đi dịch lại có phải mất công không? Cái công ty này thật là... Aish.
Tôi ôm lấy hai tập hồ sơ cũng phải tầm gần trăm trang, so đi so lại. Cũng có đoạn sai này. Tôi dùng bút chì gạch gạch sửa sửa và ghi nhớ. Tôi học tiếng khá nhanh đấy.
Đọc tới trang thứ ba, sếp từ trong phòng đi ra, tôi bật dậy chào, đánh rơi một đống giấy xuống đất. Sếp nhìn tôi rồi cứ thế đi làm. Chảnhhhhhhhhhhhhhhh!
Tôi tức tối không đấm được vào mặt thằng sếp ấy một phát, có tiền nên như vậy à?
Hic, việc, tôi lại ngồi xuống, làm tiếp. Mải làm quá, lúc sau tôi ngẩng đầu lên thì thấy Nana đi từ đâu về.
_Em không ăn trưa à? Chăm chỉ là tốt nhưng không ăn thì lấy đâu sức mà làm?
_Em đi ăn bây giờ đây, em định cố làm nốt cho xong nửa chỗ này.
_Hết giờ rồi. Bây giờ là chiều rồi, làm tiếp thôi. – Nana nhún vai, bụng tôi sôi òng ọc. Nhịn đói ư? Không đời nào.
Và cuối cùng, tôi phải ôm cả cái bụng đói để làm việc, dĩ nhiên trừ khoản nước lọc được miễn phí ra thì tôi quằn quại vì đói, bủn rủn cả tay chân.
Chuông báo tan ca reo lên, chắc tôi là người mừng nhất công ty, tôi đứng phắt dậy, hớn hở thu dọn đống giấy tờ. Nana ném qua cho tôi 2 cái bánh.
_Dưới ngăn kéo của em cũng có nhưng chị tưởng em không đói.
Tôi làm mặt mèo. Người trong công ty này nguy hiểm không đỡ được. Trời ơi.
***
Tôi cầm túi xách trong tay, lững thững leo lên phòng, ở đây không có thang máy, nó cũng chỉ là cái chung cư cũ, như kiểu một dạng tập thể mà thôi nên mới có giá thuê hời như thế này. Chấp nhận, chấp nhận.
Thế là bây giờ là đầu tháng 2 rồi. Tôi bước từng bước và nhẩm tính. Chả mấy nữa mà Valentine, rồi lại White Day, rồi Black Day. Một năm có mỗi mấy cái ngày đấy thôi mà năm nào cũng cô đơn. À mà Black Day năm ngoái mình làm gì nhỉ? Quên mất rồi, nhét nhiều việc vào đầu quá.
Về nhà, uống được chút sữa vào bụng, tôi lăn quay ra giường. Mới đi làm có một ngày đã rã người ra thế này thì đi làm 1 tuần tôi chắc chết. Ở Cube, chỉ khi nào P&P bận thì tôi mới bận, à mà chính xác là Long với Blank bận thì tôi mới bận, còn không thì cũng khá nhàn, căn bản tôi còn đi học nên chủ tịch Hong cũng hiểu, thêm cả Khánh san sẻ công việc cho nữa. Đấy, Cube nhiều người yêu mến tôi như vậy cơ mà, qua đây như kiểu toàn kẻ thù.
Buồn ngủ quá, đói nữa. Thôi cứ ngủ tạm một lúc rồi lát dậy ăn uống, tắm giặt cũng được. Cứ thế, tôi từ từ chìm vào giấc ngủ.
12 giờ, tôi bật dậy, nấu mỳ ăn rồi tắm, giặt xong cũng 1 giờ sáng. Online chút vậy. Tôi bật laptop lên, Yoseob mới tweet. Anh ở nhà một mình, cái màu tường như thế kia cũng đủ cho tôi biết anh đang ở phòng của tôi. Uh nhỉ, tôi đi rồi thì anh sang bên đấy ngủ còn gì nữa.
Tự nhiên, từ vợ chồng hóa người xa lạ. Tôi không còn dùng cái tweet dành cho công việc quản lý của P&P nữa, tôi lại quay trở lại làm một cô fangirl bình thường.
Tôi mention cho anh.
/Muộn rồi đấy, ngủ sớm đi./
Rồi tắt máy đi, cố gắng ngủ tiếp. Ngày trước, tôi mention cho anh bao nhiêu lần chả bao giờ được reply lại, bây giờ chắc cũng vậy thôi.
Tự nhiên tôi hơi hối hận. Chả biết anh có sống tốt khi không có tôi không. Mà... 26 tuổi rồi, có gì mà lo nữa. Tôi lắc đầu.
Đêm đó, nước mắt tôi lại đẫm gối. Tự nhiên công việc nặng nề thế này, tôi lại muốn được kể chuyện cho anh nghe, rồi anh giả vờ làm giám đốc cho tôi hét vào mặt. Chỉ cần vậy thôi...
***
Sáng ngày thứ hai đi làm, tôi tới công ty sớm hơn hẳn 30 phút. Dù gì tôi cũng là nhân viên mới, tới để dọn dẹp trước, tiện thể đi qua cửa hàng hoa, tôi mua chút hoa hồng tới, cắm vào lọ hoa cất trong góc tủ tài liệu.
Sếp chưa đến, tôi chắc mẩm sếp sẽ thích khi thấy khóm hồng tươi đẹp thế này.
Nana đến trước, chị bước vào, tôi đang cắm dở hoa, tươi cười chào chị. Chưa cất túi, chị đã bước nhanh tới chỗ tôi, giằng hoa hồng từ tay tôi, gai hoa còn sót lại đâm vào tay tôi đau điếng.
_Sếp bị dị ứng phấn hoa.
Máu chảy ra, tay đau nhưng tôi không kêu. Dường như nỗ lực còn chưa đủ, còn phải học hỏi và tìm hiểu nữa.
Nana cho hoa vào túi, bảo tôi cầm đi vứt. Tôi bặm môi cầm hoa ném vào thùng rác rồi đi xin urgo dán vào tay.
Chắc tôi nhầm rồi khi vào một công ty có toàn sếp với chả nhân viên kiểu này.
Tôi lôi điện thoại, nhắn cho Long một cái tin.
/Cậu rảnh không? Tối nay đi cà phê đi./
Tôi biết Long ít khi từ chối lắm nên thi thoảng có việc lại lôi cậu ấy ra làm bình phong đỡ đạn, biết mình ích kỷ nhưng chả biết làm sao.
/Tối nay mình diễn ở tận Jeju cơ. Để tối mai nhé./
Tôi thở dài. Bây giờ như thể bị cô lập vậy, khó khăn dồn đến cùng một lúc, đường thoát chả có. Đành tự lực thôi chứ biết làm sao.
/Diễn tốt nhé. Có gì mình gọi cho cậu sau./
Đút điện thoại vào túi áo vest, tôi rảo bước về phòng trợ lý.
***
Tính ra phòng trợ lý có tất cả là 3 người, một chị đang xin nghỉ sinh con nên công việc dồn hết về cho tôi với Nana. Tôi phụ trách mảng hợp đồng thầu còn Nana tính toán phần tài chính cũng như giấy tờ liên quan. Tôi thích mảng tài chính lắm vì ngày trước tôi học quản lý dự án khá chắc nhưng lại không được làm nên thi thoảng có mon men sang học lỏm. Nana cũng hiền từ mà chỉ dạy.
Lâu dần, tiếp xúc lâu tôi mới được Nana chỉ dạy cho một số điều cơ bản về sếp và cố gắng ghi nhớ cho bằng hết. Sếp tên là Choi Minhyun, năm nay 29 tuổi, du học Mỹ về, gia thế chưa rõ ràng.
Lúc nộp hồ sơ vào công ty, tôi đã tưởng tượng ra cái mối quan hệ giữa trợ lý riêng và giám đốc như kiểu bồ bịch nhưng với ông sếp thế này, tôi thở phào nhẹ nhõm. Dù gì, nếu làm tốt thì sếp cũng không sa thải được tôi, còn nếu bồ bịch thì ai biết đấy.
Tầm 1 tuần, tôi nắm được những điều cấm kỵ về sếp, sau đó cũng không mắc thêm lỗi nào. Mỗi lần có đoạn nào không hiểu, Nana lại chỉ bảo cho. Chị còn hảo tâm thảo một bản cho tôi tất cả những gì sếp thích và những thói quen vô cùng khó hiểu và khó chịu của sếp nữa.
Nhưng tôi có cảm giác nghi ngờ rằng Nana và sếp Minhyun có mối quan hệ mờ ám, thi thoảng có thấy hai người sóng bước đi cùng nhau, sếp cười nói rất thoải mái. Aish, không nên để ý nhiều, làm tốt việc của mình là được rồi. Tính ra mấy cái Yoseob dạy cho mình quá tốt, kiểu như chuyện showbiz có gì hot cũng mặc kệ ấy. Lại Yoseob. *tự vả vào miệng*
***
Sau hơn 1 tuần làm việc, tôi có chuyến công tác đầu tiên khi sếp cần sang Việt Nam ký kết hợp đồng xây dựng trung tâm thương mại với Công ty cổ phần xây dựng Vĩnh Nam.
Vì đã quá quen với việc book vé các chuyến bay đột xuất, tôi làm việc này rất nhanh nhẹn và nhận được lời khen đầu tiên, dĩ nhiên từ Nana. Sếp tôi KHÔNG BAO GIỜ biết khen người khác. Nói thế thì hơi quá nhưng đúng là sếp quá kiệm lời khen. Nana giành được hợp đồng rõ lớn cho công ty, sếp cũng chỉ bảo đó là nhiệm vụ và thưởng cho chị ấy, chả mở miệng nói được lời ngon ngọt nào. Nana cũng chả thấy buồn, chứ phải tôi, tôi buồn chết ấy. Như vậy chả phải sếp không công nhận khả năng của chị ấy sao?
Tôi thường quen hỏi Nana, chị chỉ cười nói sếp là vậy. Là vậy mà được?
Tôi mang cà phê vào cho sếp, đồng thời thông báo chuyến bay ngày kia. Sếp vẫn cái kiểu bận bịu chả thèm nhìn mặt người khác, báo cáo xong tôi lại lui ra, chả hiểu sếp gặp tôi ngoài đường có nhớ được không nữa. À mà đã bảo sếp mặt lạnh hơn băng rồi còn gì, chắc chắn không có chuyện sếp nhận ra ai đâu, tuyệt đối luôn.
Bước ra khỏi phòng giám đốc lần nào, Nana lại lo lắng mà nhìn tôi, tôi lại nhún vai như mọi lần. Sếp cứ thế này, tôi tổn thọ hoặc hỏng tim mà chết thôi, lúc nào bầu không khí cũng im ắng nhưng thâm tâm thì nơm nớp lo rằng sếp sẽ đập bàn quát tháo trong khi tôi thì cực kỳ sợ ai đập đồ đạc.
***
Chuyến đi Việt Nam lần này, tôi chẳng có thời gian để thở chứ chả nói đến việc về nhà thăm bố mẹ. Cách gia đình có mấy trăm km mà chẳng được gặp, vượt bốn năm giờ máy bay về, chỉ còn cách có chút nữa thôi mà...
Tôi chán nản ngả người nằm dài trên ghế sofa trong khách sạn, vẫn Grand Plaza, quá quen trong lần fanmeeting trước.
Nhanh thật. Tôi khẽ cười. Tối nay dự tiệc, rồi ký kết hợp đồng, mai lại bay về Hàn luôn. Nana đã dặn dò tôi trước là công việc sẽ rất mệt nhưng tôi chưa kịp chuẩn bị tinh thần là đến mức này. Từ giờ tới lúc đó tôi có 2 tiếng.
Đang mải xoa bóp chân, sếp gọi cho tôi, giọng gấp gáp.
_Chuẩn bị thay đồ, ăn uống gì đó trước đã rồi tới dự tiệc. Cô có 45 phút, gặp nhau ở phòng ăn của khách sạn.
Nói xong thì cúp máy. Cái kiểu đột xuất thế này thì sếp lại đặt bàn trước rồi nên tôi chẳng lo. Tôi đối với sếp thì vẫn cứ trên quan hệ chủ - tớ, sếp trả lương thì tôi làm việc nên cũng chả để tâm nhiều, sếp sai gì thì làm nấy.
Tôi tắm xong, hong khô tóc thì thay đồ. Tôi mặc áo sơ mi trắng cách điệu khá mỏng, váy ngắn, đi giày cao gót màu đen. Tôi nhớ có lần Yoseob bảo trông tôi mặc thế này giống người Nhật hơn người Việt Nam. Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh tủm tỉm cười vì vẻ ngoài của tôi. Từ ngày không ở với anh nữa, tôi cắt mái bằng, tóc vẫn để dài như thế, hôm nay tôi búi cao lên, thêm tập hồ sơ cầm ở tay nữa, tự nhiên tôi trông mình trẻ quá đáng.
Cũng tốt thôi. Tôi đẹp vậy nhưng anh đã bỏ qua cơ hội đấy chứ. Tôi cười thầm. Đến giờ này tôi mới phát hiện ra, tất cả những gì mình làm cốt cán cũng để cho Yoseob hối hận.
Tôi lấy lọ nước hoa Yoseob tặng xịt một chút vào cổ tay, vào cổ rồi ôm tập hồ sơ tài liệu, sang gõ cửa phòng sếp.
Sếp ra mở cửa, vẫn kiểu cách như đi làm, vest, sơ mi trắng, cà vạt. Dĩ nhiên, đúng giờ nữa. Sếp cứ như một doanh nhân trẻ bị ám ảnh về thời gian, chỉ có sớm hơn chứ không có muộn, tôi kín đáo liếc nhìn cái đồng hồ mới phải tậu ở tay. Vẫn sớm hơn 1 phút, rồi thở phào.
Để hồ sơ gọn sang một bên, tôi với sếp bắt đầu dùng bữa. Cái không gian sang trọng ở đây làm tôi hơi thấy ngột ngạt. Lần trước đến, tôi gọi cơm mang lên phòng, ăn xong thì có dọn phòng dọn, bây giờ ngồi ăn ở đây lại thấy ngại ngại.
Sếp có vẻ chả để ý xung quanh là mấy nhưng cũng không để tâm tới món ăn. Nói chung sếp gây cho tôi ấn tượng kiểu vô sở thích. Ít nói, phụ nữ đẹp không ngắm, công việc cũng không hẳn đặc biệt yêu thích, tiền thì cũng có thể,... Tóm lại sếp rất khó hiểu.
Mà kệ sếp, sếp cho tôi tiền lương hàng tháng là được rồi. Không nên quan tâm nhiều làm gì cả.
_Ăn nhiều nhiều một chút, lát nữa gặp khách hàng không ăn được đâu. – Tôi đang nhá nhá cơm trong miệng, nghe sếp nói mà hơi giật mình.
_Dạ? – Tôi buột miệng rồi tự bịt mỏ. Sếp chúa ghét hỏi lại.
_Lát nữa đi với đối tác thì chỉ có nâng rượu là nhiều nên cô ăn nhiều một chút. – Sếp dùng khăn, lau miệng rồi nhâm nhi chút hoa quả tráng miệng, tôi vẫn chưa hết đơ.
Ăn nhiều vào nhỡ lát uống rượu thì chết. Tôi cũng ngẫm ra được nên chú tâm hơn vào ăn uống, dù mấy cái món sếp gọi chả có cái nào ngon cả. Đấy, khổ thế đấy, cái kiếp làm trợ lý là sếp như thế nào mình phải thế, sếp là nhất, sếp là số 1, sếp phải đội lên đầu.
Ăn uống xong, xe của công ty đối tác Vĩnh Nam ấy đến đón chúng tôi. Trên đường đi, tôi với sếp ngồi ở ghế sau, tên trợ lý của công ty đối tác ngồi cạnh ghế lái cứ nhìn gương chiếu hậu rồi soi tôi. Ừ tôi biết tôi đẹp, dĩ nhiên hôm nay tôi còn thấy tôi đẹp nữa là... nhưng cứ nhìn con gái nhà người ta chằm chặp như thế, tôi cũng bực mình.
_(Cô là người Nhật à?) - Hắn giở giọng tiếng Anh ra, nói với tôi. Lẽ ra tôi định không đáp nhưng thấy sếp đưa tay lên che miệng, hắng giọng, có vẻ sếp thấy khó chịu nên tôi cũng cười trừ. Thôi thì cứ coi như không hiểu tiếng Anh vậy, dù tôi muốn đáp trả hắn một câu để hắn đỡ nhìn nữa.
Chúng tôi tới một nhà hàng, có nguyên một dàn những ông bụng phệ ra đón sếp. Bình thường ở công ty, sếp tôi mặt mày lúc nào cũng cau có là vậy nhưng tự nhiên bây giờ, thấy cơ mặt sếp giãn ra, tôi thấy sếp hoàn toàn không quen. Ừ thì sếp đẹp trai và quá trẻ nhưng nhìn sếp cau có thành quen rồi, coi sếp như ông lão, bây giờ thấy sếp đúng tuổi quá, mà không, trẻ hơn ấy, tôi hơi ngây người ra nhìn.
Tay trợ lý kia từ đâu đi ra, cứ nói với sếp khen có trợ lý xinh và trẻ, tôi lần đầu thấy khá vui nhưng sau cũng đâm bực bội. Đến để bàn công việc mà cứ ngắm gái suốt, hơn nữa nếu họ khen tôi, họ lại đánh giá năng lực của sếp chả ra sao. Nói gì thì nói, ông sếp mặt băng của tôi vẫn đỉnh của đỉnh trong việc đấu thầu và huy động vốn. Mới hôm qua thiếu vốn, hôm sau đã có ngân hàng cho vay không cần thế chấp. Mới hôm qua hủy hợp đồng thầu này, ngày mai đã có hợp đồng thầu khác thế chỗ. Nói tóm lại, sếp là anh hùng của MinHwa. Mỗi tội mặt lạnh.
Tôi liên tục cúi đầu cám ơn lời khen của các ông kia trong khi cố gắng đi theo sếp. Dù ở Việt Nam đi nữa thì trong cái giới xây dựng này, tôi chỉ biết tin tưởng mỗi sếp, nhìn ánh mắt của mấy người kia như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy.
Sau khi tiến vào bên trong, sếp ngồi ở bàn bên tay trái, tôi đứng cạnh, bên bàn đối diện là đại diện công ty Vĩnh Nam và trợ lý. Giới thiệu thì có phiên dịch sẵn rồi nên tôi chỉ đứng cạnh nghe sếp dặn dò, thi thoảng trả lời những câu hỏi do sếp đưa ra, đồng thời thăm dò đối tác. Đa số bọn họ đều bị ngoại hình của tôi đánh lừa nên chẳng nghĩ được tôi đích thị là người Việt. Sếp ra chiều gật gù mỗi lần tôi phiên dịch xong. Đúng là mấy ông già chẳng thể nhạy bén bằng sếp rồi.
Trao đổi chữ ký xong, tiệc bắt đầu, tôi bị tách hẳn ra khỏi chỗ của sếp. Nói gì thì nói sếp vẫn còn quá trẻ, đàn ông 29 tuổi, lại thành đạt như vậy chả trách ông nào cũng muốn vơ về cho con mình, coi kìa, mấy ông sếp lại đi lượn quanh như tò vò, chắc lại hỏi han cho con gái đấy, tôi quá quen với cái chuyện này mà. Như cái lần đi ký hợp đồng ở Busan ngay ngày thứ 3 tôi đi làm cũng thế, sếp tôi cứ như quằn quại vì đống con gái của các sếp khác trong ngành, lần đó tôi còn sướng vì chả cần vung dao mà cũng trả được thù riêng nhưng lần này thì thương sếp thật, dù gì cũng đất khách quê người.
Nhưng thương thì làm được gì, tôi chép miệng, tôi cũng chả dám làm anh hùng cứu mỹ nhân. Đang xiên quả dâu tây, định cho vào miệng thì tay trợ lý của Vĩnh Nam lại tới làm phiền tôi, cũng ngà ngà say rồi đây, hơi thở đầy mùi rượu. Tôi hơi ngả người ra sau để đỡ phải ngửi cái mùi “hồng xiêm” này.
_(Ô, cô em người Nhật.) – Hắn được thể vươn tay chạm vào vai tôi. – (Sao ngồi cô đơn thế này? Làm với anh một ly.) – Còn giơ giơ ly rượu lên.
Tôi hơi lùi người ra sau, cố gắng giữ bình tĩnh để không cư xử thất lễ với trợ lý của đối tác, dù gì tôi cũng phải đặt lợi ích của MinHwa lên hàng đầu, chỉ cười trừ, giơ hai tay lên, đẩy đẩy tay hắn lại tỏ ý từ chối.
_(Uống với anh một ly thôi mà.)
_Thứ lỗi, tôi không thể uống được rượu. – Tôi cầm ly rượu từ tay anh ta, đặt xuống bàn.
_Ô, em nói được tiếng Việt à? Người Nhật mà nói được tiếng Việt. – Hắn bây giờ lại giơ tay định chạm vào mặt tôi thì có bàn tay của ai đó ngăn lại.
Là sếp.
_Baram, lấy cho tôi chút nước chanh. – Sếp ra lệnh, tôi lập tức đứng dậy đi tìm chanh.
Khi quay lại thì không thấy tên kia đâu, đưa cốc nước chanh cho sếp.
_Nước chanh của Giám đốc.
_Ô, lấy nước chanh thật hả?
_Vâng, sếp mới bảo em lấy.
_Ý là bảo cô đi chỗ khác cho hắn đỡ trêu ấy.
Tôi tròn mắt, như hiểu được ý thâm sâu của sếp, tôi cúi đầu cảm ơn. Bây giờ tôi mới biết sếp quá là tốt bụng, bấy lâu nay chắc tôi hiểu nhầm thôi.
End chap 25
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com