Chap 7 : BEAST = ?
Chap 7
Sáng hôm sau, tôi uể oải tới công ty. Tối hôm trước đột nhiên tôi nhận được tin nhắn từ Haeyeon unni – chị gái của Yoseob nên nằm nhắn tin với chị đến sáng, ngủ một lúc thì phải dậy đi làm.
Thang máy đang đi tới tầng 3 thì mở và tôi đã ngạc nhiên biết bao khi thấy Yoseob đứng đó.
_(Sao đã lại đi làm rồi?)
_(Ổn rồi thì phải tới thôi.)
Tôi đứng lùi sang một bên, bấm thang máy tới tầng 5.
_(Hôm qua, lần đầu tiên tôi được gặp Junhyung oppa.)
Yoseob không nhìn tôi. Tối qua, tôi có nhắn tin cho hắn, hỏi thăm xem có bị làm sao không, dù gì cũng là vợ chồng, hỏi han nhau có chút cũng đâu mất mát gì nhưng chắc là mệt quá nên không rep. Tôi cũng không để ý cho lắm. Tập luyện nhiều vậy không chết là may, nghe chị Khánh bảo nôn mửa hoặc ngất giữa chừng là chuyện thường. Dù gì vẫn rất đáng thương.
_(Vậy à?)
_(Từ sau… làm việc thì phải chú ý sức khoẻ một chút.)
_(Đến nơi rồi.) – Yoseob phớt lờ câu dặn dò của tôi, khi ấy tôi mới nhận ra cửa thang máy đang mở ra, hắn bước đi trước, rẽ trái, tôi thì cần rẽ phải.
Tôi nhìn theo, cái dáng ấy khuất hẳn rồi mới thở dài, đi chậm chậm, suy nghĩ một chút về cuộc sống này, đầy stress, cuộc sống mà tôi ghét nhất ấy thì tự nhiên có người đứng trước mặt tôi.
_(Hết tuần này, tôi sẽ về nhà, có cả các thành viên trong nhóm cùng tới.)
Nói xong, bước qua tôi như thể không quen biết.
Cái gì? Các thành viên cũng tới? Giới thiệu vợ chăng? Hay là tới để làm lọan nhà tôi lên?
Nhưng dù thế nào, tim tôi cũng đập rất nhanh. Phải ghi ấn tượng tốt với họ mới được.
***
Suốt tuần đó, tâm trạng tôi rất tốt, cười nhiều, công việc cũng quen dần. Có vài lần gặp chủ tịch, ông đều cười với tôi. Mọi việc đều rất suôn sẻ. Riêng có một việc, đó là tôi không biết nấu món gì vào ngày họ tới nhà.
Giờ ăn trưa, tôi gọi cho mẹ để cầu cứu, mẹ bảo làm món Việt. Tôi gọi cho mẹ chồng, dùng vốn tiếng Hàn 2 tuần học qua cùng với 1 quyển sách, 1 laptop bên cạnh để tra từ, mẹ dạy tôi làm món Hàn.
Cuối cùng, tôi vẫn phải “cầu cứu”.
_Chị ơi, em nên làm gì?
Khánh tuôn cho tôi một tràng những món ăn vừa ngon, vừa dễ làm. Nghe xong, tôi cũng hoa đầu chóng mặt.
Cuối cùng của cuối cùng, tôi đành gọi cho hắn.
Bận. Máy bận.
Tôi hậm hực. Lúc cần thì không thấy. Bỗng hắn gọi lại.
_(Sao vậy?) – Lúc nào cũng hỏi như thể tôi toàn gây nên tội vậy.
_(Tôi… các thành viên nhóm anh muốn ăn món gì? Hôm này tới nhà nên tôi muốn nấu ăn cho họ, dù gì…)
_(Không cần.) – Giọng hắn đanh lại và tôi nghe tiếng tim mình rớt “bịch” một cái khỏi lồng ngực.
_(Tại… tại sao?) – Tôi lắp bắp hỏi lại. Nếu là ngày trước, chắc chắn tôi đã gào ầm lên rằng vì cớ gì giận cá chém thớt rồi.
_(Tôi sẽ mua đồ ăn về.)
_(Tôi có thể làm đồ nướng rất ngon.)
_(Tôi đã bảo không cần.)
Tôi im, chào hắn rồi cúp máy.
Có lẽ tôi vô dụng thật. Làm vợ mà không biết nấu ăn cho hợp khẩu vị của chồng, rồi không được chồng yêu quý, đến bạn bè chồng tới nhà tôi cũng không thể nấu được bữa cơm cho chồng nở mày nở mặt.
Hơn hết, có lẽ chồng tôi không yêu tôi. Mà đúng là không yêu còn gì? Có người chồng nào lại quát tháo vợ như thế này, chẳng nói lời ngon ngọt mà toàn như dọa nạt, bố tôi còn không dọa tôi như thế. Rồi lại còn vắng mặt ở nhà suốt, không ăn cơm với vợ, chẳng ở nhà, cũng chẳng bao giờ an ủi,…
Chán nản, tôi lên mạng tìm thử thông tin về mấy món đơn giản. À, chí ít nếu không nấu cho họ ăn, tôi cũng nên tự thỏa mãn bảo thân chứ?
Lượn lờ một hồi thì tôi vào twitter. Từ ngày lấy Yoseob, tôi không còn nhiều thời gian và thói quen online nữa, tôi bận rộn hơn nhiều.
Có lẽ Yoseob còn bận hơn tôi, ngày trước ngày ngày làm spamer trên twitter, bây giờ thi thoảng mới online rồi tweet một hai câu.
Chắc tại tôi chưa tốt. À không, chính xác là tại tôi chưa tốt. Trước giờ tôi vẫn bảo rằng nếu như chồng tôi mệt mỏi, tôi phải là người tận tay xoa bóp massage để anh ấy đỡ ưu phiền, rồi cùng chia sẻ gánh nặng với anh, chăm sóc anh tận tình, nhất quyết không oán thán. Chút khó khăn nhỏ nhoi này đã đáng gì với việc anh suốt ngày phải đeo cả cái mặt nạ to đùng với đời, với fan hâm mộ. Tôi không được mang cái tư tưởng của một người dõi theo anh như một fan nữa, tôi là vợ của anh cơ mà, phải biết chăm sóc và hiểu anh như một người bạn đã chứ.
Yoseob à, chúng ta làm bạn đã nhé.
***
Tôi nói là làm bạn nhưng không có nghĩa là như thế này.
Tôi nhìn nhà cửa lanh tanh bành lên, há hốc mồm miệng và tự vấn tại sao 6 người đàn ông (vâng, 24 tuổi trở lên hết rồi chả là đàn ông thì là gì?) mà có thể chơi đùa với nhau như 6 đứa trẻ chưa lớn? Lần đầu tiên trong đời, kể từ khi lấy nhau tôi thấy Yoseob cười tươi tới vậy.
Tôi định đi mua nước giải khát về thì họ tới là kịp, ai ngờ đâu vừa mở cửa ra đã thấy một lô lốc người thế này.
Mà nghe nói JunSeob rất nổi tiếng? Tôi liếc nhìn 2 ông tướng cứ ngồi sờ soạng nhau, bỗng thấy nổi da gà, đừng nói chồng tôi bị gay nha.
Xách đống đồ uống lết qua cửa nhà, bỗng Dongwoon chạy lại giúp tôi, thằng bé đúng là cao thật, lại còn gallant nữa.
_Dongwoon chỉ gallant với phụ nữ đẹp thôi. – Gikwang cười tít mắt, phát biểu làm cả bọn hùa vào cười theo, Yoseob thì lẩm bẩm gì đó. Đấy, đã bảo tôi học tiếng Hàn rất nhanh và sáng dạ mà, tôi nghe hiểu hết cả câu Gikwang mới nói đấy, nhưng không có đủ tự tin để đáp lại nên chỉ im im, đưa chỗ đồ uống cho Dongwoon xách vào bếp. Mà… có ai lại đáp khi được khen như thế không chứ *ngượng*
_Yoseob như kiểu đang tham gia We got married ấy nhỉ. – Doojoon đang nằm dài ra nhà, bật dậy đứng trước mặt tôi, giơ tay chào. Hyunseung thì đang ngồi lên ghế sofa, cầm điện thoại bấm lia lịa cũng nhảy ra trước tôi, cả lũ đột nhiên xếp thành hàng, bắt tôi phải bắt tay.
Tôi đi qua một lượt, cẩn thận bắt tay từng người, tay gì mà mềm vậy? Tôi cau mày, đúng là sướng quá nên chả phải làm gì, tay mềm là đúng rồi.
Gikwang bắt tay tôi xong thì đột nhiên “bắn” ra một câu.
_Oa, da mặt cũng đẹp nữa này. Hyung, mặt mộc hẳn hoi nhé.
Tôi sờ lên mặt. Đúng, tôi có thói quen ở nhà là không trang điểm, vả lại tôi cảm thấy tự tin hơn với mặt mộc nên cứ để mặc. Thực ra tôi đã định đi mua đồ về là trang điểm chút, họ tới là kịp, ai ngờ lại tới sớm vậy. Mà ở Hàn rồi tôi mới biết tôi khá xinh *ngượng*. Cũng chẳng phải quốc sắc thiên hương như ca sỹ, diễn viên, người nổi tiếng gì nhưng ít ra tôi đẹp tự nhiên, đấy là điều đáng tự hào rồi, xong lại còn không trang điểm, suốt ngày ở nhà với mặt mộc. Dù hơi mập một chút nhưng chân tôi cũng dài và thẳng, không như phụ nữ Hàn (tôi không nói xấu nhé, tôi chỉ nói sự thật thôi), chân họ ngắn, cong và to lắm. Nói chung so với mặt bằng chung thì tôi xinh chán.
Đến Yoseob thì đột nhiên hắn xoay người, lùa mọi người vào bàn ăn. Tôi biết có thể hắn không ưa tôi, chặng đường tới làm bạn bè với hắn còn rất xa.
Uhm. Đây đúng là ước mơ của tôi đấy, được gặp BEAST, được dùng bữa với họ. Nhưng tôi không có mơ rằng món cá sốt cà chua của tôi lại “đắt khách” tới mức thế này. Tôi làm có 1 con cá hơn 1 kg để mình tôi ăn, cuối cùng chưa được 1/3 bữa đã hết, đành thân tôi đứng dậy nấu thêm.
Dongwoon, Gikwang, Doojoon luôn miệng khen tôi nấu ngon trong khi bỏ mấy miếng thịt nướng vào miệng. Junhyung thì cứ vừa ăn vừa nốc cocacola như kiểu bị bỏ khát. Hyunseung thì cứ hơi chút lại gọi tên tôi, hỏi về gia vị của món cá, cách chế biến,… như kiểu anh muốn nấu lắm ấy.
_Món ăn lạ quá nhỉ. – Khi tôi bưng đĩa cá tiếp theo lên, họ lại gắp lia lịa. Tôi nhìn Yoseob – người chưa đụng vào món cá của tôi chút nào – cũng đang nhìn tôi. Sao? Tự hào vì có vợ nấu ăn ngon hả?
_(Cô cho bùa mê thuốc lú gì vào cá hả? Lần trước làm kimbab không ăn nổi kia mà.) – Đấy, hắn lại giở cái giọng khó nghe ra rồi kìa. Tôi trợn mắt, định biu-ti-phun cho một tràng, nghĩ lại thì cần phải giữ thể diện cho bản thân (không phải cho đồ chết tiệt kia) nên cười.
_Ăn đi, ngon lắm đấy. Đời hyung không nếm thử là coi như phí đấy. – Dongwoon tốt bụng gắp cho Yoseob một miếng. Hắn nhìn tôi, tôi nhìn lại, hơi nhếch mép cười đểu hắn một cái, hếch mày, ý “ăn đi, không chết được đâu, chết thì tôi đây sẽ chôn cất tử tế”.
Hắn nuốt nước bọt, bỏ miếng cá vào miệng. Thấy chưa, sắc mặt trông thế cơ mà. Đây là một trong số những món đáng tự hào nhất của tôi đấy. Cơ mặt giãn ra vài phần nhưng có lẽ ngại nên chẳng dám gắp thêm. Thấy vậy, tôi gắp vào bát cho hắn vài miếng, còn cười hiền hậu nữa. Cái kiểu cả nể, à nhầm, giả vờ oai như thế này thì thảo nào người quắt queo như quả cà héo thế này chứ.
Cả bọn ăn no xong thì lăn kềnh ra phòng khách bắt đầu chơi game. Yoseob và Dongwoon đúng là không biết chơi thật, lôi snack ra vừa ăn vừa xem phim. Tôi há hốc miệng, lúc nãy đã ăn nhiều như thế rồi, bây giờ lại còn ăn được nữa.
Dọn dẹp, rửa bát xong, tôi cũng ra phòng khách, ngồi gọn một góc gọt hoa quả. Tự bản thân tôi cũng thấy tự hào về mình, vậy mà Yoseob chẳng có vẻ gì tự hào về tôi cả. Này nhé, tôi đã dọn dẹp nhà cửa sạch bóng, nấu cơm rất ngon, bạn bè hắn khen tấm tắc, làm hắn phổng mũi như thế mà không biết khen tôi câu nào.
À quên, hắn đang ghét tôi lắm mà. Tự nhiên đang yên đang lành, có thể có người yêu hoặc không mà bị bắt lấy vợ, chẳng quen chẳng biết, chen vào cuộc sống, phải tôi cũng thấy bực mình. May sao hắn không thượng cẳng chân, hạ cẳng tay.
_Hai người quen nhau thế nào? – Gikwang tốt bụng ra ngồi nghịch vỏ quả táo, nói chuyện với tôi. Dù hiểu, tôi cũng không biết đáp bằng tiếng Hàn như thế nào.
_Không phải việc của cậu. – Yoseob lúc ấy mới lên tiếng. Bảo vệ tôi sao? Không lý nào.
_Aish, đúng là Yoseob, chẳng bao giờ kể lể về con gái cả.
Doojoon hớn hở quay lại nhìn tôi.
_Nói đi, em bị nó lừa đúng không? – Đoạn quay sang véo má Yoseob.
_Em đã bảo không phải việc của mọi người mà. – Yoseob gạt tay Doojoon ra.
Tôi biết trong hoàn cảnh này ít nhất cũng nên lên tiếng nhưng lại chẳng biết nói gì. Nếu như nói ra chúng tôi bị ép buộc mà lấy nhau, Yoseob sẽ bị bạn trêu thối mũi mất. Dù hắn không ưa tôi nhưng ít nhất tôi cũng không nên chà đạp lên danh dự và nhân phẩm của hắn chứ.
Tôi chỉ cười.
_Ăn hoa quả đi này. – Yoseob nhóp miếng táo, tống thẳng vào miệng của Doojoon. – Ăn đi cho đỡ nói lắm.
Mọi người ở lại chơi khá khuya, tầm 11 giờ thì có xe tới đón, trước khi về, Junhyung còn nấn ná xin số điện thoại của tôi.
Làm quen? Tán tỉnh vợ của bạn? Play boy mà.
Tôi nhìn anh đầy ái ngại. Junhyung xoa đầu tôi.
_(Không nói được tiếng Hàn hả? Anh chỉ muốn giúp đỡ em một chút thôi. Nếu như không muốn thì đây là số điện thoại của anh, có thể gọi cho anh bất cứ lúc nào.)
Cầm điện thoại của anh, bấm số của mình rồi lưu vào, bỗng tôi thấy thật yên bình. Có người ở đây đứng về phía tôi rồi đấy.
End chap 7
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com