Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 19

              Cô bị anh hôn đến mơ màng, cả người dần mềm nhũn như cọng bún . Anh nhanh tay đỡ lấy eo cô , kéo sát cô vào hạ bộ của bản thân liên tục cọ sát vào phần đùi trong của cô.
                      Tay anh cũng không yên phận , mò mẫm dọc sống lưng , nhẹ nhàng gỡ từng chiếc móc ra, bàn tay không ngừng nhào nặn bộ ngực mềm mại ấy. Anh dụi đầu vào hõm cổ cô hôn nhẹ lên bờ vai , xương quai xanh, để lại những dấu vết của một đêm nồng nhiệt.
                     Cô bị anh nhào nặn đến choáng váng đầu óc, cả người nóng ran , ngứa ngáy , khó chịu .
                    Anh đặt cô xuống giường liên tục hôn cô , cô cũng nhiệt tình đáp trả nụ hôn cháy bỏng ấy , đôi tay run rẩy ôm lấy cổ anh.
                     " Mạn à , chỗ này anh khó chịu quá , em giúp anh nhé" nói rồi anh đặt nhẹ tay cô xuồng hạ bộ  của mình , dùng đôi bàn tay ấy coa nắn cậu em đang nóng rực của mình.
                    Tay thì bị anh giữ chặt để xoa nắn nơi ấy. Bầu ngực thì bị anh liếm mút đến căng cứng . Cả người cô run rẩy chỉ chỉ có thể phát ra những âm thanh rên rỉ nhỏ.
                     " Mạn à , chỗ này của em ướt rồi , có khó chịu không , để anh giúp em nhé" anh từ từ kéo nhẹ chiếc quần ngủ của cô xuống , bên trong là chiếc quần lót đã ướt từ khi nào.
                      Anh chỉ dùng tay mân mê ấn nhẹ qua lớp quần lót , chứ không tiến vào trong. Điều đó khiến cô cực kì khó chịu . Bên trong đã nóng bức đến phát điên.
                     " Lâm Cao Viễn .ừm..." cô không thể nói thành lời.
                       " em khó chịu sao" Lâm Cao Viễn vẫn ân cần hỏi han.
                        Cô gật đầu nhẹ , ánh mắt vẫn trong cơn mơ màng.
                     " vậy anh phải làm sao đây" anh vẫn tiếp tục hỏi. Vương Mạn Dục liền kéo tay anh đặt dưới âm đạo của mình. Nhưng Lâm Cao Viễn vẫn không cử động.
                     " Lâm Cao Viễn giúp em với" cô cuối cùng không thể chịu được mà run rẩy lên tiếng.
                        Lâm Cao Viễn như nhận được mệnh lệnh liền vui vẻ hôn lên môi cô , từng ngón tay kéo nhẹ lớp quần lót sang rồi từ từ tiến vào bên trong cô.
                      Bên trong vừa nóng vừa chặt , càng kích thích anh , sức chịu đựng cũng gần đến giới hạn.
                    Khi từng đốt ngón tay của anh tiến vào càng làm tăng sự kích thích của cô , cô không ngừng phát ra những âm thanh rên rỉ dâm đãng , bên dưới cũng cắn chặt ngón tay của anh hơn.
                    " Mạn , thả lỏng nào , anh dùng tay khuấy đảo bên trong cô . Chạm vào những điểm nhạy cảm khiến cô run lên vì thoả mãn. Phần bên dưới của anh đã căng cức đến cực điểm, anh liền rút những ngón tay ra nhanh chóng với lấy bao cao su trong chiếc tủ đầu giường, xé ra nhét vào tay cô.
                  Cô lúc này vẫn đang mơ màng trong cơn cực khoái .
                   " Mạn , đeo cho anh đi" hơi thở anh gấp gáp nói rồi kéo tay cô xuống nơi dương vật đang căng cứng của mình.
                   Cô mơ màng như nhận được mệnh lệnh nhẹ nhàng đeo vào cho anh . Anh liền lập tức tiến vào âm đạo của cô.
                  " hức .. to quá" một cảm giác căng cứng ở thân dưới , từng cơn đau khoái cảm hoà quyện vào nhau . Từng giọt nước mắt trong cô rơi xuống , là giọt nước mắt của sự cực khoái.
                   " Mạn , thả lỏng ra đi" anh nhẹ nhàng hôn lên má , xoa dịu cô bên dưới thì từ từ đâm sâu vào trong.
                     " Mạn , gọi tên anh đi" anh vuốt nhẹ gò má từ từ thúc nhẹ vào trong cô. Cảm giác nhẹ nhàng khiến cô thoải mái tận hưởng.
                        Cô bị anh mê hoặc đến mụ mị đầu óc, " Lâm Cao Viễn" .
                           " Lâm Cao Viễn là gì của em" càng nói anh càng thở dốc , giọng nói của cô như chất kích thích càng làm tăng sự ham muốn đang dồn nén của anh.
                       " là bạn trai .. hức" nhịp điệu của anh tăng dần.
                     " là gì nữa" anh vẫn tiếp tục hỏi bên dưới càng thúc mạnh hơn.
                         " là vị hôn phu..." cô lại tiếp tục đáp không hề biết lời nói của mình nguy hiểm đến mức nào.
                    " còn gì nữa"
                     " a , chậm một chút" nhưng Lâm Cao Viễn dường như vẫn rất quan tâm đến câu hỏi kia.
" Mạn , anh là gì nữa , hử" . Cô bật khóc rên rỉ nói : " là chồng của Vương Mạn Dục" .
                   Câu nói như giật đứt sự kìm hãm ít ỏi còn lại trong người anh. Anh thúc sâu vào bên trong cô . Bên trong mềm mại ẩm ướt như đang mời gọi anh hãy tiến sâu vào bên trong nữa.
                    Anh mất hết lý trí liên tục ra vào trong cô một cách mãnh liệt. Mỗi lần thúc vào chạm vào điểm nhảy cảm của cô càng khiến cô run rẩy.
                    Cô bị anh bất ngờ khi anh di chuyển nhanh như vậy không ngừng gào khóc , kéo anh chậm lại , nhưng anh nào có nghe lại còn thúc mạnh hơn . Sự khoái cảm lúc này đã chạm đến cực điểm.
                 Tần suất ra vào liên tục khiến anh cuối cùng cũng xuất tinh, anh nhẹ nhàng rút dương vật ra khỏi người cô . Kéo chiếc bao nhầy nhụa tinh dịch ra thắt lại rồi ném vào thùng rác bên cạnh. Sau lần kịch liệt này , cô mệt mỏi thở không ra hơi , cả người nhầy nhụa đến khó chịu.
                    Ấy vậy mà anh lại với tay móc thêm một chiếc bao nữa xé ra tự mình đeo vào. Cô nhìn dương vật vẫn đang căng cứng của anh không khỏi giật mình.
              " anh ... anh vẫn chưa xong à" cô lắp bắp .
                " đêm còn dài lắm , Mạn à , chúng ta đổi tư thế nhé" nói rồi anh xoay người kéo cô dậy để cô ngồi trên mình. Cô bị bất ngờ đôi bàn tay giữ chặt trên cơ bụng săn chắc của anh để trụ vững.
                  " em tự đẩy đi" anh ra hiệu cho cô.
                   Khoan đã , cô ngại ngùng điều chỉnh tư thế khẽ động nhẹ , vừa chạm nhẹ xuống cô cơ thể cô run rẩy khẽ kêu lên.
                   Anh thấy cô chậm chạp như vậy liền dứt khoát giữ lấy eo cô kéo thẳng xuống.
                 " a"  cô kêu lên khác với lúc này , lần này có vẻ dễ dàng hơn chút .
                   " Mạn à , thả lỏng nào , em sắp bức chết cậu nhóc của anh rồi" anh thở gấp đáp.
                   " hức .. hức , em đã bảo anh chậm lại mà" cô khóc nức nở đập nhẹ vào ngực anh.
                    " anh xin lỗi, anh sẽ chậm lại .." Lâm Cao Viễn nhẹ nhàng dỗ dành , hôn lên môi cô . Thế nhưng động tác bên dưới lại trái ngược với sự dịu dàng ấy. Anh vẫn liên tục thúc mạnh mẽ vào sâu bên trong cô. Không hiểu sao càng nhìn thấy cô khóc anh càng nảy sinh suy nghĩ muốn bắt nạt cô hơn.
                   Tưởng chừng như mọi thứ đã xong , nhưng anh vẫn tiếp tục hành động như lúc trước , đôi tay thành thục bóc lớp vỏ bao cao su.
                  " Lâm Cao Viễn dừng lại đi" cô cố đẩy người anh ra .
                   " Mạn à , chỉ một lần này thôi", nói rồi anh không cho cô cơ hội từ chối liền xoay người để cô quỳ xuống giường rồi liên tục thúc mạnh từ phía sau  , dù cô đã khóc lóc nài nỉ.
                  Chưa bao giờ cô cảm thấy giọt nước mắt của mình lại vô dụng đến như vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com