Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

52 [END]

Gửi Chaeyoung 

Em viết những dòng chữ này là mong chị có thể đọc được nó, nhưng đã quá trễ rồi, phải không? Đáng ra em nên viết cho chị sớm hơn, khi mà chị vẫn còn là một Chaeyoung hay cười, khi mà chị vẫn còn là người luôn luôn bên em mỗi khi em sắp gục ngã, khi em đã có rất nhiều cơ hội để nói và khi chị vẫn còn ở đây... 

Chị à, em không biết là từ bao giờ em lại luôn nghĩ về chị nhiều đến thế, cũng không biết là từ bao giờ em chỉ muốn được nhìn thấy chị mỗi ngày, giữa muôn vàn hối hả của cuộc sống, chị chính là người đã đưa em trở lại đúng nhịp sống hằng ngày, em biết là chị sẽ mắng em mỗi khi em uống rượu, chị sẽ trách em mỗi khi em không biết giữ sức khỏe, chị sẽ la rầy em mỗi khi em làm gì đó tổn hại đến chính mình, giờ thì chị đi rồi, những hoạt động đó em có thể tự do thực hiện, nhưng như vậy có tốt không? Chắc chắn là không rồi, vì nếu như thế em sẽ chết dần chết mòn và không thể gửi lời xin lỗi đến chị và Jung Ah được nên em nhất định sẽ không làm thế. 

À, nhắc đến Jung Ah mới nhớ, không biết chị đã tặng quà cho con bé chưa nhỉ? Chiếc hộp nhạc nhỏ xinh xinh em vẫn chưa kịp tặng đang ở ngay đây, ngay bên cạnh em này, thật tiếc làm sao khi món quà đầu tiên em mua cho một người nào đó mà không thể trao đi, không biết... Jung Ah có trách gì em không nhỉ? Em đã hứa với chị là sẽ chăm sóc con bé thật tốt, cố gắng tìm người có đôi mắt tốt để chữa cho Jung Ah nhưng em vẫn không làm được, có phải là vì em quá tệ hay không? Em cũng đã hứa với Jung Ah rằng sẽ yêu thương chị, sẽ ở bên chị nhưng rốt cuộc em vẫn không làm được, cho đến cuối cùng em vẫn là kẻ thất bại với chính bản thân mình. 

Chiếc radio vẫn còn đó, vẫn đang phát lên những dòng nhạc xưa khi em đang viết lên những dòng chữ gửi chị, vẫn đang chờ một ngày nào đó được nghe giọng hát ấm áp của chị vang lên, vẫn chờ một ngày nào đó được nghe tiếng cười của chị mỗi khi chuyện trò, có phải em đã thích chị rồi không? Đó là điều mà em chưa hề nghĩ đến, em đã nhiều lần gác tay lên trán tự hỏi rằng chị xem em là gì, là một người bạn, một người chăm sóc hay một người mà như mọi người đều nghĩ? Một kẻ đáng thương? Em cũng đã nhiều lần tự hỏi rằng không biết chị đã bao giờ một lần xem em là người không thể thiếu với chị hay chưa? Đã nhiều lần em vô cớ tức giận khi nhìn thấy gã bạn trai cũ của chị công khai người yêu mới và giấu nhẹm luôn chuyện trước đây hắn từng quen chị, cứ như chị là một kẻ vô hình. Và cũng đã nhiều lần trong vô thức em luôn gọi tên chị trong cuốn sổ khám bệnh em cầm trên tay khiến bệnh nhân phải ngần ngại hoặc giận dữ hỏi lại bao lần, đã nhiều lần trong tiềm thức em luôn gọi tên chị, muốn nắm lấy tay chị mặc dù đã cố quên đi. Thật đáng buồn làm sao, ông Trời cho em gặp được chị, se đôi dây duyên lại để rồi cắt đứt không thương tiếc, giờ đây chị ở nơi nào, đang làm gì, có uống thuốc đầy đủ hay không em cũng chẳng thể hỏi. 

Cái lần mà em nhìn thấy những chùm đèn đẹp đẽ sáng lên trong nhà của chị khi em cố tình đi ngang qua, em đã rất vui mừng, vội vàng chạy đến bấm chuông, cứ ngỡ là sẽ gặp được chị, em sẽ ôm chị vào lòng, xin lỗi vì tất cả những gì em đã gây ra cho chị và Jung Ah. Nhưng một phút sau đó, nụ cười trên môi em tựa ngọn lửa yếu ớt trên dây nến, vội tắt phụt ngay khi người mà em mong muốn nhìn thấy lại chẳng phải. Chị có biết không, em đã cố dụi mắt thật nhiều, trong lòng thầm cầu nguyện nhiều lần chỉ mong chị có thể xuất hiện một cách đột ngột, nhưng làm mãi cũng chẳng thay đổi được gì, cô gái đứng trước mặt em đây không sở hữu mái tóc vàng dài mượt mà như chị, thân hình không thon thả như chị, không nở nụ cười mỗi khi trêu ghẹo em như trước đây và cũng không phải đôi mắt biết cười và vô số cảm xúc đó của chị. Cô ấy nói chị bán nhà rồi, trên một trang web nào đó, em như muốn không thở nổi, nhà bán rồi, vậy chị sẽ đi đâu? Và còn cái lần chị ngủ lại nhà hôm em bị bệnh, lúc đấy trời bỗng dưng nổi cơn mưa, không biết là chị có nắm lấy tay em không, có ôm em và hôn em như em đã nghĩ? 

Trong mơ em đã trò chuyện cùng chị, đã lắng nghe lòng mình để tự hỏi xem em có thể đi cùng chị trên đường đời hay không, nhưng thật trớ trêu thay, tất cả chỉ là mơ, như những hạt cát bị gió cuốn đi, tan thành mây thành khói chẳng còn lại gì, em nhớ những cảm giác trong giấc mơ đó, nhưng... Tiếc thật! 

Chị biết không, tiếp xúc với chị cũng đủ lâu, cũng nhìn ra được phần nào con người bên trong của chị, chị tốt hơn với những gì chị để lộ ra bên ngoài, chị biết lắng nghe hơn so với những gì người khác cảm thấy, chị thấu đáo hơn qua lời kể của mọi người, chị tốt bụng hơn ai hết mà trước đây em từng gặp, em chỉ mong chị có thể cởi mở hơn, sẻ chia những điều mà mình đang chịu đựng trong lòng. Khi em không thể ở đó xoa dịu vết thương lòng cho chị thì em mong Jung Ah, một người mà chị mến ngay từ lần đầu gặp có thể làm điều đó, xin chị hãy mở lòng mình hơn, tìm một người mà có thể chăm sóc cho chị cả đời mà không một lời than thở. 

Chaeyoung à, chị cười rất đẹp, tại sao chị lại ít cười thế nhỉ? Có phải chị nghĩ vì khi chị cười rồi sẽ có nhiều người say chị như điếu đổ không? Chị nghĩ đúng rồi nhé, nụ cười của chị mỗi lần nhìn thấy em, trêu ghẹo em, mỗi lần cười đùa với Jung Ah em đều nhớ rất rõ, em chỉ không muốn nhớ đến nụ cười trong những giấc mơ có chị, nó khiến em hoảng sợ, đau đớn, day dứt con tim khi phải nhìn thấy nụ cười đó, xa vời như bầu trời cao và giờ thì em đã xa chị thật rồi...

À, quên chưa nói, chiếc xe đắt tiền của em bán vào khu phế liệu chỉ có vài trăm Won và còn cái cửa garage nữa, nó đã được sửa sang mới lại rồi đấy, chị có nhớ là chị để quên cái gì không, là cái gậy bóng chày, em nhìn thấy nó khi đang kiểm tra lại chiếc xe, đó là một món đồ chị vô tình để lại nơi đây khiến em không khỏi nhớ chị mỗi khi nhìn thấy. Em lau rất sạch sẽ mặc dù trông nó đã cũ kỹ rồi và em đặt ngay cạnh chiếc radio của em đấy. 

Em đã từng khóc, đã từng cười, đã từng khó chịu và cũng đã từng ôm hy vọng khi nhìn thấy cái gậy ấy mỗi ngày, em mong mỗi sớm mai khi em thức giấc, ngó đầu nhìn qua ô cửa sổ thì thấy chiếc xe màu xanh đậm cũ kỹ ấy đỗ trước nhà, em ước mong sao trước khi đi ngủ, chị lại đột nhiên đến trong tình trạng say xỉn, đập cửa nhà em đòi vào và thếl à em lại được ngủ trên cùng một chiếc giường với chị, em ước mong sao... Thật là lạ quá phải không? 

Nơi em đang mưa và em viết những dòng chữ này trong tiếng mưa rơi cùng với những tiếng nhạc, mưa rơi lộp độp trên mái nhà làm em nhớ chị quá! Thật muốn ôm chị vào lòng để vỗ về, mang đến hơi ấm cho chị, mang đến cho chị những cảm giác an toàn, em muốn được cùng chị uống một ly café nóng và xem một chương trình nào đó trên TV, hay cùng nhau nghe những bản nhạc xưa mặc dù chúng mình chẳng biết gì cả. Em muốn cùng chị ngồi lại nói chuyện, cùng nhau sưởi ấm trước lò sưởi nhỏ, em muốn được nghe tiếng cười của chị bên tai hòa lẫn cùng tiếng mưa, em muốn được nghe giọng nói ngọt ngào của chị mỗi khi đêm về, em muốn được ngắm chị ở một khoảng cách thật gần, thật gần... 

Ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày nắng đẹp trời, em tin là vậy vì " sau cơn mưa trời lại sáng " mà, có thể chị sẽ xuất hiện mời em đi ăn sáng nhỉ? Chị đã hứa với em rồi mà, chẳng lẽ chị định thất hứa hay sao, chúng ta có thể cùng nhau đi mua đồ ăn, cùng nhau nấu và lại cùng nhau ăn một bữa ăn sáng đạm bạc, không cần khoa trương, chỉ cần đơn giản nhưng vẫn cảm nhận được tình cảm của đối phương là em cảm thấy biết ơn đời lắm rồi. Và rồi chúng ta có thể cùng nhau đi dạo sau bữa sáng, cùng nhau nằm trên bãi cỏ xanh thơm mát ngắm mây trời, cùng nhau nô đùa dưới ánh nắng ban mai, em muốn ở bên chị thật nhiều, cùng nhau làm những điều mà trước đây em không dám, em muốn ôm chị thật nhiều và hôn chị thật nhiều, em muốn... 

Chị ơi, em nhớ chị! 

Cơn mưa rơi bên ngoài hiên vắng 

Nỗi nhớ người chẳng thể nào phai 

Tôi chỉ mong một lần trong ánh nắng 

Nhìn thấy người, xao xuyến nỗi lòng tôi.

----------------------------------------

Vậy là phần 1 đã hết, cảm ơn mọi người đã ủng hộ và nhớ đón xem phần 2 nha ^^ cảm ơn các bạn thật nhiều!!!

Follow me để theo dõi các tác phẩm tiếp theo của tớ nhé, tks all <333

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com