Chương 10
Nói đến đất kinh kỳ, không thể bỏ qua hai món đặc sản, đó là rượu đế và mỹ nhân. So với những vùng miền khác, kinh kỳ giống như một nơi hội tụ của tất cả cái đẹp trong thiên hạ, là chốn ăn chơi xa xỉ bậc nhất, không chỉ có tiền mà còn cần phải có quyền mới bước chân vào được. Chưa nói tới các phủ vua chúa, nội thành có ngót hai trăm tửu điếm, một trăm rạp hát, cùng hàng chục kỹ viện lớn nhỏ, phục vụ cho thú ăn chơi sành sỏi của bậc quan lại cùng gia quyến.
Lần này là được Đình Thiên đích thân mời, còn được qua phủ Bắc tham quan, được bao ăn bao ở, rồi may mắn nhất là được dự lễ thành thân của hoàng thất. Tử Phàm lên kế hoạch giao du với đám quan lại, hoặc là gia quyến của bọn họ. Dù gì cũng có tiếng là bằng hữu của hoàng tử, lại từng vào sinh ra tử cùng ngài ấy không dưới ba lần, người khác ít nhiều sẽ phải kiêng nể hắn.
Hai ngày rong ngựa trên đường, tới sáng ngày thứ ba, bốn người liền thấy được cổng thành sừng sững phía xa. Dân tứ xứ ra vào nườm nượp, ngựa thong thả bước qua cổng thành, lính gác có tới tra hỏi, công tử chỉ giơ một tấm lệnh bài ra, lập tức kẻ kia phải quỳ rạp xuống. Đình Thiên ra hiệu cho bọn họ không cần đa lễ, lại chỉ mấy người phía sau đều là thuộc hạ của mình, không cần tra hỏi họ.
Qua cổng là đường lớn, hai bên san sát nhà cửa cùng hàng quán, Tử Phàm nhìn thấy vui mắt, trong lòng thầm khen, quả nhiên nơi này rất sầm uất. Lại nói tới thích thú, hai bên đường liền có tiếng nữ nhân cười khúc khích, họ lén nhìn người đi phía trước, ánh mắt đong đưa. Thậm chí còn có người cứ thập thò mãi trong con ngõ, nhìn tới khi công tử đã đi xa, chỉ thấy mỗi bóng áo lam dập dìu, họ vẫn nhìn, mặt tủm tỉm cười.
Đình Thiên đi hết con phố liền rẽ vào đường khác, chàng thúc ngựa, phủ Bắc cách hoàng thành không xa, nhưng từ phủ muốn đi tới trung tâm nội đô thì cũng mất nửa canh giờ, vì nó được đặt ở nơi hẻo lánh nhất. Cổng phủ có hai lính canh, thấy hoàng tử vừa về, một người nhanh chóng tới dắt ngựa, người còn lại mở cổng, loan báo tin cho đám con hầu trong phủ. Chỉ một loáng liền có dăm bảy người chạy tới, kẻ giữ áo kẻ giữ kiếm, số còn lại đỡ đồ đạc từ tay bọn Quốc Trí.
Tử Phàm được hoàng tử coi là khách trong phủ, còn dặn con hầu thằng ở mau đi chuẩn bị phòng riêng cho hắn. Lại thấy có người tới báo, Võ tiểu thư đã tới phủ từ hôm trước, hiện đang chờ hoàng tử ở ngoài sân sau. Đình Thiên gật đầu, nói sẽ qua ngay bây giờ, mấy người mới về nên nghỉ ngơi trước đi, sau cùng chỉ có Bá Dũng đi theo chàng, Quốc Trí xin về thăm cha.
Một con hầu trong phủ dẫn Tử Phàm đi sang khu tệ xá cho khách. Con hầu có dáng người nhỏ nhắn, tay chân nhanh nhẹn và nói năng rất hoạt bát, trông nó chỉ tầm mười một mười hai tuổi, không lớn hơn đứa trẻ bình thường chút nào. Phòng của Tử Phàm bày trí rất đơn giản, giữa nhà đặt một bộ bàn ghế đối diện với cửa chính, tiếp đến là giường ngủ, cạnh giường có tủ và đối diện bên kia tủ là cửa sổ. Được cái mọi thứ đều hết sức sạch sẽ, hắn lấy đó làm vừa lòng lắm, trước khi con hầu kia đi ra, Tử Phàm không quên cảm ơn nó một tiếng.
Lát sau con hầu bưng vào một chậu nước, có sẵn một chiếc khăn bên trong, bảo hắn lau mặt và rửa tay, nó sẽ bày điểm tâm và trà nóng tới ngay. Tử Phàm vui vẻ làm theo, sau đó con hầu đem điểm tâm tới, hắn liền hỏi xem nó có bận gì không, nếu không bận thì ở lại trò chuyện với hắn một lúc, vì hắn đang không biết lấy gì giải khuây.
Con hầu vốn còn nhỏ tuổi, được mời ăn thì lập tức ngồi xuống, hai người cười nói vô cùng tự nhiên. Nó tên là Hĩm, vào phủ từ năm 8 tuổi, do nhà nghèo quá mà lại đông con nên bố mẹ nó bán bớt mấy đứa lớn đi để lấy tiền đong gạo, dù mới 8 tuổi nhưng nó đã có thể làm được thành thạo rất nhiều việc, giỏi nhất là giặt giũ cùng khâu vá. Vì ngũ hoàng tử thường hay ra ngoài nên nó ít được tiếp xúc, chỉ thấy ngài ấy chưa từng quở mắng người làm, tính tình rất dễ chịu, ngài ấy còn là người hào sảng, đối với chuyện tiền bạc lại đặc biệt phóng khoáng.
Tử Phàm nghe con Hĩm phùng má trợn mắt, ra vẻ rất đắc trí khi nhắc đến Đình Thiên, đang lúc cao hứng, nó lại quay ra hỏi Tử Phàm, muốn biết hắn làm nghề gì, từ đâu tới. Tử Phàm nhận mình là đạo sĩ, không có tài cán gì ngoài mấy ngón xem tướng, đoán mệnh và thỉnh thoảng còn kiêm luôn bốc thuốc. Con Hĩm nghe đến đó hai mắt liền sáng lên, nó chìa tay tới trước mặt Tử Phàm, xin hắn đoán cho một chữ.
Tử Phàm không từ chối, bàn tay đứa bé vừa nhỏ vừa ngắn, cầm lên cảm giác ấm áp, hắn nhìn vào lòng bàn tay, xong lại nhìn lên mặt con Hĩm, qua một lát mới nhúng tay vào chén trà, viết ra bàn một chữ. Nó vốn không được đi học, thấy hắn viết xong liền hỏi, chữ đó là chữ gì. Tử Phàm mỉm cười đáp, đó là chữ "an". Chỉ tay kết thành bộ nữ, hai đường chân mày hợp lại thành chữ nhà, dưới mái nhà có một người phụ nữ, đó gọi là An.
Con Hĩm thích thú nhìn vào lòng bàn tay mình, nói vậy là về sau nó sẽ được yên ổn, cái đó so với giàu sang phú quý thì vẫn tốt hơn một bậc. Chuyện đang vui thì đĩa điểm tâm lại hết, con Hĩm nhận ra khách còn chưa ăn miếng nào, nãy giờ đều là nó xử lý, mặt liền tỏ vẻ ngượng ngùng, vội lấy cớ phải quay lại làm việc để chuồn đi. Tử Phàm chỉ cười, hắn nhìn ra cửa tới khi không nghe thấy tiếng bước chân của con hầu nữa, trong lòng nén một tiếng thở dài, vừa rồi chữ mà hắn thấy, không phải là "an", mà là "tử".
Vài canh giờ sau, con Hĩm lại từ bên ngoài chạy đến, nó qua mời Tử Phàm tới đại sảnh gặp ngũ hoàng tử. Lúc hắn bước vào, trong đại sảnh đã có ba người, ngoài Đình Thiên và Bá Dũng vốn đã quen mặt, bên cạnh còn xuất hiện một người con gái. Thoạt nhìn, nàng ấy giống như mỹ nhân từ trong tranh bước ra, mắt phượng mày ngài, môi hồng cánh sen, má tròn đầy đặn, nàng cười đến là khả ái, tướng mạo xinh đẹp, đường nét vô cùng hài hòa, dáng dấp lại nhu mì, yểu điệu, khiến ai cũng không thể rời mắt.
Người ấy là ái nữ của Võ đại thần, tên là Võ Chiêu Anh, năm nay vừa tròn mười sáu tuổi, vốn đã có hôn ước với ngũ hoàng tử từ trước. Đúng là không hổ danh con gái quan đại thần, nhan sắc phi phàm, từ tướng mạo tới dáng dấp đều hơn người, lại quen được yêu chiều nên tính tình Võ tiểu thư có phần trẻ con, thỉnh thoảng vẫn làm nũng với hoàng tử. Được cái là Đình Thiên không cảm thấy phiền hà gì, có Chiêu Anh quấn quýt bên cạnh, chàng vừa ý lắm, còn thuận theo nàng ấy mà tổ chức dạ tiệc ở hoa viên tối nay.
Hoàng tử cho người đốt thật nhiều đèn đuốc quanh sân, dù trời có tối thì nơi đó vẫn sáng như ban ngày, gia nhân tất bật chuẩn bị, con đường dẫn qua hồ sen trong phủ hôm nay náo nhiệt như có hội. Tử Phàm đứng trong hiên nghỉ nhìn ra hồ, trời không trăng không sao, mặt nước hằn lên từng khoảng sáng tĩnh lặng phản chiếu lại ánh đuốc, ngoài ra chỉ thấy một màu đen đặc.
Dạ tiệc diễn ra ngót hai canh giờ, đêm xuống mang theo gió lạnh thổi qua mặt hồ, mấy người vừa ngắm cảnh vừa trò chuyện, tiếng nam thanh nữ tú ríu rít, không khí trữ tình nên thơ. Bỗng Chiêu Anh đang đứng cạnh bao lơn, nàng vươn tay chỉ ra mặt hồ, nơi loang loáng ánh đuốc, reo lên:
- Đình Thiên chàng nhìn xem, có con bướm đẹp quá.
Mọi người theo tay chỉ của nàng, cùng nheo mắt nhìn, quả nhiên có một con bướm đậu trên mặt hồ, cánh nó còn lấp lánh như dát bạc. Chiêu Anh lại níu tay Đình Thiên, thích thú nói:
- Chàng bắt nó đi, thiếp muốn xem.
Đình Thiên liền đáp ứng, hoàng tử lệnh cho hai con hầu tới bờ bên kia nhón con bướm, cẩn thận không được để nó bay. Hai con hầu rảo bước sang bờ đối diện, từ đó với ra chỗ con bướm chỉ cách một sải tay, một người giữ một người nhón, nhẹ nhàng hạ xuống mặt hồ. Tự nhiên mọi người lại hồi hộp theo cử động tay của con hầu kia, chỉ thấy nước dập dìu quanh con bướm, tuyệt nhiên không thấy nó có chút động tĩnh gì.
- Á!
Một tiếng hét thất thanh vang lên, ngay lập tức con hầu đang vươn ra nhón con bướm kia bật lùi trở lại, mặt đột nhiên hóa xanh, miệng hét tới không ngậm lại được. Con hầu ngã ngồi dưới đất, sợ tới lăn ra mà chạy, đột ngột đến mức làm cho cả người phía sau cũng hốt hoảng chạy theo. Bá Dũng lập tức lao tới xem là chuyện gì, trên hiên nghỉ đã có tiếng lao xao, muốn hỏi nó kia bị cái gì vậy.
- Có... có một người dưới nước, con bướm đậu trên một người...
Con hầu bàng hoàng không nói lên lời, Bá Dũng nghe mà kinh ngạc, vội ra bờ hồ nhìn xuống, quả nhiên thấy con bướm kia thực ra là một cái trâm cài tóc, nó vừa kéo cái trâm ra liền thấy ngay nửa khuôn mặt trồi lên. Nghĩ lại mà chân tay vẫn còn bủn rủn, phải có người đỡ mới đứng thẳng lên được. Tử Phàm liền quay ra nói với Đình Thiên, mau đưa Võ tiểu thư về phòng, tránh để nàng bị kinh động.
Bá Dũng gọi gia nhân đem dụng cụ tới vớt cái xác kia lên, mọi người cùng xúm lại xem là người nào, trong số đó có Tử Phàm, vừa nhìn mặt xác chết, lòng hắn lập tức lạnh băng. Kia chẳng phải Hĩm, con hầu buổi sáng còn nói chuyện với hắn, nhanh như vậy liền chết rồi, lại còn chết rất đau đớn nữa. Vì xác chưa ngâm nước lâu, da mới chỉ tái ngắt đi, hai mắt mở trừng trừng, miệng há ngoác, môi nó thâm đen lại, khi chạm vào cảm giác trên da có thứ dịch nhầy, giống như da cá trê.
Thi thể đã cứng đờ, các ngón tay co rút, cánh tay áp sát vào thân, rõ ràng không phải tư thế của người chết đuối. Tử Phàm nhìn vào tròng mắt của Hĩm, thấy đồng tử tán loạn, một chút thần thái cũng không còn, giống như là trước lúc chết, hồn phách đã bị thứ gì nuốt mất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com